Khoảng trống quanh đây như không khí
Em hồn nhiên hít thở hằng ngày;
Nhưng cớ sao bao người trân quý,
Và đêm ngày tranh đấu hăng say?
Em nhìn xuống vô vàn biểu ngữ:
Biên thùy, biển đảo, ruộng dân oan,
Môi trường, nhân quyền và dân chủ …
Đương đầu với gậy gộc hung tàn.
Em thờ ơ. Đôi chân vẫn bước,
Nhẹ nhàng theo điệu nhạc du dương.
Em hững hờ, làm sao thấy được
Máu đỏ loang loang khắp nẻo đường.
Chợt sớm mai khi em tỉnh dậy,
Nghe khác thường ngột ngạt trong phòng:
Cánh cửa phòng hôm nay khóa lại;
Khoảng trống kia đã hết mênh mông!
Em hớt hãi nhìn theo khe nắng;
Miệng kêu cầu ai giải cứu cho.
May mắn thay có người lẳng lặng
Đến trả em khoảng trống em chờ.
Bàn chân nhỏ, trái tim em lớn,
Biết yêu thương, biết phải làm gì:
Từ tầng cao em lao vội xuống,
Gia nhập đoàn rầm rập bước đi.
Khoảng trống đó em mơ rộng trải
Là Tự Do -- không khí em cần.
Mỗi khi bị ép dồn hẹp lại,
Nó thét gào gọi tiếng bước chân.
Nỗi phẩn uất dâng lên ngùn ngụt,
Em hiên ngang Hà Nội, Sài Gòn.
Cùng đồng hành mơ ngày hạnh phúc:
Mất Tự Do, hạnh phúc không còn.
Em hỡi em, người em gái nhỏ,
Quê hương cần những bước chân em.
Một mai kia dân mình bớt khổ,
Em trở về cuộc sống ấm êm
Virginia, tháng 6/2016
Lê Văn Bỉnh
10 January 2017
KHOẢNG TRỐNG VÀ EM , thơ
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Hiểu Xuân Túy Bút
Gửi Các Bạn tôi ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...
-
Trần Gia Phụng I. Hoàn Cảnh Chính Trị Vào đầu Thế Kỷ 20 Từ khi Pháp đặt nền đô hộ năm 1884 tại nước ta, dân chúng Việt Nam liên tiếp n...
-
Đây là 2 anh em ruột: * Nhâm Tiến Dũng, Giám đốc Công ty TNHH Sản xuất và Thương mại Thu Dung - Số 21, ngõ 670/49, đường Hà Huy Tập, Xã Đ...
No comments:
Post a Comment