Showing posts with label HoàngDung(VA). Show all posts
Showing posts with label HoàngDung(VA). Show all posts

27 May 2021

Jia Lu hay Giấc Mơ của Nguyễn

Tùy bút của Hoàng Dung

Nguyễn tự nhủ "ngoài người mẹ đã qua đời, ngoài người cha đã khuất, hôm nay không biết có ai biết mình sáu mươi hai tuổi không nhỉ !!!". Nguyễn đang ngồi trong khoảng tranh tối tranh sáng của một buổi chiều mùa đông. 

Nguyễn đang nhìn ngắm bức tranh "Trống Đồng" của Jia Lu. Bức tranh vẽ người đàn bà lưng trần, tóc bới cao, tì phần thân thể nõn nà của mình trên mặt trống, chiếc trống có màu xanh cẩm thạch lẫn vào màu vàng nhạt, hình dáng trông giống chiếc "trống đồng Ngọc Lũ" của VN. Người đàn bà tay chống cằm với dáng vẻ suy tư, đưa một phần ngực trần và toàn thể tấm lưng óng ả dưới ánh trăng đang tỏa sáng. Lưng người đàn bà thon thả có một ngấn sâu ở sống lưng trông thật gợi cảm, hông nở tròn trịa được bao phủ bởi một cái váy rộng nhiều lớp đầy màu sắc, vàng, tím, đỏ thẫm, và dưới cái viền ở tầng thứ nhì của chiếc váy màu xanh dương đen, được đính bằng những đồ trang sức quí giá, nổi bật trên lớp váy óng ánh màu vàng được trải rộng trên nền gạch màu rong xanh chấm phá bởi màu vàng nhạt nhòa. Người đàn bà và cái trống đồng hiện ra yên ắng dưới ánh trăng quạnh quẽ. Người đàn bà Nguyễn trông thấy quen quen…

Nguyễn bỗng nghe có tiếng gõ cửa nhẹ nhẹ, cửa mở, Jia Lu hiện ra với nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh, ghé sát vào tai Nguyễn khẽ nói "Happy birthday my dear, em có một món quà tặng anh ngày "sinh nhật", anh hãy ngồi xuống đi, ngồi ngay xuống đất đây này". Nói xong Jia Lu lùi dần vào phía trong phòng ngủ, dừng lại đằng sau khung cửa, khoảng cách hơi xa nơi Nguyễn đang ngồi. Jia Lu trút bỏ xiêm y. Đằng sau khung cửa hiện ra một thân hình vệ nữ sáng lòa, sáng đến nổi Nguyễn hoa cả mắt không còn nhìn thấy rõ nữa. Trên thân hình vệ nữ sáng lòa đó, Nguyễn thấy hai mảnh vải mỏng manh có một chút màu xanh da trời, nằm hờ hững trên thân thể ngọc ngà của Jia Lu. Màu xanh khiến mắt Nguyễn dịu lại. Nhưng mặt Nguyễn nóng lên, sức nóng tỏa lên đỉnh đầu, lan dần xuống toàn khắp cơ thể. Nguyễn nhẹ nhàng di chuyển cả thân người mình bằng cả hai tay, bằng cả hai chân như một con nhện. Nguyễn không dám dứng sộc dậy chạy tới, sợ Jia Lu không bằng lòng, sợ Jia Lu biến mất. Đến bên chân Jia Lu, Nguyễn úp mặt mình vào mảnh vải mỏng manh có một chút ít màu xanh da trời. Một mùi thơm ngát tỏa ra. Nguyễn vòng tay ôm chặt đôi chân dài như cặp ngà voi, hít lấy hương thơm đang tỏa lan ra khắp nhà. Jia Lu cúi xuống nhẹ nhàng gỡ tay Nguyễn ra. Jia Lu lùi lại. Bỗng.. Jia Lu bị một sức hút thật mạnh, hút mất hút về phía cửa như một đoạn phim quay ngược lại thật nhanh. Nguyễn vội quay ngược lại về phía cửa nhưng không còn thấy Jia Lu đâu nữa. Cánh cửa ra vào vẫn đóng im ỉm. 

Món quà Jia Lu tặng cho Nguyễn vừa được mở ra. Nguyễn mới chỉ được trông thấy, mới chỉ được sờ thấy, mới chỉ được ngửi thấy, chưa kịp nhận lấy đã bị Jia Lu gói ngược lại, đã bị Jia Lu giấu mất...

Nguyễn nhìn lại chỗ Jia Lu đứng ban nảy, thấy có một mảnh giấy có những câu như một bài thơ ngắn

Tôi có một mối cảm tính
Dài hơn ba mươi năm
Kéo qua hai thế kỷ
Nổ bùng trong một thoáng
Chấm dứt đúng ngày sinh 62 của anh
Kèm theo món quà chưa mở
Một hai không tám.. em yêu anh.

Hoàng Dung (Virginia)
12/2010

12 February 2011

Ngày Thương Yêu: Tùy bút Hoàng Dung

Sắc màu

Cách đây rất lâu.. rất lâu... rất rất.. lâu, mỗi năm vào ngày Valentine, tôi đều nhận đuợc một tá hoa hồng đỏ rực, khiến cho bầu trời chung quanh tôi đỏ rực, lòng tôi đỏ rực, tôi cũng mặc cho mình một bộ đồ lót đỏ rực. Nhưng cách đây không lâu, những lần Valentine về sau này, trong ngày Valentine tôi không còn nhận được một đóa hoa hồng nào nữa, cho nên bầu trời chung quanh tôi giống như ngày hôm nay tuyết đang rơi trắng xóa, lòng tôi trắng xóa, tôi cũng mặc cho mình một bộ đồ lót trắng xóa.

Còn đối với Nguyễn, ngày Valentine thì là ngày của màu xanh lá cây, màu xanh lá cây là màu của những đồng dollars, vì Nguyễn cứ nhất định cho rằng ai đó nghĩ ra cái ngày "Tình Nhân" này chỉ cốt để làm giàu, chỉ cốt để bán đắt hàng. Những sản phẩm biểu tượng cho tình yêu, như những đóa hoa hồng chẳng hạn, ngày thường một đóa hoa hồng có thể chỉ đáng giá từ một tới hai đồng thì vào ngày Valentine sẽ tăng lên đến gấp mười lần. Với một bình hoa hồng được tiệm hoa giao đến tận nhà, thì một "đại tình lang" nào đó có thể phải trả từ $150 đến $200. Còn kẹo bánh thiệp chúc mừng thì khỏi chê, bán chạy như tôm tươi.

Còn nhớ một chuyện vui của anh chàng Bình. Một hôm nhân ngày Valentine, Bình hỏi Lộc rằng "hôm nay em muốn anh gởi hoa vào sở hay ra chợ mua về nhà". Lộc với giọng Bắc kỳ nhỏ nhẹ hỏi lại "ngày xưa lúc tán em, ngày nào anh cũng gởi hoa đến tận nhà tận sở, anh đâu cần phải hỏi em có phải không". Bình từ tốn giải thích "lúc đó chúng mình chưa cưới nhau, anh là người tự trả mấy cái bill đó, còn bây giờ người trả bill là em, cho nên anh mới cần phải hỏi". Hi..hi.. ừ nhỉ, đại khái là từ từ, ngày Valentine từ màu đỏ rực sẽ trở thành màu xanh lá cây vậy.

Có một lần tôi nói với Nguyễn "tại sao không nương theo hằng triệu triệu người trong ngày Valentine, tìm cho mình một đối tượng yêu thích, rồi nghĩ xem người ấy thích gì, rồi thực hiện cho được ý thích đó, rồi xem thử mình sẽ cảm thấy như thế nào trong quá trình tìm đối tượng, tìm xem họ thích gì, và cố thực hiện cho được. Trong quá trình đó, chắc hẳn ta sẽ thấy lòng lâng lâng vui sướng đến vỡ bờ. Hãy thử xem... thử xem xem có đúng như thế không...

Nguyễn ngẫm nghĩ mãi…

Năm nay tôi nhận được từ Nguyễn một món quà với muôn màu muôn sắc. Quả thật tôi rất thích món quà này. Nhìn tôi ngắm nghía món quà, Nguyễn hớn hở nói "trông kìa nó mà vớ được cuốn sách, thì trông như một con khờ". Món quà đó là cuốn "A year in art a painting a day" của nhà xuất bản Prestel. Cuốn sách dầy hơn 365 trang, hình bìa là bức " Girl with a Pearl Earring” của Johannes Vermeer vẽ vào năm 1665 đã được thực hiện thành phim có cái tựa cùng tên với bức tranh mà khi xem tôi đã rất xúc động. Mỗi trang tượng trưng cho một ngày chào đón bạn. Trang đầu tiên bắt đầu của ngày đầu năm January 01. Nếu mỗi ngày, bạn lật một trang bạn sẽ được trông thấy một danh họa của một họa sĩ nổi tiếng ở nhiều thế kỷ trước hoặc đầu thế kỷ này, thí dụ như thử xem ngày Febuary 14 xem sao, bạn sẽ không nhìn thấy một bức hình nào dính líu đến ngày Valentine cả, mà bạn sẽ thấy trang phải của cuốn sách là bức họa "The Young Mother" của Gerrit Dou vẽ từ năm 1658. Bức họa ghi lại quang cảnh của một nhà bếp hơi luộm thuộm, có đầy đủ rau cải cá gà, nồi niêu soong chảo, cùng người mẹ trẻ có một vóc dáng đẫy đà, tươi đẹp, ánh mắt thật sống động, người vú già́ gọn gàng, và đứa bé bụ bẩm nằm trong một chiếc nôi đan bằng mây, Tất cả được ánh sáng từ cửa sổ rọi vào, màu sắc hơi ngả về màu hoàng đồng và nâu, có một chút màu xanh lá cây đậm của rau cải, màu xanh dương của vải vóc. Trong khoảng tối, xa cửa sổ nhưng cũng cho chúng ta thấy được bóng dáng vài người đang nấu nướng bên cạnh bếp lò có ánh lửa réo rắt. Trong khoảng tối nhất, ta cũng có thể thấy được một chiếc đèn dầu tắt cũ kỹ, treo nghiêng ngả trên vách. Toàn thể bức tranh có lẽ màu trắng chấm phá đâu đây là màu nổi bật nhất. Bức tranh giúp ta biết được sinh hoạt của người mẹ trẻ trong những năm 50 của thế kỷ 17 ở Ḥòa Lan...

Trang bên trái của bức tranh, chúng ta sẽ đọc được câu nói của Abraham Lincoln "All that I am, or hope to be, I owe to my angel mother", tạm dịch "Tất cả của tôi ngày hôm nay, và những hứa hẹn của ngày sau, là bởi tôi có một người mẹ tuyệt vời".

Xích xuống dưới của trang giấy là một khoảng trống để bạn có thể ghi lại những cảm tưởng trong ngày, hoặc cảm tưởng về bức tranh bạn đang thưởng thức vì Pablo Picasso có nói "Painting is just another way of keeping a diary", tạm dịch "Vẽ là một hình thức ghi nhận sự việc trong ngày".

Không biết Nguyễn vô tình hay cố ý... Nhưng nếu mỗi buổi sáng tôi dừng lại bên bàn, nhìn ngắm bức tranh thuộc về ngày hôm đó, vậy có nghĩa là tôi sẽ mang theo hình ảnh bức tranh cùng Nguyễn vào sở làm trong suốt một ngày. Còn nếu tôi dừng lại bên bàn vào buổi tối ngắm nghía bức tranh trước khi đi ngủ, vậy có nghĩa là tôi sẽ mang bức tranh cùng Nguyễn vào cả trong giấc mơ.

Món quà như thế đấy đấy, muôn màu muôn sắc, khiến cho bầu trời chung quanh tôi cũng muôn màu muôn sắc, lòng tôi cũng muôn màu muôn sắc, vậy thì tôi phải mặc bộ đồ lót nào đây… màu gì đây… nhanh lên... nhanh lên… màu… ơ… thôi chết không kịp nữa rồi.

Hoàng Dung
(Virginia)

15 January 2011

Bồi hồi khi đọc một bài thơ

Mối Tình Khờ Trong Thơ Dương Quân

Cả đời tôi chủ quan mà nói thì được rất nhiều người quí mến, có lẽ tại từ nhỏ tôi đã được má tôi dạy tôi cầu nguyện với Phật với Trời rằng “lạy Trời lạy Phật cho con ra đường được kẻ yêu người mến” và tôi đã luôn luôn cầu nguyện như thế, và Trời và Phật đã cho tôi được toại nguyện.

Những người đã từng gặp tôi, đàn ông, đàn bà kể cả người già em bé thương yêu quí mến tôi không nói làm gì, điều đáng nói là có một người chưa từng gặp tôi, chưa từng nghe tôi nói, không biết tôi là người như thế nào mà vì ông Trời lẫn ông Phật phù hộ cho tôi hơi… “over load” hay sao mà cũng thương yêu quý mến tôi đến nghẹn ngào…

Nghẹn ngào là người đó nghẹn ngào chứ không phải là tôi nghẹn ngào.

Tôi không nghẹn ngào nhưng tôi bồi hồi thí dụ như người đó đã làm một bài thơ như thế này .
MUỘN MÀNG

Bậu về khuất rặng trâm bầu
Qua còn đứng ngóng bên cầu ô rô
Rạch bần nước chảy nhấp nhô
Chiều hôm đã mỏi cánh cò. Bậu ơi!

Bậu về bên ấy tối rồi
Nước ròng cạn bãi sông bồi thênh thang
Tiếc thay chút nghĩa đá vàng
Bởi qua thương bậu muộn màng ...cho nên

Qua về khép lại mái hiên
Giăng màn vĩnh biệt, đắp mền tương tư
Kiếp sau qua sẽ hẹn chờ
Để xin cùng bậu một giờ bên nhau.

Bậu ơi! con cá bạc đầu
Vì chưng nước ngược dãi dầu, nó bơi.

Dương Quân
Đọc xong bài thơ như thế, quả là đã khiến tôi bồi hồi rất lâu. Thường thường khi đọc một bài thơ nào hợp ý, tôi nhìn thấy cả một bức tranh hiển hiện trong đầu, nhưng lần này thì khác, khác ở chỗ khi đọc bài thơ “Muộn Màng” này thì tôi lại cảm thấy hiện ra một hình ảnh thật sống động, thật buồn bã, khiến cả con người tôi như rũ xuống, và tôi đã nằm xuống nhắm mắt ngủ vùi.

Hình ảnh một buổi chiều nhá nhem tối, ở phía tận cuối chân trời xa tít của một giòng sông chỉ còn lại một chút ánh sáng yếu ớt. Trên giòng sông có một người con gái đang buồn bã đẩy mái chèo, nhìn cô dường như không còn một chút hơi sức nào, cho nên đẩy mãi mà chiếc xuồng cũng không buồn trôi.

Xuồng cô đang xuôi giòng hay nước đang chảy ngược như “con cá bạc đầu vì… chưng nước ngược dãi dầu nó bơi”

Chữ “dãi dầu” quá hay. “ Nó” đã có thể nói được tất cả nỗi niềm của cả hai con người gặp nhau ở hoàn cảnh “ Muộn Màng” .

Hoàng Dung (Virginia)

**
Comment:

Anonymous said...

Thế này mà nói là ..."Nghẹn ngào là người đó nghẹn ngào chứ không phải là tôi nghẹn ngào "" thì thật không..thuyết phục chút nào. Hãy đọc kỹ thêm chút nữa nhé:

Bậu về khuất rặng trâm bầu
""Qua còn đứng ngóng bên cầu ô rô"" - Ai đứng ngóng? QUA hay BẬU? Mắc mớ chi mà còn đứng đó nếu QUA không nghẹn ngào với bậu ?
....
Tiếc thay chút nghĩa đá vàng
Bởi ""qua thương bậu"" muộn màng ...cho nên

- Hết chối cãi nữa nhé !! QUA đã thương BẬU lậm quá rồi !! Và rồi: " Qua về khép lại mái hiên
Giăng màn vĩnh biệt, đắp mền tương tư "" AI tưong tư ? chính là QUA chứ ai vào đây?? Chưa hết đâu:

Kiếp sau ""qua sẽ hẹn chờ
Để xin cùng bậu một giờ bên nhau.""

Hết còn chối cãi, e thẹn nữa nhé !! QUA mà e thẹn nhút nhát đến thế, không dám công khai thương bậu thì "bậu" cũng ...không thèm thương "qua" nữa đó !!
January 18, 2011 12:52 PM

Trump Không Biết Làm Thế Nào Để Kết Thúc Cuộc Chiến Với Iran

Thomas L. Friedman,   “ Trump Has No Idea How to End the War With Iran ”   The New York Times Chuyển ngữ:  Lương Định Văn Tôi đến Tehran lần...