Showing posts with label Trần-V-Lương. Show all posts
Showing posts with label Trần-V-Lương. Show all posts

15 August 2024

Lời Tạ Ơn Cuối, thơ

Dạo:
     Tưởng rằng sống mãi bên nhau,  
Ngờ đâu bỗng chốc nhịp cầu gãy đôi.
 
          Lời Tạ Ơn Cuối
      (Nói hộ một người đã ra đi)
 
Em yêu hỡi, chỉ vài giây phút nữa,
Trong lò thiêu, ngọn lửa sẽ bùng to,
Xác thân anh chốc lát sẽ thành tro,
Chấm dứt hết mọi âu lo phiền não.
 
Đời sống chỉ là một cơn mộng ảo,
Tan giấc rồi, phải dứt áo ra đi,
Và một khi khô dòng lệ chia ly,
Chẳng còn lại chút gì nơi dâu bể.
 
Mấy mươi năm trần thế,
Thoáng qua vèo như thể bóng chim bay.
Giờ đến phút chia tay,
Sao vẫn thấy lòng mình day dứt mãi.
 
Anh tự hỏi từ lâu rằng có phải,
Nhờ tiền duyên và nghiệp trái hay sao,
Em góa chồng, anh góa vợ gặp nhau,
Rồi hòa nhịp, nửa đời sau chung lối.
 
Mình hạnh phúc cận kề nhau sớm tối,
Cùng chung vai gánh bao nỗi nhọc nhằn,
Cùng vượt qua những ngày tháng khó khăn,
Nuôi hai nhóm con mình dần khôn lớn.
 
Dù thân xác phải chịu nhiều đau đớn,
Em thức khuya và dậy sớm triền miên,
Đau đáu lo xong bổn phận vợ hiền,
Không một tiếng than phiền hay đổ lỗi.
 
Với duyên tình chắp nối,
Mình quyết dành quãng đời cuối cho nhau.
Tổ ấm này tưởng mãi mãi bền lâu,
Ngờ đâu bị bóng mây sầu che phủ.
 
Thương em phải hai lần làm sương phụ,
Hết phiên người chồng cũ đến lượt anh.
Em giờ đây như phản gỗ long đanh,
Trên đầu lại thêm một vành tang trắng.
 
Đời vốn nhiều cay đắng,
Nhưng số trời mình có thắng được nao.
Đang đầm ấm bên nhau,
Định mệnh lại ép đi vào ngõ quặt.
 
Anh không biết, nếu luân hồi có thật,
Và chúng mình cùng có mặt kiếp sau,
Thì chắc gì mình sẽ nhận ra nhau,
Dù may mắn chung chuyến tàu giong ruổi.
 
Anh chỉ muốn tạ ơn em lần cuối,
Trước khi về chín suối đợi đời sau.
Anh xin em, dù có nhớ thương nhau,
Hãy can đảm ngưng mau đôi dòng lệ.

                              **
Người đưa tiễn đã ra về lặng lẽ,
Sân nhà quàn lại vắng vẻ đìu hiu.
Xanh xao lụa nắng chiều,
Lãng đãng nóc lò thiêu làn khói trắng.

                Trần Văn Lương
                   Cali, 8/2024

04 July 2024

Tiếc Nuối Gì Không, thơ

        Dạo:

               Một đời cách bến xa sông,
         Có hề tiếc nuối gì không, hỡi người?
 
Tiếc Nuối Gì Không
 
Tháng tám, mắt chiều cay,
Khật khùng giấc tỉnh say.
Ngày loay hoay đợi chết,
Đêm mỏi mệt mong ngày.
 
Nhẹ khảy đứt dây đàn,
Gục đầu, khẽ thở than,
Đò ngang đà bặt chuyến,
Vĩnh viễn biệt hồng nhan.
 
Gió bám chặt cành đơn,
Cố bày lẽ thiệt hơn.
Lá hờn nên lặng lẽ,
Mặc gió kể nguồn cơn.
 
Mây chớn chở đen sì,
Lấp dần nẻo biệt ly.
Người đi không trở lại,
Day dứt mãi làm chi.
 
Ti tỉ tiếng hoàng hôn,
Chuông tong tả gọi hồn,
Dập dồn kinh thúc hối,
Người lạc lối cô thôn.
 
Lổm chổm ánh trăng rằm,
Lối về cũ lạnh căm.
Xăm xăm tìm ảo vọng,
Lầm lỡ mộng trăm năm.
 
Dăm ước muốn xa vời,
Chỉ còn vạt nắng vơi.
Cơ trời, đâu dám trách,
Dù lách chách không ngơi.
 
Dòng nhạc thuở xa xôi,
Theo người chịu nổi trôi,
Ỉ ôi từng nốt lẻ,
Dằn vặt kẻ đơn côi.
 
Cằn cỗi giọng ca khàn,
Cũng bày đặt khóc than,
Lội càn qua vũng nhớ,
Nức nở chuyện lìa tan.
 
Tình mắc cạn ngu ngơ,
Quanh chăn gối vật vờ.
Câu thơ quèn lạc vận,
Còn vớ vẩn ươm mơ.
 
Mộng vỡ đã chương phình,
Người xưa vẫn lặng thinh,
Mặc mình ai sám hối,
Sớm tối nhẵn lời kinh.
 
Luýnh quýnh ngọn đèn chong,
Rụt rè tuổi xế đông,
Hỏi người trong giấc cuối
Có tiếc nuối gì không.

Trần Văn Lương
Cali, 9/2023

04 April 2024

Xin Hãy Ghé, thơ

Dạo:
     Hỡi người "du lịch" quê hương,
Có còn nhớ chuyện đau thương năm nào?
  
 
        Xin Hãy Ghé
 
Bạn lại bảo sắp về quê du lịch,
Và lần nào cũng thích thú như nhau,
Được chen chân vào những chốn "sang giàu",
Lòng thơ thới, chẳng bao giờ thấy chán!
 
Người như bạn, giờ nơi đây nhan nhản,
Đủ loại từ tỵ nạn đến di dân
Qua đường nhân đạo, qua ngả hôn nhân,
Hay may mắn được người thân bảo lãnh.
 
Bạn bảo bạn có tiền và quá rảnh,
Nên về quê ngoạn cảnh với vui chơi
Thật nhiều lần cho đầu óc thảnh thơi,
Để quên hết nhọc nhằn thời vượt biển.
 
Lâu lâu rải ra ít đồng "từ thiện",
Để người nghèo phải luôn miệng cám ơn,
Để thấy mình bỗng chốc "vĩ đại" hơn,
Rồi hể hả lơn tơn đi du lịch.
 
Bạn cứ việc làm điều gì bạn thích,
Chẳng còn ai dám chỉ trích bạn đâu,
Tôi chỉ xin nhờ bạn mỗi một câu:
Hãy thăm viếng trước sau giùm mấy chỗ.

                     *

Xin hãy ghé thăm đoạn đường khốn khổ,
Được đặt tên là Đại Lộ Kinh Hoàng,
Nơi dân lành xưa tay xách nách mang,
Bị Cộng pháo chết không toàn thân thể.
 
Xin hãy ghé, nếu có về qua Huế,
Thăm mồ chôn tập thể Tết Mậu Thân,
Nơi oan hồn vô tội của người dân,
Bao năm vẫn còn âm thầm kêu khóc.
 
Xin hãy ghé thăm chiến trường An Lộc
Để biết về trận đánh khốc liệt xưa,
Nơi hàng ngàn dân với lính sớm trưa,
Hứng đạn pháo như mưa rào tuôn dội.
 
Xin hãy ghé thăm nghĩa trang quân đội
Để thấy vô số tội của bạo quyền,
Đã say men "chiến thắng" đến cuồng điên,
Đập phá nát các đền đài bia mộ.
 
Xin hãy ghé Trường Thiếu Sinh Quân cũ,
Nơi vài trăm khóa sinh nhỏ hiên ngang,
Cuối Tháng Tư quyết chẳng chịu đầu hàng,
Liều sinh mạng để bảo toàn chính khí.
 
Xin hãy ghé thăm Cổ Thành Quảng Trị,
Nơi năm xưa, các binh sĩ can trường
Của miền Nam đã chẳng tiếc máu xương,
Giành lại được từ tay phường xâm lược.
 
Xin hãy ghé thăm Hoàng Sa, nếu được,
Để tỏ tường lòng yêu nước tận trung
Của Hải Quân với bao vị anh hùng
Đã dũng cảm giao tranh cùng lũ Chệt.
 
Xin hãy ghé tìm thăm nơi tuẫn tiết
Của năm vì Tướng trung liệt sắt son,
Theo gương xưa, quyết chẳng chịu sống còn,
Chọn cái chết để giữ tròn tiết tháo.
 
Xin hãy ghé thăm trại tù "cải tạo",
Nơi xưa kia bạn bị bạo quyền giam,
Bị đọa đầy hành hạ biết bao năm
Mới được thả về kiếm ăn xuôi ngược.
 
Xin hãy ghé thăm bến tàu ngày trước,
Nơi bạn tìm đường bỏ nước ra đi,
Dù lắm khi mất cả lưới lẫn chì,
Nhưng nhờ mãi kiên trì nên thoát khỏi. 
 
Xin hãy ghé thăm nhà giam tăm tối
Đã cầm tù bạn về tội vượt biên,
Để rõ thêm cái bộ mặt bưng biền
Của bè lũ cầm quyền đang đắc thế. 
 
Rồi muốn ghé chỗ học xưa thì ghé,
Nhưng chớ lầm gọi "Trường Mẹ", trường con,
Sau Bảy Lăm, "Trường Mẹ" đó đâu còn,
Sớm đã bị lũ cáo chồn cướp xác!  

                 *

Nếu chỉ biết toàn rong chơi chỗ khác,
Thì qua đây đừng mang rác tìm tôi,
Để khoe khoang cùng quảng cáo lôi thôi,
Rồi giở giọng cười chê tôi "ngoan cố".
 
Đừng ngụy biện bảo rằng về bên đó,
Cốt cho mình được biết rõ quê hương!
Sao ngày xưa phải van vái tứ phương,
Chui nhủi kiếm cho được đường bỏ xứ?
 
Quê hương cũ giờ đây còn đâu nữa,
Chỉ là nơi bầy quỷ dữ lộng hành,
Khiến triệu triệu dân lành
Luôn tiếc nhớ cảnh thanh bình thuở trước.
 
Kể từ Tháng Tư mất nước,
Quê nhà bước bước tang thương,
Vẫn văng vẳng đêm trường,
Tiếng than khóc từ đại dương vọng lại. 

                  Trần Văn Lương
        Cali, đầu Mùa Quốc Hận 4/2024

06 July 2023

Khúc Ca Sầu, thơ

Dạo:
     Lời xưa trối lại còn đây,
Sao ta vô dụng thế này, hỡi ơi!

         **
 
     愁 歌
悲 文 鎖 石 碑,
遺 命 永 難 移. 
勵 志 惟 紅 淚
依 前 漬 爛 衣.
        陳 文 良
 
 
Âm Hán Việt:
 
     Sầu Ca
Bi văn tỏa thạch bi,
Di mệnh vĩnh nan di.
Lệ chí, duy hồng lệ
Y tiền tí lạn y.
   Trần Văn Lương
 
Dịch nghĩa:
 
           Khúc Ca Sầu
(Bài) văn buồn khóa chặt bia đá,
Lời (người xưa) trối lại vĩnh viễn khó thay đổi. 
(Dù) gắng sức (nhưng) chỉ có lệ máu
Thấm (ướt manh) áo rách như trước.
 
Phỏng dịch thơ:
 
            Khúc Ca Sầu
    Hằn bia đá vết sầu dâu bể,
    Di mệnh buồn há dễ đổi thay. 
       Trọn đời dẫu cố loay hoay,
Trên manh áo rách lệ nay vẫn hồng.
           Trần Văn Lương
              Cali, 7/2023
                  
                    **
 
Lời than của Phi Dã Thiền Sư:
      Mộ bia buồn vẫn còn đó, di mệnh của
người xưa vẫn còn đó.
      Nhưng, than ôi, vì tấm thân vô dụng, bất tài vô
tướng nên dù gắng gỏi thế nào cũng chỉ làm lệ
máu rơi trên manh áo rách!   
      Hỡi ơi!

07 April 2023

Phải Chi Mày Đã . . . thơ

 Dạo:  

    Tháng Tư dân khóc âm thầm,

Mà sao lắm kẻ nhẫn tâm thế này.


 

 Phải Chi Mày Đã...

                (Một người nhắn một người)

 

Hỡi thằng bạn quý của tao ơi,

Đừng có trách tao phải lắm lời, 

Mà hãy ngồi nghe tao lải nhải,

Trước giờ hai đứa phải hai nơi.

 

Gặp mày sau mấy chục năm nay,

Nhận thấy mày sao quá đổi thay,

Buồn biết mày quay về chốn cũ,

Suốt ngày lo hưởng thụ no say.

 

Mày có biết giờ tháng mấy không,

Mà sao chẳng nghĩ tới non sông,

Long nhong áo gấm về vênh váo,

Chẳng chịu nhìn bao cảnh não lòng.

 

Vì chưng mày cứ mãi làm xằng,

Tao quá đau lòng, phải hé răng,

Mày cứ mắng rằng tao ngứa miệng,

Rỗi hơi nên kiếm chuyện nhì nhằng.


**


Phải chi mày chết tại sa trường,

Cùng bạn bè mày đổ máu xương,

Chiến đấu kiên cường ngăn giặc đỏ,

Quên mình cho tổ quốc quê hương,

 

Thì dẫu vùi thây ở dọc đường,

Dù không được đặc biệt tuyên dương,

Nhưng dường như những người quen biết,

Chẳng có ai kềm được tiếc thương.

 

Phải chi mày chết ở trong tù,

Vì đã hiên ngang trước kẻ thù,

Chẳng quỵ lụy bầy ngu dốt đó,

Cam lòng qua lối khổ khi khu,

 

Thì dẫu thời gian chóng mịt mù, 

Tiếng thơm vẫn sống mãi ngàn thu,

Vợ con, bè bạn dù xa xứ,

Vẫn nhớ thương hoài "đấng trượng phu".

 

Phải chi mày chết lúc ra khơi,

Tìm tự do mà chẳng đến nơi,

Thân xác buồn trôi theo sóng hận,

Hồn thiêng còn lẩn quẩn theo người,

 

Thì dẫu đau buồn cũ có vơi,

Mỗi khi Quốc Hận đến bên trời,

Mọi người ai nấy đều thương xót,

Kẻ trót lên đường chẳng tới nơi.

 

Phải chi mày chết ở bên đây,

Lúc phải đi khuân vác cả ngày,

Sớm tối kéo cày lo trả nợ, 

Cắn răng qua số kiếp lưu đày,

 

Thì dẫu số phần chẳng được may,

Nhưng ai cũng kính, cũng thương mày,

Vì mày đã một tay lo lắng 

Nuôi nấng vợ con được thế này.


**


Ngờ đâu mày sống đến bây giờ,

Sinh tật làm bao chuyện nåhuốc nhơ,

Bỏ vợ hiền bơ vơ ở Mỹ,

Quay về quyết chí kiếm "đào tơ".

 

Mày có điên không thế hở trời,

Tin người con gái trẻ ham chơi,

Tuổi đời hăm mấy mà yêu được

Một lão già đà vượt bảy mươi.

 

Nhiều người đã cất tiếng khuyên lơn,

Kiên nhẫn giải bày lẽ thiệt hơn,

Con cái uất hờn rơi nước mắt,

Nhưng mày vẫn vác mặt nhơn nhơn,

 

Vẫn mải mê theo những "móng hồng",

Khiến ai nghe cũng giận cành hông.

Phải chi mày đã không còn nữa,

Thì phút này tao đỡ bận lòng.


Trần Văn Lương

   TX, đầu mùa Quốc Hận, 4/2023

18 February 2023

Em Đừng Đợi Nữa,

Dạo:

        Anh như cánh nhạn trúng tên,
Làm sao dám ước sánh duyên cùng người.



            Em Đừng Đợi Nữa

                   (Lại thêm một cảnh đời,
                   Bên góc trời dâu bể.
                   Nắng tà nuôi bóng xế,
                   Người kể lể thay người


Em yêu dấu, anh biết em vẫn đợi
Anh ngỏ lời tiến tới chuyện chung thân,
Để chúng mình không uổng phí ngày xuân,
Nhưng anh phải đành giậm chân tại chỗ.

Em đừng trách anh cố tình giả bộ
Đóng vai trò kẻ đau khổ ngày đêm,
Nên không thèm chịu ghé mắt nhìn xem
Để thấy được tấm lòng em rộng mở.

Em biết đó, qua hai lần đổ vỡ,
Anh bây giờ rất sợ chuyện hôn nhân.
Lửa tình yêu dù mãnh liệt vô ngần,
Khi chung sống sẽ dần dần tắt ngấm.

Hạnh phúc cũ đã mịt mù xa thẳm,
Anh một mình ngồi gặm nhấm cơn đau,
Thầm biết dù đi hết nửa đời sau,
Cũng sẽ chẳng tìm đâu ra lối thoát.

Cánh nhạn suýt vì cung tên bỏ xác,
Nên bây giờ vừa nhác thấy cây cong,
Đã khiếp hãi trong lòng,
Thân tê cóng như dầm trong giá lạnh.

Trong hai cuộc ly hôn đầy bất hạnh,
Trách nhiệm anh phải gánh cũng hơi nhiều,
Bởi thay vì lo vun xới tình yêu,
Lại theo đuổi rặt những điều phù phiếm.

Anh vốn biết thân anh đầy khuyết điểm,
Sống chung rồi, khó giấu giếm được lâu,
Mũi kim dù có gói kín đến đâu,
Sớm muộn cũng ló đầu ra khỏi bọc.

Thực tế đã dạy cho anh bài học
Rằng dẫu anh có khổ nhọc tìm cầu,
Kiếm được người cùng "sớm tối có nhau",
Tổ ấm cũng trước sau thành địa ngục.

Sông có khúc, và con người có lúc,
Nhưng đời anh lại vô phúc triền miên,
Nên dù cho gặp được kẻ ngoan hiền,
E cũng chỉ có duyên mà không nợ.

Anh chỉ sợ thêm một lần dang dở,
Cuộc đời mình sẽ day trở về đâu,
Hay đôi vai luôn trĩu nặng gánh sầu,
Lê lết giữa đáy vực sâu phiền lụy.

**
 
Em cho biết, em có người ngỏ ý,
Nhưng em bèn bí xị, quyết làm thinh.
Em bảo anh, em chỉ muốn chúng mình
Kiếp này phải tròn ba sinh duyên nợ.

Anh tần ngần lo sợ,
Nếu chẳng may mình nên vợ, thành chồng,
Cuối cùng chỉ luống công,
Lại sẽ phải chất chồng thêm oan trái.

Em yêu dấu, đừng đợi chờ anh mãi,
May mắn này không trở lại hoài đâu,
Em hãy lo đến hạnh phúc ngày sau,
Đừng xua đuổi những con tàu muốn cặp.

Anh tin chắc rồi đây em sẽ gặp
Người hơn anh, hơn gấp cả trăm lần,
Để cùng nhau bền chặt mối hôn nhân,
Và chung hưởng một mùa xuân bất diệt.

Riêng anh vẫn là con thuyền đơn chiếc,
Không bến về nên mải miết ngược xuôi,
Chuyện thề nguyền cùng hạnh phúc lứa đôi,
Từ lâu đã vuột trôi xa tầm với.

**

Trăng mỏi mòn giăng lưới,
Lối chân khuya, vời vợi bóng mây sầu.

         Trần Văn Lương
          Cali, 2/2023

16 June 2022

Bài Ca Nhỏ Cuối Đông, thơ

Dạo:
Thề xưa chết đã từ lâu,
Bên dòng nước cũ đêm sầu đợi ai?

 殘 冬 小 曲          

臘 月 雨 泠 泠,
淒 風 累 廢 亭.
行 人 今 久 逝,
破 几 待 寒 盟.
       陳 文 良


Âm Hán Việt:

 Tàn Đông Tiểu Khúc

Lạp nguyệt vũ linh linh,
Thê phong lụy phế đình.
Hành nhân kim cửu thệ,
Phá kỷ đãi hàn minh.
 
     Trần Văn Lương

Dịch nghĩa: 
    Khúc Nhạc Nhỏ Cuối Mùa Đông

Tháng chạp, tiếng mưa rơi thánh thót,
Gió buốt làm phiền căn nhà trạm hoang phế .
Khách qua đường (dừng chân) nay đã bỏ đi từ lâu,
Chiếc ghế gãy (vẫn) đợi chờ câu thề hẹn (giờ đã) không còn (đã nguội lạnh).

Phỏng dịch thơ:

 Bài Ca Nhỏ Cuối Đông

Thánh thót giọt mưa đông,
Nhà hoang, gió sổ lồng.
Người đi không trở lại,
Ghế gãy ngóng hoài công.
 
          Trần Văn Lương
            Cali, 12/2012


Lời bàn ngang của Phi Dã Thiền Sư:
 
       Lời thề xưa đã chết, người xưa đi biền biệt, trạm dừng chân hoang phế.
       Thương thay chiếc ghế đã gãy vẫn hoài công ngóng đợi.
       Hỡi ơi!

17 February 2022

Bạch Đầu, thơ

 Dạo:

      Bạc đầu núi vẫn trơ trơ,
Bạc đầu người lại bơ vơ đáy mồ.

    白  頭

雪 蓋 白 頭 峯,
登 山 白 髮 翁.
白 頭 峯 永 皜,
白 髮 老 終 亡.

       陳 文 良

Âm Hán Việt:

     Bạch Đầu
Tuyết cái bạch đầu phong,
Đăng sơn bạch phát ông.
Bạch đầu phong vĩnh hạo,
Bạch phát lão chung vong.
     Trần Văn Lương

Dịch nghĩa:

        Đầu Bạc

Tuyết trùm đỉnh núi bạc đầu,
Ông lão tóc bạc leo lên núi.
Núi bạc đầu vĩnh viễn (vẫn) trắng sáng,
(Nhưng) ông lão tóc bạc rốt cuộc rồi (sẽ) chết.

Phỏng dịch thơ:

        Đầu Bạc

Tuyết phủ trắng non cao,
Người đầu cũng trắng phau.
Ngàn sau còn núi trắng,
Người tóc trắng nơi nao?

        Trần Văn Lương
           Cali, 2/2022

Lời than của Phi Dã Thiền Sư:

   Tuyết phủ đầu non cao bạc trắng, người
khách già đầu cũng trắng phau phau.
   Nhưng than ôi, núi bạc đầu muôn năm vẫn còn
đó, người bạc đầu bách tuế khó vượt qua!
     Hỡi ơi! 

01 February 2022

Tự Thán (Khai bút đầu năm - Trần Văn Lương)

Cọp đến cười khành khạch,
Trâu vừa thôi lách chách.
Lời xưa trách ỉ ôi,
Nợ cũ đòi dai nhách.

Tai ách cứ lần khân,
Phúc phần sao lạch đạch.
Thân ì ạch rã rời,
Bệnh ghé chơi xoành xoạch.

           Trần Văn Lương
         Cali, Mùng Một Tết
            Nhâm Dần 2022

04 December 2021

Hoang Đảo Lối Về Qua, thơ 30/4



Dạo:
       Trở về thăm lại đảo hoang,
Ngậm ngùi lối cũ, mênh mang lưới sầu.


   Hoang Đảo Lối Về Qua

     Bờ biển vắng, gió vờn buốt mặt,
     Bóng người già héo hắt lặng câm.
         Mấy mươi năm khóc âm thầm,
Cuối đời may được một lần về thăm.

     Đảo tỵ nạn bao năm về trước,
     Rộn rịp người bỏ nước ra khơi,
         Ngày nay đã biến thành nơi
Cây rừng cỏ dại tranh phơi nắng tà.

     Nhà tạm trú xưa đà đổ nát,
     Bến tàu hoang bụi xác xơ bay.
         Bùi ngùi khóe mắt chợt cay,
Người quen cảnh cũ giờ đây không còn.

     Xác thuyền cũ mỏi mòn ngậm cát,
     Khách năm nào tản mác nơi đâu.
         Sương dày, nắng dạn, mưa sâu,
Từng manh gỗ mục lo âu ngóng chờ.

     Mồ tập thể mờ mờ con số,
     Hồn không tên buồn khổ lang thang.
         Từ khi định mệnh lỡ làng,
Mịt mù tin tức, võ vàng người thân.

     Bia tưởng niệm qua lần đục bỏ,
     Ngẩn ngơ trong mưa gió phũ phàng.
         Bước chân lữ thứ ngỡ ngàng,
Thương cho số phận trăm ngàn thuyền nhân.

     Người sửng bước tần ngần trước mộ,
     Nhớ lại thời khốn khổ đã qua.
         Những âm thanh tưởng nhạt nhòa,
Bỗng trong phút chốc xót xa vang lừng.

     Tiếng tở mở reo mừng huyên náo,
     Khi con thuyền đến đảo bình an,
         Người ôm hy vọng hỏi han,
Kẻ nghe tin dữ khóc than dậy trời.

     Tiếng thổn thức của người thiếu nữ,
     Sa tay bầy thú dữ Thái Lan,
         Đành cam ngọc nát hoa tàn,
Khúc dây oan nghiệt xóa tan nợ đời.

     Tiếng thét lẫn tiếng cười lạnh ngắt,
     Của chàng trai bị bắt hồi hương,
         Lưỡi dao rạch nát can trường,
Xác thân tạm gửi nhờ phương trời này.

     Trong tiếng gió cuối ngày lồng lộng,
     Tưởng còn nghe vang vọng câu thề:
         - Ra đi quyết chẳng trở về,
Khi còn lũ giặc trên quê hương mình.
                            **
     Người sực tỉnh ngước nhìn biển rộng,
     Biết nơi nào là bóng quê huơng.
         Men theo kỷ niệm tìm đường,
Ngậm ngùi chỉ thấy đại dương thét gào.

     Thăm chốn cũ, nghẹn ngào tê tái,
     Thương những người sớm phải xuôi tay.
         Đưa chân mong được có ngày,
Ngờ đâu xương trắng chốn này bơ vơ.

     Dân Nam vẫn mong chờ trời sáng,
     Bốn mươi lần đếm tháng Tư qua.
         Tay run, chân mỏi, mắt lòa,
Con đường phục quốc vẫn xa tít mù.

     Đất nước mất, mối thù chưa trả,
     Nhưng lòng người sớm đã đổi thay.
         Đuôi chồn đú đởn tung bay,
Xoay chiều đón gió loay hoay vầy đoàn.

     Quê mẹ đó giờ toàn trái đắng,
     Khắp cây cành trĩu nặng buồn đau.
         Nơi nơi oán khí ngập đầu,
Nhọc nhằn tóc trắng, dãi dầu tuổi xanh.

     Nhà giam lớn sặc tanh mùi máu,
     Của những người theo dấu tiền nhân,
         Gióng lên tiếng nói lương tâm,
Nên thầm gánh chịu đòn ngầm đớn đau.
                            **   
       Nhìn quá khứ, lệ sầu tuôn đổ,
 Ngẫm tương lai, thống khổ đoanh tròng.
         Mưa đông nắng hạ xoay vòng,
Nỗi hờn vong quốc mãi không phai tàn.

     Buồn nghĩ chuyện giang san đất nước,
     Biết làm sao đổi được cơ trời.
         Tháng Tư rồi đó ai ơi,
Bao nhiêu nước mắt còn rơi trên đường.

                 Trần Văn Lương
         Cali, ngày Quốc Hận 2015

                                                  ** 

Tranh: 

NIỀM ĐAU CỦA BIỂN 
Oil on canvas 36x48 inch (91.5cm X 122cm)
by A.C.La Nguyễn Thế Vĩnh

Trump Không Biết Làm Thế Nào Để Kết Thúc Cuộc Chiến Với Iran

Thomas L. Friedman,   “ Trump Has No Idea How to End the War With Iran ”   The New York Times Chuyển ngữ:  Lương Định Văn Tôi đến Tehran lần...