Showing posts with label NhưThương. Show all posts
Showing posts with label NhưThương. Show all posts

07 April 2023

Tập thơ mới của Như Thương: "Màu Áo Trận"

Như Thương là một trong số những thi sỹ đã có mặt trên Diễn Đàn này rất lâu, ngay từ thời Diễn Đàn còn gọi là New Alumni Forum. Đại đa số thơ Như Thương theo thể lục bát có chủ đề chính là tình yêu lứa đôi, tình yêu quê hương thường ẩn hiện hay sôi nổi, bồng bềnh hay ngập chìm trong bối cảnh đầy biến động của một xã hội chịu nhiều đau khổ vì chiến tranh. 

Sức sáng tác của nữ sỹ rất mạnh mẽ và bền bỉ. "Màu Áo Trận" mới xuất bản là tác phẩm thứ mười hai của tác giả. TTR xin chia vui với Như Thương và thông báo với những người yêu thơ đặc biệt là thơ Như Thương. (TTR)


02 June 2022

Ngẫu Hứng Tình, thơ

NGẪU HỨNG TÌNH

Một chữ Tình, một chữ Duyên
Để môi son đỏ, mắt viền thanh xuân
Để xưa … kiếp trước về gần
Sát na dừng lại hoá thân đôi mình
Thở chung nhịp đập đa tình
Kiếp lai sinh nữa bóng hình như xưa
Hỏi trăm năm đã hết chưa
Nghìn năm còn lại đủ … vừa yêu nhau?
Hỏi tim máu chảy về đâu
Về cội tình thuở ban đầu kề bên
Mai kia rồi sẽ nhớ quên
Sẽ từng sợi rụng chênh vênh nắng chiều
Cứ xem đời chỉ rong rêu
Riêng Anh-Em vẫn ... rất nhiều đắm say

Như Thương

**

Bài thơ này của Như Thương khá hay mà hay nhất có lẽ là câu cuối, Cứ xem đời chỉ rong rêu, Riêng Anh-Em vẫn ... rất nhiều đắm say. Ước gì được Nhà thơ Như Thương cho đổi dấu "-" thành dấu "," ở câu cuối cùng! Hihihi ... Trần Việt Long.
*

Thưa quý Bạn, Nhân góp ý của Bạn Long, "muốn đổi dấu "-" thành dấu "," ở câu cuối cùng", theo mình thì nên giữ nguyên ", trait d'union rất tượng hình mang nghĩa kết hợp còn virgule thì hàm ý tách rời ra, cũng phù hợp với chữ "moitié", nên vợ chồng thuận thảo là một kết hợp hoàn hảo. Đúng là bá nhơn bá tánh? Thân, lvt
*

Dear Quý Anh Chị, Có một lần -- có lẽ khoảng trên15 năm về trước -- trên "Tiếng Thông Reo", có người đặt câu hỏi rằng ngày nay người ta còn dùng các "dấu chấm câu " (mechanics) trong thơ hay không. Tôi nhớ tôi đã góp ý là ..."còn." Khi tác giả không xài chấm câu , tác giả muốn dành cho độc giả ngưng ở đâu, và ngắn dài thì tùy ý, tùy cảm xúc của riêng mình. Còn nếu tác giả dùng dấu chấm câu (nay còn thêm các dấu khác nữa như #, & vv.) thì tác giả muốn độc giả ngừng theo ý của tác giả,. Chẳng hạn, sau dấu chấm, thì ngừng lâu hơn sau dấu chấm phẩy, sau dấu chấm phẩy/dấu hai chấm, thì ngừng lâu hơn sau dấu phẩy. Đó là English grammar mà tôi học lóm đó đây! Tác giả Như Thương của bài thơ phối hợp cả hai cách. Do đó dùng dấu gạch nối (hiphen) giữa Anh-Em (lại viết hoa nữa), rõ ràng là cố ý! Nhân tiện, tôi thấy có người sau mỗi câu đều có dấu chấm hỏi, hoặc chấm than. Rõ ràng ... là không nên, vì như thế, thì khiến độc giả ... bối rối! Best regards. Lê Văn Bỉnh

**

Bài Họa

Ngậm Ngùi Ngu Cơ

Giai Nhân, Danh Tướng thiên duyên
Theo Chàng chiến trận áo viền màu Xuân
Muôn quân dong ruổi xa gần
Đợi chồng trong trướng hoà thân gọi mình!
Tim Em là một khối tình
Ghi tâm sơ ngộ bóng hình ngày xưa
Trận Chàng đã đánh xong chưa?
Than ôi! Cai Hạ! Cũng vừa xa nhau!
Hát câu tiễn biệt về đâu?
Tấm thân lấp biển mái đầu sát bên
Hạng Vương ơi! Nhớ đừng quên!
Gươm đàn yên ngựa bóng vênh ráng chiều
Máu tràn uốn lượn như rêu!
Ngu Cơ! Nhớ mãi, thương nhiều! Buồn say!

Đức Hùng
Sydney, Úc Châu, 02/06/2022

17 May 2022

Như Thương với Chờ Em





Chờ Em

Chờ em lối cỏ vàng thu
Chờ em áo lụa, chợt ngu ngơ tình
Chờ em hương nhụy đóa quỳnh
Chờ em tóc thả dặm nghìn mây bay
Chờ em cười nụ, môi say
Chờ em tròn một vòng tay dịu dàng
Chờ em chân bước thiên đàng
Chờ em nét cọ thênh thang giữa đời

Út Như Thương

30 April 2022

30/4 Quê Hương Lửa Đạn


Lật trang sách ngày thanh bình êm ấm
Đồng lúa vàng quê Mẹ tiếng hoan ca
Tuổi thanh xuân em mắt nồng, môi thắm
Ôm vào lòng: Đất nước quê hương ta!

Rồi Bắc thuộc: Dân sống đời tăm tối
Một nghìn năm đô hộ: Hận trường ca!
Gương Trưng, Triệu thúc voi ngà dẫn lối
Tiếng vọng xưa lời "Nam Quốc Sơn Hà..."

Trang Sử Việt không bao giờ có chữ:
Tổ tiên ta "Đầu hàng giặc ngoại xâm"
Trận mạc xưa dẫu dặm ngàn tin dữ
Chiến sĩ hề! Bên vó ngựa nghìn năm

Thời dựng nước đã là giặc phương Bắc
Qua thăng trầm vẫn là giặc Bắc phương!
Cha Ông ta: Gươm thiêng ngời ánh mắt
Thế hệ sau ghìm súng giữ quê hương

Đêm hỏa châu áo lính trận màu biếc
Lẫn thịt xương nằm xuống chốn trận tiền
Nghĩa Dũng Đài và hồn tượng Thương Tiếc
Tiễn Anh về với Đất Mẹ uyên nguyên

Người tuẫn tiết máu đào vương áo trận
Hồn Anh Linh theo gió núi mây ngàn
Tháng Tư ơi! Triệu khăn tang còn vấn?
Vết thương xưa: Còn hận những hoang tàn!
 
Như Thương
(Quốc hận 47 năm: 30/4/1975 - 30/4/2022) 

16 March 2022

Giờ Phố Núi Lâm Chung, thơ


GIỜ PHỐ NÚI LÂM CHUNG

 Con thấy Chúa đứng che tầm đạn pháo
Thấy tay Người giang rộng cả màn đêm
Thấy xác người phủ lên một màu máu
Thấy thây ai nằm gục ngã bên thềm

Thềm nhà Thánh đâu bình an ngự trị
Đâu lời kinh ca tụng Chúa Chiên Lành
Hồi chuông đổ loan tin mừng đâu nhỉ?
Vợ tìm chồng,anh đâu hỡi...hỡi anh?

Đêm tối quá làm sao tìm ba mẹ
Lạc mất rồi trăm phương hướng bom rơi
Cây ngả nghiêng, đổ bóng rừng đơn lẻ
Em co mình khóc rưng rức mẹ ơi!

Nghe đất rung mà lòng con kinh hãi
Phút tối tăm hỏa ngục của Đêm-Ngày
Xin chở che, con nép mình cỏ dại
Tượng Chúa hiền sao bom đạn bủa vây

Phố bụi đỏ khóc những ngày binh biến
Muôn vì sao tắt lịm giữa trùng trùng
Chuỗi Mân Côi con dâng lời cầu nguyện
Xin đoái thương giờ phố núi lâm chung

Như Thương
(Viết để nhớ Bmt Tháng Ba)

21 June 2021

Hồn Sóng, Hồn Đá - thơ


 **
"Hồn Sóng, Hồn Đá",
với loang lổ dấu vết những lần quấn quít giữa sóng và đá,
và đá chìm sâu ngâm mình trong nước,
và rêu long lanh ánh dương sau cơn lốc lãng mạn,
một bài thơ xa thăm thẳm nghìn trùng như nhà thơ đã viết.
Nhưng sau chót đó là bài thơ chạm lẽ vô thường hàm chứa mong manh.
Bởi vì ngày ấy cát mịn không còn nữa dấu chân người!
(Điền Thảo)

26 May 2021

Ảnh nghệ thuật: Sóng Biển và Chim










Bãi biển: Atlantic Ocean on Spanish River Street,
gần Florida Atlantic University.

Nhiếp ảnh: Như Thương

03 September 2020

Tình Biển, thơ


**
Bức tranh quá đẹp, từng đường cọ thật vi tế, diễn đạt tính sinh động của biển bên cạnh tính tỉnh lặng của đá một cách xuất thần.

Trông thớ đá và các mõm khúc khủy của hòn đá được bào mòn bởi sóng biển để trở nên tròn lẵn nhưng sóng biển phải đành chịu thua sức xúc tác của muối biển để tạo nét thời gian xa xôi biểu tả tính vô thủy vô chung của cái khôn cùng, không đến cũng không đi miên viễn vô bờ.

Tranh của Anh Vĩnh kết hợp với Thơ Lục Bát của Anh Đàm và Như Thương thì quả là sự hài hòa của Thi Họa giao duyên.

Thật vui,
TVL

**

Trump Không Biết Làm Thế Nào Để Kết Thúc Cuộc Chiến Với Iran

Thomas L. Friedman,   “ Trump Has No Idea How to End the War With Iran ”   The New York Times Chuyển ngữ:  Lương Định Văn Tôi đến Tehran lần...