Showing posts with label 13b- xả xú-bắp. Show all posts
Showing posts with label 13b- xả xú-bắp. Show all posts

03 June 2025

Vụ trộm "ngoạn mục" , chuyện xả xú-bắp


(tặng các ông, các bà có con gái)


Nhiều lúc, tôi cứ lẩn thẩn nghĩ, giả sử trên thế giới này không có phụ nữ thì sao? Sẽ chẳng ra làm sao cả. Đàn ông sẽ thành hùm beo và trái đất thì hoang lạnh vì không có sự sống. 

Chẳng phải ngẫu nhiên mà đàn ông trên cả hành tinh này đều sùng kính phụ nữ. Họ dồn hết chị em về một phe, và đặt tên là Phái Đẹp. 

Quả thật, phụ nữ rất đẹp. Tôi cũng đã đi nhiều, tiếp xúc cũng nhiều. Nhưng tôi chưa thấy một người phụ nữ nào xấu. 

Tất nhiên, vẻ đẹp của họ cũng phụ thuộc một phần vào mắt người ngắm. Có người nhìn đằng trước đẹp. Có người nhìn đằng sau đẹp. Có người lại phải lùi ra thật xa, thậm chí phải nhắm tịt cả hai mắt lại thì ta mới “nhìn” thấy được vẻ đẹp của họ. 

Chính họ đã góp phần cân bằng sinh thái trái đất. Và trong mỗi gia đình, họ như cái điều hoà nhiệt độ. Tất nhiên, điều khiển cái điều hoà đặc biệt này, tốt nhất nên là đàn ông, là chính đức ông chồng, chứ để lão hàng xóm điều khiển thì nguy hiểm lắm. 

Tuy nhiên, điều khiển thế nào lại là cả một nghệ thuật tinh xảo. Tôi sẽ bàn vào một dịp khác. 

Tôi nghĩ rằng, giới mày râu chúng ta có thể tính cách khác nhau, đời sống khác nhau, số phận cũng khác nhau. Nhưng chúng ta vẫn có một điểm chung: Đều là con của hai bà mẹ. Một bà mẹ đẻ ra ta, vất vả vì ta, và một bà mẹ chẳng có họ hàng gì với ta cả. Đó chính là... bà mẹ vợ. 

Trong hai bà mẹ ấy, xem ra bà mẹ vợ lại thiệt thòi hơn. Người phát hiện ra điều này chính là nhà văn Thanh Tịnh. Bác Thanh Tịnh luôn có những nhận xét rất hóm hỉnh và bất ngờ. 

Có lần, tôi mời bác đi ăn phở. Bác bảo: “Thôi, tớ già rồi, còn ăn gì nữa!”. Tôi rất ngạc nhiên. Phở là món ăn thông dụng, cổ truyền, dành cho tất cả mọi người, chứ đâu có cấm các cụ già. Bác Tịnh bảo: “Đi ra ngoài, tớ buồn lắm. Cậu cứ nhìn kia kìa. Trẻ con đi từng đàn. Trai gái đi từng đôi. Còn người già đi từng chiếc một”.  

Rồi bác hỏi: “Vào quán phở, tớ đố cậu, nhìn những người ăn, làm sao có thể biết được mối quan hệ của họ. Ai là vợ chồng? Ai là bồ bịch? Ai đang yêu nhau?”. Tôi bảo: “Phải nhìn vào mắt họ!”. 

“Cậu đúng là thằng dở hơi. Nếu cần ngắm nhau thì ngắm ở chỗ khác. Ai lại đưa nhau vào quán phở mà ngắm – Bác Tịnh cười. Rồi bác giảng giải – Muốn biết chính xác mối quan hệ của họ, phải nhìn lúc họ trả tiền. Đàn ông trả tiền thì dứt khoát họ là bồ bịch hoặc đang yêu. Đàn bà trả tiền thì chắc chắn vợ chồng. Hai bên tranh nhau trả thì chỉ là bạn bè thôi!”. 

Rồi bác bảo: “Con gái mình hoá ra là con người ta cậu ạ. Đến lúc nó lấy chồng thì mình mất con. Đến lúc nó có con thì mình mất nốt vợ. Vì lúc ấy, vợ mình lại phải chăm nuôi cháu ngoại. Cháu bà nội, tội bà ngoại”. 

Quả đúng là như vậy. Mới hay, bà mẹ vợ khổ thật. Cả một đời ki cóp, bòn nhặt, rồi xây đắp hai chục năm, thậm chí hơn hai mươi năm ròng mới xong được một công trình vĩ đại. Đó chính là toà nhan sắc – Cô con gái rượu của mình. 

Tôi có cảm giác bà cụ phải lọc từ bao nhiêu ánh trăng non để làm nên màu da trắng mịn, mát mẻ của cô con gái, phải chắt từ hàng triệu sắc hoa mới tạo thành làn môi tơ nõn của con gái.. Rồi lại phải lấy cả tuổi thanh xuân của mình để chuốt nên sự duyên dáng, hấp dẫn và vẻ đẹp huyền bí của con. 

Bao nhiêu là công nênh. Vậy rồi đùng cái, một thằng cha ất ơ, lạ hoắc, chẳng có họ hàng, quen biết gì với mình, thế rồi nó đến, nó rước đi mất. Kèm theo cô con gái, còn thêm bao nhiêu “phụ tùng” đi theo: Xe máy, vòng bạc, nhẫn vàng. Có khi còn có cả ô tô, nhà lầu…. 

Một đống của nả! Ối giời đất ơi! Rõ thật là mở cửa rước trộm vào nhà!. Đúng là một vụ mất trộm ngoạn mục. Mà thằng trộm này lạ lắm. Pháp luật ủng hộ. cảnh sát vỗ tay hoan hô. Bà mẹ còn sung sướng âm ỉ vì mình đã lo được cho con vu quy trọn vẹn. Thực ra, đấy là vụ mất trộm tưng bừng và ngoạn mục. Đã thiệt đơn lại thiệt kép.

Internet

14 April 2025

80 Tự Thán, thơ xả xú-bắp

 

 80 TỰ THÁN

Sống tới hôm nay được kể già
Đón mừng thượng thọ, tiễn thu qua.
Lão niên lực cạn, đông rơi lá,
Trai trẻ trí đầy, xuân nở hoa.

You-tube loan truyền tin thật giả,
E-mail chuyển tải chuyện tà ma.
Bạn bè đay đó lai rai biến
Còn thở, thơ vui tớ vẫn ra.

TNT

**

THỌ CHƯA, CHƯA THỌ

Sống đến tuổi này chưa hẳn già
Chặng đời bão tố mới đi qua
Chớ nên chúc thọ e  còn sớm 
Hãy để ước vọng tiếp nở hoa

Sáng tách cà phê tìm hương vị
Chiều cân kinh dịch hoãn ra ma 
Nào ai dám nói ta thượng thọ 
Sinh khí văn thơ vẫn phọt ra !

A.C.La

22 November 2024

Lái Xe Bằng Mồm, thơ xả xú-bắp

LÁI XE BẰNG MỒM
(Chuyện có thiệt, ai tin thì tin)

Ông kẹ nọ bắt cóc con nít,
Bán lấy tiền mua chiếc Tét La.
Một hôm đi hành sự Bolsa,
Chộp trúng ngay thằng cu ranh mãnh.

Hắn trói nó vào ghế bên cạnh
Xe soundproof khỏi sợ nó la
Nhảy vô ngồi, há mồm to ra,
Hô một tiếng thật to : "Dọt lẹ!".

Xe lao đi, theo lệnh ông kẹ:
“Quẹo phải, trái, đi thẳng, ngừng ngay!”
Thằng cu nghe, thông hiểu thật hay,
Nó hét to: “Táp lề, thắng gấp!”

Và la : “9 -1- 1, nguy cấp.”
Giọng trầm buồn, từ chiếc loa xe
“Hãy bình tĩnh, ngồi yên đó nghe!
Cảnh sát tới trong vòng vài phút.”

Thằng bắt cóc tung cửa chạy gấp
Vào nhà kia, nấp tại góc sân.
Chủ nhà thấy bắn nó què chân.
Hắn kiện, thắng Tesla hai triệu!!!

TNT (AFAR)

25 March 2024

Cách Chữa Ác Mộng, thơ xả xú-bắp

Bác sĩ tâm thần và Người pha rượu

Một ông ngồi ở quán ‘bar’,
Mím môi, bóp trán, tỏ là băn khoăn.
Ông pha rượu thấy, hỏi rằng:
“Chuyện gì đến nỗi ông căng thế này?”
 
Nhìn lên, ông đáp lại ngay:
“Thường thì tôi ngủ rất say, ông à.
Gần đây ác mộng thường là ,
Một con quái vật hiện ra gầm giường.”

Ông ngồi bên cạnh nghe, thương:
Bệnh này dễ chưa, tôi thường gặp luôn.
Tôi là bác sĩ tâm thần
Tôi giúp ông được, ông cần gặp tôi.”

Vài lần là hết bệnh thôi.
Đây là danh thiếp của tôi, ông à.”
Rồi, vài tuần lễ trôi qua
Hai người lại đến quán ‘bar’ thả hồn.

Bác sĩ hỏi ông kia luôn:
“Những cơn ác mộng của ông sao rồi?
Ông không hề đến gặp tôi
Mong rằng quái vật đã rời giấc mơ.” 

Ông kia: "Tuyệt thật, không ngờ!
Ông pha chế rượu bầy cho thế này:
Bốn chân giường, vất đi ngay.
Tôi về cắt bỏ, ‘bái-bai’ chân giường.

Thế là quái vật biến luôn.
Hôm nay tôi đến cám ơn, ông à.”
Bác sĩ nghe vậy: “À, a....
Thế mà tôi chẳng nghĩ ra cách này.”

TNT
3/24/2024


21 January 2024

Đầu Năm Đợi Tiền, thơ xả xú-bắp

Đầu năm thiên hạ chúc nhau "Năm mới phát tài', "Tiền vào như nước tiền ra nhỏ giọt" , nghĩa là mong ước cuối năm và có khi sớm hơn, người được chúc sẽ có cái thú . . . khôn tả ngồi đếm tiền. Nhưng riêng tôi thuộc nhóm người gần đất xa trời lại nghĩ hơi . . . chướng, mà rằng:

Tiền đâu chưa thấy, thấy già thêm,

Đầu nhức tay run gối hết êm.

Rượt mãi hụt hơi bong bóng vỡ.

Chi bằng ôm lấy cái êm đềm. 

Điền Thảo



 

19 November 2023

Nếu Thế Giới Là Lớp Học và Học Sinh Là Các Quốc Gia, (xả xú-bắp)

- MỸ: trưởng lớp, là thằng giàu nhất.
Nó to con nên có quyền lực
Đặt luật ra bắt cả lớp chơi,
Đôi khi làm ra vẻ ngờ nghệch.
 
- TÀU CỘNG: Nó tự xưng lớp phó.
Bạn cùng lớp nhiều đứa ghét bỏ
Chuyên bắt nạt, nó lại tham lam,
Giỏi cọp dê mọi chuyện dù khó.
 
- DO THÁI: Tên thông minh, học giỏi
Tính keo kiệt nổi tiếng khỏi nói,
Thằng này thì thủ đoạn vô lường.
Ai chọc giận, nó chơi trọn gói
 
- PHÁP: là tay chơi cầu ba cẳng,
Nổi tiếng về lãng mạn, đỏm đáng
Khi ra đường nó xịt nước hoa.
Gặp con gái, ôm hôn mùi mẫn
 
- ĂNG LÊ:  Thằng tiếng Anh giỏi nhất,
 Khi dỗi hờn, nó giận tốt luốt
Nó chủ trương “bồi mấy thằng khôn
Còn hơn là thày mấy thằng dốt.”
 
- NGA: là thằng đầu gấu nhứt lớp.
Khi ghét ai, nó chuốc thuốc độc
Chuyên cưỡng hôn gái đẹp trong làng.
Nó rất muốn được làm trưởng lớp.
 
- UKRAINE: Em đẹp hiền, học giỏi
Bị đầu gấu vào nhà, hạch hỏi.
Em đang xin anh Mỹ, anh Âu
Gửi đồ nghề đánh thằng phách lối.
 
- VIỆT NAM: Em khôn lanh bậc nhất
Ôm lớp phó, đầu gấu, trưởng lớp
Ba thằng cùng có vẻ yêu em
Mà bố ai biết đâu là thật.

TNT
11/18/2023

13 January 2023

"Khó Thớ Quá", thơ xả xú-bắp

Bác Tám nằm tại phòngng bệnh viện.
Bác sĩ quen hiện diện bên giường
Vừa giải thích bệnh lý tỏ tường
Vừa đưa ra những lời khuyên bảo.

Đang lúc ông bác sĩ thuyết giáo,
Thì tình trạng bác Tám xấu đi,
Bác ngọ ngoạy ra dấu tức thì,
Xin miếng giấy và một cây bút.

Bác sĩ đưa giấy bút lập tức
Với thái độ rất mực ân cần.
Bác Tám nguyệch ngoạc viết vài dòng
Rồi gục đầu chết ngay lúc ấy.
 
Quá bất ngờ, bác sĩ cầm giấy
Không kịp đọc bác Tám viết chi
Trên tờ giấy bác mới vừa ghi
Ông bỏ nó vào trong túi áo.

Tại đám tang, bác sĩ thuyết giáo
Và nói lời ai điếu giã từ,
Ông bùi ngùi, chợt nhớ bức thư,
Liền thò túi lấy ra tờ giấy.

Và ông nói: "... Các bạn biết đấy,
Ngay trước khi bác Tám giã từ,
Bác đã viết cho tôi bức thư,
Hẳn là bác có điều nhắn nhủ.”

Sau khi đã giới thiệu đầy đủ,
Bác sĩ trang trọng mở giấy ra
Và đọc thấy: "ÔNG BÁC SĨ À,
ÔNG ĐẠP LÊN ỐNG ĐƯA DƯỠNG KHÍ!”

TNT 1/11/2023
Phỏng dịch
____________
Ghi chú:
Tác giả TNT cũng là bác sỹ nhưng đã về hưu nên không còn phải lo vô ý đạp lên dây dẫn dưỡng khi nữa, a ha ha! (TTR)

03 November 2022

Nụ Hôn Halloween, thơ xả xú-bắp

Một buổi tối tại San Francisco
Anh taxi đón một Bà Sơ
Mắt ngó Sơ, tay anh cầm lái.
Sơ hỏi: - “Sao mải miết nhìn Sơ?”

Tài xế nói: - “Con đang muốn hỏi
Nhưng lại sợ làm Sơ mất lòng.”
Sơ đáp rằng: - “Con chớ bận tâm.
Có thắc mắc thì con cứ nói.”

- “Con muốn hôn môi Sơ một cái…
Nhưng sợ sơ mắng là tào lao.”
Sơ trả lời: - “Không sao, không sao!
Miễn là con độc thân, Công giáo.”

Anh nói: - “Con độc thân, Công giáo.”
Sơ vui vẻ: - “Đậu vào hẻm đường.”
Anh hôn Sơ mãi không muốn buông…
Xong xuôi, anh lái xe chạy tiếp.

 Bỗng nhiên, anh bật khóc thảm thiết
Sơ ngạc nhiên: - “Sao vậy hả con?”
- “Con nói dối. Con không độc thân
Cũng không phải là người Công giáo…”

Sơ nói: - “Bạn đừng lo chi ráo.
Tôi không phải là Sơ, mà gay.
Tôi đi dự “Halloween” đây.
Anh tài xế há miệng ú ớ!
 
TNT 10/31/2022
(viết theo truyện tếu trên Net)

05 October 2022

Có thiệt không đây ?

 XE ĐẠP LÀ CÁI CHẾT TỪ TỪ

Giám đốc điều hành Ngân hàng Euro Exim khiến các nhà kinh tế suy nghĩ rất nhiều khi ông nói:

"Người đi xe đạp là thảm họa cho nền kinh tế đất nước: anh ta không mua ô tô và không vay tiền để mua. Anh ta không trả tiền cho các hợp đồng bảo hiểm. Anh ta không mua nhiên liệu, không trả tiền cho bảo trì và sửa chữa xe cần thiết. Anh ta không sử dụng bãi đậu xe trả tiền. Anh ta không gây ra tai nạn nghiêm trọng. Anh ta không yêu cầu nhiều đường cao tốc nhiều lằn. Anh ta không bị béo phì.

Người khỏe mạnh không cần thiết cũng chẳng mang lại lợi ích gì cho nền kinh tế. Họ không mua thuốc, không đến bệnh viện hay gặp bác sĩ. Họ không đóng góp thêm gì cho GDP của đất nước.

Ngược lại, mỗi cửa hàng McDonald's mới đều tạo ra ít nhất 30 việc làm: 10 bác sĩ tim mạch, 10 nha sĩ, 10 chuyên gia dinh dưỡng, và rõ ràng nhất là những người làm việc trong cửa hàng".

Do đó hãy lựa chọn thật kĩ: một người đi xe đạp hay một cửa hàng Mc Donald?

Đáng để suy ngẫm.

Đi bộ còn kinh khủng hơn. Người đi bộ thậm chí còn không mua xe đạp.

(NĐT lượm lặt)

11 September 2022

Tiền Thường Giải Ngũ Hưu Non, thơ xả xú-bắp

Chiến tranh chấm dứt,
Quân sĩ ngồi chơi
Khơi khơi lương lãnh,
Gây cảnh bất bình
Cho dân đóng thuế.

Quân đội thấy thế,
Tính kế giảm quân
Giảm luôn tướng lãnh.
Kế hoạch đặt ra:
Tướng nào tình nguyện
Giải ngũ về vườn
Lãnh luôn tiền thưởng
Bằng kết quả nhân
Số phân khoảng cách
Hai điểm trên người
Với mười ngàn thưởng.

Ông tướng Hải quân:
“Tôi, chân tới đầu
Được một mét tám.”
Ông lãnh ngay liền
Trăm tám chục thiên.

Đến phiên ông tướng
Bộ trưởng Không quân:
Tôi, ngón chân kiễng
Tới tận ngón tay
Chỉ ngay thẳng trời
Được hai mét một.”
Ông hốt tức thì
Hai trăm mốt ngàn.

Ông tướng Lục quân
Đứng hai chân dạng,
Mạnh miệng lớn tiếng:
“Tôi muốn được đo

Khoảng từ mỏ chim
Tới hai viên đạn.”

Tướng bạn chen vào:
“Tại sao lại thế?
Chỉ độ chục phân
Tiền ông ít lắm!”
Ông tướng Lục quân
Khăng khăng không đổi.

Họ đành phải mời
Một quân y sĩ
Lấy thước ra đo.
Mỏ chim thì đó
Nhưng khi cố tìm
Hai viên đạn pháo
Thì mặt ngơ ngáo:
“Đạn ông để đâu?”
Làu bàu, tướng đáp:

“Để tuốt Khe Sanh,
Tan thành mây khói.”

Lúi húi một hồi,
Chẳng ai biết tính
Phải thưởng ra sao.
14 ngàn dặm,
Vét cạn tháng lương
Của toàn quân đội
Trả nổi hay không?

TNT
(Viết theo Baba-Mail)

28 July 2022

Lời Trăn Trối, thơ xả xú-bắp,

Lời Trăn Trối 

Nếu một mai tôi bỗng dưng bị stroke,
Liệt toàn thân không cử động, nói năng.
Bài thơ này là nguyện vọng, trối trăn
Hãy giải thoát tôi khỏi thân tầm gởi.
Ngày chia tay sớm muộn gì cũng tới.
Ở lại đừng buồn nhớ tiếc thương nha.
Coi như tôi đang du lịch phương xa,
Đang bay bỗng với mây xanh, gió mát.
Tôi không muốn bị người ta mổ xác,
Banh bụng ra moi gan ruột người ơi.
Khỏi nhà quàn, khỏi hòm hiếc lôi thôi,
Đem thẳng tới lò thiêu cho rẻ khỏe.
Và nhớ thiêu I-phone luôn đấy nhé.
Nó bây giờ là vật bất ly thân,
Là món ăn đặc biệt của tinh thần
Là cầu nối của trần gian lắm chuyện.
Xin đừng thả tro tàn tôi xuống biển,
Rãi xung quanh bồn hoa đẹp trước sân.
Để cho tôi cát bụi vẫn được gần,
Nhà có sẵn ...wi-fi và facebook.
Nhớ đừng mời thầy tụng kinh về cúng,
Nghe ê a thật quá chán mớ đời.
Bạn bè thương thì hãy hát nhạc vui
Hoặc kể chuyện tiếu lâm nào mới lạ.
Cứ tưởng tượng tôi đang cười ha hả,
Tươi như hoa thưởng thức với mọi người.
Tiếc là không ăn được chỉ ngửi thôi,
Nhưng cũng tốt, coi như là giữ dáng.
Đừng cầu chúc tôi lên miền cực lạc,
Có thần tiên, có đức Phật, Chúa Trời.
Chốn tu hành tôi không hợp người ơi,
Cứ để mặc tôi lãng du theo hứng.
Sao đi chết mà xem chừng cũng sướng.
Vậy bây giờ tạm biệt nhé tôi bay.
Nhớ đến tôi thì cứ việc lên “phây”,
Sẽ thấy mặt cười như con khỉ đột!
  
Thanh Mai 
Minnesota

24 November 2021

Thơ xả xú-bắp,

XE CHỮA LỬA CŨ

Đám lửa bùng lên gần trang trại.
Xe cứu hỏa địa phương đến ngay
Nhìn thấy đám cháy quá lớn này
Họ mời thêm tình nguyện giúp đỡ.

Nhóm tình nguyện làng bên gần đó
Leo lên chiếc xe đã cũ mèm
Lao ngay vào giữa đám cháy liền
Cầm vòi phun tứ tung cùng khắp.

Bà con cảm phục họ hết sức
Dám xông vào chỗ rất hiểm nguy
Và dập tắt đám cháy tức thì
Dân làng mừng, vỗ tay tán thưởng.

Tình nguyện viên đen như củ súng
Đồ bảo hộ dính đặc tro than.
Ông xã trưởng rút ra một ngàn
Tặng thưởng nhóm tình nguyện can đảm.

Ông nhà báo hỏi ông trưởng toán:
“Được thưởng tiền, ông sẽ làm chi?”
Ông trưởng toán đáp lại tức thì:
“TÔI SẼ ĐI SỬA LIỀN CÁI THẮNG.”

TNT 12/09/2020
(viết theo Baba-Mail)

19 March 2021

Vụ trộm "ngoạn mục" , chuyện xả xú-bắp

(tặng các ông, các bà có con gái)


Nhiều lúc, tôi cứ lẩn thẩn nghĩ, giả sử trên thế giới này không có phụ nữ thì sao? Sẽ chẳng ra làm sao cả. Đàn ông sẽ thành hùm beo và trái đất thì hoang lạnh vì không có sự sống. 

Chẳng phải ngẫu nhiên mà đàn ông trên cả hành tinh này đều sùng kính phụ nữ. Họ dồn hết chị em về một phe, và đặt tên là Phái Đẹp. 

Quả thật, phụ nữ rất đẹp. Tôi cũng đã đi nhiều, tiếp xúc cũng nhiều. Nhưng tôi chưa thấy một người phụ nữ nào xấu. 

Tất nhiên, vẻ đẹp của họ cũng phụ thuộc một phần vào mắt người ngắm. Có người nhìn đằng trước đẹp. Có người nhìn đằng sau đẹp. Có người lại phải lùi ra thật xa, thậm chí phải nhắm tịt cả hai mắt lại thì ta mới “nhìn” thấy được vẻ đẹp của họ. 

Chính họ đã góp phần cân bằng sinh thái trái đất. Và trong mỗi gia đình, họ như cái điều hoà nhiệt độ. Tất nhiên, điều khiển cái điều hoà đặc biệt này, tốt nhất nên là đàn ông, là chính đức ông chồng, chứ để lão hàng xóm điều khiển thì nguy hiểm lắm. 

Tuy nhiên, điều khiển thế nào lại là cả một nghệ thuật tinh xảo. Tôi sẽ bàn vào một dịp khác. 

Tôi nghĩ rằng, giới mày râu chúng ta có thể tính cách khác nhau, đời sống khác nhau, số phận cũng khác nhau. Nhưng chúng ta vẫn có một điểm chung: Đều là con của hai bà mẹ. Một bà mẹ đẻ ra ta, vất vả vì ta, và một bà mẹ chẳng có họ hàng gì với ta cả. Đó chính là... bà mẹ vợ. 

Trong hai bà mẹ ấy, xem ra bà mẹ vợ lại thiệt thòi hơn. Người phát hiện ra điều này chính là nhà văn Thanh Tịnh. Bác Thanh Tịnh luôn có những nhận xét rất hóm hỉnh và bất ngờ. 

Có lần, tôi mời bác đi ăn phở. Bác bảo: “Thôi, tớ già rồi, còn ăn gì nữa!”. Tôi rất ngạc nhiên. Phở là món ăn thông dụng, cổ truyền, dành cho tất cả mọi người, chứ đâu có cấm các cụ già. Bác Tịnh bảo: “Đi ra ngoài, tớ buồn lắm. Cậu cứ nhìn kia kìa. Trẻ con đi từng đàn. Trai gái đi từng đôi. Còn người già đi từng chiếc một”.  

Rồi bác hỏi: “Vào quán phở, tớ đố cậu, nhìn những người ăn, làm sao có thể biết được mối quan hệ của họ. Ai là vợ chồng? Ai là bồ bịch? Ai đang yêu nhau?”. Tôi bảo: “Phải nhìn vào mắt họ!”. 

“Cậu đúng là thằng dở hơi. Nếu cần ngắm nhau thì ngắm ở chỗ khác. Ai lại đưa nhau vào quán phở mà ngắm – Bác Tịnh cười. Rồi bác giảng giải – Muốn biết chính xác mối quan hệ của họ, phải nhìn lúc họ trả tiền. Đàn ông trả tiền thì dứt khoát họ là bồ bịch hoặc đang yêu. Đàn bà trả tiền thì chắc chắn vợ chồng. Hai bên tranh nhau trả thì chỉ là bạn bè thôi!”. 

Rồi bác bảo: “Con gái mình hoá ra là con người ta cậu ạ. Đến lúc nó lấy chồng thì mình mất con. Đến lúc nó có con thì mình mất nốt vợ. Vì lúc ấy, vợ mình lại phải chăm nuôi cháu ngoại. Cháu bà nội, tội bà ngoại”. 

Quả đúng là như vậy. Mới hay, bà mẹ vợ khổ thật. Cả một đời ki cóp, bòn nhặt, rồi xây đắp hai chục năm, thậm chí hơn hai mươi năm ròng mới xong được một công trình vĩ đại. Đó chính là toà nhan sắc – Cô con gái rượu của mình. 

Tôi có cảm giác bà cụ phải lọc từ bao nhiêu ánh trăng non để làm nên màu da trắng mịn, mát mẻ của cô con gái, phải chắt từ hàng triệu sắc hoa mới tạo thành làn môi tơ nõn của con gái.. Rồi lại phải lấy cả tuổi thanh xuân của mình để chuốt nên sự duyên dáng, hấp dẫn và vẻ đẹp huyền bí của con. 

Bao nhiêu là công nênh. Vậy rồi đùng cái, một thằng cha ất ơ, lạ hoắc, chẳng có họ hàng, quen biết gì với mình, thế rồi nó đến, nó rước đi mất. Kèm theo cô con gái, còn thêm bao nhiêu “phụ tùng” đi theo: Xe máy, vòng bạc, nhẫn vàng. Có khi còn có cả ô tô, nhà lầu…. 

Một đống của nả! Ối giời đất ơi! Rõ thật là mở cửa rước trộm vào nhà!. Đúng là một vụ mất trộm ngoạn mục. Mà thằng trộm này lạ lắm. Pháp luật ủng hộ. cảnh sát vỗ tay hoan hô. Bà mẹ còn sung sướng âm ỉ vì mình đã lo được cho con vu quy trọn vẹn. Thực ra, đấy là vụ mất trộm tưng bừng và ngoạn mục. Đã thiệt đơn lại thiệt kép.

Internet

05 March 2021

Quản Gia Hành, thơ xả xú-bắp

 QUẢN   GIA   HÀNH

Âm dương ,  thiên địa,  ngũ hành
Thêm hành thứ sáu là HÀNH QUẢN GIA
Hành này chi phối đời ta
Hãy học cho thuộc nếu là đàn ông
Nghe cho kỹ , hiểu cho thông
Thi hành bổn phận người chồng chớ quên
Quản gia đầy đủ uy quyền
Bảo sao làm vậy, không phiền không than
Lương tháng không muộn, không màng
Đúng ngày phải nộp cho nàng tồn kho
Là chồng nên được tự do
Quanh quẩn trong bếp,  không cho ra ngoài
Lệnh quản gia, chẳng đoái hoài
Sẽ nghe tiếng BỐP  cai chai lên đầu
Mắc công  chuyện  muốn đi đâu
Phải trình cho rõ ở đâu từng giờ
Nếu để quản gia nghi ngờ
Sẽ phải  ngủ bụi , nằm bờ đêm nay
Luôn luôn ghi nhớ điều này
Quản gia luôn đúng , chẳng sai bao giờ
QUẢN GIA HÀNH đã mệt phờ
Thôi đành cam chịu để chờ kiếp sau

Hangiangthulang/TUYBUI/03/2021

***

 Quản Giáo Hành, Quản Giáo Hành,
Thì ra Quản Giáo đành hanh hơn trời.
Tớ giờ đạt ngưỡng tám mươi,
Nghe lời Phế, chắc thêm mười mấy năm.
Từ nay hầu hạ rất chăm,
Cầu xin Người mãi cho...nằm kề bên! 
,
LDĐÀM

20 October 2020

Có thật không?

Có bài thơ tình yêu rất nổi tiếng, tương truyền là của William Shakespeare. Một số nguồn khác lại nói bài thơ này của Bob Marley, thông tin khác thì nói rằng đó là của một nhà thơ người Thổ Nhĩ Kỳ tên là Qyazzirah Syeikh Ariffin. Bài thơ như sau:
 
You say that you love rain,
But you open your umbrella when it rains.
You say that you love the sun,
But you find a shadow spot when the sun shines.
 
You say that you love the wind,
But you close your windows when wind blows.
This is why I am afraid,
You say that you love me too.
 
DỊCH THƠ:

 
Em nói em yêu mưa,
Nhưng em lại mở ô khi trời mưa.
Em nói em yêu mặt trời,
Nhưng em lại đi tìm bóng râm khi mặt trời tỏa nắng.
 
Em nói em yêu gió,
Nhưng em lại đóng cửa sổ khi gió lùa.
Đó là lý do tôi sợ,
Em nói em cũng yêu tôi.

**
Xin nhại lại bài thơ nổi tiếng của thi sĩ Hồ Dzếnh, theo phong cách của 6 câu đầu trong bài thơ Ngập Ngừng:
 
Em tâm sự: yêu mưa và nắng, gió
Nhưng khi mưa lại lủi vội vào hiên
Nắng kia lên, em té chạy vào nhà
Khi có gió, đóng liền khung cửa nhỏ
 
Tôi cứ sợ, khi nghe lời em nói
“Em yêu anh”, là có phải thật không?

(Theo PSXH)
____________________

Lời bàn thực dụng của Tam sao Thất bổn: 

Đúng thay chủ nghĩa "Ngờ Vực"
Nhưng sao vẫn cứ chờ chực tình yêu ?
Hớp hồn theo đáng yêu kiều,
Để rồi tâm trí một chiều mênh mang !
Chẳng thà lời đẹp cứ phang,
May ra được chút lang thang với tình
Còn hơn đứng đó lặng thinh
Tối về trăn trở một mình mà đau !

08 July 2020

Chuyện xả-xú-bắp: Mách nước để TT Trump nổi như cồn. . .

Trước 5 giờ PM: Cho xe tăng đi rước Joe Biden và Nancy Pelosi đến tòa bạch ốc. Mời dân biểu và nghị sĩ đến tham dự, phóng viên báo chí có bao nhiêu hay bấy nhiêu, nhưng cần nhất là New York Times, để thêm phần hả hê. Mời đại sứ các nước, đặc biệt phải có Tầu Cộng để sau này chi viện cho các đặc khu tự trị.

Đúng 6 giờ PM, Trunp tuyên bố từ chức và ký bàn giao chức vụ tổng thống cho Joe Biden và Pelosi (Ai làm TT và ai làm phó TT tùy họ quyết định với nhau). 7 giờ PM, Trump ngồi wheelchair rời tòa bạch ốc, lên xe đi đánh golf 3 ngày 2 đêm tại Mar-A-Lago, Florida. Sau đó dân Mỹ đen và cả trắng nữa tha hồ lập các khu tự trị, kéo đổ các tượng đài bất chấp đó là tượng đài Christopher Columbus, nhà thám hiểm tìm ra Mỹ Châu hay tượng đài Abraham Lincoln, vị tổng thống đã bãi bỏ chế độ nô lệ. 

"Cựu" TT Donald Trump chẳng còn ai chửi bới nữa, đi vào lịch sử gọn ơ, không cần nhiệm kỳ hai chi cho mệt./- (TCL)

18 June 2020

Chuyện xả xú-bắp: Hội Thi kể chuyện Bác Hồ

Hôm nay thằng con trai hắn đi học về, khoe được nhà trường cấp giấy khen vì đoạt giải nhất trong hội thi kể chuyện về bác. Hắn ngạc nhiên lắm, con hắn bé bằng tí, mới học lớp 4, biết gì về bác mà kể. Nhưng thằng bé nói : Con chỉ toàn bịa thôi, vậy mà ai cũng vỗ tay, nhất là cô giáo chủ nhiệm. Còn cô hiệu trưởng thì cho các bạn Cờ Đỏ đi kiểm soát xem bạn nào không vỗ tay thì tát vào mặt hay ghi tên vào sổ. Hắn hỏi: Con kể thế nào mà đoạt giải nhất. Nó bảo: Các bạn khác thì kể toàn mấy chuyện đã học trong sách, ai cũng biết rồi. Còn con tự bịa ra chuyện không có, cho nên ai cũng thích. Con kể thế này:

- Bác hồ rất siêng năng tập thể thao. Hồi ở hang Pác Bó, ngày nào bác cũng chui ra khỏi hang để tập. Chỉ trừ ngày mưa là bác không tập thôi, vì bác sợ sét đánh. Nhờ bác tập thể thao đều đặn, nên ngực bác có 6 múi. Sau này vì bận việc nước, bác bỏ không tập nữa, nên giờ ngực bác chả còn múi nào...

- Bác hồ rất yêu cá cảnh. Tại nhà sàn của bác có xây một cái ao nuôi cá. Hàng ngày dù bận trăm công ngàn việc nhưng bác vẫn tự tay cho cá ăn. Trước khi cho ăn, bác chắt lưỡi kêu chóc chóc chóc, đàn cá bu lại, bác mới nhẹ nhàng rải thức ăn xuống cho cá. Bác bảo: Cá cũng như phụ nữ khó tính, khi cho ăn phải nhẹ nhàng, không được đổ nguyên cái xô thức ăn xuống, làm cá sợ, cá ăn không ngon miệng. Do đó đàn cá rất yêu kính bác. Sau này khi bác mất, người khác lãnh trách nhiệm cho cá ăn cũng chắt lưỡi kêu chóc chóc chóc, nhưng đàn cá nhận ra không phải tiếng của bác, nên chúng buồn bã bỏ ăn, mấy ngày sau thì nổi lên vì chết đói, khiến cho hôm đó các đồng chí phục vụ tại nhà sàn được một bữa no nê.

- Hồi còn làm chủ tịch nước, bác vẫn cải trang để đi thăm dân cho biết sự tình. Một hôm, bác vô chợ Đồng Xuân giả làm người đi chợ mua thịt heo. Thấy bà hàng thịt bán quá giá niêm yết, bác mới nhẹ nhàng hỏi sao bán mắc thế. Bà hàng thịt vì không biết là bác nên mới chửi thề, lấy giấy và hộp quẹt ra đốt phông lông, vừa đốt vừa chửi: Mới mở hàng đã có cô hồn tới ám, muốn mua rẻ thì lên ti vi mà mua.

- Con còn định kể thêm mấy chuyện nữa thì cô Hiệu Trưởng chạy ra bảo: Thôi được rồi. Em được hạng nhất rồi, em đừng kể nữa, cô hồi hộp lắm....

Hắn xoa đầu khen con hắn giỏi lắm. Nhưng vợ hắn đang ngồi may gia công gần đó quắc mắt lên:

- Con nó nói điêu vậy mà anh khen. Khen thế là giết nó. Trẻ con như tờ giấy trắng mà anh lại đi khuyến khích trẻ thói điêu ngoa. Làm thế chúng sẽ quen dần đi với sự dối trá, lớn lên sao trở thành người lương thiện?

Hắn cãi:

- Trong sách giáo khoa dạy cho con nít còn nhiều chuyện bịa trắng trợn hơn nữa, sao em không nói? Ai đời trời lạnh lại đi hơ cục gạch cho nóng lên rồi ôm ngủ, nó phỏng cả buồi, cả giái ra ấy chứ. Rồi có thằng già tiến sĩ nào đó còn lên ti vi thuyết giảng là bác hồ biết 29 thứ tiếng. Chúng nó nói láo về bác như thế mà có đứa nào dám phản đối đâu. Mấy thằng người lớn ngồi nghe cũng thế, biết là xạo, nhưng vẫn giả bộ chăm chú nghe, giả bộ vỗ tay, giả bộ tin là thật. Hỏi em xã hội như thế, đứa nào cũng gù, em bắt con em phải thẳng lưng, thành ra nó bị khuyết tật từ năm lớp 4 à? Vợ hắn đốp lại:

- Như em lúc đi dạy, không chịu gù theo, cứ thẳng lưng, bị đuổi việc có sao đâu. Em vẫn sống và bây giờ vẫn hài lòng với sự “khuyết tật” của mình để được làm người tử tế.

Biết là cãi không lại vợ, hắn bỏ vào phòng. Nằm một hồi hết tức, hắn nhớ lại lời thằng con kể chuyện mà cười rinh rích, nhất là đoạn bác chỉ cách cho cá ăn. Làm sao mà bác biết trước được mấy chục năm sau sẽ có một con mụ chủ tịch quốc hội nóng nảy, khi cho đàn cá của bác ăn, đã quăng nguyên cái xô thức ăn xuống nước, khiến cho ít nhất 2 con cá bị tử vong do chấn thương sọ não. Không lẽ đây lại là một truyền thuyết về tài tiên đoán của bác, để có thể bổ sung thêm vào cuốn “Vừa đi đường vừa kể chuyện” do thằng tác giả mất dạy nào đó đã cả gan bịa ra những chuyện không có, rồi gán ghép cho bác hồ hơi bị kính yêu của chúng ta.

Loc Duong
(Theo Thông Luận)

12 April 2020

Quên bộ pyjamas, chuyện xả xú-bắp

Một ông gọi vợ ở nhà:
“Cưng ơi, anh phải đi xa bây giờ,
Ông chủ và cộng sự chờ
Cùng đi câu cá tại hồ Canada.
Một tuần mình phải cách xa.
Nhưng là dịp tốt để mà lên lương,
Vì vậy em hãy làm luôn
Thu xếp hành lý một tuần cho anh:
Cái cần câu tốt màu xanh,
Hộp đồ mồi nữa thường anh vẫn dùng.
Xuất hành ngay tại văn phòng
Ở nhà dọn sẵn anh vòng lấy a.
Nhớ thêm bộ pyjamas
Màu xanh, vải lụa hôm qua mới về.”

Bà vợ cảm thấy có gì
Thoảng mùi tanh tưởi nhưng vì hiền ngoan
Bà xếp đồ đạc y chang
Theo lời chồng dặn chẳng màng hỏi thêm.

Tuần sau, chồng trở về liền,
Dáng hơi mỏi mệt, nhưng trên miệng cười.
Bà vợ hỏi: “Các anh vui?
Câu được nhiều cá tuần rồi không anh?”
“Cá hồng, cá chép, cá xanh…
Thay quà, anh tặng chủ anh, ổng cười.
Em xếp đồ gọn quá chời,
Đầy đủ các thứ mọi người đều khen,
Ngoại trừ đồ ngủ anh cần
Pyjamas đẹp em quên mất rồi.”

- “EM ĐỂ TRONG HỘP ĐỒ MỒI !!!”

TNT
4/12/2020

07 April 2020

NÔNG DÂN và LUẬT SƯ, chuyện xả xú-bắp

Một luật sư ở thành phố lớn
săn vịt trời vùng Bắc Vermont.
Ông ta bắn hạ được một con
nhưng nó rơi vào trong thửa ruộng

ngăn cách bởi một hàng rào lớn
Ông luật sư ngon trớn leo qua.
Cụ nông dân lái máy cầy ra,
Hỏi: -Đang lén lấy gì vậy hả?”

Ông luật sư trả lời thong thả:
- Tôi bắn hạ một chú vịt trời,
Nó vừa rớt xuống bên này thôi
Nên tôi trèo qua đây tìm nó.”

- Đây là ruộng của tôi, ông rõ?
Không có ai được phép lẻn vào.
- Ông biết tôi luật sư không nào?
Tôi mà kiện, đời ông tan nát.

- Ông chẳng biết gì về luật pháp,
Vùng này có quy tắc riêng mình.
Mỗi khi có tranh chấp bất bình,
Chúng tôi áp dụng luật BA ĐÁ.

- Luật BA ĐÁ là luật gì hả?
- Chuyện xảy ra trên đất của tôi,
Tôi đá ông ba cái trước thôi
Rồi tới phiên ông sẽ được đá.

Cứ như thế đá qua đá lại
Cho tới khi một đứa chịu thua
Thì đứa kia thắng cuộc tranh đua.
Trường hợp này là một con vịt.

Ông luật sư nghĩ: -Vậy cũng được.
Lão già này già khướt mồng tơi
Sức của lão liệu được mấy hơi,
Mình mà đá, lão thời chết ngắc.

Nghĩ xong, ông luật sư nói: - Bắt.
Rồi oai phong thẳng tắp đứng yên.
Cụ nông dân tắt máy cầy liền,
Bước xuống đứng, luật sư đối mặt.

Đá cú đầu với giầy mũi sắt,
Trúng ngay vào chỗ mật luật sư
Buộc ông khụy xuống ôm bụng: -Hừ.
Rồi từ từ ngẩng lên chờ nữa.

Cú thứ hai nhắm ngay vào giữa,
Trúng trấn thủy, té ngửa luật sư,
Làm cho ông ói mật vàng nhừ
Nhưng ông cố chịu thêm cú chót.

Cụ nông dân vòng qua sau đít,
Đá luật sư quay tít một vòng.
Đống phân bò, ông lộn vào trong,
Ông cố gắng lồm cồm bò dậy.

Ông giận, nghĩ : -Rồi mi sẽ thấy.
Và nói liền là: -Tới phiên tôi.
Cụ nông dân đáp lại: -THÔI, THÔI!
Ông lấy vịt, tôi không cần nữa !

TNT
(viết theo Baba-Mail)
4/07/2020

Trump Không Biết Làm Thế Nào Để Kết Thúc Cuộc Chiến Với Iran

Thomas L. Friedman,   “ Trump Has No Idea How to End the War With Iran ”   The New York Times Chuyển ngữ:  Lương Định Văn Tôi đến Tehran lần...