Showing posts with label DĐào-V-Bình. Show all posts
Showing posts with label DĐào-V-Bình. Show all posts

03 June 2013

Vui Buồn Tại “Đối Thoại Shangri-La lần thứ 12”

Trên đời này, bất cứ chuyện gì, vui-buồn cũng đều đi đôi với nhau. Chẳng hạn gia đình người ta chết, đau khổ thì nhà quàn lại vui vì có thêm “khách”. Mùa viêm nhiệt, dân chúng cảm cúm liên miên thì ông/bà bán thuốc tây kiếm bộn tiền và bác sĩ cũng thoải mái. Sau trận đấu thể thao, kẻ thắng thì vui, kẻ thua buồn ủ rũ. Thậm chí “hòa” cũng tạo vui buồn. Đội mạnh “hòa” tức là thua. Thua thì buồn. Đội yếu “hòa” là thắng. Mà thắng thì vui… thì  Đối Thoại Shangri-La cũng không ra ngoài quy luật vui-buồn ấy. Đời là thế. Nhưng muốn biết ai vui, ai buồn chúng ta thử tìm hiểu xem Đối Thoại Sanghgri-La là gì và diễn tiến như thế nào?

Sangri-La Dialogue là một diễn đàn do Viện Quốc Tế Nghiêm Cứu Chiến Lược  International Institute for Strategic Studies (IISS) gồm những học giả độc lập tổ chức mỗi năm để bộ trưởng quốc phòng cùng các nhà lãnh đạo quân sự cao cấp của các quốc gia Châu Á Thái Bình Dương trình bày những trăn trở của mình về những vấn đề an ninh và quốc phòng. Danh xưng này được đặt theo tên của Khách Sạn Shangri-La tại Singapore từ năm 2002.

Trước đây đã có cả thảy 11 lần đối thoại nhưng Shangri-La lần thứ 12 bỗng trở thành tin tức nóng bỏng của toàn thế giới. Diễn đàn năm nay có cả thảy 31 nước tham dự. Ban tổ chức đã sắp xếp để thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam là diễn giả chính (keynote speaker) trong ngày khai mạc. Theo Tuổi Trẻ Online “Điều đó giải thích tại sao bộ trưởng quốc phòng các nước quan trọng như Mỹ và ba cường quốc của Châu Âu là Pháp, Đức, Anh năm nay đều có mặt. Bên cạnh đó cũng sẽ có sự tham dự của gần 350 học giả, chuyên gia quốc phòng hàng đầu khu vực.” Người ta trông chờ, bình luận và đưa ra rất nhiều phỏng đoán. Một số không ngần ngại đưa ý kiến là Việt Nam phải nói mạnh và nói rõ ở diễn đàn này. Sở dĩ như vậy là vì:

1)      Hoa Lục vẫn tiếp tục gây căng thẳng ở Biển Hoa Đông, bắn hỏa pháo và đâm vỡ tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam, mưu toan tiến chiếm Bãi Cỏ Rong mà Phi Luật Tân tuyên bố chủ quyền, đưa các tàu ngư chính và hải giám áp sát Trường Sa, đồng thời vào ngày 25/5/2013 ba hạm đội Bắc Hải, Đông Hải và Nam Hải tiến hành một cuộc tập trân quy mô chưa từng có tại Biển Đông với sự tham gia của các tàu chiến, tàu ngầm, máy bay chiến đấu và lực lượng biên phòng. Đây là một chuyển động quân sự cảnh cáo Hoa Kỳ và trực tiếp đe dọa Việt Nam và Phi Luật Tân.

2)      Việt Nam, do yếu tố lịch sử, do có chung biên giới với Trung Quốc và là một nước nhỏ. Nếu Việt Nam khuất phục trước sức ép của Trung Quốc thì cục diện Đông Nam Á và cả thế giới sẽ thay đổi. Khi đã khống chế được toàn bộ Biển Đông, Hoa Lục gần như sẽ bá chủ hoàn toàn Châu Á. Khi đó kế hoạch “Xoay Trục” hay “Tái Cân Bằng Lực Lượng” của Hoa Kỳ trở thành ảo vọng. Hoa Kỳ phải rút khỏi Phi Luật Tân, lui về cố thủ Guam. Khi đó chiến tranh đã sát biên giới. Đó là cơn ác mộng của Hoa Kỳ. Còn ngược lại, nếu Việt Nam do tinh thần độc lập và tự chủ, dám chấp nhận “châu chấu đá xe” thì cục diện thế giới cũng sẽ thay đổi. Đông Nam Á sẽ giữ yên. Kế hoạch “Xoay Trục” của Hoa Kỳ diễn ra không trở ngại. Với sự hiện diện của Hoa Kỳ may ra có thể ngăn chặn tham vọng gần như điên cuồng của Hoa Lục.

Do đó toàn thể khách tham dự diễn đàn đã hồi hộp chờ nghe Ô.Nguyễn Tấn Dũng nói gì. Và Ô. Nguyễn Tấn Dũng đã nói:

1)      “Cạnh tranh và can dự vốn là điều bình thường trong quá trình hợp tác và phát triển. Nhưng nếu sự cạnh tranh và can dự đó mang những toan tính chỉ cho riêng mình, bất bình đẳng, trái với luật pháp quốc tế, thiếu minh bạch thì không thể củng cố lòng tin chiến lược, dễ dẫn tới chia rẽ, nghi kỵ và nguy cơ kiềm chế lẫn nhau, ảnh hưởng tiêu cực tới hòa bình, hợp tác và phát triển. Những diễn biến khó lường trên bán đảo Triều Tiên; tranh chấp chủ quyền lãnh thổ từ biển Hoa Đông đến Biển Đông đang diễn biến rất phức tạp, đe dọa hòa bình và an ninh khu vực, trước hết là an ninh, an toàn và tự do hàng hải đang gây quan ngại sâu sắc đối với cả cộng đồng quốc tế. Đâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền.”

2)      BBC tiếng Việt trích dẫn phần trả lời câu hỏi của Tiến sỹ Lee Chung Min, Đại học Yonsei, Hàn Quốc về lòng tin chiến lược. Câu hỏi như sau,  “Vậy ngài tin tưởng Hoa Kỳ như thế nào khi so với Trung Quốc, đứng ở quan điểm của Việt Nam? Cảm ơn Ngài! “ Và Ô.  Nguyễn Tấn Dũng đã trả lời, “Về vấn đề lòng tin đối với Hoa Kỳ và Trung Quốc, tôi đã đề cập trong bài phát biểu của mình. Tôi không nhắc lại, chỉ xin nhấn mạnh là: Hoa Kỳ và Trung Quốc là hai cường quốc có vai trò và trách nhiệm lớn nhất đối với tương lai quan hệ của chính mình cũng như đối với hòa bình, hợp tác, phát triển, thịnh vượng chung của khu vực và thế giới.”

Những lời tuyên bố của Ô. Nguyễn Tấn Dũng đã tạo ra nỗi vui và nỗi buồn cho một số cao thủ hiện diện.

Kẻ vui

Kẻ vui ở đây chính là Hoa Kỳ. Không vui sao được khi mình dự định đem 60% lực lượng hải quân vào vùng này. Nếu ở đây yên ổn, hòa thuận và chẳng ai đứng ra tố cáo hành vi xâm lấn và bắt nạt của Hoa Lục thì chính mình là kẻ đi gây rối và tạo bất ổn. Nhưng nếu vùng này lại có người đứng ra tố cáo: ” Đâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền.”thì chuyện “Xoay Trục” hay trở lại Á Châu của mình hoàn toàn chính nghĩa. Giá nào mua được đây? Cứ nhìn vào tấm hình Ô. Chuck Hagel tươi cười bắt tay Ô. Nguyễn Tấn Dũng rồi ngồi chung bàn với Ô. Nguyễn Tấn Dũng và chủ nhà là Ô. Lý Hiển Long trong dạ tiệc cho thấy đã có sự sắp xếp đâu đó. Chứ nếu Ô. Nguyễn Tấn Dũng lại ngồi cạnh Ô. Thích Kiến Quốc- Phó Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Trung Quốc …thì hỏng chuyện. Giờ đây giang hồ đang bàn tán không biết Ô. Chuck Hagel nói gì với Ô. Nguyễn Tấn Dũng và cũng theo BBC tiếng Việt Ô. Dũng đã mời Ô. Chuck Hagel thăm Việt Nam một lần nữa.


Người buồn

Người buồn ở đây là Trung Quốc và “buồn năm phút”. Không buồn sao được khi quần hùng tụ hội đông đảo như thế mà có người, dù không minh thị nhưng đã đứng ra tố cáo mình là kẻ đi cướp biển đảo của người ta (đòi hỏi phi lý) và ỷ mạnh hiếp yếu (áp đặt và chính trị cường quyền). Hơn thế nữa, từ khởi đầu tới bây giờ, Hoa Lục nằng nặc bác bỏ việc quốc tế hóa vấn đề Biển Đông, từ chối thảo luận đa phương và không chấp nhận “kẻ thứ ba” chõ mũi vào đây. Thế nhưng ngày hôm nay Việt Nam khẳng định “Hoa Kỳ và Trung Quốc là hai cường quốc có vai trò và trách nhiệm lớn nhất đối với tương lai quan hệ của chính mình cũng như đối với hòa bình, hợp tác, phát triển, thịnh vượng chung của khu vực và thế giới.” Vậy thì vấn đề không những được quốc tế hóa mà còn chính thức hóa sự hiện diện của Hoa Kỳ  tức “kẻ thứ ba”. Hoa Lục không những buồn mà còn lo nữa. Chính thức hóa, hợp lý hóa sự hiện diện của Hoa Kỳ tại Biển Đông-  mà theo Ô. Nguyễn Chí Vịnh cần “lấy hành động trên thực tế để chứng minh cho trách nhiệm của mình.” sẽ kéo theo sự can dự của Nhật Bản, Úc Châu, Ấn Độ và có thể cả Âu Châu trong tương lai. Xin nhớ Hoa Kỳ luôn luôn theo chính sách “bề hội đồng” tức lôi kéo đồng minh càng nhiều càng tốt để đối phó với kẻ thù. Không bao giờ Hoa Kỳ hành động đơn độc.

Nhưng đám mây đen vẫn còn đó

Theo Đài Á Châu Tự Do, “ Sau 3 ngày thảo luận, Hội Nghị An Ninh Châu Á thường được gọi là Đối Thoại Shangri-La, đã kết thúc chiều hôm qua ( 01/5/2013) tại Singapore. Đề tài được bàn tán đến nhiều nhất ở ngày cuối của hội nghị là việc Bắc Kinh nói rằng tầu chiến của họ sẽ tiếp tục tuần tra ở các vùng biển mà họ từng tuyên bố chủ quyền thuộc về mình.” Tướng Thích Kiến Quốc- Phó Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Trung Quốc nhấn mạnh rằng “ Trung Quốc có chủ quyền ở hai vùng biển này, nhấn mạnh đó là lập trường rất rõ ràng, và những hoạt động của hải quân Trung Quốc ở các vùng biển này là hợp pháp, không phải tranh cãi.” Có thể lời phát biểu này phát xuất từ tự ái. Chẳng lẽ trước giang hồ bốn phương đông đảo như thế mà không nói gì để rửa mặt? Hoặc đây có thể là quyết tâm của Hoa Lục nhất định khống chế Biển Đông và Senkaku bằng mọi giá. Chắc chắn hệ thống đầu não của Hoa Lục sẽ đánh giá toàn bộ lời tuyên bố của Ô. Nguyễn Tấn Dũng và đây cũng là lập trường rõ rệt của Việt Nam theo  như nhận định của một số nhà bình luận quốc tế. Ngoài ra, những cuộc gặp gỡ song phương bên lề cuộc đối thoại của Tướng Nguyễn Chí Vịnh - người phụ trách sách lược quốc phòng của Việt Nam- với Bộ Trưởng Quốc Phòng Úc Đại Lợi và Tư Lệnh Lực Lượng Thái Bình Dương của Hoa Kỳ cho thấy Biển Đông có thể trở thành một lò thuốc súng mà Việt Nam với vị trí trọng điểm chiến lược sẽ phải gánh chịu những hậu quả thảm khốc nhất. Nhưng trong lịch sử nhân loại, không có cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc nào mà không phải trả với giá đắt. Nếu Việt Nam tự mình xây dựng được một lực lượng quốc phòng hùng hậu, trên dưới một lòng thì đó là nhân tố vững chắc nhất khiến Hoa Lục ngần ngại. Bởi vì nếu chiến tranh Việt- Hoa nổ ra trên biển thì hải lộ quốc tế tắc nghẽn. Dù chỉ một tuần lễ thôi, thế giới sẽ rúng động và biết đâu một lực lượng quốc tế hùng hậu sẽ kéo tới lấy cớ bảo vệ hải lộ - thì tình hình diễn biến không ai lường trước được. Khi đó mặt nạ “trỗi dậy trong hòa bình” mà Đặng Tiểu Bình xây dựng từ cuối thập niên 1970 rớt xuống. Hoa Lục sẽ phải tốn hai ba chục năm nữa để xây dựng lại. Hầu hết các nhà bình luận quốc tê đều nghĩ như vậy.

Kết luận

Thế giới ngày hôm nay biến chuyển thật lạ kỳ. Một con chó chết ở một xó xỉnh nào đó cũng có thể trở thành chuyện ồn ào, gây xúc động cho người ta nếu nó bị hành hạ cho đến chết và hình ảnh được đưa lên mạng lưới toàn cầu. Đừng tưởng thế giới này mù lòa không biết gì. Anh có thể làm bất kỳ chuyện gì anh muốn. Nhưng anh không thể né tránh được hậu quả của những gì anh đã làm. Nhân loại bây giờ đã ngao ngán chiến tranh và không chấp nhận chuyện “cá lớn nuốt cá bé” và chỉ mong muốn có hòa bình để phát triển đất nước, đối phó với nạn hâm nóng địa cầu và đủ thứ thiên tai như: sóng thần, bão lụt, hạn hán, động đất, sạt lở, cuồng phong, mưa đá, ô nhiễm môi trường…và nhất là nạn cướp biển, khủng bố đang có nguy cơ lan tràn khắp địa cầu. Mọi việc cần phải được giải quyết minh bạch, bằng thương thảo và tuân thủ luật pháp quốc tế. Bất kỳ một nước nào, dù siêu cường như Hoa Kỳ mà bị thế giới lên án, cô lập thì  trước sau gì cũng chết chứ đừng nói siêu cường hạng hai như Trung Quốc. Không biết các nhà lãnh đạo Hoa Lục có nhìn thấy điều đó không hay thấy mình quá mạnh cho nên kiêu căng để đi vào vết xe đổ của Quân Phiệt Nhật và Đức Quốc Xã năm xưa? Liệu Hoa Lục sẽ tiến hành những răn đe và trả đũa Việt Nam mạnh bạo hơn trong những ngày sắp tới? Không ai biết được.

Đào Văn Bình
(California ngày 2/6/2013)

20 March 2013

Trình độ Việt Ngữ của BBC và VOA tiếng Việt

Đào Văn Bình
Khoảng hơn 20 năm nay tôi hầu như không bao giờ mở nghe đài VOA hoặc BBC bởi vì nếu là tin tức thế giới thì đã được các hãng thông tấn AP, UPI, Reuters… rồi các hãng truyền hình lớn như CNN, Fox News, các báo như New York Times, Washington Post tranh nhau loan tin sớm nhất. Rồi thì báo chợ, báo biếu Việt ngữ lan tràn ở cộng đồng cho nên chẳng cần nghe BBC hay VOA làm gì. Nhưng mấy lúc gần đây vì cần theo dõi tin tức ở trong nước cũng như những diễn biến dồn dập ở Biển Đông cho nên tôi mới “mò” vào xem các trang Việt ngữ của BBC và VOA bởi vì các hãng này loan tin khá nhanh song nhiều khi cũng “cóp” lại bản tin trong nước.  Nhưng tôi thật kinh hoàng khi phải đọc một thứ Việt ngữ xa lạ, không còn là thứ Việt ngữ mẫu mực mà tôi đã được học, được nghe, rồi viết rồi học hỏi gần như suốt đời. Đó là một thứ Việt ngữ cẩu thả, kém cỏi của những người không biết học tiếng Việt ở đâu. Văn phạm thì sai, chữ dùng thì làm dáng hoặc “đao to búa lớn”, câu văn tối nghĩa, què hoặc văn không phải là văn Việt mà là văn dịch  theo kiểu “mot à mot”. (*). 
 
Việt Nam đã bước vào Thế Kỷ 21 với một gia tài học thuật, văn chương phong phú, trác tuyệt do bao thế hệ cha ông để lại từ Ngô Sĩ Liên, Lê Văn Hưu, Ngô Gia Văn Phái, La Sơn Phu Tử, Nguyễn Du, Đặng Trần Côn, Đoàn Thị Điểm, Nguyễn Gia Thiều…rồi cận đại có Hoàng Xuân Hãn, Tự Lực Văn Đoàn, Đặng Thái Mai, Ngô Tất Tố, Đào Trinh Nhất, Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh, Trần Trọng Kim, Tản Đà, Vũ Hoàng Chương.  Về kinh tế, luật học, chính trị học có Vũ Văn Mẫu, Đoàn Thêm, Nguyễn Cao Hách…và bao nhiêu nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo lỗi lạc của Miền Nam…mà lại sản sinh ra một thứ Việt ngữ đương thời như thế. Thật chua xót! 
 
Càng đọc các trang Việt ngữ của BBC và VOA ngày nay tôi lại càng tiếc thương những khuôn mặt cũ của BBC và VOA -  hoặc đã qua đời hoặc đã về hưu vì tuổi già bóng xế như: VOA với Lê Văn, Nguyễn Sơn, Bùi Bảo Trúc, Phạm Trần v.v.. BBC với Đỗ Văn, Thành Xuân Hồng, các xướng ngôn viên như Xuân Kỳ, Hữu Đại, Hồng Liên, Vĩnh Phúc v.v.. Văn sao chải chuốt, khuôn mẫu, đứng đắn, chừng mực và giọng đọc thu hút người nghe như những xướng ngôn viên thượng thặng của đài truyền hình Mỹ. Tôi cảm phục tài lựa chọn người đọc và biên tập viên Việt ngữ của các vị giám đốc VOA & BBC ngày xưa …có lẽ các vị này cũng đã già nua quá hoặc đã qua đời.
 
Làm văn hóa mà sai thì di hại đến ngàn đời sau. Viết loại văn “ba trợn ” mà đăng trên các báo chợ thì tác hại không bao nhiêu, nhưng nếu nó được đăng trên trang điện tử lớn như BBC hoặc VOA với cả triệu người đọc thì tác hại khôn lường. Loại “tiếng Việt kinh hoàng” này lâu dần sẽ trở thành tiếng Việt chính thống. Và khi đó thì  thì ôi thôi…4000 năm văn hiến: “Quốc Tổ có về cũng khóc thôi”!
 
            Nói có sách, mách có chứng. Dưới đây tôi sẽ trích dẫn một số tiêu đề hoặc một số đoạn văn để quý vị thấy trình độ Việt ngữ của các biên tập viên người Việt của BBC và VOA ngày nay như thế nào:

28 January 2013

Thế Nào Là Tiếng Việt Trong Sáng? (II)

Đào Văn Bình
Tiếng Việt Trong Sáng là một đề tài - không phải mình tôi - mà đã có rất nhiều người lên tiếng và lên tiếng từ lâu. Cứ thử vào Google rồi đánh máy ”Tiếng Việt Trong Sáng” chúng ta sẽ thấy biết bao bài viết ở trong lẫn ngoài nước than phiền, kêu cứu về nguy cơ tiếng Việt có thể bị biến dạng. Sở dĩ tiếng Việt bị biến dạng vì nó được dùng chen với tiếng Tây tiếng Mỹ “ba rọi”, sáng tác những từ ngữ lạ lùng, câu văn què, câu văn tối nghĩa, câu văn làm dáng, câu văn dùng chữ không chính xác. Nếu tệ nạn này không được chấn chỉnh kịp thời, với sự ra đời của cả ngàn trang thông tin điện tử trong và ngoài nước, với số lượng người đọc có thể lên tới cả triệu, loại “tiếng Việt lạ lùng”, ”tiếng Việt kinh hoàng” này sẽ lần hồi trở thành “tiếng Việt chính thống” và khi đó ngôn ngữ Việt vô phương cứu chữa. Do đó sau bài viết “Thế Nào Là Tiếng Việt Trong Sáng” phổ biến ngày 2/1/2013 tôi thấy cần viết thêm về đề tài này không ngoài mục đích đóng góp phần nhỏ bé của mình vào gia tài ngôn ngữ Việt Nam.

Đọc một đoạn văn gẫy gọn, súc tích, giản dị, trong sáng, ý nhị, bóng bẩy người ta thích thú bao nhiêu thì đọc một đoạn văn lai căng, hổ lốn, què cụt, dị hợm người ta khó chịu bấy nhiêu. Ngày xưa các cụ nhà Nho thường khen ngợi, nào là “văn hay chữ tốt”, lời văn như “nhả ngọc phun châu”. Tại sao bây giờ cháu con lại phải đối đầu với vấn nạn “Tiếng Việt Trong Sáng” ?

14 December 2012

Kích Động Lòng Yêu Nước Cực Đoan

Đào Văn Bình
Yêu nước là tình cảm thiêng liêng, cao quý không một thứ tình cảm nào có thể sánh bằng. Yêu cha yêu mẹ, yêu thầy yêu cô, yêu bạn yêu bè, yêu quê cha đất tổ, thậm chí “tử vì đạo” cũng không thể sánh được với lòng yêu nước. Bởi vì “tử vì đạo” là chết cho tôn giáo riêng của mình chứ chưa phải chết cho đất nước.

Chính vì lòng ái quốc thiêng liêng, cao quý như thế cho nên khắp nơi trên thế giới, tại thủ đô hoặc các thành phố hoặc những nơi gọi là di tích lịch sử, dân tộc nào cũng có truyền thống tạc tượng, lập tượng đài…để nhớ và tôn vinh những vị đã được cả dân tộc ghi nhận là “những nhà ái quốc.” Riêng dân tộc ta còn lập miếu đền - suốt năm nhang khói - không phải chỉ để tôn thờ mà còn để nhắc nhở con cháu muôn ngàn đời sau về lòng ái quốc. Khi nhìn thấy miếu đền, chúng ta thấy lịch sử sống lại và các vị anh hùng dân tộc vẫn còn ở với chúng ta.

Sống trong lòng dân tộc mà một người nào đó không có lòng ái quốc thì giống như một thứ “ngoại kiều” trục lợi trên quê hương mình mà không hề “khóc cười theo mệnh nước nổi trôi”. Không có lòng ái quốc giống như “gỗ mục” như “bèo giạt mây trôi” - thời bình có thể làm gián điệp cho ngoại bang còn khi đất nước lâm nguy có thể sẵn sàng làm tay sai bán nước nếu bản thân mình hoặc gia đình mình có lợi.

Mặc dù lòng ái quốc thiêng liêng và cao cả như thế nhưng không phải là chuyện khó làm. Tùy theo hoàn cảnh, trình độ và vị trí  - mỗi người có thể bày tỏ lòng yêu nước một cách khác nhau.

-  Đối với người bình thường (thứ dân) thì trong thời bình là một công dân tốt, đóng thuế đầy đủ, tuân thủ luật pháp quốc gia. Thời chiến thì bản thân mình hoặc khích lệ con em hăng hái tòng quân giết giặc, tham gia vào các công binh xưởng, các nhà máy, nông công trường cung cấp tất cả những gì cần thiết cho chiến tường, bỏ bớt những ham thích cá nhân (xin xem “Hịch Tướng Sĩ” của Trần Hưng Đạo) trong tinh thần “hâu phương yểm trợ tiền tuyến”. Như thế có thể gọi là một công dân yêu nước.

01 December 2012

Tình Yêu Là Đem Không Gian Đổi Lấy Thời Gian

(Các tôn giáo lớn không phủ nhận tình yêu đôi lứa mà tìm cách thăng hoa tình yêu chứ không làm nhầy nhụa tình yêu. Chúng ta thử tìm hiểu câu nói đầy bí ẩn của Marcel Proust để làm phong phú hóa tư tưởng của con người.)

Em yêu dấu,

Anh sẽ kiến giải một câu nói thời danh của Marcel Proust để qua đó em có thể cầm nắm được trái tim nóng bỏng của anh trên tay. Marcel Proust nói rằng "Tình yêu là đem không gian đổi lấy thời gian”

1) Không gian là cái gì hữu hình, thời gian là cái gì vô hình. Marcel Proust đã đánh đổi cái hữu hình để lấy cái vô hình hay cái Khôngcũng thế. Bởi thể tính của Không vốn trừu tượng cho nên Proust tha hồ bay nhảy chụp bắt. Proust có thể tự do xây lâu đài hạnh phúc của mình trong trí tưởng. Proust có thể bay bổng vào cõi thiên đàng để rong chơi trong khu vườn hạnh phúc. Proust có thể sục sạo vào tận chốn địa ngục để tận hưởng những cảm xúc nóng bỏng đang bần bật run trong người chàng.

Proust thật ngu dại mà cũng thật khôn ngoan. Proust có thể thả lỏng tâm hồn mình như chú bé đang mơ màng dõi nhìn cánh diều bay bổng ở không trung. Proust nào khác đứa bé đang chớp mắt mơ màng ngủ trong nôi mà nó tưởng như đang nằm trong bàn tay âu yếm của bà mẹ. Proust là con quỷ dữ mang trái tim của một thiên thần. Proust là một chàng đãng tử đang ngồi tụng Kinh Bát Nhã. Proust là một người điên, một thiên thần biết yêu.

2) Không gian là cái gì nhiễu loạn, thời gian là cái gì âm thầm. Nói một năm, một tháng, một niên đại vui ư ? Thời gian nó lặng lẽ qua đi nào có biết gì ? Hôm nay anh vui bên em trong khoảnh khắc và thời gian đó được ước tính một ngày. Nhưng thực ra chỉ có con phố ấy, khu vườn ấy, con đường ấy chợt bừng lên trong giây lát và người ta đã tạm ghi nhận dấu ấn ấy bằng chiếc đồng hồ hay chiếc lịch trơ trẽn, khôi hài.

Em yêu dấu:

Sở dĩ con người có ý thức về thời gian là vì có ngoại cảnh. Nhìn tòa lâu đài mới ngày nào nay đã trở thành hoang phế. Nhìn mái đầu xanh nay đã bạc trắng. Nhìn trẻ con dần lớn lên. Bao nhiêu diễn tiến hình thành, hủy hoại xảy ra quanh mình cho nên con người mới ý thức về thời gian.

Vốn có ý thức về thời gian, con người lại muốn nhào lẫn không gian và thời gian làm một. Khi nó vui, nó thấy con phố ấy cũng vui. Khi nó buồn, nó thấy con phố ấy cũng buồn. Hôm nay anh vui bên em, bối cảnh ấy là thiên đường và thời gian ấy cũng thật tuyệt diệu.

Thế đấy, cả anh và em cũng đều muốn nhào lẫn không gian và thời gian làm một. Có thể nào xóa đi cái ảo tưởng sai lầm đó trong đầu óc con người không ?

- Chỉ khi nào chúng ta không thấy cái gì Già-Chết, cái gì Sinh ra rồi Diệt mất, chẳng thấy cái gì Trước-Sau, chẳng thấy cái gì Hình Thành rồi Hủy Hoại - thì thời gian là cái gì ? Nó chẳng phải là cái gì kéo dài từ vô thủy đến vô chung mà chỉ là cái chớp mắt hiện giờ.

- Khi không gian trộn lẫn với thời gian rồi thì còn đâu là thời gian nữa ? Lúc ấy còn gì để mà nói nữa? Nó khẽ tựa đầu vào vai người đàn bà nó yêu dấu. Có một cái gì đó nhẹ nhàng như hương bay trong gió, tinh khiết như đóa hoa dược lan, sâu xa như vực thẳm, lớn tựa không trung. Không gian và vũ trụ quy vào đây. Chẳng còn ngày còn tháng. Chẳng còn anh còn em. Chỉ còn nhịp đập của trái tim. Thời gian đã quỳ xuống. Thần thánh cũng cúi đầu.

- Khi khônng gian đã hòa lẫn với thời gian thì thời gian biến mất. Lúc bấy giờ hiện tại cũng là quá khứ, cũng là vị lai vì ba thời đã nhập làm một. Do đó anh yêu em vào giờ phút này đây thì từ vô lượng kiếp trước anh đã yêu em và mãi mãi sau này anh vẫn yêu em. Do đó đem không gian đổi lấy thời gian là lời thề nguyền thắm thiết không thể mờ phai. Cũng như Proust, anh đã yêu em bằng trái tim bất hoại, trái tim bất diệt cũng thế.

3) Không gian là cái gì thay đổi, thời gian là cái gì bất biến. Cho dù trái đất này có gặp cơn đại hồng thủy đi nữa, cho dù trái đất này có xụp đổ tan tành thì thời gian nó vẫn còn đó. Thế cho nên tất cả những gì anh và em nhìn thấy trước mắt đây chỉ là những cái hữu hạn và sẽ bị con Quỷ Vô Thường lấy đi qua bốn giai đoạn Thành, Trụ, Hoại, Không. Chỉ có thời gian là tồn tại mãi. Vậy thì nếu như có một đấng sáng tạo giữa chúng ta thì đấng sáng tạo đó chính là Thời Gian vậy.

Em yêu dấu:

Proust đã quá khôn ngoan để đổi cái tạm thời lấy cái vĩnh cửu. Proust quá tham lam. Khi yêu, Proust muốn ôm cả vũ trụ vào trong tay. Proust là một người điên biết yêu mà trái tim đã hóa thạch bằng những cảm nghiệm tinh khôi nhất.

Đối với Proust anh khônng còn gì để nói nữa. Anh cũng nguyện như Proust để được yêu em bằng trái tim không tưởng, bằng niềm hoài vọng khốn cùng. Bởi vì nếu không phải như thế thì đó không phải là tình anh.. ..mà đó chỉ là sự toan tính, lừa gạt. Hay nói đúng hơn - một sự trao đổi.

Em yêu dấu:

Hãy đem không gian để đổi lấy tình này,
Hãy đem thời gian để ghi dấu tình này.

Đào Văn Bình
______________
Marcel Proust (1871-1922) vừa là nhà văn vừa là nhà bình luận Pháp nổi tiếng với tác phẩm À la recherche du temps perdue (Remembrance of Things Past: Tiếc Thương Thời Đã Qua)

09 August 2012

Austerity's Cost: Abandoned Children in Europe

Cái Giá Của Biện Pháp Thắt Lưng Buộc Bụng:
Âu Châu Đem Con Bỏ Chợ

Khi cuộc khủng hoảng kinh tế của khu vực Âu Châu trầm trọng thêm cùng với biện pháp thắt lưng buộc bụng đã đưa tới hậu quả là, theo các cơ sở từ thiện địa phương, số lượng trẻ em và trẻ sơ sinh bị cha mẹ bỏ rơi gia tăng khắp Âu Châu.

Sự gia tăng số lượng trẻ em bị bỏ rơi khắp Âu Châu có thể nhìn thấy qua số lượng cái giỏ “baby hatches” hay hộp “box” nằm khắp nơi - mà các bậc cha mẹ không nuôi nổi con cái đã bỏ con vào đó rồi lén lút bỏ đi.

Hiện tượng này trước đây phổ biến trong thành phần di dân, nhưng nay lại lan rộng trong thành phần người bản xứ gặp khó khăn về tài chánh.

Hatche là một cái giỏ mà sensor sẽ hoạt động khi người ta bỏ em bé vào đó, hệ thống báo động sẽ vang lên để người ta tới nhặt em bé đi. Cho dù biện pháp này đã bị dư luận coi như vi phạm Hiệp Định Nhân Quyền của Âu Châu năm 1953 bao gồm 27 thành viên, nhưng 11 quốc gia vẫn  cho phép xử dụng biện pháp đem con bỏ chợ này "baby hatches" in operation, trong đó có Đức, Ý và Bồ Đào Nha.

05 July 2012

Các Thuật Ngữ Văn Chương

và Một Số Kinh Nghiệm Viết Văn

I - CÁC THUẬT NGỮ VĂN CHƯƠNG

Am tường những thuật ngữ của văn chương tức là hiểu được những yếu tính của văn chương để rồi từ đó ứng dụng vào tác phẩm của mình hầu làm cho tác phẩm trở nên hay- đẹp, đúng ý mong muốn. Chúng ta phải công nhận rằng về bộ môn này, Tây Phương đã phát triển lên tới đỉnh cao cho nên không có điều chi xấu hổ nếu chúng ta phải học hỏi nơi họ. Có thể những tác phẩm hay của tổ tiên chúng ta cũng đạt tới đỉnh cao này nhưng vì tổ tiên chúng ta không chịu phân tích, không hệ thống hóa mà chỉ ngầm hiểu hoặc hiểu theo linh tính cho nên con cháu đời sau muốn tìm hiểu những thành tố của văn chương không biết nương tựa vào đâu. Trong khi đó, vì chuộng tinh thần khoa học cho nên Tây Phương đã phân tích và liệt kê ra. Sau đây là một số những thuật ngữ văn chương - giống như những dụng cụ quý báu trợ lực cho người làm thơ, viết văn:

Alliteration: Lập lại phụ âm đầu.
Thí dụ: Ðó là anh chàng ngờ nghệch, ngốc nghếch.

             Cô ta vừa dịu dàng vừa duyên dáng.
Allusion: Nói bóng nói gió, ám chỉ.

Chẳng hạn người con trai muốn cưới người con gái khâu giúp mình cái áo trong bài ca dao “Tát Nước Đầu Đình” nhưng lại nói bóng nói gió như sau:
Mai mốt lấy chồng anh sẽ giúp cho.
Giúp  em một thúng xôi vò.
Một con lợn béo một vò rượu tăm.”
Characterization: Xây dựng nhân vật (sao cho độc đáo)

08 May 2012

Thế giới ra sao khi

Ô. Hollande đắc cử TT. Pháp
và Ô. Putin nhậm chức TT. Nga?

Ngày Thứ Hai 7/5/2012 vừa qua báo chí thế giới đều đồng loạt loan tin Ô. Hollande (Pháp) đắc cử với số phiếu 52% và Ô. Putin (Nga) tuyên thệ nhậm chức tổng thống. Chúng ta thử tìm hiểu xem sự đắc cử của hai ông này ảnh hưởng thế nào đối với tình hình thế giới.

A. Ảnh hưởng của Ô. Francois Hollande:

            Đây là lần thứ nhì, sau 20 năm một chính trị gia thuộc Đảng Xã Hội Pháp được giao trọng trách lãnh đạo đất nước. Dĩ nhiên khi đảng cầm quyền thay đổi thì chính sách đối nội, đối ngoại của quốc gia đó phải thay đổi theo. Vì Ô. Holland có lập trường đối nghịch với Ô. Sakozy cho nên tất cả những gì mà Ô. Sarkozy xây dựng với đồng minh hoặc đối với kẻ thù trước đây đều thay đổi. Nước Pháp nếu đứng một mình thì thực lực kinh tế còn thua Nhật Bản, Hoa Lục, Ấn Độ và Brasil. Còn về mặt quân sự cũng không qua nổi Hoa Lục, Nga và Ấn Độ. Thế nhưng vì đứng trong NATO và dựa vào Hoa Kỳ cho nên sức mạnh quân sự của Pháp lại trở nên đáng nể. Do bổi cảnh chính trị mỗi quốc gia mỗi khác nhau và do Toàn Cầu Hóa, chính sách đối ngoại mới của Ô. Hollande cũng sẽ có ảnh hưởng khác nhau trên mỗi khu vực.

Đối với Hoa Kỳ:

            Chắc chắn quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ sẽ thay đổi. Trước đây nước Pháp chống đối Hoa Kỳ trong cuộc chiến xâm lăng Iraq và Afghanistan nhưng với Ô. Sarkozy lại trở thành đồng minh thân thiết, nhất là trong cuộc chiến Libya lật đổ Ô. Gaddafi. Thật lạ lùng, có thể là vì dầu hỏa, nước Pháp là nước hăng hái nhất, mở đầu cuộc không kích vào Libya khi mạng lệnh No Fly Zone của Liên Hiệp Quốc được thông qua. Có thể Ô. Sarkozy theo đuổi chính sách liên kết với Hoa Kỳ để được chia dầu hỏa và phát triển kinh tế. Thế nhưng do kinh tế Mỹ suy thoái và các quốc gia Iraq, Libya liên tục bất ổn, trong khi đó cuộc khủng hoảng tài chinh Âu Châu kéo dài …khiến nước Pháp không sao vực dậy được. Đó là lý do khiến Ô. Ô. Sarkozy thất cử. Ô. Obama “ngửi” thấy điều này cho nên vội vã đánh điện chúc mừng và mời ông thăm viếng Tòa Bạch Ốc trước khi tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh G8 và NATO vào cuối Tháng 5 tại Camp Davis. Linh cảm thấy nỗi bất an của Hoa Kỳ,

Ô. Hollande cũng vội vã trấn an bằng cách tuyên bố “Tôi sẽ không làm khó Hoa Kỳ”. Nói gì thì nói, tiệc tùng dù long trọng thế nào đi nữa, chắc chắn tình cảm mặn mà thắm thiết Pháp-Mỹ sẽ không còn như xưa. Ô. Hollande phải cứu nước Pháp trước. Ông đang phải đối đầu với cuộc khủng hoảng tài chánh có thể làm tan vỡ Liên Hiệp Âu Châu và suy thoái kinh tế của chính nước ông. Dân Pháp kỳ vọng nơi ông để giải quyết công ăn việc làm, tiền tệ cho chính họ chứ không phải một nền hòa bình hay ổn định cho Afghnistan hay lún sâu vào cuộc khủng hoảng Iran, Syria.

Đối với Hoa Lục:

            Chắc chắn mối liên hệ với Trung Quốc sẽ tăng mạnh hơn nữa - không ngoài mục đích cứu vãn nền kinh tế của Pháp. Chính vì thế mà trong bài diễn văn thắng cử Ô. Hollande nói rằng quốc gia mà ông công du đầu tiên sẽ là Hoa Lục. Sự liên kết chặt chẽ về kinh tế của Pháp - một quốc gia trụ cột trong NATO - với Hoa Lục,  không biết có gây khó khăn cho Hoa Kỳ trong vấn đề xử dụng sức mạnh quân sự của NATO trong các cuộc chiến tranh khu vực do Hoa Kỳ khởi xướng không? Hoa Kỳ hiểu hơn ai hết rằng “ai cho tiền người đó làm boss”.

Đối với Âu Châu:

            Người lo lắng nhất có lẽ là  bà Thủ Tướng Angela Merkel của Đức. Kế hoạch cứu vãn tài chính Âu Châu của bà với Ô. Sarkozy trước đây phải thay đổi và bà phải làm việc với một ông bạn đồng hành mới có chương trình làm việc khác với mình. Chưa biết tương lai Liên Hiệp Âu Châu đi về đâu.

Đối với các Quốc Gia Đệ Tam:

            Không ảnh hưởng bao nhiêu. Nhưng vì Đảng Xã Hội Pháp là đồng minh chính trị truyền thống của Đảng Cộng Sản Pháp, Đảng Cánh Tả Cấp Tiến và Đảng Xanh cho nên Pháp sẽ không có “ác cảm’ đối với các chính quyền khuynh tả (chống Mỹ) như Cuba, Nicargua, Venezuela và Ecuador. Riêng đối với Việt Nam, dưới thời Ô. Sarkozy quan hệ ngoại giao Pháp-Việt cũng rất tốt đẹp bao gồm nhiều lãnh vực như quốc phòng, an ninh, quân y, giáo dục, chống tội phạm, chống khủng bố v.v…Tháng 7/2010 Tổng Trưởng Quốc Phòng Pháp  và Tháng 2/2012 Tham Mưu Trưởng Liên Quân Pháp đã thăm Việt Nam. Điểm nổi bật của mối quan hệ này là giữa Tháng 5, Việt Nam sẽ phóng vệ tinh viễn thông trùm phủ vùng Đông Nam Á vào quỹ đạo trái đất trị giá khoảng 300 triệu đô-la mà vệ tinh thì do công ty Lockheed Martin Hoa Kỳ sản xuất, còn hỏa tiễn thì do Pháp sản xuất. Vệ tinh sẽ được phóng đi từ bãi Kuru (Guyana thuộc Pháp). Chắc chắn trong nhiệm kỳ của Ô. Hollande, mối liên hệ ngoại giao Pháp-Việt sẽ được mở rộng và củng cố hơn nữa.

B. Ảnh hưởng của Ô. Putin:

            Sau cuộc tranh cử bầm giập, Ô. Putin thắng cử và nhậm chức trong bối cảnh mà phe đối lập vẫn còn xuống đường biểu tình. Theo tôi nghĩ, phe đối lập nên ngưng biểu tình và tập trung nỗ lực vào việc hình thành một kế hoạch lâu dài để tranh thủ sự đồng tình ủng hộ của cử tri, thay vì dựa vào thế lực bên ngoài và tố cáo “bầu cử gian lận”. Phe đối lập chỉ kêu gào dân chủ mà không hiểu rằng hiện nay Ô. Putin được sự nhiệt tình ủng hộ của giai cấp công nhân, quân đội, công chức và những người Nga ôm ấp giấc mơ một nước Nga hùng mạnh của thời Liên Bang Xô-viết. Tâm lý của dân Nga bây giờ là “một nước Nga ổn định và hùng cường” và Ô. Putin đã đánh đúng tâm lý đó. Chính tự ái dân tộc-  không chịu thua kém Mỹ - đã khiến ông đắc cử. Ô. Putin là chính trị gia lỳ lợn, có bản lãnh và có sách lược. Trong bối cảnh mà nước Nga đã trỗi dậy, mạnh về quốc phòng và kinh tế đang phát triển, chắc chắn sẽ tác động mạnh mẽ tới tình hình thế giới. Theo tường thuật của BBC, chúng ta hãy xem 4 trọng điểm trong diễn văn nhậm chức của ông:

1)      Nga chỉ được đối xử một cách kính nể khi nước Nga hùng cường.

2)      Cách duy nhất để bảo đảm anh ninh toàn cầu là làm công tác đó với Nga. Moscow sẽ chống lại kế hoạch phòng thủ phi đạn chống Iran của Washington.

3)      Một cuộc tấn công vào chương trình hạt nhân của Iran sẽ đem lại hậu quả tai hại.

4)      Moscow sẽ vận dụng sự thịnh vượng và tăng trưởng của Trung Quốc cho mục đich riêng của mình.

Qua 4 trọng điểm của sách lược ngoại giao này, chúng ta thử tìm hiểu xem Ô. Putin sẽ ảnh hưởng như thế nào đối với tình hình an ninh và chính trị thế giới.

Đối với Hoa Kỳ:

            Căng thẳng ngoại giao Nga-Mỹ có từ nhiều năm bắt nguồn từ việc Ô. Bush Con cho triển khai hệ thống lá chắn phi đạn ở Đông Âu -  nói để ngăn ngừa Iran và Bắc Hàn nhưng thực chất là để răn đe Nga. Ngoài ra, kể từ khi Liên Bang Xô-viết xụp đổ, do kinh tế suy sụp và nội tình bất ổn, ảnh hưởng của Nga mờ nhạt trên toàn thế giới, Hoa Kỳ nghiễm nhiên trở thành đệ nhất siêu cường Độc Cô Cầu Bại cho nên phớt lờ (ignore) tiếng nói của Nga trên vũ đài quốc tế.  Mới đây nhất việc Ô. Obama và Bà Hilary Clinton xía vào chuyện bầu cử của Nga khiến Ô. Putin vô cùng tức giận và phản ứng gay gắt. Trước tinh thế Ô. Putin sẽ lãnh đạo nước Nga trong 5 năm tới, Ô. Obama tính sao? Nước Mỹ là nước theo chủ nghĩa thực dụng, nếu không thắng được đối thủ thì tìm cách “deal” để chia xẻ quyền lợi hoặc mật đàm để tháo chạy cho an toàn, chứ không lý tưởng hão huyền, ở đó để chịu chết. Trong bối cảnh mà Mỹ phải “cõng” Do Thái trên vai, sa lầy ở Afghanistan, lúng túng trong việc giải quyết vấn đề Bắc Hàn, Syria và nhất là tình hình căng thẳng với  Iran, làm thế nào để bảo vệ Phillippines trong bối cảnh căng thẳng ở Biển Đông và chuẩn bị đối đầu với Hoa Lục trong sách lược “Kỷ Nguyên Á Châu”, sự căng thẳng thêm nữa với Nga – sẽ là một bất lợi cho nước Mỹ. Chính vì linh cảm thấy điều đó cho nên vào ngày 5 Tháng 4, Ô. Obama đã gửi Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Tom Donilon tới Moscow để  hội đàm với Ô. Putin cùng các viên chức cấp cao của nước này, không ngoài mục đich chuẩn bị cho cuộc họp thượng đỉnh G8 tới đây. Chắc chắn Hoa Kỳ phải hòa dịu  và chia xẻ quyền lợi với Nga nếu muốn đối đầu với Hoa Lục. Năm xưa Khổng Minh đã theo sách lược “Đông hòa Tôn Quyền, Bắc cự Tào Tháo” và đã thành công. Không hiểu Bà Hilary Clinton có đồng ý hay không,  hay bà theo sách lược của Quan Vân Trường đánh Tào Tháo và cũng uýnh luôn Tôn Quyền?

Đối với Hoa Lục:

Với trọng điểm “vận dụng sự thịnh vượng và tăng trưởng của Trung Quốc cho mục đich riêng của

mình” chắc chắn Nga sẽ là “hợp tác chiến lược” với Hoa Lục trên các vấn đề quốc tế. Trong tương quan này, Nga ở thế thượng phong vì Hoa Lục vẫn còn phải nương tựa vào vũ khí tối tân của Nga để đối đầu với Hoa Kỳ. Nhưng riêng vấn đề Biển Đông, Nga cũng như Mỹ đều tuyên bố “không theo phe nào” tức hàm ý không đứng về phía Hoa Lục trong tranh chấp này.

Đối với Iran

Trong cuộc đối đầu với Hoa Kỳ và Do Thái, Iran đã có một điểm tựa vững chắc là Hoa Lục và Nga. Lý do đơn giản là Trung Quốc và Nga không muốn Hoa Kỳ làm bá chủ vùng dầu hỏa chiến lược này. Chắc chắn Iran sẽ cảm thấy ấm lòng với nhiệm kỳ 5 năm của Ô. Putin. Với cảnh báo “Một cuộc tấn công vào chương trình hạt nhân của Iran sẽ đem lại hậu quả tai hại ”, nếu Iran biết hòa dịu và bỏ ý định phong tỏa Eo Biển Hornuz thì chiến tranh Mỹ-Iran sẽ không xảy ra và vấn đề hạt nhân của Iran rồi cũng êm xuôi…cho đến khi tình hình đổi khác.

Đối với Đông Bắc Á

            Trong diễn văn nhậm chức, Ô. Putin thúc đẩy quan hệ hợp tác với Nhật Bản và Nam Hàn. Trước đó ngày 2/5/2012 trang điện tử VietnamPlus đưa tin “Diễn đàn Nga-Nhật Bản khu vực Viễn Đông khai mạc ngày 3/5 tại thành phốVladivostok, thủ phủ khu Primorie của Nga, với sự tham gia của phái đoàn Nhật Bản gồm hơn 100 chính khách và doanh nhân cũng như các nhà nghiên cứu về nước Nga, là một trong những bằng chứng cho thấy Nga và Nhật Bản đang thúc đẩy hợp tác ở Khu Vực Viễn Đông.” Hiện nay Nhật đang có cuộc thương thảo với Nga về Quần Đảo Sakhalin và dường như có vẻ hòa dịu không ngoài mục đích biến Nga thành hợp tác chiến lược. Nhật Bản đã khôn ngoan theo sách lược “ bắc hòa Nga, tây cự Hoa Lục”. Trong những ngày tháng sắp tới chúng ta sẽ chứng kiến việc Ô. Putin công du Nhật và Thủ Tường Nhật sẽ tới Moscow. Riêng đối với Nam Hàn, vì Nga có biên giới chung với Bắc Hàn, nếu Nam Hàn có mối liên hệ ngoại giao nồng ấm với Nga, chắc chắn nền an ninh của Bán Đảo Triều Tiên sẽ đươc bảo đảm. Có lẽ Nam Hàn cũng sẽ nhìn thấy điều này.

Đối với Đông Nam Á

            Có một điểm trong diễn văn nhậm chức của Ô. Putin mà cả Mỹ lẫn Hoa Lục phải chú ý, đó là “Nga muốn củng cố quan hệ chiến lược với Trung Quốc, Ấn Độ và Việt Nam”. Đối với Hoa Lục hay Ấn Độ thì hợp tác chiến lược với Nga - cả thế giới đều rõ. Nhưng tại sao Nga lại nhấn mạnh tới Việt Nam trong bài diễn văn nhậm chức quan trọng này? Xin thưa Việt Nam chính là trọng điểm trong chiến lược tiến vào Viễn Đông của Nga. Vào ngày 30/4/2012, trang điện tử www.baomoi.com đưa tin “ Thủ tướng Putin, người sắp giữ chức vụ Tổng Thống Nga ngày 28/4/2012 nói với giới doanh nghiệp Nga rằng lãnh thổ Nga chỉ có 20% ở Châu Âu, còn lại 80% ở Châu Á, bởi vậy nước Nga phải hướng sang Châu Á – Thái Bình Dương. Ông Putin đề nghị phải nhanh chóng thành lập “Công Ty Khai Thác Viễn Đông” trụ sở đặt tại Vladivostok với sự chỉ đạo trực tiếp của tổng thống để phát triển khu vực này. Victor Yeshaev - Trưởng Ban Phát Triển Khu Vực Viễn Đông trực thuộc phủ tổng thống cho biết năm 2012 Nga có kế hoạch đầu tư chừng gần 600 tỉ Rup để phát triển hơn 50 hạng mục công trình, trong đó lấy thành phố Vladivostok làm trọng điểm. Ông cho biết Nga đã có “Quy hoạch phát triển Vùng Viễn Đông” với ba nội dung chính: Một là, tăng cường đầu tư phát triển cơ sở hạ tầng. Tới năm 2015 đầu tư khoảng 3.300 tỉ Rup vào Khu vựcViễn Đông, từ năm 2018 tới 2020 đầu tư khoảng 9.000 tỉ Rúp. Hai là, ra sức phát triển các ngành, giao thông, nhất là đường sắt từ Dabaican tới Amur, nâng khả năng bốc xếp cảng Vladivostok lên 145 triệu tấn vào năm 2015. Ba là, xây dựng kinh tế vùng Viễn Đông theo hướng mở cửa ra Châu Á – Thái Bình Dương, lấy APEC làm điểm tựa cho phát triển trong tương lai. Ông Yeshaev cho biết sau khi trở lại nắm quyền, Tổng Thống Putin sẽ đích thân chỉ đạo chương trình phát triển Vùng Viễn Đông hướng ra Châu Á - Thái Bình Dương.” Cho tới ngày hôm nay, Nga là nước cung cấp vũ khí tối tân nhất cho Việt Nam: Từ tàu ngầm Kilo, tuần dương hạm Gepard, máy bay tiêm kích Su30MK và hỏa tiễn đối không/đối hải Bastion. Nga cũng đang giúp Việt Nam xây dựng một căn cứ tàu ngầm và giúp Việt Nam chế tạo phi đạn siêu âm chống hạm Uran SS-N-25, giúp Việt Nam tân trang lại quân cảng Cam Ranh. Đường hàng không thẳng từ Vladivostok tới Cam Ranh đã đi vào vận hành. Những động thái trên cho thấy Nga từ lâu đã âm thầm - mà ngày nay thì công khai- biến Việt Nam thành hợp tác chiến lược trong kế hoạch “Tiến Vào Viễn Đông” của Nga. Với nhiệm kỳ 5 năm của Ô. Putin, chắc chắn chương trình mà ông đề ra sẽ được tiến hành mạnh mẽ dưới sự giám sát của chính ông. Trong cuộc bầu cử tổng thống Nga vừa rồi, nhìn vào các phòng phiếu tại Hà Nội, Vũng Tàu, Sài Gỏn, Cam Ranh và Mũi Né tổ chức cho cử tri Nga cho thấy số người Nga bao gồm các nhà ngoại giao, chuyên viên kỹ thuật & dầu khí cư trú tại Việt Nam và du khách khá đông đảo, có lẽ đông đảo hơn số lượng người Hoa Kỳ tại Việt Nam. Điều này cho thấy mối quan hệ mạnh mẽ giữa Nga và Việt Nam.

Kết Luận

Trong lịch sử nhân loại, mỗi khi có một cường quốc xuất hiện thì tình hình thế giới đổi thay. Do sức mạnh kinh tế và quân sự của Pháp không lớn - cho nên tầm ảnh hưởng của Ô. Hollande đối với thế giới không bao nhiêu, nhưng còn đối với Ô. Putin, thế giới sẽ chứng kiến nhiều thay đổi.

      Do yếu tố địa lý chiến lược nằm trên đỉnh Đông Bắc Á, do sức mạnh quân sự và kinh tế đang trỗi dậy, do đầu tư một số tiền khổng lồ 200 tỉ đô-la để phát triển hải quân, chỉ trong vòng vài năm nữa thôi, Nga sẽ tạo ảnh hưởng lớn lên các quốc gia vùng Đông Bắc Á như Nhật Bản, Nam Bắc Triều Tiên và Đài Loan. Một khi đã có Việt Nam làm trọng điểm và mở rộng hợp tác với ASEAN, cùng với sức mạnh hải quân của mình, Nga sẽ là đối trọng của Hoa Lục lẫn Hoa Kỳ tại Đông Nam Á.  Nói khác đi, một khi đã có sự hiện diện của Nga tại Biển Đông thì Trung Quốc cũng như Hoa Kỳ không thể muốn làm gì thì làm. Nói khác đi ba cường quốc này phải nhường nhịn và chia xẻ. Trong bài viết “Nga Tái Xuất Giang Hồ, Tiến Vào Biển Đông?” phổ biến trên hệ thống liên mạng toàn cầu ngày 6 Tháng 4, 2012,  tôi đã viết “Không có nước mạnh nào chịu ngồi yên để nhìn nước mạnh khác muốn làm gì thì làm.” Trong bối cảnh đó, các nước nhỏ nếu khéo léo có thể giữ vững chủ quyền, độc lập và vươn lên.

Đào Văn Bình
(California ngày 8/5/2012)

06 April 2012

Nga và Biển Đông

Nga “tái xuất giang hồ” tiến vào Biển Đông?

Ngày 5 Tháng 4, 2012 vừa qua, trang điện tử Việt Ngữ BBC loan tin “Tập đoàn khí đốt Nga Gazprom tuyên bố tham gia dự án khai thác khí đốt ở Biển Đông mà công ty Anh BP (British Petroleum) đã phải rút lui dưới áp lực của Trung Quốc. Thông cáo của Gazprom ra hôm Thứ Năm 05/04/12 cho hay hãng này đã đạt thỏa thuận với Tập đoàn Dầu khí Nhà Nước PetroVietnam để cùng khai thác khí đốt tại hai lô 5.2 và 5.3 ngoài khơi Việt Nam. Hai lô này là nơi có các mỏ khí đốt Hải Thạch và Mộc Tinh, nằm trong bồn trũng Nam Côn Sơn giữa quần đảo Trường Sa và bờ biển Việt Nam. Trung Quốc đã nhiều lần phản đối việc Việt Nam thăm dò khai thác ở khu vực này, mà Bắc Kinh cho là ‘nằm bên trong hải giới truyền thống’ của Trung Quốc. “

Đây là diễn biến quan trọng bởi vì trước khi quyết định hợp tác chung với Việt Nam để khai thác dầu khí, Nga hiểu rằng đây là một chỗ ” khó nhá” nếu can dự vào sẽ phật lòng Hoa Lục và có thể tiến tới xung đột. Chắc chắn Nga phải “gồng mình” vì các cường quốc như Anh (BP), Mỹ (Exxon) cũng đã phải chùn bước trước áp lực, còn Ấn Độ thì cũng còn đang “tính toán” xem có nên bước thêm bước nữa trong dự án thăm dò dầu khí ở hai lô 127 và 128 ngoài khơi hai Tỉnh Khánh Hòa và Ninh Thuận nữa không. Dự án khai thác của Ấn Độ được sự ủng hộ của Nhật Bản và nhiều lần Việt Nam khẳng định là hai Lô 127 &128 nằm trong chủ quyền của Việt Nam theo đúng Công Pháp Quốc Tế mà chính Hoa Lục cũng đã công nhận.

Tại sao Nga dám liều lĩnh đi nước cờ như vậy? Câu trả lời nằm trong hai điểm: Lợi thế của Nga và kế hoạch triển khai sức mạnh hải quân của Nga trong thập niên tới.

A) Lợi thế của Nga:

1. Nga là nước cung cấp vũ khí tối tân cho Hoa Lục để Hoa Lục có khả năng phòng vệ, đe dọa các nước Đông Nam Á và đối đầu với Mỹ. Nếu vì quyết định này mà Hoa Lục làm găng với Nga thì Hoa Lục sẽ không còn nguồn cung cấp nào khác. Nếu Hoa Lục đối đầu với Nga thì Hoa Lục sẽ biến Nga thành kẻ thù trong khi Hoa Lục đang phải đối phó với Hoa Kỳ. Chắc chắn Hoa Lục không muốn ở vào tình thế “lưỡng đầu thọ địch”. Theo phỏng đoán, Hoa Lục sẽ chỉ phản đối suông rồi âm thầm, hậm hực nhìn Nga hợp tác với Việt Nam khai thác khí đốt tại đây.

21 January 2012

Yếu tố Đài Loan trong

Tranh Chấp Biển Đông

Đào Văn Bình

 Trước đây cuộc tranh chấp tại Biển Đông vốn đã phức tạp, nay bỗng trở nên phức tạp hơn với sự xuất hiện của yếu tố Đài Loan.

Vào ngày 12/10/2011 Ủy Ban Quốc Phòng Quốc Hội Đài Loan tuyên bố các đơn vị tuần duyên của Đài Loan sẽ được trang bị hỏa tiễn Thiên Kích Chaparral là loại hỏa tiễn tối tân, đưa xe tăng bố phòng ở các cụm đảo còn trong vòng tranh chấp vì lo ngại hỏa lực của quân trú phòng ở đây kém các lực lượng tranh chấp khác. Đài Loan không nói rõ lực lượng tranh chấp đó là ai: Hoa Lục, Việt Nam hay Phi Luật Tân? Hay cả ba? Hiện nay Đài Loan đang chiếm giữ Đảo Itu Aba (Thái Bình) mà Việt Nam gọi là Ba Bình là hòn đảo lớn nhất trong Quần Đảo Hoàng Sa. Trước tình hình đó Hoa Kỳ hoảng quá vì nó liên quan tới đồng minh thân thiết là Phi Luật Tân và vì nó có thế đổ thêm dầu vào lửa cho nên vào ngày 14/10/2011 phát ngôn viên Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ lên tiếng khuyến khích tất cả các bên tranh chấp giải quyết bất đồng bằng phương tiện ôn hòa trong khuôn khổ luật pháp quốc tế, tránh xử dụng vũ lực hay đe dọa xử dụng vũ lực.

Vào ngày 16/10/2011 Phi Luật Tân phản ứng ngay. Bộ Quốc Phòng Phi Luật Tân cho rằng thái độ trên của Đài Loan có thể gây hiểu lầm từ các nước đang có tranh chấp và Đài Loan cần nói rõ thêm về kế hoạch đem hỏa tiễn vào Trường Sa. Phi Luật Tân tuyên bố sẵn sàng bảo vệ tới cùng các hòn đảo trong khu vực Trường Sa thuộc chủ quyền của Phi Luật Tân. Còn Việt Nam và Hoa Lục thì hoàn toàn giữ im lặng.

Từ 17/10 tới 28/10/2011 để tiếp sức thêm cho Phi Luật Tân, Hoa Kỳ đã tiến hành cuộc tập trận đổ bộ lên một bãi biển gần Trường Sa với Phi Luật Tân (BBC) nhằm “tăng cường an ninh khu vực chứ không không nhắm vào bất cứ nước nào.” Việt Nam và Đài Loan giữ im lặng, trong khi Bắc Kinh phản đối và cho rằng các cuộc tập trận này “đe dọa hòa bình và ổn định trong khu vực.” Không biết Hoa Lục có thiên vị “người anh em” không vì Đài Loan đưa hỏa tiễn và xe tăng tới đây thì ông nín khe, còn Hoa Kỳ và Phi Luật Tân tập trận thì ông phản đối. Trong thời gian này, tin tức xì ra là Tổng Thống Đài Loan là Mã Anh Cửu đã úp mở cho biết là sẽ ký kết hòa ước với Hoa Lục và nhường Đảo Ba Bình để đổi lấy sự yên thân là Hoa Lục sẽ không tấn chiếm Đài Loan.

Ngày 26/10/2011 Ô. Trương Tấn Sang thăm Phi Luật Tân và cùng Tổng Thống Phi Luật Tân kêu gọi thành lập một khu vực hòa bình tại Biển Đông. Và theo Đài VOA, Việt-Phi đồng ý đối thoại đa phương để giải quyết các tranh chấp ở Biển Đông. Qua cuộc gặp gỡ này, mọi người đều thấy Phi Luật Tân và Việt Nam chủ trương nhường nhịn và hợp tác với nhau để đối phó với kẻ thù nguy hiểm hơn là Hoa Lục và ngày nay thêm Đài Loan.

Vào ngày 07/11/2011 Tư Lệnh Hải Quân Đài Loan tuyên bố nếu có chiến tranh ở Biển Đông thì Đài Loan sẽ hỗ trợ cho Hoa Lục, nhất định không giúp cho Phi Luật Tân và không đứng yên để nhìn. Xin nhớ cho Đài Loan (Trung Hoa Dân Quốc) và Phi Luật Tân trước đây là đàn em dưới trướng của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam. Nay vì “ máu chảy ruột mềm” và “một giọt máu đào hơn ao nước lã ”, Đài Loan quên “tình xưa nghĩa cũ” và “chơi” luôn Phi Luật Tân- ông bạn đồng minh cũ của mình. Nếu như một hòa ước được ký kết giữa Hoa Lục và Đài Loan thì người dở khóc dở cười chính là Hoa Kỳ. Trước đây cứ mỗi lần Đài Loan tuyên bố đòi độc lập thì Hoa Lục lại hăm dọa dùng vũ lực để tấn chiếm Đài Loan. Hoa Kỳ vội vã đem tàu chiến tới đứng chặn ở giữa khiến Hoa Lục hậm hực rút lui. Nhưng nay anh em nhà người ta đã làm lành với nhau thì sự hiện diện của Hoa Kỳ trở nên vô nghĩa, mời ông đi chỗ khác chơi, ông sớ rớ ở đây làm gì? Và chính sách “Một Nước Trung Hoa” của Hoa Kỳ cũng sẽ trở nên lỗi thời vì nếu có một hòa ước như vậy thì nhà ai nấy ở, rõ ràng có hai nước Trung Hoa chứ đâu phải một nước Trung Hoa? Ngoài ra nếu một cuộc đọ sức giữa Đài Loan và Phi Luật Tân xảy ra ở Biển Đông thì Hoa Kỳ bênh ai, bỏ ai bây giờ? Cả hai đều là đàn em và đồng minh của mình cả. Thật đau đầu! Cuộc cờ thế giới biến chuyển rối bời như canh hẹ.

Mới đây nhất, theo hãng thông tấn Đài Loan CNA, vào ngày 13/12/2011 Đài Bắc đã cho khánh thành một hệ thống năng lượng mặt trời trên hòn đảo đang có tranh chấp với Việt Nam, Phi Luật Tân và Hoa Lục và xem đây như là một hành động để củng cố thêm chủ quyền của mình.

Ngày 16/12/2011 Dân Biểu Ben Evardone- Chủ Tịch Ủy Ban Thông Tin của Hạ Viện Phi Luật Tân yêu cầu Bộ Ngoại Giao Phi là phải có văn thư phản đối chính thức và đòi hỏi chính quyền phải đưa vấn đề này ra trước ASEAN và Liên Hiệp Quốc và Phi Luật Tân “không thể thụ động trước hành động vi phạm trắng trợn chủ quyền của đất nước.” Còn hai dân biểu khác trong ủy ban quốc phòng thì kêu gọi Tổng Thống Aquino phải lên tiếng phản đối Đài Loan. Trong khi đó Việt Nam có thể đang âm thầm chuẩn bị nhưng không bày tỏ phản ứng gì.

Ngày 27/12/2011 Đài BBC dẫn lời báo chí Philippines đưa tin nước này đã điều tàu chiến lớn nhất của mình ra Biển Đông hướng về khu vực có dự án khai thác khí đốt.

Ngày 3/1/2012 tin tức cho biết Bộ Quốc Phòng Philippines đang xem xét khả năng mua các loại hỏa tiễn đất-đối-hải và tăng cường năng lực giám sát hàng hải vì Phi Luật Tân cho rằng các thiết bị quân sự do Mỹ hỗ trợ là không đáp ứng được yêu cầu (cũ quá).

Ngày 17/01/2012 một phái đoàn bao gồm 4 thượng nghĩ sĩ Hoa Kỳ trong đó có các thượng nghĩ sĩ nặng ký như John McCain, Joe Lieberman đã tới thăm Phi Luật Tân và tuyên bố hoàn toàn ủng hộ Phi Luật Tân trong tranh chấp biển đông bằng hai cách: Tăng cường hiện diện quân sự Mỹ ở vùng này và trợ giúp quốc phòng cho Phi Luật Tân. Chắc chắn thế giới sẽ chứng kiến những diễn biến căng thẳng hơn nữa trong những ngày tháng sắp tới.

Sau đây là một số nhận định:

1) Là cường quốc hải quân hàng đầu và đang ở tư thế lãnh đạo thế giới và có liên hệ mật thiết với Đài Loan, trách nhiệm của Hoa Kỳ tới đâu? Hoa Kỳ phải làm gì để kiềm chế Đài Loan trong bối cảnh vô cùng phức tạp và ngày càng trở nên nguy hiểm ở Biển Đông? Rõ ràng Hòa Kỳ phải quyết tâm trong vấn đề này. Chỉ Hoa Kỳ mới đủ sức ép để ngăn chặn Đài Loan gây thêm những biến động không lường trước được ở Biển Đông. Mục tiêu chính của Hoa Kỳ và cũng là mong đợi của thế giới là “hòa bình và ổn định” cho khu vực. Nếu Đài Loan phớt lờ khuyến cáo của Hoa Kỳ và động thủ thì kẻ hưởng lợi là Hoa Lục, kẻ thiệt thòi là Phi Luật Tân và Việt Nam. Phi Luật Tân chắc chắn sẽ chống trả. Còn Việt Nam có liên kết với Phi Luật Tân để cùng chống trả Đài Loan? Và khi đó liệu Hoa Lục có lợi dụng cơ hội để tiến chiếm luôn phần còn lại của Quần Đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam? Nếu vậy, chắc chắn cuộc chiến sẽ nổ lớn ở Biển Đông.

2) Nói về giao dịch thương mại giữa Việt Nam và Đài Loan, tính đến 21/12/2010 Đài Loan dẫn đầu trong tổng số 92 nước và vùng lãnh thổ có vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài vào Việt Nam với 2146 dự án (số liệu lũy kế), tổng vốn đầu tư lên đến gần 23 tỉ USD. Năm 2010 có 95 dự án đầu tư mới với tổng số vốn 1.2 tỉ USD và trong 5 tháng đầu năm 2011 là 19 dự án với tổng số vốn 171.7 triệu USD. ( Internet) Nếu một cuộc đụng độ giữa Việt Nam và Đài Loan xảy ra ở Biển Đông, chắc chắc quan hệ thương mại gãy đổ và gây tổn thương cho cả hai nước, chưa kể bộ mặt của Đài Loan sẽ xấu đi đối với các quốc gia Đông Nam Á. Không biết Đài Loan, dám hy sinh quyền lợi trước mắt vì lợi ích lâu dài của dân tộc?

3) Cuộc liên kết giữa Đài Loan và Hoa Lục đầy thủ đoạn ngày hôm nay khiến chúng ta nhớ tới câu chuyện ngụ ngôn của Trung Hoa: Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em nhà nọ, sau khi người cha chết đi đã để lại một gia tài kếch xù. Vì không di chúc cho nên hai anh em tranh giành nhau. Ai cũng bảo gia tài thuộc về mình. Bọn cướp thấy hai anh em cãi nhau như vậy bèn kéo đến. Người em vì căm thù người anh cho nên nói rằng thà để ăn cướp lấy còn hơn để cho thằng anh bất nhân ăn cả. Còn người anh cũng nghĩ rằng thà cho bọn cướp ăn còn hơn để cho thằng em hỗn láo. Thế là gia tài kếch xù kia không ai bảo vệ cho nên bọn cướp ung dung cuỗm đi. Sau khi bọn cướp đi rồi, hai anh em thấy mình tay trắng, rầu rĩ nhìn nhau. Một ông già đi ngang qua hỏi chuyện gì vậy? Hai anh em thành thực thưa lại mọi chuyện. Nghe xong ông già tức giận nói: “Chúng mày ngu quá! Tại sao chúng mày không đoàn kết chống bọn cướp? Đuổi được bọn cướp đi rồi chúng mày có quay sang giết nhau cũng được. Lúc đó gia tài dù thuộc thằng nào thì cũng là dòng họ, cũng là anh em. Nay cướp lấy rồi làm sao đòi được nữa?” Có thể người Tàu - mà chúng ta thường gọi họ là “Tàu phù”, “Hán chệt” v.v.. và phê phán họ đủ điều thì lại làm đúng như lời ông già. Tức là - dù thù nhau đến tận xương tận tủy, nhưng khi có ngoại thù thì tạm dẹp nội thù, đoàn kết chống giặc trước đã. Bằng cớ là khi Nhật xâm lăng Trung Hoa (1937-1945), Quốc (Tưởng Giới Thạch) đã liên minh với Cộng (Mao Trạch Đông) để chống Nhật. Đuổi được Nhật rồi họ mới quay sang giết nhau. Ngày nay, Đài Loan và Hoa Lục dù là kẻ thù - nhưng trước quyền lợi lâu dài của tổ quốc, họ đoàn kết lại để giành giựt đất đai ở Biển Đông cho con cháu họ sau này. Hậu duệ Mã Anh Cửu và Hồ Cẩm Đào đã theo đúng lời khuyên của tổ tiên là ông già quê mùa năm xưa… làm thế giới đau đầu.

Vừa qua, vào ngày 14/01/2012 Ô. Mã Anh Cửu tái đắc cử tổng thống Đài Loan trước sự vui mừng của Ô. Obama và Ô. Hồ Cẩm Đào vì ông Mã Anh Cửu theo chủ trương mới của Quốc Dân Đảng Trung Hoa là hòa hoãn, hợp tác trong tinh thần anh em một nhà với Hoa Lục chứ không đòi độc lập hoặc “Quang Phục Lục Địa” như thời Tưởng Giới Thạch và Tưởng Kinh Quốc. Vậy thì chuyện Hoa Lục và Đài Loan hợp tác với nhau trong tranh chấp Biển Đông là chuyện đương nhiên. Để bổ túc thêm tinh thần đoàn kết của người Tàu chúng ta nhớ lại một câu đối khá hắc búa trước đây của làng văn Việt Nam mà chưa thấy ai đối lại: “Vợ cả vợ hai đều là vợ cả.” Nay thì chúng ta có thể đối “Mèo nhớn mèo con đều là mèo cả”. Theo tinh thần đó thì “Hoa Lục hay Đài Loan đều là Tàu cả”. Thế mới biết người Tàu nghĩ xa và thâm hiểm thật!

Đào Văn Bình

28 December 2011

Dường như chính khách Mỹ ít nhiều có cái "din" kiêu ngạo?

Căng Thẳng Ngoại Giao Nga-Mỹ

Hôm nay, 28/12/2011 các hãng thông tấn lớn của Hoa Kỳ đều đưa tin Bộ Trưởng Ngoại Giao Nga, lần đầu tiên đã công kích thành tích nhân quyền của Mỹ và mô tả Mỹ đạo đức giả chuyên dạy dỗ các nước khác về nhân quyền trong khi ”Thực trạng tại Hoa Kỳ khác xa những lý tưởng mà Hoa Kỳ thường tuyên bố”, và đưa ra những bằng chứng như sau:

- Tại Guantanamo Bay nơi mà các nghi can khủng bố đã bị tra tấn và giam giữ tại đây từ ngày 11/9/2001 và “TT.Obama đã cho phép giam giữ vĩnh viễn và trái phép các nghi can và cho tái lập tòa án binh”.

- Lấy cớ chống khủng bố, xâm phạm đời tư của công dân (theo dõi và nghe lén điện thoại qua Luật Yêu Nước) và vi phạm nhân quyền đối với công dân Hoa Kỳ theo Hồi Giáo.

-Trong vòng 30 năm qua đã kết án tử hình và hành quyết oan uổng khoảng 130 người mà một số sau này mới khám phá ra vô tội và được tha.

-Ngăn chặn các ứng cử viên độc lập ra tranh cử và chỉ trích luật lệ cho phép thống đốc tiểu bang bổ nhiệm người điền khuyết ghế thượng nghị sĩ - chẳng hạn như Thống Đốc Rod Blagojevich đã gạ bán chức vụ này khi Ô. Obama đắc cử tổng thống khiến ghế thượng nghĩ sĩ bỏ trống.

Trong bản báo cáo dài 90 trang, Nga còn công kích luôn cả Liên Hiệp Quốc, Canada và Georgia.

Thực ra sự căng thẳng ngoại giao giữa Nga và Mỹ đã âm ỉ từ lâu. Vào ngày 22/10/2011, Nga đã ban hành quyết định cấm một số giới chức Hoa Kỳ (mà không nêu rõ tên) không được tới nước Nga với lý do “Hoa Kỳ bắt cóc, giết hại thường dân ở Afghanistan cũng như Iraq và xâm phạm hoặc bắt cóc kiều dân Nga ở Mỹ.” Hành động này nhằm trả đũa quyết định của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ trước đó đã cấm 60 giới chức (mà không nêu rõ tên) thuộc Bộ Nội Vụ Nga không được vào Mỹ nhân cái chết của Luật Sư Sergi Magnitsky trong tù năm 2009.

Và có lẽ phản ứng mạnh mẽ của Nga ngày hôm nay 28/12/2011 chính là giọt nước cuối cùng làm tràn ly nước khi vào đầu tháng 12/2011 Bà Hillary Clinton cũng như Ô. Obama đã “mau miệng” tuyên bố cuộc bầu cử ở Nga mà đảng của Ô. Putin thắng cử- là gian lận, làm tức giận Ô. Putin.

Nhận định:

-Trong tình hình rối beng của thế giới ngày hôm nay, trước sự trỗi dậy của Hoa Lục ở Á Châu mà Hoa Kỳ đang vẫn còn sa lầy ở Afghainistan và Iraq (dù đã rút quân nhưng trách nhiệm vẫn còn nặng nề), bất cứ sự căng thẳng nào với Nga, đều vô cùng bất lợi cho Hoa Kỳ. Ấy là chưa kể Hoa Kỳ đang cần sự hợp tác của Nga để tìm kiếm một giải pháp hợp lý cho vấn đề Palestines-DoThái và kiềm chế Bắc Hàn tại Á Châu. Xin nhớ cho Nato và Hoa Kỳ và kể cả Liên Hiệp Quốc không dám có phản ứng mạnh hoặc tìm kiếm một giải pháp quân sự đối với Syira như kiểu “No fly zone” ở Libya vì sự chống đối của Nga - mặc dù số người bị sát hại ở Syria cao hơn ở Libya. Cuối cùng, vì sự chống đối của Hoa Lục và Nga, Liên Hiệp Quốc, Nato và Hoa Kỳ đành buông xuôi bằng cách để cho Liên Đoàn Ả Rập giải quyết vấn đề Syria.

-Mới đây nhất Iran đã tập trận quy mô để chuẩn bị cho cuộc phong tỏa Eo Biển Hormuz - con đường huyết mạch để chuyển vận dầu lửa từ Hồng Hải (Red Sea) qua Ấn Độ Dương nếu Iran bị Hoa Kỳ hoặc Do Thái tấn công. Trong bầu không khí sục sôi như thế này, lợi dụng mối bất hòa giữa Nga và Mỹ, Iran có thể tiếp cận với Nga. Nếu Nga công khai hoặc ngấm ngầm ủng hộ Iran thì Mỹ không dám động thủ và việc Iran thủ đắc vũ khí nguyên tử là chuyện dễ dàng như trở bàn tay, và Iran có thể trở nên một “Power” ở vùng này.

-Nam Mỹ ngày nay hoàn toàn độc lập và một số đang vươn lên. Về kinh tế Basil đã qua mặt cả Anh Quốc và một số nước cũng không có thiện cảm với Hoa Kỳ chẳng hạn như Venezuela. Tổng Thống Chavez của nước này chống Mỹ ra mặt. Vì Nga còn nể Mỹ cho nên chưa tìm cách “làm khó” Mỹ. Nếu tình hình căng thẳng cứ leo thang, khi đó Nga sẽ chơi “lá bài Cuba” như thời “Chiến Tranh Lạnh” bằng cách bán hỏa tiễn cho Venezuela. Lúc đó Hoa Kỳ tính sao? Xin nhớ cho dù Liên Bang Sô-viết xụp đổ nhưng sức mạnh quân sự của Nga vẫn một chín một mười với Hoa Kỳ.

-Hoa Kỳ vừa rút quân khỏi Iraq và chuẩn bị rút quân khỏi Afghanistan. Để cuộc rút lui được êm thắm không chiến thắng vào năm 2014 - Hoa Kỳ với sự hợp tác của Đức - đang công khai họp với phái bộ liên lạc (Liaison) của Taliban tại Qatar để từ từ dồn hết sức mạnh của mình về Á Châu mà Đông Nam Á đang là trung tâm điểm. Trong bối cảnh đó, các nhà chiến lược Hoa Kỳ có tính tới “yếu tố Nga” trong cuộc đối đầu lâu dài với Hoa Lục ở Biển Đông không? Phớt lờ hay cần sự hợp tác của Nga? Phớt lờ? Tôi nghĩ khó quá. Còn nếu cần sự hợp tác hoặc muốn Nga đứng trung lập trong trận chiến này - thì gây căng thẳng với Nga ngay từ lúc này là “wrong policy”.

-Trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh bất cứ quốc gia nào “chơi” với Nga hoặc mua vũ khí của Nga đều bị Mỹ “ghim” và coi như thù nghịch với Mỹ. Khi Chiến Tranh Lạnh chấm dứt, mọi quốc gia đều tự chủ và nhất là xu thế Toàn Cầu Hóa đã khiến các đại công ty của Hoa Kỳ xé “lằn ranh tự do và cộng sản” để nhảy vào đầu tư, làm ăn buôn bán với Hoa Lục là quốc gia mà trước năm 1973 - tức trước Minh Ước Thượng Hải - Mỹ đã nhiều lần tính dội bom nguyên tử lên đầu họ. Ngày nay, rất nhiều quốc gia vừa làm bạn với Hoa Kỳ nhưng cùng lúc lại làm bạn và mua vũ khí của Nga như Nam Dương, Mã Lai, Ấn Độ v.v..Sự căng thẳng giữa Nga và Mỹ sẽ gây khó xử cho các quốc gia này và nếu không khéo sẽ đưa tới sự phân cực Nga- Mỹ, xáo trộn thế giới như thời Chiến Tranh Lạnh.

Bà Hillary Clinton điều khiển chính sách ngoại giao của Mỹ hơn 3 năm qua. Do uy thế quá lớn của bà, nào là cựu đệ nhất phu nhân và chồng là xếp lớn, là người đỡ đầu cho Ô. Obama trong nhiều vấn đề quan trọng của đất nước - cho nên Ô. Obama phải chiều hoặc không dám phản đối các chính sách do bà đưa ra. Việc bà phê phán cuộc bầu cử tại Nga mới đây là gian lận – khách quan mà nói - đã xía vào chuyện của người ta và coi thường vị thế của Ô. Putin tức của Nga trên chính trường quốc tế mà Hoa Kỳ đang cần tranh thủ. Phản ứng mạnh mẽ của Nga qua bản báo cáo nhân quyền nói ở trên biểu lộ sự tức giận của Ô. Putin. Ô. Putin có thể lướt qua giai đoạn khó khăn này nếu ông thành công trong việc dùng lá bài “tự ái dân tộc” để lái dư luận Nga vào cuộc đối đầu với Mỹ. Đó là điều không may cho thế giới và cho cả nước Mỹ. Xin nhớ cho, Ô. Bush dù hiếu chiến và kiêu ngạo nhưng cũng đã biết mời mời Ô. Putin tới trang trại để ân cần tiếp đón..trong khi Bà Hillary Clinton và Ô. Obama lại “phang” Ô. Putin. Không biết phản ứng của Hoa Kỳ trong những ngày tới như thế nào? Chờ xem. Khi Ô. Obama mới vừa đắc cử tổng thống ông đã đi khắp nơi và nhiều lần xin lỗi thế giới về tính kiêu căng của Hoa Kỳ. Điều này lộ rõ trong bài diễn văn nhậm chức rất khiêm tốn của ông. Lúc đó ông đã được thế giới ái mộ và tặng ông giải Nobel Hòa Bình. Nay có thể ông đã quên ”cái thuở ban đầu dễ thương”đó chăng? Xin nhớ cho muốn lãnh đạo thế giới – dù mạnh - cũng cần phải có đức tính khiêm tốn nữa. Và là bộ trưởng ngoại giao, nhất là ngoại giao Hoa Kỳ, khi nói gì “phải uốn lưỡi bảy lần.”

Đào Văn Bình

15 December 2011

Ông Tập Cận Bình Đến Việt Nam Để Làm Gì?

Đào Văn Bình

Các trang thông tin điện tử lớn mới đây vừa đưa tin Ô. Tập Cận Bình - Phó Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Hoa, người kế vị Ô. Hồ Cẩm Đào trong tương lai sẽ thăm Việt Nam từ ngày 20 tới 22 Tháng 12 và chi tiết của chuyến đi chưa được hai nước công bố. Để tìm hiểu tầm quan trọng của chuyến thăm viếng này chúng ta cần nhắc lại:

-Vào Tháng 10/2011 Ô. Nguyễn Phú Trọng thăm Bắc Kinh và hội kiến với Ô. Hồ Cẩm Đào và hai bên đã đưa ra bản thông cáo chung với những đoạn quan trọng như sau “Trong bầu không khí chân thành, hữu nghị, hai bên đã thông báo cho nhau về tình hình mỗi Đảng, mỗi nước; đi sâu trao đổi ý kiến về việc tăng cường hơn nữa quan hệ giữa hai Đảng, hai nước trong tình hình mới, cũng như về các vấn đề quốc tế và khu vực mà hai bên cùng quan tâm, đạt được nhận thức chung rộng rãi. Ngoài Bắc Kinh, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thăm tỉnh Quảng Đông.Hai bên nhất trí cho rằng, chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thành công tốt đẹp, thúc đẩy mạnh mẽ quan hệ hai Đảng, hai nước phát triển ổn định, lành mạnh và đi vào chiều sâu, đồng thời có ảnh hưởng tích cực thúc đẩy hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển ở khu vực và trên thế giới.”

-Thế nhưng cũng trong thời gian đó, Ô. Trương Tấn Sang lại thăm Ấn Độ, sau đó là Phi Luật Tân làm người ta thắc mắc, không biết Việt Nam theo đuổi chiến lược nào và thông cáo chung ký kết với Hoa Lục có ý nghĩa gì? Việt Nam có thật sự tin cậy Hoa Lục không? Cũng trong thời gian này Việt Nam tiếp nhận hàng loạt tàu chiến và máy bay từ Nga, Hòa Lan và đặt mua hỏa tiễn tối tân của Ấn Độ, Do Thái.

- Rồi vào ngày 16/11/2011 ngay sau Hội Nghị Thượng Đỉnh Hợp Tác Kinh Tế Á Châu, vừa bắt tay Ô. Hồ Cẩm Đào xong, Ô. Obama đã bay qua Úc và công bố kế hoạch triển khai 2500 thủy quân lục chiến ở Darwin, một cuộc triển khai quân sự gần giống như thời kỳ Chiến Tranh Lạnh mà các quốc gia lân cận như Tân Tây Lan, Nam Dương, Mã Lai không phản ứng gì. Tại hội nghị thượng đỉnh này, mọi người đều nhận thấy không khí cô lập và khó xử của Hoa Lục.

-Thế rồi vào ngày ngày 6/12/2011, chỉ hai tuần sau hội nghị thượng đỉnh, gặp gỡ các đại biểu trong Đại Hội Đảng Bộ Hải Quân Trung Quốc lần thứ 11 tại Bắc Kinh, ông Hồ Cẩm Đào thúc giục lực lượng hải quân phát huy truyền thống của Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc (PLA), “đẩy mạnh việc chuyển đổi và hiện đại hóa hải quân một cách vững chắc và tăng cường chuẩn bị cho chiến tranh, để bảo vệ an ninh quốc gia cũng như hòa bình thế giới”. Một lời tuyên bố làm Á Châu và thế giới giật mình. Trong thời gian này Việt Nam cho thao diễn bắn đạn thật và hỏa tiễn phòng không kéo dài một tuần lễ ở Bắc Giang để cho thế giới thấy khả năng phòng thủ của Việt Nam; Ô. Trương Tấn Sang thăm và chụp hình ở Thác Bản Giốc, Cao Bằng, làm việc với các giới chức địa phương và đồng bào sắc tộc của Tỉnh Hà Giang là tỉnh sát biên giới với Trung Hoa. Với tình hình như thế, vào ngày 20/12 tới đây thì Ô. Tập Cận Bình sẽ thăm Việt Nam. Trước những biến chuyển dồn dập, mâu thuẫn với nhau một cách có ý nghĩa đó, người ta không thể không đặt những câu hỏi:

1) Trong chuyến đi Bắc Kinh nói trên, chắc chắn Ô. Nguyễn Phú Trọng đã đạt lời mời, tại sao Ô. Hồ Cẩm Đào không đích thân đi mà lại cử ông phó? Các tổng thống của Hoa Kỳ như Bill Clinton, George W. Bush, bà thủ tướng Đức, kể cả các tổng thống của Nga, Ân Độ, Do Thái, Nam Dương, Phi Luật Tân, Nam Phi v.v.. đều đã tới Việt Nam. Có gì trở ngại để Ô. Hồ Cẩm Đào không thể đích thân thăm Việt Nam cho đúng nghi lễ ngoại giao và bày tỏ “tình hữu nghị thắm thiết, đoàn kết giữa đảng và nhân dân hai nước” trong bối cảnh mà Hoa Lục cảm thấy rất bất lợi cho mình? Hay Ô. Hồ Cẩm Đào trịch thượng, giữ tác phong “thiên tử” truyền thống của Trung Hoa, chỉ cử sứ thần đi là đủ? Sự thật không phải vậy. Theo tôi, hình ảnh của Ô. Hồ Cẩm Đào rất khó thương, ít ra trong giai đoạn này đối với Việt Nam. Các sự kiện sóng gió do Hoa Lục gây ra trên Biển Đông như cản trở hợp đồng của BP với Việt Nam trong vùng Nam Côn Sơn (năm 2007), cản trở hợp đồng của Exxon Mobil với Việt Nam (năm 2008)[3], vụ tàu Trung Quốc bắn ngư dân Việt Nam năm 2007[4], vụ căng thẳng giữa tàu thăm dò đại dương USNS Impeccable của Mỹ với một số tàu Trung Quốc đầu năm 2009[5] và mới đây vụ cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh và ngăn chặn tàu chiến Ấn Độ khi hai tàu này di chuyển trong hải phận Việt Nam năm 2011… đều xảy ra dưới triều đại của Ô. Hồ Cẩm Đào. Qua những sự kiện đó, dưới con mắt quốc tế và quần chúng trong nước, thật khó cho các nhà lãnh đạo Việt Nam dành cho Ô. Hồ Cẩm Đào một cuộc tiếp đón nồng ấm. Hơn thế nữa, ông sẽ nói gì đây và cam kết gì đây khi ông vừa tuyên bố chuẩn bị chiến tranh? Thà để ông phó đi, dễ ăn nói hơn.

2) Theo BBC, “một chuyên gia về quan hệ Việt-Trung ở trong nước, đề nghị giấu tên, nói rằng chuyến đi của ông phó chủ tịch Trung Quốc có thể liên quan tới các động thái gần đây trong bang giao quốc tế. Thái độ mạnh bạo, thậm chí hung hăng của Bắc Kinh đã bị nhiều quốc gia chỉ trích, bởi vậy ông Tập Cận Bình và các lãnh đạo Trung Quốc có thể sẽ có các chuyến công du để xoa dịu dư luận và hàn gắn quan hệ." Theo tôi, phỏng đoán này chỉ đúng một nửa. Thông thường một nước muốn bày tỏ chính sách hợp tác hữu nghị với một nước khác trong bầu không khí nghi ngại đang trùm phủ, thì ít ra cũng phải có một vài cử chỉ ngoại giao đẹp, nói khác đi một món quà trước chuyến đi để làm vừa lòng chủ nhà và cho thế giới thấy mình thật lòng chứ không phải thủ đoạn lừa mị. Cử chỉ đẹp làm vui lòng Việt Nam, ít ra trong lúc này, chưa phải là “trả lại Hoàng Sa” hoặc cam kết không dùng võ lực để tấn chiếm Trường Sa, song ít ra cũng là một lời xin lỗi và bồi thường cho những ngư phủ Việt Nam bị tàu Trung Quốc bắn chết trên biển năm 2007. Ngay một nước nhỏ theo chế độ độc tài quân phiệt khét tiếng như Miến Điện còn biết thả tù chính trị, rộng rãi cho Bà Suu Kyi - như một dấu hiệu cởi mở để tranh thủ dư luận thế giới và để cho chuyến viếng thăm của Bà Hillary Clinton xuôi chèo mát mái. Còn Ô. Tập Cận Bình thì chẳng có món quà ngoại giao nào.

Vậy ông đến Việt Nam để làm gì? Có hai giả thuyết.

Thứ nhất: Tiếp theo lời tuyên bố nảy lửa của Ô. Hồ Cẩm Đào mới đây Ô. Tập Cận Bình sẽ đem theo một tối hậu thư, một lời cảnh báo mặt đối mặt là: Nếu Việt Nam còn khẳng định chủ quyền của mình đối với các Quần Đảo Hoàng Sa và Trường Sa, không chịu khuất phục mà còn liên kết với các quốc gia Đông Nam Á, dựa vào Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản, Úc Châu, Anh Quốc, Nga v.v…để cản hoặc làm chậm bước tiến của Trung Quốc ở Biển Đông thì sẽ gánh chịu một hậu quả không lường hết được, giống như tờ Hoàn Cầu Thời Báo đã từng cảnh cáo các quốc gia Đông Nam Á trước đây. Ô. Tập Cận Bình có thể nói thế và nếu nó được nói ra, chắc chắn không phải lời nói đùa.

Thứ hai: Cũng có thể Ô. Tập Cận Bình sẽ đem theo một món quà hậu hỹ bí mật vào giờ phút chót để bày tỏ thái độ hòa hoãn- đó là quyết định của Đảng Cộng Sản Trung Hoa trả lại Hoàng Sa cho Việt Nam. Nhưng xin thưa món quà này phải đợi tới “Tết Công gô” mới có. Còn hòa hoãn thì phải nói và hứa như thế nào đây? Quả thật nếu tôi là Ô. Tập Cận Bình thì tôi cũng không biết nói gì và chỉ có nước cười trừ. Hứa bỏ Đường Lưỡi Bò? Hứa không bắn giết hoặc bắt bớ ngư dân Việt Nam đánh cá ở Hoàng Sa và Trường Sa? Hứa không áp lực để các công ty quốc tế hủy bỏ các chương trình khai thác, thăm dò dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam? Hứa không tập trung vài trăm ngàn quân ở biên giới để gây áp lực? Hứa không chiếm nốt Trường Sa? Hứa như vậy chẳng khác nào Lưu Bị hứa trả Kinh Châu cho Đông Ngô. Thế nhưng ai chứ Hoa Lục dám hứa lắm, bởi vì lời hứa không bị đóng thuế và cũng chẳng có Liên Hiệp Quốc, Tòa Án Quốc Tế nào làm chứng cả. Cứ hứa đi, rủi sau này có chuyện gì xảy ra, chẳng hạn như Hoa Lục “lỡ tay”chiếm luôn Trường Sa thì thiên hạ sẽ khen ngợi Hoa Lục khôn ngoan và chê cười Việt Nam ngu dại. Theo tôi, các nhà lãnh đạo Việt Nam chắc đang họp bàn ráo riết để chuẩn bị đối phó với chuyến viếng thăm của Ô. Tập Cận Bình. Có thể họ sẽ lựa chọn thái độ khôn ngoan nhất là “im lặng, ghi nhận và cám ơn”, “ xiế xiế nì “, mà không cần tranh cãi, hứa hẹn gì cả. Làm sao Việt Nam có thể hứa hẹn điều gì khi mà “chiếc chìa khóa” đang nằm trong tay Hoa Lục? Trả lại Hoàng Sa cho Việt Nam hay không - nằm trong tay Hoa Lục. Đánh chiếm Trường Sa hay không do Hoa Lục quyết định. Gây dông bão ở Biển Đông là chuyện Hoa Lục có thể tiến hành bất cứ lúc nào. Đối đầu với Hoa Kỳ là chuyện Hoa Lục có thể dám liều lĩnh. Việt Nam chỉ có thể tự chủ trong kế hoạch phòng thủ chứ không có khả năng ngăn chặn kế hoạch khống chế Biển Đông và tham vọng bá chủ Á Châu của Hoa Lục ngoại trừ quốc tế và Hoa Kỳ. Nhưng cho tới giờ phút này Hoa Kỳ - ngoài lời hứa trở lại Á Châu và cam kết không theo phe nào trong tranh chấp Biển Đông - vẫn chưa có một kế hoạch hay bước tiến cụ thể nào. Biếu không Phi Luật Tân hai tàu tuần duyên đã cũ, triển khai 2500 thủy quân lục chiến Mỹ ở Darwin chưa phải là nước cờ làm Hoa Lục chùn bước. Khi chưa có một cường quốc hải quân thứ hai thường trực ở Biển Đông, Việt Nam rơi vào tình thế “ngàn cân treo sợi tóc”.

Chỉ còn một tuần lễ nữa Ô. Tập Cận Bình sẽ tới Việt Nam, cả thế giới sẽ phải theo dõi chuyến đi này. Cục diện Đông Nam Á sẽ vẫn cứ như ngày hôm qua, tức cứ tiếp tục căng thẳng - hay có thể sẽ thay đổi (tốt hoặc xấu đi) - tùy theo cái gì Ô. Tập Cận Bình đem tới Việt Nam. Chúng ta chờ xem.

Đào Văn Bình

08 December 2011

Đâm lao theo lao hay chỉ là tháu cáy?

Hoa Lục Không Nhường Bước Ở Biển Đông

Đào Văn Bình

Theo Tân Hoa Xã , gặp gỡ các đại biểu trong Đại Hội Đảng Bộ Hải Quân Trung Quốc lần thứ 11 ngày 6-12-2011 tại Bắc Kinh, ông Hồ Cẩm Đào thúc giục lực lượng hải quân phát huy truyền thống của Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc (PLA), “đẩy mạnh việc chuyển đổi và hiện đại hóa hải quân một cách vững chắc và tăng cường chuẩn bị cho chiến tranh, để bảo vệ an ninh quốc gia cũng như hòa bình thế giới”.

Lời tuyên bố được đưa ra chỉ ba tuần lễ sau khi Hội Nghị Thượng Đỉnh Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương (APEC) khai mạc tại Honolulu, Hawaii và hai tuần lễ sau Hội Nghị Bộ Trưởng Ngoại Giao các nước ASEAN diễn ra tại Bali, Indonesia. Tại hai hội nghị này, không khí nghi ngờ và lo ngại Hoa Lục hiện rõ và vấn đề tranh chấp Biển Đông chưa hoàn toàn được quốc tế hóa nhưng đã được cả thế giới chú ý và đang tìm cách can dự dưới nhiều hình thức. Tích cực nhất phải kể Nhật Bản, Úc Châu rồi mới tới Hoa Kỳ. Còn Ấn Độ thì còn đang thận trọng chuẩn bị cho kế hoạch “Nhìn Về Hướng Đông” đã vạch ra, tuy âm thầm (nhưng ai cũng thấy rõ) là hỗ trợ cho Việt Nam hiện đại hóa vũ khí và cương quyết tiến hành việc thăm dò dầu khi tại vùng lãnh hải của Việt Nam. Trong bầu không khí hoàn toàn bị cô lập đó, Thủ Tướng Ôn Gia Bảo của Hoa Lục không còn cách nào hơn là đề cao giải pháp giải quyến những tranh chấp bằng giải pháp thương thảo. Thế nhưng khi hội nghị chấm dứt, trở về Bắc Kinh, có lẽ ông đã bị những phần tử chủ chiến đang thắng thế trong chính trị bộ “cạo da đầu” và phê phán ông đủ thứ nào thỏa hiệp, hèn yếu, làm mất mặt “thiên triều” vân vân và vân vân. Chính vì thế mới có lời tuyên bố của Ô. Hồ Cẩm Đào - Chủ Tịch Nước kiêm Tổng Bí Thư Đảng, kiêm Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương. Đây là lời tuyên bố rất hiếu chiến và vô trách nhiệm nhất từ lãnh tụ của một cường quốc sau Thời Kỳ Chiến Tranh Lạnh. Chúng ta sẽ phân tích tính cách hiếu chiến và vô trách nhiệm đó

1) Không bênh vực quyền lợi của bất kỳ dân tộc nào, khách quan mà nói trong chín quốc gia Đông Nam Á (ĐNA), không một quốc gia nào có khả năng và có ý định điên rồ là xâm phạn đến nền an ninh của Hoa Lục. Họ chỉ mong đươc yên thân để phát triển và giải quyết các tranh chấp lãnh thổ - đất liền, hải đảo - thông qua thương thảo và luật pháp quốc tế. Họ giống như chín con trâu rừng đang co cụm lại thành một vòng tròn để đối đầu với con sư tử đói đang lừng lững tiến tới. Do đó khi Ô. Hồ Cẩm Đào nói rằng phải “đẩy mạnh việc chuyển đổi và hiện đại hóa hải quân một cách vững chắc…để bảo đảm an ninh “ thì cả thế giới sẽ kinh ngạc tự hỏi phải chăng ông này mê sảng hoặc quá “phổi bò” và “bốc đồng” tuyên bố bậy bạ giống như giọng điệu “nổ sảng” của Hoàn Cầu Thời Báo? Lời tuyên bố này làm chúng ta liên tưởng tới hình ảnh một tên du côn, lực lưỡng với dao búa trên tay, đang đứng trước chín em học sinh ngoan ngoãn mà lại nói rằng “Tao cần phải có gấp súng đạn để bảo vệ an toàn cho tao!” Nhưng các nhà bình luận và chiến lược lại không nghĩ như thế. Họ thận trọng phân tích, và theo tôi lời tuyên bố của Ô. Hồ Cẩm Đào bộc lộ hai ý đồ: Dứt khoát tiếm chiếm những hải đảo còn lại của Việt Nam và Phi Luật Tân bằng vũ lực để làm chủ Biển Đông rồi từ đó chuẩn bị chiến tranh hoặc đối đầu với Hoa Kỳ. Mọi thương thảo, tuyên bố “hòa bình, hữu nghị, hợp tác” chỉ là “đầu môi trót lưỡi”. Hoa Lục ngày hôm nay sẽ là sự tái sinh của Quân Phiệt Nhật với chính sách Đại Đông Á và Đức Quốc Xã năm 1945.Với sức mạnh quân sự và tài chính của mình, và nhất là địa lý chiến lược nằm “trên đầu” các quốc gia ĐNA, Hoa Lục thấy mình có thể thành công và không lùi bước.

2) Theo dõi sân khấu chính trị thế giới sau Chiến Tranh Lạnh, dù một lãnh tụ hiếu chiến nhất, không một ai dám xử dụng danh từ “chuẩn bị chiến tranh“ cho một đất nước mà cả thế giới không ai nhìn thấy một nguy cơ trước mắt đang đến với đất nước đó, nhất là khi đất nước đó là một đại cường. Gây chiến, đem quân đi xâm lăng một nước khác là hành vi thô bạo không thể chấp nhận được ở thời đại này…dù với lý do gì đi nữa. Mới đây, Tổng Thống Bush (Bush Con) của Hoa Kỳ và Thủ Tướng Tony Blair của Anh đã bị một tòa án nhân quyền ở Mã Lai tuyên bố là “tội phạm chiến tranh” vì hai ông này thành lập Liên Minh Mỹ-Anh để xâm lăng Iraq mà không có mạng lệnh (Mandate) của Liên Hiệp Quốc khiến gây chết chóc cho cả triệu người và hệ quả của nó còn kéo dài cho tới ngày hôm nay. Với tư cách Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương tức Tổng Tư Lệnh Tối Cao Quân Đội Trung Hoa, khi Ô. Hồ Cẩm Đào yêu cầu lực lượng quân sự khổng lồ với cả vũ khí nguyên tử phải “chuẩn bị chiến tranh” thì không phải chỉ Đông Nam Á, mà cả thế giới sẽ phải cảnh giác và Đông Nam Á không còn lựa chọn nào khác hơn là đoàn kết lại và cũng phải “chuẩn bị chiến tranh”. Một bầu không khí lo sợ đang trùm phủ lên Đông Nam Á sau lời tuyên bố ghê gớm của Ô. Hồ Cẩm Đào. Giả sử sau này do một biến động gì đó bất lợi, Hoa Lục, thấy cần phải “trì hoãn chiến” bằng cách mời người ta vào bàn hội nghị - dù chỉ là chiến thuật “cù nhầy”, các đại biểu của Hoa Lục sẽ trả lời làm sao trước những câu hỏi của báo chí về lời tuyên bố “nảy lửa” trước đây của Ô. Hồ Cẩm Đào?

3) Cho tới bây giờ Hoa Kỳ, Nhật Bản, Úc Châu chưa đưa ra lời nhận định nào về lời tuyên bố của Ô. Hồ Cẩm Đào. Có lẽ họ còn hơi “shock” và cần thận trọng nghiên cứu. Khó xử nhất là đàn anh Hoa Kỳ. Nước Mỹ phải làm gì đây? Nói thì Ô. Obama và bà Clinton đã nói rồi, cam kết thì cũng đã cam kết rồi. Hành động cụ thể nào để các quốc gia Đông Nam Á, Nhât Bản và Úc Châu tin cậy? Đưa pháo hạm tàng hình và Hàng Không Mẫu Hạm Washington vào Biển Đông? Nhưng đóng căn cứ ở đâu và kéo dài bao lâu hay chỉ thăm viếng hải cảng nào đó vài ngày? Rồi khi hạm đội kéo đi, đâu vẫn hoàn đó và Hoa Lục vẫn “múa gậy vườn hoang” ở vùng này? Trong khi đó thì Hoa Kỳ đang sa lầy ở Afghanistan, vướng mắc vào vấn đề nguyên tử với Iran, Do Thái và cuộc bạo loạn ở Syria và một số vấn đề rất “bao đồng” như Bà Clinton vừa xía vào chuyện bầu cử của Nga và cho rằng bầu cử có gian lận, làm tức giận Ô. Putin trong khi Hoa Kỳ cần tranh thủ sự đồng tình của Nga trong nhiều vấn đề quốc tế trọng đại. Đôi khi Bà Hilary Clinton hành xử như một đệ nhất phu nhân muốn nói gì thì nói, hơn là bộ trưởng ngoại giao của Hoa Kỳ đầy trách nhiệm và thận trọng. Ô. Obama đang cần sự che chở của Ông và Bà Cliton để sống sót trong cuộc bầu cử sắp tới cho nên Tòa Bạch Ốc không bao giờ dám làm trái lời Bà Clinton. Ngoài ra theo truyền thống có cả gần 200 năm nay, cứ mỗi mùa bầu cử tổng thống là nước Mỹ tê liệt về chính sách ngoại giao. Không ứng cử viên nào dám tuyên bố mạnh, hoặc phiêu lưu vì sợ mất phiếu. Chiến lược hay nhất của các quốc gia Đông Nam Á là tự lo cho mình, tức tự lực tự cường trước khi trông cậy vào Hoa Kỳ. Đó là lý do tại sao Việt Nam, Nam Dương, Mã Lai đều đồng loạt mua sắm tàu chiến, tàu ngầm, máy bay để tự phòng thủ trong tư thế “châu chấu đá xe” rất tội nghiệp trước con mắt của toàn thế giới. Còn Phi Luật Tân thì có Mỹ che chở. Nhưng các nhà nghiên cứu về công pháp quốc tế còn chưa rõ không biết hiệp ước phòng thủ chung Mỹ-Phi đó có ràng buộc Mỹ trong những tranh chấp ở Biển Đông ? Hay chỉ ứng dụng khi đất nước Phi Luật Tân bị xâm lăng?

Trên bàn cờ Á Châu, qua những lời cam kết và tuyên bố của Ô. Obama trong Hội Nghị Thượng Đỉnh Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương vừa qua, và kế hoạch đưa 2500 Thủy Quân Lục Chiến Mỹ tới đóng ở Darwin (Úc Châu) nước Mỹ đã đưa con chốt (tốt) qua Sông Dịch. Ô. Hồ Cẩm Đào, thay vì hòa hoãn, lại phóng con Mã qua Sông Potomac bằng những lời tuyên bố nảy lửa để “thử gân” Ô. Obama. Cả thế giới đang nhìn vào hành động cụ thể của nước Mỹ hơn là những lời tuyên bố hoặc lập lại những cam kết. Còn đối với Hoa Lục, đây là quyết tâm “đâm lao phải theo lao” với bất cứ giá nào hay chỉ là canh bạc “tháu cáy” hay “nổ sảng” ? Cả thế giới đang chờ xem.

Đào Văn Bình
(California ngày 8 Tháng 12, 2011)

Trump Không Biết Làm Thế Nào Để Kết Thúc Cuộc Chiến Với Iran

Thomas L. Friedman,   “ Trump Has No Idea How to End the War With Iran ”   The New York Times Chuyển ngữ:  Lương Định Văn Tôi đến Tehran lần...