09 August 2022

CUỐI TUẦN, MỘT BÀI THƠ

Nguyễn Mạnh Trinh

Tháng hạ, hình như bước chân có cát gọi mời. Biển xanh lồng lộng ngoài kia và mùi của trùng dương đã làm thơm tho ngày tháng. Có tình yêu nào như vết chân trên cát, chợt đến rồi chợt đi vì sóng nước cuốn trôi. Với Em, với biển trời, với mây bay vô định, kỷ niệm đã như một cơn mê đắm của một buổi chiều nào yêu nhau và thương nhớ nhau.
  
Thơ Lan Đàm gọi lại một mùa hạ cũ. Không hiểu sao người thơ khi tỉnh giấc yêu thương lại thấy đời như mây bay về chốn vô thường. Mùa hạ, có một người thấy mình đã hóa thân từ buổi nào và yêu em từ kiếp trước rất xa vắng. Dường như thơ không cần thiết phải giải thích và thơ cũng không muốn được liên tưởng theo lối vẽ rắn thêm chân vẽ rồng thêm cánh. Phút giây hiện tại, một mình với biển, với cát, với nắng, với mây. Mùa hè yêu em vẫn là vài câu lục bát mở ra và đóng lại những suy tư về cõi người và kiếp người. Thơ có nói gì đâu, có kể gì đâu. Nhưng thơ là mênh mông biển trời của lòng người vô tận, của những niềm vui nỗi buồn chập chờn tâm thức thành hồi ức lúc nhớ lúc quên. Ôi, ở biển Cali mà sao nhớ biển quê nhà. Có phải thơ đã dắt tay đi xa hơn những gì hiện hữu. Bây giờ…

05 August 2022

Nhớ Hoa Phượng Đỏ, truyện ngắn

"Một lúc, khi quen với ánh sáng dưới bàn, Ngôn muốn bật cười, cây bút chì nằm dưới bàn chân che lên của Kim Uyên. Ngôn cầm đôi bàn chân nhỏ, da trắng hồng trong bàn tay run run của anh. Một phút. Năm phút. Mười phút trôi qua. Anh không nhớ bao lâu". Đấy, mối tình dễ thương chanh cốm đã bắt đầu như thế, như một tình cờ, và cảm xúc rộn ràng sẽ đeo đẳng suốt đời một người! (Diễn Đàn)
**
* Xuân Đỗ 

   
Nhớ em hong nắng tóc gầy
    Nhớ hoa phượng đỏ rợp bay sân trường
    (Viên Ngoại Ng. Đ. Nh)

Ngôn ngừng xe,  đứng bên đường Võ Tánh ngày xưa, nay đổi lại đường Bùi Thị Xuân, nhìn vào trường Bùi Thị Xuân. Tất cả xa la như Ngôn chưa lần nào đến nơi này. Các lớp học hình như mới được xây cất thêm, dãy chính giữa xây thêm một tầng lầu. Các hàng thông trước sân trường và  hai bên hông trường, có lẽ đã già cỗi quá, đã bị đốn đi và được trồng thế vào các cây cối khác, Ngôn không biết tên.
 
Ngôn thở dài. Tất cả đều đổi thay. Không còn gì các dấu vết ngày xưa. Ngôn đưa tay lên túi áo, lấy bao thuốc, cầm một điếu, như một thói quen.
 
Khí hậu Đà Lạt mát mẻ, gió gợn lành lạnh. Ngôn bật que diêm, châm  điếu thuốc, lơ  đểnh nhả khói vào không gian tịch mịch của buổi sáng. Ngôn hít từng hơi thuốc dài, thơ thẩn bước lại chiếc xe gắn máy  mượn của đứa cháu, có lẽ chạy một vòng Đà Lạt, trở lại khu chợ Hòa Bình, vào quán nhâm nhi một ly cà phê. Cho hết một  ngày. Còn vài ba hôm nữa Ngôn từ giả cha già, xuống lại Sài Gòn để trở về Mỹ.
 
Khu chợ Hòa Bình cũng hoàn toàn thay đổi. Quán cà phê Tùng ngày xưa, không biết bây giờ  có còn không và nằm ở chỗ nào.  Ngôn gởi xe , đi bộ thay dọc hè phố, có nhiều tiệm bách hóa khá lớn. Ngôn bước vào một tiệm cà phê và điểm tâm nho nhỏ, ở góc phố. Nhìn lên tường, bảng hiệu " Kim Uyên " làm Ngôn giật mình.
  
Chọn chiếc bàn nhỏ , một chỗ ngồi bên cửa kính nhìn ra khu đồi thông  xa xa , còn ẩn hiện trong sương mù. Tô phở bốc khói và ly cà phê phin , nhỏ từng giọt tí tách, người chủ vừa bưng lên.  Ngôn gạ chuyện ông ta, quán có tên Kim Uyên hay hay. Ông ta cười, một thoáng buồn trên khuôn  mặt. Giọng nói nhỏ nhẹ như tâm sự:

Cười tí tỉnh: Khi thủ tướng cộng sản đi chợ

 


Nhân dịp Thủ tướng Hoa Lục Lý Khắc Cường đến chợ hàng hóa Chiêu Thông, khi vào quầy hàng thịt, ông ta hỏi người bán thịt: 

- Công việc kinh doanh thế nào?
Đáp: 
- Thông thường rất tốt, nhưng hôm nay đến một cân cũng không bán được. 
Lý:
- Tại sao? 
Đáp: 
- Vì ngài đến, khách hàng không được vào. 
Lý: 
- Vậy thì tôi mua hai cân. 
Đáp: 
- Không bán. 
Lý: 
- Tại sao? 
Đáp: 
- Vì để đảm bảo an ninh khi ngài đến, ở đây không được có dao. 
Lý: 
- Dao không có, vậy tôi mua cả tảng thịt này. 
Đáp: 
- Cũng không thể bán được. 
Lý: 
- Tại sao? 
Đáp: 
- Bởi khi ngài chưa đến thì giá mỗi cân là 23 tệ, ngài đến thì giá mỗi cân được qui định chỉ còn 18 tệ, nếu bán bị hao mất 5 tệ. 
Lý: 
- Vậy anh hãy bán cho tôi miếng thịt này theo giá 23 tệ mỗi cân như thường ngày. 
Đáp: 
-Vậy cũng không được. 
Lý ngạc nhiên: 
- Tại sao thế? 
Đáp: 
- Bởi tôi không phải người bán thịt, thực ra tôi là một cảnh sát vũ trang. 
Lý: 
- Gọi đội trưởng của anh đến đây! 
Đáp: 
- Đội trưởng đang bán trái cây, thưa ông! *

02 August 2022

Nghĩ quẩn về mình, thơ xả xú-bắp

Nhìn đời lại nghĩ tới ta..??!!

Nhìn nó lại thấy buồn cho số phận
Ngẩng cao đầu ngạo nghễ chế diễu ta
Cả một thời hoa nguyệt đã đi qua
Ta cúi mặt ngậm ngùi sa nước mắt 
Nhớ khi xưa tung hoành nơi trận mạc
Có khi nào chịu khuất phục ai đâu
Mà giờ đây phải cúi gục cái đầu
Nhìn thế sự mà đau lòng khôn xiết
Bóng thời gian đã ra đi biền biệt
Để thân già lạnh lẽo buổi chiều đông 
Lúc ra đi lòng nặng những hoài mong
Mong kiếp tới đuọc  như Rồng như Hổ..??!!

Khỉ già Dalat



01 August 2022

Bổ túc và hoàn chỉnh thuyết về “Hấp Lực” của Einstein

Lê Tất Điều

Thuyết về Hấp Lực là một khám phá tuyệt vời, thể hiện trí thông minh siêu đẳng cùng thiên năng về Vật Lý của Albert Einstein. Nó bổ túc thuyết của Newton và trả lời được câu hỏi hóc búa, trước Einstein không ai, kể cả Newton, trả lời được: Cái gì tạo ra Hấp Lực?

Đáng lẽ thuyết này đã hướng dẫn nhân loại tiến thật xa trên đường tìm hiểu vũ trụ, thấy rõ cấu trúc, sự vận hành của nó, đồng thời khám phá nhiều bí mật, phá bỏ các huyền thoại phi vật lý. Nhưng, ngược lại, nó không gặt hái nhiều kết quả tốt, mà còn tạo cảm hứng cho một mớ lý thuyết quái gở.

Chỉ vì thuyết thì hay mà định nghĩa lại tối tăm, gần như vô nghĩa.

Trước Einstein, các khoa học gia tin rằng có một năng lực huyền bí hút mọi thứ vào trung tâm trái đất cũng như các thiên thể. Einstein khám phá ra là không có cái gì hút cái gì cả, hiện tượng Hấp Lực xảy ra khi các khối vật chất chọc, đẩy, kéo, làm biến dạng KHÔNG GIAN.

Không gian có thể bị kéo, đẩy, vo tròn, bóp méo được sao?

Đang ngẩn ngơ không hiểu thì lại bị Einstein phang thêm cho một búa tối tăm mặt mũi bằng cái định nghĩa này:

“Hấp Lực là sự uốn cong của không gian thời gian tạo ra bởi những khối vật chất” (gravity is due to the curvature of space and time by masses).

Thế là, kẻ phàm phu tò mò mon men ngó vào thế giới Vật Lý của các cụ bị một phen chới với, hoảng hồn, chỉ chực co giò bỏ chạy cho khỏi… vỡ đầu.

“Sự uốn cong không gian - thời gian” là cái “sự” quái quỷ gì? 

Hãy tạm coi món “không gian, thời gian cong” có thực, thử xem nó ích lợi gì cho việc tạo sinh Hấp Lực.

Vùng “không-thời gian cong” nếu có thực chỉ là phần nhỏ trong một chuỗi những chuyển biến, sự việc. Nó là giai đoạn cuối, và cũng là hình ảnh mô tả phần kết quả của những chuyển biến xảy ra trước đó. Đứng một mình, nó mơ hồ, khó hiểu, gần như vô nghĩa. Nó không quan trọng. Những sự việc, chuyển biến trước đó mới quan trọng, mới giúp ta hiểu Hấp Lực từ đâu mà ra, do đâu mà có.

Tưởng tượng: một chàng cảnh sát có nhiệm vụ làm biên bản về một tai nạn, chỉ cung cấp bản tường trình ngắn ngủn thế này: “Tai nạn là cảnh tượng một nạn nhân nằm còng queo vì xe cộ”. Chàng sẽ mất việc.

Các diễn biến xảy ra trước khi nạn nhân nằm còng queo mới là những yếu tố tối cần thiết, phải nêu ra trong bản tường trình. Nạn nhân bị một chiếc xe vượt đèn đỏ? phóng quá tốc độ? hay leo lên lề v.v... cán? Hay chính nạn nhân vì đang say bí tỉ, đi đứng loạng quạng, tự mình đâm đầu vào chiếc xe đậu ở lề đường? Những chi tiết ấy không thể bỏ qua. Còn chuyện nạn nhân té nằm còng queo, hay nằm thẳng cẳng, chỉ là kết quả của tai nạn, là hình ảnh cuối cùng.

Chàng cảnh sát có nhiệm vụ tường trình những yếu tố, diễn biến dẫn tới tai nạn. 

Einstein, người lập thuyết, có trách nhiệm cung cấp một định nghĩa chứa đựng những yếu tố, diễn biến tạo thành Hấp Lực. Tiếc thay, cụ chỉ ban cho đời một tấm hình chụp không gian, thời gian bị vật thể uốn cong!

Cái định nghĩa ngắn ngủn, tối như hũ nút ấy, lại chứa đựng những dữ kiện, kết luận phi-vật-lý.

Sự phi lý của nhóm từ “uốn cong thời gian”

29 July 2022

"Đổi Gió" tranh A.C.La **


"Đổi Gió"
(On Vacation)

Oil on canvas, 24x36 in by A.C.La Nguyễn Thế Vĩnh

**

Tiếng sáo diều vi vu vang vọng trong buổi chiều vàng. Ối chao tâm hồn như bay bổng nhẹ tênh. Văng vẳng từ cái lán của trại tù giữa khu rừng già có tiếng đàn. Một đám tù gọi là "cải tạo", ngồi bu quanh một tay chơi điệu nghệ hai tay vờn trên chiếc đàn Tây ban cầm. Nghệ sĩ say sưa. Người nghe say sưa. Tất cả đều quên hết nỗi mệt nhọc đắng cay. Không phải tạm quên mà là quên thật, không cần biết, đúng hơn không còn biết trước đó đã là gì, và sau đó sẽ là gì. Chìm trong tiếng đàn rồi bay bổng. Thế thôi. Quẳng đi những giờ khắc bị hành hạ về thể chất và tinh thần, không cho chúng có cơ may kết tụ thành khối u độc địa giết chết mình. 

Tiếng dàn huyền diệu cứu những người biết lắng nghe và hoà nhập được với âm thanh. 

Làm chi thi làm, vừa cứu rỗi lại vừa vui chơi. Mình vui. Niềm vui lại lan toả sang những người chung quanh, còn gì hơn. 

Đó nghệ thuật là như vậy đó. 

A.C.La

28 July 2022

Lời Trăn Trối, thơ xả xú-bắp,

Lời Trăn Trối 

Nếu một mai tôi bỗng dưng bị stroke,
Liệt toàn thân không cử động, nói năng.
Bài thơ này là nguyện vọng, trối trăn
Hãy giải thoát tôi khỏi thân tầm gởi.
Ngày chia tay sớm muộn gì cũng tới.
Ở lại đừng buồn nhớ tiếc thương nha.
Coi như tôi đang du lịch phương xa,
Đang bay bỗng với mây xanh, gió mát.
Tôi không muốn bị người ta mổ xác,
Banh bụng ra moi gan ruột người ơi.
Khỏi nhà quàn, khỏi hòm hiếc lôi thôi,
Đem thẳng tới lò thiêu cho rẻ khỏe.
Và nhớ thiêu I-phone luôn đấy nhé.
Nó bây giờ là vật bất ly thân,
Là món ăn đặc biệt của tinh thần
Là cầu nối của trần gian lắm chuyện.
Xin đừng thả tro tàn tôi xuống biển,
Rãi xung quanh bồn hoa đẹp trước sân.
Để cho tôi cát bụi vẫn được gần,
Nhà có sẵn ...wi-fi và facebook.
Nhớ đừng mời thầy tụng kinh về cúng,
Nghe ê a thật quá chán mớ đời.
Bạn bè thương thì hãy hát nhạc vui
Hoặc kể chuyện tiếu lâm nào mới lạ.
Cứ tưởng tượng tôi đang cười ha hả,
Tươi như hoa thưởng thức với mọi người.
Tiếc là không ăn được chỉ ngửi thôi,
Nhưng cũng tốt, coi như là giữ dáng.
Đừng cầu chúc tôi lên miền cực lạc,
Có thần tiên, có đức Phật, Chúa Trời.
Chốn tu hành tôi không hợp người ơi,
Cứ để mặc tôi lãng du theo hứng.
Sao đi chết mà xem chừng cũng sướng.
Vậy bây giờ tạm biệt nhé tôi bay.
Nhớ đến tôi thì cứ việc lên “phây”,
Sẽ thấy mặt cười như con khỉ đột!
  
Thanh Mai 
Minnesota

Trung Quốc đang làm gì ở Tân Cương: Bên trong thuộc địa kiêm nhà tù thời kỹ thuật số

Nơi những người vô tội trở thành “tội phạm tiềm tàng”.

Y CHAN


Bìa sách: Amazon. Ảnh nền: Những người Tân Cương bản địa trong một “trung tâm giáo dục”. Nguồn: Human Rights Watch.

**
*
Thử nhắm mắt lại và tưởng tượng.

Ở nơi bạn sinh sống, một ngày đẹp trời chính quyền huy động hàng triệu cán bộ từ nơi khác đến để thẩm tra từng người, lọc ra những ai là “tội phạm tiềm tàng”. Họ tống hàng triệu người địa phương vào các trại tập trung kiêm nhà tù để “giáo dục lại”. Họ biến toàn bộ khu vực bạn sống thành một nhà tù khổng lồ, cứ vài trăm mét lại có một trạm canh gác kiểm soát.

Sẽ hơi khó hình dung, vì những chuyện như vậy chưa xảy ra tại Việt Nam.

Nhưng nếu bạn đã hoặc đang sống tại Tân Cương, và không phải người gốc Hán, những điều trên không cần phải tưởng tượng.

Đó là thực tế đã diễn ra trong gần một thập niên qua.

Kể từ năm 2017, ước tính 1,5 triệu người Duy Ngô Nhĩ (Uyghurs), người Kazakh và người Hồi (Hui) đã bị đưa vào các nhà tù tập trung để “cải tạo”. Trong số đó, nhiều người là “tội phạm tiềm tàng”, được lọc ra khi chính quyền huy động 1,1 triệu cán bộ từ nơi khác đến, cho đi từng làng để thẩm tra những kẻ đáng nghi. Chính quyền Tân Cương công bố trong ba năm từ 2017 đến 2020, họ đã truy tố hơn 533.000 người, tỷ lệ cao gấp sáu lần so với con số bình quân của cả nước.

Các con số này, cùng rất nhiều dữ kiện khác được tập hợp trong cuốn sách “In the Camps: China’s High-Tech Penal Colony” của nhà nghiên cứu Darren Byler, là minh chứng cho chính sách đàn áp vô nhân đạo mà chính quyền Trung Quốc áp đặt lên người bản địa ở Tân Cương. [1]

Darren Byler gọi cách quản lý, hay chính xác hơn là cách chính quyền trung ương “cai trị” nơi đây, là một kiểu thuộc địa kiêm nhà tù thời công nghệ cao.

Vùng đất mới hay thuộc địa điển hình
Lược sử của khu vực này được Byler điểm qua trong phần đầu cuốn sách.

Không phải ngẫu nhiên mà khu vực cực Tây Bắc của Trung Quốc này được gọi là “Tân Cương”, có nghĩa là “biên giới mới”.

Suốt hai ngàn năm qua, trong phần lớn thời gian, những người Duy Ngô Nhĩ và các tộc người khác sinh sống độc lập tại đây. Đến thế kỷ 18, triều đình Mãn Thanh xâm chiếm một phần lãnh thổ ở khu vực này. Sau Thế chiến II, số phận của Tân Cương vẫn chưa được định đoạt: hoặc trở thành một quốc gia trong Liên bang Xô Viết, hoặc là một phần của nước Trung Quốc mới. Đến năm 1949, các lãnh đạo cộng sản của Liên Xô và Trung Quốc đạt được thỏa thuận để Trung Quốc “chiếm đóng” khu vực này. Hàng triệu cựu quân nhân người Hán được chuyển lên Tân Cương để định cư.

Vào năm 1949, thời điểm nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ra đời, những người Duy Ngô Nhĩ chiếm đến 80% dân số tại Tân Cương. Người gốc Hán chỉ có khoảng 6%.

Ngày nay, trong khi người Duy Ngô Nhĩ chỉ còn chiếm ít hơn 50% dân số của khu vực, tỷ lệ người Hán đã lên đến hơn 40%.

Sự thay đổi chóng mặt trong cơ cấu dân số là kết quả của chính sách đưa người Hán lên Tân Cương, kết hợp với đàn áp người bản địa, bao gồm bắt bỏ tù và cấm sinh đẻ.

Trên thực tế, vi phạm các quy định về kế hoạch hóa gia đình là một trong những lý do đẩy người bản địa vào các trại tập trung. Những phụ nữ đến tuổi sinh đẻ không chủ động thực hiện các biện pháp triệt sản sẽ không được xem là “công dân đáng tin” (trustworthy citizen). Tài liệu của nhà nước cho thấy khoảng 10% những người bị nhốt trong các trại cải tạo có “tội” không tuân thủ kế hoạch hóa gia đình.

Tác giả cho biết, kể từ khi chính quyền áp dụng chính sách cải tạo tập trung và giới hạn quyền sinh sản của cộng đồng theo đạo Hồi ở Tân Cương, tại một số khu vực, tỷ lệ sinh của người Duy Ngô Nhĩ tụt giảm từ 50 đến 80%.

Vào thời điểm ban đầu, dù số lượng người Hán di dân đến Tân Cương tăng lên, phần lớn họ sinh sống ở phía Bắc của khu vực, tách biệt với những người bản địa tập trung ở phía Nam.

Đến thập niên 1990, khi Trung Quốc chuyển hướng sang kinh tế thị trường, tập trung cho xuất khẩu, khu vực giàu tài nguyên ở phía Nam Tân Cương trở thành thỏi nam châm. Hàng triệu người Hán tập trung về đây, xây dựng cơ sở hạ tầng để khai thác tài nguyên.

Những thay đổi kinh tế – xã hội đẩy người bản địa vào tình cảnh khó khăn. Chính sách thiên vị người Hán khiến sự bất mãn tăng cao. Các cuộc biểu tình nổ ra. Chính quyền trả lời bằng vũ lực. Người bản địa tiếp tục phản đối. Vòng xoáy bạo lực lên đến đỉnh điểm vào năm 2009 với các cuộc bạo loạn khiến hàng trăm người Hán và người bản địa thiệt mạng.

Chính quyền trung ương giải quyết các bất ổn xã hội – vốn dĩ do chính sách của họ gây ra – bằng cách nâng cấp vũ lực và mức độ kiểm soát, biến toàn bộ khu vực này thành một nhà tù khổng lồ.

Trại cải tạo hay nhà tù trá hình
Trọng tâm của cuốn sách là các cuộc phỏng vấn trực tiếp mà Darren Byler thực hiện với những người Duy Ngô Nhĩ, người Kazakh và người Hồi đã từng là nạn nhân của các trại tập trung ở Tân Cương.

Chính quyền gọi các cơ sở này là những “trung tâm giáo dục”. Còn qua lời kể của các nạn nhân, cùng với vô số tài liệu và hình ảnh làm bằng chứng, những nơi này hiện nguyên hình. Chúng không chỉ là các nhà tù hiện đại, kiên cố với lính canh dày đặc được trang bị súng ống tận răng. Nếu đặt mình vào vị trí của các nạn nhân, người đọc sẽ không khỏi có cảm giác đây là những nhà giam thời trung cổ.

Các phòng giam nhồi nhét vài chục người (tối đa lên tới 60 người một phòng). Có phòng giam vài chục người dùng chung một cái bô để đi vệ sinh, và chỉ được cho phép đổ bô mỗi tuần một lần, bất kể nó tràn ra hôi thối đến đâu. Mỗi tuần, các “học viên” cũng chỉ được phép tắm một lần trong vài phút. Cá biệt, có nơi “học viên” mấy tháng liền không được tắm.

Thứ duy nhất “hiện đại” về những nơi này là chiếc roi điện luôn sẵn sàng chích vào đầu các “học viên” và hệ thống camera theo dõi dày đặc. Nhất cử nhất động của những người bị giam đều trong tầm quan sát của camera, và mọi “sai phạm” lớn nhỏ đều bị trừng phạt.

“Tội” của họ? Một du học sinh bị bắt vì dùng phần mềm VPN vượt tường lửa để truy cập hộp thư Gmail của trường. Một nông dân bị bắt vì điện thoại cài Facebook, Instagram và Whatsapp. Một người bán sim bị bắt vì để khách hàng dùng chứng minh thư của mình đăng ký. Người khác bị bắt vì đến nhà thờ quá nhiều lần. Người để râu dài hoặc mặc quần ngắn. Người thì bỗng dưng bỏ thuốc hoặc bỏ rượu.

Chính quyền xem tất cả những hành vi đó là dấu hiệu “pre-crime” (“tiền tội phạm” hay “dự đoán hành vi phạm tội”). Họ thậm chí phát hành tài liệu ghi rõ “75 hoạt động tôn giáo cực đoan”, trong đó bao gồm những “tội” như trên.

Những ai bị phát hiện hoặc nghi ngờ có thực hiện các hoạt động trong danh sách đều được cho vào trại để “giáo dục lại”.

Họ được “giáo dục” những gì? Các “học viên” phải dành phần lớn thời gian để học tập những điều Chủ tịch Tập Cận Bình dạy, xem các video tuyên truyền về thành tựu vĩ đại của Đảng Cộng sản Trung Quốc, và học các bài hát ca ngợi đảng.


Ảnh vệ tinh cho thấy một trại tập trung ở Tân Cương được xây dựng chỉ trong thời gian ngắn. 
Nguồn: ICIJ.

Ngay cả sau khi “tốt nghiệp”, được cho ra khỏi trại, những người bản địa ở Tân Cương vẫn không thoát khỏi nhà tù lớn.

Họ không được phép ra khỏi khu vực sinh sống cố định. Các trạm kiểm soát được dựng lên khắp nơi, chỉ cách nhau vài trăm mét với hệ thống camera hiện đại tự động truy tìm và cảnh báo những ai trong danh sách “tiền tội phạm”.

Chỉ cần vô tình bước chân ra khỏi ranh giới quy định, họ hoàn toàn có thể bị bắt trở lại vào trại.

***

Tin tức về Tân Cương có lẽ không mấy xa lạ với những người Việt Nam quan tâm đến tình hình Trung Quốc.

Rất nhiều người đã tố cáo các chính sách đàn áp người bản địa, vi phạm nhân quyền nghiêm trọng mà chính quyền Trung Quốc thực hiện ở khu vực này.

Nhưng nghe đi nghe lại những lời tố cáo “diệt chủng” cũng khó gợi cho chúng ta cảm xúc gì, nếu như không thật sự sống trong hoàn cảnh của các nạn nhân.

Các nhân chứng được kể lại trong quyển sách của Darren Byler cho người đọc thêm một góc nhìn chân thật về thứ “xã hội hài hòa” đáng sợ mà Trung Quốc đang xây dựng. [2]

23 July 2022

Đồi Gió Thoảng, thơ

 ĐỒI GIÓ THOẢNG
          Zephyrhills

Em ạ !
Anh đã về đây: Đồi Gió Thoảng
Báo tin em biết, để em mừng
Cũng đầy trăng gió, đầy hoa lá
Và bóng mây ngàn rớt trước sân

Có thể nơi đây là điểm cuối
Đường đời anh đến trạm dừng chân
Đợi con tàu suốt anh về đất
Bỏ lại gian nan, bỏ cõi trần

Căn phòng lạnh lẽo nhiều tơ nhện
Người trước đã rời đi rất lâu
Giường nệm xông mùi tanh ẩm mốc
Chiếc bàn loang lổ cạnh chân cầu

Nhưng được là - cây lá rất xanh
Rừng xưa còn giữ nét nguyên sinh
Con sư tử núi thường hay đến
Dáng dấp xem ra cũng hữu tình

Sư tử cũng hiền - đâu có dữ
Người đời thường gieo tiếng thị phi
Thế gian lắm kẻ còn hung hiểm
Chưa chắc nhân tâm tốt đẹp gì

Tiếng chim ríu rít trên cành rậm
Chắc cũng mừng vui khách mới về
Khách cũng hân hoan vì tiếng hót
Để bù cho lúc tủi thân đi

Em ạ !
Rồi anh sẽ ở đây
Làm quen với cảnh vật nơi này
Chỉ mong còn mấy ngày thanh thản
Xoá bớt phiền lo cũ nặng nề

Anh sẽ nhủ mình, nén nhớ thương
Và quên mau những chuyện đau buồn
Quên người ích kỷ, đời khinh bạc
Tre trúc kia, lòng cũng trống trơn

Tre trúc tâm hư mà tiết trực
Sá gì em nhỉ ? chuyến rong chơi
Được-thua-thành-bại đều vô nghĩa
Xin hãy bình tâm nở nụ cười

Em hãy hình dung bóng của ai
Bên Đồi Gió Thoảng ngắm trăng vơi
Gởi em tình cũ dù chưa trọn
Mà vẫn còn vương hết cả đời

          Dương Quân
               6.22 

21 July 2022

Thảo Trang, truyên ngắn

"Người đi quá xa còn nỡ mang theo nụ cười ... để lại khung trời hoang vắng đơn côi!" Giọng trầm buồn của người ca sỹ bỗng vang vọng từ chốn xa xôi khua động tâm tư khi tôi đọc xong truyện ngắn này. Chiến tranh đã cướp mất biết bao cuộc tình thơ mộng, làm đổ vỡ biết bao mảnh đời ấm cúng.  Tác giả không xa lạ gì với anh em Úc châu, và dù lần đầu đến với Diễn  Đàn này anh dường như có một cái gì rất thân quen khi người đọc bỗng  dưng "phải lòng"  ba nhân vật trong truyện của anh. Cám ơn anh NVSanh đã giới thiẹu. (A.C.La) 
 
**

Tôi có một người bạn thân tên Nguyễn thảo Lư. Theo tự điển Hán Việt, thảo lư là ngôi nhà nhỏ bằng cỏ, bằng tranh hay bằng lá. Nhớ lại chuyện Tam quốc chí, khi Lưu Bị đi tìm Khổng Minh để mời người ra làm quốc sư, Lưu Bị đã phải tam cố thảo lư, nghĩa là phải ba lần đến viếng ngôi nhà cỏ của Khổng Minh để chiêu hiền đãi sĩ.

Tôi không rõ có phải vì mê tích Tàu hay không mà ba má Lư đã đặt cho anh cái tên đó. Nói chung, tên của Lư không đẹp mà cũng không xấu. Ngặt nổi bạn bè không ai gọi anh là Thảo Lư, mà chỉ gọi anh là Thảo Khấu (giặc cỏ).

Quê Lư ở Mỹ Tho. Ba má anh có nhà cao vườn rộng, cây trái quanh năm mùa nào thức nấy. Lư ở Sài gòn cùng với cô em gái tên là Nguyễn thị Thảo Trang. Tên cũng đẹp mà người cũng đẹp. Những năm đó, Trang đang ở nội trú trường Gia Long áo tím. Tôi vẫn thích gọi tên ngôi trường đó là Gia Long áo tím, mặc dù vào thập niên 60 nữ sinh Gia Long đã mặc đồng phục áo dài trắng.

Sài gòn có hai trường nữ trung học nổi tiếng, trưòng Trưng Vương và trường Gia Long. Trường Trưng Vương thì hơi nhỏ, vì chia lại một phần cơ sở của trường Sư phạm Nam Việt cũ, lại nằm liền vai sát cánh với các dãy lầu của Nha Trung học, Nha Tiểu học và trường nam Nguyễn trường Toản. Trường Gia Long bề thế hơn, nằm riêng biệt trong một vòng rào kín cổng cao tường. Những con đường vây quanh ngôi trường Gia Long cũng đẹp đẻ thơ mộng và trử tình.

Bậu Ơi...Đờn Đứt Dây, thơ


Các biện pháp quyết liệt cho thấy nền kinh tế Trung Quốc đang khốn đốn

Fan Yu* -  21/7/2022

GDP của Trung Quốc có thể sẽ giảm trong quý 2, trái ngược với các báo cáo chính thức, vì nước này được cho là đang nỗ lực trên nhiều mặt để thúc đẩy nền kinh tế đang bị tàn phá của mình một cách tuyệt vọng. 

Bắc Kinh đã công bố GDP Trung Quốc tăng 0.4% trong quý 2. Đây là mức tăng trưởng hàng quý yếu thứ hai từng được ghi nhận chính thức. 

Nhưng dữ liệu tư nhân vẽ ra một bức tranh thậm chí còn tồi tệ hơn. Các tác động từ các đợt phong tỏa liên quan đến COVID tại hơn một chục thành phố trên khắp Trung Quốc, chi tiêu tiêu dùng giảm và nhu cầu hàng hóa từ ngoại quốc thấp hơn đều cho thấy sự suy giảm. Đây sẽ là đợt giảm hàng quý đầu tiên kể từ năm 2020 khi bắt đầu đại dịch virus. 

Bloomberg trích dẫn nhiều nguồn dữ liệu tư nhân khác về hoạt động kinh tế cho thấy tăng trưởng quý 2 kém mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đang báo cáo.  

Các số liệu về đi lại cho thấy đường xá của Trung Quốc nhìn chung ít bận rộn hơn trong nửa đầu năm 2022 so với năm trước. Hoạt động bay nội địa của Trung Quốc cũng giảm hơn 60%. Cũng có ít sự luân chuyển hàng hóa giữa các thành phố hơn so với năm trước, xét về hoạt động vận tải đường bộ. 

China Beige Book, chuyên cung cấp các chỉ số kinh tế thay thế cho Trung Quốc, cho biết các doanh nghiệp Trung Quốc mà họ khảo sát chỉ ra hoạt động và nhu cầu yếu hơn từ khách hàng do tình trạng phong tỏa liên tục trong quý 2. 

Chi tiêu của người tiêu dùng cũng yếu hơn năm ngoái. Nhiều công ty bán lẻ và hàng tiêu dùng nước ngoài, bao gồm cả Nike Inc., đã báo cáo doanh số bán hàng yếu hơn. Bloomberg tính toán — sử dụng dữ liệu từ Hiệp hội Nhà sản xuất Xe hơi Trung Quốc — rằng doanh số bán xe hơi giảm hơn 10% trong quý 2/2022. 

Vì vậy, tất cả các dấu hiệu đều chỉ ra một nền kinh tế rất yếu. 

Tất nhiên, Bắc Kinh sẽ không bao giờ báo cáo sự sụt giảm GDP hàng quý. Điều đó sẽ rất tệ cho hình ảnh và tinh thần. Trung Quốc đã khẳng định rằng họ sẽ đáp ứng mức tăng trưởng GDP hàng năm 5.5% vào năm 2022, một con số gần như không thể đạt được nếu xét theo GDP quý 2. Tuy nhiên, Thủ tướng Lý Khắc Cường đã có chuyến công du quốc gia trong vài tháng qua, kêu gọi các chính quyền địa phương và khu vực làm việc để mở rộng tăng trưởng kinh tế. 

Đây là một năm quan trọng đối với Bắc Kinh và ĐCSTQ. Tổng bí thư ĐCSTQ kiêm nhà lãnh đạo thực tế của Trung Quốc Tập Cận Bình dự kiến ​​sẽ có thêm một nhiệm kỳ nữa nắm quyền lãnh đạo Đảng tại Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc lần thứ 20 vào mùa thu năm nay. Đã có rất nhiều lời khen ngợi dành cho ông Tập và các chính sách của ông trong những tuần gần đây trên các phương tiện truyền thông nhà nước Trung Quốc. Chính sách “zero COVID linh hoạt” của đất nước, mà ông Tập là người ủng hộ, yêu cầu những hạn chế cứng rắn ở bất cứ nơi nào xuất hiện các trường hợp nhiễm virus mới. Và Bắc Kinh vẫn khẳng định rằng họ sẽ tiếp tục chính sách này trong khi vẫn xoay xở được tăng trưởng kinh tế cho quốc gia. 

Một số cách để quản lý tăng trưởng bất chấp những thách thức về phong tỏa và giảm phát chi tiêu của người tiêu dùng là gì? 

Sách lược đã được thử nghiệm và chứng minh là bán nhiều nợ hơn, tất nhiên rồi. 

Các chính phủ địa phương Trung Quốc đã phát hành lượng trái phiếu kỷ lục 1.94 ngàn tỷ nhân dân tệ (tương đương 290 tỷ USD) vào tháng Sáu, tăng hơn 140% so với cùng thời kỳ năm trước, theo dữ liệu từ Great Wall Securities. Trung Quốc đã phát hành nợ cao hơn tốc độ kế hoạch. Hơn 93% trong số 3.65 ngàn tỷ hạn ngạch trái phiếu đặc biệt của chính phủ địa phương trong cả năm đã được phát hành chỉ trong sáu tháng đầu năm, Great Wall cho biết. 

Phần lớn các khoản nợ như vậy sẽ được chuyển cho cơ sở hạ tầng, có mục đích kép là cung cấp việc làm tạm thời và tạo ra doanh thu liên tục cho chính phủ. Sẽ là một chặng đường dài để bù đắp doanh thu bị mất từ ​​các đợt phong tỏa đại dịch, các khoản giảm thuế liên quan đến COVID, và việc bán đất bất động sản bị giảm sút. 

Với hạn ngạch năm 2022 gần đầy, Bắc Kinh đang xem xét cho phép các chính quyền địa phương cấp thêm nợ bằng cách khai thác vào hạn ngạch dự kiến ​​của năm tới. Bloomberg đưa tin, Bộ Tài chính đang đánh giá việc cho phép bán tới 1.5 ngàn tỷ nhân dân tệ (220 tỷ USD) trái phiếu đặc biệt trong nửa cuối năm 2022. 

Đây sẽ là lần đầu tiên các đợt phát hành trái phiếu được thực hiện sớm như vậy. Điều này cho thấy nền kinh tế Trung Quốc thậm chí còn tồi tệ hơn suy nghĩ ban đầu và Bắc Kinh đang tuyệt vọng để lấp đầy khoảng cách tăng trưởng. 

Nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung của Trung Quốc cho phép phát hành một lượng nợ nhất định hàng năm để hỗ trợ thu ngân sách của năm đó. Trước đây, chính quyền địa phương không bắt đầu bán trái phiếu mới cho đến tháng Ba hàng năm tại Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc. Sau đó, đến năm 2019, Bắc Kinh bắt đầu cho phép phát hành trái phiếu bắt đầu từ hôm 01/01. Bất kỳ sự điều chỉnh nào đối với mốc thời gian này đều cần phải có sự chấp thuận của Quốc Vụ Viện, nội các của Trung Quốc. 

Nhưng cùng một cách làm cũ có thể không còn hiệu quả. Trung Quốc có thể ngày càng trở nên tuyệt vọng hơn khi tình trạng bất ổn xã hội — nỗi lo của ĐCSTQ — phá vỡ sự kiểm soát của ĐCSTQ đối với nền kinh tế. 

Đến tháng Bảy, có báo cáo về việc người mua nhà từ chối thanh toán các khoản thế chấp của họ đối với những ngôi nhà mới phát triển mà các nhà phát triển bất động sản nợ nần chồng chất không thể hoàn công. Hiện tượng này đã lan rộng ra khoảng 100 thành phố trên khắp Trung Quốc. Và những người tiêu dùng thất vọng đã biểu tình phản đối ở một số thành phố. Một video đã lan truyền vào tháng Bảy ghi lại cảnh những người biểu tình bị đánh đập bởi những kẻ được chính quyền trả tiền. 

Phát triển bất động sản là một lĩnh vực mà Bắc Kinh đã phải vật lộn để quản lý, với nhiều nhà phát triển hàng đầu đang gặp khó khăn về tài chính. 

Để quản lý tinh thần của người tiêu dùng, Trung Quốc cũng tuyên bố sẽ bắt đầu cung cấp cho người tiêu dùng “phiếu tiêu dùng” khi đi ăn ngoài. Thông qua các chính quyền thành phố, ĐCSTQ sẽ phát một số chi phiếu có thể chi tiêu tại các nhà hàng và các cơ sở khác. 

Các biện pháp tuyệt vọng cho một tình hình kinh tế tuyệt vọng. 

* Fan Yu là một chuyên gia trong lĩnh vực tài chính và kinh tế và đã đóng góp các phân tích về nền kinh tế Trung Quốc từ năm 2015.

Vân Du biên dịch

Nguồn: https://www.epochtimesviet.com

13 July 2022

Cuộc bầu cử cuối năm nay và tương lai của Hoa Kỳ

Nguyễn Kim

Ngày 24/6/2022 Tối Cao Pháp Viện (TCPV) đã trao cho các tiểu bang quyền quyết định về vấn đề phá thai.  Biden và đảng Dân Chủ đã kịch liệt phản đối, và cho rằng quyền tự do của phụ nữ đã bị các Thẩm Phán TCPV tước đi.  Vì phải đối diện với sự thất bại vào dịp bầu cử cuối năm, lãnh đạo đảng Dân Chủ đã xử dụng vấn đề phá thai để xách động phụ nữ bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ.  Do áp lực của nhóm Dân Biểu cấp tiến và những phong trào ủng hộ phá thai, ngày 8/7/2022, Biden đã ký một sắc lệnh tạo điều kiện dễ dàng cho phụ nữ được tự do phá thai.  Sau đó ông ta nhìn vào giấy đọc “Vì tỷ lệ phái nữ bỏ phiếu luôn cao hơn phái nam” và Biden còn đọc luôn lời ghi chú “Chấm dứt trích dẫn tại đây.”  Vài tuần trước Biden đã hớ hênh để lộ những lời nhắc của nhân viên:  “Ông vô phòng Roosevelt - chào mọi người” - “Ông ngồi xuống” - “Ông phát biểu ngắn gọn trong 2 phút” -  “Ông cám ơn và đi ra khỏi phòng.”  Thật là xấu hổ cho người dân Hoa Kỳ đã có một Tổng Thống quá sức ngớ ngẩn. 

Trong gần hai năm qua, kinh tế của Hoa Kỳ đã quá trì trệ và có nguy cơ tuột dốc thê thảm. Đời sống của người dân bị chật vật vì giá xăng dầu, thực phẩm, . . . cứ vùn vụt gia tăng, cộng thêm xã hội bất ổn vì tội ác và sự xâm nhập của hàng triệu di dân bất hợp pháp.  Điểm tín nhiệm của Biden đã rơi xuống mức tệ nhất, thăm dò của báo The Hill cho thấy 71% cử tri không muốn Biden tranh cử nhiệm kỳ hai.

Cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ cho những chức vụ của chính quyền liên bang và tiểu bang năm nay sẽ được tổ chức vào ngày 8/11/2022.  Hạ Viện có 435 thành viên và tất cả các Dân Biểu đều phải tái tranh cử vì nhiệm kỳ chỉ có 2 năm.  Thượng Viện có 100 thành viên và nhiệm kỳ là 6 năm, mỗi 2 năm có 1/3 Thượng Nghị Sĩ (TNS) phải tái tranh cử.  Cuộc bầu cử cuối năm nay sẽ có 14 TNS Dân Chủ và 21 TNS Cộng Hòa tái tranh cử.  Chỉ còn 4 tháng nữa là tới ngày bầu cử và làn sóng ủng hộ đảng Cộng Hòa mỗi ngày một tăng cao hơn.  Bầu cử giữa nhiệm kỳ thường không tốt cho đảng của đương kim Tổng Thống, và điều này còn tệ hơn nếu tỷ lệ tín nhiệm Tổng Thống dưới 50%.  Thăm dò của Gallup cho hay “Trong lịch sử, các Tổng Thống có tỷ lệ tín nhiệm dưới 50% đã phải chứng kiến đảng của mình bị thua, mất trung bình 37 ghế Hạ Viện trong các cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ, và các Tổng Thống có tỷ lệ tín nhiệm trên 50%, mất trung bình 14 ghế.”  Giới lãnh đạo và nhiều chiến lược gia của đảng Dân Chủ đã lo lắng khi nhận ra đảng Cộng Hòa có ưu thế chiếm đa số tại Hạ Viện và Thượng Viện trong cuộc bầu cử cuối năm 2022 này.

Biden là người lãnh đạo tệ hại

Hoa Kỳ là quốc gia có nguồn năng lượng dồi dào, năm 2018 Hoa Kỳ đã đứng đầu thế giới trong việc xuất cảng dầu thô, vậy mà chỉ hơn một năm sau khi Biden lên nắm quyền, xăng dầu đã trở nên khan hiếm, phải lệ thuộc vào nguồn cung cấp của Ả Rập Saudi, Nga và một vài quốc gia khác.  Biden đổ lỗi cho Putin và các nhà sản xuất nhưng người dân biết rõ nguyên nhân là do chính Biden chủ trương hủy bỏ kỹ nghệ dầu khí của Hoa Kỳ để chuyển sang năng lượng xử dụng gió và sức nóng của mặt trời.  Biden đã chỉ thị cho Bộ Năng Lượng xử dụng dầu Dự Trữ Năng Lượng Chiến Lược (SPR) nhằm giảm giá và đáp ứng nhu cầu tiêu thụ của người dân.  Hơn 260 triệu thùng dầu dự trữ khẩn cấp đã được tung ra thị trường nhưng tình trạng khan hiếm và giá xăng vẫn cao ngất.

Trong khi Trung Cộng gia tăng củng cố kho dầu dự trữ quốc gia thì Biden lại làm cho kho Dự Trữ Năng Lượng Chiến Lược của Hoa Kỳ giảm đi.  Tháng Tư năm nay, Bộ Năng Lượng đã bán 5 triệu thùng dầu cho một vài quốc gia, trong số dầu này có 950,000 thùng được bán cho công ty quốc doanh Trung Cộng là Sinopec.  Trước đây Sinopec đã nhận 1.7 tỷ USD đầu tư của BHR Partners, và Hunter Biden có 10% cổ phần trong công ty này.  Nhiều nhà lập pháp Cộng Hòa đã cực lực phản đối việc bán dầu cho Trung Cộng.  Dân Biểu Cathy McMorris Rodgers nói trên Fox News “Tại sao nguồn dự trữ năng lượng khẩn cấp của quốc gia lại đem bán cho nước đối thủ là Trung Cộng.  Hành động này làm nguy hại tới an ninh năng lượng và an ninh của đất nước chúng ta. Tổng Thống Biden phải nhớ rằng Dự Trữ Năng Lượng Chiến Lược là dành cho những trường hợp khẩn cấp của quốc gia chứ không phải để che đậy chính sách tệ hại của ông ta. Người dân Mỹ cần có câu trả lời.”

Lạm phát đã xảy ra từ hơn một năm nay và đang ở mức cao nhất trong 40 năm qua nhưng Biden vẫn không quan tâm, cho đó là “bình thường” và chỉ là “tạm thời” vì chuyển tiếp từ Tổng Thống tiền nhiệm. Lạm phát là vấn đề quan trọng nhất đối với người dân chứ không phải chuyện phá thai. Trước tình trạng tệ hại của đất nước hiện nay, ngay cả lãnh đạo của đảng Dân Chủ và truyền thông thiên tả như CNN, New York Times, Washington Post, . . . cũng đã phải lên tiếng nhìn nhận sự thất bại của Biden.

Có một chiến dịch bất tín nhiệm Biden đang xảy ra ngay trong nội bộ đảng Dân Chủ. Chủ Nhật vừa qua, New York Times, một tờ báo cực tả luôn bênh vực Biden đã làm cho độc giả ngạc nhiên khi tung ra bài báo “Liệu với tuổi tác và khả năng lãnh đạo yếu kém, Biden có nên tái tranh cử?”  Ngày hôm sau, Thứ Hai 11/7 New York Times lại tiếp tục đưa ra những tin bất lợi cho Biden: “Kết quả thăm dò cho thấy có tới 64% đảng viên Dân Chủ không muốn bỏ phiếu cho Biden vào năm 2024.”  Tối Thứ Năm ngày 7/7 vừa qua, ông David Axelrod, một chiến lược gia của đảng Dân Chủ cũng là cựu cố vấn của Obama, đã xác nhận trong một chương trình của Jake Tapper trên CNN: “Mọi chuyện đã nằm ngoài tầm kiểm soát, Biden đã không thực thi trách nhiệm của người lãnh đạo.”  David Axelrod đồng ý với Jake Tapper rằng nhiều chính sách thất bại của Biden đã ảnh hưởng tới đảng Dân Chủ.  Và trong một cuộc phỏng vấn khác cũng trên CNN, David Axelrod nói “Nhiều đảng viên Dân Chủ trong Quốc Hội lo lắng vì sợ thua đảng Cộng Hòa trong cuộc bầu cử sắp tới nên họ rất bất mãn với Biden.”  Jake Tapper đưa ra thăm dò của AP-NORC cho thấy 85% dân Mỹ cho rằng đất nước này đang đi sai hướng trong mọi lãnh vực, và David Axelrod xác nhận “Rõ ràng là thảm họa cho đảng Dân Chủ vào tháng 11 tới đây.”

Làn sóng cử tri bỏ đảng Dân Chủ gia tăng

Từ năm 2020 tới nay đã có nhiều cử tri bỏ đảng Dân Chủ.  Steve Peoples và Aaron Kesslera là hai nhà báo của AP chuyên về những vấn đề chính trị cho hay:  “Có một sự thay đổi chính trị đang bắt đầu xảy ra trên khắp nước Mỹ khi hàng nhiều chục ngàn cử tri vùng ngoại ô, những người đã góp công xây dựng cho sự lớn mạnh của đảng Dân Chủ trong mấy năm gần đây, đang gia nhập đảng Cộng Hòa.  Theo tài liệu Ghi Danh Cử Tri, đã có 2/3 cử tri chính thức ghi danh vô đảng Cộng Hòa trên 31 tiểu bang.  Thay đổi đảng là chuyện thường nhưng tài liệu của 31 tiểu bang cho thấy cuối năm vừa qua đã có tới 430,000 cử tri đổi qua đảng Cộng Hòa, trong khi đó chỉ có 240,000 đổi qua đảng Dân Chủ.  Còn 4 tháng nữa là tới ngày bầu cử vậy mà đảng Dân Chủ vẫn không đưa ra được một chiến lược nào rõ ràng để giải quyết những thất bại của Biden và trấn an cử tri đang hoảng sợ vì lãnh đạo đã đưa đất nước đi sai đường.”   Một cử tri tại quận Larimer, Colorado trả lời phỏng vấn của phóng viên AP, bà ta nói “Tôi không thể tiếp tục bầu cho đảng Dân Chủ nữa vì đảng này không còn là đảng Dân Chủ nhưng là đảng Xã Hội Chủ Nghĩa Cấp Tiến.

Tại Texas, cô Mayra Flores, một người sanh tại Mexico, theo cha mẹ tới Mỹ lúc 6 tuổi, trong cuộc bầu cử đặc biệt ngày 14/6 vừa qua cô đã đắc cử chức vụ Dân Biểu Liên Bang tại District 34 thuộc quận hạt Hidalgo, miền nam Texas.  Khu vực này có xu hướng theo đảng Dân Chủ từ hơn 100 năm qua, Mayra Flores là ứng cử viên Cộng Hòa đầu tiên đã thắng cử vẻ vang tại đây.  Chiến dịch tranh cử của Mayra Flores rất thực tế, đó là quan tâm tới an ninh biên giới, kinh tế, giá xăng, giá thực phẩm, . . . quá cao.    Khi trả lời phỏng vấn, Mayra Flores nhấn mạnh “Người Mỹ gốc Hispanic chúng tôi là những người tin vào Thượng Đế, tôn trọng giá trị gia đình và chịu khó làm ăn.  Chủ trương của đảng Dân Chủ mỗi ngày một khác biệt với chúng tôi.”

Hậu quả của cuộc bầu cử Tổng Thống năm 2020 đã đưa đất nước đi vào một trang sử đen tối, công lý bị chà đạp, văn hóa bị suy đồi, ngân quỹ quốc gia bị thâm thủng quá mức, . . .  Hoa Kỳ không còn đứng đầu thế giới trong một số lãnh vực, an ninh quốc gia bị đe dọa, đời sống của người dân thì bất ổn vì tội ác, kinh tế yếu kém, người dân bị nghèo đi vì lạm phát và tiền hưu trong quỹ 401k bị suy giảm, giáo dục trẻ em đi theo đường lối cấp tiến, xã hội chủ nghĩa, . . .

Cuộc bầu cử cuối năm nay là cơ hội xây dựng lại đất nước. Hơn bao giờ hết, người dân cần có ý thức, bầu cho những ứng cử viên có tấm lòng, có khả năng.  Tương lai của đất nước này do chúng ta quyết định.

Kim Nguyễn
July 12, 2022