20 April 2021

NHỚ OANH, thơ

Kính chị Oanh
Cám ơn chị hỏi thăm
Kính chúc chị và gia đình bình yên
Tôi nay 81 tuổi, 
sống một mình ở FL mấy chục năm rồi
Vừa qua, tôi bị mắc dịch, tưởng chết, nhưng vẫn sống
Từ lâu
Tôi còn NỢ chị một lời CÁM ƠN

Việc rằng:
Lâu lắm khi xưa anh Vũ Công Hùng điều hành Trang Blog ĐS14
(15-20 năm trước?), có chị thường gởi bài tham gia
Một dạo, chị vắng gởi bài, anh VC Hùng yêu cầu tôi làm cách nào
để mời chị có mặt trở lại
Tôi mới làm bài thơ dưới đây
Do vậy, chị chính là Đối Tượng và Nguồn Cảm Hứng của bài thơ
Bài thơ đã đăng ở ĐS14 và sau này ở nhiều Trang Web khác
nhận được rất nhiều lời khen ngợi ưa thích của người đọc, vì nó được xếp
vào dạng Siêu Lãng Mạn

Đến nay. 
Tôi xin CÁM ƠN chị, lời nói cuối đời, tôi chưa được nói, để không còn mắc nợ
Đến nay
Anh Vũ Công Hùng đã mất
Blog ĐS14 có bạn Nguyễn Thế Vĩnh nối tiếp, 
sửa thành Blog Tiếng Thông Reo bây giờ
Những cây bút tham gia lúc đầu vắng bóng, nay có nhiều người mới
Xin chị Oanh nhận lời tâm tình của tôi
Cám ơn chị
Cám ơn Anh  NV Sáu
DQ / 4.17.21

**

           NHỚ OANH
(Khi con chim bay đi, 
nó làm cho cành cây cong xuống 
                                  Victor Hugo)

Vườn ta xưa, có chim Oanh hay đến
Hót líu lo trên cành bưởi, cành cam
Hoàng hôn rơi, tiếng chim kêu quyến luyến
Đêm dần  khuya, giọng hót thoảng mơ màng

Ta vẫn đợi Oanh về vang tiếng hót
Lòng ta như ấm lại buổi mưa phùn
Những canh vắng, gió lùa qua song cửa
Oanh chưa về, ta se sắt chờ mong

Ta đã đợi nơi thư phòng thao thức
Trong cô đơn, ta mơ tưởng hình hài
Oanh từ đâu, đem  cho ta tiếng hót
Ru lòng ta say đắm giấc Liêu Trai.

Ta mãi đợi, từng đêm tàn, nguyệt lạnh
Mong Oanh về, để lắng tiếng tri âm
Ai xui ta chuốc nỗi buồn sâu nặng
Câm nín như kẻ ngậm ngãi tìm trầm.

Ta mong  được gần Oanh trong gang tấc
Khẽ  ân cần, ve vuốt...tỏ thương yêu
Ta muốn trải lòng ta theo cánh gió
Để cùng Oanh vui nắng sớm, sương chiều

Nhưng Oanh vẫn mải mê trời xa rộng
Chợt về khi hoa lá ngủ, sương buồn
Oanh lại hót - ru ta vào Cõi Mộng
Khiến lòng ta, dìu dặt giấc sầu vương

Bỗng một hôm, cơn gió nào cuốn lốc
Oanh bay đi biền biệt chẳng quay về
Vườn ta nay, ngậm ngùi hoa lá rụng
Tiếng hót còn văng vẳng những đêm khuya.

               Dương Quân

16 April 2021

Hung dữ: Người Việt thay đổi sau 75…

Người Việt chúng ta (hiện nay) là những người hung dữ.

Khi tôi trả lời một cách đầy kiêu hãnh rằng mình là người Việt Nam, chị im lặng, cúi đầu, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi nói: “Xin lỗi bạn, nhưng tôi phải nói thật lòng với bạn rằng: Người Việt của bạn là những người hung dữ”.

Người Việt chúng ta là những người hung dữ.

Đấy là tình cảnh một dịp gần đây, trong buổi giao lưu giữa những người nước ngoài hiện sống và làm việc tại thành phố Jakarta (Indonesia), tôi gặp một người phụ nữ Mỹ gốc châu Phi. Trò chuyện vui vẻ với nhau một lúc, chị hỏi tôi từ đâu đến.

Câu nói của người phụ nữ làm tôi choáng váng. “Tại sao chị lại nghĩ vậy?” – Tôi vội hỏi và chị giải thích rằng vừa qua Việt Nam du lịch.

Đến TP.HCM, khi đang say sưa với cảnh vật và con người, chị đứng bên đường chụp ảnh khu nhà thờ Đức Bà bằng chiếc điện thoại vừa mới mua thì bị kẻ cướp lao đến giật phắt điện thoại, rồi vút đi bằng xe máy.

Vụ cướp giật không chỉ để lại cho chị những vết sẹo trên cơ thể (do bị kéo té ngã) mà còn cú sang chấn về tinh thần: Hiện nay, mỗi khi nhìn thấy hoặc nghe tiếng xe máy chị lại hoảng hốt.

Khi tôi xin lỗi chị và nói rằng chính quyền TP.HCM đang làm các bước để cải thiện sự an toàn cho khách du lịch, người phụ nữ ấy lắc đầu và nói cái cần sửa nhất là bản tính tham lam, bon chen và hung hăng của người Việt.

Chị cho biết, trong khoảng ba tuần ở Việt Nam, chị đã quan sát thấy cái bản tính ấy trong nhiều hoàn cảnh: Người ta không chịu xếp hàng mà sẵn sàng chen lấn, xô đẩy; người ta bóp kèn inh ỏi trên phố để cố nhanh hơn vài giây, vài phút.

Khi va quẹt vào nhau trên phố, thay vì nhã nhặn giải quyết vụ việc, người ta sửng cồ, sẵn sàng lao vào nhau.

Người ta sẵn sàng bắt chẹt khách du lịch chỉ vì lợi nhuận trước mắt: Khi trả giá để mua hàng, chị đã bị người bán nói những lời rất khó nghe, thậm chí còn xúc phạm đến nguồn gốc châu Phi của chị. Người phụ nữ thở dài nói rằng chị đã ở Indonesia 5 năm nhưng chưa bao giờ sa vào hoàn cảnh tương tự và so với những gì chị đã trực tiếp trải nghiệm, người Indonesia vô cùng hiền lành, tốt bụng, vui vẻ và tử tế.

Người Việt có hung dữ không? Câu hỏi ấy đeo đẳng tôi suốt nhiều tháng trời để rồi khi về Việt Nam lần gần đây nhất, tôi đã có câu trả lời.

Tại con hẻm nhỏ ở quận Gò Vấp, tôi chạy xe kế bên người mẹ vừa đón con đi học về. Giây phút hội ngộ của hai mẹ con sau một ngày làm việc và học tập vất vả đáng lẽ là những giây phút hạnh phúc, đầy ắp tiếng cười, nhưng không phải. Người mẹ vừa chạy xe vừa ra rả rủa xả con mình trong khi cô con gái nhỏ co rúm vì sợ hãi.

Người mẹ chửi con vì điểm kiểm tra toán hôm đó không như bà mong đợi. Nhìn nét mặt đau khổ của cô con gái, tôi tự hỏi người phụ nữ đang dạy con những gì? Hay bà đang cố gắng gieo mầm mống của sự hung dữ vào tâm hồn trẻ nhỏ?

Người Việt chúng ta là những người hung dữ., Khi chửi rủa con trẻ, phải chăng người mẹ đang gieo mầm tính xấu cho nó

Tôi tự hỏi có phải vì điều kiện sống quá áp lực, vì hoàn cảnh kinh tế bức bối mà con người ta dễ dàng trút giận lên nhau?

Trong những năm gần đây, tôi sống và làm việc ở hai thành phố lớn với môi trường khá tương tự TP.HCM. Đó là Manila (Philippines) và Jakarta (Indonesia).

Đây là hai thành phố có tình trạng người thất nghiệp khá cao, an sinh xã hội thấp, nhiều người nghèo và đặc biệt với tình trạng ùn tắc giao thông dễ khiến người ta nổi nóng.

Nhưng thật lạ, trong bốn năm sống ở Manila và một năm rưỡi sống ở Jakarta, tôi thấy trên đường phố, dù kẹt xe đến mấy, ít ai bóp còi.

Văn hóa xếp hàng ở hai thành phố này cũng vượt trội hơn hẳn các thành phố của Việt Nam và đặc biệt là tại các cơ sở kinh doanh, tôi chưa từng gặp tình trạng bị chèo kéo, hăm dọa và bắt nạt như tôi từng gặp mỗi khi về nước.

“Người Việt là những người hung dữ”, câu nói đó không hẳn là đúng, nhưng tôi thấy sự hung dữ ngày càng lộng hành và bột phát không chỉ ngoài đường phố mà còn trong các gia đình (bạo hành phụ nữ, trẻ em, người thân trong gia đình giết nhau vì mâu thuẫn hay tranh chấp tài sản), trong trường học (bạo hành học sinh), trên mạng xã hội (người ta có thể thoải mái mạt sát, thóa mạ lẫn nhau). Đặc biệt là các vụ giết người vì mâu thuẫn nhỏ ngày càng gia tăng.

Tôi đã nghe cha mẹ tôi kể những câu chuyện rất xúc động về sự tử tế của con người trong những năm tháng khi đất nước chúng ta còn chìm trong khói lửa chiến tranh.

Điều đáng buồn là khi chiến tranh lùi xa, sự tử tế cũng đang dần biến mất nhiều nơi. Bộ phim “Chuyện tử tế” của đạo diễn Trần Văn Thủy sản xuất năm 1985 đã cảnh báo về tình trạng ấy. Giờ đây, sau 34 năm, bộ phim vẫn còn nóng hổi tính thời sự.

Theo lời bình của bộ phim: “Tử tế có trong mỗi con người, mỗi nhà, mỗi dòng họ, mỗi dân tộc. Hãy bền bỉ đánh thức nó, đặt nó lên bàn thờ tổ tiên hay trên lễ đài của quốc gia. Bởi thiếu nó, một cộng đồng dù có những nỗ lực tột bực và chí hướng cao xa đến mấy thì cũng chỉ là những điều vớ vẩn…”.

Vâng, sự tử tế chính là cái gốc cho sự phát triển bền vững của một xã hội. Nếu chúng ta không sớm hành động để đánh thức và khích lệ sự tử tế trong mỗi con người, nền tảng đạo đức xã hội sẽ tiếp tục lung lay, khiến cho những thành tựu phát triển kinh tế của chúng ta trở nên vô nghĩa.

Nhà văn NGUYỄN PHAN QUẾ MAI

10 April 2021

Tin đáng chú ý về vài thay đổi trong chính sách của Biden

Hàng trăm cảnh sát trưởng kêu gọi TT Biden tiếp tục xây tường, giải quyết khủng hoảng biên giới

Daily Wire đưa tin, hôm thứ Tư (7/4) hàng trăm cảnh sát trưởng từ hơn hàng chục tiểu bang đã cùng gửi một lá thư cho Tổng thống Joe Biden, thúc giục ông giải quyết cuộc khủng hoảng đang diễn ra ở biên giới phía nam Hoa Kỳ.

Bức thư có chữ ký của 275 cảnh sát trưởng từ 39 bang, cảnh báo hậu quả nguy hiểm khi chính quyền Biden cho phép dòng người nhập cư bất hợp pháp tiếp tục tiến vào nước Mỹ. Vào tháng 3 năm nay, Cơ quan Tuần tra Biên giới và Hải quan Hoa Kỳ (CBP) cho biết họ đã bắt giữ số lượng kỷ lục 172.331 người nhập cảnh trái phép vào nước này.

Bức thư do Liên đoàn Cải cách Nhập cư Hoa Kỳ công bố viết “Các cảnh sát trưởng Hoa Kỳ vô cùng lo lắng về những tác động nguy hiểm mà chính sách biên giới do chính quyền của ông gây ra đối với người dân, những công dân hợp pháp và cộng đồng của chúng tôi”.

Các cảnh sát trưởng thúc giục ông Biden cần có hành động trước khi những nguồn lực bảo vệ an toàn công cộng bị quá tải do những “tác dụng phụ” gây ra bởi dòng người di cư bất hợp pháp như các băng đảng xuyên quốc gia, súng, ma túy và nạn buôn người. 

Bức thư tiếp tục “Bằng nhiều cách khác nhau, ông và chính quyền của ông đang khuyến khích và thừa nhận hành vi vô luật pháp cũng như biến người dân Hợp chúng quốc Hoa Kỳ thành nạn nhân, tất cả điều này đều dưới danh nghĩa nhập cư bất hợp pháp hàng loạt.” 

Các cảnh sát kiến nghị ông Biden chấm dứt các chính sách ủng hộ nhập cư bất hợp pháp và khôi phục các biện pháp đảm bảo biên giới của chính quyền TT Trump.

Bức thư viết “Để chấm dứt tình trạng phá hoại luật pháp của chúng ta và mức rủi ro gia tăng đối với sự an toàn và an ninh của người dân Hợp chúng quốc Hoa Kỳ, chúng tôi kính đề nghị ông ngay lập tức đảo ngược chính sách ủng hộ nhập cư bất hợp pháp của mình, nối lại việc xây dựng bức tường biên giới và áp dụng các chính sách biên giới ủng hộ an toàn công cộng, hợp lý của chính quyền trước đây”.

**

Nghiên cứu: Mức thuế ông Biden đề xuất khiến một triệu việc làm biến mất trong 2 năm

Theo một nghiên cứu mới từ Hiệp hội Nhà sản xuất Quốc gia, kế hoạch tăng thuế lớn của Tổng thống Joe Biden sẽ khiến nền kinh tế Mỹ mất một triệu việc làm chỉ trong 2 năm ngắn ngủi.

Nghiên cứu được tiến hành bởi các nhà kinh tế tại Đại học Rice ở Texas. Nghiên cứu này phát hiện rằng, nếu Quốc hội phê chuẩn đề nghị của chính quyền Biden nâng tỷ lệ thuế doanh nghiệp từ 21% lên 28%, tăng thuế thu nhập vốn đối với người giàu và các biện pháp khác thì hậu quả là nền kinh tế sẽ bị tàn phá.

Các nhà kinh tế kết luận: “Tổng số việc làm, tính theo số giờ làm việc, ban đầu sẽ giảm 0,7% trước [quá trình] điều chỉnh. Việc giảm số giờ làm tương đương với một triệu công việc toàn thời gian sẽ sụt giảm vào năm 2023. Những công việc đó vẫn sẽ biến mất vào năm 2026 trước khi [quá trình này] ổn định.”

The Blaze nhận định, Kế hoạch cơ sở hạ tầng của TT Biden – phần lớn không chi trả cho đường cao tốc, cầu đường mà là tài trợ cho các sáng kiến cấp tiến như nghiên cứu khí hậu, giáo dục và năng lượng xanh. Những sáng kiến này dự kiến sẽ tiêu tốn hơn 2 nghìn tỷ USD. Để chi trả cho kế hoạch cấp tiến này, chính quyền Biden đã đề xuất mức tăng thuế lớn nhất trong gần 30 năm qua.

Chính quyền TT Trump đã hạ mức thuế suất thuế doanh nghiệp từ 35% xuống còn 21%. Động thái này nhằm mang lại cho nước Mỹ lợi thế cạnh tranh toàn cầu và ngăn cản các doanh nghiệp Mỹ chuyển địa điểm ra nước ngoài để tìm kiếm mức thuế suất thấp hơn.

Hiệp hội Nhà sản xuất Quốc gia cho biết mức thuế suất doanh nghiệp 28% mà ông Biden đề xuất sẽ khiến nước Mỹ đánh mất lợi thế cạnh tranh này.

Trong một tuyên bố, Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành Hiệp hội Nhà sản xuất Quốc gia Jay Timmons cho biết “Nghiên cứu này cho chúng ta biết một cách định tính những gì mà các nhà sản xuất khắp nước Mỹ sẽ nói với bạn một cách định lượng: Tăng gánh nặng thuế lên các công ty ở Mỹ đồng nghĩa với việc ít việc làm ở Mỹ hơn. Chính xác là, một triệu việc làm sẽ biến mất trong hai năm đầu tiên”.

Tuần trước, Thượng nghị sĩ đảng Dân chủ Joe Manchin cũng đã bày tỏ lo ngại về tỷ lệ áp thuế doanh nghiệp quá cao của chính quyền Biden.

07 April 2021

TÔI LO SỢ CỤ BIDEN

VŨ LINH


Cách đây không lâu, trên emails của cộng đồng tị nạn, đã chuyển tải một bài viết của một cụ tị nạn cuồng chống Trump, tỏ ý vui mừng thấy cụ Biden tuyên thệ nhậm chức TT Mỹ. Kẻ này nhận được, cũng tò mò đọc thử để xem cụ Biden đã là nhân tài xuất sắc ở điểm nào để có người tâm phục khẩu phục, xì xụp lạy như tế sao vậy. Nhất là khi bài viết lại được các cụ cuồng chống Trump tuốt tuột bên trời Âu khoác áo thụng vái lạy, tung hô là quá hay, nên quảng bá càng nhiều càng tốt cho dân tị nạn u mê.

Nhưng kẻ này đã thất vọng tràn trề. Vì trong suốt cả bài, chẳng thấy một chữ nào viết về tài lỗi lạc ‘tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ’ nào của cụ Biden để mà chia mừng cùng cụ, mà chỉ toàn là những sỉ vả ông Trump, mừng rỡ vì ‘thoát nạn’ Trump. Chỉ có đúng một đoạn cuối nói về cụ Biden, nhưng mà lạ lùng thay, chỉ để chê cụ là “bất tài”.

Có gì lạ trong bài 'ăn mừng' đó?

Thật ra, chẳng có gì lạ. Chỉ là một xác nhận cụ Biden thật sự chỉ là con rối, đắc cử chỉ vì một số không nhỏ dân Mỹ không thích hay sợ ông thần Trump, chứ cụ già lú lẫn Biden chẳng có gì đáng mê hay đáng phục, vặn óc không ra nổi một lời ca tụng, giải thích được tại sao lại “vui mừng” vì cụ Biden đắc cử. Sự thật ai cũng thấy là một bức tranh tổng thể rất rõ nét:

- Đối với TT Trump thì có cả vạn lời hò hét sỉ vả đinh tai điếc óc, nhưng toàn là bôi bác những chuyện linh tinh lặt vặt cá nhân cũ rích nhai đi nhai lại vì nghèo nàn đầu óc. Cái ông thần Trump tuy hết làm tổng thống rồi nhưng vẫn ngồi chồm hổm trong đầu rất nhiều cụ DUT.

- Đối với cụ Biden thì không ai thấy có gì đáng hãnh diện đấm ngực để khoe mà chỉ cố lấm lét biện giải, rằng thì là mà, uốn lưỡi 49 lần, dùng tự điển Google để mổ xẻ ý nghĩa chữ “them”, bào chữa cho việc cụ Biden không chống việc nhận dân tị nạn Mít vào Mỹ.

Dĩ nhiên, mới đây đã có một bài tung hô cụ Biden lên 9 tầng mây, nhưng lại là của một chị Mỹ con gốc Mít tị nạn, viết theo kiểu trả bài những bài học về ‘phải đạo chính trị cấp tiến’ đã học được trong suốt 20 năm từ mẫu giáo tới đại học cải tạo Mỹ, tuyệt nhiên chẳng có gì liên quan đến cái xứ ‘con rồng cháu tiên’ mà chắc chị ta cũng chẳng biết là xứ nào, ở đâu. [Ô-kê, cụ nào bị nhột, có giỏi thì bắt đầu đi tìm tài liệu về những thành quả của Biden để viết đi, kẻ này sẽ đón đọc!]

Dù sao thì bài viết vớ vẩn của anh tị nạn DƯT đó cũng đã là ‘nguồn cảm hứng’ cho kẻ này viết bài dưới đây. Để trình làng những lý do tại sao tôi KHÔNG vui, mà lại buồn, nản, lo và sợ, từ ngày cụ Biden tuyên thệ nhậm chức. Xin phép được trình làng những cảm xúc của tôi dưới đây.

VỀ CHUYỆN BẦU CỬ

1. Tôi đã rất thất vọng khi thấy đa số dân Mỹ, cho dù tôi vẫn tin là dân trí rất cao, lại có thể có tới bẩy tám chục triệu người bị những tuyên truyền láo khoét của đảng DC và nhất là TTDC lừa gạt quá dễ dàng, có thể bỏ phiếu cho một chính khách như cụ Biden.

2. Tôi buồn nhiều cho cụ Biden, vì cụ sẽ đi vào lịch sử như tổng thống đầu tiên đắc cử nhờ gian lận đủ kiểu, đủ cách, đủ cấp,…

3. Tôi còn buồn hơn khi thấy dân Mỹ sẵn sàng chấp nhận một cụ lẩm cẩm, đang trong thời kỳ ‘quá độ’ vào miền đất …alzheimer lên lãnh đạo cả nước. Mở miệng là nói nhầm, bước đi là té. Đã vậy, lại là người đã từng lăn lộn cả đời trong chính trường, nửa thế kỷ chứ ít đâu, trong những cái ghế ngất ngưởng cao nhất nước, từ thượng nghị sĩ liên bang tới phó tổng thống, mà lạ lùng thay, dấu ấn để lại là con số không vĩ đại nhất. Tôi thách đố những người ủng hộ cụ có thể đưa ra được một luật, một biểu quyết, một nghị quyết hay một chủ thuyết chính trị nào mang tên Biden, đã đi vào lịch sử Mỹ. Cụ nào giỏi làm đi!

4. Tôi toát mồ hôi nhớ lại nhận xét của ông bộ trưởng quốc phòng của hai đời tổng thống Bush con và Obama, là ông Robert Gates, khi ông nói cụ Biden có thành thích rất hy hữu là… suốt đời làm chuyện sai lầm.

5. Tôi phân vân không biết ai đang thực sự nắm quyền trong Tòa Bạch Ốc? Bà Kamala? Cụ Sanders? Hay… Obama?

TÂN CHÍNH QUYỀN

6. Tôi lo ngại cho tương lai đại cường Mỹ khi mà các quan to lãnh đạo cả nước được bổ nhiệm theo màu da, giới tính và lòng trung thành với ‘phải đạo chịnh trị cấp tiến’ chứ không theo khả năng hay kinh nghiệm gì. Một cựu thị trưởng một thành phố nhỏ hơn Kontum, nổi tiếng là đường phố có nhiều ổ gà nhất nước, làm bộ trưởng giao thông quản trị mấy triệu dặm đường xá, cầu cống cả nước, chỉ vì có tài… đồng tính. Để rồi câu tuyên bố đầu tiên của chị ta là sẽ ‘thiết lập một hệ thống đường xá không kỳ thị màu da”. Một bà dân biểu đại diện cho một bộ lạc da đỏ ít dân hơn khối dân Rhadé ở Ban Mê Thuột bây giờ làm bộ trưởng nội vụ, quản trị mấy trăm triệu mẫu đất, núi sông, hầm mỏ thiên nhiên của Mỹ. Bà nàycũng có thành tích tương tự như bả Hillary: bốn năm khai thuế mà 'quên' khai lợi tức các sòng bài khu dân da đỏ 'tặng' bà, khi được bổ nhiệm, hấp tấp khai điều chỉnh lại đủ bốn lần y chang bà Hillary khai đều chỉnh thuế Quỹ Clinton Foundation khi ra tranh cử tổng thống năm 2016

7. Tôi ngỡ ngàng thấy tân tổng thống coi quốc hội như pha, trong hai tuần đầu đã ký ngay hơn 50 sắc lệnh đủ loại về đủ mọi vấn đề. Bằng 2 lần TT Obama trong 8 năm. Tôi hiểu cụ Biden bị mặc cảm vì cái ‘bí danh’ Sleepy Joe TT Trump đã tặng cụ nên cụ bắt buộc phải chứng minh cụ đang thức, đủ tỉnh ngủ để ký mỏi tay thôi. Cho dù trước đây, chính cụ Biden đã phán “chỉ các tay độc tài mới cai trị bằng sắc lệnh”. Hiển nhiên là cụ lãng trí này quên mình đã nói gì rồi.

8. Tôi dương mắt tìm không ra ông tổng thống tàng hình, gần hai tháng sau nhậm chức, vẫn trốn biệt tăm dưới hầm, chưa một lần họp báo, cũng trốn không đọc Báo Cáo Tình Trạng Liên Bang hàng năm trước quốc hội và quốc dân. Để rồi cuối cùng, khi bắt buộc phải họp báo, đã biểu diễn ngay tài nói nhầm, cà lăm và bối rối.

9. Tôi bàng hoàng khi nghe cả thế giới hoan hô ông Già Noel Biden tặng quà cả thế giới. Nào là một tỷ để thi hành cái thỏa ước Paris giữ cho địa cầu khỏi cháy tuần tới; nào là nửa tỷ mỗi năm cho các quan chức y tế WHO đi chữa cảm cúm cho vài đứa nhóc Ấn Độ hay Ba Tầu; nào là cả trăm triệu để giúp các bà Phi Châu phá thai vì không có tiền mua thuốc ngừa thai; nào là … Nhưng rồi sực ‘qua cơn mê’ khi vỡ lẽ là cụ Biden lấy tiền của tôi trả cho những quà cáp của cụ.

10. Tôi hồi hộp chờ ngày sẽ được mời đóng thuế nhiều hơn cho cụ Biden có tiền vứt qua cửa sổ. Nhưng chắc chuyện này sẽ không xẩy ra cho tôi vì tôi nghỉ hưu lâu rồi, chỉ sống bằng tiền già, đủ mua hai cái áo thun và ba cái quần xà loõn, còn gì đâu mà đóng thêm thuế nữa. Thật ra tôi hơi lo xa vì Nhà Nước sẽ đi vay mượn, ghi sổ, thằng cháu đích tôn của tôi sẽ trả, chứ tôi thì khỏi lo.

CHUYỆN CHỦNG TỘC

11. Tôi ngẩn ngơ đọc quyết định đầu tiên của ông tướng da đen tân bộ trưởng Quốc Phòng. Không phải là quyết định võ trang quân đội hay tăng cường quốc phòng gì. Mà là quyết định sa thải cả trăm viên chức cao cấp của bộ quốc phòng vì "nhu cầu thanh lọc những phần tử cực đoan, kỳ thị màu da". Đó là cách ‘văn hoa’ để mô tả việc đuổi bớt quan chức da trắng, thay thế bằng quan chức da đen. Màu da hiển nhiên đã trở thành tiêu chuẩn mới cho tất cả quan chức tân chính quyền của cụ Biden, trả ơn dân đa đen đã tặng cụ Nhà Trắng.

12. Tôi giật mình đọc tin cụ Biden bổ nhiệm bà da đen Kristen Clark lo về nhân quyền trong bộ Tư Pháp. Bà này là loại Mỹ gọi là ‘black activist’, chuyên gia sách động cho chủ trương ‘thượng tôn da đen’, luôn khẳng định người da đen hơn xa dân da trắng, da nâu, da vàng về cả thể xác lẫn tinh thần và trí tuệ. Nghe văng vẳng như tiếng hô hào dân Aryans của … Hitler. Thượng tôn da trắng đáng phỉ nhổ, nhưng thượng tôn da đen trở thành thời thượng. Thượng tôn da vàng thì … còn khuya, các cụ ơi, đừng mơ tưởng hão.

13. Tôi hoảng sợ đọc tin cụ Biden lần đầu tiên bổ nhiệm một ông Hồi giáo làm quan tòa liên bang. Không biết ông này sẽ áp dụng luật Sharia hay không, là luật chặt tay những kẻ trộm cắp, nhưng lại cho phép các ông lấy bốn vợ, chỉ cần vợ trên 12 tuổi là ô-kê.

14. Tôi lạnh người nhìn sự bộc phát của phòng trào chống kỳ thị da vàng, vì hiển nhiên đây là một sách lược chính trị, không dựa trên thực tế, nhằm hai mục tiêu. Thứ nhất, chuẩn bị cho việc thân thiện lại với Tầu cộng. Thứ nhì, hạ uy tín và cô lập khối da trắng là khối ủng hộ Trump triệt để, để khối này mất uy tín, mất hậu thuẫn khi cố gắng phục hồi lại uy thế của TT Trump.

CHỐNG COVID

15. Tôi rùng mình khi nhớ lại cụ Biden đã là người đầu tiên lớn tiếng công kích TT Trump đã có tinh thần bài ngoại cuồng điên khi lấy quyết định cản du khách Tầu cộng vào Mỹ khi dịch Vũ Hán bắt đầu tấn công Tầu. Không hiểu cụ Biden thật sự lờ mờ không nhìn thấy mối nguy của dịch Tầu Cộng, hay là nhìn thấy rất rõ nhưng đã lỡ chìa tay ra nhận cả trăm triệu của bác Tập nên phải bao che cho Tầu cộng?

16. Tôi gãi đầu không hiểu vi khuẩn COVID này từ đâu ra khi cụ Biden ra lệnh cấm không được đoán mò đây là vi khuẩn Tầu. Một ông bác sĩ làm đà điểu vùi đầu dưới cát khi chẩn bệnh, thì làm sao ông ta chữa bệnh được?

17. Tôi cười ruồi khi đọc tin các quan chức y tế cụ Biden mới bổ nhiệm đã biểu diễn những cảnh luộm thuộm tột cùng trong việc phân phối thuốc ngừa. Mất hơn 20 triệu liều thuốc ngừa mà điều tra cả mấy tuần nay vẫn chưa tìm ra. Bất thình lình ra lệnh ngu xuẩn chích thuốc ngừa cho đám tù khủng bố Guantanamo, bị chửi quá, phải thu hồi lệnh. Ra lệnh thả di dân lậu mà ‘quên’ không nghĩ đến việc cả trăm, cả ngàn người đó đang bị nhiễm COVID. Để rồi ngồi than vãn “khó khăn hơn dự tính”.

18. Tôi cười như nắc nẻ khi đọc tin cụ Biden tuyên bố cụ chẳng có thể làm gì để cản COVID trong những tháng tới. Có gì lạ? Chỉ những kẻ phe phái ngu ngơ nhất mới tin chuyện dịch hoành hành là vì TT Trump bất tài, và khi cụ Biden lên thì cụ sẽ có tài đuổi vi khuẩn chạy về Vũ Hán hết ngay lập tức.

NHÂN QUYỀN PHẢI ĐẠO

19. Tôi ngơ ngác thấy TTDC nhất tề tố cáo TT Trump bất cần biết những chuyện nhân quyền hay dân quyền trên thế giới, để rồi kinh ngạc sực nhớ lại tin cậu ấm Hunter đã từng lập ra công ty cung cấp máy nhận dạng dân biểu tình tại Tây Tạng và Duy Ngô Nhĩ giúp công an Trung Cộng bắt đối lập. [Công ty Bohai Harvest RST của cậu Hunter hùn vốn với Alibaba của Jack Ma, đảng viên đảng CSTC, để thành lập công ty Face ++, là công ty cung cấp cho công an TC nhu liệu nhận diện dân biểu tình]

20. Tôi đổ mồ hôi hột lo cho hai con bé cháu ngoại của tôi, còn đang học trung học, sẽ phải dùng nhà cầu trong trường chung với bất cứ tên đàn ông nào muốn vào dòm ngó chơi. Tôi là một cụ già nhà quê chẳng hiểu mô tê gì về chuyện chuyển giới, bất kể dưới khía cạnh y khoa hay tâm thần, chỉ biết các cháu gái của tôi có thể gặp nguy cơ lớn mà không ai bảo vệ chúng được.

21. Tôi cảm thấy đồng lõa với tội sát sinh khi nghe tin cụ Biden ra lệnh lấy tiền thuế tôi đóng mang đi giúp các bà các nước chậm tiến phá thai thoải mái, qua Cơ Quan Viện Trợ Mỹ, USAID.

KHỦNG BỐ VÀ DI DÂN

22. Tôi mất ngủ khi nhớ lại cụ Biden đã từng khuyên can TT Obama đừng nên gửi toán Seal Team đi Pakistan giết Bin Laden. Mai này, các tên đại khủng bố có mọc ra như nấm cũng rất an toàn vì tính ‘nhân đạo’ thỏ đế của cụ Biden.

23. Tôi mất hồn khi đọc tin cụ Biden thu hồi luật di dân của TT Trump nhằm cản và thanh lọc kỹ dân Hồi giáo các xứ đại loạn như Somalia, Libya, Palestine,…, là những nơi mà các nhóm cảm tử Hồi giáo quá khích hoành hành. Thế thì mai này sẽ có bao nhiêu tên cảm tử len lỏi vào Mỹ vì giấc mơ gặp trinh nữ?

24. Tôi bàng hoàng đọc tin cụ Biden lấy hàng loạt biện pháp mời gọi dân nhập cư vào Mỹ như a) ân xá cho hơn 11 triệu di dân lậu, b) ân xá ngay cả triệu đứa trẻ DACA bị bố mẹ thuê đám lưu manh chuyên buôn người mang vào Mỹ làm ‘mỏ neo’ để sau này bảo trợ cả họ qua Mỹ, c) cấm trục xuất di dân lậu bị bắt, d) ngưng xây tường biên giới, e) bỏ thỏa thuận với chính phủ Mễ bắt di dân phải sống trong các trại di dân bên Mễ trong khi chờ giấy phép vào Mỹ, f) cho phép cả mấy chục ngàn di dân đang chờ giấy phép di dân qua Mỹ được vào Mỹ sống trong khi chờ đợi, g) hủy thỏa ước TT Trump ký với Honduras, Guatemala, El Salvador, đưa tới hợp tác ngăn chặn di dân Trung Mỹ chạy qua Mỹ,…

25. Tôi hồi hộp không biết đám di dân lậu sẽ được hưởng tất cả mọi thứ ‘free’ hết không? Như giáo dục, bảo hiểm y tế, medicaid, medicare, đủ loại trợ cấp, tiền thất nghiệp, trợ cấp đông con, phiếu thực phẩm,… Một cái bánh oen-phe không lớn ra mà có thêm cả chục triệu người ăn, phần mỗi người  Mỹ nghèo hay tị nạn nghèo sẽ giảm bao nhiêu?

26. Tôi gãi đầu không hiểu trong khi dân cả thế giới muốn vào Mỹ đều phải có giấy chứng nhận không bị COVID, ngay cả dân Mỹ chính gốc đi đâu cũng phải có ‘thông hành chích ngừa’, thì cụ Biden lại đầy nhân đạo cho di dân lậu tha hồ tràn qua biên giới, chỉ cần ghi tên tuổi và giơ tay ‘hứa’ sẽ ra trình diện, để rồi được thả vào Mỹ hết, cho dù trong người có cả chục ngàn tỷ vi khuẩn COVID cũng chẳng ai kiểm tra, chẳng ai thử nghiệm, chẳng ai hỏi ‘thông hành’ gì ráo.

THAM NHŨNG

27. Tôi ngẩn ngơ không hiểu gia tộc Biden bây giờ sao có thể tham nhũng còn kinh hồn hơn mấy tay chuyên gia Nigeria nữa. Cả gia tộc cụ Biden, từ cụ ông đến cụ bà, đến em lớn, em nhỏ, đến con trai, con gái,… đều làm ăn lớn với các chính quyền độc tài tham ô từ Ukraine tới Tầu Cộng, bỏ túi cả trăm triệu đô như chơi mà cụ lại đắc cử tổng thống mới oai.

28. Tôi lấy làm lạ sao cụ Biden qua Ukraine, công khai đòi chính quyền sa thải công tố đang điều tra con của cụ, nếu không cụ sẽ không cho một tỷ đô viện trợ Mỹ, mà lại thành công. Chẳng ai thắc mắc có nên đàn hặc hay không mà trái lại, còn được TTDC nức nở khen cụ đã dùng chiêu võ đổi chác quid-pro-quo để… diệt được ông công tố đang lùng tham nhũng tại Ukraine. TT Trump bị tố quid-pro-quo để có lý cớ đàn hặc truật phế. PTT Biden dùng quid-pro-quo để bảo vệ con, lại trở thành người hùng đắc cử tổng thống. Ai hiểu được cái lô-gích này xin giải thích giùm.

29. Tôi ngao ngán đọc tin cụ Biden bổ nhiệm một luật sư của văn phòng luật của cậu quý tử Hunter Biden vào bộ Tư Pháp để lo về các vụ án đại hình, bảo đảm cậu Hunter và cả hai ông em Frank và Jim sẽ an toàn trên xa lộ, mọi chuyện lem nhem đều được cất vào nhà kho. Những chuyện lộ liễu thô bạo này, ta thường thấy trong các xứ độc tài CS hay cộng hòa chuối chiên Nam Mỹ, bây giờ đã lây lan qua chính quyền Biden.

VIỆT NAM

30. Tôi chán nản đọc một bài của một anh Mỹ nào đó, được một ‘chị’ (?) tị nạn làm vẹt thông dịch, muốn chứng minh TT Trump chống dân Việt tị nạn, bằng cách nhai lại lập luận ông Trump xé bỏ thỏa ước TT Bush ký với VC không cho phép trục xuất dân tị nạn phạm tội về VN lại. Đây là lập luận gian trá đã được chứng minh cả vạn lần là gian trá, nhưng phe ta nghèo nàn trí tưởng tượng, chỉ biết nhai đi nhai lại. Theo mô thức Goebbels, nhai miết sẽ có ngày có người tin thôi.

31. Tôi đọc tin cụ Biden trục xuất vài anh tị nạn đã đến Mỹ từ 1980 sau khi lang thang trong các trại tị nạn Đông Nam Á mấy năm, rồi đỏ mắt tìm những lên án cụ Biden của các cụ Vũ Văn Lộc, Đinh Quang Anh Thái, Đỗ Dzũng, Nguyễn Tài Ngọc, Trần Văn Tích,… mà chẳng thấy cụ nào lên tiếng, chắc quá bận rửa chén cho các cụ bà trong bếp. Tôi nhắm mắt tưởng tượng TT Trump mà làm việc này thì thiên hạ sẽ điếc con ráy tới cỡ nào.

32. Tôi thắc mắc không biết cụ Biden đã làm gì cho dân tị nạn và cho dân Việt trong nước sau khi dân Việt tị nạn đã sống ở Mỹ, nhất là trong 8 năm cụ làm PTT cho Obama? Cụ có trả tự do và cấp quyền công dân Mỹ cho khoảng 8.000 người tị nạn phạm tội bị nhốt từ thời Carter không? Hay là trong tương lai, cụ sẽ thỏa thuận với VC, từ từ trục xuất hết về VN?

33. Tôi lo lắng cho tương lai đám con cháu tị nạn đã bị nhồi sọ sâu đậm, đi đến tình trạng muốn quên hẳn cuộc chiến sinh tử của cha chú chúng, thậm chí muốn quên luôn cả cái mảnh đất của ông bà chúng, để hùng hục cổ võ cho ông nghị sĩ đã nghiến răng tìm cách giết chết miền nam VN, rồi sau đó, tìm mọi cách cản không cho dân Việt vào tị nạn.

34. Tôi ngỡ ngàng khi thấy các cụ ‘đồ nho thấm nhuần đạo đức Khổng Mạnh’ nhất, cao giọng chửi Trump là dâm đảng, vô đạo đức, nhưng rồi lại tỉnh bơ tung hô cụ Biden, trong khi cụ này là người đã cuỗm vợ bạn, ủng hộ con trai ngủ với chị dâu vừa góa chồng, cũng biểu diễn màn sách nhiễu tình dục với bà phụ tá như ai, ăn bạc trăm triệu hối lộ của Tầu cộng.

35. Tôi mỏi mắt chờ đọc ý kiến của các cụ về việc bà phó tông tông mở đường công danh sự nghiệp bằng cách leo lên giường cụ thị trưởng già đã có vợ con đầy nhà.

36. Nhưng tôi còn nản chí hơn nhiều khi thấy một số không nhỏ các cụ tị nạn, cựu quan úy quan tá VNCH, đã từng giơ tay thề vì Tổ Quốc, vì Danh Dự, vì Trách Nhiệm, nhưng bây giờ, chỉ còn vì miếng cơm trợ cấp hay ba đồng tiền già, sẵn sàng tung hô cụ nghị sĩ đã trói tay cho các cụ thua trận, bị đi tù rục xương, hay vắt chân lên cổ bỏ lính trốn quan, leo trực thăng hay nhẩy xà lan trốn chạy VC. Có rất nhiều cụ ‘rộng lượng’ muốn quên quá khứ, xóa bỏ hận thù, nhìn vào thực tế nhàn hạ sung sướng nhà cao cửa rộng hiện tại và tương lai tươi đẹp của con cháu không bác sĩ cũng kỹ sư, nhớ ơn và tung hô cụ Biden, riêng tôi, thuộc thành phần ‘cuồng chống cộng’ nên rất tiếc không rộng lượng như vậy được và không bao giờ tha thứ cho cụ Biden đã đóng góp vào việc tôi bất đắc dĩ trở thành Mỹ giấy, nghe con cháu hát về VN “…et j’irais là bas…” như đi du lịch… xứ Bhutan.

37. Tôi thấy thật tội nghiệp cho các đám trên, cho đến bây giờ vẫn loay hoay vặn vẹo trẹo lưng, gẫy quai hàm để tìm cách ngụy biện hộ cho cụ Biden, bào chữa cho quan điểm tế vái Biden của họ.

38. Tôi ôm đầu khi thấy các anh chị Mỹ con gốc cây Mít cấp tiến đi biểu tình ủng hộ cụ Biden mà lại phất cờ vàng. Phất cờ vàng cho một người đã ra tranh cử, đắc cử rồi bỏ ba năm đầu làm thượng nghị sĩ để tìm mọi cách giết và chôn cái cờ vàng đó. Đúng ra, cái đám Mỹ con này phải phất cờ đỏ chứ sao lại cờ vàng, có lộn không? Hay muốn lừa thiên hạ?

39. Kinh hoàng hơn nữa, một cụ DUT tên là Mai Loan gì đó, lại dám công khai lên TV hùng hổ phán cụ Biden là người đã "bênh cờ vàng". Bênh? Bằng cách liên tục biểu quyết giết miền Nam VN, trong ba năm làm thượng nghị sĩ trước khi CSBV chiếm miền Nam VN??? (Xem bài đọc thêm ở dưới).

Và cuối cùng,

40. Tôi thấy thật tội nghiệp cho cả đám trí thức Mỹ mà Lê-Nin gọi là ‘useful idiots’ và cái đuôi Vẹt tị nạn của chúng.

**

Nhìn vào một tổng thống Mỹ như vậy, không ai không … toát mồ hôi hột. Thế nhưng lại có cụ VVL rất thỏa mãn, rất happy, hoành tráng viết “Một ông già thật sự già yếu bình thường nhưng Hoa Kỳ chỉ cần như thế”! Vì “nước Mỹ không cần vĩ đại”!

Xin lỗi quý vị, chứ giám đốc một văn phòng hạt tiêu với một ông giám đốc và hai bà thư ký thì có thể trao cho một cụ già lẩm cẩm được, chứ lãnh đạo đại cường số một trên thế giới mà bất cứ quyết định lớn nhỏ nào cũng có hậu quả trên tài sản và sinh mạng cả trăm triệu người thì khác rất xa. Như vậy làm sao đối đầu với Putin, Tập, Merkel, Macron, cả trăm lãnh đạo thế giới tốt có xấu không thiếu, thậm chí còn có thể bị tên nhóc Bắc Hàn bạt tai như chơi, chưa kể cả vạn tay tổ lãnh đạo chính trị, kinh doanh, tổ chức, hội đoàn trong nước, thiện có mà ác cũng không thiếu trong cái xứ hùng mạnh nhất thế giới này. Nếu không hiểu rõ tầm mức quan trọng của tổng thống Mỹ thì tốt nhất đừng bàn chuyện chính trị, lo chơi với con cháu vui hơn nhiều.

Tính phe đảng là chuyện bình thường, nhưng tính phe đảng quả là đã xuống đến vực thẳm của vô lý, vô tri, vô giác khi sẵn sàng chấp nhận bất cứ tay gà mờ lơ mơ lẩm cẩm bất tài lú lẫn nào cũng ô-kê miễn là ‘phe ta’, rồi biện giải vì “Mỹ chỉ cần như thế” và “chẳng cần vĩ đại”, cứ là một tiểu quốc hèn yếu lẽo đẽo lãnh đạo sau lưng Congo cũng đủ vui rồi.

VŨ LINH

06 April 2021

Hình đẹp



Nhiếp ảnh: Loc Bui (lenhHXung)

05 April 2021

‘Độc môn tuyệt kĩ’ của ông Trump – tử huyệt của ĐCSTQ

Chế tài áp vào những cá nhân làm việc xấu, sẽ không ảnh hưởng quan hệ hai nước

Sau khi Biden lên nắm quyền, vị “Tổng thống ngủ gật” – theo cách gọi của người dân Mỹ – đã đảo lộn toàn bộ chính sách của ông Trump, nhưng có một chính sách mà ông Biden không thay đổi được. Đây được gọi là ‘di sản’, một ‘độc môn tuyệt kĩ’ của người tiền nhiệm – Trump; Giáo sư Chương Thiên Lượng đã nói vậy trong bài Chính luận thiên hạ đăng ngày 29/3…  

‘Độc môn tuyệt kĩ’ này chính là ông Trump tăng chế tài lên những cá nhân làm việc xấu thay vì áp dụng lệnh trừng phạt lên quốc gia Trung Quốc. Áp lệnh trừng phạt lên cá nhân quan chức và tay chân của ĐCSTQ, đây mới là tử huyệt của ĐCSTQ.

Tại sao? Bởi vì theo Giáo sư Chương, nếu áp chế tài lên quốc gia, thì ĐCSTQ sẽ đem những thống khổ này trút lên thân bàn dân trăm họ, các quan chức làm điều xấu vẫn có rượu ngon và mỹ nữ, họ vẫn sống tốt. Nếu áp lệnh trừng phạt lên cá nhân làm việc xấu, thì cá nhân này không chạy thoát khỏi lệnh trừng phạt, không trút được thống khổ lên dân thường. Thêm vào đó chế tài áp lên cá nhân làm điều xấu sẽ khiến ĐCSTQ xảy ra lục đục nội bộ. 

Trong bài phân tích còn nói thêm các vấn đề như: thế giới sẽ ra sao nếu Trung Quốc làm bá chủ? Những đầu tư có động cơ mờ ám của Trung Quốc…

Dưới đây là bài bình luận của Giáo sư Chương: 

**


Trump đã tìm được một chiêu khắc chế kẻ địch, ‘độc môn tuyệt kĩ’ đó đối với ĐCSTQ mà nói là vô cùng, vô cùng hữu dụng. Biden không những buộc phải kế thừa tuyệt chiêu đó, mà cả Liên minh châu Âu cũng học theo.

…Di sản chính trị của ông Trump, ông Biden không cách nào đảo ngược được. Vào thời ông Trump, người ta đã thấy được sự tà ác của ĐCSTQ, dù là vấn đề Tân Cương, Hồng Kông hay là vấn đề virus corona. [Về vấn đề virus corona] bất kể truyền thông phủ nhận như thế nào, dù Tổ chức Y tế thế giới WHO nói như thế nào, ông Trump vẫn gọi đó là “Virus Trung Quốc”… Tôi cảm thấy cách gọi chuẩn xác là CCP virus, là virus ĐCSTQ. 

Nguồn gốc virus rất đáng ngờ, sau đó dưới sự che giấu của ĐCSTQ, nó đã thành đại dịch toàn cầu. Cho nên toàn thế giới dù người khác nói như thế nào, chuyên gia bác bỏ tin đồn như thế nào, [mọi thứ] đã quá trễ. Ấn tượng đầu tiên của mọi người là đều biết đây là dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán, đây là virus do ĐCSTQ phóng thích ra. Như thế cảm nhận của người Mỹ về ĐCSTQ là rất xấu. Do đó trong chính sách của nước Mỹ cũng không thể quay trở lại thời kỳ ‘thân tình với Trung Quốc’ nữa. 

Có người nghĩ, liệu có thể giống như sự kiện Lục Tứ, hoặc là thảm hoạ nhân quyền khác, mà sau khi bị các nước phương Tây chế tài, rất nhanh sau đó họ lại thân với ĐCSTQ? Tôi cho rằng có hai lý do khiến điều này không thể xảy ra. Hai điểm này mọi người suy nghĩ một chút, nó rất có ý nghĩa.

Thứ nhất, Trung Quốc giờ đây đã thành nền kinh tế thứ hai thế giới, cũng chính là nói, trong quá khứ khi bạn còn nhỏ [và yếu], tôi có thể nhân nhượng với bạn nhưng hiện tại bạn đã là ‘anh hai’ – nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, thế thì không thể nhân nhượng. Nếu tiếp tục nhân nhượng, ĐCSTQ nếu trở thành anh cả, thì toàn thế giới sẽ bị ngược đãi, cả thế giới sẽ sống không yên. Đây là điểm thứ nhất. 

Những đầu tư có động cơ mờ ám của Trung Quốc…

Bạn có thể thấy những ngày gần đây, ĐCSTQ đã ký thoả thuận với Iran. ĐCSTQ khi đó nói, hiệp định 10 hay 25 năm gì đó, tôi đã quên rồi, nhưng tổng số tiền ĐCSTQ đầu tư vào Iran là 250 tỷ đô-la Mỹ. Iran thiếu đô-la Mỹ, Iran bị Mỹ chế tài, tôi không rõ ĐCSTQ làm thế nào để đưa tiền cho Iran, bởi vì như vậy là vi phạm lệnh trừng phạt của Mỹ đối với Iran, trừ phi Biden ký thoả thuận dỡ bỏ trừng phạt với Iran. 

Nhưng dù như thế nào, khi ĐCSTQ muốn đưa Iran 250 tỷ đô, rất nhiều người Iran đã phản đối. Bạn đưa bao nhiêu tiền như thế, họ đúng là phản đối, họ không muốn phụ thuộc vào bạn. Bởi vì nếu như thế, họ cảm thấy tương đương với việc đem toàn quốc gia Iran này bán đi, Iran sẽ biến thành ’em trai nhỏ’ [của Trung Quốc], họ không muốn điều đó. 

Như tại Cộng hòa Séc, Trung Quốc có một hạng mục xây nhà máy điện hạt nhân 10 tỷ đô-la với nước này, Séc cũng không chịu, ‘chúng tôi không muốn thứ của bạn, chúng tôi không muốn bị bạn khống chế’. 

Do đó nói hiện tại mọi người trên thế giới đều ghét ĐCSTQ, mọi người đều cảm thấy nếu ĐCSTQ trở thành ‘anh cả’, thì mọi người sẽ không có ngày nào yên. Đây là điểm thứ nhất, bạn không nên nhân nhượng ĐCSTQ. Thời điểm này không giống như thời điểm thảm sát Lục Tứ 1989.

‘Độc môn tuyệt kĩ’ của ông Trump – tử huyệt của ĐCSTQ

Điều thứ hai, kỳ thực là điều tôi – Giáo sư Chương Thiên Lượng – muốn đàm luận hôm nay, vấn đề rất quan trọng, rất quan trọng. 

Trump đã làm một việc mà trước nay chưa có ai từng làm. Là việc gì? Chính là ông tăng chế tài (trừng phạt) lên các lãnh đạo ĐCSTQ, chế tài lên cá nhân. 

Mọi người thử nghĩ xem, thử bình luận xem, việc này chưa từng xảy ra, trước đây chế tài Trung Quốc là tăng thuế quan, hoặc là cấm vận thương mại, cấm vận công nghệ… Chế tài trước đây là nhắm vào quốc gia, nhưng ông Trump ra chế tài nhắm trực tiếp vào thực thể là cá nhân làm điều xấu. 14 Thường uỷ Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc đều bị Mỹ chế tài. 

Việc này có ý nghĩa gì? Nếu chế tài lên quốc gia hoặc chế tài lên thực thể là Trung Quốc, thế thì ĐCSTQ sẽ đem những thống khổ này trút lên thân bàn dân trăm họ. ‘Nếu bạn tăng thuế quan, vậy thì tôi sẽ nghĩ biện pháp để người dân làm nhiều hơn, giảm chi phí, hoặc nếu không được nữa thì mọi người phải chịu cảnh ăn gió nằm sương, chuẩn bị cho những ngày tháng khó khăn’. Cho nên cách nói của ĐCSTQ khi đó là, nếu các bạn chế tài lên quốc gia, dù người dân sống khổ như thế nào, thì đảng viên ĐCSTQ vẫn có rượu ngon và gái đẹp, dù thế nào thì các đảng viên vẫn sống rất tốt, quan chức cấp cao sống cũng rất tốt. 

Nhưng nếu bạn chế tài lên mỗi cá nhân cụ thể, thì những phiền phức và thống khổ của họ sẽ không trút lên được cho ai. Cho nên bạn thấy Carrie Lam, sau khi bà ta bị Mỹ chế tài, bà không có tài khoản ngân hàng, không có ngân hàng nào cho bà làm thẻ tín dụng, cho nên bà ta không còn cách nào. Do đó bà này mới nói: ‘Lương của tôi bây giờ là tiền mặt, toàn là tiền mặt’. 

Chế tài áp vào những cá nhân làm việc xấu, sẽ không ảnh hưởng quan hệ hai nước

Cho nên tôi cảm thấy bước tiếp theo, các quốc gia khác cũng nên nghiêm túc làm theo đạo luật Magnitsky toàn cầu (2), đóng băng hoặc công bố tài sản của các quan chức ĐCSTQ, không nhắm vào quốc gia nữa mà là nhắm vào một vài cá nhân. 

Nếu chế tài lên cá nhân cụ thể, những quan chức sẽ rất chật vật, họ sẽ rất đau đớn, họ sẽ rất phẫn nộ… Người khác vì sao chế tài bạn? Bởi vì ở Tân Cương xảy ra nạn diệt chủng, nếu Trung Quốc không giải quyết vấn đề đó, các nước sẽ không gỡ lệnh trừng phạt cá nhân…

Nếu như chế tài một cá nhân cụ thể, họ không thể nói: ‘Chế tài của tôi với người này ảnh hưởng đến những gì như là vị thế chính trị [của nước tôi]’, họ không có cách nào nói những chuyện như thế. Cho nên đối với quốc gia, chế tài cá nhân (quan chức ĐCSTQ), họ không cảm thấy vì một cá nhân bị chế tài mà ảnh hưởng đến quan hệ hai nước. Nhưng đối với người bị chế tài mà nói, anh ta sẽ rất đau đớn, anh ta lại không trút được mâu thuẫn và thống khổ này lên người dân. Do đó, chế tài này rất khó giải trừ. Nếu nguyên nhân việc tôi chế tài bạn mà không giải quyết, thì chế tài rất khó gỡ xuống. 

Vậy thì nếu tiếp tục như thế tôi thấy rằng sẽ tạo thành chia rẽ trong nội bộ ĐCSTQ. Tập Cận Bình muốn chỉnh trị Hồng Kông, nhưng 14 Thường uỷ Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc lại là ‘con dê thế tội’, dần dần họ sẽ sinh tâm oán giận, họ sẽ nói ‘tài sản của tôi bị đóng băng ở Mỹ rồi, đều là do Tập Cận Bình ông đây, các nước không chế tài ông mà là chế tài chúng tôi, những ngày sau chúng tôi sẽ sống ra sao?’.   

Do đó khi chế tài từng cá nhân cụ thể, Biden chỉ tiếp tục chính sách của ông Trump. Biden không thể nói rằng ở Tân Cương không có bức hại, chúng ta dỡ bỏ chế tài này đi, Hồng Kông cũng như vậy. Cho nên tôi cho rằng ĐCSTQ lúc này muốn dùng thủ đoạn kinh tế và thương mại cũng không thể giải quyết được vấn đề quan chức cấp cao bị chế tài…

Tôi cho rằng đây là suy nghĩ mới mẻ để cộng đồng quốc tế áp chế ĐCSTQ. Tôi hy vọng suy nghĩ này có thể được các nước sử dụng phổ biến, đặc biệt là các quốc gia phát triển, nơi mà có quan chức ĐCSTQ đầu tư như Úc, Nhật Bản, Mỹ, Canada, Anh, Liên minh châu Âu. Tôi cảm thấy các nước thực sự nên liên minh lại để làm việc này. Như thế các quan chức xấu xa của ĐCSTQ sẽ không có đường thoát. Nếu công bố, đóng băng tài sản của họ, tôi cảm thấy hiệu quả sẽ càng tốt hơn, do đó tôi hy vọng phương pháp này sẽ chế tài đến cá nhân cụ thể đồng thời có thể tiếp tục khuếch đại lan rộng [biện pháp trên]. 

Ông Trump rất lợi hại ở chỗ này, ông dùng một chiêu là chế tài các cá nhân, Biden không cách nào thay đổi được. Đây quả thật là một điều rất thú vị!

Chú thích: 

(1) Nguyên gốc là ôm ấp gấu trúc, “gấu trúc” ở đây là tượng trưng cho Trung Quốc.

(2) Đạo luật Magnitsky toàn cầu: Luật này được Tổng thống Mỹ ký và trở thành luật vào cuối năm 2016. Luật này cho phép Mỹ tiến hành thực thi chế tài đối với bất cứ người bức hại nhân quyền ở quốc gia khác, từ chối cấp thị thực Mỹ, đóng băng tài sản của họ tại Mỹ… 

Theo Chính luận thiên hạ
Mạn Vũ biên dịch (Theo DKN)

Gặp Gỡ Diêm Vương… Rồi Trở Về

 Trường Sơn Lê Xuân Nhị


LTG: Bài này tôi viết cách đây vài tuần, nhưng sực nhớ, vì đang làm Chemo, đầu óc lúc mê lúc tỉnh, đã quên gởi cho một số bạn bè.  Giờ đây xin gởi cho anh chị em biết chút tin tức về Chú út 114.  Tôi vừa được gặp Diêm Vương thật, mặt mũi nó coi còn đẹp trai hơn mấy thằng Việt Cộng nhiều.  Lại khoái uống rượu nữa. 

Nếu rảnh đọc cho vui, không rảnh thì cứ delete và chửi thề moa đờ phắt một tiếng cho vui. Nếu ai muốn phổ biến tự nhiên.

Thân mến

**

Một: What’s the hell going on?

Sáng thứ hai, một buổi sáng bình thường như mọi buổi sáng của tuổi về hưu, khoảng 8 giờ ngày 1 tháng 2 Dương Lịch 2021, New Orleans Louisiana, tôi thức giấc… trong cô đơn, nhà cửa vắng tanh vì bà xã đang ở xa lo công việc.  Vào phòng tắm vừa đánh răng xong, xoay người toan bước ra thì tôi bỗng bị… rụng xuống sàn nhà như một trái mít nghe đến rầm một tiếng đinh ai nhức óc.

Đầu và ngực tôi đập xuống sàn có lẽ nặng lắm vì khi mở mắt ra, tôi nhìn thấy cái … bồn cầu tiêu đang nằm song song ngay trước mặt mình, lại còn cao hơn mình cả … thước, ngạo nghễ, trắng bóc và … tròn quay, đang lắc lư trước mặt mình.

Đù mẹ, mới sáng sớm đã lại có chuyện rồi, tôi lẩm bẩm chửi thề và tự hỏi: “What’s the fuck going on?”  Tối qua mình lại uống rượu say quá chăng?  Không, tối qua tôi chẳng uống gì cả và hôm nay mới sáng sớm chưa có rượu chè gì.  Mình cũng không bị trượt té.  Thế thì tại sao tôi lại nằm thẳng cẳng như thế này hở trời?

Có lẽ đây là hậu quả của những ngày đi Cali chơi mùa Noel rồi mới về, ăn nhậu nhiều quá chăng?  Nhưng về đã hơn tháng rồi, chẳng hề bị rụng, sao bây giờ mới rụng?

Không cần phài suy nghĩ lâu, sống trong thời buổi thiên hạ bị dính Covid rầm rầm, tôi kết luận ngay là mình đã bị dính cúm Tàu.  Tôi đã đọc rất nhiều về cúm Tàu để biết một trong những chuyện thường xảy ra cho bệnh nhân khi mới bị nhiễm là mất hết sức lực.  (Thực tế thì chuyện này chỉ xảy ra ở giai đoạn sau khi bị sốt—nhưng tôi chưa hề bị sốt.)  Tôi cũng thắc mắc là suốt tháng qua, từ khi đi chơi xa về, tôi đã không đi đâu, không tiếp xúc với ai, thế thì sao con Cúm Tàu đột nhập vào tôi được?  Cũng cần nói thêm là tất cả khứu giác, vị giác, thính giác của tôi vẫn còn đầy đủ, những người bị Covid sẽ bị mất hết những thứ này.  Nhưng buổi sáng hôm đó, tôi kết luận ngay là mình bị cúm Tàu.  Gì chớ cúm Covid-19 thì nhằm nhò gì.  Ai sợ, ông đếch sợ.  Ông chỉ cần tỉnh dưỡng và cách ly một vài ngày, xông vài phát thật tốt là xong ngay.  Nhưng chuyện quan trọng bây giờ là phải ... đứng lên cái đã.

Loay hoay mãi một lúc mới vịn cái bồn tắm ngồi lên được và nhìn vào tấm gương trước mặt, tôi giật mình đến thót.  Sao mặt mũi tôi tím bầm và … thô bỉ như thế này hở trời?

Một lúc sau, tôi gượng đứng lên được nhưng lại bị rụng xuống sàn ngay phát thứ hai, cú secondary.

Lúc ấy tôi mới khám phá ra là mình chẳng còn chút sức lực nào trong người cả.  Chuyện này hơi lạ.  Nhưng nghĩ kỹ một chút thì cũng chẳng… lạ chút nào.  Bố khỉ, chú mày đã 70 tuổi rồi, già mẹ nó rồi út ơi.  Thằng Út ngày xưa của phi đoàn 114 bây giờ đã thành một lão già.  Sinh Lão Bệnh Tử là chuyện thường, tôi chẳng lấy gì làm buồn.  Chuyện đáng làm bây giờ là phải làm thế nào để đứng lên đây?  Mẹ bố, không đứng được thì ông đành phải… bò thôi.

Nửa tiếng đồng hồ sau, vừa lết vừa bò, tôi cũng mò được xuống lầu dưới.  Ngồi được xuống cái sofa phòng khách mà tưởng êm ấm như ngồi trên ghế thiên đàng, thở hồng hộc như trâu, và không biết đã ngất đi thêm bao nhiêu lâu nữa.

Khi tỉnh dậy, quên mẹ nó mất là mình đã hết sức, tôi vụt đứng dậy và lại rớt xuống sàn một lần nữa.  Nhà dưới tôi là sàn gạch nên thân thể ê ẩm, tôi nằm co quắp.  Lần này thì tôi không còn bò dậy được, lăn cũng không được, đành nằm luôn dưới sàn nhà.  Lầu dưới nhà tối qua đi ngủ tôi đã tắt máy sưởi, trời bên ngoài hình như khoảng 40 độ, sàn gạch lại lạnh như băng, tôi run lên bần bật…

Nhà lúc ấy chỉ có mình tôi, tôi biết nếu nằm thêm một lúc nữa thì có lẽ tôi sẽ chết cóng…  Vợ đang ở mãi bên Cali, tôi quyết định gọi điện thoại cho thằng con trai.  (Đáng lẽ phải gọi cho 911, nhưng nghĩ không ra)  Nhưng khốn nạn, chẳng biết cái điện thoại bị rớt chỗ nào mất tiêu, kiếm mãi không ra.  May quá, không biết một lúc nào đó, chuông điện thoại tôi reo.  Thì ra nó nằm lọt tuốt dưới đáy cái sofa trước mặt tôi…

Tôi không còn nhớ mình đã gọi cho thằng con trai như thế nào, ra sao, nhưng giật mình tỉnh dậy ra thì đã 11 giờ đêm, đang nằm trong ICU nhà thương Ochsner, chung quanh toàn là đủ thứ ống Ni-lông, từ ống Oxygen cho tới ống máu, ống IV, toàn ống là ống.  Thằng con trai tôi vẫn còn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh chờ bố, đang chơi với cái iphone.  Nó mừng rỡ nhìn tôi nói:

- Con tới trễ chừng nửa tiếng thì bố chắc đi rồi…  Sao bố không gọi 911?

- Bố bị Covid phải không con?

- No, your Covid test is negative – You got something much, much more serious than that, Daddy.

Nghe như thế thì biết thì biết như thế, nhưng đầu óc tôi lúc ấy hoàn toàn không còn cảm nhận, không hiểu được ra gì cả.  Rồi chẳng bao lâu lại mê đi, rồi lại tỉnh dậy rồi lại mê đi cho đến ngày hôm sau mới nói chuyện được với bác sĩ.  Bác sĩ chỉ vắn tắt cho biết, mày bị ung thư, nhưng tụi tao vẫn còn chờ đợi kết quả thử nghiệm…

Vợ tôi hôm đó cũng đã khẩn cấp bay từ Cali về, hai người chỉ biết ngồi tâm sự, bàn những chuyện cần phải làm, nhưng tuyệt nhiên, không ai than trách số mạng.  Trời cho, trời lấy, chẳng có gì phải thắc mắc buồn phiền ở đây.

Thêm vài ngày nữa, tỉnh táo hơn, nằm trong nhà thương có nhiều thì giờ, tôi bắt đầu suy nghĩ về những gì xảy ra.  Và càng suy nghĩ những chi tiết thì tôi càng thấy giật mình.  Việc tôi nằm ở trong cái ICU này không phải là một chuyện mới xảy ra một sớm một chiều mà dấu hiệu đã có từ cách đây mấy năm mà tôi không thèm để ý đến.  Tôi xin viết lại để chia sẻ với những ai ở lứa tuổi trên dưới 70 như tôi.

Hai: Những dấu hiệu ngầm báo trước mà tôi không thèm … thấy

02 April 2021

Chuyện vãn đông xuân

 Lạc Đường
Điền Thảo

Đêm đen lập lòe ánh đèn vàng loang lổ. Tuyết lất phất rơi rồi mỗi lúc thêm dầy. Con xa lộ cao tốc bỗng vời vợi trở nên xa lạ. Dường như đã bị lạc. Xa lạ và sợ hãi. Tại sao lại cứ phải quen thân mới cảm thấy an toàn? Không có lạ làm sao trở nên quen. Trước không lạ thì sau làm sao khám phá ra cái đáng yêu để xin được kết thân. 

Những người khai phá xứ này gặp muôn ngàn thứ xa lạ. Điều gì giúp những người "to gan" ấy thắng được sợ hãi. Sợ hãi thú hoang, sợ con người không cùng ngôn ngữ. Bây giờ những người di dân từ xứ nóng như mình thấy tuyết đẹp nhưng ngại ngùng phải ra ngoài khi trời đổ tuyết. Lạnh giá, lầy lội. Hình ảnh quê cũ trở về đầy kỷ niệm ấm áp. Nghĩ cho cùng cũng không phải hoàn toàn ấm áp. "Trời nắng chang chang người trói người". Hổ dữ cũng không đáng sợ bằng tham quan ô lại. Lời xưa còn đó. 

Hai bên đường nhà cửa im lìm dù chưa khuya và lác đác còn nhiều cửa sổ hắt ra ánh đèn. Gõ cửa à?  Không nên. Có thể khiến người trong nhà lo ngại. Nhưng họ là hậu duệ của những người tiên phong năm xưa đến khai phái xứ này, hẳn vẫn còn chút máu coi thường sợ hãi. Càng suy nghĩ càng phân vân. Người đời nói rằng chẳng nên suy tính quá nhiều. Người suy tính quá chi ly sẽ bị lạc lối. Quyết định nhiều khi quá trễ, hỏng việc. Hãy xuống khỏi xe cái đã. Đường bắt đầu lầy tuyết. Quanh quẩn ở đây một chặp nữa coi chừng xe hết đi suông sẻ. Viễn ảnh ngủ trong xe qua đêm lạnh lởn vởn. Chiếc xe hiếm hoi chợt xuất hiện từ khúc quẹo, đằng xa kia. Mong rằng bàn tay đưa lên người ta nhìn thấy...

Người thanh niên chớm tuổi lao động mới ngày nào chưa đồng ngôn ngữ: "Ông cần giúp gì?". Giữa ban đêm sao lại có người xuống khỏi xe sẵn sàng làm một việc chẳng mang đến cho anh ta một xu teng. Tuyết bám lên những lọn tóc vàng. Nét mặt lo ngại giùm cho một người già xa lạ lạc đường - lại xa lạ. À thì ra không chỉ có tiền là lực đẩy duy nhất khiến con người hành động.

Quê xưa nay nhiều biến đổi. Con người biến đổi, ngôn ngữ biến đổi. Không phải trai tài gái sắc mà nay là "trai tiền gái sắc". Cái gì cũng ăn xổi, không muốn đợi lâu. Nải chuối mập mạp nhưng lạt phếch hôm nay bán cho một người không tinh. Ngày mai chuối ế cũng mặc! Không thể lăn ra chết hôm nay được. Mai có chết thì cũng đã sống thêm được một ngày. Tư tưởng chỉ lối nơi quê xưa hôm nay là thế.

Chàng thanh niên chỉ lối về thật rành rẽ, dễ hiểu. Chưa an tâm và không tin lắm vào đôi tai một người dễ chừng gấp ba tuổi mình, chàng ta muốn viết những chỉ dẫn lên một miếng giấy cho chắc ăn. Tiếc rằng cả hai chúng tôi đều không có bút lúc ấy. Một tờ giấy, một cây viết chẳng đáng gì cả bỗng trở nên thật quý giá. Những đứa con khi còn đi học có bút giấy thừa mứa, nhiều khi vẽ voi, phí phạm, nghĩ bực mình mà ngăn không nổi. Đem cái tinh thần tiết kiệm ở một nơi nghèo, ở cái thời hiếm mà nhét vào đầu lũ trẻ sinh ra và lớn lên ở đây gần như là chuyện không làm nổi.

Tuyết vẫn đổ đều đều. Thêm một số ngôi nhà bên đường tắt đèn. Chàng thanh niên nhận lời cám ơn quay về xe. Lạ chưa, xe anh ta không chuyển bánh. Dường như anh ta đang theo dõi xem xe tôi có đi đúng hướng hay không. Khi tôi bắt đầu sang số, chàng ta bỗng mở cửa xuống khỏi xe lần nữa. Chắc còn điều gì chàng ta muốn dặn dò thêm. Không, anh ta không dặn dò thêm mà đề nghị: "Hay để tôi đưa ông đi một đoạn đường." Thì ra chàng thanh niên áy náy không tin rằng ông già mà lại mũi tẹt da vàng hiểu lời chỉ dẫn. Mà có hiểu chắc gì không lạng quạng giữa lúc trời đất lù mù.

Chàng thanh niên không phải chỉ dẫn tôi đi một khúc đường mà hết cả đoạn đường tôi đã lạc. Chàng ta chỉ vẫy chào tại giao điểm dẫn sang xa lộ khác tôi dùng để về nhà mình. Đoạn đường khó quên ấy gần mười cây số.

Điền Thảo

01 April 2021

Khi "mỹ nhân" đi ăn phở

Đang xì xụp tô phở thì nàng bước vào quán như một luồng gió mát lại thoang thoảng hương! Vốn sợ người đời bảo máu gái nên tôi cũng chỉ dám liếc qua một tý nhưng công nhận xinh thật, dáng chuẩn, da trắng và làn tóc thì như mây.

Vừa ngồi nàng cất giọng "Ê nhóc! Lau bàn nhanh đi!" rồi quay sang nói với anh bạn đi cùng "Đéo Mẹ nó! toàn bọn lười, thấy khách thì phải biết chứ!".

Vừa nói nàng vừa rút xoèn xoẹt giấy lau xoành xoạch rồi vo tròn vứt xuống đất, tiện chân đá phát sang ngay chỗ tôi ngồi. Tôi định chuyền trả nhưng gã đi cùng cơ bắp quá, xương tôi lại yếu. 

Phở bưng ra, nàng rút chai tương xịt phèn phẹt, lấy muỗng nếm thử rồi nhân tiện muỗng ấy thò vào múc tí ớt vì "Đéo Mẹ! em phải có tí cay mới sướng anh ạ!".

Nhìn yểu điệu, thục nữ thế mà nàng cứ húp xoàn xoạt vì " Đ!t Mẹ! quán trông xấu mã mà phở ngon anh nhỉ?".

Vừa ăn nàng vừa kể  "Em ghét nhất mấy thằng già cứ liếc trộm! Hở ngực thì kệ mẹ người ta, khoét đùi chết gì chúng nó mà cứ hau háu như thấy thịt chó mới nướng!"

Nghe hơi nhồn nhột nhưng chẳng mấy khi được tận mắt chứng kiến em gái thú vị vậy.

Ăn xong, nàng kêu cái khăn lạnh, lau từ mặt đến tay, ngoáy cả mũi cho sạch, nhe cả hàm răng dính rau ra chà đi chà lại rồi vứt cái toẹt xuống sàn.

Chủ quán ra tính tiền nhắc khéo "Dưới bàn có giỏ rác chị ạ!", nàng nghe nhăn mặt bảo: "Rác vứt đầy đấy sao không nói lại hoạch họe tôi". 

Chủ đi nàng quay sang nói với bạn: "Phở ngon chứ không em chửi bỏ mẹ nó rồi".

Cuối cùng thì nàng cũng quay gót ra xe sau khi đổ cả ly trà đá rửa tay lẫn mồm, nước văng tung tóe.
Người đâu mà duyên dáng thế không biết? Xa nhau từ sáng đến giờ vẫn còn hằn trong não tôi.../-

Theo fb Mèo Hoang

30 March 2021

"Bóng Trên Vách Đá", tranh A.C.La


"Bóng Trên Vách Đá"
Oil on canvas, 20x30 in. (51x76cm)
by A.C.La Nguyễn Thế Vĩnh