Showing posts with label PhanNghĩa. Show all posts
Showing posts with label PhanNghĩa. Show all posts

21 September 2015

Thu Tím, thơ

THU   TÍM 
Cuối  dòng  sông  em  đưa  tay  vẫy  gọi 
Cả  thu  vàng  dâng  ngập  cõi  hồng  hoang
Đáy  mộ  sâu  tiếng  ai  còn  mãi  vọng
Sóng  tình  nào  xóa  dấu  buổi  thương  yêu
Bao  đắng  cay – bao  nuối  tiếc  sầu  thu  vẫn  nặng
Mắt  em  buồn  như  sương  đọng  lá  khuya
Day  dứt  mãi  lòng  ai  đau  qúa  khứ
Giấc  mộng  trầm  hơi  ấm  vùi  ngực  em 
Màu  rượu  nâu  mà  tưởng  chừng  môi  em  khóc
Mắt  huyền  nhung  dáng  tựa  ráng  chiều  buồn
Thu  tím  về  lan  nhanh  ngoài  ngõ  vắng
Ngón  tay  hồng  vén  tóc  ngước  môi  hôn
Vẫn  đứng  chờ  em  bên  hiên  trường  Luật
Lá  vàng  rơi  khỏa  lấp  lối  mòn  quanh
Thu  đến  mà  lòng  ai  quặn  thắt
Em  đâu  rồi – dáng  thương  nhớ  mòn  thu 
Mỗi  thu  về  ngồi  nhớ  em  quay  quắt
Thu  vàng  xưa  thay  mãi  thu  tím  buồn  .

                                         PHAN   NGHĨA

15 April 2015

Cái Lý Cúa Sự Thua, tham luận

                                                                      Nỗi  đau  nào  cũng  đo  được
                                                                      Nhưng  nỗi  đau  mất  nước  thật  không  cùng !

PHAN  NGHĨA

Trận  chiến  V N  đã  kết  thúc  cách  đây  40  năm  kết  quả  là  30  triệu  dân  miền  Nam  V N  đã  rơi  vào  guồng  máy  cai  trị  độc  tài  của  C S .  Với  thời  gian  qua  vết  thương  vật  chất  có  thể  phần  nào  thay  đổi  trái  lại  vết  thương  lòng  của  hàng  triệu  con  người  đã  một  thời  vào  sanh  ra  tử  để  bảo  vệ  đất  nước  vẫn  mang  niềm  đau  buốt  như  ngày  nào  đầu  tiên  thấy  lá  cờ  C S  bay  giữa  Sài Gòn .

Kết  cuộc  nào  cũng  có  lý  do  của  nó, biết  được  lý  do  thì  dù  ở  vị  thế  nào  chúng  ta  cũng  không  ân  hận  hay  oán  trách  và  cũng  nhờ  đó  chúng  ta  nhận  chân  được  mặt  trái  của  cuộc  đời , biết  được  dã  tâm  của  bạn  bè  và  sự  bẩn  thỉu  đê  tiện  của  kẻ  thù .
          
Ba  mươi  năm  đánh  nhau  với  C S  Bắc  Việt , chúng  ta  sẵn  sàng  hy  sinh  không  hề  lui  bước , anh  dũng  chiến  đấu  với  kẻ  thù , từng  lớp  thanh  niên  này  đến  lớp  thanh  niên  khác  lăn  xả  vào  chiến  trường  cố  chận  đứng  sự  xâm  lăng  của  C S , nhưng  cuối  cùng  chúng  ta  đành  bỏ  cuộc , kẻ  chạy  trốn  xa  quê  hương  sống  đời  lưu  lạc , người  ở  lại  bị  đọa  đày  từ  giữa  phố  chợ  đến  chốn  rừng  xanh . Vậy  điều  gì  làm  cho  chúng  ta  mất  nước  , lý  do  thì  rất  nhiều .
          
Hiệp  Định  Geneve  1954  chia  đôi  đất  nước  V N  bởi  vĩ  tyuến  17 ( sông  Bến  Hải ) , phía  Bắc  dành  cho  C S  Bắc  Việt  và  phía  Nam  dành  cho  V N C H . Trong  H Đ  Geneve  1954  có  qui  định  sau  2  năm  sẽ  có  cuộc  Tổng  Tuyển  Cử , bên  nào  thắng  sẽ  cầm  quyền  toàn  bộ  V N  thống  nhất .
          
Nhưng  cuộc  Tổng  Tuyển  Cử  đã  không  được  thực  hiện  vì  miền  Nam  T. T. Ngô  Đình  Diệm) cho  rằng (và  điều  này  đúng ) chế  độ  CS  Bắc  Việt  là  một  chế  độ  độc  tài  kềm  kẹp  người  dân , do  đó  người  dân  miền  Bắc  không  thể  có  tự  do  để  sử  dụng  lá  phiếu  của  mình . Miền  Nam  VN  chỉ  chấp  nhận  tổng  tuyển  cử  một  khi  chế  độ  miền  Bắc    phần  nào  có  tự  do  thật  sự và  điều  này  hiển  nhiên  không  bao  giờ  xảy  ra , do  đó  HĐ  Geneve  lần  hồi  không  còn  được  áp  dụng .
          
Không  chiếm  được  miền  Nam  bằng  phương  pháp  luật  định , CSBV  bắt  buộc  phải  chiếm  miền  Nam  bằng  vũ  lực  bởi  2  cách : đưa  quân  trực  tiếp  đánh  phá  chiếm  đất  miền  Nam , lập  Mặt  Trận  Giải  Phóng  ngay  tại  miền  Nam  để  quấy  phá  nội  bộ  miền  Nam  và  trợ  giúp  bộ  đội  Bắc  Việt .

10 September 2014

RỒI CŨNG TỚI !

RỒI   CŨNG   TỚI  !
 

Hôm qua  nghe  tin  mày  đi
Lòng  vui  buồn  lẫn  lộn
Mất  một  thằng  bạn  thâm  giao
Lăn  lóc  từ  Luật  qua  Hành  Chánh
Quanh  năm  nói  nói  cười  cười
Hớn  hở  khi  có  ít  tiền
Rủ  ra  Pagode  uống  cà  phê
Hay  đến  Bùi  Viện  nhậu  cua  rang  muối
Vui  là  mày  đi  yên  ả
Vợ  mày  bảo  -  ngã  xuống  cái  đùng  rồi  đi  luôn
Tim  ngừng  đập  -  mũi  hết  thở
Mà  miệng  vẫn  mĩm  cười
Mày  ngon  -  dám  giỡn  mặt  với  Tử  Thần
Một  chuyến  đi  thật  đẹp
Không  chemo  -  không  xạ  trị
Không  dây  nhợ  -  không  kéo  kềm  cắt  phổi  moi  gan
Không  đục  xương  vặn  ốc  -  không  thông  ruột  bơm  dầu
Vừa  uống  xong  hai  chai  bia  là  ngủm .
Mày  lên  trên  lo  làm  ăn
Bạn  bè  lên  sau  giúp  bảo  lãnh
Cho  ở  nhờ  vài  tháng  -  như  Việt  Nam  mới  qua  Mỹ
Tao  nghe  Thiên  Đường  nay  cũng  chật  chội
Qúa  nhiều  người  hiền - người  tốt  được  lên
Một  nhà  năm  bảy  thánh  thần  trú  ngụ
Còn  tao  -  vẫn  cầu  xuống  Địa  Ngục
Chơi  với  ma  qủi  vui  hơn
Không  phải  nịnh  bợ  -  khúm  núm  -  cúi  đầu  kính  cẩn
Gặp  nhau  chỉ  nháy  mắt  -  chửi  thề
Uống  dăm  ly  rượu  mắt  mèo  -  đánh  vài  ván  phé
Hy  vọng  có  quán  thịt  rừng  ở  đất  Diêm  Vương .
Thôi  mày  yên  nghỉ
Sẽ  gặp  nhau  -  ở  nơi  đâu  cũng  chưa  biết  !
PHAN   NGHĨA 

23 July 2013

BÓNG ĐEN CUỐI ĐỜI, thơ

BÓNG   ĐEN   CUỐI   ĐỜI
  .
Bao  năm  mòn  mỏi  xứ  người
Thèm  một  phút  trở  về  đất  mẹ
Muốn  nhìn  tia  nắng  vàng  ấm  áp
Làn  bụi  mờ  thấm  đượm  mồ  hôi
Tiếng  xôn  xao  cổ  tích  ngóng  chờ
Nhịp  chân  bước  cuộn  tình  hè  phố .

Nhưng  tất  cả  trở  thành  xa  lạ
Người  thân  quen  lạc  mất  dấu  tìm
Ngôi  nhà  cũ  oằn  mình  chủ  mới
Mất  tình  người  đối  xử  thú  hoang
Quay  nhìn đâu  chỉ  thấy  kim  tiền
Trên  quê  hương  cứ  ngỡ  viễn  khách
Đây  là  đâu  có  phải  đất  nhà
Hay  đã  lầm  cõi  ta  bà  tục  lụy
Đồng  bào  ta  mà  tưởng  dân  nào
Sao  tiếng  nói  chỉ  toàn  lợi  lộc
Sống  trong  ngục  cứ  nghĩ  đất  hứa
Cúi  đầu  chui  rúc  kiếm  chút  lợi  danh
Quì  mọp  gối  hầu  kẻ  vong  nô
Lột  dân  đen  tận  cùng  xương  tủy
Hèn  hạ  cầu  xin  phương  bắc  cuồng  bạo
Hống  hách  thù  hằn  dân  lành  cô  thân.

Có  phải  chúng  ta  dân  Việt
Sao  vô  tình  khi  đất  nước  điêu  linh!

PHAN   NGHĨA

31 May 2013

Vọng Cố Nhân, thơ

VỌNG   CỐ   NHÂN

Em , em  ở  đâu ?
Ta  gọi  tên  em  khắp  nẻo
Kiếm  tìm  em trong  mộng  hao  gầy .
Em  ở  Arizona  nắng  cháy , Texas  khô  cằn  hay  Santa  Ana  cuồng nhiệt
Có  khi  nào  ẩn  mình  nơi  Boston  buồn  thương  .

Ôi , giọng nói  nét  mắt  làn  môi
Còn  chút  gì  đọng lại  hay  đã  nhòa  theo  thời  gian  mất  mát
Từ  trong  tim , mạch  máu  cùng  các  thần  kinh  ảo  giác
Hình  dáng  tiếng  cười  quấn  quít  không  nguôi
Ngồi  nhớ  em  trong  nhịp  đời  chất  ngất
Hình  hài  này  tàn  lụn  bởi  thời  gian
Rồi  một  giây  tất  cả  mãi  xa  rời
Ta  tìm  kiếm  bàn  tay  em  sưởi  ấm  .
Bây  giờ  em  ở  đâu , hỡi  người  con  gái  hiền  ngoan  thùy  mỵ
Trong  phút  nào  quay  quắt  nhớ  em 
Những  giọt  lệ  hay  giọng  cười  quá  vãng
Làm  tim  ta  lạc  mất  lối  về  .

Bây  giờ  em  ở  đâu  ?
Khi  hoàng  hôn  tắt  nắng  hay  bình  minh  thức  giấc
Em  có  nghĩ  về  ta  như  kẻ  tìm  trầm
Bao  đắng  cay  bao  uất  nghẹn  đổi  dời
Ta  một  lòng  khắc  khoải  nhớ  thương  em .
PHAN   NGHĨA 

25 July 2012

Kỷ Niệm Xanh, thơ

Kỷ Niệm Xanh.

Tặng trường Quốc Gia Hành Chánh

Em trở về cuối đường tắt nắng
Còn đâu hoa em hái cài đầu
Tiếng trống trường nhòa tan buổi học
Ngẩn ngơ nhìn cánh bướm vờn xa
Hai mươi năm chặng đường đen bạc
Óng chuốc nào tình nhớ hỏi thương
Xa cách nhau vương vấn bao lần
Nay gặp lại bồi hồi rung cảm
Tóc hai ta bây giờ đã bạc
Mộng ngày nào xanh thẳm không gian
Mái trường xưa dấu vết đi tìm
Mất hết lối trên đường yêu cũ
Nắng nhảy vui nắng vàng như nước
Tay em hồng vén tóc mây bay
Đất trời xa em thấy nơi nào
Con chim hót cho đời câm lặng
Có hôm nao em về chốn cũ
Một cõi đời heo hút già nua
Cho anh xin nụ cười kỷ niệm
Cất giữ vào một chút riêng tư!

Phan Nghĩa.

01 May 2012

Mưa Huế, thơ

Mưa Huế.
Chiều mùa đông mưa dầm rét buốt
Nước vây quanh khắp nẻo sông hồ
Hàng sầu đông nỗi buồn đứng đợi
Hương em về tạt ngõ bay qua
Thương khóc ai trường thành câm lặng
Mái tóc thề che khỏa nhớ mong
Gác tía lầu cao buồn sương phụ
Cánh sen tàn rơi rụng đêm thâu.

PHAN NGHĨA

20 February 2012

Thơ

Nỗi Buồn

Giọt mưa nghe đọng hồn trong lá
Có ai buồn khi đất nước mất đi
Hồn ngọc đong đưa cõi Niết Bàn
Bao man khổ đầy quanh bếp lửa.
Huyền diệu đâu hỡi người dân Việt
Sao cúi đầu nhục nhã dưới manh nhân
Chí hiên ngang coi mạng sống gió đùa
Còn đâu nữa uổng công lao Tiên Tổ
Hèn hạ lót mình chịu gót nhục
Thản nhiên cười khi đất nước mạt vong
Nhìn cảnh xa hoa lòng đời thất vọng
Mất hết rồi, dân Việt quá hèn nhi
Bao con tim, bao khối óc huyết thề
Cuối cùng rồi cũng là cơm áo
Nỗi hằn nhục suốt đời không rửa sạch
Đớn đau này khổ mãi cùng ai!

PHAN NGHĨA

06 September 2011

Thơ Phan Nghĩa


Lời Cuối

Đất nước mất không giành lại được
Ngậm ngùi buồn nhớ tiếc Kinh Kha
Ơn tiên trả lại cõi trần
Thong dong một bước ngọt ngào phù du.

*

Non đoài nhớ mãi vầng dương
Chùm tơ nguyệt lặn mây về lối xưa
Hương đâu bay thoảng gió chiều
Lung linh cõi mộng ân tình là đây.

Phan Nghĩa

10 February 2011

Thơ Phan Nghĩa

Âm vãng

Nước gọi hồn đau thương về một nỗi
Nếm điêu tàn dịu ngọt đầy vơi
Đã bao đêm thức trắng hao gầy
Ai chờ mãi cho muôn trùng giai điệu
Hương ngát trần ai mong chờ nỗi nhớ
Cũng phiêu bồng tan tác chia ly
Ai thương vay khóc mướn điên cuồng
Mùi dị thảo tòa dài theo suối tóc
Thêm một lần tưởng chừng muốn khóc
Cả trời buồn hun hút dấu hoang sơ
Đêm thương ly
Đêm tạo khúc bi cầm
Đêm hò hẹn cung nguyền sâu thẳm
Một thoáng yêu đương muôn ngàn giọt lệ
Cõi hồng trần thấp thoáng phút chia tay
Đây là đâu hỡi giai nhân huyền bí
Để phím chùng tỏ nhạt bâng khuâng
Thương yêu như hoa lá nẩy mầm
Ngàn ân ái vơi đầy cách biệt
Đã bao đêm ngân triều muốn tắt
Cả hình hài tan rữa cõi trần u
Số kiếp lang thang số kiếp đọa đày
Thôi hãy để linh hồn câm lặng.

PHAN NGHĨA

Trump Không Biết Làm Thế Nào Để Kết Thúc Cuộc Chiến Với Iran

Thomas L. Friedman,   “ Trump Has No Idea How to End the War With Iran ”   The New York Times Chuyển ngữ:  Lương Định Văn Tôi đến Tehran lần...