Showing posts with label A-9a Để SuyGẫm. Show all posts
Showing posts with label A-9a Để SuyGẫm. Show all posts

30 January 2024

Bạn Tự Hào Vì Điều Gì ?, để suy gẫm

- Thụy Sĩ , Canada.v.v họ không có thương hiệu ô-tô riêng như Vinfast của Việt Nam. Nhưng họ lại là quốc gia giàu nhất thế giới, hàng năm họ vẫn viện trợ bố thí cho Việt Nam.

- Pháp, Đức, Anh họ cũng không sản xuất smartphone riêng như Bphone của Việt Nam. Nhưng họ cũng là những quốc gia tiên tiến bậc nhất thế giới.

- Campuchia cũng không tự hào đánh đuổi Thực Dân, Đế Quốc như Việt Nam. Họ kết thúc chiến tranh vào những năm 80. Ấy vậy mà giờ đây kinh tế nước họ đã vượt qua Việt Nam.

- Indonesia, Malaysia họ cũng không dám tự hào vì luôn thua cuộc trong những trận đá bóng giải SeaGame với Việt Nam. Nhưng họ vẫn là những quốc gia tiếp nhận phần lớn lực lượng lao động cơ bắp , gái mại dâm Việt Nam sang “đánh thuê“ cho họ.

 - Lào, Singapore .v.v cũng không dám tự hào vì nước họ ko có “Người đốt lò vĩ đại chống tham nhũng CtN Nguyễn Phú Trọng” . Vậy mà nước họ nào có tham nhũng đục khoét, kiệt quệ như Việt Nam đâu.

 - Hàn Quốc cũng vậy, họ không tự hào như Việt Nam là nước xuất khẩu gạo đứng thứ 2 thế giới. Vậy mà năm 2018, họ lại viện trợ 10.000 tấn gạo cứu đói cho các tỉnh miền Trung ở Việt Nam.

 - Mỹ, Úc, New Zealand họ cũng không bao giờ tự hào vì có mỗi hơn 300 năm lịch sử (thua xa Việt Nam 4.000 năm Văn Hiến). Ấy vậy mà khoa học kỹ thuật, giáo dục họ phát triển đến mức hàng năm có biết bao nhiêu du học sinh Việt Nam  bám càng“ theo sang ở lỳ.

- Nhật Bản, Đài Loan, Hàn Quốc họ cũng không thể tự hào như Việt Nam. Bởi lẽ họ không có “Vị lãnh tụ, danh nhân văn hoá thế giới Bác Hồ muôn vàn kính yêu“. Thế mà từ già trẻ gái trai Việt Nam phải qua nước họ làm nô lệ (xklđ).

- Biết bao nhiêu quốc gia trên thế giới họ cũng không có lực lượng Mũ Nồi Xanh của Liên hợp Quốc như Việt Nam. Họ không gửi quân sang Châu Phi. Vậy mà họ vẫn giữ nguyên được lãnh thổ biển đảo quốc gia của họ.

- Các nước khác họ cũng chẳng có cái “Tư tưởng của Hồ Chí Minh“. Vậy mà tỉ lệ mại dâm, phá thai, Sida, ung thư nước họ ít hơn ở Việt Nam rất nhiều.

 * Vậy một lần nữa tôi xin hỏi, các bạn tự hào vì điều gì ?

(Internet)

06 November 2018

Phụ nữ tài tình hơn phái mạnh

Ông William Golding, nhà văn, nhà thơ người Anh (1911-1993) đã viết về phụ nữ thế này:
Tôi nghĩ Phụ nữ thật ngốc khi họ cho rằng họ bình đẳng với đàn ông.

Thực ra họ luôn luôn là người vĩ đại hơn đàn ông. Bất cứ cái gì đưa cho phụ nữ, họ cũng sẽ tạo ra những giá trị cao hơn.

– Khi đàn ông đưa cho họ tinh trùng họ sẽ tạo ra một em bé.
– Khi bạn đưa cho họ một căn nhà, họ sẽ tạo ra một tổ ấm.
– Nếu bạn đưa cho họ những thực phẩm họ sẽ tạo cho bạn một bữa ăn ngon.
– Nếu bạn tặng họ những nụ cười, họ sẽ tặng bạn trái tim yêu.
– Phụ nữ luôn nhân lên, tạo ra những giá trị lớn hơn bất cứ thứ gì bạn trao cho họ.
– Nhưng nếu bạn trao cho họ một thứ gì bẩn thỉu thì hãy coi chừng, bạn sẽ nhận lại ... lot of shit đấy.
(internet)

22 December 2015

Câu chuyện Mùa Giáng Sinh

Như thường lệ, mỗi mùa giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng – một chiếc xe hơi mà vì tôi đã học được một bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy…
Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.

Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, “Đây là xe của cô ạ ?”. Tôi khẽ gật đầu, “Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho.” Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. “Ý cô là… anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì ?” “Ôi ! Cháu ước gì…”. Cậu bé vẫn ngập ngừng.

Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. “Cháu ước…”, cậu bé tiếp tục “…cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy”. Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, “Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này ?”. Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời : “Cháu thích lắm ạ !”

Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, “Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không ?”. Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm… “Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ…”

Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.

“Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa !”.

Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện. Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.

Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-su : “Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc.”

(Phan An , nhóm AFAR, gửi tới)

29 October 2015

Giai Thoại Về Nhạc Phẩm Làng Tôi

Phan Văn Thanh

Làng tôi có cây đa cao ngất từng xanh
Có sông sâu lờ lững vờn quanh êm xuôi về Nam …
Làng tôi bao mái tranh san sát kề nhau
Bóng tre ru bên mấy hàng cau đồng quê mơ màng!
Năm ấy, đoàn hát Kim Chung lần đầu tiên có kế hoạch thực hiện bộ phim nhựa có tiếng nói (âm thanh). Để cho bộ phim thêm phần hấp dẫn, trang trọng và gây ấn tượng với công chúng trong buổi chiếu ra mắt, toàn bộ êkíp điều hành, bầu sô, đạo diễn … đồng ý việc tổ chức một cuộc thi sáng tác bài hát làm nền cho phim với giải thưởng lớn cho tác phẩm được chọn. Đây cũng là bộ phim nhựa có âm thanh đầu tiên của ngành điện ảnh Việt Nam vào thời ấy. (1952)

Cuộc thi được tổ chức rộng rãi trong công chúng, không phân biệt tuổi tác, chuyên nghiệp hay nghiệp dư…đã có nhiều nhạc sĩ tên tuổi cùng một số những người mới thành danh trong làng ca nhạc giải trí thời đó tham gia. Đề tài sáng tác là quê hương và con người Việt Nam.

Sau nhiều lần chọn lựa rất công bằng và vô tư, ban giám khảo đã mất khá nhiều thời gian bàn bạc, nhận xét rồi cân nhắc để đưa ra một sự chọn lựa chính xác, dù biết đó là một quyết định rất khó khăn. Cuối cùng, Ban tổ chức đã công bố, tác phẩm được chọn để trao giải là bài hát “Làng Tôi” của một tác giả vô danh tiểu tốt, cái tên nghe chừng như rất xa lạ trong làng ca nhạc Việt thời ấy đó chính là nhạc sĩ Chung Quân.

Bản nhạc Làng Tôi được chọn vì nó mang hơi thở của một vùng quê yên bình, lời lẽ cũng mộc mạc, dung dị thấm đẫm tình cảm của người dân Việt Nam, cho dù năm đó tác giả bài Làng Quê mới chỉ vừa 16 tuổi. Nhạc phẩm Làng Quê và cái tên Chung Quân ra đời từ dạo ấy. Nhờ giai điệu du dương, thắm thiết tình người tình quê của Làng Tôi cứ mãi bay xa mà cái tên nhạc sĩ Chung Quân trở nên nổi tiếng và đi vào lòng người.

Nhiều nhạc sĩ tên tuổi và giới văn nghệ thời đó có hơi ngỡ ngàng, nhưng mọi người đều công nhận bản nhạc "Làng Tôi" xứng đáng được nhận giải thưởng vinh dự đó.
Quê tôi chìm chân trời mờ sương
Quê tôi là bao nguồn yêu thương
Quê tôi là bao nhớ nhung se buồn
Là bao vấn vương tâm hồn ... người bốn phương.
Bản Làng tôi đã giành được giải của công ty điện ảnh, đoàn cải lương Kim Chung ở Hà Nội để làm bản nhạc nền cho phim Kiếp Hoa.

Hành trình về phương Nam

Thế rồi, thế sự đổi thay theo mệnh nước nổi trôi. Năm 1954, Chung Quân cùng gia đình di cư vào Nam, định cư ở vùng Khánh Hội. Nhờ đã từng học sư phạm chuyên ngành về nhạc và danh tiếng của Làng Tôi, Chung Quân được Bộ Quốc gia Giáo dục của Đệ Nhất Cộng Hòa ưu đãi, cho dạy môn nhạc tại hai trường trung học Chu Văn An, và Nguyễn Trãi. Thời gian giảng dạy ở trường Nguyễn Trãi, Chung Quân là thầy dạy nhạc của nhiều nhạc sĩ nổi tiếng sau này như Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An, Đức Huy, Nam Lộc... Cũng khoảng thời gian 1955 - 1956, ông có soạn bản hợp xướng Sông Bến Hải, theo một vài ý kiến thì đó là một trường ca có giá trị nghệ thuật, viết về cuộc di cư năm 1954, nhưng về sau không thấy phổ biến rộng rãi.

Trường Nguyễn Trãi năm ấy có cậu học trò nghèo nên buổi trưa thường không về nhà mà nghỉ lại ở trường cùng bữa ăn trưa là gói xôi mà mẹ cậu đã mua cho cậu đem theo từ sáng sớm. Thay vì nghỉ trưa, cậu học trò lại tha thẩn trong trường để rồi lắng nghe được câu chuyện tranh cãi giữa hai người thầy.

Trong một căn phòng, tiếng của vị giáo sư Hà Đạo Hạnh (cử nhân toán) đang ầm ĩ nói với nhạc sĩ Chung Quân
    - Trình độ học vấn của anh chỉ đáng là học trò của tôi thôi. Việc anh được dạy chung với những giáo sư như chúng tôi là một vinh dự cho anh, anh có biết điều đó không?
    - Nhưng thưa giáo sư, nếu hỏi công chúng có biết nhạc sĩ Chung Quân là ai không? Thì chắc chắn nhiều người biết đó là tác giả của bản nhạc Làng Tôi. Còn như hỏi họ, có biết giáo sư Hà Đạo Hạnh là ai không? Tôi tin người ta không mấy người biết.
Câu chuyện đang đến hồi hấp dẫn, và cậu học trò cố áp sát tai để chờ nghe tiếp xem Giáo sư Hà Đạo hạnh trả lời ra sao, bỗng từ phía sau, một bàn tay lạnh lùng của thầy giám thị véo vào tai cậu học trò kéo đi chỗ khác! Và vì thế mà câu chuyện đành dở dang ở đây.

Rồi thời gian trôi qua, tưởng mọi chuyện đã rơi vào quên lãng. Nhưng không, nhạc sĩ Chung Quân đã không chịu bỏ qua dễ dàng như vậy, ông nhất định phải đòi lại món nợ danh dự này. Không công danh thà nát vói cỏ cây.

Nhạc sĩ Chung Quân sau đó đã quyết chí tiếp tục con đường kinh sử, ông ghi danh theo học và hoàn thành tú tài toàn phần, sau đó, ông lại tiếp tục việc học để đạt cho kỳ được mảnh bằng Đại học. Cuối cùng, ông đã tốt nghiệp cử nhân văn chương tại Anh quốc.
Đã mang tiếng đứng trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông
Nhớ lại câu chuyện ngày xưa, nhạc sĩ Chung Quân sao chép tất cả văn bằng mà mình có được gửi về cho giáo sư Hà Đạo Hạnh kèm theo lời nhắc nhở rất nhẹ nhàng lịch sự.

Thưa giáo sư Hà Đạo Hạnh, tất cả những gì mà giáo sư làm được thì Chung Quân tôi cũng đã làm được. Còn những gì Chung Quân tôi làm được thì giáo sư đã không làm được.

Viết tới đây tôi bỗng nhớ tới bài thơ của cụ Nguyễn Công Trứ có đoạn như sau:
Đã hẳn rằng ai nhục ai vinh
Mấy kẻ biết anh hùng khi vị ngộ
Cũng có lúc mưa dồn sóng vỗ
Quyết ra tay buồm lái với cuồng phong
Chí những toan xẻ núi lấp sông
Làm lên tiếng phi thường đâu đấy tỏ …
Nhạc sĩ Chung Quân đã đòi lại món nợ danh dự năm xưa một cách sòng phẳng bằng ý chí và lòng kiến nhẫn của chính ông. Rất lịch sự, tế nhị mà cũng rất quân tử. Không ồn ào, không gióng trống khua chiêng làm người khác phải ngượng ngùng, mất thể diện. Quả thật, chẳng ai biết trước được chuyện gì xảy ra trong cuộc đời.

Cậu học trò nghe lén câu chuyện ngày xưa sau này cũng theo cái nghề “gõ đầu trẻ”. Ông dạy Trung học đệ nhị cấp (cấp 3) ở miệt dưới tận tỉnh Bạc Liêu. Ngoài công việc dạy học, ông còn làm thêm nghề tay trái là viết báo, viết văn với bút hiệu Thái Phương. Sau biến cố 1975, ông nghỉ dạy và chuyển hẳn sang viết báo. Hiện nay, độc giả biết nhiều đến ông với bút danh nhà văn Đoàn Dự.

Đã có lần, nhà văn Đoàn Dự gặp lại thầy cũ là giáo sư Hà Đạo Hạnh và ông có hỏi vị giáo sư:

    - Thưa Thầy, sao ngày đó thầy lại nặng lời với Nhạc sĩ Chung Quân thế ạ!
    - Hồi ấy tôi có hơi nóng nảy nên đã quá lời

Mọi chuyện rồi cũng qua đi, người xưa giờ cũng đã trở về cùng cát bụi, nhưng câu chuyện thì sẽ còn mãi như một bài học, một tấm gương về cách đối nhân xử thế của người xưa vậy.
    
Phan Văn Thanh
CHS Văn Đức 
Lớp 12C Niên Khóa 1972 – 1975
(Nguồn: Blog Trường Văn Đức)

27 August 2015

Để suy gẫm: Người thợ cần mẫn giỏi giang

Có người thợ xây kia đã làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu trong nhiều năm cho một hãng thầu xây dựng. Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình.

Hãng thầu rất tiếc khi thiếu đi một người thợ giỏi đã tận tụy nhiều năm. Hãng đề nghị ông cố gắng ở lại giúp hãng xây một căn nhà trước khi thôi việc. Ông ta nhận lời.

Vì biết mình sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách, xây dựng căn nhà với những vật liệu tầm thường, kém chọn lọc, chỉ có bề ngoài đẹp đẽ mà thôi.

Mấy tháng sau, căn nhà đã hoàn thành. Người chủ hãng mời ông đến, trao cho ông chiếc chìa khóa của ngôi nhà và nói: “Ông đã gắn bó và làm việc rất tận tụy với hãng trong nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp của ông cho sự thịnh vượng của hãng, chúng tôi xin tặng ông ngôi nhà vừa xây xong!”

(Internet)

19 August 2015

Để suy gẫm: Làm thuê.

Có một đại gia kia suốt đời lăn lộn suy nghĩ kiếm cho ra tiền, không may mất sớm. Người vợ đem 19 tỷ thừa kế đi lấy anh lái xe của đại gia. Anh lái xe trong lúc hân hoan phát biểu:
"Trước kia, tôi cứ nghĩ rằng mình làm thuê cho ông chủ, bây giờ mới biết ông chủ mới chính là người làm thuê cho tôi". (Internet)

12 August 2015

Nhân tướng học: Bí quyết cải tạo tướng mệnh

Khuôn mặt xinh đẹp cũng là một loại phúc báo. Dù là phúc báo gì đều có căn nguyên của nó, giống như tài phú đến từ bố thí, tôn quý đến từ khiêm cung, khuôn mặt xinh đẹp đến từ dịu dàng lương thiện. Đến trung niên, tướng mạo đã đi vào ổn định, cũng là thể hiện của tính cách một người.

Nhiều người khoan hậu có khuôn mặt có phúc, người dịu dàng lương thiện có khuôn mặt xinh đẹp. Người thô bạo, vẻ mặt hung dữ; rất nhiều phụ nữ trung niên lão niên có phẩm tính không tốt, vẻ mặt thường cay nghiệt, cũng gọi là tướng bạc mệnh, khắc chồng.

Thật ra, tướng mạo không phải sinh ra là cố định, mà nó là phản chiếu của quá trình tu tâm và hành động lâu dài; cũng vì vậy, tướng mạo sẽ biểu lộ ra vận mệnh tương lai của một người. Xem tướng là một loại tích lũy kinh nghiệm, tướng tùy tâm sinh, từ mặt biết tâm, từ tâm biết mệnh.

Vậy nguồn gốc khuôn mặt tuổi thiếu niên, thanh niên ở đâu? Đặc thù của tướng mạo có quan hệ với sự di truyền của bố mẹ, như màu da màu tóc, nhưng khuôn mặt dáng người cùng tiên thiên có quan hệ, mức độ xinh đẹp là dựa theo những đời trước mà bố trí.

Nửa đời trước của một người, là ảnh hưởng từ kiếp trước, nửa đời sau, chính là tự mình. Vậy mới nói, sau khi đến trung niên, cần phải chịu trách nhiệm với hành vi của chính mình.

Lòng từ bi cũng là một yếu tố quan trọng. Người có thiện tâm, thường từ trong ra ngoài tản mát ra một loại hào quang, càng khiến người thuận mắt, càng ngày càng thích tiếp xúc.

Mà người ích kỷ, giảo hoạt, so đo, tất khó nhìn, thậm chí xấu xí; cho dù may mắn có khuôn mặt đẹp đẽ, thì trên mặt cũng sẽ dần hiện ra một vài chỗ khiến người không thích, người ta thường nói khuôn mặt không có duyên, chỉ lần đầu gặp hơi thuận mặt, tiếp xúc nhiều liền không còn thuận nữa.

Xin hãy tin rằng, tướng mạo là có thể từng bước thay đổi đấy! Nhất là một khuôn mặt xinh đẹp sẽ từ trong ra ngoài tản mát ra một lực hấp dẫn, khiến người gặp sinh lòng mến mộ. Nhiều khi, xinh đẹp hay không, chính là từ tâm người đối diện mà nhìn, tức là nhìn người mình quý, mình yêu càng nhìn càng thấy đẹp.

Vì vậy, muốn có dung mạo đẹp, trước cần nội tâm đẹp!

Một (1), người cam tâm tình nguyện chịu thiệt thì lại nhận được càng nhiều. Người có thể chịu thiệt, nhân duyên nhất định sẽ tốt, nhân duyên tốt, cơ hội tự nhiên sẽ nhiều. Mỗi người khi còn sống, có thể nắm bắt một hai lần cơ hội là đủ!

Hai (2), người thích chiếm phần hơn, cuối cùng chẳng chiếm được bao nhiêu, nhặt được một ngọn cỏ, mất đi một rừng cây. Người mà vừa đến lúc tính tiền liền kiếm cớ đi việc khác hoặc móc hoài không ra tiền, cơ bản đều là những người không có thành tựu gì.

Ba (3), người có ánh mắt tiểu nhân, tâm địa nhỏ hẹp. Lúc bạn bè hội tụ, nói ra ba câu, đều không thoát khỏi chuyện cá nhân, người này chính là ốc sên chuyển thế, nội tâm hư không, ích kỷ. Trong nội tâm chỉ có chuyện nhà mình, những chuyện khác liền không liên quan đến anh ta.

Bốn(4), chỉ có tiếc duyên mới có thể tục duyên, tức là vun bồi duyên phận. Trên đường đời, nhiều người chúng ta gặp, thật ra đều có duyên mới gặp được nhau,
-Hơn một nửa người thân chính là bạn tốt trong đời trước.
-Bạn tốt thì hơn một nửa là người thân trong đời trước
-Mang đến phiền muộn cho bạn vì hơn một nửa là người bạn đã từng gây tổn thương.
Vì vậy cần nhớ: Đối xử tử tế với người thân, quan tâm người bên cạnh, khoan dung những người làm bạn tổn thương, vì đây đều là nhân quả.

Năm (5), nội tâm vô khuyết gọi là phú, có thể bao dung người khác gọi là quý. Luôn vui vẻ không phải là một loại tính cách, mà là một loại năng lực.

Sáu (6), biện pháp giải quyết phiền muộn tốt nhất, chính là quên nó đi.

Bảy (7), tiếu khán phong vân đạm, toại đối vân khởi thì (cười nhìn gió mây nhạt, ngồi trông áng mây trôi).

Không giành là từ bi, không biện minh là trí tuệ, không nghe là thanh tịnh, không nhìn là tự tại, tha thứ là giải thoát, biết đủ chính là buông.

Tám (8), nội tâm không loạn, không khổ vì tình, không sợ tương lai, không giữ quá khứ.

Chín (9), kiếp này, bất kể thứ gì cũng sẽ không mang đi được, vậy nên hãy sống với hiện tại, cười với hiện tại, và hãy ngộ ngay bây giờ!

Biên dịch: Bình Minh, STV online
___________________________

Lời bàn của Tam Sao Cốc Tử:
Lời vàng ngọc lúc nào cũng hay nên mới ví như vàng như ngọc. Cũng đúng thôi nếu có nhiều người nghĩ rằng hiểu được lời dậy đã khó thực hành được còn khó hơn, bởi vì cái tôi bao giờ cũng là sức cản lớn nhất.

21 June 2015

Vì sao đạo đức người Trung Quốc lại trở nên biến dị đến như vậy?

Bài viết tuy lan tỏa trên internet khá lâu nhưng vẫn còn nguyên giá trị. Xin mời quý anh chị và các bạn suy gẫm với tác giả. (Bài do một thân hữu gửi tới) 
Chỉ vì có lòng tốt giúp đỡ một cụ bà bị ngã, Peng Yu đã bị cáo buộc là thủ phạm với lập luận “Nếu không có lỗi thì sao lại giúp?”

Ngày 13/10/2011 tại thành phố Phật Sơn, tỉnh Quảng Đông đã xảy ra một vụ tai nạn gây chấn động cả nước Trung Quốc. Bé Duyệt Duyệt, 2 tuổi, vì mải chơi gần cửa hàng của cha mẹ mình đã vô tình chạy xuống phố và bị một chiếc xe van cán qua người.

Người lái xe dừng lại một lúc, dường như anh ta cảm thấy mình vừa đâm phải một ai đó nhưng rồi vẫn tiếp tục nhích lên và cán qua người Duyệt Duyệt một lần nữa bằng bánh xe sau. Không chỉ 18 người qua đường không dừng lại cứu giúp, mà một chiếc xe tải khác chạy qua và tiếp tục cán lên người em mà chạy. Mãi cho đến khi một phụ nữ nhặt rác tốt bụng nhìn thấy và kéo em vào bên trong.

Sự việc này nhanh chóng được truyền đi khắp các trang mạng xã hội không chỉ ở Trung Quốc mà trên toàn thế giới, trong đó có Việt Nam. Những người có lương tri khi biết chuyện đều cảm thấy sững sờ, đau đớn. Không ai có thể tưởng tượng nổi tại sao trên trái đất này lại có một dân tộc như thế.

Dưới đây là lời biện giải cho hành động thờ ơ vô cảm của những người qua đường buổi hôm đó:

Người tài xế xe tải cán qua người bé Duyệt Duyệt, trước khi ra đầu thú đã giải thích với báo chí lý do tại sao anh ta bỏ chạy:
“Nếu nó chết, tôi có thể chỉ phải bồi thường 20.000 nhân dân tệ (2.000 USD). Nhưng nếu nó bị thương có khi tôi phải mất hàng trăm nghìn tệ”.

30 March 2015

Thảo luận: Dangers of emptiness/anatta? (Những hiểm nguy của vô ngã?)

Việc hội thảo ở Religious Forums nêu nghi vấn "vô ngã là nguy hiểm", là hợp lý đối với những ai có nhận thức vô ngã (no-self, no-ego) là phủ định cái ngã (= cái ta, cái tôi: self, ego). Đó là ý tưởng đối cực của hữu ngã (the self, the ego = real self, real ego, the existence of self, the existence of ego).

- Với hữu ngã thường được truyền thống phương Tây khẳng định, là đầu mối của những thành công trong xã hội; vì thế ý tưởng phủ đinh ngược lại với giải thích vô ngã như là trống rỗng của ngã (emptiness of a self), thì e là dễ nhầm lẫn đối với tập khí của số đông con người.  Hành động với sự nhầm lẫn này dễ đưa con người quay lưng lại với cuộc sống hiện tại. Đó có thể là lý do mà ở Religious Forums cho vô ngã như vậy là nguy hiểm!

- Với vô ngã hiểu theo đạo Phật là phi ngã, tức cái ngã không đúng là cái thực có: “Cái ngã tuy có mà không thực có” (the existence of self is not real) nói lên bản chất thực của vạn sự, vạn vật là do Duyên sinh-diệt vận hành, thì hệ quả sẽ đạt được là tính tích cực.  Thẩm thấu ý nghĩa này qua các thực tập quán chiếu, sẽ dần phá vỡ thành trì tù hãm của chấp thủ ngã, là ý nghĩa đích thực của vô ngã, là giải thoát (tự do thực sự), là chân hạnh phúc nơi sự sống. HT

08 March 2015

Cái giếng nước

Một vị thiền sư đi ngao du thiên hạ, khi đến một vùng núi nọ thì bị ốm nặng. Ông được một  bà goá là chủ quán trà cứu và đưa về nhà chăm sóc. Mặc dù không biết tung tích vị thiền sư, quán nghèo thưa thớt khách, không có tiền nhưng người phụ nữ vẫn tận tình chăm sóc và cứu chữa cho
ông.

Hơn 3 tháng ròng vị thiền sư mới bình phục. Cảm động ân tình của bà chủ quán, vị thiền sư trước khi rời đi dành một tuần liền để đào một cái giếng cạnh quán cho bà goá tiện dùng nước, không phải ra tận suối gánh nữa.

Không ngờ, từ khi dùng nước  giếng mà vị thiền sư đã đào để pha trà bán, trà của bà goá có mùi thơm thật đặc biệt và vị của trà cũng rất ngon. Ai uống một lần cũng phải quay lại. Tiếng lành đồn xa, quán trà của bà goá khách đến đông nườm nượp. Người đàn bà goá trở nên giàu có từ đó.

Ít lâu sau, vị thiền sư có dịp ghé qua quán để thăm lại ân nhân của mình, thấy cơ ngơi khang trang, vị thiền sư rất mừng cho bà goá. Khi hỏi về giếng nước, bà goá than phiền với thiền sư: “Giếng nước này tốt lắm, có điều nước cạn liên tục, vài ngày mới lại đầy nên tôi chẳng bao giờ đủ để bán cho khách”. Vị thiền sư nghe xong lắc đầu, nói: “Không tốn kém gì cả, từ nguồn nước trời cho rồi kiếm ra nhiều tiền mà bà vẫn không thấy hài lòng ư?” .

Ông viết lên tường một câu: “Trời đất bao la nhưng lòng tham của con người còn mênh mông hơn thế!” rồi lẳng lặng quay đi, không bao giờ quay trở lại quán nữa. Giếng nước từ ấy cũng cạn dần.

(Internet)

05 March 2015

Để suy gẫm

Làm sao mà ngăn cản một giọt nước không khô đi cho được?

20 February 2015

Doanh nhân là... chặt đứt khi cần!

Người chủ nói với phụ tá thân tín:
-Bạn là cánh tay mặt của tớ. Chẳng ai chặt cánh tay của mình trừ khi nó bị ung thư...

TTR nghe lóm

03 February 2015

Lòng nhân nghĩa

Lòng nhân ái của Cụ Mạnh

Số độc đắc Mega Millions (Mỹ) kỳ này đã trở thành số độc đắc lớn nhất trong lịch sử thế giới.

Cơ quan vé số Mỹ cho biết 3 vé trúng cho lô độc đắc 640 triệu đôla đã được bán ra ở 3 tiểu bang, trong đó có một tấm bán ra ở Quận Baltimore, tiểu bang Maryland, cách thủ đô Washington 60 km về hướng bắc. Người được ông Thần tài viếng thăm là một người Việt Nam. Ông Nguyễn Văn Mạnh, qua luật sư đã thông báo: Ông là 1 trong 3 chủ nhân tấm vé ấy...

Theo nguồn tin riêng, ông Mạnh năm nay 87 tuổi, đang sống héo hon và cô độc trong một Nursing Center của Quận hạt Baltimore. Được hỏi, ông sẽ dùng số tiền 184 triệu (Những người trúng có thể lãnh ngay một lần 462 triệu đô la) này để làm gì. Ông Mạnh không ngần ngại trả lời. Ông sẽ dùng 100 triệu tặng cho các Quỹ Phúc Lợi ở Hoa Kỳ. Còn 80 triệu ông sẽ thành lập ở Việt Nam, một hội lấy tên là "Hội Mua Lại Những Phụ Nữ Đã Bị Bán". Có nghĩa là Hội do ông sáng lập sẽ mua lại những cô gái xấu số này rồi cấp vốn cho họ về quê làm ăn.."

Có người băn khoăn: "Thế còn 4 triệu" ?

Ông Mạnh cười như mếu:

- Tôi còn một thằng con trai. Vợ chồng tôi cùng thằng con vượt biên. Chẳng may, trên đường vượt biển. Tội nghiệp vợ tôi bị hải tặc bắt đi mất tích. 2 bố con quây quần sống với nhau. Khi nó tốt nghiệp đại học, lấy vợ. Không biết con vợ xúi bẩy làm sao mà nó cứ nằng nặc khuyên tôi nên vào nhà dưỡng lão... Tôi đã cho chúng căn nhà, rồi vào đây dưỡng lão... Mà nghĩ cho cùng, nước mắt có bao giờ chẩy ngược? Chúng bất nhân, sao cha mẹ lại bất nghĩa... Còn 4 triệu đồng tôi sẽ cho chúng hết !

(Internwet)

18 January 2015

Suy gẫm chủ nhật

    Một người hấp-hối chết, nhìn thấy Chúa ưu-ái trao cho chiếc va-li,
    Chúa nói : Đến giờ con ra đi rồi !
    Ngạc- nhiên người này hỏi : Bây giờ sao ?  Sớm quá, con còn nhiều việc chưa làm !
    Chúa nói : Rất tiếc vì tới giờ con ra đi thôi !
    Người này hỏi : Có gì trong va-li hở Chúa ?
    Chúa đáp : Hành trang của con đó .
    Sở hữu của con, y phục, tiền-bạc ?
    Chúa đáp : Các vật đó không phải của con, chúng thuôc về trái đất !
    Vậy có phải ký ức của con ?
    Chúa đáp : Không phải của con, của thời gian !
    Phải chăng tài năng của con ?
    Chúa nói : Không phải của con, của hoàn cảnh
    Có phải bạn bè hay gia đình con ?  
    Chúa nói : Rất tiếc cũng không phải của con, chỉ là tiến trình cuộc đời
    Phải chăng  vợ con của con ?
    Chúa nói: Không phải của con, mà là tâm-tư con
    Có phải là thân xác của con ?
    Chúa nói : Cũng không phải của con, nó là cát bụi !
    Phải chăng tâm linh con ?
    Chúa nói : Không, của ta !
    Phập phồng người chết nhận chiếc va-li Chúa trao,
    Liền mở ra xem, bên trong không có gì cả, trống rổng !
    Bàng hoàng người chết nói không  có cái gì là cúa tôi cả !
    Chúa nói : Đúng thế, tất cả thời gian con sống là của riêng con


    Đời sống là thời gian đó của riêng mình !

    Bởi thế, nên tận hưởng thời gian đó, khi mình có !
    Đừng để những gì mình có qua đi
    Sống đi, vui sống đời mình
    Đừng bỏ qua nguồn vui khi có, vì chính đó là sở hữu của mình !
    Tất cả mọi thứ mình có hiện tại là của riêng mình,
              và bạn không thể mang theo được gì cả khi ra đi !!!
    
    Nếu Biết Thế!

    Nếu biết thế xin đừng ham cố
    Bởi không ai mang được xuống mồ
    Một mai khi về cõi hư vô
    Của trần gian dù là vô số
   
    Nếu biết thế màng chi danh lợi
    Lợi danh như bọt biển phù vân
    Có gì tồn tại mãi cõi trần
    Mà mê muội dốc lòng đeo đuổi    

    Nếu biết thế xin dừng nghiệp chướng
    Hãy biết đủ làm kẻ thiện lương
    Nếu dư hãy đầu tư thiên đường
    Để  một mai còn được an hưởng
(Internet)

07 December 2014

Để suy gẫm


Đừng phán xét kẻ khác vì cách phạm tội của họ khác mình.

28 November 2014

Học người xưa cách đối diện với thị phi trong cuộc sống

Thật khó để tìm ra cách ứng xử khi phải đối mặt với những thị phi trong cuộc sống. Nhưng trong mọi trường hợp, im lặng luôn là giải pháp tối ưu, bởi cuộc sống còn nhiều thứ để quan tâm hơn là mang trong mình sự ấm ức và bực bội chỉ vì người khác không hiểu đúng về mình.

Dưới đây là 2 câu chuyện nói về cách mà người thời xưa đối diện với những thị phi.
**
Câu chuyện thứ nhất:

Trong một buổi nhàn hạ, vua Đường Thái Tông hỏi chuyện vị quan cận thần là Hứa Kính Tôn rằng:

– Trẫm thấy khanh phẩm cách cũng không phải là phường sơ bạc. Sao lại có nhiều tiếng thị phi chê ghét như thế?

Hứa Kính Tôn trả lời:

– Tâu bệ hạ. Mưa mùa Xuân tầm tã như dầu, người nông phu mừng cho ruộng đất được thấm nhuần, kẻ bộ hành lại ghét vì đường đi trơn trợt. Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ. Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn hạ thần đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.

Cho nên ngu thần trộm nghĩ, đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Vua tin nghe lời thị phi thì quan thần bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán. Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người không thấy máu.

Câu chuyện thứ hai:

Một lần, Phật đi giáo hóa ở vùng có nhiều người tu theo Bà La Môn giáo. Các tu sĩ Bà La Môn thấy đệ tử của mình đi theo Phật nhiều quá, nên ra đón đường Phật mà mắng chửi. Phật vẫn đi thong thả, họ đi theo sau không tiếc lời rủa xả. Thấy Phật thản nhiên làm thinh, họ tức giận, chặn Phật lại hỏi:

– Ngài có điếc không?

– Ta không điếc.

– Ngài không điếc sao không nghe tôi chửi?

– Này tín đồ Bà La Môn, nếu nhà ông có đám tiệc, thân nhân tới dự, mãn tiệc họ ra về, ông lấy quà tặng họ không nhận thì quà đấy về tay ai?

– Quà ấy về tôi chứ ai.

– Cũng vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi.

**

Trong kinh Phật viết rằng, khi người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rời xuống ngay mặt người phun. Có thọ nhận mới dính mắc đau khổ, không thọ nhận thì an vui hạnh phúc. Thế nên từ nay về sau nếu có nghe thấy ai đó nói lời không tốt về mình, chớ có thọ nhận thì sẽ được an vui.

Theo Phật giáo, khẩu nghiệp là một trong những nghiệp nặng nề nhất mà một người có thể tạo ra. Vết thương bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành nhưng vết thương gây ra bởi lời nói thì chẳng biết ngày nào mới lành lại được.

Vì vậy hãy cẩn trọng với lời nói của mình, đừng gây ra thị phi vì vô ý thức, cũng đừng trách móc người khác chỉ vì lỗi lầm của họ bởi: “Every saint has a past, every sinner has a future”, nghĩa là “Vị thánh nào cũng có một quá khứ, và tội đồ nào cũng có một tương lai”.

31 October 2014

Cửa hàng bán chồng

Trên phố nọ vừa mở một 'Cửa hàng bán chồng', nơi chị em phụ nữ có thể chọn mua cho mình 1 người chồng. Ngay lối ra vào cửa hàng có treo một bảng nội quy với nội dung sau đây:
1. Bạn chỉ có thể vào cửa hàng một lần duy nhất.
2. Cửa hàng có 6 tầng, càng lên cao thì hàng càng chất lượng.
3. Bạn có thể chọn bất cứ người đàn ông nào trên tầng bất kỳ hoặc leo lên tầng cao hơn.
4. Chỉ được phép chọn từ tầng dưới lên, không cho phép leo trở xuống để chọn lại.
Một chị nọ sau khi dừng chân trước tấm biển trước lối vào cửa hàng liền quyết định vào trong để thử vận may. Sau khi đọc dòng chữ: 'Những người đàn ông có công ăn việc làm' trên tấm biển treo trên lối vào tầng một, chị nọ liền đi thẳng lên tầng 2.

Tấm biển trên lối vào tầng 2 ghi: 'Những người đàn ông có công ăn việc làm và yêu trẻ con'. Chị đi tiếp lên tầng 3.

Tấm biển trên lối vào tầng 3 ghi: 'Có công ăn việc làm, yêu trẻ con và đẹp trai'.
- Ái chà, được đấy!

Chị nọ nghĩ bụng, nhưng chân vẫn bước lên tầng 4.
Trên lối vào tầng 4, tấm biển đề: 'Có công ăn việc làm, yêu trẻ, đẹp trai vô cùng và biết giúp đỡ việc nhà'.
- Tuyệt vời! - chị thốt lên - Thật là khó mà không 'đổ'. Nhưng, miệng nói vậy, chân chị vẫn bước lên tầng 5.

Trên lối vào tầng 5 là tấm biển: 'Có công ăn việc làm, yêu trẻ, rất đẹp trai, biết giúp đỡ việc nhà và hết sức lãng mạn'. Chị nọ đã muốn dừng chân trên tầng 5 để chọn cho mình một người chồng lắm rồi, nhưng cuối cùng, chị vẫn vượt qua được chính mình để bước chân lên tầng cuối cùng - tầng 6.

Trên lối vào tầng 6, chị nhìn thấy tấm biển: 'Bạn là người khách số 61 446 034 của tầng này. Tầng này không có đàn ông, nó chỉ nhằm mục đích chứng minh cho bạn rằng không tài nào làm vừa lòng phụ nữ. Cám ơn bạn đã tới thăm cửa hàng chúng tôi!'.

Trump Không Biết Làm Thế Nào Để Kết Thúc Cuộc Chiến Với Iran

Thomas L. Friedman,   “ Trump Has No Idea How to End the War With Iran ”   The New York Times Chuyển ngữ:  Lương Định Văn Tôi đến Tehran lần...