Showing posts with label NgôLê. Show all posts
Showing posts with label NgôLê. Show all posts

23 October 2011

Đăng hơn một năm rồi, vẫn còn người đọc và khen


Ngô Lê, bút hiệu của một thân hữu , hiện đang sống với gia đình tại Toronto. Trước 1975 anh là một giáo chức "chuyên trị" chức hiệu trưởng của nhiều trường tại Thừa Thiên - Huế. Văn thơ anh ôm cả một bồ. Từ từ chúng ta sẽ có dịp thưởng thức những vần thơ lãng mạn và trữ tình của anh đặc biệt những bài thơ anh sáng tác khi còn trẻ... TTR vui mừng gặp lại cố tri.
****
Anonymous said...

TAY AI NĂM NGÓN, ngón nào cũng THƠ !!

Đúng thế ! Cà bài thơ chỉ có 5 câu, như 5 ngón tay, mà câu nào cũng thi tứ tuyệt với, vừa Đạo vừa Đời, trong Đời có Đạo, trong Đạo có Đời !

HAY TUYỆT.
October 22, 2011 7:44 PM

16 January 2011

Thơ Ngô Lê


Ngày mai khăn gói tìm phương lạ
Nắng đổ đường xa ngại lối về
Cố xứ sương che mờ bóng dậu
Mây sầu dặm cũ trắng hoa lê.

Chưa đi đã thấy lòng thương nhớ
Cả một kinh thành đọng phấn son
Mẹ tóc hoa râm ngồi tựa cửa
Nhìn đàn chim trắng nhớ mong con.

Chao ôi , sao nhớ về Gia-Hội
Trăng đổ nghiêng nghiêng ướt nhịp cầu
Diệu-Đế nằm im trong bóng tối
Chuông chùa thong thả rụng đêm thâu.

Mẹ ơi con sợ màu sương khói
Làm nhạt lòng con mộng hải hà.
Tám hướng trời mây đang réo gọi
Chim bằng vỗ cánh lướt bay xa.

Có ai ghé lại vùng thôn Vỹ
Nhặt hộ giùm tôi sợi nắng chiều
An-Cựu hoàng hôn mờ phấn bụi
Ai về đợi gió giữa hoang-liêu.

Cố xứ sương che mờ bóng dậu
Mây sầu dặm cũ trắng hoa lê
Ngày mai khăn gói tìm phương lạ
Nắng đổ đường xa nhạt lối về . . .

Ngô Lê
Trong Trăng Nước Tầm Dương.
**
Ngô Lê là bút hiệu của một nhà giáo 
Sinh trưởng và làm việc tại Thừa Thiên/Huế.
Những bài thơ của ông TTR chọn đăng đa phần
đã sáng tác từ xa xưa khi ông còn rất trẻ.
Bài thơ trên đây sáng tác năm 1954.
___________
comment:
Anonymous said...

Lời thơ như " sấm ngôn", được Ngô Lê nói ra từ những năm 1954 lận đấy, mà sao có vẻ trùng hợp với hoàn cảnh hôm nay, của thời kỳ 2000- 2010 đến thế. Quê hương, đất nước, không chìm đắm trong "mây sầu dặm cũ" buồn thãm thì là ... cái gì đây? Cố đô (cố xứ) không phải đang bị "che khuất" đến "mờ bóng dậu" bởi hàng rào vô hình của tư tưởng Mác Lê, ngăn cách giữa lòng người với người, bạn bè thân thuộc với nhau trong dối trá, nghi kỵ của thứ chủ nghĩa "chuyên chính vô sản". Tiếng chuông chùa Diệu Đế không còn thánh thót, ngân nga mà chỉ còn là những tiếng uất nghẹn "rụng đêm thâu". Tiếng chuông dù là của chùa Thiên Mụ, Từ Đàm hay Diệu đế cũng chẵng còn dám vang lên giữa ban ngày mà chỉ có thể .. thì thầm trong đêm thâu !!

20 October 2010

Thơ Ngô Lê

MÂY SẦU DẶM CŨ

Ngày mai khăn gói tìm phương lạ
Nắng đổ đường xa ngại lối về
Cố xứ sương che mờ bóng dậu
Mây sầu dặm cũ trắng hoa lê.

Chưa đi đã thấy lòng thương nhớ
Cả một kinh thành đọng phấn son
Mẹ tóc hoa râm ngồi tựa cửa
Nhìn đàn chim trắng nhớ mong con.

Chao ôi , sao nhớ về Gia-Hội
Trăng đổ nghiêng nghiêng ướt nhịp cầu
Diệu-Đế nằm im trong bóng tối
Chuông chùa thong thả rụng đêm thâu.

Mẹ ơi con sợ màu sương khói
Làm nhạt lòng con mộng hải hà.
Tám hướng trời mây đang réo gọi
Chim bằng vỗ cánh lướt bay xa.

Có ai ghé lại vùng thôn Vỹ
Nhặt hộ giùm tôi sợi nắng chiều
An-Cựu hoàng hôn mờ phấn bụi
Ai về đợi gió giữa hoang-liêu.

Cố xứ sương che mờ bóng dậu
Mây sầu dặm cũ trắng hoa lê
Ngày mai khăn gói tìm phương lạ
Nắng đổ đường xa nhạt lối về . . .

Ngô Lê
Trong Trăng Nước Tầm Dương.
(Bài thơ viết năm 1954 khi tác giả còn rất trẻ)
_________

Góp ý của thi sĩ Dương Quân

Xin cho phép tôi góp ý về bài thơ MÂY SẦU DẶM CŨ
của tác giả Ngô Lê vài chữ như sau:

- Bài thơ thể thất ngôn rất đúng niêm luật
- Kỹ thuật "chuyển vị" 4 câu thơ ở khổ đầu thành 4 câu ở khổ cuối để
lập lại ý thơ và làm kết luận bài thơ, rất tân kỳ.

- Mời các bạn đối chiếu với các yếu tố: Chân, Thâm, Viễn, Cao, Tân, Kỳ
để thẩm định giá trị của bài thơ.

Theo tôi: Bài thơ này RẤT HAY

Dương Quân
10.20.10

Trump Không Biết Làm Thế Nào Để Kết Thúc Cuộc Chiến Với Iran

Thomas L. Friedman,   “ Trump Has No Idea How to End the War With Iran ”   The New York Times Chuyển ngữ:  Lương Định Văn Tôi đến Tehran lần...