Showing posts with label HùngVũ. Show all posts
Showing posts with label HùngVũ. Show all posts

02 September 2016

Đọc lại mà ngậm ngùi!

Những lời bông đùa, thật thoải mái mà chỉ giữa những người hiểu nhau mới có được. Những lời nói, những hàng chữ viết đọc lên thấy như mới đăng tuần trước, thế mà tất cả những mẩu đối thoại này đã thuộc về xa xưa, đã xẩy ra cách nay chín năm và người viết có người cũng đã thuộc thiên cổ.
                                                                     **

Million Alyh Roz

Vũ Công Hùng

Trên đây là Tựa đề một bài hát bằng tiếng Nga, có nghĩa là Million Scarlet Rose, Triệu đóa hoa hồng. Những ai còn "kẹt" lại VN sau 1975 chắc hẳn sẽ biết ca khúc này. Nó nổi bật lên giữa hàng trăm bài "cách mạng" kiểu "Con kinh ta đào chưa có nước chảy qua" và "Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng"... Nhiều người, trong đó có kẻ viết post này, còn có thể "thở" được là vì giai điệu du dương của bản nhạc và tình cảm lãng mạn của anh họa sĩ trong bài. Xin chép ra đây một đoạn như sau:

    Một chuyện tình yêu anh họa sĩ
    Gởi trong tranh vẽ những vui buồn
    Lòng anh thầm yêu nàng ca sĩ
    Cô gái rất yêu bông hoa hồng

    Tặng một đại dương hoa hồng thắm
    Cho nàng ca sĩ anh yêu thầm
    Và ngôi nhà xinh anh đã bán
    Bằng dòng máu nóng trái tim mình

Để dễ cảm thông với lời nhạc, xin mời click vào hai links sau của YouTube.com:

    Lời Nga 'Million Alyh Roz'
    Lời Việt 'Triệu Đóa Hoa Hồng'

Nếu thật sự thấy rung động thì xin đọc tiếp:

Sở dĩ tôi nhắc đến bài hát này, là vì mỗi lần nghe, tôi lại nhớ đến một anh bạn họa sĩ. Chỉ cần thay 'ngôi nhà xinh' bằng 'chiếc xe mobylette' và 'trái tim mình' bằng 'những canh bài' (xì-phé) là rất hợp với hoàn cảnh của tình bạn của chúng tôi!

Trước 1975, tôi quen NTVĩnh chứ không biết A.C.La là ai. Bút hiệu đó, ghép những mẫu tự đầu và cuối của tên 3 đứa con, nó và chúng chưa có trên cuộc đời này. Có lần, chàng từ Đà lạt mang xuống Nha trang tặng chúng tôi một bức phấn tiên căng trên khung gỗ mộc, ký tên là gì tôi không nhớ. Chỉ nhớ vẽ hình một thiếu nữ, không rõ mặt mũi và có rất nhiều đường cong. Vợ tôi, nể bạn của chồng, treo trong nhà bếp. Ai nấy đến chơi, hầu hết đều là dân QGHC, xem cũng đều... chê. Có người bạn thân còn nói đùa: "Để trong bếp chi cho uổng. Cho tôi xin về trám chỗ tường bị đạn VC bắn thủng một lỗ!" Chuyện về anh họa sĩ bắt đầu từ đó.

Vật đổi sao dời..., cách đây 7 năm, chàng khệ nệ mang "bầu đoàn thê tử" từ Canada xuống Montana ăn cưới đứa con gái đầu lòng của chúng tôi, mang theo hai bức tranh. Quà cưới đó hiện nay chúng tôi còn giữ. Một bức được trang trọng treo ngay trong phòng khách tại Colorado bây giờ (đã có chụp hình đăng trên Diễn đàn). Có những buổi chiều, ánh nắng vàng yếu chiếu qua khung cửa, hắt lên nước sơn dầu lóng lánh cảnh non nước hữu tình. Tôi lặng người đi vì đẹp một phần, phần khác vì tưởng như đang gặp lại cố nhân. Ba chữ Alexander, Cecile va Isabella nhảy múa trong tranh. Bạn bè đến chơi, hầu hết là người Mỹ, xem cũng đều... khen đẹp.

Năm 2004, A.C.La Vĩnh, lúc này đã nổi tiếng, còn làm một việc "ra trò": Bức "Lâm Viên" của chàng mang ra bán đấu giá gây quỹ cho ĐS14 tại California, nhân kỳ Đại hội QGHC, thu về được $1400 USD. Phải công nhận, nhìn tận mắt mới thấy hết vẻ đẹp của nó: nắng vàng lung linh rực rỡ trên đầu ngọn thông nằm im/in bóng hiền hòa trên thảm cỏ xanh. Tôi chợt hiểu tại sao ThếVĩnh lại mê sơn dầu đến thế!. Không cần đọc bài viết 'Oil Painting' (Mar 2005) của chàng trên Net, tôi thấy mình bị lôi cuốn bởi hội họa từ đó. Không cần đợi thưởng lãm collection của anh LanĐàm và nghe những phẩm bình cao kiến của anh MinhĐức, tôi mới/đã thấm thía: nghệ thuật, trước hết và cao hơn hết, phải phục vụ tha nhân.

Giờ thì chúng ta đã có nguyên một Gallery và Freedom topic của chàng trên web nhà, và một A.C.La Paintings, do Cecile con gái chàng thiết lập riêng cho bố. Thảng hoặc có ai đó muốn xin hình để làm trang bìa, xin cứ tự nhiên vào đó mà tha hồ chọn lựa - cũng như Tuyển Tập Thơ QGHC trước đây.

Trở về với bản nhạc, nếu quý vị muốn đọc nguyên lời ca và nghe giọng hát của Alla Pugacheva, xin click vào link ĐặcTrưng ở đây hoặc Title trên cùng. Rất tiếc còn một bản nữa do cố nữ ca sĩ Ngọc Lan hát, broken link, không nghe được. Nhưng thôi, thế cũng đủ cho một ngày vọng cuối tuần.

MaoTônHùng, CO
_____________________

Tôi đang dự định in Tập Thơ thứ hai với Tựa đề: ĐIỂM HẸN SAU CÙNG. Vậy Họa sĩ A.C.La có tấm tranh nào phù hợp với Tựa đề Tập thơ thì cho tôi XIN (free) được không?
Thân mến,

Dương Quán, FL.

Chịu Thầy Mao Tôn! "Ca" Bạn Ta khéo đến như vậy thì trong Cõi Hành Chánh chúng ta, và ngay cả ngoài cõi đời ô trọc này nữa, chỉ có một mình Thầy!  "Ca" mà "Không Ca" mà "Còn Hơn Là Ca nữa"! Chịu Thầy! Chịu Thầy! Tây nó nói Thế mới là Tri Kỷ đó!
LĐàm
_____________________

Dương Quân ơi,

Những tranh mới nhất đều được Vũ Trang Chủ tịch thu đưa lên Diễn Đàn cả. Ông coi lại xem có vừa mắt được bức nào không? Anh Lan Đàm à, Thi sĩ Như Thương đọc bài của MaoTôn mà biết được nghĩa bút hiệu A.C.La và lấy làm thú vị. Tại hạ hồi âm: đọc post của HV vừa vui vừa mắc cỡ. Nữ sĩ bèn phán - nguyên văn - May mà anh còn biết mắc cỡ!!!. Xin đại gia phán một lời công đạo: Tại hạ mặt đã chai như... chưa? Chẳng dám nhận người ta làm học trò nữa đâu. Cùng lắm là nhận làm đối thủ dẫn nhau lên võ đài làm vài trận boxing, kiểu đấu kiếm thời trung cổ, để phân định ai phải ai trái.

A.C.La

30 April 2010

Nhân NAF gẫy cánh, nhớ người ra đi

Nhà thơ Lãm Thúy vừa gởi cho tôi "bài viết của Hùng Vũ" cách nay đã 4 năm nói rằng "đọc để nhớ người đã ra đi"

Như chúng ta đã biết, Hùng Vũ hay có tánh vui nhộn, thích chọc ghẹo bạn bè để "câu độ" bài viết cho Diễn Đàn "xôm tụ". Lần này Hùng Vũ chọc ghẹo anh NNLiên, và dĩ nhiên, anh Liên không giận mà còn thân thiết hơn từ đó trở về sau.

Cũng xin cám ơn và hết lời khen ngợi nhà thơ Lãm Thúy, đến giờ này mà còn giữ được Email rất xưa của Hùng Vũ gởi Lãm Thúy, xem như "tài liệu quý giá" để nhớ về người đã khuất.

Dương Quân
4.30.10
**

ĐÃ CÓ KHEN THÌ PHẢI CÓ ...!

>>>Đúng nhà thơ Dương Quân có mắt "tinh đời"! Trong số 60 bài trong tập Ngã Lãng Du Thời của anh NNLiên, anh đã chọn đúng bài "Nhớ Mẹ" để khen. Nếu khen vần điệu chỉnh tề như trước đây, thì hơi thừa, nhưng khen sự chơn phương giản dị, như lần này, thì thật là tinh tường thâm thuý!. Nhưng, nếu chỉ đi tìm cái "hay" để mà khen, và khen cho đúng, như DQuân làm, thật là khó; còn nếu muốn tìm cái "dở" để mà chê, nhất là chê thơ anh Liên, thì chỉ chẳng qua chỉ là để điền vào chỗ trống của Tittle bài post này, cho vui mà thôi.
>>>Chuyện là như thế này: Trong bài thơ ngũ ngôn "Đa Sự" như post dưới đây, có 4 đoạn, tác giả lần lượt diễn tả: 'Tôi có một bộ óc, một trái tim, hai cái chân và hai bàn tay'. Cái khéo, cái hay, chính là ở chỗ đối chọi giữa một nửa bộ óc để nhớ, một nửa để quên; một nửa trái tim để thù chế độ, nửa kia để yêu dân lành; một bàn tay để cho và bàn tay kia để nhận. Nghe như thơ Haiku của Nhật, nói ít hiểu nhiều, bao hàm triết lý sâu sắc, tha hồ mà suy luận.
>>>Nhưng riêng đoạn 3 nói về hai bàn chân thì quả thật MaoTôn tôi không có thể tưởng tượng hay suy diễn gì cả, khi mà tác giả nói "Một chân để duỗi ra - Một chân để co lại"!? Đó là hai động tác cơ học thông thường, không ẩn dụ như nhớ hay quên, như cho hay nhận, như thù ghét hay yêu thương ... Giá mà đề cập đến một chân trong (lao lý) một chân ngoài (tự do) chẳng hạn, thì dễ lãnh hội hơn.
>>>Thêm nữa, liệu có cần phải nói rõ và lập đi lập lại một chân lý "Tôi có hai cái chân - Chân phải và chân trái", khi mà những hình ảnh bộ óc, trái tim và bàn tay của ba đoạn khác được sắp xếp tài tình và đang gây nhiều ấn tượng trong lòng người đọc?!
>>>Xin anh Liên tha thứ cho sự mạo phạm và xin mời Anh và các bạn, đọc lại nguyên văn bài thơ nói trên và xin chú ý những chỗ highlighted:

ĐA SỰ

Tôi có một bộ óc
Nó chia thành hai bên
Bên này dùng để nhớ
Bên kia dùng để quên

Tôi có một trái tim
Nó chia làm hai ngăn
Một ngăn thù chế độ
Một ngăn để yêu dân

Tôi có hai cái chân
Chân phải và chân trái
Một chân để duỗi ra,
Một chân để co lại ...

Tôi có hai bàn tay
Bàn tay trái để cho
Bàn tay phải để lấy
Thế là vừa đủ hòa

Nguyễn Ngọc Liên

Pha chè:
MaoTôn viết: "Nhưng riêng đoạn 3 nói về hai bàn chân thì quả thật MaoTôn tôi không có thể tưởng tượng hay suy diễn gì cả, khi mà tác giả nói "Một chân để duỗi ra - Một chân để co lại"!? Đó là hai động tác cơ học thông thường, không ẩn dụ như nhớ hay quên, như cho hay nhận, như thù ghét hay yêu thương ... Giá mà đề cập đến một chân trong (lao lý) một chân ngoài (tự do) chẳng hạn, thì dễ lãnh hội hơn".

Thật ra thì thi sĩ NNL không muốn nói toạc ra thôi. Thi sĩ hẳn muốn nói như thế này:
Tôi có hai cái chân
Chân phải và chân trái
Một chân duỗi ra, để mời
Một chân co lại ... để đạp

A.C.La

Trump Không Biết Làm Thế Nào Để Kết Thúc Cuộc Chiến Với Iran

Thomas L. Friedman,   “ Trump Has No Idea How to End the War With Iran ”   The New York Times Chuyển ngữ:  Lương Định Văn Tôi đến Tehran lần...