Showing posts with label 07-Phân Tích. Show all posts
Showing posts with label 07-Phân Tích. Show all posts

16 December 2025

TRUNG CỘNG BỊ CA SĨ TRẺ NHẬT BẢN AYUMI HAMASAKI ĐÁNH BẠI

Tác giả: NHAN THUẦN CÂU 

Trên mạng xã hội, nhiều thông tin nội bộ lan truyền cho biết Ayumi Hamasaki và ê-kíp lựa chọn cách tri ân người hâm mộ bằng việc trình diễn đủ tiết mục rồi ghi lại toàn bộ chương trình. Bản ghi này dự kiến sẽ được phát hành vào thời điểm thích hợp để bù đắp cho những khán giả đã chờ đợi.

Dưới đây là bài viết của nhà bình luận Nhan Thuần Câu về sự kiện trên:

Vài ngày trước, buổi biểu diễn của nữ ca sĩ Nhật Bản Hamasaki Ayumi tại Thượng Hải bị nhà chức trách Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) yêu cầu dừng lại. Đây là hành vi của nhà nước theo đúng nghĩa, đối với người trong cuộc thì đó là điều “bất khả kháng”.

Lẽ ra Hamasaki Ayumi chỉ có thể ngậm một bụng bực bội mà thu dọn đồ đạc trở về nước cho xong, nhưng nữ ca sĩ này lại khiến mọi người bất ngờ: Cô đứng trước một sân khấu hoàn toàn trống khán giả, và trình diễn toàn bộ chương trình từ đầu đến cuối.

Đây thực sự là một buổi biểu diễn “vô tiền khoáng hậu” xưa nay chưa từng có trong lịch sử. Hamasaki Ayumi sẽ vì buổi biểu diễn này mà được ghi danh vào sử sách.

Với tuổi tác của tôi, Hamasaki Ayumi đương nhiên không phải thần tượng của tôi. Lần đầu đọc tin, tôi chỉ thấy buồn cười, cảm thấy cô gái nhỏ này thật thú vị, coi một lệnh cấm như một trò đùa. Nhưng nghĩ sâu hơn, tôi lại khâm phục; trong chuyện này có hàm ý lớn, cô gái nhỏ ấy không hề đơn giản.

Trước hết, đây là sự thể hiện ý thức về quyền lợi. Địa điểm là do cô thuê, cô đã trả tiền. ĐCSTQ có quyền cấm khán giả vào, nhưng không có quyền cấm cô sử dụng địa điểm. Còn việc cô hát trước một sân khấu trống, chỉ cần cô thích, cô không ngại vất vả, thì cô có quyền làm như vậy. Điểm này ĐCSTQ hoàn toàn không có cách nào can thiệp.

Tiếp theo, đây là cách cô nhẹ nhàng bày tỏ lời xin lỗi với người hâm mộ Trung Quốc. Sự việc không bắt nguồn từ cô, nhưng cô cảm thấy có lỗi với khán giả Trung Quốc. Cô không nghĩ ra cách nào tốt hơn, nên cuối cùng đã chọn hát trọn vẹn một buổi trước sân khấu trống để bù đắp phần nào sự áy náy với người hâm mộ.

Thứ ba, đây là sự kiên trì với tinh thần hợp đồng. Nghe nói, những ca sĩ tầm cỡ như cô, sau khi ký hợp đồng thì thù lao đã được thanh toán đầy đủ. Sự cố không do cô gây ra, nhà tổ chức cũng không thể trách cô. Nhưng suy cho cùng, cô là một bên trong hợp đồng, cô có nghĩa vụ thực hiện. Việc hát trước sân khấu trống có thể xem là hai bên không ai nợ ai, và cô cũng có thể an tâm trở về.

Ngoài ra, hành động này cũng là một lời đáp trả mạnh mẽ đối với thủ đoạn chuyên chế của ĐCSTQ. Bạn có quyền lực, tôi không thể chống lại, nhưng tôi dùng cách thức này để thể hiện sự phản đối một cách khéo léo, cho bạn hiểu rằng tôi sẽ không nuốt trôi sự áp bức, mà còn muốn khiến cả thế giới ghi nhớ rằng ĐCSTQ chính là kẻ dùng những thủ đoạn man rợ như vậy để tước đoạt tự do của người dân Trung Quốc.

Cuối cùng, đây là một cú lật ngược đầy chiến lược, biến bị động thành chủ động, biến sự sỉ nhục và bị tổn hại thành một cú đấm mạnh mẽ thẳng vào mặt Tập Cận Bình. Tập Cận Bình không thể lên tiếng, chỉ có thể nuốt giận vào trong, còn Hamasaki Ayumi thì chỉ nhẹ nhàng phủi áo, khẽ vén tóc, mỉm cười tao nhã rồi quay lưng rời đi!

Người xưa Trung Quốc nói: “Lấy lớn đối nhỏ thì dùng nhân; lấy nhỏ đối lớn thì dùng trí.” Kẻ mạnh đối với kẻ yếu phải nói đến nhân nghĩa; người yếu đối với kẻ mạnh phải dùng mưu trí. ĐCSTQ không có thói quen nói nhân nghĩa, nhưng Hamasaki Ayumi lại dùng hành động của mình để giảng giải thế nào là mưu trí.

Người hâm mộ Trung Quốc thông qua hành động bất ngờ này của cô, đã nhận được trọn vẹn lời xin lỗi, cũng cảm nhận được lời trách móc hàm ý của cô. Người hâm mộ Trung Quốc sẽ ghi nhớ sự thiện lương và thông minh của cô, cũng sẽ ghi nhớ sự quan tâm và lời chúc phúc mà cô dành cho họ.

Còn ĐCSTQ, kẻ ra lệnh cấm, cũng sẽ cảm nhận được nỗi đau của “cái đinh mềm” mà cô đặt ra, nhận lấy sự khinh bỉ và trách móc không cần nói thành lời của cô. Đồng thời, sự khinh thường và bất mãn của dân chúng Trung Quốc đối với chính quyền sẽ đổ lên đầu ĐCSTQ từ mọi phía.

Tin tức chắc chắn lan khắp thế giới, từ các quốc gia dân chủ tiên tiến đến các nước đang phát triển chính trực, không một dân tộc bình thường nào tán đồng sự bá đạo của ĐCSTQ. Từ giờ trở đi, sự thô bạo và ngang ngược của ĐCSTQ sẽ là điều mà ai cũng đều biết.

Vì thế, nếu nói rằng sự việc này khiến “đường đường mộtchính quyền Trung Quốc” bị một người phụ nữ Nhật Bản đánh bại, thì cũng không hề quá lời. Chuyện xấu truyền đi ngàn dặm, Tập Cận Bình vì thế càng lộ rõ bản chất độc tài, từ đó giá trị quốc gia của ĐCSTQ cũng rách nát, họ sẽ bị kéo lên bục xét xử của lịch sử văn minh nhân loại.

Tại sao khi bị cường quyền áp bức, Hamasaki Ayumi lại nghĩ ra được chiêu thức đầy trí tuệ như vậy? Đương nhiên có liên quan đến việc cô là người Nhật, có liên quan đến đạo đức được người Nhật truyền từ đời này sang đời khác, cũng liên quan đến việc Nhật Bản chịu ảnh hưởng sâu sắc của văn hóa phương Tây tiến bộ.

Ngược lại, giả sử có ca sĩ Trung Quốc sang Nhật biểu diễn, và giả sử Chính phủ Nhật cũng cấm diễn (điều này hoàn toàn chỉ là giả thuyết, vì không bao giờ xảy ra), thì liệu ca sĩ Trung Quốc đó có dùng cách hát sân khấu trống để đáp trả hay không?

Tôi tin là rất khó. Ca sĩ Trung Quốc không có lòng can đảm và sự khôn khéo như vậy, phần lớn sẽ chọn trốn tránh cho xong, để khỏi phiền phức. Thái độ nghiêm túc của người Nhật đối với mọi việc, sự tinh tế và chu đáo trong cách họ xử lý quan hệ giữa người với người, sự kiên định trong niềm tin cá nhân và phẩm cách, tất cả những điều này khiến họ không bao giờ làm qua loa.

Nói cách khác, nếu sự việc xảy ra với một ca sĩ Nhật khác, họ cũng sẽ kiên trì giữ lập trường. Còn việc có hát sân khấu trống hay không thì chỉ tùy vào việc họ có nghĩ ra ý tưởng này hay không.

Ban đầu, ý đồ của ĐCSTQ là dùng thủ đoạn thô bạo để thể hiện sự bất mãn trước việc Chính phủ Nhật can dự vấn đề Đài Loan, qua đó trút giận. Nhưng Chính phủ Nhật là Chính phủ Nhật, còn Hamasaki Ayumi chỉ là một công dân Nhật, và một công dân không có nghĩa vụ phải “gánh trách nhiệm” cho chính phủ của mình.

ĐCSTQ hoàn toàn không có lý do dùng buổi biểu diễn của Hamasaki Ayumi làm công cụ để trả đũa. Nhưng vì sự hẹp hòi và tối tăm, ĐCSTQ vẫn dùng thủ đoạn hạ đẳng này để trút cơn tức vô cớ.

Tiếc rằng chiêu này của ĐCSTQ đang tự vả vào mặt mình. Kết quả ra sao? Hamasaki Ayumi chẳng hề hấn gì, đã nhận đủ thù lao, còn hát một buổi sân khấu trống để tri ân người hâm mộ, lễ phép chào tạm biệt Trung Quốc, để lại một chủ đề ngàn năm, lan truyền khắp thế giới.

Còn điều mà ĐCSTQ thu được lại hoàn toàn trái ngược với mục đích ban đầu: Muốn dương oai nhưng thành mất mặt, muốn làm ác nhưng lại phải nuốt hận.

Dù tôi không còn là người Trung Quốc dưới sự cai trị của ĐCSTQ, nhưng mang dòng máu Trung Hoa, tôi vẫn cảm thấy xấu hổ đến tận xương tủy. Tôi cảm thấy mất mặt vì có một cố quốc như vậy.

ĐCSTQ hành ác không biết điểm dừng, liên tục phơi bày sự vô giáo dục và bóng tối tách rời với văn minh nhân loại. Người Trung Quốc muốn gột rửa sự nhục nhã dân tộc, chỉ có cách duy nhất: đoàn kết lật đổ sự thống trị tàn bạo của ĐCSTQ, khôi phục danh tiếng trong sạch và chính trực cho đất nước mình.

Nhan Thuần Câu
(Bài viết , bản gốc tiếng Trung Hoa được đăng trên trang Facebook của tác giả) 
via "Diễn Đàn Nhân Bản"

04 May 2025

Ai Phải Cám Ơn Ai?*

TTR: Dưới đây là bức thư của cựu thủ lãnh Công Đoàn Đoàn Kết, cựu tù nhân thòi Xô Viết, Tổng thống đầu tiên của Ba lan hậu cộng sản, ông Lech Walasa, gửi Tổng thống Hoa kỳ Donald Trump.

Lá thư này xuất hiện đã lâu ngay sau khi Tổng Thống Ukraine Volodymyr Zelensky lên máy bay rời Washington về nước sau cuộc họp, hay đúng hơn, cuộc đáu tố tại toà Bạch Ốc. Trong bối cảnh kẻ khen người chê - cả hai phía - bùng phát trong môi trường chính trị thế giới đã khiến cho lá thư này bi chìm xuống chăng.  

**

Thưa Ngài Tổng thống,

Chúng tôi đã xem báo cáo về cuộc trò chuyện của ngài với Tổng thống Ukraine, Volodymyr Zelensky, với sự sợ hãi và ghê tởm. Chúng tôi thấy thật xúc phạm khi ngài mong đợi Ukraine thể hiện sự tôn trọng và biết ơn đối với sự hỗ trợ vật chất mà Hoa Kỳ cung cấp trong cuộc chiến chống lại Nga. Chúng tôi nợ lòng biết ơn đối với những người lính Ukraine anh hùng đã đổ máu để bảo vệ các giá trị của thế giới tự do. Họ đã hy sinh trên tuyến đầu trong hơn 11 năm vì những giá trị này và nền độc lập của quê hương họ, nơi đã bị nước Nga của Putin tấn công.

Chúng tôi không hiểu làm sao nhà lãnh đạo của một quốc gia tượng trưng cho thế giới tự do lại không thể nhận ra điều này.

Chúng tôi cũng lo lắng hơn khi bầu không khí trong Phòng Bầu dục trong cuộc trò chuyện này, điều này khiến chúng tôi nhớ lại những cuộc thẩm vấn mà chúng tôi phải chịu đựng dưới tay của Cơ quan An ninh và những cuộc tranh luận tại các tòa án Cộng sản. Các công tố viên và thẩm phán, hành động thay mặt cho cảnh sát chính trị cộng sản toàn năng, sẽ giải thích với chúng tôi rằng họ nắm giữ mọi quyền lực trong khi chúng tôi không nắm giữ bất kỳ quyền lực nào. Họ yêu cầu chúng tôi ngừng các hoạt động của mình, lập luận rằng hàng ngàn người vô tội đã phải chịu đau khổ vì chúng tôi. Họ tước đoạt quyền tự do và quyền công dân của chúng tôi vì chúng tôi từ chối hợp tác với chính phủ hoặc bày tỏ lòng biết ơn đối với sự áp bức của chúng tôi. Chúng tôi bị sốc khi Tổng thống Volodymyr Zelensky bị đối xử theo cách tương tự.

Lịch sử của thế kỷ 20 cho thấy rằng bất cứ khi nào Hoa Kỳ tìm cách tách mình khỏi các giá trị dân chủ và các đồng minh châu Âu của mình, thì cuối cùng, Hoa Kỳ lại trở thành mối đe dọa đối với chính mình. Tổng thống Woodrow Wilson đã hiểu điều này khi ông quyết định vào năm 1917 rằng Hoa Kỳ phải tham gia Thế chiến thứ nhất. Tổng thống Franklin Delano Roosevelt đã hiểu điều này khi, sau cuộc tấn công Trân Châu Cảng vào tháng 12 năm 1941, ông quyết định rằng cuộc chiến bảo vệ nước Mỹ phải được tiến hành không chỉ ở Thái Bình Dương mà còn ở châu Âu, liên minh với các quốc gia đang bị Đệ tam Đế chế tấn công.

Chúng ta hãy nhớ rằng nếu không có Tổng thống Ronald Reagan và cam kết tài chính của Hoa Kỳ, thì sự sụp đổ của đế chế Liên Xô sẽ không thể xảy ra. Tổng thống Reagan thừa nhận rằng hàng triệu người nô lệ đã phải chịu đau khổ ở Liên Xô và các quốc gia mà họ đã khuất phục, bao gồm hàng ngàn tù nhân chính trị đã phải trả giá cho việc bảo vệ các giá trị dân chủ bằng sự tự do của họ. Sự vĩ đại của ông nằm ở quyết định không lay chuyển của ông khi gọi Liên Xô là "Đế chế của cái ác" và chiến đấu quyết liệt với nó. Chúng ta đã chiến thắng, và ngày nay, bức tượng của Tổng thống Ronald Reagan đã đứng ở Warsaw, đối diện với Đại sứ quán Hoa Kỳ.

Thưa ngài Tổng thống, viện trợ vật chất - quân sự và tài chính - không bao giờ có thể được coi là ngang bằng với máu đã đổ ra nhân danh nền độc lập của Ukraine và tự do của châu Âu và toàn bộ thế giới tự do. Cuộc sống con người là vô giá; giá trị của nó không thể đo bằng tiền. Chúng ta phải biết ơn những người đã hy sinh xương máu và tự do của họ. Điều này là hiển nhiên đối với chúng tôi, những người của Đoàn kết, những cựu tù nhân chính trị của chế độ cộng sản dưới thời Liên Xô.

Chúng tôi kêu gọi Hoa Kỳ duy trì các bảo đảm được đưa ra cùng với Vương quốc Anh trong Bản ghi nhớ Budapest năm 1994, trong đó thiết lập nghĩa vụ trực tiếp bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine để đổi lấy việc nước này từ bỏ vũ khí hạt nhân. Những bảo đảm này là vô điều kiện—không đề cập đến việc coi sự hỗ trợ đó là một giao dịch kinh tế.

Đã ký,

Lech Wałęsa, cựu tù nhân chính trị, Tổng thống Ba Lan

(Bản Anh ngữ đăng trên Quora Digest)

- Đề bài do TTR viết

25 April 2025

Phu nhân ông Lý Hiển Long chia sẻ bài viết ví ông Tập Cận Bình “như trùm mafia”

Trong bối cảnh cuộc chiến thuế quan Mỹ – Trung đang căng thẳng, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã tích cực triển khai chiến dịch “ngoại giao quyến rũ” tại Đông Nam Á (bao gồm Việt Nam, Malaysia, Campuchia) nhằm lôi kéo các đồng minh. Đáng chú ý, vào thời điểm này, bà Hà Tinh, phu nhân của cựu Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long, đã chia sẻ trên Facebook một bài viết của ông Michael Petraeus, thành viên thuộc nhóm nghiên cứu của Đảng Hành động Nhân dân (PAP) cầm quyền, với nội dung châm biếm ông Tập Cận Bình. Bài viết ví ông Tập từ khi lên nắm quyền như một “trùm mafia”, khiến người ta không thể từ chối các đề nghị của ông ta, và nay lại mong những “nạn nhân” trước đây sẽ chào đón ông như một người bạn hay đối tác.

Bài viết được đăng trên nền tảng mạng trực tuyến Critical Spectator của Singapore, vốn nổi tiếng với các bình luận ủng hộ chính phủ, với tiêu đề “Trung Quốc sẽ có nhiều ảnh hưởng hơn trên thế giới ngày nay, nếu Tập Cận Bình không phải là một ông trùm xã hội đen trong 12 năm qua”, tác giả Michael Petraeus cho rằng chuyến công du Đông Nam Á lần này đã phơi bày rõ mức độ tồi tệ trong thế bí hiện tại của Bắc Kinh, đến mức ông Tập phải đích thân cầu cạnh hợp tác với các quốc gia láng giềng, những nước mà ông ta đã liên tục chèn ép suốt hơn một thập kỷ qua.

Bài viết chỉ ra rằng dù miệng ông Tập Cận Bình luôn nói đến việc “phản đối đối đầu”và “chống chủ nghĩa bảo hộ”, nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Ông đã áp đặt cái gọi là “đường 9 đoạn” lên các quốc gia ASEAN, vi phạm luật pháp quốc tế khi ngang nhiên tuyên bố chủ quyền toàn bộ Biển Đông thuộc về Trung Quốc. Không dừng lại ở đó, Bắc Kinh còn xây dựng các cơ sở trên những đảo đang tranh chấp và sử dụng lực lượng hải cảnh để quấy rối tàu thuyền của các quốc gia khác.

Tương tự, Trung Quốc (ĐCSTQ) cũng đã cấm nhiều doanh nghiệp nước ngoài hoạt động trong lãnh thổ của mình và vi phạm các quy định của WTO, từ việc trợ cấp nhà nước một cách không minh bạch, không đảm bảo thương mại công bằng, xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ, không mở cửa thị trường cho các thực thể nước ngoài, cho đến việc ép buộc chuyển giao công nghệ. Thế nhưng, giờ ông Tập Cận Bình lại tuyên bố rằng “chủ nghĩa bảo hộ là điều xấu xa”.

Bài viết khẳng định trong suốt 12 năm cầm quyền, ông Tập Cận Bình luôn hành xử như một ông trùm mafia, giống như phiên bản Trung Quốc của Vito Corleone (nhân vật trùm mafia trong phim Bố Già). Ông Tập khiến mọi người phải chấp nhận những “lời đề nghị không thể từ chối”, vậy mà giờ đây lại mong đợi các nạn nhân cũ chào đón ông như một người bạn, một đối tác.

Chỉ riêng ở Đông Nam Á, “Sáng kiến Vành đai và Con đường” của Bắc Kinh đã thường xuyên bị nghi ngờ và chỉ trích vì các bẫy nợ, hoặc bị cáo buộc lợi dụng để chuyển dịch năng lực sản xuất ra nước ngoài, rồi dùng hàng hóa giá rẻ tràn ngập thị trường, gây sụp đổ ngành công nghiệp nội địa của các quốc gia đối tác.

Giờ đây, ông Tập Cận Bình lại bắt đầu kêu gọi xây dựng quan hệ đối tác với châu Âu, trong khi lại công khai ủng hộ chế độ Nga và hỗ trợ cho cuộc chiến tranh Nga – Ukraine của Moscow. Trên thực tế, đây chính là một hình thức đối đầu gián tiếp với phương Tây.

Tác giả của bài viết cho rằng dù cả thế giới có thể không ưa gì ông Donald Trump, điều đó không có nghĩa là ông Tập Cận Bình có thể trở thành một phương án thay thế có thể chấp nhận được. Hiện tại, ông Trump đã bày tỏ sẵn sàng đạt được các thỏa thuận với những quốc gia khác, và Mỹ thường được cho là sẽ tôn trọng các thỏa thuận đó. Ngược lại, phía Trung Quốc lại không như vậy, ngay cả các đối tác của Bắc Kinh cũng chưa chắc đã được đối xử công bằng.

Bài viết chỉ rõ rằng những hành vi lạm dụng kéo dài hơn một thập kỷ qua không thể bị bỏ qua chỉ vì giờ đây Bắc Kinh cũng đang đối mặt với những vấn đề tương tự các “nạn nhân” trước đây. Phía Trung Quốc đã có hàng chục năm để chứng minh sự ủng hộ thực sự với chủ nghĩa đa phương quốc tế, nếu họ đã làm điều đó từ trước, giờ đây có lẽ đã nhận được sự đền đáp.

Tác giả nhận định, một điều rất mâu thuẫn là dù Trung Quốc thường được ca ngợi là có chiến lược dài hạn trong công tác điều hành đất nước, chính sách đối ngoại của Bắc Kinh lại mang tính thiển cận, phản ứng ngắn hạn và bị chi phối bởi chủ nghĩa cơ hội tức thời. Đó là lý do tại sao Tập Cận Bình không thể mong đợi thế giới sẽ theo ông trong cuộc chiến chống lại ông Trump, và họ sẽ không thực sự bận tâm nếu ông Trump thắng trong cuộc đối đầu với Trung Quốc.

Bà Hà Tinh (Ho Ching) là người gốc Hoa tại Singapore, bà là vợ thứ hai của cựu Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long. Bà từng là giám đốc điều hành của Tập đoàn Temasek và cũng là thành viên trong Ủy ban Cố vấn của Trường Kinh tế và Quản lý, Đại học Thanh Hoa (Trung Quốc).

27 January 2025

TT Trump: Thời Đại Hoàng Kim?

Nguyễn Trần Quý

Mục tiêu làm cho “nước Mỹ mạnh trở lại” (MAGA) đã có từ 8 năm qua, nhưng chưa thấy TT Trump làm được bao nhiêu, mà còn gặp rất nhiều khó khăn suýt làm cho thân bại danh liệt. Vậy liệu nhiệm kỳ 4 năm sắp tới, TT Trump có thể thực hiện được lời hứa MAGA hoặc hơn nữa “thời đại hoàng kim” cho nước Mỹ như ông vừa tuyên bố trong buổi tuyên thệ nhận chức mới đây? Nếu căn cứ vào những sự việc đang xảy ra và vào những bài học lịch sử quá khứ để lại, người ta có thể tin rằng TT Trump đang có rất nhiều điều kiện cần và đủ để làm nước Mỹ huy hoàng và thay đổi cả tình hình thế giới.

1- CON NGƯỜI CỦA TT TRUMP

Xưa nay những người làm cách mạng, làm thay đổi thời cuộc, phải là những người có mục tiêu/lý tưởng rõ ràng, có kế hoạch khả thi, có niềm tin, kiên trì theo đuổi và có bản lãnh. Ông Trump có được những điều kiện này không? Có lẽ có!

-  Lý tưởng/ kế hoạch: Làm cho nước Mỹ mạnh trở lại MAGA

-  Niềm tin: Người có niềm tin vào lý tưởng của mình hoặc tin vào mệnh Trời, vào Thượng Đế, sẽ không còn ngại khó, sợ khổ, sẵn sàng hy sinh ngay cả tính mạng mình, người đó dễ dàng thành công. Những năm tháng dấn thân vào chính trường, ông Trump luôn tâm niệm “God bless America”, luôn ôm lấy Bible làm chỉ đạo, và ngay cả trước lúc đến Quốc Hội tuyên thệ nhận chức nhiệm kỳ 2, ông Trump cũng đến nhà thờ dự lễ, và ngay trước và sau lời tuyên thệ, ông Trump cũng mời các vị tu sĩ của nhiều tôn giáo dâng lời nguyện cầu và tạ ơn. Niềm tin của ông chắc chắn vang tận trời cao và chạm đến lòng người trong cả nước.

-  Kiên trì: Xa lạ với chính trị, nhưng ông Trump đã kiên trì vượt qua mọi trở ngại để đắc cử nhiệm kỳ 1. Tuy vậy, vừa nhận chức, chưa bắt tay vào việc thì đã bị Quốc Hội đa số theo DC đã cản trở đủ thứ, điều tra, đàn hạch,và ngay cả nhiều nhân vật nổi tiếng trong cùng đảng CH cũng bất hợp tác (Never Trump). Bất chấp, Trump có lý tưởng, có niềm tin mạnh mẽ, vẫn kiên trì thực hiện kế hoạch đã định.

- Bản lãnh: Sau 4 năm vất vả tại Bạch Ốc, ông Trump bị thêm 4 năm dài khổ nhục với hàng chục vụ kiện từ toà tiểu bang tới toà liên bang, bị tra vấn hạch hỏi từ việc công cho tới việc riêng tư, làm ăn buôn bán, chuyện tình ái... và án phạt có thể lên tới cả tỉ dollars với tù tội. Chỉ cần ông chấp nhận đã thua trong cuộc bầu cử năm 2020 và bỏ ý định tái tranh cử chức vụ TT lần nữa, thì những vụ kiện này sẽ kết thúc ngay, nhưng ông Trump không chịu khuất phục, không lùi bước. Trong cuộc vận động tranh cử lần 2, ông Trump đã 2 lần bị mưu sát: một người chết, 2 bị thương, ông Trump bị 1 viên đạn gây thương tích ngay ở vành tai, cận vệ xô ông ngã xuống, mặt đẫm máu, nhưng ngay sau đó ông vẫn đứng dậy hô vang “Fight! Fight! Fight!”. Phải có bản lãnh lắm, một người mới dám “coi cái chết tựa lông hồng”! 

Nếu không có lý tưởng, không có niềm tin làm chỗ dựa, không kiên trì và nhất là không có bản lãnh đối phó với “thù trong giặc ngoài”, thử hỏi mấy ai có thể làm được như ông Trump? Những người có bản lãnh như vậy,”không thành công cũng thành nhân”!

2- NGOẠI CẢNH: THỜI VÀ THẾ

Dù ủng hộ CH hay DC hoặc Độc Lập, người dân Mỹ trong nhiều năm qua vẫn thấy cần có một thay đổi nào đó về những vấn đề đối nội như lạm phát, giá sinh hoạt tăng cao, di dân bất hợp pháp vào Mỹ ồ ạt, an ninh nhiễu nhương, việc phá thai, chuyển giới...hoặc những vấn đề đối ngoại như chiến tranh Nga/Ukraine, Hamas/Israel hoặc sự yếu thế của Mỹ trong việc giải quyết những vấn đề liên quan đấn TC, Trung Đông hoặc xuất nhập cảng bị thâm hụt mà chính quyền Biden hình như lúng túng không có cách giải quyết. Nước Mỹ đang chờ mong một lãnh đạo mới , chính sách mới, mạnh mẽ hơn.

Tình hình thế giới cũng vậy: Hàng chục năm qua vai trò “cảnh sát thế giới” của Mỹ cũng bị lu mờ. Nga, TC muốn lấn át Mỹ, ngay cả những nước nhỏ hơn như Iran, Bắc Hàn, Thổ cũng muốn thách thức thế giới. Thế giới đang bước vào một thời kỳ nhiễu nhương. Hầu hết các nước nhỏ hơn vẫn mong ước thế giới có một trật tự mới với những qui ước rõ ràng, để quyền lợi mỗi nước được bảo vệ hơn, nhưng lực bất tòng tâm. Điều mong ước đó trước đây đặt vào nước Mỹ, nhưng trong nhìêu năm qua nuớc Mỹ không thể hoặc không muốn nhận lãnh vai trò này. Các nước đành chờ mong.

Giờ đây ông Trump xuất hiện trở lại, với những chủ trương rõ ràng: mạnh về kinh tế, tài chánh, mạnh về quân sự và không ngại dùng sức mạnh đó để giải quyết nhanh chóng và mạnh mẽ những mong đợi của người dân Mỹ. Ông Trump cũng không ngại xung trận dành vai trò đàn anh của thế giới, đưa thế giới trở lại một trật tự an toàn bằng những lới hứa chấm dứt chiến Nga/Ukraine, Trung Đông và dùng sức mạnh tài chánh đè bẹp những toan tính kinh doanh trục lợi một chiều cuả những nước như Trung Cộng. Việc ông Trump tuyên bố đòi lại kênh đào Panama hay mua lại Greenland có vẻ nửa đùa nửa thật, nhưng là viễn tựơng của một trật tự thế giới đang mở ra.

Dù còn nhiều nút thắt phải mở, nhưng một điều rõ ràng là những việc làm của ông Trump đáp ứng đúng thời cơ nên “thiên thời” đang đến với ông.

Đã có thời cơ thuận lợi, ông Trump cũng có cái THẾ để hoàn thành công việc. Trong nước, ông có cái THẾ của người đắc cử áp đảo, đã có hơn 75 triệu phiếu phổ thông, và hơn đối thủ 312/226 phiếu đại biểu, thắng tất cả 7 bang hy vọng của đảng DC. Cái THẾ của ông càng mạnh thêm khi nhiều cơ quan truyền thông lớn nhất quay về ủng hộ, nhiều cơ quan BigTech bắt đầu hợp tác, hàng chục nhà tỉ phú Mỹ xếp hàng sau lưng ông và nhất là những thế lực ngầm DEI của cánh tả hoặc “Never Trump” của cánh hữu gần như thúc thủ, không còn sức để cản đường ông Trump nữa. Ông Trump có cái THẾ 4 năm kinh nghiệm chủ nhân Nhà Trắng, nhưng cũng có cái THẾ của người mới, đường lối mới. Nội các của ông Trump toàn người mới, trẻ trung, đầy bản lãnh và hăng hái vào việc, nhưng không ai e ngại họ thiếu khả năng điều hành đất nước.

Ngoài nước, các chính phủ khác đều biết ông Trump dám nói, dám làm, không ngại đụng chạm và thường có những quyết định táo bạo không lường trước. Chính điều này tạo cho ông Trump có cái UY và kèm thêm sức mạnh kinh tế, quân sự áp đảo của nước Mỹ, tạo cho ông cái THẾ trên trường quốc tế .

Một vị TT vừa có UY, có THẾ, có lý tưởng, xuất hiện đúng lúc có “thiên thời, địa lợi, nhân hoà” thì những điều ông hứa lúc tranh cử chắc sẽ được thực hiện và thực hiện thành công. Có lẽ ông Trump tự biết mình, biết người và xác tín điều đó, nên trong diễn văn nhận chức, ông đã nhấn mạnh “không bao giờ quên tổ quốc, không bao giờ quên Hiến Pháp, không bao giờ quên Thuợng Đế” và đứng trước các đại diện của nước Mỹ từ các cựu TT, và cả TT Biden, ông Trump đã khẳng định “thời kỳ lụn bại đã qua, nước Mỹ bước vào thời đại hoàng kim”.

3- MỘT VÀI DÈ DẶT:

Tuy nhiên lịch sử cổ kim cũng cho nhiều bài học: nhiều triều đại suy vong, nhiều chính phủ bị lật đổ chỉ vì: tự mãn, bị chuyên quyền, bị nịnh thần vây quanh. Trong hoàn cảnh hiện nay của ông Trump, cầu mong cho ông không tự mãn, “ngủ quên trên chiến thắng” rồi khinh địch, hoặc quên hàng chục triệu người đã ủng hộ mình. Cũng cầu mong ông Trump không bị những kẻ nhiều quyền thế rỉ tai, dùng uy thế của ông Trump để cho thi hành những chính sách không thực sự ích lợi cho đất nước. Cũng cầu mong cho ông Trump không để cho những nịnh thần vây quanh, điều gì cũng “Yes, Sir” tâng bốc làm ông vừa lòng, nhưng hại đất nước./.

Nguyễn Trần Quý, CH4

**

04 January 2025

Một Góc Nhìn "Rất Tôn Tử" Về Cuộc Xâm Lăng Của Nga Vào Ukraine* (Do people in Russia know that Putin is fighting the wrong enemy?)


John Andressen

(Ukraine của bạn? - Không! Ukraine là của tôi)

Người dân Nga có biết Putin đã nhận lầm kẻ thù để đánh không? Giống như Sa hoàng Nicholas II, Putin đã không xác định được kẻ thù nguy hiểm nhất của mình, cụ thể là Trung Quốc. Trung Quốc đang phát triển và muốn ngấu nghiến nước Nga. Putin đã không phát hiện ra con rắn này sao?

Từ năm 1858 đến năm 1860, Đế quốc Nga đã sáp nhập các vùng lãnh thổ giáp Sông Amur thuộc về triều đại nhà Thanh của Trung Quốc thông qua việc áp đặt các hiệp ước bất bình đẳng. Trung Quốc đã mất khu vực được gọi là Ngoại Mãn Châu hoặc Mãn Châu của Nga (diện tích 350.000 dặm vuông (910.000 km2)) và quyền tiếp cận Biển Nhật Bản. Và người Trung Quốc KHÔNG BAO GIỜ quên!

Bằng cách tiến hành một cuộc chiến do chính mình lựa chọn, Putin đang giúp mối đe dọa thực sự của đất nước thêm thời gian để mạnh lên. Trung Quốc, chứ không phải Ukraine, là mối đe dọa hiện hữu của Nga. Trong Chiến tranh Nga-Nhật (1904–05), Nicholas đã chiến đấu với Nhật Bản ở Mãn Châu để giành những nhượng bộ mà Nga không thực sự có thể hưởng lợi, thay vì đầu tư vào đường sắt và đạn dược cần thiết để đánh bại kẻ thù thực sự của mình là Đức, một thập kỷ sau đó.

Thất bại trong Thế chiến thứ nhất đã khiến Nicholas và gia đình ông mất mạng sau khi những người Bolshevik nắm quyền. Những quý tộc không phải chịu chung số phận bạo lực như Sa hoàng đã chạy trốn ra nước ngoài và thường chết trong cảnh nghèo đói.

Cả phương Tây lẫn Ukraine đều không bao giờ có kế hoạch xâm lược Nga, nói chi đến việc họ chiếm lãnh thổ của nước này. Ai ở phương Tây lại muốn điều đó? Ngược lại, Trung Quốc có thể muốn. Danh sách dài những bất bình của Trung Quốc đã có từ nhiều thế kỷ trước, từ thời Sa hoàng chiếm những vùng đất rộng lớn tách khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc—những khu vực kết hợp lại lớn hơn cả vùng phía đông Sông Mississippi của Hoa Kỳ.

Cuộc xâm lược Ukraine của Putin là một sai lầm lịch sử—một sai lầm khiến mọi thứ không thể quay trở lại như trước chiến tranh.

Ngay cả khi tổng thống Hoa Kỳ sắp nhậm chức, Donald Trump, bằng cách nào đó chấm dứt chiến tranh ở Ukraine, Putin cũng không thể đảo ngược những tổn thất này. Rồi chiến tranh càng kéo dài, nước Nga sẽ càng yếu đi, khiến nhiều người tự hỏi khi nào đất nước sẽ quyết định chấm dứt những tổn thất này. 

Người Nga đã phế truất Nicholas II vì ông là một nhà lãnh đạo tồi trong Thế chiến thứ nhất, vì ông đã phá hủy nền kinh tế và vì ông đã lãng phí mạng sống của thần dân. Giống như vòng cận thần của Nicholas, những người ủng hộ Putin đang giúp ông tiếp tục đi con đường tương tự và đẩy mạnh nỗ lực của mình ở Ukraine thay vì rút lui khi còn có thể. Điều này tiếp diễn bất chấp  thực tế là việc xâm lược Ukraine ngay từ đầu đã là một quyết định tồi tệ. Nhưng họ càng ủng hộ Putin lâu hơn, thì nước Nga sẽ càng trở nên mỏng manh trước Trung Quốc.

Thay vào đó, những sai lầm như vậy dẫn đến những lựa chọn thay thế kém mong muốn hơn nhiều. Câu hỏi không phải là liệu Nga có thua cuộc chiến ở Ukraine hay không (về mặt chiến lược, họ đã thua), mà là tổn thất sẽ lớn đến mức nào.

Cuộc chiến đã khiến Nga mất hơn 700.000 binh lính tử trận và bị thương. Nó đã buộc Nga phải chuyển hoạt động thương mại năng lượng béo bở của mình với châu Âu sang các thị trường ít sinh lời hơn. Nó đã làm giảm năng suất thông qua các lệnh trừng phạt. Nó đã dẫn đến việc tịch thu dự trữ ngoại hối của đất nước, với lãi suất tích lũy được chuyển đến Ukraine.

Nó đã dẫn đến việc hàng trăm nghìn công dân trong độ tuổi lao động rời khỏi đất nước. (Nhiều người đã rời đi có trình độ học vấn cao và đã làm việc trong các lĩnh vực quan trọng của nền kinh tế, chẳng hạn như lĩnh vực công nghệ.) Nó đã dẫn đến việc ném bom các nhà máy, căn cứ quân sự và cơ sở hạ tầng của Nga, cũng như cuộc xâm lược lãnh thổ Nga đầu tiên kể từ Thế chiến II. (Điều này đã xảy ra ở khu vực Kursk). Và nó đã dẫn đến việc mở rộng và hồi sinh NATO, với tư cách thành viên của Thụy Điển và Phần Lan đã biến Biển Baltic thành biển NATO.

Câu hỏi không phải là liệu Trung Quốc có quay mặt đối đầu với Nga hay không, mà là khi nào. Cuối cùng thì Nga sẽ là bữa điểm tâm của Trung Quốc. Điều duy nhất còn phải xem là "bữa ăn" sẽ lớn đến mức nào. Nga đã sử dụng phần lớn kho vũ khí sau Chiến tranh Lạnh của mình cho cuộc chiến ở Ukraine, khiến Siberia trở nên rộng mở trước tham vọng của Trung Quốc. Siberia có những nguồn tài nguyên mà Trung Quốc thèm muốn—không chỉ năng lượng và khoáng sản, mà quan trọng hơn là nước. Hồ Baikal lớn hơn Bỉ và chứa 20% lượng nước ngọt có sẵn trên thế giới, thứ mà miền bắc Trung Quốc đang rất cần.

Putin dường như đang đeo đuổi chiến thắng cuộc chiến qua việc liên tục leo thang. Cuộc chiến của Putin bắt  đầu bằng cuộc tiến quân thất bại và mưu đồ thay đổi chế độ ở Kyiv không đạt. Tiếp theo là những nỗ lực buộc người Ukraine phải khuất phục – bằng các vụ thảm sát dân thường ở các thành phố như Buchha, phá hủy nhà cửa và thị trấn một cách bừa bãi, và bắt cóc hàng nghìn trẻ em (qua biên giới vào Nga). Sau đó là các cuộc không kích vào hầm trú ẩn , bệnh viện, trường học, bảo tàng và nhà máy điện, cũng như các vụ hành quyết chớp nhoáng và tra tấn tù nhân chiến tranh. Sau đó là sự phá hủy đập Kakhovka khổng lồ trên sông Dnipro, các mối đe dọa đối với nhà máy điện hạt nhân Zaporizhia (mặc dù Nga, chứ không phải Ukraine, nằm ở phía sau nhà máy), và việc sử dụng mìn, máy bay không người lái của Thổ Nhĩ Kỳ, hoả tiễn đạn đạo, bom chùm, hoả tiễn hành trình và bây giờ là lính Bắc Triều Tiên.

Nếu Putin sử dụng vũ khí hạt nhân, điều mà ông ta đã đe dọa sẽ làm theo định kỳ, người Nga sẽ trở thành kẻ bị ruồng bỏ của thế kỷ này, giống như Đức Quốc xã trong thế kỷ trước.

Giống như người Đức trước đây, người Nga cũng ủng hộ các cuộc chiến tranh xâm lược để mở rộng lãnh thổ của họ. Sau khi Liên Xô làm cho phần lớn thế giới (kể cả đất nước của họ) trở nên nghèo đói thông qua việc xuất khẩu mô hình kinh tế của mình, việc ném bom một quốc gia láng giềng bằng vũ khí hạt nhân sẽ củng cố vị thế của Nga là quốc gia lạc hậu nhất thế giới và người dân của họ là tàn bạo nhất thế giới. Hậu quả chiến lược tiêu cực đối với Nga và người Nga sẽ kéo dài trong nhiều thế hệ—hãy hỏi người Đức.

Trong hành trình hủy diệt này. Cuối cùng, họ sẽ phải chịu sự thương xót của Trung Quốc chứ không phải của Putin. Nếu họ tiếp tục cuộc hành trình này, họ có thể sẽ phải chịu số phận kinh tế tương tự như những gì đã xảy ra với Triều Tiên. Và họ có thể mong đợi sự trả đũa của Trung Quốc đối với những gì Nga đã làm với Trung Quốc kể từ giữa thế kỷ 19.

Giới tinh hoa quyền lực của Nga nên tự hỏi ai đang hưởng lợi từ cuộc chiến ở Ukraine. Ở giai đoạn này, câu trả lời đã rõ ràng: chỉ có Putin. Phần còn lại của thế giới chỉ có thể theo dõi thảm họa quốc gia đang diễn ra tại Nga xem họ quyết định vớt vát những gì còn lại hay cùng chìm  theo con tàu.

Để tránh số phận của giới quý tộc Nga trước kia—hoặc để tránh lao xuống từ cửa sổ nhà cao tầng—giới tinh hoa Nga có thể phải ép Putin từ chức để hạn chế tổn thất của đất nước bằng cách trả lại lãnh thổ để đổi lấy việc giữ lại tài sản cá nhân của họ. Thật không may, có vẻ như người Nga cần một thảm họa quốc gia để suy nghĩ lại về chiến lược của mình./.

(Via Quora Digest)

(*) Bài dịch và Đề bài của TTR

23 October 2024

DONALD JOHN TRUMP, ÔNG LÀ AI ?

Note: Lê Quốc là bút hiệu của TS Lê Mạnh Hùng, MIT và University of London Anh. TS Hùng là tác giả một bộ sử Việt Nam gồm 5 cuốn, rất được mọi người coi là rất giá trị... Anh TS Hùng là con rể Cựu Thủ Tướng Phan Huy Quát, Hai vợ chồng ông làm việc cho BBC nhiều năm trời. Bây giờ, về hưu, viết sách và vẫn ở London. Cái nhìn của TS Hùng về ông Trump là cái nhìn của một nhà trí thức Việt Nam sống tại Âu Châu, không liên hệ trực tiếp với không khí tranh luận chính trị Hoa Kỳ.     Phân tích của TS Hùng về TT Trump tương đối công bằng. TS Hùng có khen và có chê TT Trump theo nhãn quan của một người sống ngoài nước Mỹ. TS Hùng cũng phân tích cho chúng ta thấy tại sao tác gỉa chê ông Trump và tại sao khen ông Trump. (Theo Người chuyển bài)

** 

Lê Quốc

*- Là Tổng Thống thứ 45 Hợp chúng Quốc Hoa Kỳ, nhưng là một Tổng Thống ồn ào nhứt lịch sử Mỹ, xông pha trong giông bão chính trường như một chiến sĩ dưới làn tên mũi đạn ngoài mặt trận. 

 Ai theo dõi thời cuộc đều biết.

*- Là một tỷ phú,  một trong 400 nhà tỷ phú xứ Mỹ (tài sản Trump khoản trên dưới 10 tỷ), được coi là giàu có nhưng còn rất khiêm tốn so với nhiều tỷ phú khác có hàng 100 tỷ $USD tại Mỹ. – Điều chưa biết: Trump có nằm trong danh sách Financial Oligarchy của hệ thống siêu quyền lực bí mật hoạt động sau lưng chánh phủ Hoa Kỳ không?

*- Là một người hay gây gổ, hay cáo buộc, đổ lỗi cho bất cứ ai không đồng ý với mình, và bất tín trong hành động lẫn lời nói: Ăn nói bạt mạng, xử dụng ngôn ngữ đường phố khi tranh cử, thay đổi bất thường, sáng nói thế nầy, chiều nói thế khác, hay cãi cọ, tự cao, ngạo mạn, kỳ thị, chửi bới như như bà hàng xóm mất gà, tốc váy chửi tay đôi với Kim-jong-Un, là bạn hôm trước với Tập cận Bình – hôm sau là thù với Trung Quốc (tại Diễn đàn APEC). 

Ngày 11- 01-2018, Trump còn gọi Haiti, El salvador, và các quốc gia Phi Châu là nước hố phân (Shit hole countries): 

Một sự kỳ thị công khai. 

Các nước nạn nhân oán hận. 

Bạn bè không tin, 

kẻ thù không tin. 

Đồng minh ngờ vực. 

Báo chí cánh tả đánh ông tơi bời hoa lá, bươi móc chuyện cũ mấy mươi năm về trước, dựng đứng chuyện ông thiếu sức khỏe, không làm Tổng Thống được. Michelle Golberg của tờ New-york Times cuối 2017 than rằng: 

”Một năm của Trump là một năm ác mộng...” 

Báo chí Mỹ tổng kết: 

”Hơn 2000 lần nói sai, hoặc phóng đại sự thật”. 

Giáo sư người Pháp Ông Olivier Zajec nhấn mạnh về Ông Trump: ”Thô bạo, thích khoe khoang, Tự cho mình là chân lý nhưng thông minh hơn người”. 

Báo Courrier International viết: 

”Một ngưởi dễ nổi nóng, tính khí bất thường, thái quá trong ngôn từ, khiêu khích, thô lỗ và kỳ thị chủng tộc“.

Dư luận cho rằng Trump không có tư cách làm Tổng Thống xứ Hoa Kỳ, thiếu kinh nghiệm lãnh đạo, thiếu kiến thức, thiếu bản lãnh, thiếu ngôn ngữ của một vị Tổng Thống, chưa một lần tham chính, và ông bị chỉ trích nặng nề trong hai quyển sách của nhóm báo chí không ưa ông: 

"Fire and Fury – Inside the Trump White house" của Michael Wolff, và 

”Fear – Trump in the white house của Bob Woodward”. 

Những nhân vật cao cấp trong chính phủ Trump đều lên tiếng phủ nhận những cáo buộc vô bằng. Riêng Trump thì thản nhiên tuyên bố: 

”Fake News“, 

rồi lừng lững bước đi… xem như không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng... theo một số nhà bình luận danh tiếng, thì 

”D. Trump có lẽ không dành cho sự suy nghĩ mực thước truyền thống, sự bảo thủ hay cố chấp, nhưng thiên tài Trump sẽ làm được những điều kỳ diệu mà một trong số đó là bày thế trận đương đầu với một tay chơi có hạng Tập cận Bình."

Kẻ viết bài nầy – tuy không đồng ý với Ô. Trump trong phong cách đối xử, trong ngôn ngữ hồ đồ, thiếu tế nhị – những nhược điểm thuộc về tính khí không sửa được của Ông Trump – nhưng rất hài lòng về những việc ông làm. Cho nên, đối với con người kỳ dị nầy, nên xem nhẹ hay lướt qua những nhược điểm và nên thoát ra khỏi cái khuôn thước sáo mòn của cách suy nghĩ truyền thống. 

Muốn hiểu Trump thì Không nên theo lối mòn của cách suy nghĩ truyền thống. Phải nhìn con người thứ hai của Trump chìm dưới tảng băng khi có ánh mặt trời mới ló dạng. 

Đừng nghe những gì Trump nói mà phải nhìn kết quả Trump làm! 

Quả thật, D.Trump là một con người kỳ dị, quái gở, khác thường, ngạo mạn, không nghe lời ai và cũng không chịu thua ai... Nhưng Trump có một ý chí mãnh liệt, phi thường. Trump nói là làm – làm những việc mà không một Tổng Thống nào trước đây, làm được. 

Qua những lời tuyên bố thay đổi như chóng chóng, rối như bòng bong, Trump che giấu ý định để không ai đoán được Trump muốn gì, làm gì?. 

Trump là con người như vậy đó. Trump thản nhiên bước đi trong giông bão của dư luận, của phe đối lập, của truyền thông cánh tả quyết tâm hạ gục mình, thậm chí trước tình hình chia rẽ trầm trọng và cực kỳ hỗn loạn trong quần chúng Hoa Kỳ (tháng 10-2018).

Trump ngẩng cao đầu bước đi với lòng tự tin mạnh mẽ, là mình làm đúng, là phục vụ cho quyền lợi Hoa Kỳ và quyết tâm đánh gục kẻ thù có ý đồ thay thế Mỹ trong vị trí siêu cường thế giới.

Hãy nhìn những gì Trump làm trong chưa đầy 2 năm cầm quyền:

1. - D.Trump là một quái nhân : 

Thời thế đẻ ra một con người kỳ dị với phong cách ngược đời, ngôn ngữ chợ búa (khi tranh cử) hành động kỳ quái, phi truyền thống, phi nguyên tắc, với những bước đi không giống ai, tưởng chừng như thất bại hoàn toàn, nhưng lạ lùng thay! ông ta lại chiến thắng một cách bất ngờ. Trump hạ gục 16 nhân vật sừng sỏ nhứt của Đảng Cộng Hoà... Nền văn nghệ VNCH có quái kiệt Trần văn Trạch. Chính trị Hoa Kỳ có D.Trump. Truyện kiếm hiệp Kim Dung có Đông Phương bất bại, Phong thanh Dương, là những nhân vật cổ quái, nhưng võ công cao cường, cực kỳ hung hiểm, mưu kế khó lường! Kim Dung ít khi sáng tác một nhân vật mà không căn cứ vào sự thật lịch sử.

Áp thuế quan (Tariffs) từ 34 tỷ rồi 16 tỳ, leo thang đến 200 tỷ với thời gian ân huệ từ cuối tháng 9 đến cuối năm 2018 là 10%, để Tập cận Bình suy nghĩ thương thuyết nhưng bất thành. Mới vài chiêu mà kinh tế TQ chao đảo, đồng NDT mất giá 8% so với $USD, Thị trường chứng khoán tuột dốc, các công Ty ngoại quốc ùn ùn tháo chạy, các đại gia Tàu tẩu tán tài sản. Hiện tượng xuất huyết lan tràn. Dân chúng hoảng loạn, mất tin tưởng vào Chánh phủ... Các trí thức Tàu thuộc Đại Học Thanh Hoa và cả trong Đảng (hội nghị Bắc đới Hà), phê phán gay gắt... Chủ Tịch Tập đang bối rối… không xuất hiện cả tháng trời, triệu tập mưu sĩ Vương kỳ Sơn, để tìm kế sách đối phó với trận thương chiến... Trump dàn thế trận đánh toàn diện vào Trung Cộng: Không chỉ đánh vào thương mãi mà còn cả chính trị, quân sự, tình báo, gián điệp. Chiêu thức biến hoá khôn lường... Trong ngắn hạn, có thể nói Trump đang chiến thắng vì đã làm xao trộn nền kinh tế và chính trị Trung Quốc. Chỉ nhìn được phần nổi, còn phần chìm, Trump toan tính ra sao không ai biết. Đó là ưu điểm của quái nhân Donald John Trump.

2. - Những đòn ứng xử kỳ quặc, không giống ai : 

Chiến tranh thương mãi với Trung Quốc, tung đòn áp thuế đã đành! Nhưng sao lại áp thuế quan lên cả Đồng Minh Liên Âu, Canada và Mexico? Quái gở! Đường lối Ngoại giao trật đường rầy, phi nguyên tắc, phi chánh sách? Nhưng nhìn kỷ những quái chiêu của Trump đều căn cứ trên nguyên tắc:

”Làm cho Mỹ mạnh lên, ở thế thượng phong, các nước khác cảm thấy có nhu cầu đến xin thương thuyết”. 

Quả vậy – bị đánh 25% vào hàng hóa xuât cảng sang Mỹ, Liên Âu choáng váng, không biết phải ứng xử ra sao, liền phái Ông Jean Claude Junker sang Nhà Trắng gặp Trump. Trump chỉ chờ có thế. Kết quả ngay lập tức: Ngưng áp thuế 25% lên hàng hoá Liên Âu. Sẽ thương thuyết từng lãnh vực đến khi Tariffs O% trên cả hàng xuất cảng 2 bên. Liên Âu vui mừng ký cam kết là Đồng Minh với Hoa Kỳ và quay lưng 180° trước sự ve vãn của Trung Quốc. Liên Âu còn mua giúp đậu nành và nông phẩm của Hoa Kỳ... Trump chiến thắng ngoạn mục.

3. - NATO :

Trump đánh phủ đầu: NATO đã “lỗi thời” vì chiến tranh lạnh đã chấm dứt. Trump ra chiêu: Trước đây – đất nước các ông trực tiếp bị đe dọa bởi Liên Bang xô viết và các nước chư hầu Đông Âu, còn bây giờ Liên xô đã sụp đổ, thì NATO đâu còn cần thiết nữa? Trump dọa rút khỏi NATO. Tối 10-7-2017, họp thượng đỉnh với NATO tại Bruxelles trong bầu không khí căng thẳng, Trump than phiền: ”Tại sao dân Mỹ phài đóng thuế nhiều để bảo vệ các ông, trong khi các ông lại lơ là không chịu đóng góp, để bảo vệ mình. Thật bất công quá”. Trong khi Washington chi đến 3,5 % GDP cho NATO, thì các nước khác chưa đóng đủ 2% GDP của mình như: -Pháp: 1,8 % – Đức: 1,24 % – Tây ban Nha: O,92 % – và có đến 23 nước chưa hoàn thành đóng góp nầy. IISS: International Institute for Strategic Studies (Viện quốc tế Nghiên Cứu chiến lược). Trump đã từng có những quyết định táo bạo như rút khỏi TPP, rút khỏi Hiệp định về biến đổi khí hậu Paris, thương thuyết lại NAFTA v.v… rút khỏi Hiệp ước Iran, hiệp ước chống vũ khí hạch tâm với Nga (INF,1987) thì Trump cũng có thể rút khỏi NATO Ngoài mặt, Trump dọa như vậy chứ trong thâm tâm Trump vẫn muốn giữ NATO (không rút 3000 quân Mỹ còn đóng ở NATO). Đây là đòn gây sức ép mạnh mẽ của đương kim Tổng Thống Hoa Kỳ

Cuối cùng Trump đã thắng: 28 thành viên NATO cam kết đóng góp 2% GDP của mình vào chi phí quân sự dành cho NATO hoàn tất trong vài năm tới (2024). Trump lại chiến thắng lần nữa bằng động thái ngược đời ”tung đòn” thấu cáy trước, thương thuyết sau.

4. - TRIỀU TIÊN :

Chẳng tỏ ra có chút bản lĩnh của một lãnh tụ chính trị, thậm chí còn tỏ ra ngây ngô. Đấu khẩu, chửi bới như con nít, thay đổi đến chóng mặt. Hôm trước đe dọa, hôm sau tâng bốc. Hôm nay vui vẻ đàm phán, hôm sau giận dữ rút lui… Các nhà quan sát lắc đầu.

Các nhà bình luận rùng vai! Phe đối lập mỉm cười chế nhạo. Phần thất bại chắc chắn sẽ về Trump. Nhưng cuối cùng – Ông đã làm được một việc kỳ diệu mà mấy đời Tổng Thống chua ai làm được. Hiện tại, hỏa tiễn Bắc Hàn tầm trung, tầm xa nay đã ngưng bay trên đầu Nhật bản, ngưng rớt gần Guam, Hawai lãnh thổ của Mỹ. Kim – jong – Un gỡ bảng tuyên truyền chống Mỹ trên đường phố Bình Nhưỡng. Tình hình càng ngày càng ổn hơn. Nam Bắc Hàn gặp gỡ nhau thắm thiết, dân chúng hai bên vui mừng. Vấn đề giải tỏa vũ khí hạt nhân, sự sống còn của Bắc Hàn, cần phải có thời gian và trao đổi cụ thể. Nhưng Chủ Tịch Băc Hàn bày tỏ thiện chí, thiết tha gửi Tổng Thống Trump hai lá thơ xin gặp Thượng Đỉnh lần hai. Sóng gió và sự hung hăng của Kim bây giờ đã lặng. Dù là một dấu lặng tạm thời – nhưng rõ ràng là Kim jong Un xuống thang, hạ giọng và mong được gặp Tổng Thống Mỹ lần thứ hai. Như vậy, kết quả kỳ diệu mà bao đời Tổng Thống trước không ai làm được. Không gọi là chiến thắng thì gọi là gì?

5. - USMCA : 

(Thay thế NAFTA) Hiệp ước mà Trump ca tụng là “công bằng, lợi ích cho nông dân, công nhân xe hơi, và ngành sản xuất bên Mỹ”. Justin Trudeau cũng tuyên bố: “Thỏa thuận nầy mang lợi ích sâu sắc cho người Canada. Hôm nay là một ngày Tốt Nhứt cho Canada”

Trong nghệ thuật đàm phán xưa nay không bao giờ đạt được 50 – 50 mà chỉ đạt tối đa là 35-65. DTrump là tác giả sách “Art of the deal” là tay lão luyện nghệ thuật đàm phán. Nhìn vào kết quả đàm phán của Trump và thế mạnh của Mỹ, các nhà quan sát không khỏi nghĩ rằng lợi thế ắt về phía Mỹ Tuy nhiên – thỏa ước USMCA dầy 1100 trang giấy, chỉ chờ những nhà nghiên cứu độc lập phân tích mới có thể hiểu rõ và cũng phải được QH phê chuẩn mới thành luật được.

Chương 32 có một điều khoản quy định rằng: 

”Nếu một trong 3 nước tham gia một hiệp ước thương mãi với nước ”phi thị trường” (ám chỉ TQ) thì 2 nước còn lại sẽ hình thành một hiệp ước song phương, loại bỏ nước kia“. 

Ông Robert Lighthizer – đại diện thương mãi Hoa Kỳ – còn nói điều khoản tương tự sẽ được ghi vào hiệp ước thương mãi Mỹ – Anh, Mỹ – Liên Âu cùng các nước khác. Đó là nước cờ bao vây và cô lập Trung Quốc của Trump. 

Ai dám bảo rằng Trump thi hành một chính sách “vô chính sách”?

THÀNH TÍCH CỦA TỔNG THỐNG D. J. TRUMP

Paul Grugman – nhà kinh tế khu Wall street, kinh tế gia đoạt giải Nobel kinh tế năm 2018 – đã tuyên bố rằng: 

”Nếu Trump thắng cử, kinh tế Mỹ sẽ sụp đổ và các thị trường tài chánh không thể phục hồi được nữa”.


Nhưng nhà kinh tế lừng danh nầy đã hoàn toàn sai lầm. Trong 20 tháng kể từ Trump lên cầm quyền, nền kinh tế Hoa Kỳ tốt lên chưa từng thấy. GDP tăng nhanh chóng từ 3,1% trong quý II và 3,3% trong quý III – 2017. và GDP quý II -2018 tăng tới 4,2% mức tăng trưởng tốt nhứt trong gần 4 năm.

Tóm tắt: 

20 tháng cầm quyền của Ô. Trump đạt được những thánh quả sau đây: 

– GDP tăng lên: 4,2% (quý II – 2018) so với GDP khi Obama chấm dứt nhiệm kỳ: 3%.

– Tỷ lệ thất nghiệp: xuống 3,7% (cuối tháng 8-2018) Tháng 11-2009 (thời Obama): 10,3%.

– 3,9 triệu người tìm được việc làm kể từ khi Trump lên cầm quyền...

– Thị trường chứng khoán tăng 35% (Chỉ số Dow- Jones trước ngày bầu cử 2016: 17888 (Chỉ số Dow- Jones ngày 30-11-2017: 24272.

Như vậy, kể từ khi Trump lên cầm quyền – nền kinh tế Hoa Kỳ lên hay xuống? Ngân hàng dự trử Liên Bang (Reserve federal) đã mấy lần tăng lãi suất, tại sao? 

Xin các vị không ưa Trump trả lời giùm?

Theo trang thông tin của Washington Examinateur, sau gần 20 tháng cầm quyền, Trump đã thực hiện được 289 cam kết khi tranh cử: 173 thành tựu lớn, 116 thành tựu nhỏ chia ra làm 18 lãnh vực:

 – Tăng trưởng kinh tế (GDP) – Tăng công ăn việc làm (căn cứ vào số việc làm gia tăng hàng tháng và tỷ lệ thất nghiệp 3,7%)

– Thu nhập cá nhân – phát triển doanh nghiệp – An Ninh biên giới

– Vấn đề di dân

– Chánh sách Ngoại Giao

– Luật Quốc Phòng (National Defense Authorization Act: NDAA): 716,3 tỷ $USD hiệu lực kể từ 2019. v.v (Chỉ kê ra vài lãnh vực quan trọng, không kê hết được)

– Trump giảm thuế thu nhập doanh nghiệp từ 35% xuống còn 21% . Các đại công Ty đang giấu lợi tức ở ngoại quốc để tránh thuế, đều lần lượt trở về hoặc chuẩn bị trở về. Chiến thuật giảm thuế nầy là một đòn bẩy khuyến khích các đại công Ty đem vốn về đầu tư tại Mỹ: Đại Công Ty: Apple, Microsoft, AT& T, Boeing, Wells Fargo, Samsung, Fiat, Chrysler v.v... (từ Mexico trở về) 

– Giảm thuế suất cho dân nghèo và trung lưu từ 5% đến 10%.

MẶT TRẬN TOÀN DIỆN CHỐNG TÀU CỦA TRUMP

Qua nhiều trào Tổng Thống tiền nhiệm – Trung Cộng khởi xướng một màn lưới cài gián điệp vào nền công nghệ Mỹ, để ăn cắp tài sản trí tuệ, bí mật kỹ thuật, sử dụng tin tặc, mua các công Ty sản phẩm chiến lược tại Mỹ, bắt buộc các công Ty Mỹ tại TQ, giao nạp bí mật công nghiệp đổi lấy giấp phép kinh doanh và tài trợ các tổ chức văn hóa tại các Đại Học Mỹ, lập cơ sở tình báo trá hình như 500 viện Khổng Tử khắp thế giới, tạo một thứ quyền lực mềm ảnh hưởng lên chính trường Mỹ và các nước khác. Khẩu hiệu 

”Made in China 2025″ 

mơ thống trị thế giới bằng nền công nghệ cao cấp nhứt, cũng xuất phát từ ngón nghề ăn cắp sở hữu trí tuệ của Mỹ.

Tại sao các chính phủ trước ngủ quên hay mắt nhắm mắt mở, để cho gián điệp Trung Cộng hoành hành như chỗ không người. Các Tổng Thống tiền nhiệm làm thinh, CIA, FBI ở đâu? Biết hay không biết? hay vì một lý do bí mật nào đó mà không thể nói ra? Mãi tới trào Tổng Thống Trump mới khám phá ra và có kế hoạch đối phó? Câu hỏi nầy nhân dân Mỹ phải đặt ra, cử tri Mỹ không thể không quan tấm đến.

Theo trang tin Axios tại Mỹ, trích dẫn 2 nguồn tin giấu tên từ Nhà Trắng, cho biết Mỹ đã thu thập đầy đủ một số lượng lớn chứng cớ về tấn công mạng, can thiệp bầu cử, trộm cắp tài sản trí tuệ, về gián điệp Trung Cộng đã từ lâu cài vào bộ máy quyền kực Mỹ, Và theo tờ Thời báo Hồng Kông thì Mỹ đang áp dụng những biện pháp trừng phạt TQ, ngăn chặn, trục xuất, hoặc truy tố trước Tòa án:

I. - KINH TẾ: Chiến tranh thương mãi, gây chao đảo nền kinh tế,Tài chánh TQ, tạo phong trào chống đối trong nội bộ Đảng, trong giới trí thức, trong quần chúng hoảng loạn tìm đường trốn chạy ra hải ngoại, v. v…

(1). - Cấm hoạt động hoặc đóng băng các tài sản doanh nghiệp trá hình của Nhà nước Trung Cộng như ZTE (bị phạt 1,4 tỷ USD vì vi phạm luật trừng phạt Iran), Alibaba, Huawei, v. v…

(2). -Đóng băng tài sản các quan chức Trung Quốc, cấm hoạt động các công Ty khổng lồ Trung Quốc tại Mỹ (Thí dụ: Chuẩn bị đóng băng tài sản con gái Tập cận Bình, tài sản Giang trạch Dân do cháu đứng tên) và nhiều đại gia có dính líu với chánh quyền TQ.

(3). -Cấm các chánh phủ làm ăn kinh doanh, hoặc cá nhân những chuyên gia làm ăn với TQ, qua đô la Mỹ tại các Ngân hàng – thậm chí có hể cấm TQ sử dụng ngoại hối bằng đô la.


(4). - Ngăn chặn Trung Cộng mua những công Ty sản xuất hàng chiến lược của Mỹ (Thí dụ: TC bỏ tiền ra cho một công Ty trá hình tại Sigapore, mua các công Ty sản xuất hàng chiến lược của Mỹ QUALCOM, trị giá 117 tỷ USD.

(5). - Trừng phạt tướng Lý thường Phúc (Li shang Fu) – chủ nhiệm bộ phát triển vũ khí thuộc Quân Ùy ĐCSTQ vì vi phạm luật cấm vận của Mỹ (Mua vũ khí Liên xô).

(6 ). - Jack Ma: Công Ty Alibaba và chi nhánh chuẩn bị cuốn gói về nước.

II. - QUÂN SỰ: 

Trước ý đồ trở thành siêu cường thay thế Mỹ trong vai trò lãnh đạo thế giới năm 2049, (như TCB công khai tuyên bố trong bài diễn văn trước ĐHĐCSTH thứ 19) – lưỡng viện QH Hoa Kỳ (CH lẫn DC) đều thể hiện quyết tâm chống Trung Cộng qua luật ủy nhiệm QP (DNAA) 716,3 tỷ MK và những động thái và chiến lược tại Biển Đông, rõ rệt hơn bao giờ hết. 

Tứ trụ kim cương (Indo-Pacific), vấn đề Đài Loan biến thành một Quốc gia, việc các nước Tây Âu Anh Pháp gửi chiến hạm đến Biển Đông cùng Mỹ, Úc, Tân Tây Lan, Nhật Bản, Indonesia, đã nói lên quyết tâm bảo vệ đường hàng hải quốc tế… Trung Cộng cô độc một mình, không có một đồng minh nào – mặc dù tuyên bố cứng rắn nhưng chắc chắn đã thấm đòn và hiểu thấu… hậu quả khi chiến tranh với Mỹ và đồng minh. 

III. - MẶT TRẬN GIÁN ĐIỆP:

Trung Cộng – từ nhiều trào Tổng Thống trước – đã giăng một mạng lưới tình báo và gián điệp ở một qui mô rộng lớn khắp các cơ quan quyền lực của Mỹ. Những thành tựu khoa học mà Trung Cộng có được hôm nay là do gián điệp đánh cắp của Mỹ và các nước Liên Âu.

Ở mặt trận nầy – phải nhìn nhận Trung Cộng là phía tấn công – Mỹ là bên đỡ đòn. Bởl vì Trung Cộng cài gián điệp và tình báo từ lâu vào các cơ quan công quyền Mỹ. Đặc biệt là đòn tấn công can thiệp vào cuộc bầu cử giữa kỳ (6 - 11- 2018) . Chính P. Mike Pence đã chính thức tố cáo Trung Cộng can thiệp vào nội bộ chính trường Mỹ trong bài diễn văn đọc tại Hudson Institute ngày 4-10-2018.

Trump hành động:

1. - Thẳng tay phá vỡ kế hoạch 1000 người của Trung Cộng hiện có 8000 người Hoa tham gia (VietTimes): 9 khoa học gia người Hoa tại trung tâm nghiên cứu bệnh ung thư Anderson Texas thuộc viên Hudson Institute, bị cách chức hoặc đuổi việc, bị bắt, phạt tù vỉ đã tham gia kế họach 1000 người của TQ. Hoàn cầu Thời báo xác nhận đã có nhiều nhà khoa học, học giả cao cấp TQ bị bắt và bị phạt tù. Ông GĐ/FBI Christopher Wray đã điều trần trước QH, đã cảnh báo giới học thuật và kinh doanh Mỹ hãy đề phòng gián điệp TQ cài vào xí nghiệp Hoa Kỳ.

2. - Mỹ phát động kế hoạch trục xuất 100,000 người tỵ nạn Trung Cộng vì khai man thành tích chống Cộng và 350,000 du sinh người Trung hoa về nước vì bị Nghi ngờ làm gián điệp. Bài phát biểu của PTT Mike Pence cáo buộc hội sinh viên và học giả TC (CSSA) chịu sự điều khiển của Tình báo TC đứng đàng sau. Nhóm người nầy có thể bị trục xuất khỏi Mỹ.

3. - Lần lượt dẹp bỏ Viện Khổng Tử – một tổ chức tình báo trá hình, tạo ”quyền lực mềm”, để thao túng chính trường Mỹ.

4. - Cấm các công ty Trung Quốc vào làm ăn tại Mỹ và cấm hoạt động hoặc kiểm soát gắt gao các công ty hiện đang hoạt động tại Hoa Kỳ như ZTE, Huawei, v. v…

– Đối phó với sự can thiệp Trung Cộng vào cuộc bầu cử giữa kỳ của Mỹ. PTT Mike Pence thẳng thừng tố cáo:

”Trung Quốc đã cố gắng can thiệp vào cuộc bầu cử [giữa kỳ] năm 2018 sắp diễn ra của chúng ta... Trung Quốc đang khai thác bất kỳ sự chia rẽ nào về chính sách giữa chánh quyền Liên bang và các cấp địa phương. Bắc Kinh đã huy động các nhân tố bí mật, các nhóm bình phong và tổ chức tuyên truyền để thay đổi nhận thức của người Mỹ về các chánh sách của Trung Quốc”. 

”Hơn 80% các hạt của Hoa Kỳ bị TQ nhắm đến, đã bỏ phiếu cho TT Trump năm 2016″. 

(Diễn văn của PTT Mike Pence ngày 4-10-2018 đọc tại viện nghiên cứu Hudson- Texas)

Đây là một đòn quyết liệt vận dụng tình báo, gián điệp tấn công vào cuộc bầu cử giữa kỳ cũa Hoa Kỳ, nhằm hạ gục phe CH của TT. Trump. Đối phó ra sao là việc bí mật của những chiến luợc gia Tòa Bạch ốc, FBI và CIA. Sáng ngày 7- 11-2018, kết quả cuộc bầu giữa kỳ: CH thắng ở Thương viện và Hạ viện rơi vào tay DC).

6. - Đột kích phá vỡ kế hoạch Tàu đưa phụ nữ có thai đi du lịch qua Mỹ để sinh con và được mang quốc tịch Mỹ theo hiến Pháp Hoa Kỳ. Thằng bé nầy được hưởng quá nhiều ân huệ cho đến khi thành niên được quyền bảo lãnh thân nhân. Đội ngũ Trung Cộrng nầy có thể sẽ là một lực lượng gián điệp TQ nguy hiểm cho nền AN Hoa Kỳ. (Đột kích 20 địa điểm tại Los Angeles, tại quận Cam, và San Bernardino, phá vỡ 3 đường dây du lịch sanh con).

Rõ ràng – theo tin tức khắp nơi – thì người Việt hải ngoại đều ủng hộ Ông Trump với một tỷ lệ rất cao. Ít có người Việt nào có lập trường chờ xem – cũng có vài người chống đối thẳng thừng theo cảm tính.

Trận chiến một mất một còn của Mỹ và Trung Cộng không thể quay ngược lại được nữa. Nếu tôi còn thì anh phải mất, nếu anh mất thì tôi mới còn... 

Hai quyển sách ảnh hưởng tới đường lối và chánh sách của TT Trump: 

"Cuộc chạy đua Marathon 100 năm (The hundred-year Marathon- Michael Pillsbury)", và 

"Chết dưới tay Trung Quốc (Death by the China – Peter Navarro)Peter Navarro hiện là cố vấn cao cấp của TT Trump về TQ.

LÊ QUỐC

16 October 2024

Kamala Haris Thật Sự Là Ai?

Kim Nguyễn

Cuộc bầu cử Tổng Thống đã bắt đầu sớm tại hơn 20 tiểu bang, Texas và một số tiểu bang khác sẽ bắt đầu bầu cử sớm vào Thứ Hai tuần tới, ngày 21/10. Đa số các cuộc thăm dò vào Chủ Nhật vừa qua cho hay cựu TT Trump đang dẫn đầu tại 6 trong 7 tiểu bang chiến địa. Theo chiều hướng này, cựu TT Trump rất có cơ hội giành chiến thắng, trong khi đó thì đảng Dân Chủ đã bắt đầu hoảng sợ, hai cựu Tổng Thống Dân Chủ Bill Clinton và Barack Obama đã xuất hiện trong các quảng cáo và đích thân đi vận động cho Kamala Harris.

Bài viết của nhà báo Nicole Russell phổ biến trên USA TODAY sáng nay cho hay “Nếu Trump đắc cử, đó là lỗi của đảng Dân Chủ trong việc lựa chọn ứng cử viên và chính sách của họ. Đảng Dân Chủ đã lựa chọn những ứng cử viên yếu kém, không phải một lần mà tới hai lần trong năm nay. Thật đáng xấu hổ.” Nhà báo này nhấn mạnh: “Đảng Dân Chủ đề cử Kamala Harris, một người đã không giành được chiến thắng trong bất kỳ một cuộc bầu cử sơ bộ nào và lập trường thì còn cực đoan hơn Biden rất nhiều. Về chính sách, đảng Dân Chủ đã xây dựng nền tảng của họ dựa trên những ý tưởng cực tả. Nếu Trump tái đắc cử, thêm một lần nữa, đây là dấu hiệu cho thấy phần lớn cử tri đã bác bỏ chính sách cấp tiến của đảng Dân Chủ.”

Chủ trương bỏ ngỏ biên giới của Biden-Harris đã cho hơn 15 triệu người xâm nhập vào Hoa Kỳ. Nhiều thành phần khủng bố, băng đảng, tội phạm bạo lực, sách nhiễu tình dục, buôn bán ma túy, và gián điệp của Afghanistan, Trung Cộng đã theo làn sóng di dân đi sâu vào nội địa Hoa Kỳ. Khủng hoảng biên giới và lạm phát là những ưu tư hàng đầu của cử tri trong cuộc bầu cử này. Đa số cử tri (60%) tin tưởng cựu TT Trump trong việc bảo vệ biên giới và giải quyết vấn đề lạm phát.

FBI phá vỡ một âm mưu khủng bố.

25 August 2024

Nỗi hoài nghi vô căn cứ nhưng hệ trọng.

TTR

Diễn tiến cuộc bỏ phiếu trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020 và những hệ luỵ của nó cho đến nay vẫn còn ám ảnh người dân Mỹ. Liệu những cải cách liên hệ đến thủ tục bỏ phiếu và kiểm phiếu có giúp quần chúng Mỹ tin tưởng hơn vào sự trong sáng và ngay thẳng của cuộc bầu cử, và sâu xa hơn, vào thể chế dân chủ qua đầu phiếu mà Hoa Kỹ đã từng kiêu hãnh?

Nếu Trump thua vào tháng 11 này, liệu đảng Cộng hòa có chấp nhận hay thủ đô Mỹ sẽ lại phải chứng kiến một một cuộc rối loạn  khác như vào ngày 6/1 năm 2020?

Trong cuộc bầu cử sắp diễn ra năm nay, nếu Trump đang dẫn đầu các cuộc thăm dò và việc kiểm phiếu sẽ dừng lại vào khoảng nửa đêm, sau đó được tái tục lại vào buổi sáng, và rồi tại nhiều bang mà kết quả mang tính quyết định, màu đỏ hay hồng từ từ hoá thành màu xanh. Dù muốn hay không, tình trạng nghi ngờ có thể lan tràn đưa đến mất kiểm soát. Những lo ngại còn đi xa hơn: Rối loạn sẽ xẩy ra ngay không cần đợi đến tháng Giêng như năm 2020.

Rải rác trong thời gian gần đây trên mạng xã hội có những câu hỏi kể ra cũng hơi ngớ ngẩn, chẳng hạn: "Giờ này còn có người tin rằng cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2020 có gian lận". Thật ra thì còn nhiều, còn rất nhiều người, không phải "còn có người" tin rằng Biden trở thành tổng thống do một cuộc bầu cử gian lận. Một cuộc thăm dò mới của Monmouth cho thấy 30% số người được hỏi tin rằng chiến thắng của Biden là nhờ gian lận cử tri, trong khi 59% cho biết ông đã thắng cử "công bằng và minh bạch". Tỷ lệ đó hầu như không thay đổi trong các cuộc thăm dò của Monmouth kể từ tháng 11 năm 2020.

Thời gian là thuốc chữa nhiều tâm bệnh, giúp sửa chữa những lầm lẫn. Sau gần bốn năm trôi qua vẫn còn một số đông đảo cử tri "chưa sáng mắt ra"? Không lẽ họ toàn là những người mê muội? Hay cuộc bầu cử thật sự có những điều ám muội không chừng. 

Thành thử vấn nạn đặt ra, nếu muốn, không phải là "Cho đến nay, còn có người tin rằng cuộc bầu cử TT năm 2020 có gian lận" mà là: Tại sao cuộc bầu cử TT năm 2020 không hàm chứa tính thuyết phục? 

Suy nghĩ đúng đắn không nên nói 'không có sách, mách không có chứng'. Khốn nỗi sự hoài nghi không bằng chứng lại đang tạo ra những thực tế nan giải: Nỗi hoài nghi vào một nền dân chủ dựa trên bầu cử.

Cách duy nhất có thể giải toả nỗi hoài nghi vào một cuộc bầu cử, và từ đó, vào nền dân chủ là quyền bầu cử, thủ tục bỏ phiếu và kiểm phiếu phải rõ ràng và minh bạch. Hãy chờ xem những người đang nắm các cơ chế bầu cử tại Mỹ có khả năng và có thiện ý tạo ra một cuộc bầu cử công bằng hay không vào tháng 11 này.

TTR

10 March 2024

Dự ngôn mới nhất của Parker về năm 2024

Thảo Hương

Tam chiến có khác biệt với chiến tranh truyền thống không? Ngân hàng có gặp nguy hiểm không? Iran chỉ là một thùng thuốc súng… Liệu cuộc đại chiến Armageddon được tiên tri trong Kinh Thánh có kết thúc loài người không? 

Hôm nay chúng ta hãy nói về một chủ đề nóng hiện nay, Thế chiến thứ ba.

Năm mới vừa qua, một đoạn video mới của nhà tiên tri người Anh Craig Hamilton-Parker đã được lan truyền trên Internet. Parker nói trong đoạn phim rằng Thế chiến thứ ba kỳ thực đã bắt đầu. Có thực sự vậy không?

Nội dung chính

- Thế chiến đã bắt đầu như thế nào?

- Chiến tranh trong thời đại Internet

- Iran là một thùng thuốc súng

- Ai có thể ngăn chặn thế chiến thứ ba?

- Dự ngôn của Kremna

- Thế chiến thứ ba trong Kinh Thánh

- Thế chiến đã bắt đầu như thế nào?

Parker là một nhà ngoại cảm. Năm 2016, ông trở nên nổi tiếng khi dự đoán thành công việc Trump đắc cử tổng thống Mỹ và nước Anh rời khỏi Liên minh châu Âu. Sau đó, ông lại nổi tiếng nhờ dự ngôn chính xác về loại virus Corona mới của ĐCSTQ, và được xã hội phương Tây gọi là “Nostradamus mới”. Nostradamus là nhà tiên tri cổ đại nổi tiếng nhất ở phương Tây.

Trước đây chúng ta đã có một tập giới thiệu dự ngôn của Parker vào tháng 11 năm ngoái về những sự kiện trọng đại trong năm 2024. Trong đó ông nói rằng Tập Cận Bình sẽ đổ bệnh, sau đó tình hình chính trị Trung Quốc sẽ bất ổn, chính quyền sẽ sụp đổ và Trung Quốc sẽ chia rẽ thành nhiều quốc gia nhỏ như châu Âu hiện tại.

Vừa qua năm mới, đúng như dự đoán, tin tức bắt đầu lan truyền trên mạng rằng Tập Cận Bình bị bệnh nặng. Chúng ta vẫn chưa biết tin tức này có mấy phần thật mấy phần giả, nhưng bằng cách này, Parker đã trở nên nổi tiếng trong và ngoài Trung Quốc.

Mặc dù đã xảy ra chiến tranh Nga-Ukraine, xung đột Israel-Palestine và vấn đề eo biển Đài Loan trong hai năm qua, nhưng dường như không có cuộc chiến nào trong số đó cấu thành sự uy hiếp cho toàn thế giới, vậy thì tại sao Parker nói thế chiến thứ ba đã bắt đầu?

Trước tiên chúng ta hãy xem Thế chiến thứ nhất và Thế chiến thứ hai bắt đầu như thế nào. Thế chiến thứ nhất bắt đầu bằng vụ ám sát Archduke Ferdinand, thái tử của Đế quốc Áo-Hung. Thái tử bị ám sát trong chuyến thăm Serbia và chết trên đường phố. Đế quốc Áo-Hung không thể nuốt nổi nỗi khuất nhục này, đã tuyên chiến với Serbia một tháng sau đó. Tuy nhiên, dù là một nước nhỏ nhưng lại được hậu thuẫn bởi một người anh lớn, đó là nước Nga. Bằng cách này, hai cường quốc châu Âu bắt đầu giao chiến với nhau, các quốc gia khác chọn phe và gia nhập cuộc chiến, và Thế chiến thứ nhất chính thức nổ ra.

Vậy Thế chiến thứ hai đã bắt đầu như thế nào? Hiện tại người ta thường tin rằng nó đã bắt đầu với cuộc xâm lược Ba Lan của Đức vào ngày 1 tháng 9 năm 1939. Ba ngày sau, Anh và Pháp tuyên chiến với Đức. Tuy nhiên, quân Đức không thèm đếm xỉa, tiếp tục đánh chiếm các thành phố chiến lược, nhanh chóng chiếm đóng phần lớn châu Âu, đồng thời còn thu hút được hai đồng minh là Ý và Nhật. Sự tình trải qua hai năm lên men, đến năm 1941, Đức hủy hiệp ước, xâm lược Liên Xô, Nhật tấn công Trân Châu Cảng và công khai khiêu chiến với Mỹ, Thế chiến thứ hai bùng nổ toàn diện.

Vì vậy Parker nói, khi thái tử Ferdinand bị ám sát, không ai có thể tưởng tượng rằng đây sẽ là sự khởi đầu của Thế chiến thứ nhất. Khi Đức nuốt chửng Ba Lan, không ai có thể tưởng tượng được rằng điều này sẽ châm ngòi chiến hỏa toàn cầu. Vì vậy, thế chiến thứ ba sẽ không bắt đầu bằng việc mọi người đánh nhau, mà sẽ bắt đầu từ một sự kiện nhỏ. Cá nhân ông cảm thấy có thể tính từ cuộc chiến tranh Israel-Palestine ngày 23/10, hoặc có lẽ, từ khi virus corona mới bắt đầu lan rộng.

Chiến tranh trong thời đại Internet

04 February 2024

Những Ưu Tư Về Hệ Thống Y Tế Hoa Kỳ

Dù sinh trưởng tại Mỹ hay mới qua, phần lớn mọi người đều ngạc nhiên và thán phục khi lái xe trên xa lộ của xứ sở này. Hoa Kỳ có số lượng xe đóng thuế lưu hành nhiều nhất thế giới, 278 triệu chiếc xe lớn nhỏ, và tổng cộng đường xa lộ tại Mỹ dài hơn 44 quốc gia Âu châu gộp lại, chưa tính hơn 4 triệu dặm các đường lớn nhỏ khác. 

Ở những đô thị lớn đường xa lộ rộng, đủ sức cho 5-6 dòng xe chạy mỗi chiều nhưng vẫn không đáp ứng được nhu cầu vận chuyển vào giờ tan tầm. Kẹt xe là chuyện bình thường khiến người ta phải tạo thêm những xa lộ khác đi tắt qua đồi, xây thêm tầng trên đầu, dưới lòng đất hoặc song song với những xa lộ cũ, được gọi là express way hay toll road do tư nhân bỏ tiền ra xây. Muốn tránh nạn kẹt xe mất thì giờ và đường xấu, người ta phải trả tiền để lái trên những con đường này vì đường xá được các công ty tư nhân bảo trì tốt hơn chính phủ nhiều lần. 

Nhìn chung, hệ thống xa lộ liên bang là niềm tự hào và cũng là tiềm năng kinh tế của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, theo thống kê, 43% đường xá và cầu cần được đại tu. Mọi cố gắng thoả hiệp xin ngân sách 1,2 ngàn tỷ để trùng tu từ TT Trump với Hạ Viện do DC nắm trong 4 năm đều thất bại. Nhưng khi Biden lên thì phe DC đã đồng ý chuẩn chi ngân sách cho việc trùng tu toàn bộ hạ tầng cơ sở Hoa Kỳ trên giấy tờ, tốn 1,85 ngàn tỷ qua đạo luật Build Back Better Act được biểu quyết theo lằn ranh đảng. Sự thật chỉ có 6% hay 110 tỷ đồng dành cho đường xá, còn lại là những trợ cấp vớ vẩn không ăn nhập gì đến tên của đạo luật này. Nghĩa là cái gì có liên bang dính vào đều tốn kém và mang nặng tính mị dân nhiều hơn. 

Tôi dài dòng trong phần mở đầu để ví hệ thống y tế và các dịch vụ chăm sóc sức khỏe của Mỹ giống như hệ thống xa lộ và người tiêu thụ Hoa Kỳ như những chiếc xe chạy trên đường. Chính phủ và tư nhân bỏ tiền ra xây dựng một hệ thống bảo vệ sức khỏe gồm có: nhà thương, phòng mạch và các dịch vụ y tế khác trong việc chăm sóc sức khỏe. Nghèo hay giàu ai cũng phải lái xe trên xa lộ bình đẳng như nhau, có khác là người giàu có thể bỏ thêm tiền để lái trên các toll road an toàn và không bị kẹt xe và người ít tiền sẽ phải mất thì giờ trên những xa lộ đông đúc. Có nhiều người không đóng thuế đăng bộ lưu hành xe của mình nhưng vẫn lái ẩu khắp nơi, chả ai làm gì được. Nói một cách khác, người giàu trả nhiều tiền sẽ được bảo hiểm tốt, vào bệnh viện đắt tiền, được chữa trị bằng những phương thức tối tân trong khi trung lưu và nghèo trả ít tiền hơn, phải chờ đợi lâu mới đến phiên mình. Những người không đóng góp vì quá nghèo, không chịu đi làm, hoặc bị tàn tật sẽ được hưởng những quy chế bảo vệ sức khỏe [đã được người khác đóng góp đều đặn] miễn phí, bình đẳng như giới trung lưu. Đó cũng là quy luật chung và công bằng theo nếp sống của xã hội tư bản.

03 July 2022

Trần Trung Đạo: Bản chất của cuộc chiến Việt Nam

LTG: Bài viết không liên quan trực tiếp đến bài hát “Gia tài của mẹ” ngoài hai chữ “nội chiến”. Người viết chỉ mượn câu chuyện thời sự này để bàn thêm và bàn rộng hơn từ bài viết trước “Gọi tên cuộc chiến” với hy vọng các bạn trẻ có cái nhìn bao quát và đa chiều khi tìm hiểu về cuộc chiến Việt Nam. Người viết cũng không nghĩ với bài này và một số bài khác có thể nhanh chóng làm thay đổi nhận thức của những người vốn là hay đang là nạn nhân của hệ thống tuyên truyền CS. “Tuyên truyền” và “khủng bố” là hai cánh tay của đảng. Mikhail Gorbachev phát biểu tại Columbia University ngày 12, tháng 3, 2002  “cả đời tôi sống trong tuyên truyền” và ông thừa nhận trước thời kỳ perestroika (đổi mới) “LX là một xã hội dối trá”. Gorbachev may mắn thấy được, thoát ra được và góp phần thay đổi vận mệnh của các nước thuộc khối LX. Việt Nam còn ít nhưng cũng có những người thấy được và đang cố gắng thoát ra. Cánh cửa ‘internet’ đã hé mở và mỗi ngày thêm rộng. Không vật cản nào có thể che được ánh sáng của sự thật và công lý.  Mọi thay đổi đều bắt đầu từ con người. Những người có cơ hội học hỏi không cần phải nhìn xa, không cần phải so sánh với ai khác, chỉ nhìn lại chính mình đủ để thấy nhận thức mình khác dần theo thời gian học hỏi, tìm tòi. Với đà tiến đó, Việt Nam như một dân tộc chắc chắn một ngày sẽ thay đổi.

**

Hôm đó là ngày 21 tháng Hai, 1972. Mao Trạch Đông thức dậy rất sớm. Ông ta lo cắt tóc và chải đầu bóng loáng. Mao muốn gặp Tổng thống Hoa Kỳ ngay nhưng theo thủ tục, Tổng thống Nixon cần phải nghỉ ngơi và sau đó tham dự buổi tiếp tân do Thủ Tướng Chu Ân Lai khoản  đải. Mao đành phải đồng ý nhưng chỉ thị là đưa Tổng thống đến cho y gặp ngay vào ngày mai. Tổng thống Hoa Kỳ Nixon là người đầu tiên xuống xe, theo sau là Tiến Sĩ Henry Kissinger và rồi Winston Lord, người sau nầy là đại sứ Hoa Kỳ tại Trung Quốc. Thế giới đã phải chờ 30 năm để thấy sự thù địch giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ được giải quyết. Mao tin rằng các quốc gia dù với một hệ thống kinh tế khác nhau vẫn có thể hợp tác được và ông ta đang tìm kiếm sự hợp tác rộng rãi hơn với các nước tư bản. Theo Mao, dù hợp tác, nhân loại đã và đang bị phân chia thành ba thế giới khác nhau. Trung Quốc thuộc vào thế giới thứ ba. Vì vậy, hoà bình, đối với Mao chỉ là tạm thời.  (Dr. Li Zhisui, The Private Life of Chairman Mao, Trần Trung Đạo tuyển dịch, Boston 1997)

Các chi tiết về các thỏa thuận được bàn ở cấp thấp hơn nhưng nội dung buổi gặp gỡ ngắn giữa Mao và Nixon cho thấy những vấn đề nhức nhối của thế giới hôm nay, tròn nửa thế kỷ trước cũng đã được đem ra bàn.

Theo tài liệu của chính phủ Mỹ được giải mật ngày 11 tháng 12, 2003, hôm đó TT Nixon nói với Mao: “Tôi hy vọng có thể nói chuyện với Thủ tướng Chu Ân Lai và sau đó là với Chủ tịch về các vấn đề như Đài Loan, Việt Nam và Hàn Quốc. Tôi cũng muốn nói về — và điều này rất nhạy cảm — tương lai của Nhật Bản và vai trò của Ấn Độ; và trên bối cảnh thế giới rộng lớn hơn, tương lai của quan hệ Liên Xô và Mỹ. Bởi vì chỉ khi chúng ta nhìn thấy toàn cảnh thế giới và những thế lực to lớn đang làm thay đổi thế giới thì chúng ta mới có thể đưa ra quyết định đúng đắn về những vấn đề cấp bách và trước mắt luôn chế ngự tầm nhìn của chúng ta.” (Mao Zedong meets Richard Nixon, February 21, 1972, US-China Institute, USC)

Sau một cuộc chiến quá nhiều tốn kém về cả nhân mạng lẫn tài sản, TT Nixon tìm cách rút ra. Nhưng để được rút trong “danh dự”, Mỹ phải thỏa hiệp với một trong hai “đỡ đầu” của CSVN. Theo đúng sách vở, tại một thời điểm nhất định bạn chỉ nên có một kẻ thù và nếu có hai, kẻ thù tốt nhất bạn thỏa hiệp là kẻ thù đang cần thỏa hiệp, trong trường này là TC. Trong buổi gặp Mao, TT Nixon còn “đổ thêm dầu vào lửa” khi cho Mao biết số quân LX đóng tại biên giới TC còn đông hơn quân LX đóng ở biên giới với các nước Châu Âu. Đó cũng là điểm khác nhau căn bản giữa Chủ thuyết Nixon và Chủ thuyết Truman.

Trước đó, trong diễn văn đọc tại Guam tháng 11, 1969, TT Nixon tuyên bố Mỹ chỉ yểm trợ vũ khí và phương tiện cho các quốc gia đồng minh nhưng bảo vệ lãnh thổ là trách nhiệm của chính phủ và nhân dân các nước đó.

Nửa thế kỹ trước Mỹ không quá lo ngại TC về mặt kinh tế.  Năm  1972, GDP của TC là 114 tỷ dollar, bằng một phần mười của Mỹ và GDP tính theo đầu người chỉ  mới 130 dollar.  Cho tới 1980, GDP tính theo đầu người của TC cũng chỉ mới lên đến 307 dollar, đứng sau 127 quốc gia. Nước đứng 126 là Cộng Hòa Trung Phi do hoàng đế và cũng là chàng rể bất đắc dĩ Việt Nam Jean-Bédel Bokassa cai trị.Những hàng hóa xuất cảng của TC những năm đó rất giới hạn và phần lớn là đồ dùng trong nhà. Mao khoe với TT Nixon, TC xuất cảng ớt sang Nam Hàn.

Điều đáng lưu ý là trong Thông Cáo Chung Thượng Hải, Mao cam kết tiếp tục ủng hộ CSVN hoàn thành các mục tiêu của đảng, tức CS hóa Việt Nam.

Những lời tiên đoán của TT Dwight D. Eisenhower trong “học thuyết Domino” ngày 7 tháng 4, 1954 không đúng cho Đông Nam Á, Á Châu và Châu Đại Dương. TT Eisenhower lo xa khi tuyên bố Miến Điện, Thái Lan, Nhật Bản, Formosa, Philippines, Úc, New Zealand cũng có thể rơi vào tay CS. (President Eisenhower’s News Conference, Robert Richards, 4, 1954).

Rút ra khỏi Việt Nam không chỉ là chủ trương của TT Nixon (Cộng Hòa) mà cũng là chủ trương của quốc hội Mỹ do đảng Dân Chủ chiếm đa số tại cả Thượng Viện lẫn Hạ Viện. Ngày 7 tháng 5, 1974, Thượng Viện Mỹ với tỉ số 43 trên 38, chống lại yêu cầu của hành pháp chi viện thêm 266 triệu dollar viện trợ quân sự cho VNCH. Thượng Nghị Sĩ Edward M. Kennedy, Dân Chủ tiểu bang Massachusetts lãnh đạo cánh chống đối với sự ủng hộ của các thượng nghị sĩ thuộc đảng Dân Chủ. (New York Times, May 6 1974)

Người viết dài dòng đoạn này để các bạn trẻ thấy dù đã có hàng ngàn tác phẩm và vô số hội thảo, tranh cãi, phê bình, oán trách về nguyên nhân, hậu quả, các lý do trực tiếp, gián tiếp dẫn đến ngày 30 tháng 4. Tuy nhiên bên cạnh các lý do không được mọi người đồng ý, một lý do đa số đều đồng ý đó là sự thay đổi chính sách của Mỹ tại Á Châu. Lịch sử bang giao quốc tế diễn ra trong nửa thế kỷ qua cho thấy đúng như vậy.

Nhưng không phải vì việc Mỹ thay đổi chiến lược mà Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ.Trong hơn ba năm sau đó,  chính phủ, quân đội và nhân dân Việt Nam Cộng Hòa vẫn tiếp tục chiến đấu trong một cuộc chiến không cân sức, thiếu thốn về mọi mặt.

Sự hy sinh của 58,220 người lính Mỹ là sự hy sinh to lớn và đáng kính nhưng không thể so với sự chịu đựng của hơn hai chục triệu dân miền Nam Việt Nam, trong đó hàng triệu quân và dân đã chết một cách oan ức.  Từ những cụ già ở Huế cho đến những em bé còn mặc tả ở nhà hàng Mỹ Cảnh hay tuổi chưa lên mười ở Tiểu học Cai Lậy đã chết trong tức tưởi vì tham vọng CS hóa toàn cõi Việt Nam của đảng CSVN bắt đầu tại Cửu Long, Hương Cảng tháng 2, 1930.

Thế nhưng, quan điểm chiến tranh Việt Nam là chiến tranh giữa Mỹ và CSVN đã ăn sâu vào nhận thức của không ít các tầng lớp người Mỹ, từ người dân bình thường cho đến giới trí thức, văn nghệ sĩ, nhà làm phim Mỹ.

Ngày 23 tháng 3, 2017, Giáo sư Drew Gilpin Faust, Viện trưởng Viện Đại Học Harvard viếng thăm Đại học Fulbright Việt Nam. Nhân dịp này bà đọc một diễn văn tại Đại học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn. Một phần khá dài của diễn văn, bà dành để nói về Chiến tranh Việt Nam, nội chiến Hoa Kỳ và hòa giải Nam Bắc Mỹ.

Trong suốt diễn văn bà Drew Faust không hề nhắc đến sự chịu đựng của người dân miền Nam Việt Nam hay nhắc đến Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), chính phủ đại diện cho hơn một nửa dân số Việt Nam ngày đó. Người viết không nghĩ bà dè dặt hay không muốn làm buồn lòng quốc gia chủ nhà. Nhưng giống như một số khá đông các trí thức Mỹ trước đây, sau 44 năm từ khi các đơn vị trực tiếp chiến đấu Mỹ rút khỏi Việt Nam vào tháng Ba năm 1973, bà vẫn chưa nhìn sâu được vào bản chất của cuộc Chiến tranh Việt Nam.

Bà Drew Faust không hiểu được trên con đường Việt Nam đầy máu nhuộm chạy dài suốt 158 năm, từ khi viên đại bác của Rigault de Genouilly bắn vào Sơn Chà, Đà Nẵng sáng ngày 1 tháng 9, 1859 cho tới hôm nay, nhiều triệu người Việt đã hy sinh vì độc lập tự do dân tộc. Đảng CS là một nhóm rất nhỏ và chỉ ra đời vào tháng 3, 1930. Cộng Sản thắng chỉ vì họ có mục đích rõ ràng, dứt khoát, kiên trì và bất chấp mọi phương tiện để hoàn thành mục tiêu đã vạch ra.

Bà Drew Faust là người học nhiều, hiểu rộng. Chắc chắn điều đó đúng. Nhưng nghe hay đọc một câu chuyện và cảm thông với những nạn nhân trong câu chuyện là một chuyện khác. Ngôn ngữ không diễn tả được hết nỗi đau và đôi mắt thường không thấy được những vỡ nát bên trong một vết thương. Là một sử gia, bà biết lịch sử được viết bởi kẻ cưỡng đoạt không phải là chính sử. Chính sử vẫn còn sống, vẫn chảy nhưng chỉ được hiểu bằng nhận thức khách quan, tinh tế, chia sẻ với những tầng lớp người đang chịu đựng thay vì đứng về phía giới cầm quyền cai trị.

Người viết xin phân tích một số định nghĩa về bản chất của cuộc Chiến tranh Việt Nam.

Phải chăng Chiến tranh Việt Nam là Chiến tranh Ủy nhiệm (Proxy War)?

Chiến tranh Ủy nhiệm là gì?

Chiến tranh Ủy nhiệm (Proxy War) là cuộc chiến tranh mà các quốc gia bên ngoài, thường là cường quốc, không tham gia trực tiếp cuộc chiến nhưng qua hình thức cung cấp võ khí, tài chánh cho các phe cánh, lực lượng trong quốc gia đó đánh nhau vì quyền lợi riêng của các phe nhóm này nhưng cũng tương hợp với quyền lợi của nước bên ngoài.

Chiến tranh diễn ra tại Syria thường được báo chí gọi là chiến tranh ủy nhiệm. Mỹ, Nga, Iran, Thổ, Anh, Pháp, Saudi Arabia và Qatar góp phần tàn phá Syria khi yểm trợ cho các phe nhóm, nhiều khi bất cần hành vi khủng bố của các phe nhóm này, để tranh giành ảnh hưởng và tài nguyên của vùng Trung Đông.

Không ít báo chí quốc tế và nhà nghiên cứu Chiến tranh Lạnh gọi chiến tranh Việt Nam trước khi Mỹ đổ bộ vào tháng Năm, 1965, là chiến tranh ủy nhiệm, trong đó Trung Cộng, Liên Xô một bên, Mỹ và đồng minh một bên.

Định nghĩa chiến tranh Việt Nam là chiến tranh ủy nhiệm chỉ đúng khi nhìn cuộc chiến từ quan điểm đế quốc dù là  Mỹ,  Liên Xô hay Trung Cộng chứ không phải từ vết thương, từ vị trí của nạn nhân buộc phải chiến đấu để sống còn như dân và quân miền Nam Việt Nam.

Như có lần người viết dẫn chứng, một người lính nghĩa quân gác chiếc cầu ở đầu làng để mấy anh du kích khỏi về giựt sập cũng là một biểu hiện hùng hồn của lý tưởng tự do và chủ quyền. Chiếc cầu là huyết mạch kinh tế của làng, là trục giao thông chính của làng, là vẻ đẹp của làng, và bảo vệ chiếc cầu là nhiệm vụ sống còn mà người lính nghĩa quân phải làm cho bằng được.

Không ai “ủy nhiệm” anh lính nghĩa quân cả. Anh không bảo vệ chiếc cầu giùm cho Mỹ mà cho chính anh và bà con trong thôn xóm của anh. Lý tưởng tự do của một dân tộc dù thiêng liêng to lớn bao nhiêu cũng bắt nguồn từ những hình ảnh nhỏ nhoi nhưng đầy ý nghĩa đó.

Trong phần lớn chiều dài của cuộc chiến, quyền lợi của Mỹ ở Đông Nam Á và quyền lợi của VNCH tương hợp. VNCH đã nhận hầu hết viện trợ quân sự của Mỹ kể cả nhân lực nhưng không đánh thuê cho Mỹ như CS tuyên truyền.

Chiến tranh Việt Nam là Nội chiến (Civil War)?

Thế nào là nội chiến?

Theo các định nghĩa chính trị học, nội chiến (civil war) là cuộc chiến tranh giữa hai thành phần có tổ chức trong cùng một quốc gia vốn trước đó thống nhất, mục đích của một bên là chiếm đoạt bên kia để hoàn thành ý định chinh phục lãnh thổ hay thay đổi chính sách nhưng không thay đổi thể chế.

Theo định nghĩa này, chiến tranh Nam-Bắc Mỹ là nội chiến, hoặc xung đột võ trang giữa chính phủ da trắng và Nghị Hội Toàn Quốc Nam Phi (African National Congress) gọi tắt là ANC chống chính sách Phân biệt Chủng tộc tại Nam Phi là nội chiến.

Bắc Mỹ dưới sự lãnh đạo của TT Abraham Lincoln thắng cuộc nội chiến Mỹ nhưng chỉ thay đổi chính sách nô lệ, trong lúc cơ chế chính trị và chính phủ cấp tiểu bang gần như không thay đổi nhiều.

Tại Nam Phi cũng vậy. Sau cuộc đấu tranh dài dưới nhiều hình thức, cuối cùng ANC đã thắng nhưng cũng chỉ hủy bỏ chính sách Phân Biệt Chủng Tộc (Apartheid) tại Cộng Hòa Nam Phi nhưng không xóa bỏ nền kinh tế thị trường. Không chỉ cựu Tổng thống Frederik Willem de Klerk trở thành cố vấn của TT Nelson Mandela trong suốt nhiệm kỳ mà nhiều viên chức trong chính phủ de Klerk, các tư lịnh quân binh chủng, lực lượng cảnh sát quốc gia đều tiếp tục nhiệm vụ của họ.  

Cuộc chiến Việt Nam về hình thức là nội chiến vì cả hai bên đều là người Việt. Nhưng về bản chất thì không phải.  “Nội chiến” theo cách hiểu bình dân nhất là phải có ít nhất hai bên trong một nước đánh nhau để chiếm đất đai, tịch thu của cải, cướp chính quyền. Chính phủ và nhân dân Miền Nam Việt Nam, ngoại trừ các hoạt động tình báo mà các quốc gia có cơ chế chính trị đối nghịch nào cũng đều thực hiện,  không ồ ạt đổ quân vượt sông Bến Hải để đánh ra miền Bắc, không chủ trương thôn tính miền Bắc và không nhằm “giải phóng miền Bắc” mà chỉ bảo vệ mảnh đất thiêng liêng  họ đã “chọn nơi này làm quê hương”. 

Sau Hiệp định Geneva 1954, chính phủ và nhân dân VNCH hoàn toàn không muốn chiến tranh. Hơn tám mươi năm chịu đựng không biết bao nhiêu đau khổ dưới ách thực dân, mục đích trước mắt của chính phủ và nhân dân miền Nam là có được cơm no, áo ấm, có được cuộc sống tự do và xây dựng miền Nam thành một nước cộng hòa hiện đại.

Sau khi VNCH bị cưỡng chiếm 30 tháng 4, 1975, đảng CSVN không chỉ thay đổi về chính sách như trường hợp Mỹ hay Nam Phi mà thay đổi toàn bộ cơ chế. Nói theo lý luận CS đó là sự thay đổi tận gốc rễ từ thượng tầng kiến trúc (chính trị) đến hạ tầng cơ sở (kinh tế) bằng các biện pháp dã man không thua kém Mao, Stalin.

Khi một cuộc chiến nhằm thay đổi cả cơ chế kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa, lịch sử, về bản chất cuộc chiến đó không còn là nội chiến nữa. Ai gọi chiến tranh Việt Nam là nội chiến chỉ đúng về hình thức, nội dung vẫn là chiến tranh của chính phủ và nhân dân miền Nam yêu chuộng tự do chống ý thức hệ CS xâm lược.

Phải chăng chiến tranh Việt Nam là “Chiến tranh chống Mỹ Cứu Nước”?

Stalin, trong buổi họp với Mao và Hồ Chí Minh tại Moscow giữa tháng Hai, 1950 đã phó thác sinh mạng CSVN vào tay Trung Cộng.

Stalin nói với Hồ Chí Minh tại Moscow “Từ bây giờ về sau, các đồng chí có thể tin tưởng vào sự giúp đỡ của Liên Xô, đặc biệt hiện nay sau thời kỳ chiến tranh, thặng dư của chúng tôi còn rất nhiều, và chúng tôi sẽ chuyển đến các đồng chí qua ngã Trung Quốc. Tuy nhiên vì điều kiện thiên nhiên, chính yếu vẫn là Trung Quốc sẽ giúp đỡ các đồng chí. Những gì Trung Quốc thiếu chúng tôi sẽ cung cấp.” Sau đó tới phiên Mao, y cũng lần nữa xác định với Hồ “Bất cứ những gì Trung Quốc có mà Việt Nam cần, chúng tôi sẽ cung cấp.”

Theo Trương Quảng Hoa trong “Hồi ký của những người trong cuộc” Hồ Chí Minh nói với Mao bằng tiếng Trung Quốc trên xe lửa từ Liên Xô về Trung Cộng “Mao Chủ tịch, Stalin không chuẩn bị viện trợ trực tiếp cho chúng tôi, cũng không ký hiệp ước với chúng tôi, cuộc chiến tranh chống Pháp từ nay về sau chỉ có thể dựa vào viện trợ của Trung Quốc.” (Trương Quảng Hoa, Hồi ký của những người trong cuộc”, Viêm Hoàng xuân thu số 5,1999, Dương Danh Dy dịch và hiệu đính)

CSVN hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Cộng, không chỉ phương tiện chiến tranh, kinh tế, quốc phòng, hệ ý thức, cơ sở lý luận mà cả cách nói, cách ăn mặc, cách chào hỏi. Mao gần như đơn phương quyết định mọi hoạt động quân sự của Việt Minh kể cả việc chọn thời điểm cần phải thắng tại Điện Biên Phủ để giành lợi thế trên bàn hội nghị. (Qiang Zhai, China & The Vietnam Wars, 1950-1975, University of North Carolina Press, 2000)

Sau xung đột Eo Biển Đài Loan, và trầm trọng hơn, sau chiến tranh Triều Tiên với gần 400 ngàn quân Trung Cộng bị giết, trong số đó có Mao Ngạn Anh (Mao Anying), con trai trưởng và gần gũi nhất của Mao, từ đó kẻ thù lớn nhất của Mao Trạch Đông là Mỹ. Mao chỉ thị toàn bộ bộ máy tuyên truyền tại Trung Cộng phải chống Mỹ bằng mọi giá. Chống Mỹ từ xa, chống Mỹ ở gần, chống Mỹ trong lý luận, chống Mỹ trong thực tế, chống Mỹ khi có mặt Mỹ và chống Mỹ khi không có mặt Mỹ.

Tuân lệnh Mao, trong Hội nghị Lần thứ Sáu của Trung ương Đảng CSVN từ ngày 15 đến 17 tháng 7 năm 1954, Hồ Chí Minh và Bộ chính trị đảng CSVN đã nghĩ đến chuyện đánh Mỹ: “Hiện nay đế quốc Mỹ là kẻ thù chính của nhân dân thế giới và nó đang trở thành kẻ thù chính và trực tiếp của nhân dân Đông Dương, cho nên mọi việc của ta đều nhằm chống đế quốc Mỹ.”

Khẩu hiệu “Chống Mỹ cứu nước” được thai nghén từ quan điểm và thời điểm này. Nhưng “nước” trong khẩu hiệu “Chống Mỹ cứu nước” phải hiểu là nước Tàu chứ không phải nước Việt, lý do trong thời điểm này chưa có một người lính hay một cố vấn Mỹ nào ở Việt Nam. Hôm đó, 15 tháng 7, 1954, ngay cả Hiệp định Geneva 1954 cũng còn chưa ký.

Thực tế chính trị thế giới trong giai đoạn sau Thế Chiến Thứ Hai là thực tế phân cực và sự chọn lựa của thời đại là chọn lựa giữa Tự do hay Cộng Sản. Không chỉ các nước bị phân chia như Triều Tiên, Đức mà cả các quốc gia không bị phân chia như Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ v.v… cũng chọn thế đứng dân chủ Tây Phương để làm bàn đạp phát triển đất nước.

Miền Nam có tất cả khó khăn của một nước cộng hòa đang chập chững đi lên. Miền Nam có đàn áp chính trị nhưng cũng có đấu tranh chính trị, có ông quan tham nhũng nhưng cũng có nhiều phong trào chống tham nhũng hoạt động công khai, có ông tướng lạm quyền nhưng cũng có ông tướng trong sạch, có nghị gà nghị gật nhưng cũng có những chính khách, dân biểu, nghị sĩ đối lập chân chính. Nhưng dù có gì đi nữa những khó khăn, bất trắc đó cũng là những vấn đề của nội bộ miền Nam Cộng Hòa không liên quan gì đến miền Bắc CS.

Người dân miền Nam có ước mơ “thống nhất đất nước “ và “đoàn viên dân tộc” không? 

Chắc chắn là có.

Nhìn vào kho tàng văn hóa, đặc biệt trong lãnh vực âm nhạc, của VNCH để thấy mơ ước hòa bình, thống nhất, tự do, đoàn viên dân tộc là nguồn thôi thúc cho hàng ngàn tác phẩm, nhạc phẩm của văn nghệ sĩ tại miền Nam. Tình yêu nước trong sáng không bị ai dẫn dắt, chỉ đạo thấm đậm trong lòng người dân:

“…Rồi đây dù lạc ngàn nơi 
Ta hướng về chốn xa vời 
Tìm mộng xưa lãng quên tháng ngày tàn phai 
Nghẹn ngào thương nhớ “em”… Hà Nội ơi…”

(Vũ Thành, Giấc Mơ Hồi Hương)

Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng từ Đại Lộc, Quảng Nam vào Sài Gòn cuối thập niên 1950. Dòng sông và vùng đất “cày lên sỏi đá” đã để lại trong anh niềm trăn trở sâu đậm về tương lai đất nước. Tại Sài Gòn, nhạc sĩ trẻ còn trong tuổi hai mươi đã đưa những trăn trở đó vào âm nhạc và hình thành nên nhạc phẩm để đời: Kinh Khổ. Kinh khổ với lời nhạc như những tiên tri cho một đoạn đường đầy bi tráng mà dân tộc sắp phải trải qua và ước mơ một ngày nhìn nhau trong tình anh em ruột thịt:

Lời nguyện cầu này cho nhau 
Từ khi loạn ly vào đêm đầu 
Tình người tiêu hao. Niềm tin bội bạc 
Gà giục sang canh mãi ngoài hiên đầu tỏ tròn tiếng gáy 
Lạnh lùng một ngày một qua mau 
Lời kinh mù sương mờ trên đầu 
Mộng chờ sau đêm. Ngày mai thật lạ. Thù hằn anh em 
Bỗng nhìn nhau gọi nhau thật đậm đà…

(Kinh Khổ, Trầm Tử Thiêng)

Khát vọng “thống nhất đất nước” như dòng suối luôn chảy trong tâm hồn người Việt ở miền Nam nhưng không thể thống nhất bằng hai bàn tay trắng, bằng cái bụng đói, bằng chiếc áo rách, bằng con đường đất, bằng mái nhà tranh.

Vì thế, chọn lựa xây dựng miền Nam trước và thống nhất đất nước khi thời cơ thuận tiện là chọn lựa đúng không chỉ phù hợp với nguyện vọng của người dân mà còn phù hợp với xu thế thời đại.

Trong giai đoạn Chiến Tranh Lạnh bắt đầu, 1947, ngoài Việt Nam, thế giới có hai quốc gia chia cắt nổi bật là Triều Tiên và Đức và hai quốc gia chia cắt này để lại hai bài học lớn.

Thứ nhất, bài học Triều Tiên.

Mục đích duy nhất của Kim Nhật Thành là tập trung cả bán đảo Triều Tiên dưới chế độ CS do y cai trị. Họ Kim sang LX tháng 3, 1949 và đầu năm 1950 sang LX lần nữa để cố thuyết phục Stalin. Stalin đồng ý trên nguyên tắc vì tin rằng Mỹ sẽ không can thiệp bằng quân sự. Tháng Năm, 1950, Kim Nhật Thành gặp Mao Trạch Đông tại Bắc Kinh để duyệt và phê chuẩn kế hoạch tấn công Nam Hàn. Mao lo lắng nhưng vì Stalin đã đồng ý nên việc họ Kim trình bày với ông ta chẳng qua là “chuyện đã rồi”. (Sheila Miyoshi Jager  Brothers at War: The Unending Conflict in Korea, Profile Book, 2014)

Như cả thế giới đều biết, Mỹ đưa quân phản công. Tham vọng điên cuồng “CS hóa Triều Tiên” của Kim Nhật Thành đã thất bại và gây ra cái chết cho  khoảng 3 triệu người dân Triều Tiên trên cả hai miền.

Sau khi chiến tranh Triều Tiên ngưng tiếng súng vào tháng 7, 1953 với 780 ngàn quân Bắc Hàn bị giết, Kim Nhật Thành bừng tỉnh và biết giấc mộng CS hóa Triều Tiên của y là một cuộc phiêu lưu điên cuồng. Từ đó, ngoài miệng hăm he nhưng họ Kim không còn nghĩ tới chuyện “thống nhất đất nước” lần nữa.

Tại Nam Hàn, Tổng thống Nam Hàn Phác Chính Hy không chủ trương “giải phóng miền Bắc” mà đặt ưu tiên vào hiện đại hóa Nam Hàn. Con đường Nam Hàn trải qua cũng đầy những ổ gà, gai góc với tham nhũng, ám sát nhưng họ đã vượt qua để ngày nay là một trong những cường quốc của Á Châu.

Thứ hai, bài học Tây Đức.

Thủ tướng Konrad Adenauer của Tây Đức  tập trung nỗ lực vào việc đưa Tây Đức trở thành một cường quốc kinh tế trong cộng đồng Châu Âu. Adenauer là một trong những lãnh đạo Châu Âu kiên quyết chống lại sự bành trướng của LX và là một thành viên tích cực của NATO  sau khi gia nhập tổ chức này năm 1955. Việc nước Đức thống nhất năm 1990 không tốn một viên đạn phát xuất từ tầm nhìn xa của Thủ tướng Konrad Adenauer.

Đảng CSVN thì sao?

Hai bài học đó đều diễn ra trước Hội Nghị lần thứ 15, tháng 1-1959, của Ban Chấp hành Trung ương Ðảng Lao Động Việt Nam, để quyết định “Cách mạng xã hội chủ nghĩa ở miền bắc và cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân ở miền nam”. (Nghị quyết hội nghị Trung ương 15, Nhân Dân,10-03-2005)

Sách lược của giới lãnh đạo CSVN phản ảnh mục đích CS hóa Việt Nam đã được đề ra từ 1930: “Ðảng là đội tiên phong của vô sản giai cấp lấy chủ nghĩa Các Mác và Lênin làm gốc, đại biểu cho quyền lợi chính và lâu dài cho cả giai cấp vô sản, lãnh đạo tranh đấu để đạt mục đích cuối cùng là chủ nghĩa cộng sản.” (Các cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam, Báo điện tử đảng CSVN,23/03/2020)

Vì “mục đích cuối cùng là chủ nghĩa cộng sản” đã được đóng đinh và rỉ sét trong đầu các thế hệ lãnh đạo CSVN  nên họ không thấy những gì đang diễn ra trên thế giới, không hình dung được một miền Bắc sẽ đói nghèo như thế nào và miền Nam sẽ chết chóc ra sao một khi chiến tranh bùng nổ, không cân nhắc phản ứng của nước Mỹ đang dư thừa bom đạn sản xuất trong Thế Chiến Thứ Hai nếu đảng CS đưa quân đội vào chiếm miền Nam, không hiểu được đường lối đối ngoại cương quyết ngăn chặn vết dầu loang CS (Containment Policy) của các Ngoại trưởng Mỹ Dean Acheson và Mỹ John Foster Dulles, của các Tổng thống Mỹ Harry S. Truman và Dwight D. Eisenhower.  

Theo con số do chính đảng CS đưa ra năm 1995, hơn hai triệu người Việt đã chết trong cuộc chiến Việt Nam. Dù mặc áo gì, ăn cơm gì, mang súng gì họ vẫn là người Việt Nam, vẫn là những thanh niên lẽ ra không phải chết. Đó là chưa nói đến “một Việt Nam đánh bại đế quốc Mỹ” để  rồi dẫn đến nghèo nàn, lạc hậu, tham nhũng, mất dần biển đảo và ăn mày từng liều thuốc như hôm nay.

Do đó, lý do VNCH không chịu bầu cử mà đảng rao gần như mỗi ngày từ chiếc loa đầu xóm cho đến trường lý luận trung ương chẳng qua chỉ để tuyên truyền. Thủ thuật này đã lôi kéo được nhiều người Việt nhẹ dạ và nặng cảm tính ở cả hai miền. Nhiều trong số những nạn nhân bị tẩy não cho đến nay vẫn không phân biệt được sự khác nhau giữa Pháp và Mỹ.

Giả sử, nếu có bầu cử để “thống nhất đất nước” và đảng CS thua, liệu họ sẽ giải nhiệm các cấp chính trị viên và sáp nhập vào quân đội quốc gia, giải tán bộ máy công an chìm nổi, đóng cửa các cơ quan tuyên truyền, từ chức khỏi tất cả chức vụ điều hành đất nước?

Trừ phi mặt trời mọc ở hướng tây và lặn ở hướng đông điều đó không bao giờ xảy ra.  Do đó, tên gọi của cuộc chiến khác nhau tùy theo quan điểm, góc nhìn, quyền lợi và mục đích, nhưng với nhân dân miền Nam, đó chỉ là cuộc chiến tự vệ của những người Việt yêu tự do dân chủ chống lại ý thức hệ CS độc tài xâm lược.

Người bình thường nhìn vào một sự kiện qua hiện tượng nhưng người có ý thức phải tìm hiểu từ bản chất, bởi vì không thấy rõ bản chất xâm lược của ý thức hệ CS sẽ khó có thể chọn con đường đúng để phục hưng Việt Nam.

Trần Trung Đạo
(Bổ sung từ bài viết “nhìn lại chiến tranh”)

Trump Không Biết Làm Thế Nào Để Kết Thúc Cuộc Chiến Với Iran

Thomas L. Friedman,   “ Trump Has No Idea How to End the War With Iran ”   The New York Times Chuyển ngữ:  Lương Định Văn Tôi đến Tehran lần...