Showing posts with label huyalbert. Show all posts
Showing posts with label huyalbert. Show all posts

19 September 2012

Những câu truyện nhỏ

TÌNH YÊU CỦA MẸ

**

            Cữ mỗi buổi chiều, cậu bé lại một mình lặng lẽ ra ngoài bãi sông ngồi thơ thẩn. Cậu ngước nhìn lên bầu trời, hình như cậu đang chờ đợi điều gì đó. Thi thoảng có những cánh chim bay về, cậu lại thấp thoảng lo âu, nhìn thật kỹ, rồi chán nản, khi cảm thấy những cánh chim sẽ không về tiếp nữa, cậu lại lặng lẽ quay về.

            Chiều hôm ấy, một lão ăn xin đi ngang qua, thấy cậu ngồi một mình giữa bãi sông hoang vắng, lão bèn lại gạ hỏi:

-        Này cháu, sao cháu lại ra đây một mình giữa chiều tối thế này, cháu đang nhìn gì thế?

Cậu bé buồn rầu đáp:

-        Dạ, thưa cụ, cháu đang chờ đàn chim bay về ạ!

Lão lắc đầu tỏ ý không hiểu, rồi hỏi:

-        Sao cháu lại chờ đàn chim bay về?

Cậu bé rưng rưng nước mắt:

-        Dạ thưa cụ, mẹ cháu mất đã ba năm nay, khi còn sống mẹ cháu bảo khi nào mẹ cháu đi xa, cứ mỗi chiều mẹ cháu sẽ theo những cánh chim trời bay về với cháu.

Rồi cậu bé òa lên khóc:

-        Nhưng đã ba năm nay, đã rất nhiều đàn chim bay về, nhưng cháu chẳng thấy mẹ cháu đâu, mẹ cháu đã nói dối cháu!

Lão ăn xin cảm động vô cùng, lão không kìm được nước mắt, cầm tay cậu và an ủi:

- Không, mẹ cháu không nói dối đâu. Hẳn là mẹ cháu đã rất đau khổ khi biết rằng sắp phải xa rời cháu, người mà mẹ cháu yêu thương nhất. Không đành lòng, mẹ cháu muốn khi đi xa, sẽ theo những cánh chim trời bay về với cháu, để tình yêu thương của mẹ mãi mãi được ở bên cháu, như những ngày còn sống ,cháu à.

            Như đã hiểu ra, cậu ôm ông cụ khóc dữ dội. Đúng lúc ấy, một đàn chim bay qua, cậu bé xúc động vô cùng, cuối cùng cậu cũng được gặp lại mẹ, trong tình yêu thương vô bờ bến.

huyalbert

12 September 2012

Những câu truyện nhỏ

ĐIỀU QUAN TRỌNG LÀ PHẢI BIẾT ĐỨNG LÊN

**

Thằng bé hớn hở chạy vào nhà:

- Bố ơi, con Trâu đẻ rồi, một con Nghé bé xíu bố ạ!

Người bố mừng rỡ theo con ra xem sao.

- Quả là một con nghé đẹp - Người bố vui mừng nói. Thằng bé nói theo:

- Bố xem kìa nó đang bú mẹ đấy.

- Ừ nó cũng giống con hồi trước ấy.

Con nghé chợt chồm dậy định đứng lên nhưng vì quá đà nó ngã đến bịch một cái vào đống rơm. Thằng be hét lên:

-        Ôi bố nó bị làm sao kìa?

Ông bố điềm tính đáp:

- Nó đang tập đứng lên đấy con ạ.

Nói đoạn con Nghé dựng đứng hai chân sau, hai chân trước đang cố duỗi  ra thì lại ngã nhào xuống nằm ngửa ra giữa chuồng. Thằng bé lo lắng nói:

-        Để con vào giúp nó, cứ thế này nó sẽ chết mất.

Ông bố vẻ nghiêm nghị:

-        Không được, con phải để nó tự đứng dậy chứ.

Thằng bé càng suốt ruột hơn:

-        Nhưng nó yếu thế kia thì làm sao mà đứng được ạ?

Ông bố đáp:

-        Thế mà nó sẽ đứng dậy được đấy con ạ. Con xem kìa.

Ông bố chỉ tay về phái con nghé. Lần nầy thì nó đã gần như đứng thẳng, nhưng đột nhiên lại ngã nhào ra, cứ thế nó ngã lên ngã xuống, rồi cũng dần dần đứng thẳng lên được và cuối cùng, sau một cuộc vật lộn nó đã đứng vững và bắt đầu bước đi lật đật.

Thằng bé trầm trồ khen ngợi:

- Nó giỏi quá! Thế mà con cứ tưởng nó sẽ không làm được cơ đấy.

Ông bố xoa đầu con ân cần bảo;

- Quan trọng là nó biết đứng dậy sau khi ngã đấy con ạ. Nếu nó sợ hãi mà không đứng lên thì sẽ chẳng bao giờ nó đứng vững được con ạ. Con người chúng ta cũng vậy, chính nhờ gian nan thử thách mà con người ta lớn khôn, nhưng không phải lúc nào cũng vượt qua nó dễ dàng. Có lúc phải vấp ngã đấy con ạ. Điều quan trọng là chúng ta cũng phải biết đứng lên như nó và rút ra bài học kinh nghiệm quý báu cho mình, nếu không chẳng bao giờ chúng ta khôn lớn và trưởng thành được con ạ.

05 September 2012

Những câu truyện nhỏ

NỤ CƯỜI CUỐI CÙNG

**  

Mọi người đang nắm tay ông cụ khóc dữ dội. Dường như họ không thể tin vào điều đang xảy ra. Ông cụ sắp qua đời, người ông đáng kính hết lòng yêu thương mọi người. Ông thì thào điều gì đó, không ai nghe rõ, rồi nở một nụ cười cuối cùng. Ông cụ đã mất, nước mắt lăn dài trên má những người thân yêu nhất của cụ, thế là từ nay không còn cụ nữa.

Cậu bé theo ông nội của mình đến chia buồn, cậu không kìm được nước mắt. Khi trên đường về, cậu bé hỏi ông:

-        Sao ông cụ khi chết lại mỉm cười được hả ông?

Ông dừng lại ở một gốc cây, bế cậu vào lòng rồi ôn tồn bảo:

-        Ai rồi cũng sẽ đến lúc phải chết thôi, ông cụ cười vì ông cụ vui sướng khi nhận thấy rằng mình đã sống một cuộc đời ý nghĩa, không có gì phải hối tiếc cháu à!

Ông xoa đầu cậu rồi nói tiếp:

-        Được làm người là một điều may mắn lớn lao mà tạo hóa ban cho chúng ta. Khi ta sinh ra ta khóc còn mọi người cười, điều quan trọng là ta phải sống sao cho ý nghĩa, xứng đáng, không làm gì để rồi phải hối tiếc. Để khi ta chết, mọi người khóc còn ta thì mỉm cười cháu à!

Cậu bé sung sướng hôn lên má ông, dù không hiểu lắm những triết lý sâu xa, nhưng cậu nhận ra rằng cuộc sống này nhiều niềm vui nhiều mơ ước, nhiều ý nghĩa hơn cậu tưởng.

huyalbert

Trump Không Biết Làm Thế Nào Để Kết Thúc Cuộc Chiến Với Iran

Thomas L. Friedman,   “ Trump Has No Idea How to End the War With Iran ”   The New York Times Chuyển ngữ:  Lương Định Văn Tôi đến Tehran lần...