Gà nhà chẳng dám khen trước, sợ người ta cười mà rằng mặc áo thụng vái nhau. Đến khi nơi thiên hạ có lời khen mới dám vuốt theo. Đúng thật gừng càng già càng cay. Thơ Dương Quân càng ngày càng xuất thần. Vì có lời khen nên xin được post lại bài thơ "Một Ngàn Năm" dưới đây. (TTR)
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Hiểu Xuân Túy Bút
Gửi Các Bạn tôi ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...
-
Trần Gia Phụng I. Hoàn Cảnh Chính Trị Vào đầu Thế Kỷ 20 Từ khi Pháp đặt nền đô hộ năm 1884 tại nước ta, dân chúng Việt Nam liên tiếp n...
-
Theo yêu cầu của một số thân hữu, Diễn Đàn xin đăng lại một bài viết rất hay về Việt Ngữ kiểu XHCN của tác giả Tâm Thanh. (TTR) CHIÊU...

No comments:
Post a Comment