Phù Vân
Có hoa nào nở mà chẳng tàn
Mây trời vừa tụ lại mau tan
Bình minh mới rực, hoàng hôn đến
Hạ vàng mới đó lại thu sang!
Bốn mùa luân chuyển tàn năm tháng
Đầu thôi xanh tóc hết xuân đời
Mấy cuộc chia xa sầu cách biệt
Giữa cõi phù du mãi đổi dời!
Một mùa yêu dấu cũng qua mau
Để lại lòng nhau những trái sầu
Tất cả mờ theo đường gió bụi
Kỷ niệm còn đây những vết đau.
Rõ cõi trần gian lắm lụy phiền
Lao xao chen lấn chẳng bình yên
Cái danh cái lợi toàn hư ảo
Một bể trầm luân thật hão huyền!
Cười nghiêng đổ rượu khoe màu áo
Phút chốc lệ buồn chuyện đổi ngôi
Hoá ra như chỉ tuồng sân khấu
Chẳng có vui chi, nỗi ngậm ngùi!
Thôi thì thôi chỉ là phù vân
Nữa đời đã hết những ngày xuân
Mất chi thôi cũng đừng luyến tiếc!
Tinh hồn!- lắng đọng tiếng chuông ngân!
19-9-2016
Hàn Thiên Lương
21 February 2017
Phù Vân, thơ
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Hiểu Xuân Túy Bút
Gửi Các Bạn tôi ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...
-
Trần Gia Phụng I. Hoàn Cảnh Chính Trị Vào đầu Thế Kỷ 20 Từ khi Pháp đặt nền đô hộ năm 1884 tại nước ta, dân chúng Việt Nam liên tiếp n...
-
Đây là 2 anh em ruột: * Nhâm Tiến Dũng, Giám đốc Công ty TNHH Sản xuất và Thương mại Thu Dung - Số 21, ngõ 670/49, đường Hà Huy Tập, Xã Đ...
No comments:
Post a Comment