06 March 2020

CÁI KHÔN, cười tí tỉnh,

Trong lúc đợi xe buýt, một ông Bác học tài giỏi nói với người nông dân cũng đang đợi xe rằng:
- Trong khi đợi xe chúng ta chơi trò đố nhau đi để giết thời giờ. Tôi học cao, bác là nông dân vậy tôi ăn bác một đồng thì bác ăn tôi 10 đồng nhé!

Bác nông dân suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý. Ông Bác học đố trước:
- Tại sao bánh xe người ta làm tròn mà không làm vuông?

Người nông dân suy nghĩ một lúc, không được bèn lấy một đồng trả cho ông Bác học.
Ông Bác học hỏi tiếp:
- Tại sao chiếc tàu to lớn lại nổi được trên mặt nước?

Người nông dân chẳng hiểu gì cả và đành móc túi ra trả ông Bác học một đồng nữa.
Ông Bác học khoái chí đố tiếp:
- Vậy chớ nhờ gì mà máy bay bay được trên trời không bị rớt?

Người nông dân nghĩ "Phải chi ông đố lúa phân thì dễ, mấy cái này chẳng hiểu gì cả!" và đành lấy đồng bạc thứ ba trả cho ông Bác học và nói:
- Tới phiên tôi đố ông nhé! Vậy chớ con gì ban ngày bò lên núi bốn chân khi chiều thì bò xuống lại có tới chín chân?

Ông Bác học suy nghĩ dữ dội lục cả bộ óc vĩ đại đã chứa biết bao nhiêu sự kiện về động vật cũng chẳng có con nào như thế và sau một hồi lâu đành móc 10 đồng trả người nông dân và hỏi:
- Vậy chớ con gì ban ngày bò lên núi bốn chân, chiều xuống núi lại có tới chín chân?

Người nông dân không trả lời mà chỉ lẳng lặng móc một đồng trả cho ông Bác học rồi nói:
- Tôi không biết!!!

(Lụm trên Internet)

05 March 2020

LẶNG LẼ RA ĐI

(Nhân dịp Lễ Truy Niệm Hòa thượng Quảng Độ.)

Hôm nay Thứ Bảy, 29-2-2020.  Một ngày đặc biệt.  Bốn năm dương lịch mới có một lần nhuận.  Với tôi, hôm nay, cũng là một ngày đặc biệt.  Tôi được môt người bạn trẻ, đưa đến chùa Liên Hoa, Houston, dự lễ truy điệu hòa thượng Quảng Độ. 

Người bạn trẻ nói rất đơn giản.  Một người 45 năm can trường, liên tục tranh đấu bất bạo độmg.  Chịu đựng tù đày, gian khổ. Vì tự do tôn giáo.  Dân chủ nhân quyền.  Cho đất nước.  Cho toàn dân.  Một người khí phách.  Đầy đủ bi, trí, dũng.  Hãy đến vinh danh Thầy.  Bạn trẻ nói ngắn gọn. Với tôi, thật chí lý.

Sau năm 1982, những buổi sáng Chủ nhật, tôi chở Mẹ tôi đến Thanh Minh Thiền Viện để nghe Thầy giảng.  Tôi được nghe theo.  Chúng nó lấp ló quanh đây.  Thầy vẫn tự tin, khoan thai, bình thản, từ tốn, nhẹ nhàng, vui tươi, hiền hậu.  Hình ảnh còn đậm nét trong trí nhớ.

Rồi Thầy bị bắt giam lần nữa. Vẫn bền gan vững chí.  Vẫn lặng lẽ bất khuất.  Không sợ hãi.  Không khuất phục.  Không than van.  Sau nhà tù nhỏ, đến nhà tù lớn.  Thầy bị quản thúc.  Cô lập suốt đời.  Không được liên lạc với ai.  Ở giữa Sài Gòn đông đúc.  Một mình.  Như Phan Châu Trinh.  Một mình ngoài Côn Lôn.  Số phận hai nhà tranh đấu bất bạo động của hai chế độ khá giống nhau.  Can trường như nhau.  Pháp chẳng làm gì Phan Châu Trinh.  Nhưng không cho Phan Châu Trinh làm gì.  Chúng cũng chẳng làm gì Thầy.  Nhưng không cho Thầy làm gì.  Phan Châu Trinh ra nước ngoài đòi hỏi dân quyền.  Thầy ở lại trong nước tranh đấu dân chủ.  Lịch sử Việt Nam sẽ ghi nhận.  Chiến sĩ bất bạo động thứ hai sau Phan Châu Trinh là Thích Quảng Độ.

Đứng đầu sóng ngọn gió.  Thầy nhứt định không đưa Giáo hội vào tay quốc doanh.  Ông Gandhi sống với người Anh văn minh.  Đối xử theo pháp luật.  Nếu ông Gandhi ở với chúng.  Lũ côn đồ gian ác.  Không biết ông Gandhi có đủ sức chịu đựng như Thầy hay không?

Chỉ tới cuối cùng.  Khi đã đi hết một vòng.  Sinh, lão, bệnh, tử.  Thầy dừng lại.  Nhiều người thương tiếc. Tương lai sẽ ra sao. Quỷ sứ thì mửng. Nhưng chúng vẫn sợ. Phá rối tang lễ.

Nhìn hình Thầy đi vào thiên thu.  Thầy vẫn bình thản.  Vẫn an nhiên.  Khi chết cũng như khi sống.  Bỗng nhiên tôi nhớ đến 4 câu thơ của Alfred de Vigny, xin tạm ghi lại ý nghĩa:
“Rên rỉ, khóc than, cầu xin đều là hèn nhát . Hãy thi hành một cách cương nghị nhiệm vụ lâu dài và nặng nề của bạn. Trên con đường mà Số phận đã đưa đẩy bạn đi. Rồi sau đó, như tôi đây, đau đớn và chết không nói năng chi.”  
Nguyên văn:  
“Gémir, pleurer, prier est également lâche 
Fais énergiquement ta longue et lourde tâche
Dans la voie où le Sort a voulu t'appeler.
Puis après, comme moi, souffre et meurs sans parler.”
Vâng, Thầy không rên rỉ, chẳng than van.  Tranh đấu đến sức cùng lực kiệt.  Rồi lặng lẽ ra đi.  Trở về cõi Phật.  Không nói năng chi.  Hậu sự đơn giản.  Theo đức người xưa ...

Kính vĩnh biệt Thầy.  Vị anh hùng bất bạo động.

Trần Gia Phụng
(Houston - Texas)

03 March 2020

Trung Cộng - Từ Rất Lâu Tôi Đã Biết

Lê Phú Khải

Sau hoà bình 1954, hiệu trưởng trường Hoa văn Việt Bắc Lê Phú Hào (chú ruột của tôi) được cử sang Bắc Kinh làm phóng viên thường trú cho Việt Nam Thông tấn xã. Ông Hào đã học Hoa văn qua tiếng Anh từ một giáo sĩ Trung Quốc không biết tiếng Việt.

Biết 4 ngoại ngữ thành thạo (Pháp, Anh, Hoa, Tây Ban Nha), dưới vỏ bọc “phóng viên thường trú”, ông là một điệp viên chiến lược của Việt Nam tại Trung Quốc. Trong hồi ký Đèn Cù của Trần Đĩnh viết: “Phóng viên Việt Nam Thông tấn xã kiêm tình báo Lê Phú Hào đi tham quan đồng lúa kiêm “sân chơi trẻ con”…” [Đèn Cù, trang 140, NXB Người Việt Books 2014].

Ảnh: Lê Phú Hào (người thứ hai từ trái sang) và cố vấn Lê Đức Thọ (đứng giữa) tại Hội đàm Paris 1973. (Ảnh tư liệu)

Hằng năm, mỗi lần về nước báo cáo công tác, ông thường rủ tôi đi chơi, khi thì đi Hồ Tây ăn bánh tôm, bơi thuyền trên hồ, khi thì đi Bắc Ninh mua tranh dân gian Đông Hồ để mang sang Bắc Kinh làm quà cho bạn bè quốc tế. Cứ mỗi lần đi chơi như thế, ông thường kể cho tôi những chuyện về Trung Quốc cộng sản. Vì thế, tôi là một trong những người Việt Nam biết rất sớm về bộ mặt thật của cộng sản Trung Quốc từ lúc “tình hữu nghị Việt – Trung” còn nồng ấm, từ lúc bình minh của hai chế độ cộng sản!

Ông kể, Trung Quốc mời các nhà báo phương Tây ở Bắc Kinh đi thăm một cánh đồng lúa bội thu. Lúa tốt đến mức trẻ con chạy nhảy trên ngọn lúa mà không bị lún! Các phóng viên quốc tế đứng trên bờ chụp ảnh lia lịa. Ông vén quần lội xuống ruộng, thì lập tức nhân viên an ninh mặc thường phục ngăn lại. Tưởng ông là nhà báo Trung Quốc, vì nói tiếng Hoa rất thạo, họ bảo: Ấy, đồng chí đừng lội xuống ruộng, đây là cảnh dàn dựng, ở dưới ấy có lót ván gỗ để trẻ con nô đùa trên… ngọn lúa, để đánh lừa bọn nhà báo quốc tế!

… Ông kể, Trung Quốc phát động một phong trào trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng “để khuyến khích văn nghệ sĩ trí thức phát biểu những suy nghĩ thực của mình, góp phần phê phán, xây dựng đường lối lãnh đạo của đảng”. Thế là “trăm nhà đua tiếng”!

Nhưng đó là cái bẫy của Mao Trạch Đông! Sau đó là một chiến dịch đàn áp các văn nghệ sĩ trí thức dám “trăm hoa đua nở”!

… Ông kể, thấy chú ở Bắc Kinh đã lâu mà không thấy có vợ, cũng không thấy có bồ bịch trai gái gì, chỉ lo làm việc, thế là bọn nhà báo phương Tây lánh xa, không đứa nào dám chơi với chú nữa! Chúng nó bảo nhau: Thằng Việt Nam này là giống dã man, không phải giống người, không thể gần nó được!!! Chú báo cáo về nhà! Thế là ở nhà tức tốc cho vợ con sang ngay! Thím cháu là người Chiêm Hoá, Tuyên Quang, ít tiếp xúc với ai, nên đưa đi dạ tiệc, Tây đến bắt tay, bà ấy không bắt! Chú dặn, hễ ai bắt tay thì phải vui vẻ bắt tay người ta. Một lần Quốc khánh Trung Quốc, nước chủ nhà thết tiệc khách quốc tế ở Bắc Kinh, bà ấy “sửa sai” bằng cách đi bắt tay mọi người. Nhìn đi nhìn lại không thấy vợ mình đâu, hoá ra bà ấy lên tận bàn trên cùng, đang bắt tay… Mao chủ tịch! Chú hoảng quá, suýt ngất xỉu!

Ông kể, Đảng cộng sản Trung Quốc thâm độc và đểu lắm! Nghị quyết của Quân uỷ trung ương Trung Quốc ghi rõ: “Phải duy trì một nước Việt Nam không mạnh, không yếu, đủ để làm phên dậu cho Trung Quốc”. Như vậy là tất cả những gì Trung Quốc “giúp đỡ” Việt Nam chỉ là để Việt Nam làm phên dậu cho Trung Quốc, để Mỹ không thể áp sát Trung Quốc từ phía Nam. Vậy mà sau này, nhiều người Việt Nam không đủ thông tin lại cho rằng, Việt Nam mắc nợ sự “giúp đỡ” của Trung Quốc trong nhiều năm chống Mỹ. Đến nay, còn có quan chức phát biểu một cách thành thật đến đáng thương rằng, Việt Nam mang ơn Trung Quốc thì sẽ trả ơn, nhưng không vì thế mà Trung Quốc cứ lấn chiếm biển đảo của Việt Nam! Những người còn tư duy như thế phải thay đổi 180 độ!

Trung Quốc phải mang ơn Việt Nam, vì nhân dân Việt Nam đã lấy xương máu của mình làm phên dậu cho Trung Quốc trong nhiều năm. Chỉ đến khi Mao Trạch Đông bắt tay được với Nixon năm 1972 thì Trung Quốc quay ngoắt lại chiếm Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974, còn Mỹ thì quay lưng với chính quyền Việt Nam Cộng Hoà!

Trung Quốc xảo trá, lừa bịp từ ngàn năm nay với Việt Nam. Chẳng có ý thức hệ vô sản, Mac-Lenin nào với Trung Quốc cả. Trung Quốc bao giờ cũng là và vĩnh viễn là anh Tào Tháo trong truyện Tam quốc với phương châm “thà ta phụ người chứ không để người phụ ta”! Không phải nhân dân Trung Quốc, mà là bọn cầm quyền ở Trung Quốc từ xưa đến nay, nhất là bọn độc tài toàn trị cộng sản hôm nay luôn là kẻ thù của dân tộc Việt Nam.

May mắn là tôi đã hiểu Trung Quốc từ rất, rất sớm như thế. Khi Trung Quốc mở cửa, nhiều người sang du lịch Trung Quốc đã loá mắt về những thành phố tráng lệ, những đường cao tốc, những nhà cao tầng mọc lên… Hay là…? Hay là…? Tôi kiểm chứng lại tư duy của mình và quyết định đi Trung Quốc vào đầu năm 1996 trước khi Hồng Kông được trao trả về Trung Quốc.

Tôi vẫn thấy mình đúng ngay từ khi đặt chân xuống sân bay Bạch Vân tỉnh Quảng Đông Trung Quốc. Vật chất có, nhưng con người của bộ máy công quyền cộng sản Trung Quốc thì xấu xa và đểu cáng đến mức tôi không thể hiểu nổi. Các nhân viên an ninh và hải quan Trung Quốc nhìn khách du lịch như kẻ thù, họ nói cười ầm ĩ, thô bỉ và vừa nói chuyện với nhau vừa làm việc, xét hộ chiếu, đóng dấu… Qua được một cửa, đến cửa thứ hai thì, đoàn có 12 người mà tôi là trưởng đoàn, có danh sách hẳn hoi, nhưng tôi bị giữ lại (!). Lý do vì họ đóng dấu nhầm! Thế là tôi, cô hướng dẫn viên người Trung Quốc và cậu nhân viên của công ty du lịch Travel Company V.Y.C. thành phố HCM phải quay lại cửa thứ nhất để đóng dấu lại. Cái dấu đóng lại ấy lại có một con dấu áp lai đóng đè lên, và, họ không xin lỗi gì cả! Từ đó trong suốt chuyến đi (Quảng Châu – Hồng Kông – Ma Cao rồi trở về Quảng Châu để về nước) hễ xem hộ chiếu của tôi là an ninh và hải quan lại hoạnh hoẹ.

Khi vào tham quan một địa điểm nào đó, nếu muốn tìm nhà vệ sinh thì rất… trần ai! Vì tất cả các biển đề ngoài cửa đều là chữ Trung! Tôi hỏi cô hướng dẫn viên người Hoa thì được giải thích: Trung Quốc chủ trương thế giới sẽ nói tiếng Hoa, ai muốn đi lại giao thương với Trung Quốc thì phải học tiếng Trung, vì vậy, có lệnh là đến nhà vệ sinh cũng phải để chữ Trung, không được có một tín hiệu nào khác! Họ chủ quan và ngạo mạn một cách rất vô lối và lố bịch!

Nhưng khốn nạn nhất với tôi là lúc từ sân bay Bạch Vân trở về thành phố Hồ Chí Minh, đến lượt tôi thì bị gạt lại, lý do vì từ Ma Cao về lại Quảng Châu, hộ chiếu của tôi không có dấu thị thực vào lại Trung Quốc từ Ma Cao, lúc đó thuộc Bồ Đào Nha. Cô nhân viên hướng dẫn du lịch người Hoa giải thích rã bọt mép họ chỉ cười hô hố! Cô đưa cả danh sách đoàn 12 người mà tôi là trưởng đoàn… họ cũng chỉ cười hô hố. Lúc đó, chỉ một cú “phôn” về cửa khẩu Chu Đậu tiếp giáp với Ma Cao là có thể giải quyết cho tôi về cùng đoàn. Nhưng các nhân viên an ninh và hải quan còn mãi cười đùa nên không ai giải quyết gì cả. Thế là tôi và anh hướng dẫn viên của V.Y.C. thành phố HCM phải ở lại Quảng Châu, thuê khách sạn ở trong 3 ngày để thuê ô tô và chở cả cô hướng dẫn viên người Hoa đi lại cửa khẩu Chu Đậu để đóng dấu nhập lại từ Ma Cao về Quảng Châu. Đến nơi, họ bật vi tính lên, thấy có tên tôi trong đoàn, nhưng vì họ “quên”, không đóng dấu nhập! Họ cộp một cái dấu rồi quẳng lại hộ chiếu cho tôi! Không một lời xin lỗi!

Hộ chiếu của tác giả với chi chít
dấu đóng nhầm và dấu giáp lai.
Chúng tôi tốn kém 3 ngày ăn ở và đi lại cả 300 cây số rồi mới “thoát” về nước được! Con người của bộ máy công quyền Trung Quốc vô cảm, vô liêm sỉ và đểu cáng đến mức tôi không thể ngờ tới! Đó là kết quả bao nhiêu năm nhào nặn, dạy dỗ, đào luyện của Đảng cộng sản Trung Quốc. Tôi càng tin rằng một đất nước với lãnh đạo như thế và con người như thế thì dù có đóng được tàu sân bay cũng sẽ sụp đổ tan tành bất cứ lúc nào. Và điều tôi nghĩ đã thành sự thật, với sự xuất hiện của con Covid-19!

Trên tất cả, trước tất cả là sự bóp chết tự do thông tin ngôn luận, và lạm dụng quyền lực để đàn áp nhân dân của bộ máy toàn trị, công an trị. Nếu bác sỹ Lý Văn Lượng không bị công an đến bắt và bịt miệng thì Vũ Hán, Trung Quốc và thế giới không điêu đứng như hôm nay! Nhân dân Trung Quốc đã bừng tỉnh và căm thù đảng cộng sản Trung Quốc. Cả thế giới ghê tởm sự cai trị tàn độc của đảng cộng sản Trung Quốc. Không có lý do gì để chế độ toàn trị ở Trung Quốc không sụp đổ. Cho dù nó đang tập đóng tàu sân bay!

LÊ Phú Khải

02 March 2020

Tóm Tắt Lại Sự Kiện Vũ Hán

2009 – Quách Đức Ngân phát hiện ra một điểm chí mạng của virus SARS có tên là nsp14.

2012 – Charles Lieber, giáo sư công nghệ nano, kỳ tài từ Hoa Kỳ bắt đầu giúp Vũ Hán xây dựng phòng nghiên cứu cấp cao về virus ở Vũ Hán.

2014 -- Xiangguo Qiu – khoa học gia Trung Quốc bắt đầu gửi các mẫu nghiên cứu của mình từ Phòng Thí Nghiệm Vi Sinh Quốc Gia Canada NML về China - nghiên cứu của Xiangguo về HIV.

2015 – Thạch Chính Lệ cùng sự hỗ trợ từ đại học North Carolina, nghiên cứu thành công việc lai ghép corona virus dựa trên bộ khung của Sars (virus này của Thạch Chính Lệ không thể dùng các vaccine hiện thời trị được).

2019 – Tháng 3, giới chức Canada điều tra Xiangguo về các kiện hàng gửi về China.

2019 – Tháng 7, Xiangguo bị áp giải ra khỏi phòng thì nghiệm NML.

2019 – Tháng 9, Vũ Hán tập trận chống chiến tranh sinh học.

2019 – Tháng 11, phe Giang Trạch Dân và Vương Kỳ Sơn bán khống lượng lớn cổ phiếu.

2019 – Tháng 12, râm ran trong giới bác sĩ một dịch bệnh tương tự như SARS đang bùng phát, Lý Văn Lượng bị bắt vì “tung tin đồn nhảm”.

2020 – Tháng 1, dịch bệnh bùng phát ở Vũ Hán. Giới chức khẳng định virus này không thành vấn đề gì, rất khó lây nhiễm.

- 20/1 Một nhóm các nhà Khoa Học ở ba nơi, Thượng Hải, Bắc Kinh, và Kỹ Thuật Quân Đội phát hiện ra virus này chủ yếu lây lan mạnh ở nhóm người Đông Á.

- 28/01 Charles Lieber bị bắt tại Hoa Kỳ.

- 30/1 Trong suốt tuần, các nhà nghiên cứu từ Ấn Độ, Hy Lạp,… liên tục cho rằng Virus này không thể có nguồn gốc tự nhiên, và có các phần chèn từ virus HIV.

2020 – Tháng 2,

1/2 - Nhóm Expose Revolution của Tỷ Phú tỵ nạn Cộng Sản Quách Văn Quý gặp Trump cùng các chuyên gia ở dinh thự Mar-a-Largo.

4/2 - Nhóm Expose Revolution tuyên bố (solemnly) rằng virus do Quách Đức Nhân tổ chức chế tạo.

5/2 - Liên tục trên trang Xilu.com, trang mạng của quân giải phóng nhân dân Trung Hoa, đăng bài khẳng định đây là một vụ tấn công sinh học của Mỹ. Hoa Kỳ bắn tên lửa minuteman có khả năng tải đầu đạn hạt nhân về một mục tiêu giữa biển Thái Bình Dương từ căn cứ California, tầm xa tối đa của tên lửa này là 8 ngàn dặm, có thể vươn tới đập Tam Hiệp trong nội địa Hoa Lục.

7/2 - Xuất hiện bài viết của Wu Xiaohua chứng minh ở góc độ kỹ thuật rằng Thạch Chính Lệ dối trá đổ thừa cho dơi. Và chỉ đích danh Thạch Chính Lệ là thủ phạm. Đồng thời bóng gió rằng có thế lực đứng sau Thạch Chính Lệ làm chuyện tày đình.

9/2 - Khoa học gia trưởng, đứng đầu tổ điều tra nghi vấn virus Vũ Hán được tạo ra từ phòng Thí Nghiệm bị đột tử. Nghi vấn bị ám sát ở Kenya.

11/2 - Epochtimes (không liên can gì tới Đại Kỷ Nguyên Tiếng Việt), một tờ báo uy tín những năm gần đây phỏng vấn một chuyên gia thượng thặng về vũ khí sinh học người Mỹ, ông khẳng định virus Vũ Hán 100% là nhân tạo. Sau đó ba bài phỏng vấn chuyên sâu này bị xóa. Epochtimes cũng không giải thích hay đính chính ?! Nghi vấn là có Pentagon (Lầu Năm Góc) can thiệp vì lí do an ninh quốc gia.

12/2 - Virus Vũ Hán có thời gian ủ bệnh là 24 ngày, chứ không phải 14 ngày.
Trump luôn miệng khen Tập, ngoài ra không nói gì khác.

13/2 - Virus được tổ chức Y tế thế giới WHO đặt tên là Covid-19 (Co là Corona, Vi là virus, D là Disease, 19 là năm 2019 phát xuất bệnh).
______________________________

Giả Thuyết: Quách phát hiện ra điểm chết của SARS, nên có khả năng có thuốc trị virus nào có bộ khung như SARS (hoặc là Quách nổ! vì Quách có thành tích khai man trước đó).

Xiangguo đã gửi các phát hiện về kỹ thuật có được ở về HIV từ lab ở Canada về cho Quách và Thạch ở Vũ Hán.

Thạch cùng đàn em vọc ra một chủng virus mới nguy hiểm, viết bài công bố năm 2015
Quách và Thạch cùng kết hợp, cộng với tài liệu nghiên cứu về HIV và các sinh mẫu được gửi về từ Canada của Xiangguo, tạo ra virus Vũ Hán.

Bằng cách nào đó, virus Vũ Hán thoát ra ngoài. Nhóm Himalaya nói có nguồn tin nội bộ cho biết có sự trả thù phe phái trong nội bộ Cộng Sản.

Tới đầu tháng 11 năm 2019, có tin mật về Virus đã phát tán, phe Giang Trạch Dân, Mạnh Kiến Trụ và Lý Khả Sinh tháo chạy khỏi thị trường tài chính.

Trump giữ im lặng, vì không muốn cho Tập biết là Hoa Kỳ đã nắm được gì. Hoạt động tình báo, tấn công, đánh chặn, tiêu diệt đa phần đều diễn ra trong thầm lặng.

Hơn nữa sự phụ thuộc về chuỗi cung ứng từ Hoa Lục vẫn còn lớn, nếu tuyên bố rằng có hành vi diệt chủng xảy ra ở Vũ Hán thì buộc phải có hành động. Nên Trump vẫn án binh bất động, lấy khỏe chờ mệt, thời gian trôi qua càng lâu thì thương vong càng lớn, uy tín Tập càng bị ảnh hưởng, … Trung Hoa lâm nạn sẽ giúp Trump có lợi thế cực kỳ lớn cho vòng đàm phán tiếp theo, và nhất là, kỳ tranh cử Tổng Thống vào tháng 11/2020.

(Người Phương Nam)

29 February 2020

Chuỗi chuyện vui - Haiku


1.      Ông lão điếc lâu năm
Đến phòng khám thăm ông bác sĩ,
Được phát cái máy điếc.

Tuần sau ông trở lại,
“Cụ thấy thế nào?”, bác sĩ hỏi,
“Cả nhà cụ chắc vui?”

“Tôi chẳng cho họ biết
Chỉ ngồi nghe họ nói mà thôi.
Tôi sửa di chúc rồi.”

2.      Trong cư xá người già
Ba ông cụ ngồi trên băng ghế.
Một cụ lên tiếng hỏi:

“Jos à, tôi 83
Đau khắp cả người. Cụ thì sao?
Cụ chắc cũng tuổi tôi.”
“Tôi hệt như em bé!”
“Thật vậy ư? Hệt như em bé?”
“Đúng, không răng, mặc tã.”

3.      Một bà kể với bạn:
- “Nhờ tôi mà ổng thành triệu phú!
- “Trước đó ổng thế nào?”
- “Tỷ phú.”

4.      Một chàng ngạc nhiên hỏi:
“Bạn đưa vợ tới trại khỏa thân
Bạn có thấy kỳ không?”

“Không, có gì mà kỳ
Nhờ vậy, một tháng bả không than
‘Em chẳng có gì mặc.’ ”

5.      Nhà bị trộm đột nhập
Cảnh sát báo phạm nhân bị bắt,
Triệu tập nạn nhân đến.

Nạn nhân hỏi cảnh sát:
“Tôi muốn nói với hắn được không.”
“Anh nói gì với hắn?”

“Nghe này, ông cảnh sát,
Tôi muốn hỏi hắn làm cách nào
Vào lúc hai giờ sáng
Hắn lẻn vào nhà tôi
Mà vợ tôi không hề hay biết?
Hắn nói hết, tôi tha.”

6.      Hai tín hữu đạo Hồi
Dạo bộ song đôi trong sa mạc
Một ông lên tiếng hỏi?
“Kinh Coran đã viết
Mohammed nói với Ahmed
Đàn ông luôn đi trước
Đàn bà phải đi sau
Ít nhất là hơn hai chục bước.
Sao vợ ông đi trước?”
“Tôi biết Mohammed
Nhưng vào thời của kinh Coran
Sa mạc không có mìn.”

7.      Bốn ông ngồi ăn trưa
Say sưa nói đủ chuyện bá vơ
Rồi qua chuyện giầu có

Ông công giáo mở đầu:
“Tôi thừa hưởng gia tài rất lớn.
Tôi mua Citibank!”

Ông Tin Lành tiếp nhanh
Tôi à, giầu nứt khố đổ vách.
Tôi mua Hãng Xe Hơi

Ông Hồi giáo tiếp lời
“Là hoàng tử, con chủ mỏ dầu.
Tôi mua Microsoft.”

Ông Do Thái ngồi nghe
Khuấy ly cà phê, bỏ muỗng xuống.
Ông nhấp một ngụm nhỏ
Liếc qua ba ông nọ
Với thái độ dửng dưng và nói:
“Tôi không bán.”

8.      Một ông vừa mới chết
Theo ước nguyện, muốn được hỏa thiêu
Ông nằm trong quan tài
Họ bỏ hết vào lò
Quan tài cháy, xác vẫn còn nguyên
Họ dùng quan tài khác
Họ lại bỏ vào lò
Quan tài cháy, xác vẫn còn nguyên
Bà vợ góa nói liền:

“Chẳng có gì ngạc nhiên
30 năm uống thuốc chống viêm
Nên ông không thể cháy.”

9.      Ông hành khất đứng chờ
Tại góc đường, đèn đỏ sáng lên
Chiếc Mercedes ngừng.
Gõ cửa xe, ông nói:
“Xin giúp đỡ, tôi đang đói.”
Tài xế ngó đồng hồ:
“Trưa rồi, ai mà chả đói, tôi cũng vậy”
Đèn xanh, chiếc xe phóng đi nhanh.

TNT
(viết theo truyện vui Net)
Feb. 29, 2020
_______

26 February 2020

TRONG SÁNG CỦA NGÔN NGỮ

Phạm Đức Thân

Thỉnh thoảng vẫn thấy xuất hiện bài than phiền ngôn ngữ VN xuống cấp, yêu cầu phải gìn giữ sự trong sáng của tiếng Việt. Thật tình người viết không biết nên hiểu "trong sáng" ở đây nghĩa thế nào. Là chính xác? Là đúng đắn? Nhưng nếu có hỏi thế nào là chính xác, đúng đắn thì nhiều phần sẽ không có câu trả lời thỏa đáng, vì chuẩn mực văn hóa của ngôn ngữ Việt chưa bao giờ đươc xác định dứt khoát.

Ngôn ngữ nhiều khi rất hàm hồ, không chính xác, không chỉ đối với cái gì trừu tượng mà ngay cả đối với cái gì cụ thể. Vd. Tự do, dân chủ là những khái niệm được hiểu rất khác nhau, cho nên triệu triệu người đã bỏ mạng vì chúng. Vận động tranh cử Tổng Thống Mỹ đang diễn ra cho thấy chủ nghĩa xã hội của B. Sanders rất khác chủ nghĩa xã hội của CS. Một vật có mặt bằng vuông nhỏ và 4 chân, không cao lắm, chỉ khoảng 40 cm, có thể ngồi lên hoặc đặt để vật trên đó, tự thân nó không có tên. Chỉ khi đem ra sử dụng mới gọi đúng được nó là ghế hay bàn.

Lịch sử ngôn ngữ cho thấy nó biến chuyển không ngừng, tự phát và dần dà, ít nhận thấy, trừ những người quan tâm như văn nghệ sĩ, hoc giả, nhà chuyên môn... và thường là không phải giới trẻ. Giới trẻ tiếp nhận và sử dụng ngôn ngữ có cái nhìn đồng đại. Chỉ người lớn sau một thời gian dài quan sát mới có cái nhìn lịch đại nhận ra các thay đổi. Tuy nhiên thiết tưởng cũng nên tìm hiểu kỹ hơn để hiểu rõ ngôn ngữ hầu có thể tránh được những nhận xét phiến diện.

Đúng như B.L. Whorf nhận xét, cơ cấu ngôn ngữ của một dân tộc quy định cách dân tộc đó nhìn thực tại như thế nào. Nhưng khi thực tại này biến chuyển không ngừng thì ngôn ngữ phải thay đổi để thích nghi với thực tế. Loại thay đổi ngoại tại này nằm trong 3 nguyên nhân sau.

1- Thời đại mới có những kỹ thuật mới, tư tưởng mới, sinh hoạt mới.....đòi hỏi phải có từ ngữ mới thích hợp. Vd. Máy tính điện toán, nhu liệu, phần cứng, điện thư, iphone. Chuyên chính vô sản, kinh tế thị trường, giải cấu luận, toàn cầu hóa. Đồng tính, chuyển giới, sách nhiễu tình dục. Đặc biệt VN sau biến cố 1975 cả một mảng lớn ngôn ngữ khác lạ về chính trị, xã hội, văn hóa từ miền Bắc du nhập vào miền Nam khiến cho nhiều người trong Nam ngạc nhiên, cảm thấy lạc lõng, thậm chí cho là sai trái.

2- Tiếp xúc với ngôn ngữ khác cũng làm biến đổi ngôn ngữ bản địa, nhất là đối với ngôn ngữ láng giềng, hoặc ngôn ngữ phổ biến của một nước hùng mạnh trên thế giới. Điển hình là ngôn ngữ VN đã biến chuyển nhiều do ảnh hưởng lâu đời của Trung Quốc và gần đây của Hoa Kỳ.

3- Bản tính con người thích sáng tạo, đổi mới, không bằng lòng với ngôn ngữ đương đại, thỉnh thoảng lại đề ra những cải cách, tạo cách nói mới, từ mới.

Vd. Nguyễn Thiện Thuật đề nghị viết rõ tinh nghĩa khác nhau của chữ kinh dưới nhiều dạng kinhs sợ, kynhp đô, kynh Thánh, kinh nghiệm...

Nguyễn Hữu Ngư bảo nên bỏ Y thay bằng I, bỏ H trong GH, NGH.... và làm gương bằng cách lấy bút danh là Nguiễn Ngu Í, Ngê Bá Lí.

Dương Đức Nhự yểm trợ cải cách này và còn đề nghị du nhập F, J, W, Z vào Việt ngữ: vd. gồ gề, zễ zàng... và như vậy câu Kiều sẽ viết thành:

Trăm năm trong kõj người ta.

Cữ tài cữ mệnh qéw là gét nhaw.

Chưa kể có người thay vì viết cả chữ, thích viết tắt: k nhạc, c dịch, h hỏng, n em, m anh... Người viết cũng đã thử làm thơ lục bát theo cải cách này:

B L M, H U O
D M N F M R Q N

Gần đây nhất có Bùi Hiền, du nhập F, J, W, Z và cải cách sâu rộng triệt để các phụ âm Việt (xin tham khảo nhiều tài liệu trên net) gây ra tranh cãi sôi nổi. Theo đó câu Kiều sẽ viết thành:

Căm năm cow kõi wười ta

Cữ tài cữ mệnh xéo là gét nhau

Thực tế các cải cách này thường bị coi là vụng về, ảo tưởng, nguy hiểm, không những làm rối rắm ngôn ngữ mà còn phá hoại văn minh xã hội, di sản văn hóa dân tộc, không được đa số hưởng ứng lại còn bị chế diễu dè bỉu. Tuy nhiên tự bản thân ngôn ngữ luôn luôn trải qua những thay đổi nội tại vì bị xô đẩy lôi kéo bởi những động lực khác nhau, nhiều phần là vô thức.

Giống như bị chặn lối bởi hàng rào, tự nhiên là người ta sẽ tạo lối mòn để vượt qua, rồi lần hồi các người sau cứ theo đó mà đi, chẳng hề suy nghĩ, cuối cùng hình thành một đường mòn; cũng vậy, bất cứ ai cũng có thể đầu têu một chữ lạ, các người sau cứ thế bắt chước, riết rồi xuất hiện thành một chữ mới. Thay đổi thường nhỏ giọt, dần dà, im ắng, không gây xáo trộn thông tin, không dễ nhận diện thời gian đầu. Chỉ sau những cuộc Cách Mạng, những biến cố chính trị văn hóa lớn (như tại VN 1975) các thay đổi mới thấy đồng loạt, nổi cộm.

Có thể kể ra 3 động cơ làm thay đổi ngôn ngữ một cách vô thức:

- Một là thói lười biếng, thích dễ dàng khiến tiết kiệm, giản lược lối nói. Vd.

--Rút gọn: Xin đểu ( cướp một cách đểu giả), Ngoáo ộp -> ngáo ộp -> áo ộp.

--Viết tắt: tngt (tai nạn giao thông).

--Bỏ động từ trong ngoặc: (gây) ấn tượng, (có) ý kiến.

--Chọn đọc n, t dễ dàng và trơn tru nhanh lẹ hơn l, tr trong 2 câu sau: cái nọ nó năn nong nóc trong cái nhà nò; con tâu tắng buộc cành te tụi, ăn no tòn như cái tống teo.

--Để cho tiện lợi, không cần phát âm phân biệt giữa l-n, ch-tr, d-gi. Viết người Hà Nội mà đọc thành người Hà Lội.

Các thói tật này có khuynh hướng làm xói mòn xuống cấp ngôn ngữ.

- Hai là, đàng khác, muốn nhấn mạnh, thì lại thêm chữ mà có khi phản nghĩa hoặc dư thừa. Vd. Bất thình lình, đột nhiên chợt, không đời nào.

- Ba là dùng tương đồng để gia tăng vốn từ vựng. Tuy nhiên coi chừng có những suy luận sai. Mặc dù hai từ đồng nghĩa, nhưng không phải là có thể thay chỗ cho nhau. Vd. thủ lợn - đầu heo, bể mánh - vỡ mộng, thiên hô bát sát - thiên la địa võng.... Có thể viết 1 trong 2 cách: tôi thường (thường) tới đó, tôi luôn (luôn) tới đó, nhưng chỉ được viết: tôi đã tới đó, không được suy luận tương tự nghĩ là có thể viết: tôi đã đã tới đó, giống như ngoại nhân khi học Việt ngữ đã vấp phải.

Ẩn dụ (metaphor) là biện pháp thường dùng để tạo nghĩa mới. Meta = ngang qua, phor = chuyển dịch, gốc Latin có nghĩa là chuyển qua một nghĩa mới. Ngôn ngữ thoạt tiên ít ỏi và cụ thể, nhờ ẩn dụ mà có thêm nhiều nghĩa mới về tinh thần, trừu tượng; và lâu ngày dùng quen, tất cả hợp thành ngôn ngữ rất tự nhiên không còn dấu vết của ẩn dụ. Vd. Câu sau rất nhiều ẩn dụ (động từ) mà nay nghe rất tự nhiên: Thiên hạ đói tin, truyền thông xào nấu tin chưa kiểm chúng rồi rò rỉ ra để họ ngấu nghiến tiêu thụ.

Ẩn dụ bồi đắp ngôn ngữ, bù trừ các xói mòn, nên ngôn ngữ mất cái này lại thêm cái kia, chuyển biến liên tục mà không xáo trộn.

Xem xét hoạt động của ngôn ngữ, có nhận xét chung là người này tiếp sau người kia, ai cũng than phiền ngôn ngữ nước mình xuống cấp. Vd. English, Samuel Johnson (1709 - 1784) trong lời giới thiệu quyển Dictionary of the English Language viết rằng "Ngôn ngữ, giống như chính quyền, có khuynh hướng thoái bộ". Năm 1946 G. Orwell bảo phải thừa nhận là English đang xấu tệ. Nhưng trước đó, năm 1848 A. Schleicher đã nhận xét English xuống dốc nhanh quá so với England hùng mạnh về lịch sử và văn học; trong khi thật ra từ năm 1780 T. Sheridan cũng đã nghĩ English thời ông xấu đi, khác hẳn tình trạng toàn hảo của 70 năm trước. Ông không biết rằng J. Swift ngay từ năm 1712 đã phàn nàn English thật bất toàn.

Đức, Pháp cũng có những ca cẩm tương tự suốt chiều dài lịch sử ngôn ngữ nước họ. Viện Hàn Lâm Pháp xưa có thẩm quyền về chuẩn mực ngôn ngữ, thời gian về sau đã lơ là, truyền thông và giới trẻ được dịp tự do múa bút, khiến năm 2001 S. Koster phải kêu lên rằng đã làm xấu ngữ pháp được xây dựng lâu đời và ổn định từ thế kỷ XVIII. Nhưng năm1843 Viện sĩ V. Cousin đã than phiền ngôn ngữ xuống cấp từ Cách Mạng 1789; có nghĩa là thực tế không phải ổn định như S. Koster tưởng.

VN trong mấy chục năm qua lâu lâu cũng lại xuất hiện các ta thán xuống cấp của Việt ngữ, nhiều không thể nhớ hết tên các tác giả văn nghệ sĩ, học giả, nhà chuyên môn và dân thường... đã góp ý.

Các nhận xét trên cho thấy hình như là càng về sau ngôn ngữ càng xấu đi, khiến cho có người đã thử tìm hiểu tại sao.

Có lẽ ngày xưa, người ít, vật ít. Chính quyền có thì giờ chú tâm củng cố, cải thiện ngôn ngữ dân tộc. Người viết sách không nhiều và thường có học vấn đáng kể, cho nên nhìn chung ngôn ngữ tốt đẹp đều khắp. Sau này, xã hội phát triển chính quyền lơ là vì bận lo nhiều việc khác. Nhiều văn nhân, nhiều sách xuất hiện, lại được thả lỏng, tự động lược bỏ những gì phức tạp, chọn cái dễ dãi, loại hình ngôn ngữ chấp dính (hình vị rối rắm, ngữ pháp phức tạp, vd kiểu như Latin) bị đào thải dần, thay thế bằng từ vựng, ngữ pháp đơn giản hơn, diễn đạt không văn hoa cầu kỳ như trước kia.

Mặt khác, càng về sau số lượng càng nhiều (in ấn, internet, ebook...) thì khuyết điểm cũng phải nhiều nên dễ nhận biết hơn; nhất là tính dân chủ của xã hội hiện đại, ai cũng có thể viết văn làm thơ, phổ biến cùng khắp, mặc dù khả năng văn hóa chưa đạt. Lại nữa, tâm lý người lớn tuổi có khuynh hướng nhìn quá khứ đẹp hơn hiện tại, chú ý nhiều đến mặt tích cực hơn là tiêu cực; trong khi đối với hiện tại thì bất mãn, nhìn thấy nhiều khuyết điểm hơn là các ưu điểm.

Các dữ kiện trên cho thấy xuống cấp của ngôn ngữ là nét chung trong nhiều quốc gia do tính chất biến chuyển không ngừng của ngôn ngữ, chứ không phải chỉ riêng ở VN. Đặc biệt ở VN, do hoàn cảnh lịch sử, nhiều người có ác cảm với VC, nên có thành kiến, không giữ được công bằng trong nhận định. VC không phải là nguyên nhân duy nhất của ngôn ngữ xuống cấp, nhưng họ có làm cho nó xấu đi thêm. Một số cán bộ có trình độ chuyên môn cao nhưng từ nhỏ đã hấp thụ nền giáo dục vô sản nông cạn, hời hợt, vô thần, kém đạo đức, khả năng văn hóa thấp, học văn không đến nơi đến chốn (phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam) cho nên thỉnh thoảng vẫn phát ngôn bừa bãi, lệch chuẩn, làm gương xấu và phương hại đến ngôn ngữ. Về phần giới trẻ với giáo dục và vốn văn hóa hạn chế như thế bảo sao đa số không lệch chuẩn. Tất cả làm ngôn ngữ xuống cấp mau hơn.

VC có những nông cạn, thiếu sót, nhưng dần dần cũng đã cải tiến, bớt hoặc bỏ dùng các từ chung chung quá rộng nghĩa, vd. tốt, xử lý, hoàn chỉnh, chất đốt.... hoặc các từ gốc Hán để tỏ ra có học thức, vd. tranh thủ, khẩn trương, quá độ...  hoặc các từ chỉ hữu dụng giai đoạn chiến tranh để dân chúng dễ hiểu, vd. máy bay lên thẳng, lính thủy đánh bộ, giặc lái, chiến sĩ gái.... Nhưng mặt khác VC lại sản sinh những "quái ngữ" mới khiến làm điên đầu. Vd. đối tượng, dư luận viên, tầu lạ, cực kỳ, thoáng, luồng, chùm... Gọi quái ngữ là vì nghĩa quá xa lạ hoặc quá "thoáng" dùng rất bừa bãi.

Từ ngữ vay mượn của nước khác có thể giữ nguyên hay thay đổi, cả 2 cách đều được chấp nhận. VN có nhiều chữ Hán thuộc loại này. Nếu miền Nam quen dùng phản ảnh, khoái trá, thấy VC dùng phản ánh, khoái chá chê là sai thì người viết không rõ căn cứ vào đâu, vì chữ VC dùng là Hán tự mượn giữ nguyên, còn miền Nam là mượn có thay đổi; cả 2 cách đều được chấp nhận. VC có sử dụng nhiều từ cụ thể với nghĩa rộng thì cũng là bình thường, nếu không muốn nói là mới lạ, chẳng nên võ đoán cho là sai, dở. Vd. mảng văn học, vốn từ vựng, quỹ thời gian, khâu lắp ráp, ùn tắc công việc, trải lòng.... Một số từ của VC cũng đã đi vào dòng chính và được sử dụng ở hải ngoại.

Một điểm cần ghi nhớ là ngôn ngữ không đồng nhất, mỗi giai cấp, nghề nghiệp, địa phương, thành phần già trẻ nam nữ có lối nói riêng. Khi nhận định không nên lẫn lộn các khu vực (register) ngôn ngữ này vì chuẩn mực khác nhau. Các khu vực thường bị than phiền làm hại đến sự trong sáng của ngôn ngữ là truyền thông (thích từ ngữ giật gân, hấp dẫn, vd. Tăng cán biểu tình); chính trị gia (ưa chữ đao to búa lớn, đôi khi ý nghĩa không rõ hoặc rỗng tuếch, vd. Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên XHCN); giới trẻ (thường cẩu thả, thích cái mới lạ, vd. Iu, bít rùi, wa, wen). Chưa kể cũng phải phân biệt ngôn ngữ văn hóa chú ý đến hay đẹp còn ngôn ngữ thường ngày nói đúng là bằng lòng rồi.

Không nên lấy cái giáo dục cũ của mình, với hấp thụ ngữ pháp cổ điển, để mà xét đoán ngôn ngữ hiện đại, nhất là bây giờ rất phức tạp nhờ giao lưu rộng rãi đã du nhập những thành ngữ, cấu trúc mới lạ, làm phong phú tiếng Việt. Nói vậy không có nghĩa là để mặc cho thiên hạ tự tung tự tác, viết sai chính tả, lủng củng câu văn, bất chấp ngữ pháp, dùng chữ bừa bãi, ngô nghê lai căng. Cho dù chưa có chuẩn mực ngôn ngữ, và ngôn ngữ chỉ là tùy tiện, võ đoán, nhưng người VN tử tế, có giáo dục đàng hoàng vẫn trực giác nhận chân được cái hay đẹp, trong sáng của ngôn ngữ để cố gắng bảo tồn, tôn trọng những nguyên tắc về ngữ âm, từ vựng, ngữ pháp cũng như đề cao tính dân tộc, không lai căng, tính lịch sự của lời ăn tiếng nói.

Miễn là đừng để cảm tính, thành kiến chi phối, cố gắng công bình khách quan nhận định, không đếm xỉa đến chế độ (vì chế độ không thể trường tồn) bất cứ người VN nào thấy ngôn ngữ của mình bị xói mòn, bị xuống cấp cũng phải có bổn phận lên tiếng bảo vệ, vì không thời đại nào bằng thời đại này, trước nguy cơ Hán hóa do VC gây ra, câu của Phạm Quỳnh "Tiếng ta còn, nước ta còn" thật như là một cảnh tỉnh đúng lúc; nhất là với trò xảo quyệt cải cách Việt ngữ gần đây, xét cho cùng chỉ là một âm mưu đốt sách trá hình không hơn không kém.

Ngẫm lại, từ trước đến nay các bài về sự trong sáng của tiếng Việt chỉ là những nhận xét vụn vặt ngoại vi bề mặt.

Thực chất là một khi cả một chế độ từ trên xuống dưới đều là điêu ngoa xảo trá, ăn gian nói dối một cách trơ trẽn, suốt 90 năm qua, như vd. sau (lời nói khác xa hẳn với thực tế): "Một đảng cách mạng chân chính có đường lối đúng, có tổ chức chặt chẽ, có đội ngũ cán bộ, đảng viên trong sạch, gương mẫu, tận tụy, gắn bó máu thịt với nhân dân, được nhân dân ủng hộ, thì đảng đó có sức mạnh vô địch, không thế lực nào ngăn cản nổi trên con đường dẫn dắt dân tộc đi lên". thì tiếng Việt biết bao giờ mới được chính xác và đúng đắn trở lại!

Phạm đức Thân

21 February 2020

Cố Quận, thơ


Nhớ giá vẽ, nhớ Photoshop, hồi tưởng những vần thơ tao nhã . . .

Sau bảy tháng loạng choạng, ngất ngư, thân già gượng đứng thẳng lên mà đi. Nghĩ cho cùng cũng khó mà phục hồi 100% nhưng nếu không đứng lên thì có ngày sẽ tụt xuống đáy, nghĩa là 0%  !!!

Có người nhắc bài thơ chưa đăng và bức họa chưa hoàn tất, ù té chạy không hồi âm quên cả xấu hổ nhưng đau lòng. Chui vô cõi vô vi thinh lặng đối mặt với lực vô hình thản nhiên xói mòn thân xác hèn mọn. Trăm năm như chỉ một ngày. 

Sức vóc vuột khỏi tầm tay, thân phù du dường như đứng chênh vênh bên bờ dòng sông vô thường. Em ra đi và anh ra đi. Chẳng nơi đâu là chốn cũ cả. Tất cả chỉ là quán ven đường. Nhất định có ngày mình sẽ gặp nhau nơi chốn mênh mông vô cực. Nơi ấy các định đề toán học, các nguyên tắc vật lý không còn áp dụng.

May ra có chút ánh sáng để màu còn quấn quýt với thơ !

- A.C.La

PHÒNG MỔ, truyện ngắn

Isumi Kyoka (1873 - 1939) Tác giả hiện đại của Nhật với khoảng 300 tác phẩm đủ loại (tiểu thuyết, truyện ngắn, kịch...) mà một nửa liên quan tới hiện tượng siêu nhiên, huyền ảo. Phòng Mổ ở vào giai đoạn đầu trước tác, nên còn mang dấu ấn lãng mạn, thuật lại cái chết liên quan đến ngoại tình tư tưởng giữa một nữ bá tước và một bác sĩ giải phẫu. Cuối cùng bà đã mượn tay người yêu vô vọng để tự tử trên bàn mổ. Có thể coi đây là một loại truyện luận đề, phê phán bất công xã hội với những định chế khắt khe như gia đình chẳng hạn. Trong một môi trường xã hội cởi mở khác họ chưa chắc đã phải hy sinh như vậy.

Và về mặt đạo lý, khó có thể kết luận họ có tội hay không.

*

PHÒNG MỔ
Nguyên tác Gekashitshu của Izumi Kyoka
Phạm Đức Thân (DdS13) dịch từ bản Anh ngữ 
The Surgery Room của Charles Shiro Inouye)


PHẦN 1

Ca mổ sắp diễn ra tại một bệnh viện ngoại ô Tokyo. Nữ bá tước Kifune là bệnh nhân và bạn thân của tôi, BS Takamine sẽ thực hiện ca mổ. Thôi thúc bởi tánh hiếu kỳ, tôi nài nỉ Takamine cho tôi tham dự. Tôi bịa chuyện mình là họa sĩ, sẽ học hỏi được nhiều khi chứng kiến mổ xẻ. Cuối cùng tôi thắng.

Sáng hôm đó tôi rời nhà sau 9 giờ một chút, và kêu xe kéo tới bệnh viện. Vào trong tòa nhà, tôi đang đi dọc xuống một hành lang dài hướng tới phòng mổ thì thấy từ cánh cửa đầu kia hành lang xuất hiện một toán nhỏ phụ nữ có vẻ như gia nhân của một gia đình quý tộc. Chúng tôi chạm trán khoảng giữa hành lang.

Mấy phụ nữ này đang hộ tống một cô bé khoảng 7, 8 tuổi, mặc áo jacket dài bên ngoài kimono. Tôi quan sát họ khi họ tiếp tục đi xuống hánh lang và rồi mất dạng. Khi tôi đi nốt quãng đường từ lối vào của bệnh viện đến khu vực giải phẫu và qua một hành lang dài dẫn tới các phòng hồi sức tôi bắt gặp nhiều nhà quý tộc. Người mặc áo choàng dài, người mặc kimono chính thức; có cả sĩ quan mặc binh phục, và nhiều phụ nữ quý tộc khác - tất cả trông sang trọng, quí phái. Họ hình như chỉ quanh quẩn trong phạm vi hành lang, xen ngang chỗ này, tụ hội chỗ kia, khi thì đi tới lui, khi thì đứng yên. Nhớ lại nhiều xe ngựa tôi thấy đậu gần ngoài cổng bệnh viện, bây giờ tôi mới biết chúng đã đem đến những ai. Vài người trông nghiêm trọng, vài người khác dáng vẻ suy tư, và có người còn hình như bồn chồn nôn nóng. Tất cả đều có chung một vẻ rầu rĩ. Giầy guốc đi lại chộn rộn dưới vòm trần cao đơn độc của bệnh viện vang vọng trong các phòng và dọc hành lang; âm thanh kỳ lạ của những bước chân vang vọng làm cho quang cảnh hình như càng thêm buồn thảm.

Sau cùng tôi cũng tìm được vào phòng mổ. Takamine đang ngồi nghỉ trong ghế bành hai tay khoanh lại. Anh liếc ngó tôi và mỉm cười chào. Mặc dù sắp phải lãnh trách nhiệm nặng nề, một trách nhiệm liên quan tới cả một tầng lớp cao của xã hội, anh bạn Takamine của tôi vẫn giữ vẻ hoàn toàn bình tĩnh hiếm có, như thể đang ngồi ăn tối. Hỗ trợ anh gồm 3 phụ tá, 1 y sĩ tham gia, và 3 y tá của hội Hồng Thập Tự. Vài y tá đeo huy chương trên đồng phục, chắc hẳn là đã được trao tặng vì phục vụ xuất sắc. Ngoài ra, không có phụ nữ nào trong phòng mổ. Tuy nhiên có một số đàn ông, tất cả đều là họ hàng quý tộc cấp bậc khác nhau. Nổi bật trong số đó là một ông trông buồn nản, mệt mỏi, nét mặt thật khó diễn tả. Chắc hẳn ông là chồng bệnh nhân, tức Bá Tước Kifune.

Phòng mổ tắm trong một vùng ánh sáng chói ngời trong suốt đến độ tôi có thể đếm đươc những hạt bụi trong không khí. Nó ở một chỗ hơi tách biệt, giản dị và chắc chắn. Nằm giữa phòng là Nữ Bá Tước Kifune, điểm chú ý của mọi người cả trong lẫn ngoài phòng, đang chăm chú quan sát bà. Quấn trong chiếc áo choàng trắng tinh của bệnh viện, bà nằm trên bàn mổ như một xác chết - khuôn mặt thất sắc, mũi hướng thẳng lên trên, cằm nhỏ nhắn yếu mềm, tay chân hình như quá yếu ớt không thể chịu nổi sức nặng của áo lụa mịn. Hàm răng hé lộ giữa đôi môi nhợt nhạt. Hai mắt nhắm nghiền, cặp lông mày nhăn lại lo lắng. Tóc buông lỏng, xõa trên gối và trải dài xuống trên bàn mổ.

Trước cảnh người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch, quý phái, giờ đây bệnh hoạn yếu đuối tôi cảm thấy ớn lạnh chạy khắp châu thân. Khi tôi liếc Takamine, anh hình như không bị ảnh hưởng, chẳng tỏ dấu hiệu gì mất bình tĩnh hay lo lắng. Anh là người duy nhất trong phòng không đứng mà ngồi. Anh bình tĩnh, tự tin, nhưng tôi thì chỉ thấy sợ phát khiếp khi nhìn bà bá tước trong tình trạng yếu ớt như thế kia.

Ngay lúc đó cửa từ từ mở, và một phụ nữ trẻ lặng lẽ bước vào. Tôi nhận ra chị là một trong mấy gia nhân tôi gặp ở hành lang lúc nẫy, trông nổi nhất trong toán 3 người. Chị lại gần bà bá tước và thì thầm, "Thưa Bà, công chúa đã thôi khóc. Cô đang ngồi yên ở phòng bên".

Bà bá tước gât đầu như xác nhận. Một y tá tiến tới BS Takamine. "Chúng tôi đã chuẩn bị xong".

"Tốt lắm."

Tôi phát hiện một chút run run trong giọng nói của Takamine. Dò trên khuôn mặt anh, tôi nghĩ tôi thấy có hơi chút biến đổi. Bất cứ ai, dù tài giỏi đến mấy, chắc chắn cũng cảm thấy chút lo âu khi bị đặt trong một tình huống như thế này. Tôi thấy ái ngại cho anh.

Hiểu ý bác sĩ, y tá quay sang chị gia nhân. "Chúng tôi đã sẵn sàng. Chị làm ơn...."

Được gợi ý, chị tới gần bàn mổ, hai tay chống trên hai đầu gối, khom người trước bà bá tước. "Thưa Bà, thuốc. Nếu Bà muốn, chỉ xin Bà đếm tới 10, hoặc đánh vần chữ nào đó."

Bà bá tước không trả lời.

"Thưa Bà?'" Chị gia nhân lập lại. "Bà nghe con nói không, Bà?"

Bà bá tước đáp:

"Có. Ta có nghe."

"Vậy thì có thể khởi sự?"

"Với thuốc mê?"

"Vâng, thưa Bà. Chỉ một lát thôi là mổ xong. Họ bảo Bà phải được đánh thuốc mê."

Bà bá tước không trả lời ngay.

"Ta không cần nó", sau cùng bà đáp, giọng rõ ràng.

Mọi người trong phòng liếc nhìn nhau.

"Nhưng bác sĩ không thể mổ nếu không có nó."

"Vậy thì ta khỏi mổ."

Chị gia nhân im lặng, quay sang bá tước.

Bá tước bước tới trước. "Phu Nhân, đừng vô lý như thế. Làm sao mổ bà mà không đánh thuốc mê? Làm ơn chấp thuận đi".

Giữa lúc ấy, nam tước xen vào "Nếu bà cứ nhất định vô lý như vầy, tôi sẽ yêu cầu đem công chúa vào. Bà có biết nếu bà không khá hơn, công chúa sẽ ra sao không?"

"Tôi biết cái gì sẽ xẩy ra"

"Vậy thì Bà sẽ chịu nhận thuốc?" Chị gia nhân hỏi.

Bà bá tước chậm chạp lắc đầu. 

Một y tá xen vào. "Nhưng tại sao không?" chị hỏi giọng nhẹ nhàng.

"Không hề khó chịu chút nào. Bà sẽ chỉ cảm thấy hơi buồn ngủ một chút, và rồi thế là xong".

Tới lúc này cặp lông mày bà bá tước nhíu lại, đôi môi méo mó như thể bị đau hành hạ. Bà hơi hé mở mắt. "Nếu chị cứ nhất định đòi biết, thì ta đành phải nói tại sao. Ta có một bí mật giữ trong tim. Giờ đây ta sợ rằng thuốc mê sẽ làm ta lộ bí mật. Nếu ta không thể mổ mà không có thuốc mê, thì ta từ chối mổ. Làm ơn để ta yên."

Nếu đôi tai không phản bội tôi thì thực sự rõ ràng là bà bá tước, sợ rằng mình có thể tiết lộ bí mật trong khi hôn mê, đã sẵn sàng đối diện cái chết để bảo vệ cái ở trong tim. Tôi tự hỏi chồng bà cảm nghĩ thế nào khi nghe bà nói như vậy. Bình thường nếu vợ của ai nói ra kiểu này thì hẳn là sẽ gây tai tiếng. Tuy nhiên những người đang chữa trị cho bà không hề có ý tưởng coi nhẹ ước muốn của bà, nhất là khi bà khăng khăng không muốn ai biết bà đang nghĩ gì.

Bá tước lại gần giường vợ, hỏi nhẹ nhàng, "Ngay cả tôi, bà cũng không nói?"

"Tôi không thể cho ai biết," bà bá tước đáp vẻ cương quyết.

"Nhưng bà không biết thuốc có làm bà nói...."

"Tôi biết. Đó là cái luôn luôn ở trong đầu tôi. Và tôi biết tôi sẽ nói ra".

"Giờ bà lại vô lý nữa rồi"

"Vậy đó, tôi rất tiếc!". Bà bá tước hình như hắt mạnh ra những lời quyết liệt này, rồi quay về phía trong cách khỏi mọi người. Thân xác bà đang bị bệnh tình hành hạ. Tôi có thể nghe thấy răng bà run lập cập.

Chỉ có một người trong phòng không tỏ vẻ dao động. Đó là BS Takamine. Trước đó tôi có liếc về phía anh. Trong thoáng chốc anh có hơi mất bình tĩnh, nhưng liền sau đó lấy lại vẻ tự tin ngay.

Nam tước nhăn mặt, quay sang bá tước. "Kifune, đưa công chúa vào. Cô bé sẽ làm bà đổi ý."

Bá tước gật đầu và gọi gia nhân. "Aya!"

"Thưa Ông?" Chị nhìn lại ông.

"Đem công chúa lại".

Nhưng rồi bà bá tước ngăn lại. "Đừng, Aya. Tại sao tôi phải ngủ mới mổ được?"

Y tá gượng nở nụ cười. "Bác sĩ sắp phải cắt ngực bà. Bà chỉ cử động một chút thôi cũng sẽ rất nguy hiểm".

"Vậy thì ta sẽ không. Ta sẽ không cử động. Làm đi. Cứ mổ đi."

Tôi rùng mình nghe những ý nghĩ điên rồ như thế. Tôi ngờ rằng ngay những quan sát viên y khoa cũng không có can đảm để quan sát.

Y tá lại lên tiếng. "Nhưng thưa bà, cho dù bà không cử động, vẫn còn đau lắm. Không phải như cắt móng tay đâu."

Lúc này đôi mắt bà bá tước mở lớn. Bà cố gắng lấy lại bình tĩnh và hỏi bằng một giọng rõ ràng. "Bác sĩ Takamine đảm nhận mổ, phải không?"

"Vâng. Bác sĩ trưởng khoa mổ. Nhưng ngay bác sĩ Takamine cũng không thể mổ không đau".

"Mổ đi. Sẽ không đau."

Lần đầu tiên y sĩ tham gia xen vào. "Thưa bà, bịnh của bà không phải tầm thường. Chúng tôi phải cắt các bắp thịt và nạo xương. Nếu bà có thể chịu đựng với chúng tôi trong một lúc ngắn thôi".

Ca mổ rõ ràng ngoài sức chịu đựng của bất cứ người bình thường nào, nhưng bà bá tước hình như không lay chuyển. "Tôi biết rõ lắm. Nhưng tôi không bận tâm, chả bận tâm chút nào."

"Bệnh đã ảnh hưởng đến tâm trí bà rồi", bá tước đau khổ nhận xét.

"Có lẽ chúng ta nên xét đến chuyện hoãn qua ngày khác," nam tước đề nghị. "Với thời gian chúng ta có thể thuyết phục bà."

Bá tước đồng ý ngay, và mọi người trong phòng cũng vậy - nghĩa là mọi người chỉ trừ Takamine. "Ca mổ không thể đợi! Vấn đề ở đây là mọi người đã quá xem nhẹ ca bệnh này. Tất cả câu chuyện về cảm xúc chỉ là một cái cớ để hoãn. Y tá! Giữ chặt bà xuống!"

Theo lệnh nghiêm khắc của bác sĩ 5 y tá vội vàng vây quanh bà bá tước và giữ chặt tay chân bà. Bổn phận của họ là tuân lời, làm theo lệnh bác sĩ không được thắc mắc, không để cho xúc cảm xen vào.

"Aya! Cứu ta!" Bà bá tước thoi thóp kêu lên.

Chị gia nhân lao tới để ngăn y tá. Nhưng rồi chị quay sang bà bá tước và run giọng nói nhẹ nhàng. "Xin Bà. Chỉ chốc lát thôi. Xin Bà làm ơn kiên nhẫn."

Mặt bà bá tước biến thành trắng nhợt. "Cả ngươi nữa! Được rồi, vậy thì mổ đi. Cho dù có khá hơn cuối cùng ta cũng sắp chết. Mổ ta đi! Đây này".

Bàn tay trắng gầy gò của bà yếu ớt mở kimono và phơi ra bộ ngực.

"Ngay cho dù ta chết, cũng không đau! Ta sẽ không cử động đến một li. Làm đi. Cắt ta."

Rõ ràng bà biểu lộ như thế thì đến nước này không gì có thể thuyết phục được bà. Động thái của bà đè nặng trên mọi người trong phòng. Không ai nói một lới. Ngay cả một tiếng húng hắng cũng không nghe thấy. Giữa lúc im ắng nghiêm trọng đó BS Takamine đã giữ im lặng như hến từ nãy giờ, chợt nhỏm dậy khỏi ghế.

"Y tá, dao mổ".

"Cái gì?" Y tá do dự, mắt mở lớn.

Trong khi tất cả chúng tôi ngạc nhiên quan sát, y tá nhìn chăm chăm vào mặt Takamine, thì một phụ tá khác nhấc con dao mổ đã khử trùng, tay hơi run, đưa cho Takamine. Anh đón lấy con dao, và bước nhanh tới bàn mổ.

"Bác sĩ, ông nhất định?" một y tá lo lắng hỏi.

"Phải".

"Vậy thì chúng tôi sẽ cố giữ yên bà"

Takamine giơ tay ngăn chị. "Không cần thiết."

Liền đó anh nhanh chóng mở áo choàng bệnh nhân. Bà bá tước bắt chéo hai tay nắm lấy hai vai. Takamine bây giờ biến thành một vị thánh, đầy quyền lực, trang trọng nói với bà như thể đang tuyên thệ. "Thưa Bà, tôi xin nhận mọi trách nhiệm. Cho phép tôi tiến hành mổ."

"Được" bà bá tước trả lời chỉ có một tiếng, đôi má trắng nhợt chợt bừng đỏ tía. Bà nhìn thẳng vào Takamine, quên hẳn con dao đang dí trên bộ ngực trần.

Mận đỏ mùa đông rơi xuống tuyết, dòng máu trơn nhẹ rỉ xuống ngực và thấm vào áo choàng trắng. Đôi má bà trắng nhợt trở lại, nhưng bà hình như hoàn toàn bình tĩnh.

Đã đến nước này, Takamine làm việc với tốc độ siêu nhân, không phí một động tác nhỏ nào. Không một ai trong chúng tôi đang ở trong phòng, từ chị gia nhân đến y sĩ tham gia, có được một lúc nhỏ nào để thốt lên một tiếng. Trong khi ngực bà bị cắt, có người rùng mình, có người che mắt, có người quay đi, có người nhìn xuống sàn. Tôi thì bị đông cứng vì ớn lạnh.

Trong thời gian vài giây Takamine đã tới chỗ nghiêm trọng khi con dao vào tới xương. Tới lúc này, bà bá tước, trong 20 ngày qua đã không thể trở mình trên giường, phát ra một tiếng "Ah" trầm trong cổ họng. Đột nhiên bà nhỏm người, hai tay nắm chặt cánh tay phải của bác sĩ.

"Bà đau?" anh hỏi.

"Không. Vì là anh. Anh!"

Bà bá tước ngả người trở lại. Đôi mắt bà ngước lên, dán chặt vào khuôn mặt vị bác sĩ nổi tiếng, một cái nhìn lạnh cóng cuối cùng, nhợt nhạt như chết. "Nhưng anh có thể đã không biết".

Ngay lúc đó, bà chộp lấy con dao từ tay Takamine và đâm vào người, ngay chỗ dưới ngực. Takamine, mặt tái nhợt như tro, lắp bắp, "Tôi đã không quên".

Giọng nói của anh, hơi thở của anh, hình ảnh đẹp trai của anh.

Một nụ cười vui sướng ngây thơ nở trên khuôn mặt bà bá tước. Bà buông tay Takamine, ngã người xuống gối trong khi mầu môi nhạt dần. Lúc đó hai người tuyệt đối một mình, quên hết đất trời và hiện hữu của tha nhân.  


PHẦN 2 - CHÍN NĂM TRƯỚC

Hôm đó ngày 5 tháng Năm, hoa đỗ quyên nở mãn khai. Takamine, một sinh viên y khoa, và tôi đang tản bộ qua Thảo Viên Koishikawa. Chúng tôi khoác tay nhau lang thang giữa cỏ thơm, ngắm hoa đậu tía mọc quanh hồ.

Khi chúng tôi quay người để leo lên một đồi nhỏ phủ đầy đỗ quyên, một nhóm du khách xuất hiện từ hướng ngược lại. Dẫn đầu là một ông có bộ ria mép, mặc bộ đồ vét Âu phục, đội mũ ống. Ông là người đánh xe cho một gia đình quý tộc. Ba phụ nữ theo sau, mỗi người cầm một cái dù, và rồi tới ngưới đánh xe thứ hai, y phục giống như ông trước. Chúng tôi có thể nghe tiếng lụa loạt soạt dòn trơn khi họ tới gần. Takamine quay đầu nhìn và dõi theo họ khi họ đi ngang qua.

"Bạn đã thấy chưa?" Tôi hỏi.

"Tôi đã thấy". Takamine gật đầu.

Chúng tôi trèo lên đồi để ngắm cảnh hoa đỗ quyên. Hoa đẹp chói lọi, nhưng không tuyệt vời như những phụ nữ chúng tôi vừa gặp.

Có hai thanh niên, có lẽ dân buôn, đang ngồi trên chiếc ghế dài gần đó. Chúng tôi nghe lóm được câu chuyện của họ.

"Kichi," một anh nói với anh kia. "Một ngày đã quá!"

"Đôi khi tôi mừng là đã nghe lời bạn. May mà chúng ta đã không đi Asakusa."

"Cả 3 người đều đẹp quá. Ai là hoa mận, ai là hoa anh đào?"

"Tuy nhiên, một người chắc hẳn đã có gia đình với kiểu tóc để như vậy."

"Ai để ý đến kiểu tóc của họ chứ? Dẫu sao, họ ngoài tầm với của chúng ta."

"Còn người trẻ thì sao? Bạn có nghĩ nàng nên mặc đẹp hơn một chút?"

"Có thể nàng không muốn được chú ý. Bạn có ngắm người đi giữa không? Nàng là người đẹp nhất trong nhóm."

"Bạn có nhớ nàng mặc gì không?"

"Cái gì đỏ hồng như oải hương."

"Bạn tất cả chỉ có thể nói vậy thôi sao? Cái gì đỏ hồng như oải hương? Bạn cần phải học thấy nhiều hơn. Không có vẻ gì là bạn không chú ý."

"Nhưng tôi bị choáng ngợp. Tôi không thể nhìn lên suốt lúc đó."

"Vậy bạn chỉ nhìn từ eo nàng trở xuống. Đúng vậy không?".

"Dẹp cái đầu óc bẩn thỉu của bạn đi, đồ quỷ! Chỉ liếc nhanh như vậy, tôi không thể nhìn thấy mọi thứ."

"Ngay cả dáng họ di chuyển? Như thể là chân họ không chạm đất. Chúng lướt đi trong sương mờ. Bây giờ tôi mới biết được cái đặc biệt của dáng đi phụ nữ mặc kimono. Ba người này là một loại tách biệt. Họ hoàn toàn tự nhiên thoải mái trong xã hội thanh lịch. Làm sao cái bọn bình dân rác rưởi có thể bắt chước họ được."

"Nói quá khắc nghiệt."

"Khắc nghiệt nhưng đúng. Hãy nhớ lại những gì tôi đã nguyện ở Đền Konpira. Tôi hứa rằng 3 năm tôi sẽ không gặp một ả giang hồ nào. Hừm, tôi đã không giữ lời hứa. Tôi vẫn còn đeo cái bùa hộ mạng, nhưng ban đêm tôi lại lẻn xuống xóm lầu xanh. May mà tôi chưa bị trừng phạt. Nhưng bây giờ thì tôi đã sáng mắt rồi. Ích gì mà cứ vướng víu với mấy ả điếm này? Họ quyến rũ bạn với mầu đỏ đẹp lòe loẹt, nhưng thật ra họ là gì? Chỉ là rác rưởi! Mấy con giòi uốn éo!"

"Ô, thôi đi."

"Không. Tôi nói thật đấy. Hãy thử nghĩ xem! Họ có tay. Họ đứng trên hai chân. Họ mặc lụa mịn. Họ còn cầm cả dù nữa. Nhìn vậy bạn tưởng họ là phụ nữ thật sự, có thể là các bà nữa. Nhưng so với 3 người chúng ta thấy hôm nay, thì họ thật sự là gì? Họ bẩn thỉu, gớm ghiếc không thể tả! Nghĩ đến chuyện bạn vẫn bảo họ là phụ nữ làm tôi phát gớm."

"Nói vậy thì ghê quá, nhưng có thể bạn đúng một phần. Chính tôi cũng từng bị mờ mắt vì một khuôn mặt đẹp. Nhưng sau ngày hôm nay, tôi được thanh tẩy rồi. Tôi đang bắt đầu lại. Không phải hễ thấy bất cứ đàn bà nào là để ý."

"Cả đời bạn chỉ nhìn ngắm. Bạn tưởng rằng sẽ có một em thích bạn? 'Ôi, anh Kichi, làm ơn.' "

"Dẹp đi."

"Giả sử có em gọi bạn 'Cưng ơi' ? Bạn sẽ làm gì? "

"Có lẽ chạy mất"

"Bạn thì sao, cũng vậy?"

"Bạn muốn nói là bạn sẽ...."

"Tôi sẽ chạy, nhất định là vậy"

Takamine và tôi nhìn nhau một lúc, không ai nói một lời. "Chúng ta tản bộ chút nữa?". Sau cùng tôi đề nghị.

Hai chúng tôi đứng dậy. Khi chúng tôi đã bỏ lại hai chàng thanh niên đằng sau, Takamine không thể kìm được cảm xúc. "Bạn có thấy hai chàng này đã bị xúc động như thế nào bởi cái đẹp thực sự không? Giờ thì đó là một đề tài cho mỹ thuật của bạn. Đó là cái bạn nên nghiên cứu."

Vì tôi là họa sĩ, tôi quả thực có xúc động. Tôi thấy, xa xa ngang qua công viên, lướt dưới bóng của một cây long não lớn, phấp phới ánh lụa đỏ hồng như oải hương. Ngoài cổng công viên đậu một xe ngựa lớn, với những cửa sổ kính đóng băng, và 2 con ngựa kéo đẹp. Ba người đánh xe ngồi nghỉ bên cạnh.

Trong 9 năm kế tiếp, cho tới biến cố ở bệnh viện, Katamine không hở một lời nào về nàng, cho dù là với tôi. Xét theo tuổi tác và địa vị anh trong xã hội anh có thể lập gia đình khá giả. Nhưng anh không hề lấy vợ. Thay đổi có chăng thì chỉ là trong sinh hoạt cá nhân riêng tư anh trở nên nghiêm túc hơn, khác những ngày còn là sinh viên. Nhưng tôi đã nói đủ rồi. Mặc dù huyệt mộ của họ nằm ở hai nơi khác nhau -một ở đồi Aoyama, một ở dưới phố tại Yanaka - nữ bá tước và Bác Sĩ Takamine đã chết cùng nhau trong một ngày, người này tiếp sau người kia.

Hỡi các vị tôn giáo của thế giới, tôi xin đặt câu hỏi này với quý vị. Đôi tình nhân này có bị coi là có tội và không được lên thiên đàng không?

Phạm Đức Thân dịch từ bản Anh ngữ 
The Surgery Room của Charles Shiro Inouye)

20 February 2020

Cây mật nhân thần dược trị bệnh thấp khớp

Cây mật nhân
Cây mật nhân (có người dịch đại là Human Gall) là loại thảo dược chuyên trị bệnh phong thấp (Rheumatism) dưới hai dạng:

1) Lấy nhánh nấu nước uống

2) Xay nhuyễn thành bột có mày vàng vàng rồi uống với nước ấm

Cho dù dưới dạng nào thì hương vị mật nhân rất đắng khó uồ́ng.

Thế nên người ta lấy giấy quyến mỏng gói tròn bột mật nhân rồi uống cả thuốc lẫn giấy quyến.

Trong thời gian ngắn tùng sự tại Vũng Tàu, tôi có quen biết với

Bác Giáo Thảo (BGT), một nhà giáo lão thành gốc gác Vĩnh Bình có tư cách mô phạm, gia đình truyền thống uy tín tại Vũng Tàu. BGT gái đặc chế món mắm ruốt Bà Giáo Thảo ngon nổi tiếng cả nước.

Trong một buổi hàn huyên, tôi có than thở với BGT là tôi bị phong thấp nặng khiến nhiều lúc tay chân tê cứng tới độ không thể mặc áo quần được. BGT liền cười nói “ Tưởng gì chớ bệnh phong thấp thì cháu đừng lo, Bác có thần dược cho cháu” . Xong Bác cho tôi một bićh nylon thuốc bột màu vàng vàng mà Bác nói đó là mật nhân chuyên trị phong thấp. Sẵn dịp Bác kể câu chuyện xưa cho tôi tin tưởng thêm. Đó là vào năm 19̉̉̀65, có một nhóm Đông Y Sĩ tài ba của

Đài Loan sang Việt Nam để tìm hiểu một loại dước thảo chuyên trị bệnh thấp khớp. Khi đặt chăn tới Nùi Lớn Bãi Dâu Vũng Tàu (gần tượng Thích Ca Phật Đài) tất cả mừng rỡ la lên (bằng tiếng phổ thông Mandarin) “Tìm thấy rồi! Tìm thẫ́y rồi!”. Đó là cây mật nhân. Và cũng kể từ đó người dăn VNCH chúng ta bắt đầu làm quen với mật nhân mà BGT đang cho tôi xử dụng.

Vậy là mỗi ngày sáng trưa chiều tối, tôi uống 4 bịch nhỏ giấy quyến (cho bớt đắng) mật nhân bột dưới sự khuyến khích chân tình của BGT.

Sau hơn ba tháng “nằm gai nếm mật... nhân”, tôi hoàn toàn khỏi bệnh. Đúng là một phép mầu. Nếu ngày xưa mấy người đẹp thấy tay chân t̀ôi tê nhức rồi quen thói ăn hiếp, bây giờ thì khỏi có chuyện đó. Bỏ đi Tám! Vì tôi dư sức vật lộn lại.

Qua tới Toronto, tôi có hai người bạn thân một là cựu nhà giáo và một là đương kim chủ tịch Cộng Đồng cũng bị phong th́ấ́p nên bi quan yếm thế lắm. Tôi bèn trổ tài chỉ họ nhờ ngươi thân còn ở Việt Nam tìm mua mật nhân gời qua và họ...cũng hết bịnh.

Đúng là mật nhân muôn năm !!!

Màn quảng cáo sơn đông mãi võ tới đây chấm dứt./.

Toronto 16/11/2019
Nguyên Trần

Hiểu Xuân Túy Bút

Gửi Các Bạn tôi  ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...