07 September 2019
Túy vân Hành, thơ
Ừ Người về lại chốn xưa. Ngậm ngùi vì đâu còn gì nhiều của ngày cũ. Mây vẫn còn say trên đỉnh núi. Biển vẫn dục sóng vỗ bờ. Mái phủ đường vẫn rêu phong. Những con phố nhỏ vẫn đìu hiu. Nhưng chỉ thế thôi. Hình như linh hồn ngọt ngào của chốn cũ không còn. Bước chân Người lênh đênh, rã rời. Người nhìn biển, nhìn núi, và chợt nhận ra, Người chỉ còn biển, và núi, và mây say, và tiếc nuối… Người thấy mình như Hạ Tri Chương nghìn năm về trước, trở về làng cũ sau những tháng năm phiêu bạt, thấy mọi sự đều đổi thay, chỉ còn đó Kính Hồ trước cửa nhà, với con sóng vẫn nhởn nhơ đùa cợt cùng gió chiều. Hạ Tri Chương cuối cùng đã từ quan về làng cũ làm đạo sĩ. Còn Người…Nôn nao về. Rồi lại lặng lẽ quay lưng ra đi, và làm sao hơn được, tiếp tục làm người mất quê hương dù quê hương vẫn còn đó, bên kia bờ Thái Bình Dương mịt mù khói sóng.
Ừ, về phủ cũ trang đài, Em phôi pha để ta ngoài lênh đênh…
LĐ
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Bàn về 勢 (Thế) theo Thiên V – Binh Thế
Tác giả: PIERE NGUYEN LỜI DẪN Tôi đến với Binh pháp Tôn Tử không phải từ trường lớp, cũng không phải từ một nhu cầu nghiên cứu có ý thức. ...
-
( Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ ) Hoàng Quỳnh Hương V ào một sáng đầu xuân, vu...
-
Theo yêu cầu của một số thân hữu, Diễn Đàn xin đăng lại một bài viết rất hay về Việt Ngữ kiểu XHCN của tác giả Tâm Thanh. (TTR) CHIÊU...

No comments:
Post a Comment