10 October 2014
Phác họa
Khi có ý gì chợt dến mà đủ mạnh thì bèn phải đáp ứng nhanh, nắm lấy dịp hiếm mà ghi lại sợ nó sẽ phai đi. Quý bạn biết đấy: cảm hứng vụt đến rồi vụt đi rất nhanh. Cũng chẳng chắc ăn vì nhiều khi phác ra rồi bức tranh vẫn nằm đó ngày này qua tháng nọ khi tính lười biếng trỗi dậy hay có những việc phải làm gấp rút hơn. Ba tháng nay chỉ vẽ được có một bức, bỗng nhận ra rằng sự hứng khởi dường như đang tàn. Nếu quả như vậy thì chí nguy. Đời mình đang từ giã một thú vui đã cứu sống sinh mệnh qua nhiều chặng chông gai gập ghềnh.
Thành thử chỉ mới phác ra một hình ảnh vừa lóe sáng đã phải vội ghi lên canvas và, đúng hơn nữa, chường những đường nét phác thảo ra đây để bạn bè chứng giám khiến mình không được phép thối lui.
Thường thì người ta vẽ (drawing) bằng chì than rồi sau đó mới chuyển lên canvas. Riêng tại hạ thì -cũng lại cái tật làm biếng- thích đốt giai đoạn dùng màu phác họa thẳng lên khung vải. Mà có chết "thằng tây" nào đầu. Nhiều họa sĩ hiện nay vẽ chân dung cho khách hàng thẳng lên canvas và bằng màu hẳn hòi.
Nói cho ngay, mấy vị đó vẽ vời đã điêu luyện chưa kể họ có biệt tài mà mình thì không. Bởi vậy mà thấy mình nhiều khi có hơi "bố lếu" ...
A.C.La
09 October 2014
Tuổi Trẻ Hồng Kông, thơ
Dạo:
Cùng là tuổi trẻ như nhau,
Nhìn người lại thấy đớn đau cho mình.
Tuổi Trẻ Hồng Kông
(Ghi dấu cuộc đấu tranh bảo vệ dân chủ của
các em sinh viên học sinh ở Hồng Kông.
Cầu mong cuộc "Cách Mạng Dù" - Umbrella Revolution - của các em thành công.
Trông người lại nghĩ đến ta! )
Tuổi mười lăm mười bảy
Các nơi còn mê mải bướm hoa,
Chuyện đại sự quốc gia,
Riêng dành để lớp cha ông lo liệu.
Nhưng các em đây, dù niên thiếu,
Vẫn hiên ngang biểu lộ can trường,
Vì tương lai nền dân chủ quê hương,
Đang mạnh dạn xuống đường lo việc nước.
Những hạt giống Thiên An Môn ngày trước,
Đã nẩy mầm để có được ngày nay,
Khi hàng ngàn người tuổi trẻ nắm tay,
Quyết tranh đấu mặc đắng cay gian khổ.
Thật may mắn cho những người em nhỏ,
Cảnh sát Hồng Kông còn có tình người,
Nên cho dù đã có mặt khắp nơi,
Không nỡ tạo cảnh thây phơi đầy đất.
Các em cũng trên mình không tấc sắt,
Tay nâng cao khẩu hiệu, mắt cười tươi.
Chiếc dù con ngăn nước đổ từ trời,
Mặt nạ mỏng chống hơi cay gần tả.
Bọn Cộng sản lại giở trò hèn hạ,
Cho công an mặc giả dạng dân thường,
Gây hoang mang náo loạn khắp phố phường,
Lặp lại mãi cái tấn tuồng lừa đảo.
Đám côn đồ hung bạo,
Đã gây thành cảnh đổ máu nhiều nơi.
Các em dù bị đánh đập tả tơi,
Vẫn bình tĩnh cất lời ca tiếng hát.
Tôi chỉ sợ bọn Bắc Kinh tàn ác,
Trước sau gì cũng tàn sát các em,
Lửa đạn thù sẽ rạch nát bóng đêm,
Xe tăng sẽ đổ về đen nghẹt phố.
Và khi ánh mặt trời chưa kịp ló,
Máu các em sẽ nhuộm đỏ mặt đường.
Chúng sẽ nhanh tay dọn dẹp hiện trường,
Thủ tiêu hết từng vụn xương mẩu thịt.
Quốc tế cũng sẽ ngồi im thin thít,
E ngại Tàu nên bịt mắt bưng tai.
Thiên An Môn vết máu vẫn chưa phai,
Cả thế giới mấy ai còn thắc mắc.
**
Lệ uất ức chợt trào cay khóe mắt,
Quê các em nào khác đất nước tôi,
Được tự do hạnh phúc chỉ một thời,
Nay phải gánh chịu cơ trời dâu bể.
Các em mới chớm nếm mùi nô lệ,
Mà khắp đường tuổi trẻ đã vùng lên,
Đã chen vai sát cánh chống bạo quyền,
Chịu đổ máu để giữ gìn dân chủ.
Tuổi trẻ xứ tôi, vẫn hoài mê ngủ,
Ngày ngày lo kiếm đủ chuyện ăn chơi,
Muốn giàu mau, nhưng chẳng muốn phí hơi,
Sớm quên hết đạo làm người tối thiểu.
Là hậu duệ của Lý, Trần, Trưng, Triệu,
Dân tộc tôi đâu thiếu "Joshua Hoàng".
Nhưng chỉ vì xã hội đã tan hoang,
Dưới guồng máy của công an bộ đội,
Nên ngọn lửa bùng lên trong đêm tối,
Đau lòng thay, chỉ le lói vài canh,
Gặp thờ ơ của đồng loại chung quanh,
Bị vùi dập, cuối cùng đành tắt lụi.
Lứa còn lại học toàn trò bỉ ổi,
Chuyện lưu manh, gian dối chẳng nhường ai,
Đám con quan được ra đến nước ngoài,
Chỉ lêu lổng, tiền xài như cỏ rác.
Mảnh đất mẹ ngày càng thêm tan tác,
Người dân nghèo xơ xác vẫn xác xơ,
Vẫn bao năm trong bóng tối trông chờ,
Bọn thống trị có bao giờ tỉnh ngộ.
Lũ vượn ở Ba Đình nên xấu hổ,
Khi nhìn gương các em nhỏ Hồng Kông,
Vì tự do, dân chủ của non sông,
Dám liều chết đấu tranh không ngừng nghỉ.
Bảy mươi mấy năm qua, bầy ác quỷ
Luôn quạc mồm khoe thắng Mỹ thắng Tây,
Thế mà hằng nhục nhã bấy lâu nay,
Sống hèn nhát, làm tay sai cho Chệt.
Thương thay người dân Việt,
Đang dần dà bị mất hết quê hương.
Kiếp nô lệ thảm thương,
Sẽ chẳng khác gì Tân Cương, Tây Tạng.
**
Đèn cố sáng, hạt mưa khuya dần nặng,
Sợ có người chẳng thấy nắng ngày mai.
Trần Văn Lương
San José, 10/2014
07 October 2014
Việt Nam ơi! … Hãy tỉnh dậy đi!
Ký sự của một thiếu nữ gốc Việt tại Hong Kong
Nancy Nguyen
“…Đừng bao giờ nghĩ, đã có người khác lo, dân Việt nam đến 90 triệu con người cơ mà. Vì chính các bạn cũng hiểu, nếu không phải là bản thân các bạn, thì sẽ chẳng là ai cả. Chín mươi (90) triệu người VN là chúng ta! Là chính chúng ta! Chứ không phải ai khác. Chính các bạn, chứ không phải là ai khác, sẽ phải là những con người làm nên cuộc đổi thay…”
Day 0
Hồng Kông đón tôi thân thiện lạ thường. Trời hừng hực cái nóng miền nhiệt đới, phố xá chật chội chen chúc nhau san sát. Những con đường nhỏ xíu mà tới 2 làn xe chạy. Và người, cứ đan vào dòng xe đi mãi. Hongkong bé tẻo teo nên nhà cửa cứ thi nhau vươn đến tận trời xanh. Giữa ngổn ngang nhà hàng, tiệm thuốc bắc, và cơ man nào là tả phí lù hàng quán, tôi thấy thấp thoáng một Chợ Lớn của Việt Nam mình. Nếu cộng thêm tiếng còi xe inh ỏi và tiếng người mình gọi nhau í ới, thì đúng là Việt Nam mất rồi! Lại nghĩ … giá như …
Taxi đưa tôi vào khu trung tâm rồi … bỏ rơi tôi ở đó. Chẳng cần nhắc, HongKong cũng “tặng” cho tôi một cơn mưa bất chợt, hên, tôi đã kịp “tậu” xong một chiếc dù. Mưa, và tôi, giữa phố mênh mang. Nghe như vùng ký ức nào vẫy gọi. Nhớ một thủa xa xôi, có tôi và những cơn mưa cuối hạ. Giữa lòng đường trống, nhìn những con người hối hả lướt ngang, trong khoảnh khắc tôi đã ngỡ mình đang ở giữa Sài Gòn. Để rồi cay đắng nhận ra, có giống nhau nhiều đấy, nhưng quê hương … sẽ còn lâu lắm …
Ngẫm cũng hay, mọi con đường ở HK đều dùng song ngữ, và người HK nào cũng đều nói được hai thứ tiếng Anh - Hoa. Nên cái đứa ngờ nghệch từ bên kia quả địa cầu này chẳng khó khăn gì để tìm đến được ngay “điểm nóng”.
Phần 1
Dù đã được báo trước là các bạn trẻ ở đây biểu tình ... trên cả tuyệt vời, tôi vẫn không ngờ được những gì diễn ra trước mắt mình. Các bạn trẻ trong hình, tôi gọi vui là "tổ charge phone". Một đội hoàn toàn tự phát gồm các bạn sinh viên thay phiên nhau lại trực, bất cứ khi nào cũng có ít nhất 6, 7 bạn "có mặt tại hiện trường". Các bạn mang theo đầy đủ thiết bị, dây charge cho các loại phone thông dụng. Có cả một hệ thống sổ sách để ghi lại số phone của những người gửi. Người chụp chung với tôi trong hình là bạn trưởng nhóm, tên Sirius Lee. Sirius nói với tôi, bạn đọc được trên báo rằng mọi người than phiền chuyện phone hết pin nên đã tự nguyện mang đồ ra đây charge free.
Ở đây có nhiều bạn trực xuyên đêm. Ngủ gục ngay tại chỗ. Nhiều bạn đã "đóng đô" ở đây nhiều ngày liên tục. Hôm qua đến nơi, tôi đã ở lại nói chuyện với các bạn ấy đến tận khuya, và cũng gục tại đây một lúc :)
Vô cùng thật thà, trật tự, và hiếu khách, các bạn đón tôi như đón 1 người bạn thân :)
Phần 2
Bước ra khỏi "tổ charge phone" để đến khu biểu tình, tôi tiếp tục bị ... choáng tập hai. Trên tất cả các "ngõ vào" tự phát giữa các bức ngăn bê tông, là các bậc thang ... cũng tự phát nốt. Mọi người góp thùng, ghế, bất cứ vật liệu gì, để làm thành các bậc thang cho mọi người tiện bước qua. Tại tất cả các ngõ vô tự phát này, là các bạn sinh viên thay nhau đứng giúp đỡ người khác qua an toàn. Mỗi một ngõ vô luôn có từ 2 đến 3 bạn sinh viên chỉ đứng làm nhiệm vụ nâng, và đỡ người bước qua hàng rào chắn, để đảm bảo không có tai nạn sảy ra.
Bên trong khu vực biểu tình là vô số những lều tiếp tế. Họ dự trữ chủ yếu là nước uống, ruy băng vàng, ít thức ăn nhẹ, các dụng cụ cứu hộ y tế, và nhất là ... dù, rất nhiều dù. Các bạn chỉ phát không, nhưng tôi không có thói quen nhận miễn phí nên đã đề nghị trả tiền. Các bạn thẳng thắn: tất cả đều là đồ của người dân thành phố, chúng tôi không lấy tiền. Vâng. Tất cả đều là đồ của người dân HK tiếp vận cho các bạn trẻ. Rất nhiều người bảo tôi, mấy ngày nay đóng đường, việc đi lại khó khăn, tôi đi làm rất vất vả, NHƯNG HK CẦN NHƯ THẾ, PHẢI NHƯ THẾ, tôi không phiền.
Các bạn trẻ luôn luôn tự bảo nhau dọn rác và giữ bình tĩnh. Luôn luôn là như thế, trên mọi khẩu hiệu về tự do, dân chủ, phổ thông đầu phiếu, tranh đấu vì tương lai, là những khẩu kêu gọi nhau giữ bình tĩnh, và dọn rác.
HongKong ngày mai sẽ rất khác HK của ngày hôm nay. HK ngày mai, sẽ là 1 thế hệ hệ những con người có ý thức cao bậc nhất thế giới.
Phần 3
HongKong là một miền đất lạ lùng. Những người khởi xướng đầu tiên hết, cho một phong trào đòi dân chủ làm chấn động cả thế giới hôm nay, lại là những người rất rất trẻ. Trẻ đến nỗi theo “cái nhìn VN” thì các bậc phụ huynh có lẽ sẽ bảo các bạn ấy nên về bú cho xong bình sữa. Nói thế để biết rằng, thưa các bạn sinh viên, thanh niên VN, các bạn không hề là quá nhỏ cho cuộc chơi chính trị. ĐỪNG BAO GIỜ cho phép bất cứ ai bảo với bạn rằng “nhãi con biết gì”, hay “đã có người lớn lo!” vì chính các bạn cũng hiểu rằng tất cả những điều đó đều là ngụy biện!
Các bạn nên nhớ, các bạn có quyền bỏ phiếu từ năm 18 tuổi, điều đó đồng nghĩa với việc, mỗi cá nhân từ 18 tuổi trở lên đều đã đủ trưởng thành, trước pháp luật, trong suy nghĩ và nhận thức. Đừng bao giờ cho phép bất cứ ai, cá nhân, hay tổ chức nào bảo các bạn còn quá nhỏ. Nếu ai đó nói các bạn chưa đủ trưởng thành, hay hỏi họ câu này: Tổng bí thư thứ nhất của đảng CSVN tham gia chính trị lúc mấy tuổi, và được bổ nhiệm chức vụ tổng bí thư lúc mấy tuổi? Không ai, không cá nhân hay tổ chức nào được quyền bảo các bạn còn quá trẻ. Và, nên nhớ, các bạn không hề là quá trẻ để thay đổi vận mệnh đất nước này, dân tộc này.
Đừng bao giờ nghĩ, đã có người khác lo, dân Việt nam đến 90 triệu con người cơ mà. Vì chính các bạn cũng hiểu, nếu không phải là bản thân các bạn, thì sẽ chẳng là ai cả. Chín mươi (90) triệu người VN là chúng ta! Là chính chúng ta! Chứ không phải ai khác. Chính các bạn, chứ không phải là ai khác, sẽ phải là những con người làm nên cuộc đổi thay. Vâng, chính khối óc, chính bàn tay này, sẽ phải là khối óc, và bàn tay làm nên cuộc đổi thay. Không phải là ai khác, không phải là thế hệ nào khác.
Đừng bao giờ để bất cứ ai bảo với bạn rằng, VN nhỏ bé, phải đối đầu với TQ một cách khôn ngoan. Bởi chính các bạn hiểu sâu sắc rằng: Đó cũng là nguỵ biện! HK không có đến 1 người lính của riêng mình. Nhưng chính trong khó khăn đó, HK làm cả thế giới nghiêng mình ngả mũ. Đừng bao giờ cho phép bất cứ ai bảo các bạn hãy bỏ cuộc chỉ vì VN yếu hơn TQ nhiều lần. Vì chính các bạn biết rằng sức mạnh của tập thể còn mạnh mẽ gấp trệu cần súng đạn.
Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ, vì đó, là phần Người nhất trong mỗi một con người.
Ngày hôm nay HK xuống đường, bao giờ sẽ đến Việt Nam?
Phần 4
Bạn biết không, đôi khi, những điều phi thường nhất lại được diễn tả bằng những điều bình thường nhất trong cuộc sống.
Ngay từ khi tới, HongKong đã nắm lấy tay tôi, đưa tôi đi giữa phố phường chen chúc, thăm cơ man nào là khuôn mặt, những khuôn mặt làm cả thế giới xúc động, có khi nghẹn ngào. Chỉ đến khuya nay, khi ngồi lại bên nhau trong bữa tối, nhìn các bạn và vội vài miếng cơm trong cơn đói mèm. Tôi ngắm họ ăn say sưa đến quên cả trời đất, mới chợt nhớ ra một điều mình đã quên mất từ lâu: các bạn ấy cũng chỉ là những con người.
Thế giới nói về sinh viên HK như những chiên binh, những người hùng. Còn tôi, tôi thấy họ Người lắm, như chính tôi, NHƯ CHÍNH BẠN. Họ bảo với tôi, họ không hề gan dạ, quả cảm như báo chí ca ngợi. Họ cũng hèn nhát, cũng sợ hãi, Đại Lục có tất cả, còn họ, họ có gì? Họ thừa nhận hết, rằng họ cũng sợ bị thanh trừng, sợ từ nay về sau, có thể cuộc sống của họ sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Rồi học hành, rồi công việc, rồi cả mẹ cha… Họ nói với tôi, như chưa từng được nói với bất kỳ ai khác, những trăn trở rất con người mà truyền thông không bao giờ thèm đếm xỉa tới. Có vài người đã khóc. Trong giọt nước mắt không đủ nặng để lăn trên gò má, chỉ đủ để làm khoé mắt long lanh dưới ánh đèn siêu thị, tôi thấy được những cuộc đời trần trụi. Rồi họ nhìn tôi, kiên nghị: Nếu bảo chúng tôi không sợ hãi, thì đó là nói láo, nhưng nếu HongKong cần, chúng tôi cũng vẫn sẽ dấn thân, bời vì, HongKong cần chúng tôi.
Ở HK, tôi thấy được sự vĩ đại của những con người bình thường. Và chính sự bình thường đó, làm nên điều vĩ đại.
“Bởi vì HongKong cần chúng tôi!” Tôi nghe khoé mắt mình cay, và ruột gan như có ai đem dao đến cứa. “Bởi vì HongKong cần chúng tôi!” lẽ đơn giản như thế, mà sao với dân tôi nó xa xôi nhường vậy…
Việt Nam ơi! … Hãy tỉnh dậy đi!
Nancy Nguyen
05 October 2014
Góc Riêng Em, tranh mới A.C.La
Góc Riêng Em
(A Corner of My Own)
24x36 inch (61x89 cm)
Oil on canvas
by A.C.La Nguyễn Thế Vĩnh
**
Cảm nghĩ khi xem tranh
Cô bé trong tranh có vẻ cao ráo, và dường như học giỏi, đang ở hải ngoại? Mặc jean và áo ngắn màu trắng các sinh viên ưa thích mặc đi dạo biển mùa hè và tìm một góc riêng để suy tưởng? chúng ta thử đoán xem cô ấy đang nghĩ gì? Với tuổi đôi mươi cô gái nào mà không mơ sẽ gặp một "hoàng tử" để yêu?
Gió nhẹ mơn man gương mặc thông minh thanh tú, nghe rì rào tiếng sóng vỗ ghềnh đá, nhìn nước biển trong xanh màu da trời, mây vàng mây xám lững lờ trôi, tâm hồn lâng lâng thoát tục, quên đời bon chen phức tạp sau lưng, một phút suy tư cho riêng mình. Nghỉ về dĩ vãng thì không vui, nghỉ đến tương lai có nhiều điều phải lo lắng, chỉ có hiện tại "một góc riêng" là hạnh phúc nhất. Hình như "người đẹp" trong tranh của HS Acla đã hết u sầu, quên những gì về dĩ vãng đau thương và đang suy tư hạnh phúc cho hiện tại và tương lai.
Màu sắc nhã nhặn dịu mắt cho người xem có cảm giác êm ái dịu dàng và ước mơ.
Cám ơn tác giả bức tranh đã chia sẻ với diễn đàn, chúc anh vui khỏe và có nhiều sáng tác mới. Người vẽ cũng như kẻ xem tranh đều vui và hạnh phúc là sở nguyện của anh chị em chúng ta.
Thân kính,
Khuyết Danh
Gió nhẹ mơn man gương mặc thông minh thanh tú, nghe rì rào tiếng sóng vỗ ghềnh đá, nhìn nước biển trong xanh màu da trời, mây vàng mây xám lững lờ trôi, tâm hồn lâng lâng thoát tục, quên đời bon chen phức tạp sau lưng, một phút suy tư cho riêng mình. Nghỉ về dĩ vãng thì không vui, nghỉ đến tương lai có nhiều điều phải lo lắng, chỉ có hiện tại "một góc riêng" là hạnh phúc nhất. Hình như "người đẹp" trong tranh của HS Acla đã hết u sầu, quên những gì về dĩ vãng đau thương và đang suy tư hạnh phúc cho hiện tại và tương lai.
Màu sắc nhã nhặn dịu mắt cho người xem có cảm giác êm ái dịu dàng và ước mơ.
Cám ơn tác giả bức tranh đã chia sẻ với diễn đàn, chúc anh vui khỏe và có nhiều sáng tác mới. Người vẽ cũng như kẻ xem tranh đều vui và hạnh phúc là sở nguyện của anh chị em chúng ta.
Thân kính,
Khuyết Danh
04 October 2014
Thương Con, truyện ngắn
* Phạm Thành Châu
Tôi
sắp kể một chuyện ma, nhưng cuối câu chuyện lại lạc đề sang chuyện một
cô giáo. Cũng vì nhớ cô giáo mà tôi nhớ luôn đến một chuyện ma nên mới
kể được tỉ mỉ như sau đây. Cô giáo lại không liên hệ gì đến chuyện ma
nầy (?!).
Chuyện ma có thật không? Tôi
không quyết chắc, nhưng cô giáo thì có thật, nhưng cũng chỉ gặp nhau một
thời gian ngắn rồi sau đó xa nhau, vì đến ngày mất nước (1975), tôi đi
tù Cộng Sản. Tôi và cô như hai chiếc lá quay cuồng trong cơn bão dữ của
thời cuộc rồi tản lạc đến những phương trời xa lạ. Vĩnh viễn không bao
giờ được tin nhau.
Chuyện xảy ra khoảng đầu
thập niên 1970, khi Việt Nam Cộng Hòa chưa bị diệt vong. Năm đó, tôi
tốt nghiệp ngạch đốc sự học viện Quốc Gia Hành Chánh Việt Nam Cộng Hòa,
được bổ làm phó quận hành chánh quận Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên, cách
thành phố Huế vài mươi cây số. Từ Huế theo quốc lộ Một ra hướng bắc, qua
cầu An Lỗ, quẹo phải vào một đường quê, đổ đá từ thời Pháp thuộc, loang
lổ những ổ gà. Ðường quê nào cũng giống nhau, hai bên là đồng ruộng, có
lũy tre xanh, sau lũy tre là nhà cửa, với vài hàng quán tạp hóa hoặc
bán trà nước, bánh kẹo. Từ Huế, xe chạy khoảng vài giờ thì đến chợ Sịa,
là quận lỵ Quảng Ðiền. Quận đường là một công thự khang trang, bề thế,
chung quanh rào kẽm gai, đầy mìn bẫy, có lính gác vì là thời chiến. Bên
kia lộ, đối diện với quận đường là nghĩa trang, xa chút nữa, tiếp giáp
nghĩa trang là trường trung học Quảng Ðiền. Thời đó, chiến tranh Nam Bắc
đến hồi khốc liệt, tuy tình hình trong quận rất an ninh, nhưng con cháu
những gia đình trong quận, là lính, hành quân trên các vùng núi non
Trường Sơn, tử trận, được thân nhân đem về chôn trong nghĩa trang. Từ
xưa, người ta tin rằng, nhà cửa, công thự hướng cổng về phía nghĩa trang
thì không tốt, nên trước quận đường, ngay chỗ trụ cờ, có để tượng một
con bò bằng đá, to như con bò thật, đầu quay về nghĩa trang. Nghe nói đó
là tượng thờ Thần Bò của người Chiêm Thành theo Ấn Giáo, mà dân làng
Bác Vọng gần đó, đào được, đem đến quận để trấn áp ma quỉ. (Tỉnh Thừa
Thiên (Hóa Châu), trước đây là đất của Chiêm Thành). Thỉnh thoảng có một
đám tang vào nghĩa trang với những khăn tang trắng, với tiếng khóc kể
tức tưởi, với tiếng chuông mõ, tiếng cầu kinh ê a của các vị sư và của
những phật tử hộ niệm, đi vòng vo trên các lối mòn, rồi hạ huyệt ở bìa
nghĩa trang. Cứ thế, những nấm mộ, ngày càng nhiều, mọc lan tràn, lấn
dần vào khoảng đất trống của trường học, gần đến độ, người nằm trong mộ
có thể nghe được lời thầy cô giảng bài trong lớp.
03 October 2014
02 October 2014
Hình ảnh Dòng Sông trong thơ Phùng Minh Tiến
MINH TÂM XUÂN ĐỖ
Tôi biết đến thơ Phùng Minh Tiến khá lâu, có đến trên ba chục năm, những năm của thập niên sau năm 1975, khi làm kẻ tha hương, trốn chạy quê hương. Sau này nhận ra nhau là bạn có nhiều cái “đồng” với nhau: đồng hương Quảng Nam, đồng song từ thuở học sinh từ trường Tiểu Học Chàu Bà Mụ, qua trường Trung Học Công Lập Trần Quý Cáp Hội An và cùng đồng song từ Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, trước khi bước chân vào đời và bây giờ trong tuổi lớn, gặp nhau trên xứ tự do Hoa Kỳ.
Phùng Minh Tiến trẻ tuổi hơn, sau mấy lớp, làm kẻ đi sau, nên tôi biết anh trể.
Ðâu khoảng năm 1980 hay 1981 gì đó, anh Lôi Tam, một nhà văn cũng có nhiều cái “đồng” khác, trên tờ Ðặc San Quê Hương từ thủ đô Hoa Kỳ, Washington DC, giới thiệu một bài thơ tiêu biểu của Phùng Minh Tiến, bài Dòng Sông Cát Lở:
Tôi đưa em về dòng sông cát lở
Dòng sông ba mươi năm chảy xiết một đời
Này cánh hoa xanh soi trên hồn nước cạn
Em tìm thấy gì trong sỏi đá không vui...
Bài thơ ngắn 12 câu thơ, trong ba đoạn ngắt rời, trong một hơi thơ đầy thi vị, xúc động về quê hương và những kỷ niệm một thời trẻ trung.
“HỌ KHÔNG THỂ GIẾT HẾT CHÚNG TA”.
Quang Duy
Giữa trung tâm thương mãi Hồng Kông, một khẩu hiệu thật lớn đến năm thước mỗi bề được hằng trăm bạn trẻ giương cao "They can't kill us all" tạm dịch là "Họ không thể giết hết chúng ta".
Các bạn trẻ cũng thường xuyên hô vang "Họ không thể giết hết chúng ta" để nói lên quyết tâm đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của mình.
Hồng Kông một lãnh thổ thuộc Anh Quốc từ năm 1842 đã chuyển giao cho Trung Quốc năm 1997 với quy định dân chúng Hồng Kông được hưởng quy chế tự trị ít nhất 50 năm hay đến năm 2047.
Trong vòng 150 dưới sự quản lý của người ngọai quốc, người dân Hồng Kông được cho là chỉ biết kiếm tiền, chỉ sống vì tiền và ở đây tiền là tất cả. Nay đã đổi khác.
Diễn Biến
29 September 2014
Hong Kong: Ông Tập Cận Bình nghĩ gì?
- Carrie Gracie Phóng viên
Căng thẳng đang gia tăng trên đường phố Hong Kong. Tại Bắc Kinh, nhà lãnh đạo Trung Quốc có thể đang nghĩ gì về những cảnh như vậy trên đường phố?1) "Tôi tự chuốc vào mình"
Bắc Kinh đã không cho các nhà dân chủ Hong Kong một cơ hội nào để lùi bước trong việc đề cử ứng viên của cuộc bầu cử 2017. Một số người cảnh báo rằng sẽ có rắc rối, nhưng ôngTập Cận Bình rõ ràng đã quyết định thà đối mặt với các cuộc biểu tình bây giờ hơn là mạo hiểm để một nhà lãnh đạo địa phương thực sự hợp pháp xuất hiện. Hôm nay là hệ quả tất yếu của thông báo tháng trước từ quốc hội Trung Quốc về các hạn chế phổ thông đầu phiếu, nhưng nó cũng là một thách thức chính trị trực tiếp tới Bắc Kinh - và do đó chắc chắn là một phép thử trước lời hứa của Trung Quốc về một quốc gia, hai hệ thống.
2) "Tôi phải thắng"
Subscribe to:
Posts (Atom)
Hiểu Xuân Túy Bút
Gửi Các Bạn tôi ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...
-
LÊ NGUYỄN Trong những thập niên cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX, do tác động của sách báo được thực dân Pháp phổ biến mà không ít sách giáo k...
-
Trần Gia Phụng I. Hoàn Cảnh Chính Trị Vào đầu Thế Kỷ 20 Từ khi Pháp đặt nền đô hộ năm 1884 tại nước ta, dân chúng Việt Nam liên tiếp n...





