12 June 2015

Trung Quốc tận thu san hô, rong biển (VN)

Chỉ trong vòng chưa đầy ba năm, cả một vùng san hô và rong biển kéo dài hàng trăm ngàn hecta dọc theo bờ biển Việt Nam đã bị khai thác đến mức gần như không còn gì. Đặc biệt, vùng bờ biển miền Trung kéo dài từ Nghệ An, Thanh Hóa cho đến Phú Yên, Khánh Hòa và những eo biển của Ninh Thuận, Bình Thuận đều bị tận khai thác san hô, rong biển, các bãi tài nguyên ở đây cạn kiệt, trơ gốc. Đến giờ phút này, có thể nói rằng một số người Việt Nam đã tiếp tay cho các nhà buôn Trung Quốc để tàn phá thiên nhiên Việt Nam.

Rừng trong lòng biển đã chết

Ông Thuận, một huấn luyện viên môn bơi lặn, đồng thời cũng là chuyên viên cứu hộ trên biển, ở Cà Ná, Ninh Thuận, chia sẻ: “San hô đó, giờ cũng hiếm lắm. Bây giờ nó đâu có sống nổi đâu. Nó khai thác dữ quá, rong biển cũng vậy, tự nhiên bị phá sạch hết rồi, giờ người ta mới nuôi rong biển theo kiểu công nghiệp trong các trại… Nói chung là bây giờ khó lắm, bị phá dữ quá!”.

Theo ông Thuận, nếu nói về san hô và rong biển tại Việt Nam hiện tại, chỉ có thể nói đúng hai chữ, đó là “hết rồi”. Sở dĩ mọi thứ đến mức thê thảm như vậy bởi suốt gần mười năm nay, đặc biệt là trong ba năm gần đây nhất, giống như ba năm cao điểm, lượng san hô và rong biển của Cà Ná hầu như không còn gì bởi mỗi ngày, người ta khai thác hàng chục tấn rong biển và san hô. Cứ nhân con số mỗi ngày với 365 ngày, sau đó nhân cho ba năm thì sẽ ra con số rất khủng khiếp, không có cây san hô hay rong biển nào mọc kịp để mà khai thác.

Trong khi đó, san hô và rong biển thường phát triển rất chậm, không giống như cây mứt biển chỉ mọc theo mùa trên các tảng đá nổi lưng chừng mặt nước. Rong biển và san hô thường bám gốc vào lớp đá dưới đáy biển có độ sâu từ 1,2 mét cho đến 10 mét. Thậm chí có nhiều loại rong biển và san hô mọc ở độ sâu vài chục mét. Và để có được một cây rong biển với chiều dài 2 mét, biển phải tốn đến ba năm nuôi dưỡng nó.

Trong khi đó, khi khai thác rong biển, người ta chỉ cần tìm những cây rong xanh tốt, non mởn để cắt, đến khi không còn loại rong non mởn, người ta mới chịu chuyển sang cắt những cây rong già tuổi hơn. Và cách khai thác rong biển giống như cắt cỏ ngoài đồng, cứ nhắm ngang mặt môn mà cắt. Sau đó về phân loại trước khi phơi, loại non mởn dành riêng ở sân phơi sạch hơn bởi chúng có giá thành cao hơn.

San hô bày bán bên quốc lộ 1A,
Cà Ná, Ninh Thuận.
RFA PHOTO.

Và cũng chính vì rong non được thu mua giá cao, người ta không ngần ngại phá các cụm rong già để chúng cho ra đọt non mà khai khác. Nhưng rất tiếc, cây rong nếu như liên tục cắt ngang mặt môn trong vòng hai chu kì sinh trưởng, tự bản thân nó sẽ chết khô trong lòng nước. Và chính vì mức giá khá hấp dẫn, có khi lến đến vài trăm ngàn đồng mỗi ký lô bởi các thương gia Trung Quốc đã đẻ ra hàng loạt đầu nậu người Việt Nam, đây mới đích thị là kẻ phá hoại tài nguyên quốc gia.

Bởi theo ông Thuận, nếu không có những đầu nậu, cò con người Việt thì có ăn gan trời người Trung Quốc cũng không dám đến hoành hành trên đất Việt Nam như vậy. Đằng này, họ đánh vào tính tham của một số người Việt, chỉ cần tung ra một ít tiền để mua chuộc nhóm người này, sau đó, nhóm người này sẽ tự nghĩ cách làm sao thu về cho người Trung Quốc những thứ họ cần càng nhiều càng tốt.

Và cũng vì đám người ham tiền này mà các rừng san hô, rừng rong biển khắp duyên hải Việt Nam, đặc biệt là bờ biển miền Trung và miền Nam đã bị tàn phá nặng nề. Như vùng biển Cà Ná, Ninh Thuận, nơi ông Thuận đang sống hiện tại, số lượng san hô và rong biển chỉ còn ước chừng chưa đầy 3% so với cách đây 10 năm. Và điều này sẽ để lại hậu quả hết sức khủng khiếp về tài nguyên biển. Nhất là trong tình hình căng thẳng biển Đông hiện tại.

Hậu quả môi sinh

Bà Kim Thoa, một kĩ sư môi trường, đang sống ở Cà Ná, Ninh Thuận, chia sẻ:“Nó tính theo cái, ví dụ như cái lớn nhứt cũng 120 ngàn đồng, cái nhỏ nhứt 30 ngàn à, sao biển cũng bị khai thác. Hồi xưa dễ lắm, bây giờ cũng khó lắm, chỉ có rong biển loại giống như râu bắp thì còn chứ loại lớn thì hết rồi. Ngày xưa người ta bắt cả rùa biển, rắn bông biển và nhiều thứ khác nữa kia. Bây giờ thì cấm rồi. Mà cũng hết rồi”.

Theo bà, số lượng san hô và rong biển hiện tại, nếu tính chính xác, sẽ còn chừng 3,5% so với trước đây mười năm. Và một khi số lượng san hô và rong biển bị mất đi khủng khiếp như vậy, trước sau gì các làng chài ở đây cũng sẽ chuyển sang đánh bắt xa bờ hoặc bỏ nghề bởi lượng tôm cá đang ngày càng khô cạn.

Bởi lẽ, những loại cá ở gần bờ chỉ dựa vào các cánh rừng dưới lòng biển và các hốc đá để tồn tại, sinh đẻ, thường thì đến mùa đẻ trứng, cá sẽ tìm đến các cụm rong biển, nấp trong đó để đẻ. Sau này, cá con nở ra cũng dựa vào các cụm rong để sống, có thể nói rằng rong biển và san hô là chiếc nôi của các loại cá, tôm sống gần bờ.

Nhưng hiện tại, các cánh rừng rong biển, san hô đã chết, trơ trọi, cá tôm sẽ tự tìm đến nơi khác an toàn hơn để sinh sôi, nảy nở. Chính vì vậy mà ba năm trở lại đây, lượng cá đánh bắt được ở Cà Ná rất thấp. Nếu như trước đây, Cà Ná là một trong ba ngư trường lớn nhất của Việt Nam thì hiện tại, Cà Ná chỉ còn là vùng sản xuất muối lớn nhất Việt Nam, riêng về phần hải sản như tôm, cá, số lượng đã giảm hẳn và người ta không dám gọi Cà Ná là ngư trường lớn nữa.

Đó là chưa nói đến chất lượng cá tôm ở Cà Ná đang ngày một kém đi. Trong khi đó, các khu nghỉ mát của người nước ngoài, đặc biệt là người Trung Quốc xuất hiện ở đây khá nhiều. Các công ty hải sản ở đây cũng có bàn tay Trung Quốc nhúng vào đầu tư hoặc đứng đằng sau, bỏ vốn cho các đầu nậu Việt Nam đứng tên.

Nhưng đáng sợ nhất vẫn là chuyện một số người Việt Nam đã làm giàu bằng cách làm tay sai cho thương gia Trung Quốc, họ bất chấp mọi thứ, kể cả lừa lọc các ngư dân bỏ thuyền để đi khai thác rong biển, san hô cho họ. Và họ đã đạt được mục đích là phá hỏng môi trường biển ở đây. Với đà này, chẳng bao lâu nữa, biển Việt Nam sẽ thành biển chết. Vì dù nói theo cách gì, một khi biển bị mất đi những cánh rừng san hô và rong biển, tôm cá bỏ đi, cho dù bờ biển có đẹp cách gì đi nữa thì biển đó vẫn không còn sự sống.

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam
(Nguồn: RFA, via Blog Sầu Đông)

Tin buồn

Xin thông báo cùng quý anh chị:
Đồng môn Quốc Gia Hành Chánh Ban Cao Học Khóa 4, là

Ông  NGUYỄN HÒA
đã từ trần ngày 8 tháng 6 năm 2015 tại Oakland, California.
Hưởng thọ 78 tuổi
(Nguồn: Đồng môn Nguyễn Văn Sáu, hội Nam California)

10 June 2015

Giải Túc cầu Phụ nữ Thế Giới Canada 2015


Kết quả những ngày qua: 
Canada 1-0 Hoa Lục
Tân Tây Lan 0-1 Hòa Lan
Na Uy 4-0 Thái Lan
Đức quốc 10-0 Côte d'Ivoire
Thụy Điển 3-3 Nigeria
Cameroon 6-0 Ecuador
Mỹ 3-1 Úc
Nhật 1-0 Thụy Sĩ
Pháp 1-0 Anh
Tây Ban Nha 1-1 Costa Rica
Colombia 1-1 Mexico
Ba Tây 2-0 Nam Hàn
Đức 1-1 Na Uy
Hoa Lục 1-0 Hòa Lan
Côte d'Ivoire 2-3 Thái Lan
Canada 0-0 Tân Tây Lan


Phải Phá Vỡ Những Ngụy Biện Về Hồ Chí Minh

Phạm Khánh Chương
Theo Trí Nhân Media

Vậy, hoàn cảnh lịch sử phức tạp nào lúc ấy khiến Hồ Chí Minh và Việt Minh bắt buộc phải thủ tiêu đối lập? Hoàn cảnh phức tạp nào lúc ấy khiến Hồ Chí Minh chỉ có thể làm "cuộc cách mạng Đông Dương... bằng một cuộc khởi nghĩa vũ trang", phát động cuộc "trường kỳ kháng chiến" kéo dài 9 năm làm chết hàng vạn người?

Tất cả lý luận để bênh vực Hồ Chí Minh chỉ là hình thức đánh lừa vị giác, hay nói cách khác, là tự đánh lừa mình. Biết là sai nhưng vẫn tự đánh lừa mình thì là ngu, nhưng dùng nó để đánh lừa cả người khác là bất lương, là tội ác.

Những kẻ biện hộ cho Hồ Chí Minh lý luận rằng ông ta ảnh hưởng tư tưởng Khổng Giáo nhiều hơn tư tưởng CS, rằng những việc làm của ông ta lúc trước là do biện pháp tình thế, ngoài ý muốn, do người khác làm, rằng nhận xết về Hồ Chí Minh phải khách quan về hoàn cảnh lịch sử lúc bấy giờ, v,v.... Tất cả những lý luận biện hộ đó đều là ngụy biện.

Hồ Chí Minh xuất thân bần nông, có khuynh hướng dùng bạo lực để giải quyết vấn đề hơn dùng trí óc để tìm giải pháp. Chính vì thế, năm 1920, khi ông ta đọc được "Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa" của Lenin, ông ta hoàn toàn bị CS mê hoặc vì CS chủ trương đấu tranh bạo lực để giải phóng con người, giải phóng XH.

Nếu Cụ Phan Chu Trinh chủ trương nâng cao dân trí, hội nhập thế giới văn minh, rồi từ đó đấu tranh giành độc lập mà không cần dùng bạo lực hay cầu viện ngoại bang thì Hồ Chí Minh đã chọn con đường hoàn toàn trái ngược. Và ông ta đã đi theo, và chỉ theo con đường trái ngược đó cho tới khi chết.

Tuy bị mê hoặc bởi chủ nghĩa CS và đi theo CS, Hồ Chí Minh khi ấy cũng không hiểu rõ CS. Chính vì không hiểu CS là gì nên tại Hội Nghị Quốc Tế Nông Dân năm 1923, Hồ Chí Minh chỉ nêu ra vấn đề thuộc địa (thực chất là nêu ra vấn đề đàn áp nông dân tại thuộc địa) mà không quan tâm (hay không biết đến) những vấn đề khác của phong trào CS trên thế giới lúc bấy giờ như phong trào công nhân, phong trào đấu tranh ở thành thị, v.v... Điều này làm Stalin không hài lòng, gây khốn khổ cho Hồ Chí Minh đến mãi sau này, cho tới khi ông ta hiểu biết hơn về CS và "sửa sai tư tưởng" bằng phong trào Cải Cách Ruộng Đất tại VN.

Sự mơ hồ về chủ nghĩa CS của Hồ Chí Minh còn kéo dài cho tới khi Trần Phú về triệu tập Hội Nghị Trung Ương tháng 10-1930, đổi tên đảng CSVN thành đảng CS Đông Dương, nhấn mạnh phải lấy "giai cấp chống giai cấp" làm trọng tâm cho mọi đường lối đấu tranh chính trị của đảng.

09 June 2015

Túc cầu: Trận chung kết Champions League 2015

Thế công đã thắng thế thủ

Phóng…đại viên Nguyên Trần
tường trình từ Toronto

Sau cùng rồi thì trận cầu mà cả thế giới đang mong đợi cũng đến với toàn thể giới mộ điệu bóng tròn ở khắp mọi nơi.

Nhưng trước hết xin cho phóng …đại viên tui khoe một chút cho mấy bóng hồng bóng tròn của xứ lá phong nhà tui là trong trận khai mạc giải Women’s World Cup 2015 vào lúc 06 giờ chiều ET tại Edmonton, đội banh nữ Canada đã hạ đội Trung Cộng với tỷ số 1-0 sau hơn 90 phút dominate hoàn toàn trận đấu nhưng một ngày kém may mắn (trái banh phản chủ cứ nhắm ngay đà ngang, trụ thành mà nhào tới) nên không tung lưới địch cho tới giờ phút chót thủ quân Christine Sinclair mới thắng nhờ quả phạt đền.

Bây giờ xin trở lại mục đích chính của bài viết nầy: trận chung kết Champions League hay cũng có thể gọi là cúp C1 giữa hai đội Barcelona (Tây Bán Nhà) và Juventus (I Ta Lồ) đã đúng y kỳ sở hẹn diễn ra lúc 2:45 pm giờ ET tại sân Olympic Stadium thành phố Bá Linh (Đức) trước sự chứng kiến của 74,000 khán giả. Đây là trận đấu siêu kinh điển giữa một thế công hay nhất thế giới Barcelona và một thế thủ hay nhất thế giới Juventus.

Khi tiếng còi bắt đầu trận đấu của trọng tài khoái tặng thẻ đỏ Cuneyt Cakir người Thổ Nhĩ Kỳ thì hai đội bắt đầu thi đấu với đội hình như sau:

Juventus (đội hình 4-3-1-2) áo trắng sọc đen:

Gianluigi Buffon
Stepan Lichtsteiner, Andrea Barzagli, Leonardo Bonucci, Patrice Evra
Claudio Marchisio, Andrea Pirlo, Paul Pogba 
Arturo Vidal
Alvaro Morata Carlos Tevez 
 *
Lionel Messi, Luis Suárez, Neymar Jr.
Ivan Rakitic, Sergio Busquets, Andrés Iniesta
Dani Alves, Javier Mascherano, Gerard Piqué, Jordi Alba
Marc-André ter Stegen

Barcelona(đội hình 4-3-3) áo đỏ tay áo xanh

Hiệp nhất Juventus giao banh trước, Bonucci phóng đường banh bổng xuống tận vùng cấm địa Barca nhưng Piqué dùng đầu đưa banh trở về khu trung lộ. Tới phút thứ 4’ Messi tạo một đường banh dài chính xác cho Jordi Aba đang đứng ngay trong vòng cấm địa Juventus để cầu thủ nầy bẳt volet nhẹ cho Neymar gần đó để chàng trẻ tuổi Ba Tây đảo một vòng tròn đưa banh cho Iniesta lướt thật nhanh xuống tạt vào giữa đúng ngay tầm chân của Ivan Rakitic tung lưới Buffon thật gọn gàng:

Barcelona 1 - 0 Juventus

Iniesta (số 8) giao banh cho Rakitic tung lưới Juventus ngay phút thứ 4’

Thua mộ́t bàn quá sớm, huấn luyện viên Allegri bèn tạm ngưng màn dàn xe bus phòng thủ để cầu thủ Juventus tràn lên tấn công. Phút thứ 10’, bộ ba Marchisio, Morata rồi Tevez cùng thoát qua khỏi Mascherano quá nhiều sơ hở để đưa banh cho trung phong Vidal sút…lên trời để rồi ngay sau đó, Neymar của Barca chạy nhanh xuống vòng 16m rồi cũng lớp banh vượt đà ngang. Phút thứ 12’, trung vệ Ý Vidal lãnh thẻ vàng vì chuồi ngang Busquets. Barca hưởng quả phạt trực tiếp nhưng Suarez đá trúng Barzagli. Phút thứ 19’, cầu thủ lão thành linh hồn của Juventus là Pirlo phóng Tevez thoát nhanh xuống từ cánh trái, Tevez trả ngược banh lại cho Pirlo để tay nhạc trưởng nầy chuyền ngắn cho cầu thủ người Pháp Pogba dẫn banh qua khỏi Mascherano may nhờ có Pique phá banh ra góc. Phút thứ 24’ rồi 26’, Tevez và Morata có hai dịp may gỡ huề nhưng cả hai đều sút ra ngoài. Như để trả lễ lại, phút thứ 27’, Iniesta chuyền một đường banh chính xác cho Neymar đứng ngay giữa vòng cấm địa nhưng Neymar sút quá nhẹ để Buffon bắt banh dễ dàng. Phút thứ 38’, Suarez nhận banh từ Mascherano ở khu trung lộ rồi bất tình lình anh lớp banh vào khung thành Juventus vượt qua hai cái đầu của Pirlo và Bonucci nhưng vướng phải đầu của Barzagli. Phút thứ 43’ Neymar giao banh lên cao cho Suarez đá ngả bàn đèn (bicycle kick) nhưng Buffon cứu thua.

06 June 2015

Mỹ đã xác định lập trường về Biển Đông

Tóm lược:

Bộ trưởng quốc phòng Mỹ Ashton Carter khẳng định tại Diễn đàn Shangri-La lần thứ 14 (khai mạc tại Singapore 29.5, 2015):

“Hoa Kỳ sẽ không công nhận bất cứ mưu toan nào của Trung Quốc tuyên bố lãnh hải vòng quanh các đảo san hô và bãi cạn đang tranh chấp”.

"Mỹ không có tranh chấp lãnh thổ trong khu vực, nhưng chúng tôi có quan tâm và lợi ích trong khu vực, liên quan đến tự do hàng không và hàng hải, tự do thương mại. Không có hành động nào của bất kỳ quốc gia tranh chấp nào có thể làm thay đổi quan điểm của Hoa Kỳ.”

“Đừng bao giờ nghĩ sai. Chúng tôi sẽ tiếp tục bay, giong buồm rẽ sóng và tuần tiễu ở bất kỳ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép như Quân đội Mỹ vẫn làm khắp nơi trên thế giới.” (“There should be no mistake,” Carter said. “The United States will fly, sail and operate wherever international law allows, as U.S. forces do all over the world.”

Nhân mùa Phật đản 2560, nghĩ về con đường giải thoát chúng sinh của Đức Phật

Trong mấy tuần qua, các chùa chiền nhiều nơi có đông người Việt ở Hoa Kỳ nói riêng và trên tòan thế giới nói chung, các thượng tọa, đại đức, tăng ni, thiện nam tín nữ đồng hương đã cử hành long trọng nghi lễ mừng mùa Đản sinh Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.

Gọi là Mùa Lễ Phật Đản mà không gọi là Ngày Lễ Phật Đản, là vì không có một ngày lễ Phật Đản nhất định chung trên tòan thế giới như ngày Lễ Giáng sinh của Thiên Chúa giáo hay một số tôn giáo khác, mà tùy theo giáo hội địa phương, sẽ chọn ngày giờ thích hợp để mừng Đản sinh Đức Phật, nên có nhiều ngày lễ khác nhau được tổ chức vào hạ tuần tháng 5 và thường kéo dài đến đầu tháng 6 dương lịch.

Trong Mùa Phật Đản, ngoài các nghi lễ tôn giáo và các sinh hoạt Phật sự đặc biệt, còn là dịp nhắc nhở các Phật tử trong việc tu tập, trau dồi Phật pháp, và thực hành giáo lý nhập thế của Ngài trong đời sống nhân sinh. Một giáo lý hình thành từ chính kinh nghiệm tự giác ngộ, tự tu tập của Đức Phật, vốn xuất thân là một thái tử của một tiểu vương quốc Ấn Độ cách nay 2560 năm. Nghĩa là trước khi tìm ra được phương cách tự giải thoát khỏi kiếp luân hồi để thành Phật, tìm ra được con đường cứu khổ cứu nạn cho chúng sinh, Ngài không phải xuất thân là một thần linh như giáo chủ một số tôn giác khác, mà là một con người bằng xương bằng thịt, với tất cả tính chất, hệ lụy trong thân phận con người.

Vì vậy, khác với nhiều tôn giáo khác, con người muốn thoát khỏi bể khổ trần gian, phải tự giác, tự hành, tự giải thoát bằng việc tu nhân tích đức, chủ động chứ không thụ động dựa vào sức mạnh siêu nhiên hay cầu cứu thần linh kể cả Đức Phật. Vì Đức Phật không phải là thần thánh, trước khi thành Phật cũng chỉ là con người, nhưng là một con người phi thường vì đã dám từ bỏ cuộc sống trong cung vàng điện ngọc của một thái tử và quyền uy tương lai của một vì vua kế nghiệp vua cha, ra đi tìm đạo và Ngài đã đắc đạo, tìm ra được những quy luật nhân sinh, giúp con người thoát kiếp luân hồi để đến chốn Niết Bàn cực lạc. Bất cứ ai tin, sống, hành động theo đúng các quy luật phát kiến của Ngài đều sẽ đạt được cùng đích thoát khỏi kiếp sống nơi trần gian khổ ải, thành Phật trong cõi Niết Bàn cực lạc sau cái chết.

Một cách khái quát, theo giáo lý Nhà Phật, trong thân phận con người, mọi người đều phải sống trong bể khổ trần gian, với nguồn gốc của khổ lụy là vì bị trói buộc trong tam căn (Tham, Sân, Si) và thất dục (hỉ, nộ, ai, lạc, ái, ố, dục), và mãi quẩn quanh trong kiếp luân hồi. Muốn thoát bể khổ trần gian con người phải tu nhân tích đức, làm lành tránh dữ, để tạo công quả như năng lượng thừa đủ của một lực ly tâm tách con người ra khỏi kiếp luân hồi đến nơi cực lạc Niết Bàn hay Cõi Phật.

Tựu chung, đó là những chủ đề thuyết pháp, trọng tâm sinh họat Phật sự của các hòa thượng, đại dức, tăng ni, và suy niệm của Phật tử trong mùa Đại Lễ Phật Đản hàng năm.
Lễ Phật đản tại Hàn Quốc.Lễ Phật đản tại Hàn Quốc.

Trải qua 2560 năm qua, con đường tu đạo tự giác, tự hành của Đức Phật đã giải thoát được hàng tỷ con người qua nhiều thế hệ và thời đại.

Như vậy, chúng ta thấy đã có sự gặp nhau ở cùng đích cuộc sống con người của các tôn giáo có chung niềm tin về một thế giới cực lạc sau cái chết, một thế giới siêu hình như Thiên đàng lạc của Thiên Chúa giáo, Hồi giáo. Và những tôn giáo có chung niềm tin này, thường cũng có chung một cái nhân đưa đến quả theo tuyết nhân quả của nhà Phật, là nếu cuộc sống ở trần gian đã làm được nhiều điều thiện, thì cái quả sau cùng của cái chết sẽ là thế giới cực lạc.

Xem thế Phật giáo nói riêng, tôn giáo nói chung, bàn chất không mang tính chất mê hoặc như người cộng sản từng kết án làm lý cớ đàn áp tiêu diệt, mà tôn giáo đã thực sự góp phần vào nền đạo đức xã hội. Vì rằng, một xã hội có tôn giáo, có thần linh mà tội ác còn gia tăng, thì một xã hội vô tôn giáo, phi thần linh, tội ác chắc chắn phải gia tăng nhiều hơn nữa.

Đó là thực trạng xã hội Việt Nam ngày nay, sau nhiều năm chủ trương bách hại để tiêu diệt mọi tôn giáo nhằm thực hiện chế độ xã hội chủ nghĩa vô thần bị thất bại, đã tạo ra một xã hội hổ lốn, mất căn bản đạo đức xã hội.Vì đảng CSVN đã phá nát các chuẩn mực đạo đức của mọi tôn giáo và luân thường đạo lý truyền thống văn hóa xã hội tốt đẹp bao đời của Việt Nam. Trong khi đảng CSVN lại không hình thành được cái gọi là nền đạo đức văn hóa cộng sản chủ nghĩa, với những con người mới trong xã hội mới xã hội “xã hội chủ nghĩa”,vốn được tuyên truyền là một xã hội ngàn lần tốt đẹp hơn xã hội cũ. Hệ quả là, tại Việt Nam quê mẹ của chúng ta hiện nay, không chỉ tội ác gia tăng số lượng, tính chất tàn bạo ở mức độ đáng quan ngại; không chỉ suy đồi về mặt đạo đức, mà còn suy đồi nhiều mặt khác trong đời sống và xã hội, khiến chúng ta không khỏi lo ngại cho tiền đồ dân tộc và đất nước, nếu chế độ vô thần, độc tài toàn trị cộng sản còn tiếp tục tồn tại trên đất nước ta, dù giờ đây cái gọi là “chế độ Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” chỉ là cái vỏ. Thực tế cũng như thực chất, chế độ này từ lâu đã biến thể thành một “chế độ đỏ vỏ (cộng sản chủ nghĩa) xanh lòng (tư bản chủ nghĩa)”.

Ước gì Mùa Phật Đản năm nay ánh đạo vàng của Đức Từ Phụ Thích Ca mâu Ni Phật sẽ soi rọi vào tâm thức của những người lãnh đạo đương quyền tại Việt Nam, để họ sám hối, tự giác, tự nguyên từ bỏ tham, sân, si, hỉ, nộ, ai, lạc ái, ố, dục, tự hành theo ước nguyên dân chủ hóa đất nước của nhân dân để tự giải thoát cho chính Đảng CSVN và cho những người đang bị chế độ cầm tù và 90 triệu con người Việt Nam đang sống trong chế độ độc tài toàn trị.

Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Thiện Ý
Thiện Ý nguyên luật sư tại Sài Gòn trước 1975, hiện là Chủ tịch Câu Lạc bộ Luật khoa Việt Nam ở Houston.
_____________________
(Nguồn: VOA tiếng Việt)

Tham khảo: Các Cường Quốc Quân Sự tại Thái Bình Dương

Trọng Đạt

Mười nước có lực lượng quân sự mạnh nhất thế giới  gồm Mỹ, Nga, Trung Cộng, Ấn độ, Anh, Pháp, Đại Hàn, Nhật, Đức, Thổ Nhĩ Kỳ (1).  Mỹ vẫn đứng đầu về quân sự  trên thế giới hiện nay, ngân sách quốc phòng Mỹ nay là 577 tỷ Mỹ kim, nhiều hơn ngân sách của tất cả các  cường quốc quân sự khác cộng lại, số máy bay quân sự của Mỹ hiện nay gần 14,000 chiếc, bằng số máy bay của tất cả 9 cường quốc quân sự trên thề giới cộng lại.
Mỹ có 10 chiếc hàng không mẫu hạm tối tân khổng lồ, trọng tải trên 100,000 tấn, các cường quốc khác có một số ít hàng không mẫu hạm loại nhỏ, cũ  trọng tải dưới 40,000 tấn như Ấn Độ có hai chiếc, Pháp có 4 chiếc  dưới 30,000 tấn cũ kỹ chỉ có tính cách tượng trưng. Mỹ là nước duy nhất hiện nay có một lực lượng hàng không mẫu hạm hùng hậu và tối tân nhất thế giới, một vũ khí không lổ vô cùng lợi hại vì nó có thể mang hỏa lực tới mọi nơi trên thế giới. Nay chỉ có Mỹ đủ khả năng xử dụng hàng không mẫu hạm, nó vô cùng tốn kém và đòi hỏi một trình độ cao về  khoa học quốc phòng.

Nước Nhật năm 1922  đóng hàng không mẫu hạm đầu tiên Hosho, họ chú ý đặc biệt tới loại tầu không lồ này, khi bắt đầu Thế chiến thứ hai, hải quân Nhật có 10 hàng không mẫu hạm tối tân và mạnh nhất hồi đó, Mỹ có 7 chiếc, Anh có 8 chiếc. Trận Trân Châu Cảng cuối năm 1941 gây kinh hoàng cho cả nước Mỹ, nó đã mở đầu cho một thời đại mới: Thời đại tầu sân bay.

Trở lại tình hình các cường quốc quân sự châu Á Thấi Bình Dương gồm Mỹ, Trung Cộng, Ấn Độ, Nhật, Đại Hàn. Mặc dù không thuộc châu Á nhưng Hoa Kỳ có nhiều đồng minh và tự nhận là một cường quốc tại đây.  Mấy năm gần đây Tập Cận Bình chủ trương bành trướng bá quyền nước lớn, đe dọa an ninh khu vực khiến các nước trong vùng đã phải  tăng cường quốc phòng để tự vệ.

Xin sơ lược tình hình quân sự các cường quốc Á châu Thái Bình Dương.

Mỹ: xe tăng 8,850; thiết giáp 41,020; đại bác 3,200; Máy bay quân sự 13,892; chiến hạm 473 tầu; Hàng không mẫu hạm 10; Ngân sách quốc phòng 577 tỷ (Mỹ kim)

Trung Cộng: xe tăng 9,150; thiết giáp 4,788, đại bác 8,000; máy bay quân sự 2,860; tầu chiến 673; hàng không mẫu hạm 1; ngân sách quốc phòng 145 tỷ.

Ấn Độ: xe tăng 6,664; thiết giáp  6,704; máy bay quân sự 1,900; đại bác 7,600; tầu chiến 202; hàng không mẫu hạm 2; ngân sách quốc phòng 38 tỷ

Đại Hàn: xe tăng 2,380; thiết giáp 2,660; đại bác 7,364;  máy bay 1,412; tầu chiến 166; ngân sách quốc phòng 33 tỷ.

Nhật: xe tăng 678; thiết giáp 2,800; đại bác 700; máy bay 1,613; tầu chiến 131, hàng không mẫu hạm 2; ngân sách quốc phòng 41 tỷ.

Nay các nước Cộng sản Trung Cộng, Bắc Hàn cũng như nước CS cũ Nga trở  thành những nước độc tài cá nhân do một người nắm quyền như thời Staline, Mao Trạch Đông. Tập Cận Bình lên nắm chính quyền nước Tầu từ mấy năm nay hiện là nhà lãnh đạo nhiều quyền lực nhất từ thời Đặng Tiểu Bình.

Năm 2002 ngân sách quốc phòng Trung Cộng khoảng 20 tỷ Mỹ kim, 10 năm sau 2012 đã tăng lân trên 100 tỷ, khoảng  gấp 5 lần (2). Nay Hoa Lục công khai chính sách bành trướng tại Biển Đông khiến các quốc gia trong khu vực lo ngại. Họ lấn chiếm quần  đảo Trường Sa, Hoàng Sa, kiến tạo đảo nhân tạo, lập căn cứ quân sự, vạch một đường lớn giữa hải phận quốc tế theo hình lưỡi con bò rồi nhận là hải phận của mình. Họ ban hành lệnh cấm máy bay các nước khác không được vi phạm không phận quốc tế mà họ coi là của mình. Trung Cộng ngày càng lộng hành cho tầu chiến bắt bớ, bắn phá tầu đánh cá các nước trong vùng.

Sự tranh chấp lãnh hải đã khiến các nước trong khu vực lo ngại và tăng ngân sách quốc phòng chống lại bá quyền nước lớn. Nước Nhật trước đây núp dưới cây dù nguyên tử Mỹ nay cũng tăng cường quốc phòng để đối phó, nhất là từ ngày Trung Cộng tranh chấp quần đảo Điểu Ngư với Nhật.

Vài thập niên trước đây, Mỹ và các nước phát triển Tây phương cũng như Á châu đầu tư mở mang giao thương với Trung Cộng, họ tưởng rằng một khi  có nền kinh tế phồn thịnh Hoa Lục sẽ từ bỏ chế độc tài và trở nên hiền lành hơn. Trái với sự tin tưởng ngây thơ của Mỹ và Tây phương, thực tế cho thấy nay càng giầu mạnh về kinh tế Trung Cộng lại càng hung hãn hơn trước, tăng cường quân sự hơn trước.

Khác với chính phủ Bush trước đây chú trọng vào Trung Đông, TT Obama quay trở lại Đông nam Á vì Mỹ có nhiều quyền lợi kinh tế tại đây. Từ thập niên 80 người Mỹ đã nhìn nhận Châu Á Thái Bình Dương là  một nền văn minh đang đi lên. Gần đây Mỹ tỏ ra cứng rắn không nhượng bộ Trung Cộng và cho thấy Mỹ vẫn là cường quốc tại Á châu đã suýt xẩy ra đụng chạm hai bên. Nay Trung Cộng có tiến bộ về kinh tế và tăng cường quốc phòng nhưng thực ra chưa đủ mạnh để uy hiếp Mỹ và các cường quốc khác tại Á châu. Mặc dù Mỹ bị suy thoái kinh tế thập niên vừa qua nhưng về quân sự vẫn còn quá mạnh, về số lượng máy bay quân sự Mỹ vẫn gấp 4 lần Nga, gấp 5 lần Trung Cộng chưa kể phẩm chất trội hơn nhiều.

Năm 1998 Trung Cộng mua lại một tầu cũ bỏ hoang phế của Ukraine chỉ có khung tầu, không động cơ và bánh lái, năm 2002 được kéo về Hoa Lục năm 2011 mới đóng xong thành tầu sân bay đầu tiên của Hoa Lục đặt tên là Liêu Ninh. Trung Cộng vội vã thực hiện một tầu sân bay để hù dọa các nước trong vùng, đây chỉ là một tầu loại nhỏ trọng tải 33,000 tấn chỉ bằng 1/3 một hàng không mẫu hạm Mỹ. Đối với Mỹ, Nhật là những nước đã có nhiều kinh nghiệm về hàng không mẫu hạm thì tầu sân bay Liên Ninh chỉ là một trò hề, trò cười không hơn không kém. Cách đây hai năm, một ông Tướng bốn sao của Nhật đã tỏ ra khinh thường Trung Cộng khi  tuyên bố hải quân và không quân Hoa Lục còn lạc hậu từ 10 tới 20 năm so với Nhật về nhiều phương diện.

Như đã nói trên ngân sách quốc phòng của Mỹ nay nhiều hơn ngân sách của các cường quốc trên thế giới cộng lại, gần gấp 10 lần Nga (60 tỷ), gấp 4 lần Trung Cộng (145 tỷ), gấp 11 lần Anh, gấp 12 lần Nhật….số máy bay quân sự của Mỹ gần 14,000 chiếc bằng số máy bay quân sự của các cường quốc trên thế giới cộng lại nhưng Mỹ vẫn bị Nga và Trung Cộng khích bác, gây khó khăn. Sở dĩ như vậy vì họ biết  Mỹ mạnh về quân sự nhưng lại yếu về chính trị, Tổng thống không có nhiều thực quyền mà phải phụ thuộc vào ý kiến của người dân và Quốc hội. Tại trận Điện Biên Phủ tháng 4-1954, Mao Trạch Đông ra lệnh tăng cường cho Việt Minh nhiều tiểu đoàn phòng không và pháo binh thì lệnh của Mao được thi hành ngay trong khi ấy Mỹ muốn giúp Pháp nhưng không được Quốc hội và người dân ủng hộ cuối cùng phải thất bại.

Gần đây Mỹ-Hoa đã suýt đụng độ tại  Biển Đông và người ta sợ có thể đưa tới Thế chiến thứ ba, nhưng thực ra dù căng thẳng tới đâu cũng không thể xẩy ra Thế chiên vì trong lịch sử đã nhiều lần “suýt” sẩy ra nhưng cả hai bên đều dàn xếp êm đẹp.

Đầu thập niên 60 Mỹ cho đặt hỏa tiễn tại Thổ Nhĩ Kỳ, Ý nhắm vào Moscow, Khrushchev trả đũa cho đặt hỏa tiễn tại Cuba đe dọa Mỹ.  Tháng 10-1962 máy bay do thám U-2 của Mỹ khám phá ra hỏa tiễn tầm trung nguyên tử tại Cuba, TT Kennedy làm dữ cho ngăn chận tầu Nga mang hỏa tiễn tới và buộc Nga phải tháo gỡ hỏa tiễn đã gắn tại Cuba. Kennedy và Khrushchev đã đàm phán căng thẳng, Nga tháo gỡ hỏa tiễn tại Cuba, Mỹ cũng bí mật tháo gỡ hỏa tiễn tại Ý, Thổ Nhĩ Kỳ đem về.

Sau đó Mỹ-Nga thỏa thuận thiết lập đường giây điện thoại nóng giữa Moscow và Washington để ngăn ngừa Thề chiến mà cả hai bên cùng sợ, tình hình đã dịu sau đó. Thế chiến “suýt” xẩy ra nhưng cả hai bên đều đã sợ hết hồn nên sẽ chẳng bao giờ sẩy ra được. Cũng có giả thuyết cho rằng TT Kennedy bị ám sát vì người ta sợ ông có thể gây Thế chiến thứ ba.

Giống như biến cố Cu ba nêu trên, đụng độ Mỹ-Hoa tại Biển Đông rất khó có thể sẩy ra, mặc dù Trung Cộng hung hăng nhưng trong thâm tâm họ thừa biết hậu quả khốc liệt sẽ dành cho Hoa Lục một khi chiến tranh xẩy ra. Dù đụng trận nhỏ nhưng ảnh hưởng sẽ vô cùng lớn lao, các nước ngoài sẽ rút đầu tư, việc giao thương sẽ bị ngưng trệ đưa tới khủng hoảng kinh tế.

Mỹ có thể đem chiến tranh tới Hoa Lục vì họ có nhiều hàng không mẫu hạm, nhiều hạm đội và các căn cứ tại Nhật, Phi Luật Tân, Nam Hàn… ngược lại Trung Cộng không có khả năng mang chiến tranh tới đất Mỹ. Trong trường hợp có đánh lớn, Hoa Lục sẽ trở thành bãi chiến trường tan nát vì bom đạn, công trình mà họ đã xây dựng mấy chục năm qua tại các thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải sẽ tiêu tan trong phút chốc. Hoa Lục chẳng dại gì mà lao đầu vào cuộc phiêu lưu tự sát.

Hàng không mẫu hạm Mỹ
George Washington
với đội hình di chuyển trên
Đại Tây Dương

Người Mỹ có khuynh hướng bỏ Trung Đông, Ukraine để quay về Thái Bình Dương vì nơi đây họ có nhiều quyền lợi kinh tế, vấn đề Ukraine sẽ để các nước Liên Âu tự liệu. Các cường quốc châu Âu Pháp, Anh, Đức… chỉ có một ngân sách quốc phòng khiêm tốn từ 50 tỷ trở xuống, chưa được 1/10 ngân sách quốc phòng Mỹ. Họ đã quen núp dưới cây dù nguyên tử của Mỹ. Nhiều nước Tây Âu nhất là Pháp núp dưới cây dù nguyên tử Mỹ nhưng vẫn chống Mỹ tại cuộc chiến Iraq và Việt Nam trước đây.

Nay Hoa Kỳ đã mệt mỏi và muốn các nước đồng minh châu Âu phải chia sẻ gánh nặng với họ.

Trọng Đạt

Chú thích
(1) Globalfirepower.com
(2) Military budget of the People's Republic of China, Wikipedia

 Tầu sân bay Abraham Lincoln và đội hình trên Thái Bình Dương

Chuyện cuối tuần: Có Linh Hồn Không?

Chu Tất Tiến

Vấn đề “có linh hồn hay không” đã được tranh cãi từ nhiều thế kỷ đến nay và vẫn chưa dứt. Những người vô thần, không tin có Thượng Đế hay Thiên Chúa, dĩ nhiên, cũng không tin có linh hồn. Họ đều cho rằng “chết là hết”. Vì thế, đa số những người tự tử đều là người không có tín ngưỡng, không tin có linh hồn. Một khi họ không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống nữa, hoặc khi họ bị các yếu tố của xã hội (tiền bạc, gia đình, việc làm, tương lai, bệnh hoạn, đẳng cấp, danh dự..) đẩy họ vào chỗ tuyệt vọng, không còn tìm thấy lối thoát nữa, thì họ chán sống, và tự tìm lấy cái chết để chấm dứt nỗi đau âm ỉ trong lòng. Một số khác, tin có linh hồn nhưng lại tin một cách quá đáng là sau khi chết có thể gặp lại linh hồn người mình yêu ở một cõi khác, nên cũng tự sát. Số nhỏ nữa, cũng tin có linh hồn, nhưng cũng tin là mình làm nhiều việc sai trái quá phạm đến Thượng Đế, đến Chúa, nên tự giết mình để đền tội.

Nhìn vào vấn đề Sống, Chết theo phương pháp toán học, chúng ta có câu hỏi:

Tại sao đang sống lại chết? Đang sinh hoạt, suy nghĩ, ăn ngủ, yêu đương, vệ sinh, đột nhiên tim ngừng đập vĩnh viễn, óc ngưng hoạt động, tất cả mọi vấn đề liên quan đều chấm dứt, như vậy, theo toán học, thì Người Sống khác với Người chết là người Chết thiếu đi một yếu tố nào đó, mà ta gọi là Ẩn Số X. Vậy, chúng ta có phương trình:

NGƯỜI CHẾT = NGƯỜI SỐNG – Ẩn Số X.

Hoặc ngược lại: NGƯỜI CHẾT + Ẩn số X = NGƯỜI SỐNG!

Vậy,  Ẩn Số X là gì?

Đừng vội cho Ẩn Số X là da thịt, xương cốt, tế bào vì hàng chục tỷ người đã chết vì già, vì đau tim, trong khi xương cốt, tế bào vẫn nguyên vẹn. Ẩn số X này không phải là máu, vì có rất nhiều người chết mà không mất đi một chút máu nào. Ẩn số X cũng không phải chỉ là vì tế bào bị hư hại như ung thư, hoại huyết… vì có người chết vì bị kích xúc quá mạnh. Nhiều triết gia lại cho là vì con người mất đi tình cảm, xúc động, yêu thương, mà tình cảm và xúc động, yêu thương đó là chỉ đạo của cơ thể, cho nên khi mất những yếu tố đó, thì con người Chết! Lý luận như vậy cũng không đúng, vì có những người bị tai nạn, sống đời thực vật hoặc bị Alzheimer, không biết rung động, yêu thương, nhưng vẫn là Sống.

Như thế, Ẩn Số X là gì nếu không phải một yếu tố mà người gọi là LINH HỒN? Vậy Linh Hồn cư ngụ ở đâu trong cơ thể? Nếu chúng ta nhìn vào mắt một con mèo, con chó, con vật nuôi nào bị bỏ rơi,chúng ta thường thấy mắt chúng đẫm lệ và chúng ta biết rằng chúng đang mang một linh hồn đau khổ mà không có khả năng diễn tả, ngoài cặp mắt rưng rưng.  Với Con Người, khi chúng ta nhìn vào mắt người đối diện, chúng ta thấy trong cặp mắt đó lung linh sáng, cho dù đó là cặp mắt của người Ác, kẻ giết người, hay là cặp mắt hiền từ của một tu sĩ, một Ma Sơ, một tăng ni.. Từ ánh mắt đó, mà chúng ta cảm thấy chúng ta đã nhìn thấy Linh Hồn của họ. Những linh hồn sầu đau, cô quạnh, yếu đuối thì ánh sáng trong mắt bị lu mờ. Những linh hồn vui tươi, hạnh phúc thì ánh mắt như có lửa sáng. Linh hồn nhẩy múa theo cơ thể đang nhẩy múa, nhưng linh hồn không ngủ vùi với cơ thể nhắm mắt, vì trong khi ngủ, óc não vẫn có những giấc mơ phản ảnh với hiện thực ngoài đời, dĩ nhiên, vì thần kinh não là một hệ thống chằng chịt, xuyên qua xuyên lại, không phải là một tấm kính của máy ảnh chụp cho nên linh hồn tạo ra những giấc mơ bị vặn xoắn ra nhiều thứ hình ảnh lạ lùng. Đôi khi, vì sự trùng hợp ngẫu nhiên nào đó của linh hồn mà hệ thống thần kinh não cho ra những giấc mơ trọn vẹn, ngay ngắn, có đầu đuôi, xuôi ngược y như một cuốn phim được chiếu lên tường. Và cũng vì linh hồn không phải là vật thể, cho nên có thể giao lưu với những linh hồn khác trong một tần số nào đó, của một thế giới nào đó, cho nên có những vụ “báo mộng” hoàn hảo.

DUNG TÍCH (THỂ TÍCH) CỦA LINH HỒN CÓ CÂN ĐƯỢC KHÔNG?

Dung tích hay Thể tích của linh hồn phải bằng với thể tích của xác, vì khi người ta chết, thì toàn bộ các tế bào từ da, xương, thịt.. đều chết, không chừa một ngón tay, ngón chây nào không chết, cả tóc cũng chết luôn. Như vậy thì Thể Tích của Linh Hồn = thể tích của thân xác, nghĩa là linh hồn tràn ngập một con người, từ tóc, đến gan bàn chân. Khi người ta chết, linh hồn rời khỏi xác thân và đi đến một không gian mới, tùy theo quan niệm về tín ngưỡng, mà người ta gọi là Thiên Đàng, Địa Ngục, hay Niết Bàn.

TẠI SAO KHÔNG NHÌN ĐƯỢC LINH HỒN?

Tuy thể tích của linh hồn bằng thể tích của xác thân, nhưng linh hồn lại không phải là vật chất, nên ta có thể tưởng tượng linh hồn giống như một lớp sương mù hòa lẫn với những lớp tế bào bao bọc ngoài thân xác mà không có trọng lượng, khối lượng.

Ta có ba giả thiết:

1-Linh hồn = vật chất. Giả thiết này sai vì nếu linh hồn có trọng lượng, khối lượng như thân xác thì chẳng hóa ra linh hồn lại là vật chất sao? Nếu linh hồn có khối lượng thì như vậy, một con người có gấp đôi trọng lượng sao?

2-Linh hồn = ½ thể xác. Cũng không đúng vì nếu như vậy, khi chết, trọng lượng của con người sẽ giảm đi một nửa. Trước đây, có vài bài nghiên cứu cho rằng nếu đem cân người chết ngay sau khi tắt hơi, thì thấy người chết nhẹ hơn khi sống một chút xíu (?)

3-Linh hồn = 0. Vì không có khối lương nên trọng lượng = 0. Một khi trọng lượng là 0, thì mất thường không thể nhìn thấy được.

AI TẠO RA LINH HỒN?

Câu hỏi này là loại bài toán không có đáp số, nếu chúng ta không tin có Thượng Đế, có Thiên Chúa, có ông Trời. Người Bình dân thường khi gặp đau khổ, thì kêu lên: “Trời  ơi!” như thể có một ông Trời lúc nào cũng lắng tai nghe người ta gọi, cho dù người ta ở Bắc Bán Cầu hay Nam Bán Cầu, ở Xích đạo hay miền ôn đới, trong rừng sâu núi thẳm hay dưới biển, trong sông. Tuy nhiên, hầu như người ta cũng không thể nói Trời ở đâu, và Trời là gì? Chỉ có người theo Thiên Chúa Giáo (Công Giáo, Tin Lành) thì có thể trả lời câu hỏi này được: “Chúa dựng nên con người và thổi Linh hồn vào thể xác con người.” Câu này không có nghĩa là cứ mỗi người sinh ra, Chúa lại thổi một lần, mà chỉ có một lần duy nhất khi tạo ra con người đầu tiên trên trái đất, mà huyền thoại đặt tên là Adam, Ông A dong, thì Chúa mới tạo ra cả Xác và Hồn, từ đó, con người được lưu truyền Cả Xác và Hồn theo sự sắp xếp của Chúa từ tiên khởi.

Đến đây, cũng phải ngừng lại một chút để nói về Thuyết Sáng Tạo và 7 ngày đầu tiên. Sách Sáng Thế viết rằng “Chúa dựng nên vũ trụ và con người trong 7 ngày”. Nhiều người tin thực là có 7 ngày theo lịch hiện đại, và cũng từ niềm tin này mà những kẻ chống báng lại Thiên Chúa ngạo mạn điều này và nói đó là vô lý! Thật sự, đó là điều vô lý nếu người ta tin rằng con số 7 ngày đây đúng là 7 ngày theo thời khắc lịch mà con người đặt ra. Không phải thế đâu! Thứ nhất, lúc Chúa tạo dựng ra vũ trụ, trái đất, mặt trăng.. “Ai” có mặt ở đó mà ghi lại? Mà ghi lại bằng phương pháp nào? Chữ viết mới có từ thời Babylon, người ta dùng cỏ Papirus làm thành giấy và lấy đầu nhọn khắc những ký hiệu tượng trưng cho sự việc. Nhưng đó là khi con người đã có văn minh rồi, còn Người nguyên tổ thì đã xuất hiện cả triệu năm trước! Như thế thì sao lại ghi chép là có 7 ngày sáng tạo? Điều này dễ hiểu nếu người đọc biết rằng người Do Thái cổ xưa, là người đã viết nên sách Sáng Thế, có khuynh hướng sắp xếp những gì giống nhau vào một loại, MỘT NGÀY. Do đó, khi muốn nói về sự Sáng thế, người Do Thái cổ mới xếp những gì giống nhau vào một NGÀY! Như ngày của Trời và Đất, ngày của Ánh sáng và Bóng tối, ngày của Đất và Nước ..rồi Ngày tạo ra CON NGƯỜI là xếp sau cùng!

Tóm lại, Linh Hồn là có thực. Đã có hàng triệu chuyện ma, dĩ nhiên, trong đó, đa phần là tưởng tượng, nhưng phải công nhận là có rất nhiều chuyện ma có thật. Và ma là gì nếu không phải là những linh hồn lang thang, uổng tử, còn dính líu đến xã hội vật chất mà không chịu đi sang thế giới khác. Người Mỹ cho hồn ma là những linh hồn còn những công việc, dịch vụ chưa hoàn tất trên thế gian (unfinished business). Và nếu tin có linh hồn, thì phải tin có Chúa Trời, mà đã tin có Chúa Trời, thì phải tin có Thưởng, Phạt phân minh, do đó, mà con người khi còn sống, phải cố gắng sống Thiện, sống Lành, sống theo Lương tâm của người Công chính, không mong làm hại ai, không muốn cho ai buồn về mình, và đồng thời, phải làm chuyện công đức, giúp người, giúp đời thì mới mong linh hồn mình được an vui mãi mãi cho đến ngày Chúa lại đến.

Chu Tất Tiến.
________________

Góp ý:

Tác giả mô tả cái chết của con người không khác gì cái chết của một động vật khác. Như vậy con chó, con mèo có linh hồn không? (Một độc giả)
_________

Làm sao mà biết được một chuyện ma là có thật? Do một nhân chứng đứng đắn kể lại? Cho dù nhân chứng rất thành thật kể lại đúng những gì tai nghe mắt thấy, thì ai có thể quyết đoán được rằng những gì nhân chứng thu nhận không mảy may bị những yếu tố tâm sinh lý, vật lý chi phối hay ảnh hưởng?  Thí dụ đơn giản: Một cành cây đong đưa ban ngày ban đêm nhìn thành ra một người... (HN, Miss. Canada)

Hiểu Xuân Túy Bút

Gửi Các Bạn tôi  ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...