06 November 2014

Ảnh đẹp mùa thu HKL


Điểm mù của lịch sử (file)

Điền Thảo
 Có một lần đã khá lâu, khi làm việc trong một hãng in của người Đại Hàn trên đất Canada, tôi bị một màn lúng túng với một anh chàng gốc Tầu. Hắn là trưởng cái máy web ngoài kia. Còn tôi coi cái darkroom trong này.

Hắn ta, tôi đoán, đến từ Hoa Lục cộng sản. Khi biết tôi là người Việt, hắn ta băm bổ cứ như tôi là đảng viên đảng CS Việt Nam. Hắn nói tiếng Anh không nặng âm Tầu như những người Tầu khác. Hắn vừa đi vừa quay nhìn ngang đến chỗ tôi làm việc nói xa xả: "Mẹ kiếp! Người ta giúp mình đánh ngoại xâm. Thành công rồi, phủi đít chống lại người ta. Cái thứ vô ơn!"

Khi đó là cuối thập niên 80, tức là cuộc chiến tranh biên giới Hoa Việt đã xẩy ra được 10 năm, nhưng người Tầu Hoa Lục còn rất hậm hực. Đăng Tử Bình muốn dậy CS Việt Nam một bài học, nhưng rút cục người muốn dậy học lại bị thiệt hại rất nặng nề, thương vong về phía Tầu Cộng khoảng 70.000 quân và 420 xe tăng bị hủy trong một cuộc chiến chỉ kéo dài chưa đầy một tháng. Nỗi đau không chiến thắng vinh quang, lại bị giáng trả tận lực khiến Hoa Lục càng thêm điên tiết, và nỗi đau ấy biến thành nỗi bực dọc không chế tình cảm của người Tầu CS khi nghĩ về người Việt, bất cứ là người Việt nào.

Khi bị anh ta xỉa xói, thực sự tôi chẳng biết giải thích ra sao. Tôi không tức giận mà lại cảm thấy hả hê. Tôi có thể nói một câu, một câu duy nhất "Đáng kiếp!", nhưng tôi đã không nói. Anh chỉ là một người sinh ra trên đất Tầu, bị đảng CS Tầu tuyên truyền rằng Nước Tầu đã làm nghĩa vụ quốc tế cao đẹp đối với nước láng giềng phía nam trong chiến tranh giải phóng dân tộc. Anh ta không biết sau lớp giấy bọc đẹp in chữ "Nhiệm Vụ Quốc Tế Cao Đẹp" là cái âm mưu đen tối và tham tàn của Mao Trạch Đông và bè lũ đối với Việt Nam và cả vùng Đông Nam Á. Chúng coi các nước Đông Nam Á đều là những phiên quốc của chúng.
Tài liệu của Đảng cộng sản Tầu do Mao Trạch Đông viết mang tên "Cách Mạng Trung Quốc và Đảng cộng sản Trung Quốc", xuất bản năm 1939 có viết: “Các nước đế quốc sau khi đánh bại Trung Quốc, đã chiếm các nước phụ thuộc của Trung Quốc: Nhật chiếm Triều Tiên, Đài Loan, Lưu Cầu, quần đảo Bành Hồ và Lữ Thuận. Anh chiếm Miến Điện, Butan, Hương Cảng, Pháp chiếm An Nam…”(*)
Trong tư tưởng của người Tầu với chủ nghĩa Đại Hán, Đông Nam Á là của họ thì sớm muộn gì họ cũng sẽ "thu hồi" khi có cơ hội.
Mao Trạch Đông còn khẳng định trong cuộc họp của Bộ Chính trị ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Tầu, tháng 8 năm 1965: “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam châu Á, bao gồm cả miền nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malayxia và Singapo…Một vùng như Đông Nam châu Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản…xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy…Sau khi giành được Đông Nam châu Á, chúng ta có thể tăng cường được sức mạnh của chúng ta ở vùng này, lúc đó chúng ta sẽ có sức mạnh đương đầu với khối Liên Xô-Đông Âu, gió Đông sẽ thổi bạt gió Tây…”.(*)
Năm 1949, cộng đảng Tầu tuy chiếm trọn được Hoa Lục, nhưng thế còn yếu, kinh tế là cả một con số không. Phía bắc, Liên Bang Xô Viết đã hùng mạnh. Phía đông, quân đội Mỹ dàn hàng ngang. Phía Nam quân Pháp phục hồi ở Đông Dương. Trong tình thế ấy có người tình nguyện trấn giữ biên ải còn gì hả hê cho bằng. Thế cho nên bè lũ Mao đã hết sức hỗ trợ cho Cộng Đảng Việt mà họ gọi là người anh em nhưng thực chất là con chốt dùng trấn giữ phía nam. Đưa khí giới cho những con chốt đánh lại những kẻ đang bao vây Hoa Lục là một mắt trong dây xích chiến lược của bọn cộng sản với chủ nghĩa Đại Hán.  Ấy là chưa kể chúng dùng những cuộc chiến nhân danh giải phóng dân tộc ở các nước chung quanh để mặc cả như sau này đã xẩy ra, điển hình là cuộc gặp gỡ chiến lược Mao-Nixon năm 1972.

Cho đến nay sử sách do đảng CSVN biên soạn cho rằng nhờ tài lãnh đạo khéo léo của lãnh tụ CS Hồ Chí Minh và đảng Lao Động VN nên dân tộc VN đã tranh thủ được sự giúp đỡ to lớn của Nước Tầu CS. Thực ra thì Mao Trạch Đông không có gì vui hơn là được Hồ Chí Minh mở lời xin viện trợ quân sự để kháng Pháp. Nếu gọi được là ơn nghĩa, thì ơn nghĩa này do đảng CS Tầu ban phát cho đảng CSVN. Đối với dân tộc Việt Nam, súng đạn tuồn từ Tầu qua Việt Nam từ 1949 đến năm 1975 là hành động tội phạm chiến tranh, vì nó thúc đẩy một cuộc chiến tranh gây tàn hại không cần thiết cho cả một dân tộc. (**)

Chính cuộc gặp gỡ Mao-Nixon năm 1972 đã mở mắt phần nào đám lãnh đạo Đảng CSVN - lúc ấy gọi là Đảng Lao Động. Khi Bắc Kinh xúi Kampuchia đánh vào sườn phía tây nam Việt Nam cuối những năm 1970 thì Hà Nội không còn chọn lựa nào khác là đem quân diệt chế độ cộng sản mới thành lập ở lân bang phía tây. Điều này khiến Đặng Tử Bình điên lên và đã "dậy" cho đảng CSVN một bài học vào năm 1979. Những ngày trước khi cuộc chiến nổ ra, những người tù chúng tôi được các cán bộ "quản giáo" thông báo rằng: "Đảng Cộng Sản Việt Nam xác định Đảng Cộng Sản Trung Quốc là kẻ thù". 

Rõ ràng ân oán không phải là giữa hai dân tộc Việt Hoa mà là giữa hai đảng cộng sản với nhau.

Dân tộc Việt Nam không nợ nần gì với Nước Tầu lại càng không nợ nần gì với đảng cộng phỉ phía bắc. Có chăng dân tộc Việt chỉ mang nặng một mối thâm thù với đảng CS này đã và đang mưu toan gây rối loạn để làm suy yếu lân bang hầu khống chế trước khi đánh chiếm.

Sáng 28-7, tại Hà Nội, Bộ Quốc Phòng Nhà Nước CSVN đã tổ chức buổi gặp mặt đại biểu các thế hệ cán bộ Quân đội nhân dân Việt Nam được đào tạo tại Hoa Lục qua các thời kỳ. Buổi lễ được tổ chức nhân kỷ niệm 85 năm Ngày thành lập "Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc" (1-8-1927/1-8-2012). Đảng CSVN tổ chức gặp mặt để "ghi nhớ những tình cảm quý báu, cao đẹp, sự giúp đỡ to lớn, chí nghĩa, chí tình có hiệu quả," của Hoa Lục "đã dành cho Đảng, Nhà nước, nhân dân và QĐND Việt Nam".(***).  Đảng CSVN có cắn cỏ đập đầu cám ơn Nước Tầu CS thì kệ họ. Nhưng việc Đảng CSVN lôi quốc dân Việt Nam vào vòng ơn nghĩa với đảng cộng phỉ phương bắc là một điều cần  lên án.

Kẻ thù phương bắc không vì những lời xưng tụng ơn nghĩa ấy mà giảm thiểu lòng tham chiếm trọn biển Đông và hải đảo của Nước Việt.

Đám cầm quyền CS Bắc Kinh thừa hiểu rằng những động thái của Đảng CSVN nhằm vuốt ve Hoa Lục chỉ là sự lừa phỉnh rẻ tiền. Những động thái ấy không đem đến một hiệu quả có lợi thiết thực nào cho dân tộc Việt Nam mà chỉ khiến kẻ thù truyền kiếp khinh bỉ.

Có chăng những lời xưng tụng ơn nghĩa kia chỉ làm cho nhân dân ta mất cảnh giác với kẻ thù nghìn năm không đội trời chung và vô hình chung tạo ra một vùng mờ mịt trong lịch sử bang giao của dân tộc Việt.

Điền Thảo
_____________________________
(*) Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc 30 năm qua, nhà xuất bản Sự Thật - Hà Nội.

(**) Xu thế giải thực vào giữa thế kỷ 20 là một xu thế phổ quát đã giúp nhiều quốc gia thuộc địa lấy lại độc lập mà không tốn nhiều công sức, xương máu và thời gian như ở VN.  Dù rằng Cuộc Cách Mạng Vô Sản ở Nga 1917 là một trong những yếu tố làm lung lay chế độ thực dân, nhưng Ấn Độ và đại đa số các nước Phi Châu nhờ thương lượng mà lấy lại được độc lập, không cần nhờ đến Quốc Tế CS chi viện, giúp đỡ.

(***) Trích bài phát biểu của Mai Quang Phấn, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị QĐND Việt Nam, trung tướng.

05 November 2014

Cười tí tỉnh

Một Thời Để Cãi 

Đám đàn ông rảnh rỗi ngồi tán gẫu chuyện nghìn lẻ một đêm...cãi vã

Một ông nhà binh nhanh chân phát biểu trước:
- Các ông có biết không?  mỗi cuối tuần tôi chở vợ đi chợ, tôi đẩy xe theo sau bà.  Mua đầy xe, tôi hỏi bả “Về chưa?”  Bả nói ông chở cho tôi lại chợ khác mua một chai nuớc mắm.  Tôi hỏi  “Sao bà không mua ở đây luôn.”  Bả nói:  “Ở đây nuớc mắm tới $2.99, còn chợ kia chỉ có $2.88”. Từ chợ nầy đến chợ kia lái xe 45 phút, bả quên tính tiền xăng. Tôi với bả bắt đầu… cãi.
**
Một ông cựu công chức xen vô:- Còn tôi, khi lái xe, tôi quẹo tay phải, bả nói sao ông không quẹo tay trái. Tôi chạy nhanh, bả kêu tôi chạy chậm lại. Tôi chạy chậm, bả nói ông chạy như rùa bò. Tôi nói: “Để tôi order hãng xe Toyota chế cho bà xe có 2 tay lái, để bà khỏi lái xe bằng miệng.”  Và, thế là cãi nhau.
 **

Ông nhà bếp lắc đầu và kể chuyện ông nghe được như sau:
- Có ông kia lái xe chở bà vợ ngoài xa lộ, chạy nhanh, bị cảnh sát quay đèn chận lại.  Cảnh sát hỏi “Ông có biết lỗi gì không?”  Ông chồng chưa kịp trả lời, bà vợ tươm tướp la lên!  “Tôi đã nói ông rồi, ông chạy bạt mạng 7, 8 chục miles có ngày bị phạt mà ông không chịu nghe.”
Ông chồng giận dữ la bà vợ:
- Để tôi lo, bà im cái mồm bà lại đi.
Không ngờ ông Cảnh Sát này là người Việt, nghe đuợc tiếng Việt, hỏi bà vợ:
- Bộ ông chồng bà ở nhà cũng nạt nộ bà như vậy phải không?
Bà vợ liền trả lời:
- Đâu có.  Bữa nào ổng uống ruợu say, ổng mới la như vậy.
Ông chồng nhận 1 ticket vuợt tốc độ và 1 ticket uống ruợu lái xe. Thế là vợ chồng lại cãi nhau.
 **

Ông nhà thơ nghe nói nãy giờ nhảy vô:
- Bà ngoại con Tép của tôi cũng không thua ai.
Bả nói với tui: “Sao tôi thấy ông ở Mỹ mấy chục năm rồi mà không hội nhập được gì hết.”
Tôi tức quá:
- Bà không thấy tôi hội nhập sao? Ai cao máu, tôi cũng cao máu, ai cao mỡ, tôi cũng cao mỡ, ai tiểu đường, tôi cũng tiểu đường, tôi còn hơn nguời ta cái thấp khớp nữa.  Bà còn muốn tôi hội nhập gì nữa?
- Bà ngoại còn  nói: “Ý tôi muốn nói là ông không biết galant như nguời Mỹ, mở cửa xe cho vợ, mua bó hoa tặng vợ ngày Birthday, ngày Valentine.” … 
- Trời ơi! Tôi cũng  muốn mở cửa xe cho bà lắm chứ, nhưng sợ người ta nhìn vào, người ta nói: “Thân bà một đống, cọp ăn 3 ngày không hết, bộ bà đó bị bịnh bại liệt gì mà không mở cửa xe được". Còn birthday của bà, tôi mua cho bà 1 bó rau muống, 1 bó hành, 1 bó ngò, bà còn muốn gì nữa.   
Thế là ông bà ngoại của con Tép bắt đầu cãi.
 **

Ông nhà văn nãy giờ ngồi trầm ngâm, cuời mím chi, chậm rãi kể:
- Có một ông chồng đi sau xe chở quan tài của vợ đưa ra nghĩa trang. Ông bạn đi gần bên thấy ông này sao cái miệng nhép nhép như đọc kinh. Ông bạn tò mò đến gần hơn, thì nghe ông này không phải đọc kinh, mà ông ấy đang hát. Ông bạn hỏi: “Đám tang vợ vui vẻ gì mà ông hát?”
Ông chồng trả lời:
- Từ ngày cưới bả đến giờ, chỉ có hôm nay tôi đi chung với bả mà không cãi nhau”
 **

Ông nhà bếp chen vô một chuyện khác. Ông kể năm rồi, ông phải mổ van tim. Bà vợ ngồi kế bên than:  “Ông ơi, ông chết tôi chết theo”
      Ông hoảng hồn: “Thôi bà ơi, để tôi đi một mình cho thanh thản, khỏi phải đi chung, khỏi phải cãi với bà.”

Canada bỏ phiếu cắt đứt liên hệ với Viện Khổng Tử

Khu vực giám sát trường học lớn nhất Canada đã bỏ phiếu về việc cắt đứt với Viện Khổng Tử của Trung Quốc. Trước đó nhiều trường đại học ở Mỹ cũng đã làm vậy. Một giáo sư cho rằng Viện Khổng Tử đang được nhìn nhận như chủ nghĩa đế quốc về văn hóa của nước này

Ngày 30.10, các ủy viên của Hội đồng Trường học khu vực Toronto (TDSB) - nơi giám sát các trường học công với 232.000 học sinh - đã tiến hành cuộc bỏ phiếu về việc cắt đứt quan hệ với Viện Khổng Tử của Trung Quốc, sau khi các phụ huynh, giáo viên và học sinh phản đối bất kỳ sự liên quan nào của Chính phủ Trung Quốc vào các trường học ở Canada. Là một cơ quan phi lợi nhuận do Chính phủ TQ tài trợ, Viện Khổng Tử đã được hy vọng là cầu nối trao đổi văn hóa và ngôn ngữ, nhưng TDSB đã nhận thấy “mối quan hệ đối tác này không phù hợp với các giá trị của cộng đồng” - như lời ủy viên TDSB Pamela Gough phát biểu.

Cho dù chỉ vài ngày nữa là tới chuyến thăm của Thủ tướng Canada Stephen Harper tới Bắc Kinh và hành động nói trên sẽ khiến Trung Quốc không hài lòng, song TDSB vẫn tiến hành cuộc bỏ phiếu.

Trước đó, tại Mỹ, đầu tháng 10 vừa qua, Đại học Tổng hợp bang Pennsylvania đã chấm dứt mối quan hệ kéo dài 5 năm với Viện Khổng Tử với lý do khác biệt giữa hai bên. Đại học Tổng hợp Chicago cũng cắt đứt quan hệ với viện này hồi tháng 9.

Trong bài viết với tựa đề “Trung Quốc có phạm tội chủ nghĩa đế quốc văn hóa” trên CNN hôm 21.10, ông Tao Xie - giáo sư khoa học chính trị tại Trường Anh ngữ và Nghiên cứu Quốc tế, Đại học Nghiên cứu nước ngoài Bắc Kinh - cho biết, “đến cuối năm 2013, đã có 440 Viện Khổng Tử và 646 lớp học Khổng Tử ở 120 nước. Kể từ khi thành lập Viện Khổng Tử đầu tiên ở Hàn Quốc năm 2004, con số này thực sự là “bước đại nhảy vọt” về văn hóa nhằm vào người nước ngoài” - Giáo sư Tao Xie viết.

Tuy nhiên, ông Tao Xie nhấn mạnh: “Cho dù giới thiệu văn hóa và ngôn ngữ là một ý tưởng tốt, song các nỗ lực ồ ạt khi làm như vậy qua Viện Khổng Tử đã đem lại ấn tượng rằng TQ đang thực hiện một chiến dịch về hệ tư tưởng trên toàn cầu”.

Bài viết của ông Tao Xie cho biết: “Các quan chức TQ có vẻ quan tâm đến quan điểm cho rằng, mặc dầu TQ đã sở hữu sức mạnh cứng đáng sợ - về mặt kinh tế và quân sự - song họ sẽ không được xem là một cường quốc toàn cầu thực sự giống như Mỹ, cho tới khi họ sở hữu cả sức mạnh mềm cũng to lớn như vậy.

Các yếu tố của sức mạnh mềm TQ thường được người nước ngoài nhắc tới là Vạn Lý Trường Thành, Tử Cấm Thành, gấu trúc, võ kung fu, và Nhà hát Bắc Kinh. Nhưng ngoại trừ gấu trúc, thì tất cả những thứ còn lại đều là sản phẩm văn hóa của TQ cổ. Cái TQ thực sự thiếu không phải là văn hóa, mà là văn hóa hiện đại để có thể giao tiếp với người dân trên khắp thế giới”.

Ông Tao Xie cũng nhận ra rằng, việc thúc đẩy Viện Khổng Tử đã gây nhiều tranh cãi và bị xem là “dấu hiệu của chủ nghĩa thực dân văn hóa của một TQ đang lên”.

Với cái nhìn từ trong nước chiếu ra nước ngoài, ông Tao Xie nhận xét: Một số giá trị cốt lõi của Khổng giáo - chẳng hạn như sự quan trọng vượt bậc của nhà nước so với cá nhân, một xã hội thứ bậc, sự sùng bái chính quyền - tất cả đều không khớp với những xu hướng đang nổi trội của thế giới hiện đại.

Ông Tao Xie cũng cho rằng, cốt lõi của sức mạnh mềm của TQ là phải hiện đại hóa nền văn hóa thay vì tiếp thị di sản văn hóa cổ của họ. Sự hiện đại hóa văn hóa đó bao gồm không chỉ các sản phẩm văn hóa hấp dẫn hơn và sự đổi mới kinh doanh, mà còn là cải cách cơ bản trong các cơ quan chính trị của TQ. Ông Tao Xie còn viết, các nhà lãnh đạo TQ nên ít lo ngại về việc có ít sức mạnh mềm ở nước ngoài hơn, mà nên chú trọng hơn đến việc xây dựng một xã hội công bằng, tự do và thịnh vượng trong nước.

Các quan sát khác cho rằng, Viện Khổng Tử gây lo ngại ở nhiều nước không chỉ vì “ấn tượng” mà công việc của viện này tạo ra, như trong cách nhìn của Giáo sư Tao Xie. Reuters cho biết, việc đóng cửa ở Mỹ và Canada là do lo ngại Viện Khổng Tử đã hạn chế tự do học thuật, giám sát sinh viên Trung Quốc ở nước ngoài và quảng bá các mục đích chính trị của Trung Quốc.

Vĩnh Nguyên
(Internet - via CoHoc VN)

03 November 2014

Những giọt mồ hôi

 Điền Thảo
Dân tộc ta, của bạn và của tôi, đang bị ách độc tài kềm kẹp. Nước ta, của bạn và của tôi, đang bị tham tàn phá vỡ. Dân tộc ta, đất nước ta cần được giải thoát. Tôi cầm cờ vàng xông tới và bạn muốn xông tới như tôi. Nhưng trước hết bạn cũng phải cầm cờ vàng cái đã, nếu không bạn nhất định không phải là người chống độc tài cộng sản để cứu dân tộc, cứu đất nước!

Chúng tôi hiểu: Bạn sinh ra và lớn lên trong chế độ CS, bạn rất xa lạ với cờ vàng, lá cờ thân yêu của chúng tôi. Sự ngỡ ngàng vẫn còn đó chưa một sớm một chiều mà hết được. Nhưng xin hiểu cho "cầm cờ vàng mới được phép lên tiếng tranh đấu cho đất nước" tại hải ngoại này. Xin nhắc lại đó là một giáo điều thiêng liêng không thể thay đổi!

Bạn cũng phải nhớ điều quan trọng này: Cho dù bọn cầm quyền tham quan ô lại hiện nay có tham tàn, có độc tài, có gian hiểm bao nhiêu đi nữa nhưng nếu bạn không trở thành y hệt như chúng tôi thì những họng súng lẽ ra dành tiêu trừ chế độ CS sẽ quay lại nhắm vào bạn mà bắn trước. 

Nói cho cùng chúng tôi không giết bạn đâu. Chỉ cần bạn im tiếng là được rồi, vì bạn không được lên tiếng khi không cầm cờ vàng. Đã bảo đó là một định đề áp dụng cho bất cứ ai đến xứ tự do dân chủ kia mà!

Bạn còn nhớ đấy: Một nhà báo đảng viên CS kỳ cựu, chán ghét chế độ, tỵ nạn tại một xứ tự do suýt nữa thành thân tàn ma dại vì bị nghi là điệp viên Hà Nội cài sang. Chắc bạn cũng chưa quên:  "Hoa Địa Ngục", một tác phẩm viết bằng huyết lệ, đã khiến cho Đảng CS run sợ, ấy thế mà suýt nữa bị quăng vào sọt rác chỉ vì những nghi vấn vu vơ về người viết ra nó.

Đảng CS không thể làm bạn im tiếng mà cũng không giết bạn được, chúng chỉ cần tống khứ bạn sang xứ tự do và nhờ cái tự do ấy mới khu trừ được bạn. Vẫn biết như thế nhưng chúng tôi phải thượng tôn nguyên tắc và bất chấp mọi thứ để bảo vệ những gì chúng tôi tin (= Cầm cờ vàng!). 

Không cầm cờ vàng bạn sẽ bị đem ra công luận phê phán và lên án. Nhưng bạn còn may mắn vì sẽ không bị mang ra cắt cổ như bên 'Nước Hồi Giáo' vì chúng tôi rất dân chủ, đang tranh đấu cho tự do và không tàn bạo như thế! 

**

Đêm về là lúc cuồng nhiệt lắng xuống, là lúc sáng suốt trỗi dậy, bỗng giật mình nghĩ rằng hình như tôi đang tiêu diệt sinh lực một bộ phận đối kháng CS đáng kể. Và như thế tôi đang góp phần làm chậm trễ ngày tiêu vong của tà quyền. Vô hình chung tôi trở thành cánh tay nối dài, là khúc ruột ngàn dặm của Đảng CS và đang thực hiện đúng điều chúng muốn: Tiêu diệt đối kháng để bám chắc lấy quyền lực!

Mồ hôi tôi vã ra và các bạn tôi biết đâu cũng đang như thế.

 Điền Thảo
11.2014

Khóa 13 Đốc Sự Hành Chánh & đời tôi, Hồi ký.

Cao xuân Thức

Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Trải nghiệm qua thăng trầm ba chìm bảy nổi chín long đong trong cuộc đời tôi. Tôi tin tuyệt đối câu danh ngôn truyền khẩu để đời này. Trong những lúc hàn huyên tâm sự  giữa bạn bè, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe nói: "Giày dép còn có số, nên chi  đời người có  số mệnh  như hình với bóng” không phải chuyện dị đoan hay nói chơi rồi bỏ.

Tôi xin được ghi lại đời tôi với khóa 13 Đốc Sự Hành Chánh để bạn đọc chiêm nghiệm phần tiền đề ở trên. Với tuổi thời gian đã hơn thất thập, trí nhớ tỉ lệ nghịch với tuồi đời là tất yếu. Vậy cho nên tôi cố gắng hết mình hồi nhớ ghi lại những gì còn vương vấn đâu đó trong trí nhớ của hệ thần kinh não bộ. Mà hệ thần kinh này đã ít nhất một lần được bác sĩ chuyên khoa não bộ mở ra sửa lại. Có người bạn nói tôi từ cõi chết trở về. Thật hú hồn !!!

Đó là cái may và cái số của tôi  còn quyến luyến cuộc chơi, chưa chịu từ giã cuộc chơi vì khóa 13 và tôi vẫn còn nợ nhau. Số là Cuốn Kỷ Yếu 48 Năm Nhìn Lại 1965-2012 Đốc Sự Hành Chánh Khóa XIII không thể có tôi tham dự trong Nhóm Chủ Trương hoặc đôi khi tên  tôi lại nằm trong phần “Tưởng Niệm Các Bạn Đốc Sự Khóa 13 Qúa Vãng”. Vậy mà người từ cõi âm trở về vẫn may mắn có dịp sát vai bên người cõi trần,  hoàn thành Cuốn Kỷ Yếu của khóa. Đúng là nợ trần chưa dứt ?!.

Quay ngược dòng thơi gian từ thập niên 1957,

Hồi tưởng lại lý do sao bản thân tôi quyết định thi vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh… Nhân ngày phát thưởng giải danh dự cho học sinh toàn Thành phố Nha Trang tôi cũng là một học sinh được nhận giải. Hôm đó học sinh và các cô thầy tề tựu đông nghẹt và rất sớm. Ai cũng áo quần tươm tất và nét mặt vừa hớn hở vừa hồi hôp đợi chờ vị chủ tọa đến. Hai hàng quân danh dự và đội trống kèn uy nghi đứng yên như tượng đồng. Và khi vị Tỉnh trưởng đến trong bộ  “vét tông” trắng , cà vạt đen…Súng chào, kèn trống nỗi lên, vị Tỉnh trưởng từ từ tiến vào… rồi bước lên bục …trông ông oai nghiêm qúa và nhìn nét mặt mọi người tham dự tỏ vẽ kính nể …Những hình ảnh đó để lại trong tôi một dấu ấn không cách nào quên được. Lúc bấy giờ tôi thích làm ông Tỉnh trưởng nhưng rồi bề bộn học hành để thi vào Đại học, rồi  quên lững.

Một hôm, vào nhà sách ở đường Độc Lập, Nha Trang, tôi nhìn thấy cuốn: “Trước Ngưỡng  Cửa Đại Học”. Tôi mua ngay và đem về đọc ngấu nghiến. Mục đích tìm hiểu nên theo học trường nào: Luật, Khoa Học, Kỹ Sư, Y, Dược, Nông Lâm Súc… Rồi mắt tôi sáng lên khi lật đến trang nói về Học Viện Quốc Gia Hành Chánh. Tôi nghĩ “Đúng rồi! Đây rồi!”. Và từ lúc đó tôi thực sự chọn HVQGHC và chuẩn bị thực hiện mộng ước ban đầu.  Trẻ con và đơn giản thế thôi. Thành thật với tuổi đời bấy giờ, tôi không hề  nghĩ gì cao cả hơn.

Thi  lần đầu nếu đậu, tôi học khóa 12 Đốc Sự. Nhưng như phần tiền đề, khóa 13 Đốc Sự và đời tôi có duyên nợ. Nên tôi đậu vào nhập học khóa 13 Đốc Sự Hành Chánh. Hay nói đúng hơn con số 13 cứ theo tôi hoài!!! Đây này: 13 tháng 7 năm 1968 cưới vợ khi chưa ra trường. Và gần đây nhất 13 tháng 7 năm 2014 trận chung kết giải World Cup 2014 tại Brazil giữa Germany và Argentina, tôi cũng được dịp tham dự trận chung kết với một số anh chị cựu sinh viên cùng khóa tại nhà chúng tôi. Tôi vẫn còn nhớ Giáo sư Phó Viên trưởng Nghiêm Đằng nói con số 13 có thể rất hên hoặc rất xui xẻo. Ở trường hợp khóa 13 chúng tôi, tôi thấy con số định mệnh đó rất hên. Ra trường toàn làm lớn không hà!... Thượng Nghị Sĩ, Dân Biểu Hạ Nghị Viên, Phó Tỉnh, Trưởng Ty, Phó Quận, Tổng Thư Ký, Giám Đốc, Chánh Sự Vụ, Giảng Sư…

Trở về với hiện tại  2014… 

Tháng 10 năm Giáp Ngọ 2014 này, do sáng kiến, lòng hăng say, và tình đồng môn của Hội Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh Texas, một cuộc hội ngô giữa cựu sinh viên  các ban, các khóa trên toàn thế giới  theo tiếng chim gọi đàn, sẽ bay về tổ ấm đoàn tụ tại Texas… Tôi mường tượng rằng tuy đàn chim bay về chân đã mỏi, cánh đã thưa lông, nhưng tinh thần vẫn còn trẻ trung, minh mẫn, bầu nhiệt huyết lấp biển vá trời vẫn sôi sục như thời trai tráng. Đồng môn QUỐC GIA HÀNH CHÁNH  chúng ta, còn  mang món nợ to lớn với đồng bào Việt Nam mình. Món nợ vẫn còn đó. Sao đành gẫy cánh được phải không thưa qúy đồng môn?. Không ! Chúng ta không thể tự đầu hàng bản thân mình. Mỗi đồng môn tiếp tục thực hiện mộng ước công bộc hay đầy tớ đồng bào tùy sức khỏe và tùy từng hoàn cảnh. Nhưng xin đừng có tư tưởng đầu hàng hay từ giã cuộc chơi... Tôi cũng tưởng tượng được niềm vui chan hòa và những dấu ấn xa xôi hay gần hơn sau năm 1975 sẽ được kể cho nhau nghe qua những giây phút hàn huyên tâm sự…Vui lắm và cũng không thể thiếu vắng những gì cay đắng đi qua đời mình…

Tôi nợ anh chị em khóa 13 Đốc Sự Hành Chánh và nợ Ban Tổ chức Hội Ngộ, vì đã không thể theo tiếng chim gọi đàn về hội ngô cùng anh chị, cũng như cùng các cựu sinh viên các Ban, các Khóa khác. Mặc dù không trực tiếp tham dự nhưng tâm trí tôi luôn hướng nhìn về Hôi Ngộ Các Khóa tại Texas với nhiều tin tưởng và kỳ vọng.

Chúc thời gian hội ngộ hiếm qúy giữa các cựu sinh viên đồng môn QGHC toàn thế giới tại Tiểu bang Texas năm 2014 thành công tốt đẹp .

Ngàn đóa hồng xin được gửi đến Hội Cựu Sinh Viên QGHC Texas như một lời tri ân đã tạo cơ hội hâm nóng  tình đồng môn cao quý và bất diệt.

Cao Xuân Thức, Khóa 13 Đốc Sự Hành Chánh.
California, 07/25/2014

Bắt người Việt buôn sừng tê lớn nhất

Hai người Việt Nam đã bị bắt ở Nam Phi với số lượng sừng tê giác lớn nhất mà giới chức Nam Phi từng phát hiện từ trước tới nay. Những người bị bắt này sẽ phải ra tòa vào thứ Hai ngày 3 tháng 11.

Cảnh sát Nam Phi thông báo hôm 1 tháng 11 rằng hai người Việt Nam bị bắt với hơn 40 cân sừng tê giác khi họ quá cảnh tại phi trường quốc tế Johannesburg vào tối thứ Sáu. Nhà chức trách Nam Phi cũng nói hai công dân Việt Nam bị bắt ở độ tuổi khoảng 25, 26. Hai người này bị bắt khi đang từ Mozambique về Việt Nam.

Cảnh sát Nam Phi nói họ tin rằng các sừng tê được phát hiện có nguồn gốc từ Nam Phi.

Một tướng cảnh sát của Nam Phi nói họ đã "nhận được tin báo khá tin cậy rằng có các hành khách lên chuyến bay với nhiều sừng tê giác" và đã yêu cầu tất cả hành khách rời máy bay để kiểm tra. Cuối cùng chó săn đã phát hiện ra lô hàng phi pháp.

BBC đã tìm cách liên lạc với các cơ quan ngoại giao của Việt Nam ở cả Mozambique và Cộng hòa Nam Phi nhưng chưa được.

Cả thảy gần 940 con tê giác đã bị giết ở Nam Phi từ đầu năm tới nay so với con số hơn 1.000 của cùng kỳ năm 2013. Nam Phi hiện có chừng 20.000 con tê giác và là nước có nhiều tê giác nhất ở châu Phi. (Theo BBC)

02 November 2014

Mặc Khải , thơ


Nhạc Tô Vũ


Tiếng Chuông Chiều Thu

Một vài ca khúc nhạc sĩ Tô Vũ sáng tác vào đầu thời kỳ kháng chiến thật tuyệt vời. Những ca khúc ông sáng tác trong giai đoạn sống trong chế độ cộng sản, ngược lại, đã chìm lắng tận bùn ao rong rêu bao phủ.

Tiểu sử Tô Vũ có thể tóm gọn qua một đoạn trong bài viết về ông trong Web site Trần Quang Hải:

"Người ta gọi ông là Tô Vũ. Tên gọi này gán cho ông từ đầu thời kỳ chống Pháp, khi ông đi Khu III. Người ta quen gọi đến nỗi, nhắc đến ông thời kỳ trước 45, không gọi ông là Hoàng Phú, cứ gọi là Tô Vũ! Tô Vũ là tên người hiền tài thất thế phải chăn dê trong một điển tích Tàu, ông Tô Vũ này để râu dài như râu...dê, hồi đó, ông Hoàng Phú để râu dài (theo mốt bấy giờ), dài đến có thể... vuốt được, thế là không ai khác mà chỉ mình ông, bị gán cho cái tên ấy, thành tên thật hơn cả thật, bởi vì người ta quên hoặc không biết đến Hoàng Phú nữa.

Mà cũng đúng thôi, người ta biết đến ông nhiều do 'Tạ Từ' và 'Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa', chủ yếu là 'Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa" Em đến thăm anh một chiều mưa, sáng tác vào đầu thời kỳ kháng chiến. Lúc này ông đã là Tô Vũ, còn Hoàng Phú em trai của người chủ xướng nhóm Đồng Vọng trước đó chưa được ai biết lắm. Bây giờ người ta biết đến ông như một nhà nghiên cứu, người ít quan tâm thì chỉ nhớ đến ông nhờ Em đến thăm anh một chiều mưa, và gần như họ cũng chỉ cần ngần ấy, như họ đã nhớ đến Nguyễn Văn Tý với chỉ Dư Âm, Nguyễn Văn Thương với Đêm đông... Ai đó nói rằng, một nhạc sĩ cần vài ba tác phẩm để định hình phong cách, để khẳng định vị trí của mình. Nhưng có những tác giả, gần như chỉ cần một bài, cũng đủ khiến người đời không thể nào quên.

Với những người biết đến âm nhạc như một cuộc chơi, thì Tô Vũ đúng là một trường hợp như thế." (Web TQH)

Mời quý anh chị nghe "Tiếng Chuông Chiều Thu", một  ca khúc ít nổi tiếng hơn 'Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa', nhưng phải nhận rằng đây mới là bản nhạc tuyệt vời phơi bày tất cả tài nghệ, thiên khiếu của người viết ra nó.  


TTR


Hiểu Xuân Túy Bút

Gửi Các Bạn tôi  ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...