17 August 2019
Bài Xa Người, thơ
Người đã xa, muôn trùng. Và ta đã nhớ, mông mênh. Rồi hoàng hôn, rồi khuya…Nỗi đợi chờ ẩn náu trong vô minh làm đời ta đầy hoạn nạn. Ta thấy hạt cát phận ta lưu lạc quẩn quanh trên bờ cạn Sông Hằng. Thì thôi, cũng đành. Người cứ là mây đỉnh núi, hững hờ. Ta cứ là chim mỏi cánh, lang thang nơi lũng thấp, bóng lạnh, đợi chờ…
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Hiểu Xuân Túy Bút
Gửi Các Bạn tôi ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...
-
( Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ ) Hoàng Quỳnh Hương V ào một sáng đầu xuân, vu...
-
Theo yêu cầu của một số thân hữu, Diễn Đàn xin đăng lại một bài viết rất hay về Việt Ngữ kiểu XHCN của tác giả Tâm Thanh. (TTR) CHIÊU...
No comments:
Post a Comment