11 September 2024

Đằng sau cuộc chiến,

Cuộc chiến ba mươi năm kết thúc, nhưng chỉ làm cho đất nước điêu linh, dân tộc khốn cùng, kéo theo bao chia ly tan tác. Trước tháng 4/1975 hầu hết những người trai trẻ miền Nam là lính chiến. Nếu may mắn sống còn qua một thời lửa đạn,  cuối cùng cũng khốn khổ trong ngục tù sau lần bại trận oan khiên. Ra khỏi tù, tứ tán trôi dạt muôn phương, ngỡ không bao giờ còn gặp lại những bạn bè đồng đội cũ. Vậy mà dường như được đất trời thương xót chở che, run rủi bao cuộc trùng phùng bất ngờ, cảm động, như họ vừa cùng tái sinh ở một thế giới nào khác.

Tôi gặp lại Hà văn Kỳ trong tình huống ấy. Anh trung sĩ trẻ từng làm trung đội phó cho tôi khi tôi vừa mới ra trường. Người Bắc di cư, nhỏ hơn tôi ba tuổi. Bọn tôi xem nhau như anh em ruột thịt. Có lẽ nhờ lớn lên ở thành phố Đà Lạt sương mù thơ mộng và cha mẹ sống bằng nghề trồng hoa, nên Kỳ được hun đúc bao nét đẹp thánh thiện. Chân thật hiền lành, lễ phép, sống theo mẫu mực của một người Ki- tô hữu ngoan đạo. Học hành chăm chỉ nhưng chẳng may bị bệnh kéo dài, bỏ cả hai kỳ thi tú tài, nên bị động viên vào trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế. Ra đơn vị đã hơn một năm, nhưng đời sống quân ngũ và khói lửa chiến trường chưa làm thay đổi được tính nết quá mềm yếu, hiền lành. Đôi lúc tôi phải quát tháo, bởi Kỳ quá dễ dãi với lính, ngay cả những lúc cần phải cứng rắn, quyết liệt trước họng súng của kẻ thù. Nhưng rồi sau đó tôi lại thấy tội nghiệp, nên thường khuyên lơn, vỗ về an ủi. Kỳ cũng rất quí tôi, dành cho tôi không những tình đồng đội mà cả lòng yêu thương của tình huynh đệ. Kỳ làm đám cưới trước khi ra đơn vị. Bà xã là con gái một ông bà bạn vong niên của bố mẹ Kỳ từ ngày còn ngoài Bắc, cùng di cư vào Nam và chọn thành phố Đà Lạt làm quê hương mới. Biết vậy, nên thời gian nghỉ quân ở Di Linh, tôi thường lén cho Kỳ “dù” về Đà Lạt thăm vợ một vài hôm. Trước đó, tôi cũng thường khuyến khích và giúp đỡ Kỳ tiếp tục tự học thêm khi thời gian thuận tiện. Chịu khó và chăm chỉ. Gần đến kỳ thi, Kỳ nhờ tôi năn nỉ xin ông tiểu đoàn trưởng cho nghỉ phép đặc biệt một tháng để chuẩn bị bài vở. Trở lại đơn vị, với một tin mừng: đỗ tú tài 1 hạng bình thứ. Kỳ làm đơn xin theo học khóa sĩ quan. Chưa nhận được lệnh gọi thì đã bị thương trong một cuộc hành quân. Khi  đưa Kỳ ra một chiến thuyền của HQ để tản thương, tôi nắm chặt tay Kỳ, lòng nhói đau, khi thấy Kỳ nhìn tôi với dòng nước mắt lăn trên gò má còn bám đầy bụi đất.

Theo đơn vị rày đây mai đó, tôi không có dịp gặp lại Kỳ. Đến khi nhận được lá thư gởi từ quân trường Thủ Đức, tôi mới biết là sau khi được chữa trị tại QYV Nguyễn Huệ Nha Trang, Kỳ được nhận theo học Khóa 23 SQ Thủ Đức và chuyển về ngành Công Binh. Tôi có nhận thêm vài lá thư của Kỳ, từ hậu cứ chuyển ra. Những bức thư đã viết từ 4, 5 tháng trước. Tôi hồi âm, nhưng không thấy trả lời. Tôi đoán là Kỳ đã ra trường và thuyên chuyển đến một đơn Công Binh nào đó. Mất liên lạc nhau kể từ dạo ấy.

Mùa hè 2010, trong tiệc cưới cậu con trai lớn của một người bạn cùng lớp thời trung học, tổ chức tại thành phố Cologne của Đức, tôi bất ngờ gặp lại Kỳ. Nếu hôm ấy người MC không giới thiệu những người khách đến từ phương xa, và với cái tên khá đặc biệt của tôi, thì có lẽ Kỳ và tôi đã không nhận ra nhau. Sau khi chào hỏi, Kỳ dắt tay tôi đến bàn bên cạnh, giới thiệu vợ Kỳ và vợ chồng cậu con trai. Thì ra Kỳ là sui gia với anh chị bạn của tôi. Cô con dâu của Kỳ là chị của chú rể trong tiệc cưới hôm nay. Vui mừng như gặp lại người thân trong nhà bao năm bặt tin nhau, nhưng chương trình tiệc cưới đang tiếp tục giới thiệu gia đình hai họ, nên Kỳ hẹn ngày mai sẽ đón vợ chồng tôi đến nhà dùng bữa cơm mừng cho cuộc trùng phùng và sẽ có rất nhiều chuyện để tâm tình.

* * *

Cuối năm 1966. Vừa chấm dứt một cuộc hành quân dài hạn ở Di Linh, Lâm Đồng, tiểu đoàn được lệnh di chuyển về Đa Nhim bảo vệ an ninh cho công trường xây dựng nhà máy thủy điện. Sau gần hai ngày hành quân tảo thanh quanh khu vực Sông Pha, chưa kịp nghỉ ngơi, đại đội tôi lại có lệnh biệt phái cho Tiểu Khu Ninh Thuận, tham dự một cuộc hành quân hỗn hợp. Ông trung úy đại đội trưởng vừa mới đi phép. Không có đại đội phó, tôi là trung đội trưởng thâm niên nhất, được ông tiểu đoàn trưởng chỉ định xử lý thường vụ.

10 September 2024

Cuộc đời đã tưởng đi vào ngõ cụt. . .

Năm 17 tuổi - bị đại học Oxford từ chối.

Năm 25 tuổi - mẹ qua đời vì bạo bệnh.

Năm 26 tuổi - chuyển đến Bồ Đào Nha để dạy tiếng Anh.

Năm 27 tuổi - lấy chồng và bị ngược đãi nhưng sinh được một bé gái.

Năm 28 tuổi - ly hôn và bị trầm cảm nặng.

Năm 29 tuổi - mẹ đơn thân sống dựa vào trợ cấp xã hội.

Ở tuổi 30 - tưởng chừng như đã từ bỏ cuộc đời.

Ở tuổi 31 - xuất bản cuốn sách đầu tiên của mình.

Ở tuổi 35 - đã xuất bản 4 cuốn sách và được công nhận danh giá.

Ở tuổi 42 - đã bán được 11 triệu bản trong ngày đầu tiên phát hành sách mới.

Người này chính là J. K. Rowling, tác giả cuốn HARRY POTTER, sách được chuyển thành bộ phim cùng tên làm say mê hàng trăm triệu trẻ em trên thế giới,

(Theo Quora Digest)

04 September 2024

Sĩ Diện, cười tí tỉnh

Một thanh niên con nhà tỷ phú Á-rập, mãn trung học được cha gửi qua Đức tiếp tục bậc đại học. 

Sau tuần lễ đầu sống tại Berlin, chàng viết thư về cho cha, có đoạn: "Berlin rất đẹp, bạn bè lịch sự và quý mến con nhiều. Nhưng có điều trong khi con đi chiếc xe Mercedes bóng láng thì các giáo sư trong đó có những vị rất nổi tiếng đi đến trường bằng xe lửa. Con thấy ái ngại quá".

Không bao lâu chàng nhận được thư hồi đáp của cha có kèm theo một ngân phiếu mười triệu đô-la. Thư viết vỏn vẹn:
- "Con dùng tiền này mua ngay một chiếc xe lửa mà đi. Đừng làm cha xấu hổ"! 

(Theo Quora Digest)

03 September 2024

Một Vài Cảm Nghĩ Về Đất Nước Tôi

Triệu  huỳnh Võ

Khi bước vào tuổi 70 và hồi tưởng lại quá khứ, tôi cảm thấy con đường của mình vừa đi qua dường như đã được vạch sẵn. Thật vậy, khi bước chân vào Trường Phan thanh Giản tôi đã có ý định sau nầy sẽ theo đuổi nghề gõ đầu trẻ, nên sau khi đỗ Tú  tài toàn phần ban Toán tôi đã nộp đơn thi vào Trường Đại học sư phạm Ban Toán (Đệ nhị cấp). Kết quả không đậu, nên tôi mới xoay qua nộp đơn thi và đậu vào Trường Quốc Gia Hành Chánh định an phận vởi nghề làm công chức theo kiểu sáng vác ô đi chiều vác ô về. Tuy đậu ra trường hạng cao và đáng lẽ có thể có quyền chọn nhiệm sở, nhưng vì nhu cẩu công vụ lúc bấy giờ, một danh sách trích ngang từ trên xuống dưới gồm hai mươi người được bổ nhiệm về một cơ quan an ninh trực thuộc Phủ Tổng thống, và sau đó cơ duyên lại đưa đẩy tôi lần lượt thuyên chuyển đến phục vụ cũng trong các cơ quan đầu não khác của chính phủ.

Bước khởi đầu có tính cách tiền định nầy đã gắn chặt tôi vào với hàng ngũ những người quốc gia chống cộng sản và từ đó đã trực tiếp gắn bó với tiến trình sinh hoạt thăng trầm của nền đệ nhất và đệ nhị Việt Nam Cộng hỏa. Khi nền đệ nhị Cộng hòa sụp đổ, tôi bị đi tù cộng sản, được thả ra, sau đó được đi định cư ở Mỹ, và tại đây, ngoài lo sinh kế vẫn còn có chút đóng góp hạn chế nào đó cùng với những người Việt quốc gia đang mưu cầu một đất nước Việt Nam không cộng sản.

Những môn sinh với tôi ở trường Trung học Phan thanh Giản, các chiến hữu đã từng phục vụ dưới thời đệ nhất vả đệ nhị Cộng hòa, mỗi người thử suy nghiệm lại xem phải chăng phần lớn đều nhận thấy nghề nghiệp sau cùng của mình không phải là mục tiêu chọn lựa lúc ban đầu. Phải chăng mỗi người chúng ta đã được an bài một nhiệm vụ nào đó, dù có tầm thường đến mức nào đi nữa, nhưng cũng được xem như là một mắt xích cấu thành guồng máy của quốc gia, đã bị gắn bó với sự sinh tồn của nó và đã dự phần làm nên một trang sử đã qua của đất nước.

Khái niệm về nhiệm vụ an bài nầy dường như đã được củng cố thêm qua sự xuất hiện của cụ Phan đình Phùng, dưới hình thức giáng cơ, tại trại tù Nam Hà vào các năm 1980 trở đi. Vào thời gian tinh thần người tù bị xuống thấp nhất, cụ Phan đình Phùng đã giáng cơ để cho họ đọc các bài thơ Đường luật loại thất ngôn tứ cú hay bát cú do cụ sang tác lấy bút hiệu là Tùng La. Các bài thơ nầy thật tuyệt tác về niêm luật, có nội dung trấn an, khích lệ các tù nhân rằng rồi ra họ sẽ được thả, có cơ duyên sẽ được đi ra nước ngoài, có cơ duyên sẽ trở về nước. Về tình hình chung của đất nước, cụ có bài thơ tứ cú sau:

Trì trì bộ bộ bộ trì trì,
Cử bộ thời lai hữu hỉ kỳ
Thiên phụ cao bồi tư hóa dục,
Thanh phân thiên tải tụng hòa vi.

Theo sự diễn giảng của anh em tù nhân ở trại Nam Hà lúc bấy giờ thì đại ý cụ cho rằng:

Sự việc tiến triển một cách từ từ và chậm chạp,
Nhưng đến khi có chuyển động sẽ đem lại kết quả vui vẻ,
Cứ coi như đây là giai đoạn để nhận chịu sư bồi dưỡng và huấn nhục,
Sử xanh rồi đây vẫn được lưu truyền tưoi sáng. 

25 August 2024

Nỗi hoài nghi vô căn cứ nhưng hệ trọng.

TTR

Diễn tiến cuộc bỏ phiếu trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020 và những hệ luỵ của nó cho đến nay vẫn còn ám ảnh người dân Mỹ. Liệu những cải cách liên hệ đến thủ tục bỏ phiếu và kiểm phiếu có giúp quần chúng Mỹ tin tưởng hơn vào sự trong sáng và ngay thẳng của cuộc bầu cử, và sâu xa hơn, vào thể chế dân chủ qua đầu phiếu mà Hoa Kỹ đã từng kiêu hãnh?

Nếu Trump thua vào tháng 11 này, liệu đảng Cộng hòa có chấp nhận hay thủ đô Mỹ sẽ lại phải chứng kiến một một cuộc rối loạn  khác như vào ngày 6/1 năm 2020?

Trong cuộc bầu cử sắp diễn ra năm nay, nếu Trump đang dẫn đầu các cuộc thăm dò và việc kiểm phiếu sẽ dừng lại vào khoảng nửa đêm, sau đó được tái tục lại vào buổi sáng, và rồi tại nhiều bang mà kết quả mang tính quyết định, màu đỏ hay hồng từ từ hoá thành màu xanh. Dù muốn hay không, tình trạng nghi ngờ có thể lan tràn đưa đến mất kiểm soát. Những lo ngại còn đi xa hơn: Rối loạn sẽ xẩy ra ngay không cần đợi đến tháng Giêng như năm 2020.

Rải rác trong thời gian gần đây trên mạng xã hội có những câu hỏi kể ra cũng hơi ngớ ngẩn, chẳng hạn: "Giờ này còn có người tin rằng cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2020 có gian lận". Thật ra thì còn nhiều, còn rất nhiều người, không phải "còn có người" tin rằng Biden trở thành tổng thống do một cuộc bầu cử gian lận. Một cuộc thăm dò mới của Monmouth cho thấy 30% số người được hỏi tin rằng chiến thắng của Biden là nhờ gian lận cử tri, trong khi 59% cho biết ông đã thắng cử "công bằng và minh bạch". Tỷ lệ đó hầu như không thay đổi trong các cuộc thăm dò của Monmouth kể từ tháng 11 năm 2020.

Thời gian là thuốc chữa nhiều tâm bệnh, giúp sửa chữa những lầm lẫn. Sau gần bốn năm trôi qua vẫn còn một số đông đảo cử tri "chưa sáng mắt ra"? Không lẽ họ toàn là những người mê muội? Hay cuộc bầu cử thật sự có những điều ám muội không chừng. 

Thành thử vấn nạn đặt ra, nếu muốn, không phải là "Cho đến nay, còn có người tin rằng cuộc bầu cử TT năm 2020 có gian lận" mà là: Tại sao cuộc bầu cử TT năm 2020 không hàm chứa tính thuyết phục? 

Suy nghĩ đúng đắn không nên nói 'không có sách, mách không có chứng'. Khốn nỗi sự hoài nghi không bằng chứng lại đang tạo ra những thực tế nan giải: Nỗi hoài nghi vào một nền dân chủ dựa trên bầu cử.

Cách duy nhất có thể giải toả nỗi hoài nghi vào một cuộc bầu cử, và từ đó, vào nền dân chủ là quyền bầu cử, thủ tục bỏ phiếu và kiểm phiếu phải rõ ràng và minh bạch. Hãy chờ xem những người đang nắm các cơ chế bầu cử tại Mỹ có khả năng và có thiện ý tạo ra một cuộc bầu cử công bằng hay không vào tháng 11 này.

TTR

15 August 2024

Lời Tạ Ơn Cuối, thơ

Dạo:
     Tưởng rằng sống mãi bên nhau,  
Ngờ đâu bỗng chốc nhịp cầu gãy đôi.
 
          Lời Tạ Ơn Cuối
      (Nói hộ một người đã ra đi)
 
Em yêu hỡi, chỉ vài giây phút nữa,
Trong lò thiêu, ngọn lửa sẽ bùng to,
Xác thân anh chốc lát sẽ thành tro,
Chấm dứt hết mọi âu lo phiền não.
 
Đời sống chỉ là một cơn mộng ảo,
Tan giấc rồi, phải dứt áo ra đi,
Và một khi khô dòng lệ chia ly,
Chẳng còn lại chút gì nơi dâu bể.
 
Mấy mươi năm trần thế,
Thoáng qua vèo như thể bóng chim bay.
Giờ đến phút chia tay,
Sao vẫn thấy lòng mình day dứt mãi.
 
Anh tự hỏi từ lâu rằng có phải,
Nhờ tiền duyên và nghiệp trái hay sao,
Em góa chồng, anh góa vợ gặp nhau,
Rồi hòa nhịp, nửa đời sau chung lối.
 
Mình hạnh phúc cận kề nhau sớm tối,
Cùng chung vai gánh bao nỗi nhọc nhằn,
Cùng vượt qua những ngày tháng khó khăn,
Nuôi hai nhóm con mình dần khôn lớn.
 
Dù thân xác phải chịu nhiều đau đớn,
Em thức khuya và dậy sớm triền miên,
Đau đáu lo xong bổn phận vợ hiền,
Không một tiếng than phiền hay đổ lỗi.
 
Với duyên tình chắp nối,
Mình quyết dành quãng đời cuối cho nhau.
Tổ ấm này tưởng mãi mãi bền lâu,
Ngờ đâu bị bóng mây sầu che phủ.
 
Thương em phải hai lần làm sương phụ,
Hết phiên người chồng cũ đến lượt anh.
Em giờ đây như phản gỗ long đanh,
Trên đầu lại thêm một vành tang trắng.
 
Đời vốn nhiều cay đắng,
Nhưng số trời mình có thắng được nao.
Đang đầm ấm bên nhau,
Định mệnh lại ép đi vào ngõ quặt.
 
Anh không biết, nếu luân hồi có thật,
Và chúng mình cùng có mặt kiếp sau,
Thì chắc gì mình sẽ nhận ra nhau,
Dù may mắn chung chuyến tàu giong ruổi.
 
Anh chỉ muốn tạ ơn em lần cuối,
Trước khi về chín suối đợi đời sau.
Anh xin em, dù có nhớ thương nhau,
Hãy can đảm ngưng mau đôi dòng lệ.

                              **
Người đưa tiễn đã ra về lặng lẽ,
Sân nhà quàn lại vắng vẻ đìu hiu.
Xanh xao lụa nắng chiều,
Lãng đãng nóc lò thiêu làn khói trắng.

                Trần Văn Lương
                   Cali, 8/2024

13 August 2024

Lại Là Con Gái !!!

Cô giáo mới được bổ nhiệm về một trường nữ. Cô rất xinh đẹp nhưng vẫn chưa lấy chồng...

Các nữ sinh vây quanh cô và bắt đầu ríu rít: Thưa cô, tại sao cô vẫn chưa kết hôn...?

Cô giáo bắt đầu câu chuyện:

- Một cặp vợ chồng kia đã có với nhau năm người con, chúng đều là con gái. Người chồng từng dọa vợ: "Nếu lần này mà sinh con gái thì sẽ vứt nó ra đường". Lần thứ sáu người vợ cũng lại hạ sinh một bé gái. Và rồi người chồng bồng nó đến và bỏ lại ở quảng trường giữa thành phố trong đêm tối. Người mẹ suốt đêm không ngừng cầu nguyện cho đứa con bé nhỏ đó.

Sáng hôm sau, khi người cha đi ngang qua quảng trường, ông thấy không có ai đưa cô gái đi cả. Người cha đưa cô con gái về nhà nhưng tối hôm sau ông lại bỏ cô ở quảng trường nhưng chuyện tương tự vẫn xảy ra nhiều ngày. Mỗi lần người cha để cô ở bên ngoài và khi không có ai đưa cô đi thì ông buộc phải mang cô về. Cho đến khi người cha mệt mỏi và đồng ý theo ý muốn của Allah.

Rồi một năm sau, người mẹ lại mang thai và lần này sinh được một đứa con trai, nhưng sau đó vài ngày, một đứa con gái qua đời. Người mẹ thậm chí còn mang thai năm lần và sinh được năm đứa con trai nhưng lần nào cũng có một đứa con gái rời khỏi thế giới này.

Chỉ có một cô con gái còn sống sót và đó chính là đứa con gái mà người cha muốn rũ bỏ. Người mẹ không bao lâu cũng rời bỏ cõi đời này. Người cha theo định luật của thời gian già yếu dần,   Năm người con trai và một người con gái duy nhất đã lớn lên và thành thân.

Cô giáo ngừng một lát nói tiếp:

- Bạn có biết người con gái còn sống đó là ai không? “Là cô đây” và cô vẫn chưa lấy chồng vì cha cô đã già đến mức không thể tự tay ăn cơm và cũng không có ai khác giúp đỡ ông. Cô là người duy nhất phục vụ ông ấy và năm người con trai đó thỉnh thoảng mới đến hỏi thăm sức khỏe của cha mình.

Cha cô luôn khóc và xấu hổ nói trước bài vị mẹ cô, "Con gái yêu của mẹ, hãy tha thứ cho cha vì những gì cha đã làm với con thời thơ ấu".

(FB)

**

Comments:

1. Tôi đã đọc ở đâu đó một câu chuyện rất hay về tình yêu của cô con gái dành cho bố, trong đó có một người cha đang chơi bóng đá với con trai và cố tình thua để động viên tinh thần cho con trai. Cô con gái ngồi xa không chịu nổi sự thất bại của bố đã ôm bố khóc nức nở - Bố ơi, bố hãy chơi với con và con sẽ thua để chiến thắng là của cha.

2. Người ta nói rất đúng rằng con gái là phước lành của cha... 

 
3. Trang FB là của một cô gái Ấn. Nhưng cái hủ tục phong kiến trọng nam khinh nữ đã khống chế nếp suy nghĩ xã hội bên Tầu mới ghế gớm... đến độ nó đã được định chế hoá từ lâu đời - ít ra trong luật truyền khẩu. Câu nói "Nhất tử viết hữu, thập nữ viết vô" bây giờ không ai dám công khai bênh vực nhưng mấy ai đã hoàn toàn thoát khỏi sợi lòi tói của nó./.

11 August 2024

Làm Sao Để Tránh Ngồi Lê Đôi Mách

Ở Hy Lạp cổ đại, Socrates nổi tiếng là người thông tuệ. Một ngày nọ, có người đến tìm nhà triết học vĩ đại này và nói với ông:

“Ông có biết tôi vừa nghe được điều gì về bạn ông không?”

"Đợi một lát," Socrates trả lời. "Trước khi bạn nói cho tôi nghe, tôi muốn thử nghiệm nó với ba cái sàng."

"Ba cái sàng?"

“Đúng,” Socrates tiếp tục. "Trước khi nói về người khác, điều quan trọng là phải dành thời gian để sàng lọc những gì bạn muốn nói. Tôi gọi đó là bài kiểm tra của ba cái sàng. Cái sàng đầu tiên là SỰ THẬT. Bạn đã kiểm tra xem những điều bạn sắp nói với tôi có đúng không? "

"Không, tôi chỉ nghe nói thôi."

"Tốt lắm! Vậy thì bạn không biết điều đó có đúng hay không. Chúng ta hãy chuyển sang sàng thứ hai, đó là SỰ TỐT. Điều bạn muốn nói với tôi về bạn tôi có điều gì tốt không?"

"Ồ không! Ngược lại."

"Vậy," Socrates hỏi, "bạn muốn nói với tôi điều gì đó tiêu cực về anh ta, và bạn thậm chí không chắc điều đó có đúng không? Có lẽ bạn vẫn có thể vượt qua bài kiểm tra ở sàng thứ ba, đó là tính TIỆN DỤNG. Nó có ích gì cho tôi không?

"Không thật sự lắm."

Socrates kết luận: "Vì vậy, những gì bạn định nói với tôi không đúng, không tốt, cũng không hữu ích. Vậy tại sao bạn lại muốn nói với tôi điều này?"

"Buôn chuyện là một điều xấu. Ban đầu, nó có vẻ thú vị và vui vẻ, nhưng cuối cùng, nó khiến trái tim chúng ta cay đắng và đầu độc chúng ta." - 

(Đức Giáo Hoàng Phanxicô)

06 August 2024

Những lời khuyên của Steve Jobs khi nằm trên giường bệnh

1. Đừng dạy con trở nên giàu có mà hãy dạy chúng sống hạnh phúc.
Như vậy khi lớn lên chúng sẽ biết giá trị của sự việc chứ không phải biết giá cả của sự việc.

2. Ăn thức ăn như uống thuốc, nếu không bạn sẽ phải uống thuốc như ăn thức ăn.

3. Sáu bác sĩ giỏi nhất thế giới là:
- Ánh nắng
- Nghỉ ngơi
- Thể dục
- Ăn kiêng
- Tự tin
- Bạn hữu

Hãy duy trì những điều ấy trong mọi giai đoạn để hưởng một cuộc sống khỏe mạnh.

4. Muốn đi nhanh hãy đi một mình, còn muốn đi xa hãy đi cùng nhau.

5. Những người yêu bạn sẽ không bao giờ rời bỏ bạn. Dù có 100 lý do để buông bỏ thì họ cũng sẽ tìm ra một lý do để nắm giữ.

(Quora Digest)

**

Hiểu Xuân Túy Bút

Gửi Các Bạn tôi  ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...