09 December 2017

"Cội Nguồn", tranh A.C.La


"Cội Nguồn"
"The Origins"
(New version) 
Oil on canvas - 20x24 in (51x61 cm)
by A.C.La Nguyễn Thế Vĩnh

08 December 2017

Vì sao cụ tổng đột quỵ? (Vỏ quýt dầy có móng tay nhọn)

Bản tin dưới đây chưa được kiểm chứng, nhưng xét thấy nội dung phù hợp với những tin đồn đoán bắt nguồn từ việc Nguyễn Phú Trọng vắng mặt trong nhiều cuộc họp quan trọng (*). TTR
**
Trong cuộc họp giao ban thường lệ của BCT hôm thứ Hai vừa rồi (4/12/17), Nguyễn Xuân Phúc và Trương Hòa Bình tung ra một quả bom tấn đánh thẳng mặt Nguyễn Phú Trọng, đó là hồ sơ bằng chứng cụ Tổng ăn 6 triệu USD tiền lót tay trong vụ việc sai phạm 3.000 tỷ đồng ở dự án Khu đô thị mới Nam Thăng Long (Ciputra Hanoi International City) vào năm 2002. Cụ Tổng đột quỵ ngay giữa cuộc họp, phải chở sang Singapore cấp cứu!

Câu hỏi là ai đã cung cấp cho Phúc và Bình những bằng chứng xác thực đó? Xin trả lời ngay: bố già miền Trung Nguyễn Văn Chi. Đây là đòn trả thù của Nguyễn Văn Chi nhằm vào cụ Tổng sau khi Nguyễn Xuân Anh (con trưởng của Chi) bị cụ Tổng cách chức Bí thư Đà Nẵng.

Ba tháng trước, cụ Tổng đập được con hổ Đinh La Thăng trong chiến dịch "đốt lò" nhằm "đả hổ đập ruồi". Thừa thắng xông lên, cụ Tổng đập luôn Nguyễn Xuân Anh. Nhưng cụ Tổng quên mất một điều, đằng sau Xuân Anh là một bố già cứng cựa, người nắm rất rõ những sai phạm của Nguyễn Phú Trọng từ thời Trọng còn là Bí thư Hà Nội.

Nguyễn Xuân Phúc và Trương Hòa Bình nhận được bằng chứng từ Nguyễn Văn Chi, lập tức đấu tố Nguyễn Phú Trọng. Nếu lật được Trọng thì Phúc sẽ ngồi vào cái ghế Tổng bí thư và Bình sẽ thăng Thủ tướng. Phúc tuổi Ngọ (mã, ngựa), Bình tuổi Mùi (dương, dê) và năm nay là năm Dậu. Nếu chuyện này thực sự xảy ra thì xem như câu sấm Trạng Trình "Mã đề dương cước anh hùng tận. Thân dậu niên lai kiến thái bình" quá ứng!

Huy Dục
P/s. Thông tin trên là do một người bạn ở Ủy ban Kiểm tra TW cung cấp.
​Nguồn: Fb Huy Dục
______

(*) "Phúc Nghẹo phản đòn Nguyễn Phú Trọng" , Người Buôn Gió - TTR tháng 11.

Tin buồn

Đồng môn Khóa 6 Ban Đốc Sự 
Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Sàigòn

Ông TIÊU NGỌC NINH
đã tạ thế ngày 6 tháng 12 năm 2017 tại Oxnard, California, Hoa Kỳ
Hưởng thọ 80 tuổi
*
(Nguồn: Hội QGHC Nam California)

Người Thợ Vẽ Bên Dốc Cầu Quay

Trần Bạch Thu 
       
Tháng Chạp gió lùa về se lạnh, nhất là vào những buổi tối, đèn chong lấp lóe suốt các con đường ngắn quanh chợ, người qua kẻ lại mua bán ồn ào náo nhiệt. Đèn sáng nhất là ở dãy vựa dưa hấu chất đầy trên các ụ rơm còn thơm mùi mới. Dãy tiệm chạp phô thường khi mở cửa đến quá nửa đêm trong mấy ngày cận Tết, nhưng tối nay quanh khu chợ hầu hết đều đóng cửa sớm từ chiều, còn trong nhà lồng chợ thì đèn lại thắp sáng choang, người ta sắp ghế đẩu chật cứng không còn lối đi và bên ngoài lộ thiên từng đống ngổn ngang các sạp gỗ của bạn hàng trong chợ được đem ra chất thành từng cụm.
     
Chưa tối lắm mà dân chúng đã bu quanh chợ đông nghịt. Gánh hát cải lương đang chuẩn bị che màn dựng sân khấu ở cuối dãy nhà lồng để diễn tuồng liên tiếp trong 3 ngày Tết.
     
Năm nay gánh hát không diễn ở trong đình mà lại dời về nhà lồng chợ là vì ông chủ tiệm thuốc bắc An Tế Đường đã mua bao giàn và muốn cho bà con ở xa tụ về có chỗ rộng rãi để coi cọp (coi tự do, khỏi mua vé). Đến giờ khai diễn khán giả tràn lấn, xô đẩy các hàng ghế phía sau, đứng ngồi lẫn lộn chỉ còn lại mấy chỗ ngồi danh dự ở phía trước. Hôm ấy ông Lý mặc chiếc áo bành-tô rộng thinh màu mỡ gà sáng óng. Điệu bộ trông rất nhanh nhẹn, vui tươi. Chốc chốc lại quay ra nói lớn cho đám lính kín đang đứng dang tay làm hàng rào cản bên hông nhà lồng chợ không cho khán giả tràn lấn gần sát vô sân khấu. Bất ngờ day qua bên phải ông Lý bắt gặp một cặp mắt sáng, khuôn mặt thanh tú vóc người thon gọn cân đối.
     
Trên sân khấu người ta bắt đầu giới thiệu tuồng hát và không quên cảm ơn sự tiếp đãi hào phóng của ông chủ tiệm An Tế Đường. Khán giả vỗ tay nhiệt liệt hoan nghênh nhưng ông Lý hồn đang ở tận đâu đâu… Hình như ông đang hướng về khán giả phía bên phải. Chờ đến hồi phân đoạn ngưng tuồng hát, đèn sáng lên và người phu kéo màn che kín sân khấu, ông nhanh nhẹn đi ra phía hông nhà lồng để giáp tận mặt cô gái có cặp mắt sáng như sao băng đang hồn nhiên rướn người về phía sân khấu.
     
Trước khi vãn hát, ông Lý thì thầm to nhỏ với bọn lính kín vốn là đám tay chân bộ hạ chịu nhiều ân nghĩa của ông ở chợ Tầm Vu. Kịch bản cũ rích lại bắt đầu được đem ra diễn lại. Ông Lý đóng vai người dang tay nghĩa hiệp cứu kẻ gặp nạn, bảo lãnh người cô thế. Chỉ có trời mới biết ông đã đóng vai nầy bao nhiêu lần rồi. Nhưng lần nầy lại khác…

07 December 2017

Đêm Orange Hill bốn tám


Chuyên gia săn bản đồ khẳng định Việt Nam có chủ quyền ở biển Đông

Mike Ives
Athena chuyển ngữ

Tiến sĩ Trần Đức Anh Sơn cho biết chính phủ Việt Nam ngần ngại
sử dụng các bằng chứng về chủ quyềnđể phản đối Trung Quốc.
 "Vì thế mà nhiều tài liệu còn nằm trong bóng tối".
Ảnh: Ryan Mattingly.
Tám năm trước, giới chức thành phố Đà Nẵng đã yêu cầu Trần Đức Anh Sơn đi vòng quanh thế giới để tìm kiếm tài liệu và bản đồ để củng cố các tuyên bố rằng Việt Nam có chủ quyền lãnh thổ ở vùng biển Đông.

Ông Sơn đã làm theo và kết luận rằng Việt Nam nên chống lại các hoạt động của Trung Quốc tại vùng biển xung quanh các hòn đảo đang tranh chấp vì Philippines cũng đã thắng kiện hồi năm ngoái. Tuy nhiên, các vị lãnh đạo chẳng mảy may quan tâm đến chuyện đó.

Tiến sĩ Sơn, phó Viện trưởng một viện nghiên cứu của nhà nước, cho biết “Lúc nào họ cũng nói với tôi là ‘Anh Sơn ạ, anh phải bình tĩnh. Đừng nói xấu Trung Quôc."

Ông cũng nói thêm với giọng rất gay gắt “Lãnh đạo cấp cao của Việt Nam chỉ là “nô lệ” cho chính quyền Bắc Kinh. Đó là lý do vì sao rất nhiều tài liệu bị giấu nhẹm đi.”

Tin ngắn

** Hoa Kỳ không chấp nhận cho Tàu Cộng được hưởng quy chế kinh tế thị trường.

Hôm Thứ Năm 30 Tháng 11, Hoa Kỳ công bố quyết định đã đệ nạp Tổ chức Thương mại Thế giới hai tuần trước là không chấp nhận cho Trung Quốc được hưởng quy chế kinh tế thị trường. Lập tức Bộ Ngoại Giao Bắc Kinh phàn nàn về quyết định ấy, gọi đó là sáng kiến của vài nước trong thời Chiến Tranh Lạnh chứ không nằm trong quy định của tổ chức WTO.

Theo ông Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thật ra không chỉ có Hoa Kỳ mà Liên hiệp Âu châu và Nhật Bản cũng có cùng quan điểm như vậy.

- Về bối cảnh gần thì chuyện này xuất phát từ một khiếu nại của Liên Âu hồi Tháng Ba sau khi Trung Quốc viện dẫn Hiến ước Gia nhập Tổ chức WTO từ 15 năm trước, rằng sau 15 năm giao thời, họ phải được hưởng quy chế kinh tế thị trường và không bị điều tra về tội trợ giá hàng xuất khẩu. Lần này, với tư cách là thành phần thứ ba trong vụ kiện tụng giữa Trung Quốc và Liên Âu, Hoa Kỳ chính thức nêu quan điểm và đứng cùng phe Âu Châu và Nhật Bản.

- Về bối cảnh xa thì khi gia nhập Tổ chức WTO từ ngày 11 Tháng 12 năm 2001, Trung Quốc viện dẫn hoàn cảnh của mình mà xin được 15 năm chuyển tiếp. Kỳ hạn đó đã chấm dứt từ Tháng 12 năm ngoái và Bắc Kinh cho rằng ngày nay, họ đương nhiên có nền kinh tế thị trường chứ không thể bị một số thành viên khác của WTO bác khước. Nhưng thật ra họ suy diễn sai những quy định ban đầu vì vậy, ba khối kinh tế Âu-Mỹ-Nhật mới có chung một lập trường.

** Úc lo ngại ảnh hưởng của Tàu Cộng

Thủ tướng Úc lên tiếng quan ngại về sự gia tăng tầm ảnh hưởng của Trung Quốc, qua việc sẽ cấm nguồn hỗ trợ tài chính cho chính trị đến từ nước ngoài. Biện pháp này được xem như là một phần của chiến dịch nhằm ngăn chặn sự can thiệp từ bên ngoài đối với nội bộ chính trị nước Úc.

Hãng thông tấn Reuters loan tin vừa nêu vào ngày 5 tháng 12, dẫn lời của Thủ tướng Malcolm Turnbull rằng các cường quốc đang tạo ra những nỗ lực chưa từng có và ngày càng tinh vi để gây ảnh hưởng đến tình hình chính trị của Australia và thế giới. Thủ tướng Turnbull nhấn mạnh rất quan ngại về những báo cáo liên quan sự ảnh hưởng của Trung Quốc.

Tuyên bố của Thủ tướng Turnbull xuất phát từ sự gia tăng tầm ảnh hưởng của Bắc Kinh và Bắc Kinh mở rộng mối quan hệ với các chính trị gia của Úc cũng như mối quan tâm của Chính phủ Trung Quốc trở thành đề tài gây tranh cãi.

Thủ tướng Turnbull cho biết Luật mới của Úc được mô hình hoá theo Đạo luật đăng ký các cơ quan nước ngoài của Mỹ, sẽ hình sự hóa sự can thiệp của nước ngoài và yêu cầu các nhà vận động hành lang phải đăng ký khi làm việc cho Úc.

** Tòa Án Tối Cao Mỹ thông qua sắc lệnh chống nhập cư của tổng thống Trump

Đây là một chiến thắng của Donald Trump : ông đã ba lần phải điều chỉnh sắc lệnh và lần nào sắc lệnh của ông cũng bị một thẩm phán đình chỉ thực thi. Nhưng hôm thứ Hai, cơ quan tư pháp cấp cao đã xử cho ông thắng : Tòa Án Tối Cao cho phép áp dụng toàn bộ nội dung sắc lệnh gần đây nhất.

Theo sắc lệnh đó, công dân của 8 nước bị cấm nhập cảnh vào Mỹ. Hồi tháng 10, hai thẩm phán liên bang cho rằng sắc lệnh trên mang tính phân biệt đối xử về quốc tịch, và theo họ, điều này không phù hợp với các nguyên tắc cơ bản lập quốc. Bẩy trong số chín thẩm phán của Tòa Án Tối Cao đã đưa ra một quyết định khác, nhưng họ không giải thích cụ thể.

Dù sao đi chăng nữa, công dân các nước Libya, Somalia, Tchad, Yemen, Syria và Iran cũng sẽ không thể xin được visa tới Mỹ, ngay cả khi họ chứng minh được là có quan hệ gia đình với những người đang sống hợp pháp trên lãnh thổ Hoa Kỳ. Công dân Venezuela và Bắc Triều Tiên cũng bị cấm, nhưng lệnh cấm nhắm vào họ đã được các thẩm phán thông qua từ trước.

** Nga coi 9 cơ quan truyền thông Mỹ là «đặc vụ của nước ngoài»

AFP cho biết đài phát thanh Tiếng Nói Hoa Kỳ Voice of America và đài phát thanh Châu Âu Tự Do Radio Free Europe/Radio Liberty do Quốc Hội Mỹ tài trợ, 7 cơ quan truyền thông khác có liên quan bị xếp vào danh sách các tổ chức «thực hiện chức năng của đại diện nước ngoài».

Tại Nga, cụm từ này thường dùng để ám chỉ cơ quan «đặc vụ của nước ngoài».

Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ và đài phát thanh Châu Âu Tự Do là hai cơ quan truyền thông đầu tiên được chính quyền Matxcơva cảnh báo về nguy cơ bị xếp vào danh sách «đặc vụ của nước ngoài».

Hồi cuối tháng 11/2017, tổng thống Nga Vladimir Putin đã ban bố luật cho phép gọi tất cả các cơ quan truyền thông nước ngoài hoạt động tại Nga bằng một cái tên gây tranh cãi « cơ quan nước ngoài », dựa theo quyết định của bộ Tư Pháp Nga. Đây là hành động đáp trả của chính quyền Matxcơva sau khi bộ Tư pháp Mỹ yêu cầu kênh truyền hình Russia Today của Nga phải đăng ký dưới tên gọi đại diện nước ngoài tại Mỹ.

06 December 2017

Bình loạn: Về đề xuất cải cách chữ Việt

Eo ơi !!

Đề xuất cải cách chữ Việt của một ông tiến sĩ nọ đang làm rùm beng dư luận trong ngoài. Nói cho ngắn gọn, cái "công trình nghiên cứu 30 năm" của ông ta:

- Một học sinh tiểu học lớn tuổi đi học muộn cũng có thể nghĩ ra.
- Nghĩ ra trong vài giờ nhưng cứ tưởng đó là một công trình siêu đẳng.
- Bởi vì "lùn kiến thức" (cụm từ một sinh viên ở VN đã dùng) nên không hề thấy đề xuất mang đầy bất cập.
- Ông tiến sĩ có khuôn mặt rất "chậm tiêu", nhưng không vì thế mà dư luận có ác ý với ông ta. Dư luận đa phần rất khách quan.
- Rất nhiều bài viết phản bác đưa ra lập luận vững chắc dựa vào kiến thức uyên thâm về lịch sừ và ngôn ngữ đối chiếu.
- Chỉ riêng những phản bác có sức thuyết phục như thế, thật khó mà đọc hết trừ khi muốn nghiên cứu sâu vấn đề.
- Trong dư luận, có một bài phản bác phân tích cặn kẽ nhất, đầy đủ nhất lại là của một sinh viên trẻ (nói là thuộc sắc tộc thiểu số.)
- Điều này nhắc nhở: Già rồi không nên chạy theo danh vọng mà ghi danh thi hoa hậu, hãy giúp những người trẻ tiến lên.
- Nếu như đề xuất của ông tiến sĩ có một điểm nào đó hay ho thì chính là nó đã chọc giận được những bộ óc thông thái và khuấy động một vấn đề gần như ngủ yên từ hơn nửa thế kỷ nay.

ĐT

04 December 2017

Ngôn Ngoại, truyện ngắn

Tôi về Việt Nam ăn Tết, khi trở ra, gặp một chuyện trên máy bay, tới bây giờ vẫn còn lấy làm lạ. Tôi cũng hơi áy náy nữa, nên mong bà ngồi bên tôi chuyến đó, ghế số 27E, tình cờ đọc được bài này sẽ cho tôi biết tin bà có bình an không, mặc dầu khi chia tay, bà ra dấu hiệu ‘Cứ yên tâm’.

    Đầu tiên khi lên máy bay tôi đã thấy bà chiếm chỗ của tôi, 27D, mà ngủ li bì. Lạ thật, mới lên máy bay đã ngủ. Tôi không dám đánh thức vì thấy mặt bà co giật một cách khổ não, chỉ sợ đụng phải lỡ bà lăn đùng ra thì mang vạ. Đấy, cái gì tôi cũng cứ nói thật, xin bà bỏ qua. Cuối cùng, vì bị hành khách đi sau thúc quá, tôi đành bước qua người bà mà vào chỗ ngồi tạm. Trước khi máy bay chuyển bánh ra phi đạo để cất cánh, cô tiếp viên tới kiểm soát, thấy bà chưa cài dây an toàn, lại bảo tôi cài cho bà. Một sự lầm tưởng tai hại. Nhưng tôi không đủ lanh trí để cải chính một cách tế nhị, chẳng lẽ tự dưng tôi nói ‘bả không phải vợ tôi’? Vả lại, cài giùm cái dây có cần gì phải là vợ chồng? Tôi nghiêng qua người bà tìm mối dây bên kia, nghe nồng nực mùi dầu cù là. Tôi nín thở cài khóa, tiếng kim loại ăn khớp kêu crắc xác nhận là tôi đã làm chu đáo một nhiệm vụ nhỏ, nhưng có thể trở thành lớn, nếu nói dại có trục trặc gì xảy ra. Nhưng máy bay cất cánh an toàn. Khi đèn báo hiệu cho phép cởi dây an toàn, tôi cởi cho mình, rồi tần ngần nghĩ đã cài cho bà, thì tôi cũng nên cởi cho bà.

    – Ê! Làm gì kỳ vậy, cha già mắc dịch!

    ‘Chát!’ Bàn tay tôi bị bắt quả tang đang thò sang lòng bà. Tôi vừa giận vừa xấu hổ, ức quá mà không dám gây sự lại. Thôi thì phải tự an ủi là bà chưa ngoác mồm tuôn ra một tràng xỉ vả nặng hơn nữa, và còn may là hành khách chung quanh coi bộ không ai chú ý tới lời ‘vu cáo’ trắng trợn kia. Tôi đành im lặng chịu trận cho tới khi nghe bà nói trổng:

    – Mắc đái thấy mụ nội. Bao giờ máy bay mới ghé đổ nước, cho hành khách đi đái không biết?

    Được dịp ‘đáp lễ’ sự lỗ mãng của bà bằng sự đàng hoàng và kẻ cả của mình, tôi chỉ giùm làm phước:

    – Toilette ở trước mặt kia kìa, bà.

    Bà ngơ ngác nhìn lên rồi ngơ ngác nhìn lại tôi:

    – ‘Toa với lết’. ‘Lết’ đi đâu cha nội? Tui mắc đái xón ra quần bây giờ nè. Chạy te không kịp, ở đó mà ‘lết’.

    Tôi bỗng nhận ra bên cạnh tôi là một người đàn bà, mặt thuôn dài, lưỡng quyền cao, khá đẹp, nhưng quê như một cục đất. Tôi hết giận:

    – Bà có biết đọc … xa tới đằng kia nổi không?

    – Chữ ta thì đánh vần được chớ, sao không? Mắc cái chữ Tây ôn dịch gì đâu. Mà biển gì kẻ chữ bằng con kiến!

    – Bà khỏi cần đọc chữ cũng được. Lên đó, thấy có cái cửa nào có vẽ hình ông Tây với bà Đầm, thì bà vào mà … đái.

    Bà vừa nhổm dậy đã bị sợi đai trì lại, la to:

    – Ối chu cha! Con mẹ đứa nào nó cột eo ếch tui, tế mồ tế mả nhà nó!

    Tôi im thin thít, không dám tự thú nhận ‘tội ác’ của mình, chỉ giúp bà mở khóa

dây. Giữa lúc không hề dám mong đợi, tôi lại được bà ban cho một nụ cười tươi rói, và một giọng ỏn ẻn:

    – Té ra hồi nãy chú tính cởi trói cho tui hả? Không biết đứa mắc dịch nào đi tầu đi xe mà còn phá.

    Rồi bà lảo đảo đi lên cầu tiêu, lâu lắm mới thấy trở lại:

    – Không thấy nhà cầu đâu hết. Chú giắt tui đi được hôn?

    Tôi tính nói ‘bảo đảm bà không kiếm ra cái cầu cá tra trên máy bay đâu’, nhưng lại im lặng hướng dẫn bà lên cầu tiêu, mở một cửa trống chỉ cho bà vào. Bà ngạc nhiên:

    – Thì hồi nẫy người ta cũng chỉ cho tui cái tủ kín bưng như vầy. Có cầu kiều mẹ gì đâu?

    Đã trót thì trét, tôi kéo bà vào hẳn bên trong, chỉ cho bà cách ngồi cầu, xé giấy, cách bấm nút xối cầu, rửa tay bằng xà bông, và thoa nước thơm, đủ lễ bộ. Để chắc ăn, tôi bảo bà làm ơn thực tập thử cái thủ tục quan trọng nhất là nhấn vào cái nút xối cầu. Bà vừa thò tay nhấn nút, tiếng cống hút rồ lên như cọp táp gà con, bà ôm chầm lấy tôi la:

    – Trời đất thiên địa ơi! Con gì nó rống quá trời!

    Khi tôi để bà ở lại và đi ra, có một một cậu Việt Nam đứng chờ, nhìn một cách hóm hỉnh nói nhỏ:

    – Ông bà tình ghê!

03 December 2017

Trái Tim Cổ và Tượng Voi Trắng,

Trái Tim Cổ và Tượng Voi Trắng

Anh nhất định quay về mảnh đất xưa
Dù ai nói nghiêng nói ngửa
Dù mảnh đất này có nằm trong bàn tay ai đi nữa
Anh cương quyết dành phần đời còn lại phục vụ quê hương
Sau bao nhiêu năm xứ người tận lực

Anh mang theo những thùng sách mới
Đã cẩn thận đặt mua
Cùng vài quyển do chính tay anh viết
Chưa kịp làm index
Quan trọng hơn
Trái tim anh đầy nhiệt huyết
Bằng chứng hùng hồn cho tình quê hương ngàn dặm ai chờ
Trong đám bạn tiễn anh 

   - Ừ đám bạn già cũng chưa cạn tình quê hương nhưng luôn ngờ vực
Có một người bạn thơ buột miệng
Trái tim anh còn nóng nhưng vẫn là trái tim cổ
Anh mỉm một nụ cười dễ thương như tự bao giờ
Trái tim cổ đem đấu giá có khi kiếm được nhiều tiền

Rồi anh bay đi
Như gió lộng trùng dương
Bạn bè già về hưu dành thời giờ thay con trông đàn cháu nhỏ
Quanh quẩn trong nhà hay bên chiếc computer cổ lỗ
Có rảnh rang chi tò mò những chuyện người đời

Bỗng tháng trước người bạn còn sót lại bên kia
E mail báo hai tin quan trọng về anh bạn mới về

Một là trái tim anh bây giờ trở thành đắt giá
Khá nhiều người trẻ đẹp tranh mua
Hai là công việc nghiên cứu của anh nhiều nơi ca tụng
Báo chí nêu danh
Anh lại khoe được thủ trưởng tặng một tượng voi trắng thật to
Anh long trọng đặt giữa phòng làm việc
Tượng voi trắng này được ngài Bộ Trưởng mua từ bên Thái
Cho thủ trưởng và thủ trưởng tặng anh

Người bạn thơ nghe được chuyện này lo lắng
Email anh một bài thơ ngắn
Khuyên anh cẩn tắc vô ưu
Trong đó có mấy câu
Mỹ nhân xưa sắc nước khuynh thành
Mỹ nhân nay bốc lửa ngực trần
Dễ thiêu rụi những kệ sách của anh
Và tượng voi trắng chỉ dấu mối đe dọa ngấm ngầm

Hôm qua chúng tôi được tin buồn anh chết
Trần truồng
Người bạn bên kia ngại ngùng cho biết
Không trang báo nào rọi soi chi tiết
Không dễ gì sự thật được tìm
Dù sự thật được đóng dấu tròn rất đỏ
Người bạn thơ trầm ngâm tư lự
Những trải nghiệm cuối đời thường khi không tốt đẹp như mơ

Lê Văn Bỉnh

Gìn vàng giữ ngọc cho tiếng Việt truyền thống tại hải ngoại

Gs. Đàm Trung Pháp

(Diễn văn chủ đề của tác giả trong Lễ Khai Giảng Khóa Huấn Luyện và Tu Nghiệp Sư Phạm các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California ngày 28 Tháng Bảy 2017 tại Little Saigon.)
Đau lòng phải giã biệt miền Nam khi Cộng quân miền Bắc xâm chiếm cuối Tháng Tư năm 1975, chúng ta mang theo được gì? Của cải, danh vọng, bà con thân thuộc, bạn bè thì không, nhưng chúng ta mang theo được văn hóa và ngôn ngữ Việt Nam truyền thống ra hải ngoại với chúng ta. Sau hơn 40 năm tị nạn tại hải ngoại, chúng ta vẫn duy trì được văn hóa và ngôn ngữ đáng trân quý ấy. Các truyền thống văn hóa Việt thể hiện qua các lễ lạc như Tết Nguyên Đán, Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương, Giỗ Hai Bà Trưng, Tết Trung Thu; các tập tục như quan, hôn, tang, tế, tinh thần tôn sư trọng đạo vẫn được thiết tha duy trì trong các cộng đồng Việt hải ngoại. Và tiếng Việt truyền thống – nơi lưu giữ cái linh hồn, cái tinh hoa, cái bản sắc, cái tình tự dân tộc thắm thiết của chúng ta – vẫn còn nguyên vẹn.

Tiếng Việt chúng ta mang theo là thứ tiếng Việt đẹp đẽ, thanh lịch, trong sáng. Đó là thứ tiếng Việt của Truyện Kiều mà học giả Phạm Quỳnh hãnh diện gọi là tiếng ta. Đó cũng là thứ tiếng Việt của Tự Lực Văn Đoàn, của Vũ Hoàng Chương, của Đinh Hùng, của các hệ thống giáo dục, văn học, báo chí, chính trị, kinh tế thời Việt Nam Cộng Hòa trước 1975.

Điều rất đáng lo ngại là ngày nay, trong khi tiếng Việt truyền thống được chúng ta gìn vàng giữ ngọc với niềm tự hào ở hải ngoại, thì ở quê nhà nó đang bị thoái hóa trầm trọng để phù hợp với lối sống vô liêm sỉ, thiếu đạo đức, mất hết tự ái dân tộc, gây ra bởi một chế độ phi nhân tàn bạo lấy súng đạn mà áp bức người dân bất hạnh.

Những đồng nghiệp tại trường Đại Học Sư Phạm Sài Gòn của tôi bị kẹt lại sau 30 Tháng Tư 1975 kể lại chuyện đau lòng đầu tiên của họ khi “bên thắng cuộc” cho một “cán bộ giáo dục” và đoàn tùy tùng đến “tiếp quản” ngôi trường khả kính đã đào tạo nhiều ngàn giáo sư trung học đầy đủ khả năng và tư cách để phục vụ nền giáo dục nhân bản và khai phóng của Việt Nam Cộng Hòa. Lối xưng hô thô lỗ và cách đối xử kiêu căng hằn học của họ làm các cựu nhân viên giảng huấn (từ giảng viên cho đến giáo sư thực thụ) choáng váng. Tất cả bị gọi bằng “anh” hay “chị” và tất cả bị gọi là “giáo viên.” Vị giáo sư khoa trưởng bị đẩy ra khỏi văn phòng làm việc; câu châm ngôn Lương Sư Hưng Quốc sơn bằng chữ lớn trên bức tường gần cổng trường bị một lớp sơn mới quệt lên trên xóa hết tung tích.

Sau hơn 40 năm thoái hóa, tiếng Việt bên quê nhà đã có thêm rất nhiều từ vựng mà chúng ta thấy thật “chướng tai” khi nghe nói và “gai mắt” khi thấy trong sách vở báo chí – với ý nghĩa chẳng trong sáng chút nào như được tuyên truyền. Từ vựng truyền thống đứng đắn chân phương bị thay thế bằng một thứ từ vựng ngô nghê, thô tục, cọc cằn, như nhà hộ sinh trở thành “xưởng đẻ”; nữ quân nhân trở thành “lính gái”; lạp xưởng trở thành“con sâu mỡ.”

Một số người thiện chí trong cộng đồng tị nạn chúng ta (như hai ông Đào Văn Bình và Trần Văn Giang) đã thu thập được khá nhiều từ vựng quái dị này và cảnh báo đồng hương hải ngoại. Tác giả Đào Văn Bình đã cho lên Internet cuốn Tự Điển Tiếng Việt Đổi Đời rất hữu ích cho giáo giới chúng ta muốn bảo vệ tiếng Việt truyền thống tinh tuyền tại hải ngoại. Đó là những từ vựng, từ ngữ đã nhiễm độc mà chúng ta phải tránh, không thể truyền bá trong cộng đồng hải ngoại, nhất là trong các lớp dạy tiếng Việt truyền thống từ mẫu giáo cho đến trung học và đại học. Đây là vài từ vựng và câu nói “đổi đời” tiêu biểu tôi tìm thấy trong TĐTVĐĐ: “động vật hoang dã” (dã thú), “lao động nữ” (nữ công nhân), “động não” (suy nghĩ), “vô tư” (thản nhiên), “anh muốn khẩn trương quản lý đời em” (anh muốn cưới em ngay), và “lối chụp hình tự sướng” (cách chụp hình selfie).

Mức nhiễm độc của tiếng Việt đổi đời ngày càng đáng sợ – nó đã tràn sang cả đại tác phẩm Truyện Kiều của dân tộc Việt. Một báo động đỏ thực sự! Truyện Kiều mà học giả Phạm Quỳnh – trong ngày giỗ cụ Nguyễn Du linh đình năm 1924 tại Hà Nội – đã tôn vinh với câu nói trước anh linh tiền nhân rằng “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn; tiếng ta còn, nước ta còn” đang bị phỉ báng và bức hại tại quê nhà. Khai pháo bởi ông kỹ sư cơ khí Đỗ Minh Xuân khi ông ta phổ biến cuốn sách có một tựa đề ngạo nghễ “Truyện Kiều Nguyễn Du với tiếng Việt hiện đại, phổ thông, đại chúng và trong sáng” trong một cuộc hội thảo về Truyện Kiều tổ chức cuối năm 2012 tại khu di tích Nguyễn Du ở huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. Trong “công trình” ấy, ông đã “sửa” khoảng 1,000 chỗ trong tổng số 3,524 câu thơ Truyện Kiều.

Tại sao ông kỹ sư cơ khí lại làm chuyện động trời như vậy? Đây là lý do tại sao ông quyết định sửa đại tác phẩm của thi hào Nguyễn Du: “Truyện Kiều không còn thịnh như trước, do rào cản điển tích, chữ Hán, từ cổ, từ địa phương – chữ nghĩa Truyện Kiều rườm rà, trùng lặp, không hay, thiếu logic, trái văn cảnh.” Một công việc quái đản xưa nay chưa thấy như vậy mà lại được “anh hùng lao động” Vũ Khiêu – một học giả từng làm viện trưởng Viện Xã Hội Học – khuyến khích và tán dương, với lời nói quả quyết rằng sách này “là một đóng góp đáng kể vào việc nghiên cứu Truyện Kiều.”

Còn nhớ xưa kia, vua Tự Đức rất giỏi văn thơ mà chỉ dám nhuận sắc vài chỗ không đáng kể trong Truyện Kiều rồi cho in nó thành “bản kinh” phổ biến trong dân gian. Chúng ta cùng xem vài thí dụ về nỗ lực sửa Truyện Kiều kỳ dị, lệch lạc, ngớ ngẩn, đoán mò, làm tối ý nghĩa của ông Đỗ Minh Xuân [dựa vào bài viết sắc bén có tựa đề “Cười té ghế hay đau thắt lòng với chữ sửa Truyện Kiều” (khuyết danh tác giả) đăng tải trên Đời Sống Pháp Luật Online ngày 28 Tháng Tư 2014]:“Lạ gì bỉ sắc tư phong” sửa thành “Mỗi người thứ có thứ không” [lời văn cục súc, quê mùa]. “Thời trân thức thức sẵn bày” sửa thành “Quả ngon thức thức xách tay” [một hành động thanh nhã, cao sang, dịu dàng trở thành một hành vi thô lỗ – như thể cô Kiều hái trái cây nhà mình, bỏ vào giỏ, rồi xách tay sang đưa cho Kim Trọng ăn]. “Chưa xong điều nghĩ đã dào mạch tương” sửa thành “Chưa xong điều nghĩ đã chào vừng dương” [chứng tỏ sự dốt nát, đoán mò, không hiểu mạch tương nghĩa là nước mắt và đã dào mạch tương nghĩa là nước mắt đã dào dạt ra].

Theo cái kiểu “sửa chữa” Truyện Kiều như hiện nay ở quê nhà thì chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ không còn Truyện Kiều, dẫn đến chuyện không còn tiếng ta nữa, rồi bước kế tiếp là không còn nước ta nữa!Thi hào Nguyễn Du và học giả Phạm Quỳnh nơi cửu tuyền làm sao tránh khỏi nỗi đoạn trường khi biết đến điều đau đớn này?

Bằng mọi giá, chúng ta phải biết rõ ranh giới giữa tiếng Việt truyền thống và tiếng Việt “đổi đời” tới mức thoái hóa bên quê nhà. Thứ tiếng Việt tồi tệ ấy không thể có chỗ đứng trong các lớp dạy tiếng Việt truyền thống tại hải ngoại ở mọi trình độ.

(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)

02 December 2017

Request to Remove Ho Chi Minh’s Statue at the Museum of Mimasaka City

Cộng đồng Người Việt tại Mỹ
yêu cầu gỡ bỏ tượng HCM khỏi bảo tàng viện Mimasaka City, Nhật bản

CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA HOA KỲ
The Vietnamese American Community of the USA
 6050 Dawson Blvd., Ste: A-B, Norcross, GA 30093
Websites: http://tienggoicongdan.com/
vacusa.wordpress.com
Email: md46usa@gmail.com, ntramy99@yahoo.com
TEL : (512) 800-7227, 404-409-8992
__________________________________________________________________

December 1st, 2017
To: The City of Mimasaka, Japan
Subject: Request to Remove Ho Chi Minh’s Statue at the Museum of Mimasaka City

Dear Mr. Hagiwara Seiji – Major of Mimasaka City
         Ms. Suzuki Etsuko – Chairwoman of the City Council
         All Members of the City Council of Mimasaka,

We learnt your city had recently received the statue of Ho Chi Minh as a special gift from the government of Vietnam. The statue is currently on display at your distinguished museum of Mimasaka City. At the ceremony that marked the 45th anniversary of establishing diplomatic relations with Vietnam, your city officials observed the statue as a symbol of friendship between the two peoples and the deep strategic partnership for peace and prosperity between the two countries. We respectfully argue that Ho Chi Minh statue is not a symbolic icon that represents the values your country are known for.  Here are a few facts about Ho Chi Minh and his atrocious crimes, we - the Vietnamese American people – earnestly ask for your consideration:

*        Ho Chi Minh’s, a communist agent, real name is Nguyen Sinh Cung. The name ''Ho Chi Minh'' and dozen other names are fake propaganda names he fabricated for himself to hide his real identify from the international authority.

*         After his Viet Minh force ascended to power on Sep 2, 1945 across most of North Vietnam, Ho Chi Minh (HCM) then arrested, imprisoned, and killed thousands of non-Communist nationalists and allies who had fought alongside him against the French, to monopolize Communist power in his China backed government.

*        HCM's Land Reform killed an estimated of 80,000 North Vietnamese peasants labelled as ''landlords'', actually many were either political opponents/dissidents, perceived as ''class enemies'' and demographic groups perceived unsupportive of the Communists. Those were people who didn't agree with HCM's collectivization and land/property confiscations. HCM later claimed the Land Reform he masterminded was a ''mistake'' that ''was undertaken by his overzealous, wrongful cadres and subordinates'' to avoid his responsibility over these atrocities - actually, HCM is the President of North Vietnam and no major decisions could be executed without his approval/order.

*         HCM, along with Le Duan and other warmongering top Communist party members  the North Vietnamese military campaign against South Vietnam, a free nation recognized by the United Nations. The unjust war had 4 million Vietnamese killed, civilians and combatants, destroyed the country, and culminated in Communist rule over the whole country until today. After the invasion, 2 million Boat People fled the country after the country unification; 50% of these poor refugees were perished on the high sea or in deep jungles.

*        Ho Chi Minh, the founder of Indochinese Communist Party (1930), is responsible for all miseries our people have been enduring for the last 80 years. He is no hero to the general populace of Vietnam, but only to the Communists who hold power and enjoy high privilege. Since the communist government was established in North Vietnam in 1954 and entire nation in 1975, there has been no freedom of speech, press, assembly or anything else except within the confines of Marxist-Leninist doctrine.

Since Japan is the country we respect most in Asia as the symbol of progress, humanity, and democracy, we are really surprised a personality like Ho Chi Minh or even his statue is welcome at the heart of your great City. Ho Chi Minh does not represent the true elite, leadership and culture of Vietnam; he is far from embracing the values that you are revered in Japan and the City of Mimasaka.

We would like you to take into consideration how hurtful the display of Ho’s statue is to millions of Vietnamese refugees who fled Vietnam after the fall of South Vietnam. Many refugees are now the citizens of Japan. It also hurts the feeling of tens of millions people in Vietnam who have been suffering from the Communist brutal rule. Many Vietnamese are still trying to flee from the country to escape the merciless policies and oppression of the Communist regime. We assume the display of Ho’s statue also hurts the Japanese citizens who embrace the values of democracy and freedom.

We hereby sincerely ask your council to thoroughly research the history of Vietnam and validate the true identity of Ho Chi Minh.  Your consideration to remove Ho Chi Minh’s statue from your City Museum is not just for our humble request, but for your children who would later question the knowledge and integrity of your decision today. No good society or community would display a symbol of death, destruction, and deceit like Ho Chi Minh in their museum!
Kind regards,


TraMy Nguyen
CEO President of the Vietnamese American Community of the USA

01 December 2017

Về NHÂN VĂN GIAI PHẨM

Nguyễn Đình Cống
Theo FB Nguyễn Đình Cống

Nhiều bạn trẻ nghe nói NHÂN VĂN GIAI PHẨM (NVGP), mà chưa có điều kiện hiểu rõ nó là cái gì. NVGP là một nỗi đau của các trí thức và văn nghệ sĩ cách nay đã trên 60 năm, là một vết đen trong việc đàn áp tư tưởng của nền chuyên chính vô sản.

Tôi xin viết 1 bài ngắn giúp các bạn tìm hiểu qua về nó. NHÂN VĂN là tên một tờ báo tư nhân do một số văn nghệ sĩ, trí thức lập ra vào giữa năm 1956, phát hành được 5 số thì bị cấm. GIAI PHẨM (GP) là tên tạp chi, có GP mùa xuân, GP mùa Thu, GP mùa Đông, phát hành từ tháng 1 đến tháng 12 năm 1956, mỗi GP có vài số. Trước đây ghép vào Nhân văn, Giai phẩm còn có thêm ĐẤT MỚI, nhưng dần dần Đất Mới bị bỏ qua. Đất Mới là tên một tạp chí của sinh viên vào cuối năm 1956, chỉ ra được 1 số. NVGP là một phong trào của văn nghệ sĩ và trí thức, nói lên nguyện vọng được tự do sáng tác, tự do thể hiện tình cảm con người, tự do tư tưởng và ngôn luận.

Những người đề xướng và có vai trò hàng đầu như là: Nguyễn Hữu Đang, Phan Khôi, Trương Tửu, Đào Duy Anh, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Trần Dần, Lê Đạt, Phùng Quán, Phùng Cung, Hữu Loan, Nguyễn Bính, Quang Dũng, Văn Cao, Xuân Sách, Thụy An…. Hai người bị kết án nặng nhất là ông Nguyễn Hữu Đang và bà Thụy An (xử án tháng 10/ 1960, kết án 15 năm tù).

Trước 1956, theo đường lối cách mạng, mọi sáng tác và hoạt động văn hóa văn nghệ đều phải chịu sự lãnh đạo của Đảng. Thực chất sự lãnh đạo này là bắt buộc các văn nghệ sĩ phải nghe theo, làm theo các chỉ thị, chịu sự kiểm soát độc đoán của các đảng viên phụ trách, trên cùng là Trường Chinh và Tố Hữu, dưới là các cán bộ tuyên giáo các cấp. Trong tác phẩm của ai đó, là văn thơ, nhạc họa hay lý luận phê bình nếu bị phát hiện dù chỉ một câu, một ý, một chi tiết nhỏ bị cho là vi phạm lập trường giai cấp vô sản, bị cho là sai với tính đảng thì không những tác phẩm mà tác giả xem như đã bị nhận xuống bùn đen vạn kiếp. Màu tím hoa sim với Hữu Loan, Tây tiến với Quang Dũng là các dẫn chứng. Tình trạng đó làm ngột ngạt một số trí thức và văn nghệ sĩ, nhưng vì còn chiến tranh chống Pháp nên nhiều người tạm chấp nhận, tam chịu đựng.

Năm 1956, ở Liên xô có việc Khơ rút sốp, Tổng bí thư Đảng CS kêu gọi chung sống hòa bình, mở rộng tự do dân chủ, đặc biệt là chống sùng bái cá nhân lãnh tụ, Trung quốc có phong trào Trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng, Việt Nam phát hiện sai lầm cải cách ruộng đất, Đảng Lao động kêu gọi mở rộng dân chủ. Một số trí thức và văn nghệ sĩ tưởng thời cơ đã đến để vận động cho dân chủ hóa và tự do sáng tác nên mới tập hợp nhau để hoạt động. Đầu tiên là một số văn nghệ sĩ trong quân đội viết kiến nghi, xin được tự do sáng tác, được để cho văn nghệ lãnh đạo văn nghệ. Kiến nghị không được chấp nhận. Viết bài thì báo nhà nước không đăng. Đã vậy thì vận động lập tờ báo tư nhân, lấy tên là Nhân Văn. Một số người có tên kể trên đã có nhiều kiến thức và kinh nghiệm trong việc làm báo tư nhân từ trước năm 1945, đặc biệt là Phan Khôi, một trí thức có tinh thần phản biện mạnh mẽ, đã lão luyện trong nghề báo. Hồi đó ở Hà Nội vẫn có một vài tờ báo tư nhân được tiếp tục hoạt động, mạnh nhất là nhật báo Thời Mới (sau sáp nhập với Báo Hà Nội thành tờ Hà Nội Mới). Trong thời gian ở Hà Nội chuẩn bị thi đại học tôi đã chứng kiến cảnh mọi người chờ đợi, hào hứng tiếp nhận báo Nhân Văn.

Ngày 9 tháng 12 năm 1956 Hồ Chí Minh ký sắc lệnh bãi bỏ quyền tự do báo chí. Ngày 15 tháng 12/ 1956, lệnh đóng cửa báo Nhân Văn (đang in số 6). Tờ báo bị cấm trong sự tiếc nuối của nhiều độc giả.

NVGP bị quy kết phạm vào các tội sau: 1 - Không tin vào Chủ nghĩa cộng sản. 2 - Phản đối chuyên chính vô sản, đòi dân chủ. 3 - Chống sùng bái cá nhân. 4 - Không tin vào tinh thần quốc tế vô sản, chống rập khuôn theo Liên xô, đề cao dân tộc. 5 - Chống sai lầm cải cách ruộng đất. 6 - Đòi văn nghệ sĩ được tự do sáng tác.

Sau khi NVGP bị cấm, bắt đầu một đợt học tập và phê phán trong hàng ngũ văn nghệ sĩ, trí thức và sinh viên. Tháng 2 năm 1957 Trường Chinh kêu gọi đập nát bọn NVGP. Tố Hữu là người trực tiếp chỉ đạo cuộc đấu tranh. Đây là một dịp tốt để cho một vài trí thức và văn nghệ sĩ tỏ lòng trung thành với Đảng. Họ có 3 loại cơ bản. Loại 1, hăng hái nhất, thường là những người tài năng có hạn, muốn tỏ ra tuyệt đối trung thành để được tiến thân. Loại 2, tuy có tài năng nhưng từ trước đến lúc đó chưa được Đảng tin yêu thật sự nên cố tỏ ra có lập trường giai cấp và tự giác theo Đảng, hy vọng được tin cậy hơn. Loại 3, tuy trong lòng thấy được chính nghĩa của NVGP, nhưng vì sợ uy quyền, vì lo cho miếng cơm manh áo mà phải phụ họa theo.

Những người của NVGP phẩm bị tù đầy, bị đàn áp, bị tước bỏ nhiều quyền của con người, quyền của công dân, ít nhất họ cũng bị cách chức, bị quản thúc, bị hạn chế về nhiều mặt và phải sống một quãng đời quá cơ cực. Đại đa số họ đều có nhân cách cao thượng, được những người tử tế tôn trọng. Từ sau 1986 một số người được phục hồi một cách lặng lẽ bằng việc được nhắc đến tên, các sáng tác được ghi tên thật. Những Phùng Quán, Hoàng Cầm, Trần Dần, Quang Dũng, Hữu Loan, Văn Cao v.v… lại được quần chúng yêu mến và tôn vinh. Nguyễn Hữu Đang và Thụy An mãn hạn tù. Thế nhưng Đảng và Chính quyền không có một lời chính thức nào minh oan cho họ. Phan Khôi chết trong tủi nhục năm 1959, gần đây được một số nhà nghiên cứu đề cao, tôn vinh là nhà văn hóa lớn. Nguyễn Hữu Đang ốm chết năm 2007 trong vòng tay bè bạn. Thụy An được đón ra khỏi tù như một bà hoàng.

Vào cuối đời, lúc sắp chết Tố Hữu có tỏ ra ân hận, nhưng cũng không dám công khai nhận lỗi lầm, mà chỉ tâm sự riêng với một vài người thân tín. Phùng Quán, gọi Tố Hữu là cậu ruột, kể chuyện sau: khi cậu đã nghỉ hưu Quán mới dám đến thăm, ra về được nghe tâm sự rằng cháu đã dại mà cậu cũng quá dại. Cậu còn đọc cho Quán nghe bài thơ vừa sáng tác:
Có anh bộ đội mua đồng hồ.
Thật giả không tường anh cứ lo
Mới hỏi cô bán hàng, cô tủm tỉm
Giả mà như thật, khó chi mô
Tên bài thơ, có thể đặt là “Anh bộ đội bị lừa”. Anh bộ đội và cả tác giả đều đã bị lừa. Một đời làm cách mạng, cuối cùng tỉnh ngộ ra “Giả mà như thật”. Đó là kết quả của tuyên truyền lừa dối. Đó là bi kịch của cuộc đời.

Vào cuối đời, nhiều người trước đây tích cực trong việc đánh NVGP cũng tỏ ra hối hận (như Nguyễn Đình Thi, Chính Hữu chẳng hạn). Cũng có một vài người không có sự hối hận thật sự, những sai sót trong các sách và bài viết của họ bị một số hậu thế vạch ra và phê bình nghiêm túc (như Nguyễn Lân, Phạm huy Thông chẳng hạn).

Nhân Văn Giai Phẩm nên được viết vào lịch sử để nhắc nhở hậu thế.

Nguyễn Đình Cống

30 November 2017

Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị y án 10 năm tù.

Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (áo đen) trong phiên xử phúc thẩm tại Nha Trang ngày 30/11/2017. Ảnh : TTXV /Tiến Minh via REUTERS
Cái gọi là tòa án nhân dân Nha Trang, bộ máy kềm kẹp của đảng CS, trong phiên phúc thẩm ngày hôm nay 30/11/2017, đã giữ nguyên bản án 10 năm tù áp đặt lên bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tức Mẹ Nấm.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, 38 tuổi, bị giam từ tháng 10/2016 cho đến tháng 6 /2017, bị kết án 10 năm tù trong phiên xử sơ thẩm, một vụ án bị giới nhân quyền gọi là hành động đàn áp tiếng nói phản biện chính quyền Việt Nam.

Theo AFP, phiên xử phúc thẩm ngày hôm nay diễn ra trong sự kiểm soát chặt chẽ của an ninh. Báo chí nước ngoài bị cấm dự khán.

Qua mạng xã hội, blogger « Mẹ Nấm » - « Nấm » là tên gọi ở nhà của một trong hai con của Như Quỳnh- tố cáo tình trạng ô nhiễm môi trường nhất là qua vụ Formosa xả thải ở miền trung và nạn «người bị câu lưu chết trong đồn công an».

Trả lời AFP, luật sư biện hộ Hà Huy Sơn thẩm định bán án 10 năm tù là «bất công, thiếu vô tư và không phù hợp với pháp luật».  (TTR tóm lược)

**

Tuyên bố của Đại biện lâm thời Hoa Kỳ tại Việt Nam Caryn McClelland về bản án phúc thẩm đối với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
Hà Nội, 30/11/2017 – Tôi quan ngại sâu sắc trước việc Toà án Việt Nam giữ nguyên bản án 10 năm tù đối với nhà hoạt động ôn hoà, được trao giải thưởng Phụ nữ can đảm quốc tế, blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (còn gọi là Mẹ Nấm) với cáo buộc mơ hồ “tuyên truyền chống nhà nước”.
Tất cả mọi người đều có các quyền tự do cơ bản như bày tỏ chính kiến, hội họp và lập hội một cách ôn hoà.
Bà Quỳnh là một trong sáu cá nhân, trong đó có bà Trần Thị Nga, đã bị kết án trong năm nay vì thực hiện các quyền này. Xu hướng gia tăng các vụ bắt bớ và xét xử với những bản án nặng dành cho những nhà hoạt động ôn hoà và sinh viên từ đầu năm 2016 rất đáng lo ngại.
Hoa Kỳ kêu gọi Việt Nam thả bà Quỳnh cũng như tất cả các tù nhân lương tâm khác ngay lập tức, và cho phép tất cả cá nhân ở Việt Nam bày tỏ quan điểm của họ và hội họp một cách tự do mà không lo sợ bị trả thù.
Chúng tôi cũng hối thúc chính phủ Việt Nam đảm bảo những hành động và luật pháp của mình nhất quán với những điều khoản về nhân quyền trong hiến pháp Việt Nam và những cam kết và nghĩa vụ quốc tế của mình.
(Hết thông cáo)