21 February 2017

Sau 30 năm, nghĩ về cuộc đổi mới lần thứ hai

TTR: Trang Dân Luận vừa đăng một bài viết có tựa đề "Báo Công An Nhân Dân tự chuyển hóa?" của tác giả Nguyễn An Dân, trong đó có đoạn viết:

Thế là thành trì cuối cùng trong việc chống tự diễn biến tự chuyển hóa, phản biện các vấn đề dân chủ lâu nay đã bắt đầu... chuyển hóa. Như chúng ta đã biết, tờ CAND là cơ quan ngôn luận của ngành công an nói chung và ngành an ninh nói riêng. Xưa nay tờ báo này luôn có nhiều bài viết phê bình, chỉ trích các quan điểm cải cách và dân chủ (từ trong đảng ra đến nhân dân), thế mà hôm nay cũng đã đăng 1 bài viết thúc đẩy "đổi mới 2".

Mong rằng suy nghĩ trên đây cho rằng "thành trì cuối cùng" che chở cho Đảng CS đang tự chuyển hóa không phải là một kỳ vọng hão huyền. Trong bài viết đăng trên Trang An Ninh online và được đăng lại dưới đây, tác giả Lê Kiên Thành phân tích: "Ngày xưa, chúng ta đổi mới vì hiểu rằng đói nữa thì đổ. Giờ thì nếu những người có chức có quyền giàu lên nữa thì đất nước này sẽ đổ".

Nhu cầu đổi mới xưa và nay có nhiều khác biệt nhưng rõ ràng cứu cánh chỉ có một: Cứu chế độ. Nhưng không sao, bởi vì những cuộc đổi mới ở Liên Xô cách nay gần 30 năm cũng có cùng một cứu cánh: Cứu chế độ. Một khi cơn lốc kéo tới thì chỉ có trời mới biết được một ngôi nhà đã bị mối mọt xông rỗng còn đứng vững được hay không.

Xét cho cùng thì thông biến vẫn có nhiều cơ may để tự tồn hơn là ngồi đó để bị cột kèo đập xuống đầu cổ một khi trời đất nổi cuồng phong và nhà sập!. 

TTR xin đăng tải toàn bài viết mà tác giả, một đảng viên gà nòi, suy nghĩ về nguy cơ sụp đổ của chế độ hiện nay. Hẳn nhiên bài viết phải là tiếng nói chung của một thành phần quan trọng trong đảng CSVN, một thành phần tuy vẫn còn nặng lòng với đảng của họ, nhưng còn biểu lộ một tình cảm nào đó đối với đất nước.

* *
*

Sau 30 năm, nghĩ về cuộc đổi mới lần thứ hai 
Nhưng đáng buồn là, trong khi nhiều nước CNTB (Chủ nghĩa tư bản) đang tự hoàn thiện mình và thay đổi được những gì vốn thuộc về bản chất xấu xí nhất của họ, thì đất nước chúng ta giờ lại đang giữ trong lòng mình những gì xấu xí nhất của CNTB trước đây, cộng hưởng với những tiêu cực do định hướng XHCN chưa rõ ràng đưa lại.
TS Lê Kiên Thành

1-3-1987 có lẽ là ngày không thể quên được trong ký ức của nhiều người dân Việt Nam thế hệ chúng tôi, đó là ngày mà chính phủ chính thức tiến hành giải thể các trạm kiểm soát hàng hoá trên các tuyến đường nhằm thúc đẩy lưu thông hàng hoá.

Thế hệ chúng tôi, những đứa trẻ sinh ra và trưởng thành trong thời bao cấp lần đầu tiên có khái niệm về thị trường, về một nền kinh tế hàng hoá thực sự.

Dù mệnh lệnh Đổi mới đã được Đảng và Chính phủ phát đi năm 1986, thì ngày mà mệnh lệnh đó chính thức trở thành thực tiễn cuộc sống với tôi vẫn có ý nghĩa vô cùng đặc biệt. 30 năm sau sự kiện đổi mới đó, tôi mơ ước rằng, tôi sẽ được chứng kiến cuộc đổi mới lần thứ hai của đất nước trước khi quá muộn, với cả cá nhân tôi và với cả dân tộc này.

Có rất nhiều các học giả, các nhà nghiên cứu, các chuyên gia kinh tế đã đặt vấn đề về cuộc đổi mới lần 2 trong năm qua dưới góc nhìn khoa học, tôi chỉ xin phép được nói, với tiếng nói của một Đảng viên tha thiết với Đảng và tha thiết với dân tộc này.

Năm 1986, sau nhiều năm trời sống trong thời kỳ bao cấp, đứng trước sự sụp đổ hàng loạt của hệ thống XHCN trên thế giới, người Việt Nam chúng ta từ trên xuống dưới hiểu rằng, đổi mới là mệnh lệnh, là điều không thể tránh.

Nói về cuộc đổi mới năm 1986, tôi cho rằng, nếu cắt nghĩa một cách đầy đủ, một cách sâu xa, thì thực ra những việc chúng ta làm không phải là đổi mới; Chúng không sáng tạo ra một cái mới và nhờ cái mới đó mà thay đổi vận mệnh của mỗi chúng ta nói riêng và của dân tộc nói chung.

Cái chúng ta làm 30 năm trước là tự cho phép mình làm những điều mà vì lý do gì đó mình đã không dám làm, vì lý do gì đó, mình đã tự cấm đoán mình.

Ví dụ khi đổi mới, chúng ta trao lại ruộng đất cho nông dân tự canh tác: việc đó không phải là mới, đó chỉ là việc chúng ta không làm trong thời gian dài và giờ quay lại làm nó.

Khi đổi mới, chúng ta cho phép tự do giao thương: việc đó cũng là việc vốn đã tồn tại trên đất nước này cả nghìn đời.

Dù ai cũng hiểu là không thể khác, nhưng đó là quyết định vô cùng can đảm của những người lãnh đạo.

Việt Nam là nước xuất khẩu lương thực nhất nhì thế giới, nhưng có tới 70% người Việt là nông dân và đang nghèo.

Năm đó, khi thực hiện những cải cách về kinh tế, chúng ta đã tạo ra nền kinh tế thị trường, xu hướng tất yếu của một xã hội vận động. Nhưng vấn đề là kinh tế thị trường ấy động chạm đến những lý thuyết cốt lõi mà chúng ta đã lựa chọn cho con đường đi của đất nước.

Lúc nền kinh tế thị trường ra đời, có những người băn khoăn về chuyện đổi mới đã nhắc lại câu nói của Mac: “Chủ nghĩa tư hữu hàng ngày hàng giờ đẻ ra CNTB”. Hiểu theo cách đó, thì thừa nhận kinh tế thị trường và cho phép nó tồn tại cũng có nghĩa là chúng ta cho phép sự tư hữu, nghĩa là cho phép CNTB hàng ngày hàng giờ nảy sinh trong lòng đất nước XHCN này.

Vượt qua những nghi ngại, việc đất nước thay da đổi thịt từng ngày, từng giờ đã chứng tỏ rằng cuộc đổi mới 30 năm trước là đúng đắn.

Rất nhanh sau đó, chúng ta thoát khỏi nạn đói và trở thành nước xuất khẩu gạo lớn thứ 2 thế giới. Nền kinh tế khởi sắc, tăng trưởng vượt bậc. Và chúng ta đã thoát khỏi nguy cơ hiển hiện của sự sụp đổ sau những bài học từ Liên Xô và Đông Âu.

30 năm sau đổi mới, không thể không thừa nhận những gì mà chúng ta đã cùng nhau đạt được, nhưng cũng không thể không thẳng thắn và sòng phẳng nói rằng, đây là thời điểm mà chúng ta phải nghiêm túc nghĩ về cuộc đổi mới lần thứ 2 - và cuộc đổi mới này - giống như 30 năm trước cũng sẽ phải là mệnh lệnh!

Cái được mà kinh tế thị trường (KTTT) mang lại đã rõ, nhưng mặt trái của nó cũng khốc liệt không kém.

Khi đổi mới, Đảng và Nhà nước đặt mục tiêu về một nền KTTT định hướng XHCN. Với định hướng đó, chúng ta tìm cách phát triển các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) và định hướng nó trở thành mục tiêu chủ đạo của nền kinh tế.

Nhưng qua năm tháng, thay vì biến thành trụ cột, thì chính những DNNN này lại đã và đang trở thành khối ung nhọt đáng sợ nhất cuả nền kinh tế, nơi mà thất thoát, lãng phí, sự tha hóa và tham ô đều là lớn nhất.

Thay vì trở thành trụ cột, DNNN lại là gánh nặng khủng khiếp của nền kinh tế và làm nền KTTT của chúng ta bị méo mó, biến dạng vì tư duy kinh tế độc quyền, không lành mạnh.

Ngoài sự méo mó đó, chúng ta cũng đối mặt với sự bất công, bất bình đẳng, sự chênh lệch giàu nghèo trong xã hội ngày càng lớn,  mà đó vốn là những điều thuộc về lý tưởng của chúng ta, là lời hứa của Đảng và Nhà nước với nhân dân.

Giờ nước ta đang là nước xuất khẩu lương thực nhất nhì thế giới, nhưng người nông dân lại là những người khổ nhất trong xã hội này, đó là điều không công bằng. Việc 70% người Việt Nam là nông dân và đang nghèo hơn phần còn lại là không công bằng; việc con em của 70% này không được tiếp cận với nền giáo dục tốt nhất, không được hưởng thụ sự chăm sóc y tế đầy đủ nhất, chính là không công bằng.

Thế hệ chúng tôi ngày xưa, dù học ở nông thôn hay ở thành thị, thì sự chênh lệch cũng không đáng kể. Nhưng giờ cứ nhìn cách mà những đứa trẻ thành phố được thừa hưởng nền giáo dục, tôi hiểu rằng có ít vô cùng những cơ hội để những đứa trẻ nông thôn có thể cạnh tranh được với những đứa trẻ thành phố khi chúng trưởng thành. Đó là điều vô cùng không công bằng.

Chúng ta cũng phải đối mặt với sự không dân chủ thể hiện trong rất nhiều vấn đề: Như việc những cán bộ phường, xã không do người dân trực tiếp bầu ra, trực tiếp lựa chọn, mà những cán bộ đó là những người ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống thường nhật của họ; ở nhiều nơi trên đất nước này, công lý đang không thuộc về những người có lẽ phải, mà thuộc về những người có tiền, có quyền.

Cho đến giờ chúng ta mới đang xem xét dự án Luật Biểu tình. Luật Biểu tình đã bị lỗi hẹn tại các kỳ họp Quốc hội từ lần này sang lần khác.

Sẽ là không quá nếu chúng ta nói rằng, dù đã có những thay đổi về kinh tế, nhưng chúng ta đang tồn tại nhiều vấn đề về công bằng, dân chủ, văn minh.

Như tôi đã nói ở trên, cuộc đổi mới năm 1986 về bản chất là vượt qua nỗi sợ hãi của chính chúng ta, để chúng ta dám làm những điều mà chúng ta vì sợ hãi mà đã ngăn cấm. Ví dụ năm 1986, nếu trong 10 điều chúng ta sợ hãi, có lẽ chúng ta đã bỏ được 4 điều. Chỉ bỏ được 4 điều đó thôi, thì nó đã tạo ra sự thay đổi đáng kinh ngạc trong những năm tiếp theo.

Nhưng có một vấn đề nảy sinh là sau 30 năm, chúng ta bỏ được 4 điều, nhưng xã hội chúng ta lại nảy sinh ra 10 điều mới khác cộng với 6 điều của cái cũ mà lẽ ra chúng ta nên làm nhưng chưa dám làm, nó khiến cho vấn đề của chúng ta hôm nay không kém trầm trọng, không kém thách thức hơn 30 năm trước. Thậm chí, có những vấn đề còn phức tạp hơn 30 năm trước.

Vì sao thách thức hơn?

Vì năm đó khi chúng ta đổi mới, đó là lúc Đảng, Chính phủ và nhân dân cùng đồng lòng. Khi đó xuất phát điểm của chúng ta thấp hơn bây giờ rất nhiều, nhưng chúng ta trong sáng hơn bây giờ rất nhiều.

Ngày xưa xã hội chúng ta không nhiều tật xấu như bây giờ, không nhiều tệ nạn như bây giờ. Ngày xưa, chúng ta đổi mới vì hiểu rằng đói nữa thì đổ. Giờ thì nếu những người có chức có quyền giàu lên nữa thì đất nước này sẽ đổ. Đó là những nghịch lý mà chúng ta đang phải đối mặt bây giờ.

Năm xưa, chúng ta e ngại KTTT vì lo sợ KTTT sẽ kéo theo đó những mặt xấu nhất của CNTB vào đất nước của chúng ta. Nhưng đáng buồn là, trong khi nhiều nước CNTB đang tự hoàn thiện mình và thay đổi được những gì vốn thuộc về bản chất xấu xí nhất của họ, thì đất nước chúng ta giờ lại đang giữ trong lòng mình những gì xấu xí nhất của CNTB trước đây, cộng hưởng với những tiêu cực do định hướng XHCN chưa rõ ràng đưa lại.

Đó vừa là lý do chúng ta phải đổi mới, nhưng cũng đồng thời là những thứ sẽ thách thức chúng ta nếu muốn đổi mới lần 2.

Khi tôi hình dung về cuộc đổi mới lần 2, tôi vẫn luôn tự hỏi một điều: ai sẽ là người khởi xướng và lãnh trách nhiệm lãnh đạo cuộc đổi mới lần 2, nếu cuộc đổi mới này diễn ra trong thời gian tới?

Trong cuộc đổi mới năm 1986, người khởi xướng chính là những người lãnh đạo. Họ kêu gọi đổi mới vì sự bức thiết của xã hội và vì sự trong sáng, không mưu cầu lợi ích cá nhân của bản thân họ.

Nhưng đến hôm nay, chính một bộ phận trong lực lượng này có lẽ sẽ không sẵn sàng cho đổi mới nữa, vì với những cơ chế đang tồn tại này, nhờ sự bất cập của họ mà họ đã có trong tay rất nhiều lợi ích. Và tôi e rằng họ chính là những người sẽ ngăn cản đổi mới, vì đổi mới sẽ khiến cho nhóm lợi ích của họ bị thiệt thòi. Đổi mới sẽ khiến những lợi ích mà họ có được nhờ những kẽ hở của xã hội sẽ vì thế mà mất đi.

Đổi mới lần này, chúng ta sẽ phải đứng về một phía chống lại 1/3 chúng ta, mà 1/3 này là những người vừa có tiền vừa có quyền, những người đang được hưởng lợi từ cơ chế quản lý hiện giờ. Vì lẽ đó, lực lượng hưởng ứng tích cực cuộc đổi mới lần 2, tôi tin là sẽ ít hơn 30 năm trước, sẽ khó khăn hơn 30 năm trước, nhưng bằng cách này hay cách khác, họ sẽ được ủng hộ.

Cuộc đổi mới lần 2 tuy cực kỳ khó khăn, phức tạp, nhưng tôi vẫn hy vọng rằng, chúng ta sẽ thực hiện được cuộc đổi mới ấy, như nguyện vọng của tất cả những người yêu nước và tha thiết mong đất nước này lớn mạnh. Và nếu có cơ hội, một Đảng viên như tôi, cũng mong được góp hết sức mình vào cuộc đổi mới ấy, với bất kể thách thức nào!

Tiến sĩ Lê Kiên Thành

** TS Lê Kiên Thành là một trong những người con của cố Tổng bí thư Lê Duẩn. Việc báo Công An Nhân Dân đăng bài này của ông cũng không có gì lạ, vì một người em của ông là thiếu tướng Lê Kiên Trung cũng đang là tổng cục phó tổng cục an ninh II (an ninh bảo vệ đảng).

Bài viết của ông Thành không biết có phải là biểu hiện sinh hoạt dân chủ nội bộ trong ĐCS được nới rộng hay đây thực sự là màn mở đầu một cuộc chiến mới giữa hai nhóm chóp bu bảo thủ và thức thời của đảng này. (TTR)

Phù Vân, thơ

Phù Vân

Có hoa nào nở mà chẳng tàn
Mây trời vừa tụ lại mau tan
Bình minh mới rực, hoàng hôn đến
Hạ vàng mới đó lại thu sang!

Bốn mùa luân chuyển tàn năm tháng
Đầu thôi xanh tóc hết xuân đời
Mấy cuộc chia xa sầu cách biệt
Giữa cõi phù du mãi đổi dời!

Một mùa yêu dấu cũng qua mau
Để lại lòng nhau những trái sầu
Tất cả mờ theo đường gió bụi
Kỷ niệm  còn đây  những vết đau.

Rõ cõi trần gian lắm lụy phiền
Lao xao chen lấn chẳng bình yên
Cái danh cái lợi toàn hư ảo
Một bể trầm luân thật hão huyền!

Cười nghiêng đổ rượu khoe màu áo
Phút chốc lệ buồn chuyện đổi ngôi
Hoá ra như chỉ tuồng sân khấu
Chẳng có vui chi, nỗi ngậm ngùi!

Thôi thì thôi chỉ là phù vân
Nữa đời đã hết những ngày xuân
Mất chi thôi cũng đừng luyến tiếc!
Tinh hồn!- lắng đọng tiếng chuông ngân!

19-9-2016
Hàn Thiên Lương

Chia buồn

19 February 2017

Kêu gọi toàn dân xuống đường cứu nước ngày 5 tháng 3, 2017

Hiệu triệu của LM Nguyễn Văn Lý

Kính thưa Quốc Dân Đồng Bào Việt Nam trong và ngoài Nước !

I. Đại thảm họa của Tổ Quốc và Dân tộc Việt hiện nay 2017: 

Tổ Quốc Việt Nam chúng ta đang suy vong và Dân Tộc Việt chúng ta đang nguy cơ bị diệt chủng bởi Tàu Cộng. Nguy cơ mất Nước và sự tàn lụi của giòng giống Lạc Hồng là hoàn toàn có thật, chắc chắn đang đến rất gần, ngày càng lộ rõ, không phải xa vời nữa, do giặc ngoại xâm và giặc nội xâm!

Giặc ngoại xâm của Dân Tộc chúng ta hôm nay chính là Ác Cộng Hán Tàu, không chỉ muốn Hán hóa Việt Nam, mà còn mưu đồ tiêu diệt Dân Việt như họ đã và đang làm ở Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông từ 60 năm qua! Các Dân từ bao đời sinh sống yên ổn ở 3 nơi ấy đều đã và đang bị diệt chủng và người Hoa Hán đã và đang định cư thay dần vào.

Giặc nội xâm là 1 số phần tử trong bộ máy cầm quyền đã và đang công khai xích cùm mọi quyền tự do dân chủ của Toàn Dân Việt suốt hơn 70 năm qua, dưới cùm nô lệ Mao Cộng, nhất là đang tiếp tục làm tay sai cho giặc ngoại xâm, biến Việt Nam thành Khu Hán Thuộc của Tàu Cộng.

Thật xấu hổ: Cho đến nay đã có 740 người Việt bị bắt tại Nhật vì trộm cắp

Ba người Việt bị bắt tại Nhật vì trộm cắp

Hôm 27/1, ba thanh niên Việt Nam đã bị cảnh sát Nhật bắt giữ với cáo buộc trộm cắp tài sản.

Theo báo chí Nhật Bản, cảnh sát ở Nakano đã bắt giữ ba thanh niên quốc tịch Việt Nam vì có hành vi trộm cắp tài sản. Nghi can được cho là Nguyễn Hồng Hiệp, 20 tuổi, khai nhận là sinh viên, cùng với hai người nữa đã bị bắt quả tang khi đang thực hiện hành vi tại một cửa hàng ở Tokyo.

Tại cơ quan cảnh sát, Hiệp và đồng bọn bị cáo buộc thực hiện ba vụ trộm cắp tài sản vào tháng 11/2016, tháng trước và lần bắt quả tang vào ngày 27/1 mới đây, với 220 sản phẩm gồm son và các mặt hàng mỹ phẩm, tổng trị giá hơn 210.000 Yen (khoảng 42 triệu VND).

Nhà chức trách ở Nakano và Nerima đã phối hợp điều tra sau khi được trình báo về những vụ mất cắp xảy ra tại cửa hàng thuốc và mỹ phẩm này. Ba nghi can phủ nhận cáo buộc nói trên, song cảnh sát đã đưa ra những bằng chứng cụ thể cho thấy Hiệp và đồng bọn có liên quan đến những vụ mất cắp.

Từ 2014 đến nay, số người Việt Nam bị bắt tại Nhật vì hành vi trộm cắp tài sản là 740 người.

(Theo Vietnam Net)

17 February 2017

Hoa Biển, tranh A.C.La


Hoa Biển
Oil on canvas
12x16 inch (30.5x40.5 cm), 
by A.C.La Nguyễn Thế Vĩnh

Dắt Lợn Qua Đường, thơ

 Dạo:
     Nửa đời mỏi mệt,
     Lê lết lang thang,
    Tỉnh giấc kê vàng,
    Xuân sang đất lạ.

**

      Dắt Lợn Qua Đường

     Chiều mơ dắt lợn qua đường,
Tưởng chừng trở lại quê hương năm nào.
     Gập ghềnh chân thấp chân cao,
Lợn lon ton bước, người nao nao sầu.
     Gió hoang đổi dạng thay màu,
Hung hăng ép lá xướng câu tuyệt tình.
     Người vờ câm điếc làm thinh,
Cơn đau xé ruột chỉ mình mình hay.
     Bần thần đứng ngóng mây bay,
Mây tan mấy bận, mắt cay bấy lần.
     La cà mỏi gối chồn chân,
Ngõ về chốn cũ thoạt gần thoạt xa.
     Lui cui dọ lối quê nhà,
Xương khô lấp nẻo, hồn ma cản đường.
     Quơ tay ghì nhánh tà dương,
Nghe như muối xát vết thương trong lòng.

                         **

     Thẫn thờ dắt lợn ra sông,
Cây khô, bến vắng, đò không tay chèo.
     Một rừng sóng nhỏ đói meo,
Dựa hơi gió đẩy đám bèo ngược xuôi.
     Trên dòng nước đục nổi trôi,
Cánh xơ xác rã, cánh tơi tả rời.
     Bập bềnh dắt díu ra khơi,
Cầu mong chóng được đến nơi an bình.
     Ngờ đâu cuối chặng linh đinh,
Xác người, xác cá chết sình nằm phơi.
     Mênh mông oán khí ngập trời,
Giọt mưa uất hận thầm rơi lối mòn.

                         **

     Ngù ngờ dắt lợn lên non,
Nào hay cảnh cũ chẳng còn như xưa.
     Núi mòn, đất lở, cây thưa,
Bàn tay phá hoại chẳng chừa nơi nao.
     Tai nghe lũ Chệt ồn ào,
Biết Cao nguyên đã lọt vào ngoại bang.
     Ung dung giặc Bắc ùa sang,
Dần dà nuốt trọn mảnh giang san này.
     Vô tình người có nào hay,
Mình lưu vong tại chính ngay quê mình.
     Vọng về tiếng khóc u linh,
Nổi chìm giữa tiếng âm binh cợt cười.

                         **

     Hoang mang dắt lợn tìm người,
Nắng chai màu áo, mưa tơi dấu giày.
     Khật khừ nửa tỉnh nửa say,
Nghe bao ước vọng trên tay mỏn dần.
     Nhọc công thăm hỏi xa gần,
Non sông khác chủ, người thân chốn nào.
     Phố phường thú dữ lao xao,
Vực sâu vẳng tiếng kêu gào đắng cay.
     Trời chiều thoảng chút heo may,
Cỏ đuôi chồn đã phất đầy ruộng nương.
     Ngoái đầu trông lại quê hương,
Tang thương xóm cũ, thê lương bóng già.

                         **

      Tàn mơ, dắt lợn về nhà,
Giương đôi mắt lệch xót xa nhìn đời.
     Chợt nghe pháo nổ vang trời,
Hình như Tết lại đến nơi quê người.
         
           Trần Văn Lương
             Cali, 2/2017

Không thể lãng quên!

Hà Văn Thịnh

Trước hết, phải nói rằng, việc dẹp bỏ hận thù trong quá khứ để làm lại – bắt đầu mở ra những điều tốt đẹp giữa 2 dân tộc, 2 chính quyền sau chiến tranh, luôn là điều nên làm, phải làm…

Tuy nhiên, trong cuộc đời này, không có cái gì không kèm theo điều kiện dẫu mỗi chúng ta có muốn diễn đạt những thăng trầm bằng cách nào đi nữa.

Điều kiện tiên quyết để 2 quốc gia “khép lại quá khứ” làm “tan sương đầu ngõ” rồi sau đó, “vén mây giữa trời” là trả lại sự TOÀN VẸN về LÃNH THỔ, không tiếp tục gieo rắc hận thù; và, phía gây ra chiến tranh phải thực sự hành động để phần nào đó chuộc lại lỗi lầm, đền bù (không bao giờ đủ) cho phía bên kia những mất mát, đớn đau…

Đó là những điều kiện nhất thiết phải có để chúng ta có thể “bước qua” những thù hận sau 2 cuộc chiến tranh với Pháp và Mỹ. Đây cũng là những căn nguyên để lý giải vì sao Dân tộc Việt Nam chưa – KHÔNG THỂ bước qua nỗi đau, KHÔNG ĐƯỢC PHÉP quên đi mối hận, KHÔNG CÓ QUYỀN giả mù, gắng điếc trước cuộc chiến tranh DÃ MAN NHẤT, PHI LÝ NHẤT, HÈN HẠ NHẤT trong lịch sử loài người: Cuộc chiến tranh Xâm lược Việt Nam của Trung Cộng ngày 17 tháng 2 năm 1979.

Thứ nhất, tại sao nói đây là cuộc chiến hèn hạ, bẩn thỉu, nhớp nhơ? Xin trả lời, trong lịch sử loài người, chưa bao giờ có chuyện dối trá, đểu cáng tận cùng như những người cộng sản TQ. Một mặt, họ xoen xoét nói về cái gọi là “tinh thần quốc tế cộng sản”; về cái sự cùng chung “lý tưởng”, chung cái bàn thờ là chủ nghĩa Marx – Lénine nhưng mặt khác, họ đã trả thù “đồng chí” bằng sự dã man, tàn bạo nhất.

Thứ hai, cái gọi là “dạy cho VN một bài học”, thật ra chỉ để che đậy dã tâm có từ lâu: Thực chất, cuộc chiến tranh 1979 chỉ là sự TIẾP TỤC của cuộc chiến tranh xâm lược ngày 19.1.1974 – Trung Cộng xâm chiếm toàn bộ Hoàng Sa của VN.

Thứ ba, VN vừa trải qua cuộc chiến tranh 30 năm (1945-1975), ít nhất 5 triệu người đã chết, thiệt hại về vật chất không thể đong đếm do bị kéo lùi 30 năm so với đà đi lên của nhân loại – y như một người bị lâm bệnh nặng suốt ba thập kỷ; ấy vậy mà, CS TQ vẫn xông vào đánh, giết cho bằng được một người sức tàn, lực kiệt – chứng tỏ sự táng tận lương tâm của một kẻ mà không ngôn ngữ nào có thể diễn đạt nổi.

Thứ tư, sự dã man tột cùng của những kẻ độc ác khôn cùng được thể hiện xuyên suốt cuộc chiến tranh: Giết thường dân bằng gậy, bằng cuốc với lý do “tiết kiệm đạn” nhưng thật ra là để thỏa mãn thú tính thích giết người; khi rút quân còn vứt xác người xuống giếng, để làm cho người Việt không có nước sạch để dùng…, là những hành động chỉ bộc lộ ở những kẻ có tâm địa tiểu nhân hèn hạ.

Thứ năm, về nguyên tắc, giặc Tàu tuyên bố rút hết quân, chấm dứt chiến tranh vào ngày 16.3.1979 nhưng, trên thực tế, cuộc chiến vẫn dai dẳng cho đến tận năm 1989 – mà đỉnh cao của sự tráo trở, tàn bạo là cuộc chiến tranh được tiếp diễn trên biển: Đánh chiếm gần một nửa số đảo quan trọng của VN thuộc quần đảo Trường Sa (trong đó có Gạc Ma) ngày 14.3.1988.

Thứ sáu, cũng là điều quan trọng nhất: Cuộc chiến tranh Trung – Việt bắt đầu từ năm 1974, bùng nổ dữ dội năm 1979, biến thái bằng sự càn rỡ, ngang ngược năm 1988; vẫn ĐANG TIẾP DIỄN bởi, cho đến nay, những phần lãnh thổ của VN bị TQ đánh cướp vẫn đang bị chà đạp dưới gót giày của kẻ xâm lược!

Nói một cách khác: 100 triệu người dân Việt không thể nào cho qua, bước qua thù hận, chừng nào Hoàng Sa, Trường Sa vẫn tiếp tục bị TQ giày xéo.

Gần ba thập kỷ qua – kể từ Hội nghị Thành Đô (ngày 3 và 4 tháng 9.1990), đã có không ít lần lãnh đạo hai nước nói nhiều, nói không hề ngượng ngùng về “tình hữu nghị đặc biệt” về “16 chữ vàng” nhằm khỏa lấp những mưu toan quyền lực… Thế nhưng, không một người dân có lương tri nào không biết Trung Cộng chưa bao giờ - không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính Việt Nam bằng mọi cách, dưới mọi dạng hình tinh vi, thâm hiểm nhất. Đây là điều không thể chối cãi vì, không một ai có thể chấp nhận một người “bạn” khi kẻ đó cướp đất nhà mình, bức hại vợ con mình, đang lăm le chiếm hết những gì còn lại của mình!

Mỗi người dân Việt nam không được phép quên: Cuộc chiến tranh để bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Dân tộc bắt đầu từ ngày 19.12.1946 vẫn đang tiếp diễn bởi vì những vùng đất bị kẻ thù xâm chiếm vẫn chưa thể đòi lại được!

Nhắm mắt, làm ngơ trước thực tại cay đắng đó là có tội với Tổ tiên, tự sỉ nhục chính mình!

Huế, 03:05 ngày 17.2.2017
Nguồn & Link: Dân Luận

15 February 2017

Tin rút ngắn đáng chú ý

Nghi phạm giết Kim Jong Nam bị bắt ở Sân bay Quốc tế Kuala Lumpur.

Một phụ nữ mang giấy thông hành Việt Nam bị bắt vì bị tình nghi ám sát ông Kim Jong Nam, anh trai cùng cha khác mẹ của nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên, Kim Jong Un. Theo tin từ nhà chức trách Malaysia.

Cảnh sát Hoàng gia Malaysia nói hôm 15/2 rằng người phụ nữ đã bị giữ lại tại Nhà ga số 2 của Sân bay Quốc tế Kuala Lumpur và cô ta mang các giấy thông hành của Việt Nam. Theo các giấy tờ này, danh tính của cô là Doan Thi Huong, sinh ngày 31/5/1988 ở Nam Định.

Người đứng đầu ngành cảnh sát Malaysia Khalid Abu Baka nói Doan Thi Huong bị bắt vào sáng thứ Tư (15/2), hai ngày sau vụ ám sát ông Kim Jong Nam. Trong một tuyên bố, Khalid cho biết nghi phạm đã “được nhận dạng chắc chắn từ hình ảnh camera an ninh tại sân bay và chỉ có một mình vào thời điểm bị bắt”.

Ông Kim Jong Nam từng được coi là người thừa kế để lãnh đạo Bắc Triều Tiên, nhưng không thành. Sau khi ông bị phát hiện khi tìm cách nhập cảnh vào Nhật Bản bằng hộ chiếu giả vào năm 2001, với mục đích là đi thăm Disneyland, khiến Kim Jong Il phật ý. Kể từ đó, Kim Jong Nam sống lưu vong, chính yếu ở Macau. Kim J. Nam là anh em cùng cha khác mẹ với Kim J. Un, chúa tể Bắc Triều Tiên hiện nay.


**

Cộng sản Việt nam đàn áp dân Nghệ an biểu tình khiếu kiện Formosa



Sáng ngày 14/2/2017, khoảng 2,000 giáo dân dưới sự dẫn dắt của linh mục Nguyễn Đình Thục đã từ giáo xứ Song Ngọc (xã Quỳnh Ngọc, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An) tiến về thị xã Kỳ Anh để gửi đơn kiện Tập đoàn Formosa. Tuy nhiên, nhà cầm quyền Cộng sản đã làm tất cả mọi biện pháp để bảo vệ Formosa và ra sức ngăn chặn đoàn người khiếu kiện. Trong khi đó, tại khu kỹ nghệ Diễn Hồng, lực lượng cảnh sát cơ động đã quây linh mục Nguyễn Đình Thục và giáo dân lại rồi đánh đập. 

Trước sự hung bạo của cảnh sát cơ động, nhiều người đã không giữ được bình tĩnh nên đã chống trả. Chỉ trực chờ cơ hội đó, cảnh sát cơ động đã nổ súng, ném lựu đạn về phía các giáo dân. Không chỉ vậy, lực lượng công an, mật vụ còn ném đá vào giáo dân đâng quây thành vòng. Những cục đá đều nhắm đến linh mục Nguyễn Đình Thục. Rất nhiều người đã đổ máu, bất tỉnh. Linh mục Nguyễn Đình Thục cũng đã bị những tên mật vụ đánh đến dập môi. Anh Hoàng Bình cho biết, em trai của anh theo đoàn khiếu kiện đã bị bọn mật vụ chém một dao chí mạng vào trán phải may hàng chục mũi. Những người khác thì bị đánh bầm mắt, dập môi.




14 February 2017

Tình mình mong manh: Lệ Thiên Đường

Tôn Thất Hùng

Bối cảnh “Lệ thiên đường”
“Tình trần mong manh quý”
Chút hạnh phúc thiên đường”
Theo quy luật âm dương tạo thành mọi vật. Phái nữ, người đẹp là đối tượng muôn đời làm say mê bao chàng trai từ vua chúa cho đến bậc thứ dân ,anh hùng, nghệ sĩ. Cõi hồng trần này: xã hội lòai người có lắm trở lực “giai cấp, giàu nghèo, tôn giáo ,sắc tộc, tiếng tăm v...v .đã làm cho bao cuộc tình quá đẹp trở thành dang dở bất tử. Ngay chính người trong cuộc vì danh giá, đạo hạnh của người mình yêu cũng đành im tiếng không dám viết lên cho thế nhân thưởng ngọan cuộc tình thơ mộng không thành.Tuân thủ với khuôn mẫu đạo đức Việt nam. Giai nhân trong Lệ thiên đường còn có chồng, con gái hiện đang sống ở Hoa kỳ người viết xin phép được đổi tên người. Dù là báo chí ở Sài gòn vào Tháng 8 năm 1978, sau khi Miền Nam đã mất vào tay Cộng sản đã tường thuật đầy đủ nhiều chi tiết về cái chết của nàng với tựa đề là “Tội ác Mỹ ngụy”, báo chí cộng sản vô tình đã làm cho dư luận Sài gòn và thế giới thấy được chế độ cộng sản đối xử bất công vô nhân đạo đến nỗi tầng lớp trí thức: Cựu sinh viên trường Luật Sài gòn đã nhẫn tâm quên đi tình bạn đồng trường thân thương tra khảo nàng và em gái đến chết với mục đích là để lấy tiền đi vượt biên, cùng với hàng triệu người dân Nam đang cố tìm đủ mọi cách để thóat khỏi chế độ CS tàn bạo bất nhân hiện hành. Trong lọat bài đăng liên tục nhiều kỳ đã nêu rõ danh tánh và gia thế nàng.
‘’Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu’’
Khi nói về ‘Tứ đại mỹ nhân Trung hoa’ các văn gia diễn tả: Tây Thi/trầm ngư. Chiêu quân/lạc nhạn. Điêu thuyền/bế nguyệt. Dương quý phi/tu hoa, Với vẽ đẹp Bắc kỳ mà Hà nội là đại diện: giai nhân Hà thành thì thanh lịch đài các kiêu sa, người đẹp xứ Huế thì quý phái dịu dàng đoan trang. Người đẹp Sài gòn thì quyến rũ hồn nhiên. Ba miền ba giọng khác nhau... có lẽ giọng Hà nội là nhẹ nhàng thánh thót hơn cả. Một giai nhân sinh ở Hà nội, lớn lên ở Huế và trưởng thành ở Sài gòn thì chắc chắn gồm đủ các nét đẹp nêu trên.

Năm 1967 nhà văn Tâm triều Phạm xuân Huy ĐS13 ra Huế tập sự. Huy con quan Án sát tỉnh, đẹp trai. Giọng Hà nội nhẹ nhàng quyến rũ. Tòa hành chánh nằm sát cạnh trường Đồng khánh, thế thì ngày nào chàng trai Hà nội nghệ sĩ hào hoa này cứ tha hồ mà thả hồn theo các cô nàng tòan phục màu trắng. Đang tập sự ở Quãng trị vào thăm. Huy nhại giọng Huế bỡn cợt, nghe đồn:
“Các chàng trong Quãng ra thi
Thấy cô gái Huế chân đi không rời “.
Các vua nhà Nguyễn cũng si tình :
“Kim luông có gái mỹ miều
Trẫm thương trẫm nhớ trẫm liều trẫm đi”.
Mà sao đã hơn một tháng nay chưa được nàng nào hớp hồn cả?

Đúng là tâm hồn nghệ sĩ thưởng thức nét đẹp mỹ nhân khác với người thường.

Tôi bảo :”Cậu chưa được diện kiến”: Các mỹ nhân : Phương Thảo, Bộ trưởng phu nhân, chị của cô Bạch Lan ĐS16, Phương Hạnh bạn với chị Mộng Thúy, anh Phan tiểu Dương ĐS12, Diệm My bạn với anh Lê xuân Sướng ĐS8/CH1 và Bà Mỹ Thắng em gái anh Hồ đắc Chương ĐS1, chị Bích Diễm ĐS12 và cô em Giao Ánh là nguồn cảm hứng Diễm xưa. Chị Diễm sau năm 1954 đã theo thầy Ngô Đốc Khánh từ Hà Nội vào Huế. Và còn nhiều nữa. Bài tình ca nổi tiếng” Gợi giấc mơ xưa” nhạc sĩ Lê Hoàng Long là người miền Bắc đã làm cho bao chuyện tình xứ Huế càng thêm phần lãng mạn.

Chưa hết đâu tớ sẽ cho cậu thấy: người Hà Nội đang ở Huế, tha hồ cho cậu đấu hót nhé. Chịu không nào? Tâm hồn nghệ sĩ chiêm ngưỡng nét đẹp mỹ nhân là một tác hợp nghệ thuật.

Đưa Huy đến gặp nàng, là cô láng giềng gần nhà tôi ở khu cư xá công chức trong Thành Nội, giới thiệu để nghệ sĩ gặp giai nhân.

Cần nhắc cậu là: Bố mẹ nuôi thuộc giới thượng lưu. Bố làm trưởng xưởng bảo trì công xa tòa Đại biểu Chính Phủ miền Trung nên thường đón nàng bằng Ô-tô. Nghĩa mẫu người đẹp nổi tiếng khiêu vũ, năm 1956 đã có trên 30 đôi giày, là bác ruột. Thân mẫu là hoa khôi một thời ở Hà nội. Thân phụ là sĩ quan cao cấp.

Sau tết Mậu thân 1968 tôi lại đưa Huy tái ngộ với nàng ở khu Ủy ban Kiểm sóat quân sự 4 bên ở gần HV/QGHC.

Sau khi mãn khóa 1/68 Thủ Đức tôi tình nguyện đi Đaktô. Mỗi lần về Huế thăm nhà tôi đều về Sài gòn thăm và mang quà về cho hai cụ ngoại của nàng vẫn còn ở Huế. Tương lai của nàng đều do bác ruột mình định đoạt. Tiêu chuẩn chọn rễ: “Giàu có, bằng cấp, chữ thọ đầy mình và gốc Hà nội”. Tự xét mình không đủ điều kiện nên đã giới thiệu Huy, may ra nhà văn Hà nội hào hoa này sẽ được hợp nhãn.

Đầu Xuân 1971 tôi về thăm thân mẫu nàng. Năm xưa 1964 bà đã có ý chọn tôi. Bà vội trỏ qua phòng bên cạnh. “Không lẽ giáng tiên trở về ...” Yên lặng, gõ cửa bước vào: thì ra cô em út của nàng năm xưa nay đã là một thiếu nữ cực kỳ diễm lệ. Sau khi chào hỏi lịch sự tôi vội bước ra trịnh trọng cúi đầu chào mẹ nàng thật sâu và không có: ”cảnh tình chị duyên em ”.

Sau khi ra khỏi trại tù CS năm 198. Được tin nàng và em gái chịu khổ nạn vì các bạn cựu sinh viên trường Luật đã tra khảo dã man để kiếm tiền vượt biên. Tôi đã quay lại chốn xưa. Nghĩa mẫu và thân mẫu đều ngậm ngùi cùng tranh nhau nói về nàng.

Đầu năm 1994 tình cờ của định mệnh tôi lại gặp đủ cha mẹ nuôi và thân mẫu của nàng ở chợ Hồng kông El Monte, Los Angeles.

Từ năm 1968 tôi không có dịp gặp lại Huy. Sau khi ra tù cộng sản Huy đã vượt biên sang Cali. Gặp lại nhà văn ở khu Sài Gòn nhỏ năm 1994, Tâm Triều cho hay đã đến thăm nàng nhiều lần từ năm 1968 cho đến năm 1971. Nhưng Đốc sự đã nhường bước Đốc-Tơ. Nghĩa mẫu đã chọn một bác sĩ gốc Hà nội, cha mẹ là một đại gia khét tiếng giàu có và chữ thọ đầy mình. Huy bảo từ ngày về Trời hằng đêm nàng đều hiện về trong giấc mơ làm nguồn cảm hứng sáng tác và ngăn trở không cho chàng yêu bất cứ ai.

Giáng tiên trong Lệ thiên đường sinh năm Canh Dần 1950, một tuổi với Bắc phương hoàng hậu. Nàng đã đưa tay cho tôi xem. Hai bàn tay nàng: đường sinh đạo rất ngắn dưới 30 tuổi.

Từ lúc 5 tuổi đã đẹp. Lớn lên cùng với Ngọc Yến, Tân hợp Mỹ, cháu anh Lê Chẩn ĐS15 là hoa khôi của trường Bồ Đề Thành nội, Huế. Lên trung học nàng học trường Pháp, sau khi chuyển sang Chương trình Việt: là hoa khôi của trường Đồng khánh, Huế. Sau Tết Mậu thân vào Sài gòn.

Giữa những người đẹp thì nàng đứng đầu trường Luật. Lúc sinh thời nàng rất yêu mến Trương Quỳnh Như rất thích Bài Hương xưa của Cung Tiến và bản Lá đổ muôn chiều của Đoàn Chuẩn. Vì linh cảm biết mình không sống bao lâu, nên dù yêu thắm thiết đến đâu nàng cũng không theo Trương Quỳnh Như. Đành vâng lời Nghĩa Mẫu lấy chồng giàu, cho cha mẹ vui lòng. Cũng vì giàu có mà nàng và em nàng phải chịu khổ nạn nhục hình cho đến chết vào tháng 7 năm 1978 khi nàng chưa bước qua tuổi đời 30.

Sau khi vĩnh biệt nàng vào cuối năm Kỷ dậu 1969. Có những đêm về sáng ngồi trong địa đạo phòng thủ quận đường Đaktô, qua chương trình Dạ Lan nghe Quỳnh Dao hát "Có phải chăng là nước mắt đời em đêm đêm lìa xuống trần khóc cho tình dang dở đôi ta”, hay những đêm khuya nghe tình xưa về réo gọi:

“Tình xưa dâng ngập hồn thơ mộng
Người cũ giờ đâu phút chạnh lòng
Canh khuya thao thức sầu đối bóng
Bóng hỡi cùng ta nổi nhớ mong. “
Còn sống là còn hi vọng được nhìn thấy nhau một lần dù là rất mong manh, nhưng vẫn còn hi vọng. Vào những giây phút cuối cùng trước khi về cõi vĩnh hằng là vĩnh viễn không bao giờ còn hi vọng được nhìn thấy nhau, trong sâu cùng của những niềm riêng nàng đã chạnh nhớ đến Huy, người yêu nàng đắm đuối , nghĩ đến tôi với mối tình học trò ngây thơ tinh khiết. Dù không còn mãi mãi tay trong tay tin yêu hạnh phúc đến bạc đầu. Nhưng hạnh phúc vẫn còn đây, còn mãi bất diệt với thời gian của mối tình học trò tuyệt mỹ, của một cuộc tình toàn mỹ dù qua bao năm tháng bễ dâu vẫn còn làm say đắm con tim trong men tình đẹp thanh thoát.

Huy và tôi đã sống đẹp vì lý tưởng bảo vệ Việt nam Cộng hòa. Đầu Xuân Đinh Mùi 1967, các bạn và nàng đã cùng tôi dầm mưa phùn dự lễ thượng kỳ ở Kỳ đài Ngọ môn Huế. Ra trường Huy đi Phú Bổn, tôi đi Đaktô, đã dâng hết tuổi thanh xuân cùng với biết bao chàng trai khác xây dựng bảo vệ Miền Nam, và nay đang chịu cảnh tù đày nơi rừng sâu núi thẳm. Đâu có còn kịp thời cứu nguy cho nàng như năm xưa đã từng bảo vệ nàng trước những hành động tỏ tình điên cuồng thô bạo của bao chàng trai si mê nàng.

Có lẽ giáng tiên đã thêm một lần nhỏ lệ vì thương cho nàng, thương cho mối tình ngây thơ tinh khiết và thương cho Huy và tôi. Nên mỗi đêm về sáng, từ nơi vĩnh hằng thanh tịnh, lệ tình xưa áo trắng thanh thoát lìa thiên đường thành những hạt sương mai tinh khiết chưa lấm bụi trần long lanh trên cánh hồng nhung mong manh, đem tình yêu hạnh phúc bất diệt không phân biệt, không trở lực nào phân ly người tiên kẽ tục đến người trong cuộc và minh chứng: Tình yêu là hạnh phúc vĩnh hằng cho thế nhân thưởng ngoạn.

Năm Canh Dần 2010, năm tuổi nàng. Ở Nam Cali nhà văn Tâm Triều Phạm Xuân Huy, đang lúc dẫn con hồng mã Corolla cặp lề đường; bỗng nghe trong thinh không vang tiếng hạc vàng, chàng vội rũ sạch bụi trần lên lưng hạc để tái ngộ cùng giáng tiên nơi cõi vĩnh hằng.

Cổ kim tình sử đẹp
Trần thế mãi lưu hương
Tháng 7 năm 2005 được nói chuyện qua máy âm thoại với thân mẫu nàng. Năm ấy đã trên 80 tuổi bà vẫn quý tôi. Đầu năm Bính Thân 2016 ở chợ Việt nam , Grand Rapids, Michigan có một cô Huế năm nay gần 70 tuổi đã nhắc đến nàng. Đến nay song thân và nghĩa phụ, nghĩa mẫu nàng đều đã quy tiên.

Sư huynh "Cập thời vũ” Nguyễn Quốc Trường ĐS12, người đã san sẻ hết tình với Tâm Triều trong thời gian nhà văn ở trong vòng lao lý của Việt cộng và ở Cali đã xúc động sau khi nghe qua chuyện tình này. Theo sự gợi ý của sư huynh: Thơ là kết tinh của văn chương nghệ thuật, người viết đã trải lòng trau chuốt âm sắc niêm luật dệt nên bài "Lệ thiên đường" để những ai yêu chuộng những cuộc tình đẹp thơ mộng thưởng ngoạn, dù là trong một thóang trà dư tửu hậu.

Bị chú:

1- Như Ý trong Lệ thiên đường là em chị Hoàng thị Như Nguyệt ĐS/K17 .

2- Kim Luông hay còn gọi là Kim Long, là một làng cách Thành nội Huế về hướng Tây chừng vài cây số, có Đại chủng viện Xuân Bích và gần chùa Thiên Mụ. Làng này đã từ xưa cho đến nay nổi tiếng là có nhiều mỹ nhân. Chị vợ Anh Bửu Uyển, ĐS/K11 là người làng Kim Long.

TTR: Nhắn riêng Chị Như Nguyệt: Xin liên lạc với email: tiengthongreovui@gmail.com, có người mong muốn liên lạc với chị.

**

 Lệ thiên đường

12 February 2017

Bài vở chữ nghĩa của vị “thẩm phán” 80 tuổi, tên Lữ Giang!


Hữu Nguyên
huunguyen@saigontimes.org)

Tuần qua, ông Lữ Giang viết bài, Xảo thuật cai trị bằng “Sắc lệnh!, trong đó, có những điểm sai trên thực tế và luật pháp, khiếm khuyết về kiến thức, và thể hiện thái độ “hằn học, căm giận” đầy ác cảm đối với TT Donald Trump. Vẫn biết, trong xã hội tự do dân chủ, một số người cầm viết, thường tự cho mình quyền phỉ báng, lăng mạ bất cứ ai. Tuy nhiên, người đọc có quyền đòi hỏi tác giả, có sự hiểu biết và lòng tự trọng tối thiểu, khi cáo buộc người khác, đặc biệt, khi cáo buộc một vị nguyên thủ quốc gia, và người viết là một vị “thẩm phán đã ở tuổi 80”, được sống và làm việc trong xã hội tự do dân chủ (VNCH và Hoa Kỳ), gần cả đời người như ông Lữ Giang. Vì vậy, tôn trọng quyền tự do ngôn luận của tác giả, và trong cương vị người đọc, chúng tôi mạnh dạn trình bầy vài suy nghĩ về bài viết của ông.

QUYỀN BAN HÀNH SẮC LỆNH CỦA TỔNG THỐNG MỸ

Ông Lữ Giang viết:  .

Nhận xét trên đây của ông Lữ Giang không hợp lý. Xưa nay, căn cứ vào Hiến Pháp và Luật Pháp Hoa Kỳ, tổng thống Mỹ, người đứng đầu hành pháp, được quyền ban hành các sắc lệnh (executive orders), để điều hành chính phủ. Quyền hạn này được thừa nhận trên pháp lý cũng như trên thực tế, trong suốt 240 năm qua.

Cụ thể, ngay từ khi Hoa Kỳ lập quốc, tổng thống George Washington đã ban hành 8 sắc lệnh, và cho đến mới đây, tổng thống Barack Obama cũng ban hành 276 sắc lệnh. Không những thế, nhiều vị tổng thống Mỹ đã ban hành cả ngàn sắc lệnh, thậm chí có vị đã ban hành tới 3,522 sắc lệnh như tổng thống Franklin D. Roosevelt.

Như vậy, việc TT Donald Trump ban hành trên dưới 20 sắc lệnh trong thời gian qua, rõ ràng là chuyện bình thường trong việc điều hành chính phủ, không thể coi đó là “xảo thuật… đánh lừa quần chúng” như ông Lữ Giang nhận xét.

Tất nhiên, sắc lệnh của TT Donald Trump, cũng như của bất cứ tổng thống Mỹ nào, cũng phải chịu sự phê phán của dư luận và có thể bị cáo buộc là vi hiến hoặc vi luật. Tuy nhiên, chỉ có Quốc Hội Hoa Kỳ và toà án liên bang (district courts, circuit courts, Supreme Court), mới có quyền huỷ bỏ hoặc kết án một sắc luật của tổng thống là vi hiến hoặc vi luật.

Còn người cầm viết có trách nhiệm với độc giả, bao giờ cũng trình bầy những bằng chứng cụ thể, hợp tình và hợp lý để hậu thuẫn cho cáo buộc của mình. Vậy bằng chứng được ông Lữ Giang trình bầy khi cáo buộc TT Donald Trump dùng “xảo thuật… đánh lừa quần chúng”, có hợp tình, hợp lý, hay chính ông mới là người đã dùng “xảo thuật đánh lừa” độc giả?

Ông Lữ Giang viết: “Ngày 23/01/2017 hãng thông tín Reuters loan tin Tổng thống Donald Trump đã ký một Sắc lệnh rút ra khỏi hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP)… Những người biết luật đã rất ngạc nhiên và đặt câu hỏi: Cái gì thế này? Làm sao có thể dùng Sắc lệnh để rút ra khỏi Hiệp định TTP được? Hiệp định TPP là một hiệp định đa phương […]. Mặc dầu chưa được Quốc hội Hoa Kỳ phê chuẩn, nhưng theo sự quy định của hiệp định này, quốc gia thành viên nào nếu muốn rút khỏi Hiệp định phải thông báo bằng văn bản cho Cơ quan lưu chiểu tại New Zealand, đồng thời thông báo cho tất cả các quốc gia thành viên khác của hiệp định về việc rút khỏi này. Việc rút khỏi sẽ có hiệu lực sau 6 tháng kể từ ngày gửi thông báo đến New Zealand. Hiệp định sẽ vẫn tiếp tục có hiệu lực với các thành viên còn lại. Như vậy làm sao có thể dùng “sắc lệnh” để rút lui khỏi Hiệp định TPP được được?”

Viết như trên, ông Lữ Giang đã phạm mấy thiếu sót.

Thứ nhất, ông đã không thận trọng tìm hiểu văn kiện chính thức được văn phòng tổng thống Donald Trump phổ biến. Trái lại, ông vội vàng dựa vào bản tin của hãng Reuters, rồi viết bài chỉ trích TT Donald Trump. Sự thật, văn kiện Presidential Documents được chính văn phòng tổng thống Donald Trump phổ biến ngày 23 tháng Giêng, trong đó ghi rõ đây là một “memorandum” chứ không phải “Executive order”, như ông Lữ Giang đã viết. Bằng chứng (click vô đây coi nguyên văn): “Memorandum of January 23, 2017: Withdrawal of the United States From the Trans-Pacific Partnership Negotiations and Agreement”.

Thứ hai, đọc bản memorandum, ta sẽ thấy, Tổng Thống Donald Trump gửi bản memorandum cho Đại Diện Thương Mại Hoa Kỳ (United States Trade Representative) thi hành, chứ không phải gửi cho cơ quan lưu chiểu tại New Zealand và các quốc gia hội viên TPP.

Thứ ba, trong bản memorandum, Tổng Thống Donald Trump đã lệnh cho Đại Diện Thương Mại Hoa Kỳ tiến hành việc rút tên Hoa Kỳ vĩnh viễn khỏi TPP (I hereby direct you [United States Trade Representative] to withdraw the United States as a signatory to the Trans-Pacific Partnership, to permanently withdraw the United States from TPP).

Thứ tư, Tổng Thống Donald Trump đã làm đúng theo quy định của TPP: quốc gia thành viên nào nếu muốn rút khỏi Hiệp định phải thông báo bằng văn bản cho văn phòng lưu chiểu, đồng thời thông báo cho tất cả các quốc gia thành viên khác của hiệp định về việc rút khỏi này. Cụ thể, TT Donald Trump đã lệnh cho Đại Diện Thương Mại Hoa Kỳ gửi văn bản thông báo việc Hoa Kỳ rút tên khỏi TPP, tới các quốc gia hội viên TPP, cũng như văn phòng lưu chiểu (You are directed to provide written notification to the Parties and to the Depository of the TPP, as appropriate, that the United States withdraws as a signatory of the TPP and withdraws from the TPP negotiating process).

Thứ năm, ông Lữ Giang viết quốc gia thành viên nào rút khỏi Hiệp định, Hiệp định sẽ vẫn tiếp tục có hiệu lực với các thành viên còn lại. Tuy nhiên, việc Hoa Kỳ rút khỏi TPP, Hiệp Định TPP sẽ trở nên vô hiệu lực, cho dù 11 quốc gia còn lại có chấp thuận phê chuẩn Hiệp Định. Lý do thứ nhất, Hiệp Định TPP chỉ có hiệu lực 60 ngày sau khi 12 quốc gia hội viên cùng phê chuẩn Hiệp Định trước tháng 10, 2017. Nay vì Hoa Kỳ rút ra, chắc chắn điều này sẽ không xảy ra. Lý do thứ hai, trước tháng 10, 2017, khi nào có 6 quốc gia hội viên phê chuẩn VÀ tổng sản lượng GDP của 6 quốc gia đó, chiếm 85% tổng sản lượng GDP của 12 quốc gia hội viên, Hiệp Định TPP sẽ có hiệu lực 60 ngày sau. Tuy nhiên, điều này cũng vĩnh viễn không xảy ra, vì so với tổng sản lượng GDP của toàn thế giới, Hoa Kỳ chiếm 25%, 11 quốc gia còn lại chỉ chiếm 15%. Như vậy, bất cứ 6 quốc gia nào trong số 11 quốc gia còn lại của TPP cũng không thể chiếm 85% tổng sản lượng GDP của 12 quốc gia hội viên.

MEMORANDUMS HAY MEMORANDA

Ông Lữ Giang viết: “Chữ “Memorandum” có nhiều nghĩa khác nhau và số nhiều của nó là “Memoranda” (tiếng Latin) chứ không phải “Memorandums” như hãng thông tấn PBS đã viết.”

Tuy nhiên, qua tìm hiểu, chúng tôi thấy viết “memorandums” như PBS không có gì là sai. Lý do, chữ Latin “memorandum” đã được Anh hoá, thì việc dùng “memorandums” không những không sai mà còn hợp lý hơn. Bằng chứng, nhiều trang web và nhiều tự điển trên internet, như Dictionary, Merriam Webster, Grammar,… đều ghi nhận, số nhiều của “memorandum” là “memorandums” hoặc “memoranda” (As plurals memoranda and memorandums are about equally frequent). Đặc biệt, trang web Grammar còn nhấn mạnh hai điểm: một, cách đây hơn 4 thế kỷ, văn hào nổi tiếng thế giới Shakespeare đã viết “memorandums” trong vở kịch Henry IV (Act 3, Scene II); hai, ngày nay, memorandums được dùng phổ biến hơn memoranda.

PRESIDENTIAL MEMORANDUM VÀ EXECUTIVE ORDER

Trong bài viết, ông Lữ Giang đã coi “presidential memorandum” và “executive order” là hai phương cách hành xử quyền hạn khác biệt của tổng thống. Cụ thể, khi phê phán sắc lệnh rút Hoa Kỳ khỏi TPP của Tổng Thống Donald Trump, ông Lữ Giang viết: “Khi đọc kỹ bản văn, các luật gia và cơ quan truyền thông mới ngã ngửa: Đây không phải là một “Sắc lệnh” (Executive order) mà chỉ là một “Bản hướng dẫn để thi hành” (Executive memorandum)!”

Tuy nhiên, có nhiều bằng chứng cho thấy, “presidential memorandum” và “executive order” có nhiều điểm giống nhau, và có những lúc cả hai đều được tổng thống sử dụng với cùng một nghĩa. Đó là lý do, khi phổ biến văn bản rút Hoa Kỳ ra khỏi TPP, văn phòng Tổng Thống Donald Trump ghi rõ “memorandum”, nhưng truyền thông khắp nơi trên thế giới đều coi văn bản này là “Executive order”. Ngay cả Tổng Thống Donald Trump cũng viết trên Facebook: “Earlier today I signed three executive orders: 1. Withdraw the U.S. from the Trans Pacific Partnership”…

Trong tác phẩm “By Order of the President: The Use and Abuse of Executive Direct Action”, Phillip Cooper, học giả chuyên nghiên cứu về tổng thống Mỹ, cũng viết: “Presidential memoranda are executive orders by another name, and yet unique. Both forms of presidential action have the force of law on the executive branch, and sometimes they seem to be used interchangeably. Even presidents sometimes mix them up, referring to memoranda as executive orders, as President Trump did Monday on Facebook”.

Jim Hemphill, thuộc văn phòng lưu chiểu liên bang Hoa Kỳ, cũng khẳng định một sự thật, có khi “presidential memorandum” của trào tổng thống này, được chính phủ của tổng thống khác gọi là “executive order”. Vì vậy, không có hướng dẫn cụ thể nào nói, Tổng Thống phải làm thế này thế nọ thì mới đúng là một “executive order” (Something that’s in a presidential memorandum in one administration might be captured in an executive order in another. There’s no guidance that says, ‘Mr. President, here’s what needs to be in an executive order.’)

KHI DOANH NHÂN LÀM TỔNG THỐNG

Ông Lữ Giang viết: Trong bài “Donald Trump đăng quan, một thế giới mới đang thành hình”, Tiến sĩ Phan Văn Song đã viết: “Thế giới của Donald Trump là thương trường! Với một doanh nhơn, thương trường là rừng xanh – la jungle”! Trong rừng không có sự trung thành, mà cũng chẳng có sự phản bội! Chỉ có luật lệ của kẻ mạnh. Đó là luật của rừng xanh.

Tuy không được đọc bài viết của TS Phan Văn Song, nhưng chúng tôi tin rằng, ông Lữ Giang đã vô lý, khi so sánh theo lối vơ đũa cả nắm, thương trường là rừng xanh, để rồi suy diễn, doanh nhân Donald Trump làm tổng thống, chỉ biết áp dụng luật lệ của rừng xanh, luật lệ của kẻ mạnh.

Sự thật, xưa nay ở bất cứ đâu, vào bất cứ thời gian nào, trong bất cứ ngành nghề nào, cũng có người tốt, kẻ xấu. Thế giới văn minh được như ngày nay, chắc chắn phải nhờ tới công lao và đức hạnh của hàng ngàn doanh nhân nổi tiếng. Và thực tế, lịch sử Hoa Kỳ đã có 7 thương gia trở thành tổng thống Mỹ (Harry Truman, George H.W. Bush, Jimmy Carter, Calvin Coolidge, George W. Bush, Herbert Hoover, Warren G. Harding), trong số đó, có những vị ai ai cũng phải thừa nhận là tổng thống có nhiều công lao đặc biệt đối với Hoa Kỳ và thế giới. Vì vậy, không phải thương gia nào khi làm tổng thống, cũng chỉ biết áp dụng luật của kẻ mạnh như Lữ Giang nhận xét. Nhất là tính đến nay, Tổng Thống Donald Trump mới nhậm chức chưa đầy một tháng, thời gian quá ngắn để ông Lữ Giang có thể kết luận.

SẮC LỆNH CẤM DI DÂN TỪ 7 QUỐC GIA

Ông Lữ Giang viết: “Điều 202 Đạo luật về Di trú và Quốc tịch 1965 (The Immigration and Nationality Act of 1965) quy định rằng không ai “bị phân biệt trong việc cấp thị thực di trú vì chủng tộc, giới tính, quốc tịch, nơi sinh hoặc nơi cư trú”. Nhưng hôm 27/01/2017 vừa qua, Donald Trump đã ký một sắc lệnh về di trú hoàn toàn trái với những quy định đó.”.

Về vấn đề này, ông Lữ Giang có thể có lý.

Chúng tôi cũng nhận thấy, việc TT Donald Trump ban hành sắc lệnh này có điểm không hợp lý và chưa đúng lúc. Không hợp lý, vì trong số 7 quốc gia bị cấm không có Saudi Arabia, một quốc gia đã có 15 trong số 19 tên không tặc tham gia vụ khủng bố kinh hoàng ngày 11 tháng 9. Chưa đúng lúc, vì nếu chờ đợi 2, 3 năm nữa, TT Donald Trump mới ban hành sắc lệnh này, thì thuận lợi hơn cho ông rất nhiều. Lý do là khi đó, TT Dpmald Trump có thể bổ nhiệm được 4 vị chánh án trong số 9 vị chánh án tại Tối Cao Pháp Viện, thay thế chánh án Antonin Scalia đã qua đời, và 3 vị chánh án khác đến tuổi 80 là Bader Ginsburg, Anthony Kennedy và Stephen Breyer. Trong hoàn cảnh đó, mọi tranh tụng pháp lý nếu có, đều phải đưa tới Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ, và số chánh án hậu thuẫn ông chắc chắn sẽ nhiều hơn hiện nay.

Tuy nhiên, ở thời điểm hiện nay, nhiều người cũng có lý khi cho rằng, sắc luật cấm di dân từ 7 quốc gia của TT Donald Trump là hoàn toàn cần thiết trong việc bảo vệ an ninh nước Mỹ, và phù hợp với điều khoản “Suspension of entry or imposition of restrictions by President”. Cụ thể, Title 8, Chapter 12, US Code 1182 (f) Suspension of entry or imposition of restrictions by President: “Whenever the President finds that the entry of any aliens or of any class of aliens into the United States would be detrimental to the interests of the United States, he may by proclamation, and for such period as he shall deem necessary, suspend the entry of all aliens or any class of aliens as immigrants or nonimmigrants, or impose on the entry of aliens any restrictions he may deem to be appropriate” (tạm dịch: Bất cứ khi nào, tổng thống Hoa Kỳ nhận thấy, việc nhập cảnh Hoa Kỳ của bất cứ ngoại kiều nào hoặc bất cứ tầng lớp ngoại kiều nào, có thể phương hại đến quyền lợi của Hoa Kỳ, tổng thống có quyền tuyên bố, trong một thời hạn tổng thống thấy cần thiết, ngưng nhập cảnh tất cả những ngoại kiều đó hay tầng lớp ngoại kiều đó, như là di dân hay không di dân; hoặc áp đặt bất cứ sự hạn chế nhập cảnh nào, tổng thống thấy thích ứng).

Hữu Nguyên
huunguyen@saigontimes.org)
__________

Bài tham chiếu của tác giả Lữ Giang: Xảo thuật cai trị bằng "Sắc lệnh"

10 February 2017

Tình Yêu, thơ

TÌNH YÊU

Tình yêu đến có bao giờ báo trước
Sao tự nhiên lòng ray rứt vấn vương
Môt ngày không được nhìn mặt người thương
Là đêm ấy sẽ năm canh trằn trọc

Nhớ cho kỹ những giờ em đi học
Để đón đưa cho đúng với thời gian
Nụ cười thôi cũng đủ thấy bàng hoàng
Thêm ánh mắt sẽ vô vàn quý giá

Khi xa cách có buồn đau, đừng lạ
Vì vắng em là tất cả hoang vu
Sầu miên man và thương nhớ mịt mù
Yêu là thấy cuộc đời mình còn thiếu.

PĐT

09 February 2017

Ừ đấy, bố mày thế đấy, thì sao?

Tranh: "Trumpbannon makes love" - Trump và Steve Bannon làm tình.
Steve Bannon (nhân vật "ở trên" trong tranh) là cố vấn an ninh
thân cận của Tổng thống Mỹ Donald Trump.
Họa sĩ: Marian Kamensky.
Nguồn: Họa sĩ Nguyễn Tri Phương Đông.

Nhìn bức biếm họa này, chỉ thấy chạnh lòng cho họa sĩ Việt Nam và trào dâng một sự khinh ghét nền công an trị.

Ở Việt Nam mà vẽ một bức hệt như thế này về Nguyễn Phú Trọng với Tập Cận Bình, thì họa sĩ nhẹ nhàng nhất cũng “dính con 258”.

"Con 258" tức là Điều 258 Bộ luật Hình sự, mà câu chữ vừa mơ hồ lại vừa hằn học và đầy quy chụp của nó đã hằn sâu vào đầu nhiều người như một ám ảnh: “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước, quyền và lợi ích chính đáng của tổ chức, công dân”.

Năm 2010, blogger Cô Gái Đồ Long “dính con 258” vì viết một entry tuy đúng sự thật nhưng bị coi là bôi nhọ gia đình một ông tướng công an.

Năm 2013, blogger Đinh Nhật Uy dính tiếp 258 vì lỡ “xúc phạm” hai tập đoàn kinh tế nhà nước Vietel và VNPT.

Năm 2014, blogger Ba Sàm dính tiếp 258 vì lập blog chính trị, cho dù là đúng sự thật, công bằng, đảm bảo đưa tin của cả hai lề đi chăng nữa. Nguyễn Thị Minh Thúy cũng bị bắt bỏ tù luôn vì làm trợ lý cho công ty của Ba Sàm.

Các cáo trạng của Viện Kiểm sát, phán quyết của Tòa án, về nội dung đều dựa vào kết luận điều tra của cái gọi là “cơ quan an ninh điều tra”, còn về văn phong, về cái phong cách quy chụp và mạ lị, thì bệ nguyên xi.

Hàng chục năm qua dưới thời cộng sản, biếm họa Việt Nam ngoi ngóp, khổ sở mãi không ngóc đầu lên được. Mỗi lần có một bức biếm được đăng tải lên báo trót lọt, lên bìa Tuổi Trẻ Cười, thì độc giả xuýt xoa xem họa sĩ như anh hùng. Mà biếm họa ở đây cũng chỉ là bóng gió thôi, hoặc là chỉ trích chung chung, không cụ thể một ai. Nếu có “tấn công trực diện” thì nhất thiết chỉ được đánh quan chức cấp thấp hoặc là đánh khi hắn đã sa cơ, đã bị “trên” nhắc nhở, bị công an sờ gáy rồi.

Chẳng họa sĩ nào dám động tới các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước, nhất là động tới “tứ trụ triều đình” thì xem như cả tòa báo tan nát.

Đến giờ thì hẳn là ngoài an ninh, tuyên giáo và bè lũ tay sai là các dư luận viên ra, chẳng người dân Việt Nam nào không thấy rõ sự khác biệt giữa dân chủ và độc tài thể hiện trong việc: Ở nước ngoài, người ta có thể châm biếm, chỉ trích nhà nước thoải mái, ở Việt Nam thì đi tù.

Điều kỳ lạ là bộ máy công an trị cũng biết thừa là dân đã biết điều ấy, nhưng chúng vẫn trơ mặt, hệt như thay lời muốn nói: Ừ đấy, bố mày thế đấy, thì sao? Mỹ nó thế đấy, người ta nói gì về lãnh đạo cũng được, còn ở đây, mày mà nói xấu quan chức thì bố bỏ tù mày đấy, thì sao?

Vô liêm sỉ đến thế là cùng./.

Đoan Trang (Theo FB Đoan Trang)
(Via Dân Luận)