23 February 2018

Làn sóng cán bộ khao khát tâm linh

Vũ Thạch 

Năm nào cũng vậy, giữa dòng người lũ lượt chuẩn bị Tết và giữa biển người kiếm lộc đầu năm, có vô số vợ con cán bộ tất bật đến các nơi "linh thiêng", tôn giáo nào cũng được, dâng cúng rất rộng tay. Và giữa tiếng lâm râm khấn vái đó người ta nghe được cả những câu khuyến mãi: "Nếu Ngài cho chồng con năm mới may mắn, thu nhập khá thì cuối năm con sẽ cúng lớn hơn nữa".

Nhưng không chỉ trông cậy vào vợ con và cũng không chờ đến cuối năm, nhiều cán bộ cho âm thầm tổ chức cúng "giải hạn" ngay tại cơ quan. Đặc biệt một số đơn vị công an len lén mời thầy cúng đến "hòa giải" với các oan hồn đã chết tại đồn.

Rồi không chỉ cán bộ cấp thấp, đến cả Trung tướng Công an Hữu Ước cũng khoe trên khắp báo đài vừa bỏ tiền túi xây xong một khu văn hóa tâm linh, có tên Tâm Linh Ước, bao gồm đình, chùa, nơi thờ tự, suối giải oan, và tháp giải oan. Và cao nhất mà quần chúng biết được cho đến nay là Đại tướng Công an kiêm Chủ tịch nước Trần Đại Quang. Trong thời gian trị bệnh hiểm nghèo năm ngoái, ông cúng chùa Vĩnh Nghiêm một cặp đèn và lư hương trị giá 19 tỷ đồng. Chân đèn còn khắc dòng chữ: Gia đình Đại tướng Trần Đại Quang tiến cúng.

Hiện tượng này đáng kinh ngạc và khó hiểu vì đây là những cán bộ luôn khẳng định mình là Người Cộng Sản. Ai cũng biết nhân sinh quan, vũ trụ quan của Chủ nghĩa CS không có chỗ cho các giá trị hay chủ thể tâm linh. Mọi sự hiện hữu nếu có phải được chứng minh qua duy vật biện chứng. Trên căn bản đó, con người khi chết là hết. Không hề có cái gọi là linh hồn, cõi sau, thiên đàng, hay địa ngục. Mọi niềm tin khác với những khẳng định đó đều bị xem là lạc hậu, là thuốc phiện hay công cụ cai trị của chế độ phong kiến.

Vậy giải thích thế nào về hàng ngũ cán bộ đang ùn ùn đi kiếm thần thánh, tâm linh?

Hiển nhiên tại Việt Nam chẳng có thống kê tâm lý nào cho hiện tượng này. Tuy nhiên, nếu lắng nghe đủ các phát biểu, cả công khai lẫn riêng tư trong vòng bạn bè, cả lời nói lẫn bài viết và hành động, người ta có thể liệt kê ít là 4 loại lý giải sau đây:

1. Khô cằn tình người.

Phải thừa nhận, dưới mọi chế độ CS, tình người đều khô cằn so với thế giới còn lại. Nhưng trong lòng những con người CS thuần thành thì tình người lại càng là những sa mạc.

- Sau 7 thập niên thay thế nhiều loại tình nghĩa con người bằng "tình yêu giai cấp", người CSVN nay đối diện một thứ tình ảo tưởng, hoàn toàn không có đối tượng. Họ nhận ra các ông tổ cộng sản chẳng có ông nào chịu làm công nông cả mà chỉ mượn danh nghĩa và bắp thịt giai cấp công nông để lên nắm quyền. Sau đó, con cháu họ cũng chẳng dại gì mà làm nông dân hay công nhân. Và đến nay, giới tư bản đỏ chỉ còn xem công nông như những nguồn rắc rối, những thùng thuốc pháo chực nổ, những kẻ phản động dự khuyết. Tóm lại, các quan hệ tình nghĩa con người bị thay thế bằng con số không của tình giai cấp.

- Tình cảm gia đình của những người CS cũng khô xác xơ từ lâu. Đa số giới cán bộ trung và cao cấp hiện này đều trải qua cái thời mà chuyện vợ chồng là do "tập thể xây dựng cho". Nghĩa là tập thể đã sắp xếp để không nhập nhằng giữa máu cách mạng với các loại máu địa chủ, tư bản, hay ngay cả tiểu tư sản. Trên căn bản đó, khó mà có chuyện yêu thương giữa vợ chồng. Sau đó là những năm tháng cha mẹ cũng không dám thố lộ suy nghĩ với đám con "cháu ngoan bác Hồ" của mình vì sợ lọt đến tai đoàn, đảng, và cơ quan. Ngay cả vợ chồng cũng không dám nói hết với nhau vì sợ lộ ra "suy thoái quan điểm lập trường". Tình gia đình chỉ là khế ước sống chung hộ.

Chính sự cô đơn và khao khát tình thân, đặc biệt lúc càng gần cuối đời, đang thúc đẩy nhiều cán bộ tìm đến những đấng yêu thương vô điều kiện trong các tôn giáo.

2. Nếm mùi bất lực trước bấp bênh cuộc đời.

Hệ thống tranh giành quyền lực liên tục và ngày càng kịch liệt giữa các phe phái trong đảng luôn sản sinh thêm "phe thua". Trong những năm gần đây, khó còn có thể cậy dựa vào ô dù nào tuyệt đối. Mưa bão trước sau gì cũng đến. Cảnh lên voi xuống chó như Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng, Vũ nhôm, ... cứ nhân rộng dần. Tình trạng bấp bênh đó khiến nhiều cán bộ hối hả đi mua "bảo hiểm", mua "sự phù hộ" của thần thánh.

Bên cạnh đó là loại bấp bênh khác của giới cán bộ lớn tuổi. Sau bao nhiêu năm tin tưởng sức mạnh con người là vô địch, không có thần thánh nào sánh nổi, thì nay trước bóng dáng sự chết đang tới dần, họ mới thấy mình quá bé nhỏ, bất lực, chới với. Những thứ họ dùng làm chỗ dựa vững chắc xưa nay, như số đàn anh phía trên và dàn đàn em phía dưới, khối quyền lực trong tay, khối gia tài đã cất giấu kỹ lưỡng đều vô ích trước thần chết. Sự bất lực bỗng trở thành nỗi run sợ. Sợ đến cốt lõi. Sợ đến độ quên luôn những điều họ đã khẳng định cả đời, như bác Hồ bỗng nhiên bật ra câu "sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lênin". Nhưng khác với thời bác Hồ, thời nay đảng đã làm ngơ cho cán bộ đi kiếm thần thánh, kiếm tâm linh chuẩn bị cho "đời sau" sớm hơn nhiều.

3. Quá sợ các món nợ phải trả nơi cõi âm:

Trong hệ thống cai trị của các đảng CS, có thể nói cán bộ nào leo được lên càng cao thì số nạn nhân bên dưới họ chất đống càng nhiều, không chỉ dân chúng mà còn cả các đồng chí của họ nữa. Thí dụ điển hình như những hung thần Đỗ Mười trong thời kỳ "cải tạo" miền Nam, Lê Đức Anh và Lê Khả Phiêu trên đất Campuchia thời kỳ 10 năm chiếm đóng, ...

Nay đến gần cửa chết, họ đều sợ những oan hồn đang chờ họ ở thế giới bên kia, nơi mà mọi của cải, quyền lực đều phải bỏ lại, ngoại trừ cái hồ sơ cá nhân phải đem theo.

Đó là động cơ khiến nhiều cán bộ hối hả cúng chùa, xây khu tâm linh, ... như một kiểu xí xóa nợ, nộp dương đức để trừ âm nghiệp.

4. Quá ân hận về quá khứ của mình.

Phải thừa nhận có nhiều cán bộ như ông Nguyễn Hộ, Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, Tướng Trần Độ, ... đến cuối đời đã thực sự hối hận. Họ nhìn lại đời mình, đời con cháu mình, kể cả nhìn lại con cháu của các nạn nhân của mình mà đau lòng. Và càng đau lòng hơn khi không còn có thể làm gì để sửa lại các hậu quả do chính mình góp phần tạo ra.

Chính sự đau lòng đó đã khiến loại cán bộ này tìm đến Trời Phật để sám hối, để cầu nguyện cho các nạn nhân của họ.

* * *

Không chỉ 4 loại cá nhân cán bộ hướng đến tâm linh nêu trên đang gia tăng, mà ngay cả tập thể lãnh đạo đảng cũng đang cố tình làm ngơ cho các nhóm "Đạo bác Hồ", cho đưa tượng "bồ tát HCM" vào các chùa do Nhà nước trụ trì, và ngay cả đưa đội U23 đến "báo công" cho bác Hồ nghe.

Nhìn tổng thể, chưa bao giờ Chủ nghĩa CS tại Việt Nam lại rỗng ruột như hiện nay. Các loại lợi ích đặc thù của chế độ CS như giáo dục miễn phí, y tế miễn phí đều đã biến mất. Loại quan hệ sản xuất đặc thù của chế độ đã được thay bằng loại kinh tế tư bản mà CNCS thề sẽ tiêu diệt. Giai cấp công nông, nền tảng của CNCS, đã bị bán đứt cho giai cấp tư bản chủ hãng cả trong và ngoài nước từ lâu. Và nay cả quan điểm vô thần, duy vật cũng đang bị từ cá nhân cán bộ đến tập thể lãnh đạo vất bỏ.

Chỉ còn một sợi xích cuối cùng nếu cắt bỏ được thì cả dân tộc sẽ chính thức trả cái cùm CNCS về với lịch sử để nhập vào thế giới văn minh. Đó là hệ thống công an.

Trong những ngày linh thiêng đầu năm Mậu Tuất, có lẽ đây là điều cả dân tộc chúng ta, kể cả các cán bộ công an mọi cấp, nên thành khẩn cầu xin.

(Nguồn: Dân Luận) https://www.danluan.org/tin-tuc/20180214/lan-song-can-bo-khao-khat-tam-linh

22 February 2018

Nhà nước giám sát của Trung Quốc đe dọa từng người dân

Anna Mitchell & Larry Diamond
Phạm Nguyên Trường dịch
Hãy thử xem một nhà nước kiểm soát người dân đến tận từng lỗ chân lông như thế mà tên cầm đầu lại có tham vọng sẽ đuổi kịp và vượt qua Mỹ để trở thành kẻ đưa ra những chuẩn mực cho nhân loại noi theo thì sẽ như thế nào? Hắn tưởng thế giới này chỉ rặt những bầy cừu mà các loại chủ chăn tay vấy đầy máu dân chúng, đầu đặc quánh những nguyên lý bạo lực và chuyên chính của họ Mao họ Xít, có thể tha hồ muốn làm gì thì làm sao? Nói thật, cái gã họ Tập này tuy cũng có thớ đấy nhưng y chưa học được một phần nghìn túi khôn của loài người tích lũy trong hàng vạn năm nay đâu. Những ý tưởng gọi là tốt đẹp mà y rêu rao chỉ đủ lót đường cho y nhanh chóng xuống gặp “bác Mao đồ tể” mà y đang phất cờ nối gót thôi. Xem ra cái ngón “thao quang dưỡng hối” của Đặng còn đứng trên y đến một cái đầu. Bauxite Việt Nam

Trung Quốc đang hoàn thiện mạng lưới gián điệp kỹ thuật số cực kì rộng lớn, coi đấy là phương tiện kiểm soát xã hội – đang gây ra những ảnh hưởng đối với chế độ dân chủ trên toàn cầu.

Hãy tưởng tượng một xã hội, trong đó bạn bị Chính phủ đánh giá về mức độ đáng tin của bạn. “Điểm số công dân” của bạn đồng hành cùng bạn mọi lúc, mọi nơi. Điểm số cao cho phép bạn truy cập vào dịch vụ internet tốc độ cao hơn hoặc được cấp chiếu khán tới châu Âu nhanh chóng hơn. Nhưng nếu bạn đăng trực tuyến những bài viết mang tính chính trị mà chưa được phép, hoặc chưa hỏi hay trái ngược với quan điểm của Chính phủ về những sự kiện đang diễn ra, thì điểm số của bạn sẽ giảm. Để tính toán điểm số, các công ty tư nhân làm việc cho Chính phủ liên tục rà soát số lượng lớn các phương tiện truyền thông xã hội và dữ liệu mua sắm trực tuyến của bạn.

Vừa bước chân ra ngoài là hành động của bạn liền bị đưa vào mạng lưới săn lùng tội phạm: Bằng các Video Camera đặt trên từng con phố và khắp thành phố, Chính phủ thu thập một lượng thông tin khổng lồ. Nếu bạn phạm tội – hay chỉ đơn giản là qua đường một cách thiếu thận trọng – chương trình nhận dạng sẽ so sánh khuôn mặt của bạn với ảnh của bạn trong cơ sở dữ liệu căn cước công dân quốc gia. Chẳng bao lâu sau cảnh sát sẽ xuất hiện trước cửa nhà bạn.

Đây dường như là xã hội không-tưởng-đen (dystopia), nhưng nó không ở quá xa: Đấy có thể là Trung Quốc trong vài năm tới. Nước này đang chạy đua để trở thành nước đầu tiên áp dụng hệ thống giám sát thuật toán rộng khắp. Sử dụng những tiến bộ trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo, khai thác và lưu trữ dữ liệu nhằm xây dựng hồ sơ chi tiết về tất cả các công dân, nhà nước cộng sản Trung Quốc tính “điểm công dân” nhằm khuyến khích những hành vi “tốt”. Mạng lưới camera giám sát khổng lồ sẽ liên tục theo dõi việc đi lại của người dân, được cho là sẽ làm giảm tội ác và nạn khủng bố. Trong khi con mắt theo dõi mở trừng trừng theo kiểu Orwell [ý nói đôi mắt theo dõi trong tác phẩm 1984 của Orwell – ND] có thể cải thiện “mức độ an ninh công cộng”, nó cũng là mối đe dọa lạnh lùng đối với các quyền tự do dân sự ở đất nước với một trong những chính phủ áp chế và kiểm soát gay gắt nhất thế giới.

Hệ thống giám sát kĩ thuật số đang phát triển của Trung Quốc sẽ dựa vào các cơ quan an ninh của đảng cộng sản để lọc, thu thập và phân tích một số lượng dữ liệu có thể làm người ta choáng váng, được truyền qua internet. Để biện hộ cho các biện pháp kiểm soát nhân danh an ninh quốc gia và ổn định xã hội, ban đầu Trung Quốc dự định phát triển hệ thống giám sát “Golden Shield”, tạo điều kiện cho các cơ quan an ninh dễ dàng truy cập vào hồ sơ của từng công dân được thu thập tại địa phương, khu vực và trên toàn quốc. Dự án đầy tham vọng này chủ yếu tập trung vào Vạn lý Hỏa thành (Great Firewall), mục tiêu là ngăn chặn các trang web của nước ngoài, trong đó có Google, Facebook và The New York Times. Theo Freedom House, Trung Quốc là nước có mức độ tự do internet thấp nhất thế giới. Giờ đây, cuối cùng, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã xây dựng được hệ thống thu thập dữ liệu đa dạng, phong phú mà họ đã mơ ước trong suốt hàng chục năm.

Trong khi Chính phủ Trung Quốc từng kiểm tra kỹ lưỡng bằng chứng về sự phản bội chế độ của từng công dân trong suốt một thời gian dài, thì bây giờ họ mới bắt đầu xây dựng bộ hồ sơ toàn diện, liên tục được cập nhật và chi tiết về quan điểm chính trị, những lời bình luận, giao thiệp của từng công dân và thậm chí là thói quen của người tiêu dùng nữa. Hệ thống về mức độ tin cậy xã hội đang được phát triển sẽ hợp nhất các hồ sơ từ các công ty tư nhân và các cơ quan chính phủ vào “điểm số công dân” duy nhất cho từng người dân Trung Quốc. Trong kế hoạch tổng thể năm 2014, Đảng Cộng sản Trung Quốc đưa ra mục tiêu là “giữ vững niềm tin và những ràng buộc nhằm chống lại việc phá hoại niềm tin”. Mặc dù, hiện nay, đây là hệ thống tự nguyện, nhưng năm 2020 nó sẽ trở thành bắt buộc. Hiện 100.000 người Trung Quốc đã đăng điểm số cao trên mạng xã hội “Sesame Credit” do Alibaba điều hành – đây là mạng tiên phong trong khu vực tư nhân sẽ kết nối với hệ thống của chính phủ. Tập đoàn thương mại điện tử khổng lồ này tuyên bố rằng ứng dụng của họ chỉ theo dõi hoạt động tài chính và tín dụng của người sử dụng, nhưng hứa sẽ có “đánh giá toàn diện về người sử dụng”. Không khó tưởng tượng rằng chẳng bao lâu nữa nhiều người Trung Quốc sẽ khoe khoang về điểm số của mình.

Mặc dù vẫn chưa rõ những dữ liệu nào sẽ được xem xét, nhưng các nhà bình luận đã bàn rằng phạm vi của hệ thống sẽ rộng lớn đến mức có thể làm người ta lo ngại. Điểm “mức độ tin cậy của công dân” có khả năng ​​sẽ cân nhắc nhiều dữ liệu hơn hẳn điểm số Fico ở phương Tây, tức là điểm số giúp những người cho vay đưa ra quyết định nhanh chóng và đáng tin về việc có cho vay thêm hay không. Trong khi hệ thống Fico chỉ đơn giản là theo dõi xem bạn đã trả nợ và có quản lý hiệu quả vốn liếng của mình hay không, thì các chuyên gia về Trung Quốc và chuyên gia về quyền riêng tư trên Internet nói rằng – dựa trên số lượng lớn các dữ liệu về mua sắm trực tuyến do chính phủ khai thác được, mà không thèm quan tâm tới quyền riêng tư của người tiêu dùng – điểm số tin cậy của bạn có thể gia tăng nếu bạn mua món hàng mà chế độ thích – ví dụ, tã lót và giảm nếu bạn mua những thứ mà chế độ không thích, như trò chơi điện tử hay rượu. Ngoài lĩnh vực mua sắm trực tuyến, việc tham gia vào chính trị của bạn cũng có thể có ảnh hưởng lớn đến điểm số của bạn: Đăng các ý kiến ​​chính trị mà chưa được phép hay đưa những tin tức chính xác, nhưng chính phủ Trung Quốc không thích, có thể làm giảm điểm của bạn.

Đáng lo ngại hơn nữa là, về mặt kĩ thuật, Chính phủ sẽ có thể cân nhắc hành vi của những người bạn và người thân của công dân Trung Quốc trong khi cho điểm họ. Ví dụ, một bài viết mang tính chống chính phủ về mặt chính trị của người bạn của bạn có thể làm giảm điểm của chính bạn. Do đó, hệ thống chấm điểm có thể cô lập các nhà bất đồng chính kiến, không cho họ tiếp xúc với bạn bè và phần còn lại của xã hội, biến họ thành những người sống bên lề xã hội. Điểm của bạn thậm chí có thể quyết định quyền tiếp cận của bạn đối với một số quyền lợi mà ở Mỹ được coi là đương nhiên, ví dụ, chiếu khán để đi du lịch ra nước ngoài hay thậm chí là quyền đi lại bằng tàu hỏa hoặc máy bay ở trong nước. Một chuyên gia về bảo mật Internet cảnh báo: “Việc Trung Quốc đang làm là giáo dục theo lối chọn lọc dân chúng để họ phản ứng tiêu cực đối với tư duy mang tính phê phán và độc lập”.

Trong lúc người phương Tây và đặc biệt là các nhóm ủng hộ quyền tự do dân sự như ACLU (American Civil Liberties Union – Liên minh bảo vệ quyền tự do dân sự Mỹ) cảm thấy choáng váng trước viễn cảnh đó – một nhà bình luận gọi khả năng này là “chủ nghĩa độc tài, đã biến thành trò chơi” – một số người khác thì khẳng định rằng, thiếu vắng niềm tin là vấn đề nghiêm trọng ở Trung Quốc, cho nên nhiều người Trung Quốc hoan nghênh hệ thống này. Tuy nhiên, hệ thống giám sát trên cơ sở dữ liệu, do nhà nước điều hành, được Đảng khuyến khích, đặt ra trước phương Tây những vấn đề sâu sắc về vai trò của các công ty tư nhân trong việc giám sát của Chính phủ. Việc các công ty tư nhân giúp đỡ trong việc giám sát quần chúng và chuyển dữ liệu của họ cho Chính phủ có phải là hành động đạo đức hay không? Alibaba (công ty Trung Quốc tương tự như Amazon) và Tencent (chủ sở hữu chương trình tin nhắn WeChat được nhiều người sử dụng) có dữ liệu về từng người Trung Quốc mà Chính phủ sẽ khai thác để tính điểm. Mặc dù hiện nay người ta đã yêu cầu các công ty Trung Quốc giúp đỡ trong việc theo dõi, còn các công ty Mỹ thì không, nhưng có thể tưởng tượng Amazon nằm ở vị trí của Alibaba, hay Facebook ở vị trí của Tencent. Mặc dù các công ty tư nhân, như các văn phòng chấm điểm tín dụng, luôn sử dụng dữ liệu nhằm đánh giá mức độ tin cậy của người tiêu dùng, trong những xã hội tử tế người ta phải phân biệt rõ giữa cơ chế chấm điểm của khu vực tư nhân và khu vực công, tức là khu vực có thể quyết định quyền tiếp cận các quyền và các đặc quyền của công dân.

Hệ thống đánh giá độ tin cậy dựa trên dữ liệu chỉ là một mặt của hệ thống giám sát kĩ thuật số đang phát triển nhanh chóng ở Trung Quốc. Mạng lưới khác: dựa vào công nghệ đang mở rộng khắp nơi, đặc biệt là các camera giám sát, để theo dõi việc đi lại của người dân. Năm 2015, lực lượng cảnh sát quốc gia Trung Quốc – Bộ Công an – đã kêu gọi thành lập “mạng lưới giám sát video quốc gia có mặt khắp nơi, kết nối liên hoàn, lúc nào cũng nằm dưới quyền kiểm soát”. Bộ Công an và các cơ quan khác tuyên bố rằng lực lượng thực thi pháp luật phải sử dụng công nghệ nhận dạng nét mặt, kết hợp với các máy quay video để bắt những người vi phạm pháp luật. Theo ước tính của IHS Markit (Information Handling Services Markit – công ty chuyên cung cấp thông tin và phân tích), hiện Trung Quốc có 176 triệu camera, kế hoạch là năm 2020 sẽ có 450 triệu chiếc được lắp đặt khắp nơi. Theo Văn phòng An toàn Công cộng Bắc Kinh (Beijing Public Safety Bureau), 100% dân chúng Bắc Kinh hiện đã nằm trong tầm giám sát của hệ thống camera này.

Mục tiêu đề ra của hệ thống này là bắt và ngăn chặn bọn tội phạm. Tuy nhiên, nó cũng tạo ra những nguy cơ to lớn và hiển nhiên đối với quyền riêng tư và một ít quyền tự do mà công dân Trung Quốc đã giành được từ thời Mao. Hình phạt đối với các tội ác nhỏ dường như không hợp lý: Các nhà chức trách ở Phúc Châu công bố trên các phương tiện truyền thông địa phương tên của những người sang đường một cách thiếu thận trong và thậm chí còn gửi cho những người đang thuê họ. Nhưng, đáng lo ngại hơn là những người có quan hệ với các nhà bất đồng chính kiến ​​hoặc những người chỉ trích, tức là người lan truyền những bản kiến ​​nghị hay tung ra biểu tượng phản đối hay chỉ đơn giản là vô tình có mặt tại địa điểm và thời điểm không nên có mặt ớ đó, cũng bị trừng phạt. Do đó, việc cài đặt giúp chính phủ bộ máy có thể nhìn thấy hết làm cho những người bảo vệ quyền tự do dân sự và quyền riêng tư trên toàn thế giới lo ngại. Chính phủ Trung Quốc đã thường xuyên theo dõi điện thoại di động và các phương tiện truyền thông xã hội của các nhà hoạt động nhân quyền nhân danh “giữ vững ổn định”. Hệ thống giám sát bằng video sẽ cho phép giám sát một cách sâu rộng và triệt để hơn nữa. Đưa công khai những đoạn băng lên mạng đe doạ quyền riêng tư của mọi người dân: Một người hàng xóm bận rộn có thể dễ dàng theo dõi các hoạt động của gia đình bên cạnh khi họ làm việc vặt hoặc đi nghỉ.

Các thí nghiệm của Trung Quốc với việc giám sát công nghệ số tạo ra mối đe dọa nghiêm trọng mới đối với tự do ngôn luận trên internet và các quyền con người khác ở Trung Quốc. Ngày càng có nhiều công dân phải kiềm chế việc thể hiện một cách độc lập hoặc phê phán vì sợ dữ liệu hoặc việc đi lại của mình bị Chính phủ ghi lại và trừng phạt. Và đó chính là mục đích của chương trình này. Hơn nữa, những hiện tượng xuất hiện ở Trung Quốc sẽ không chỉ nằm mãi ở Trung Quốc. Công nghệ đàn áp của nước này có thể lan sang các chế độ độc tài khác trên khắp thế giới. Vì thế – chưa nói tới sự lo lắng cho hàng trăm triệu người ở Trung Quốc mà quyền tự do ít ỏi của họ sẽ bị teo đi – các chế độ dân chủ trên toàn thế giới phải theo dõi và tố cáo những hành động nham hiểm đang trượt dần tới cái thế giới mà Orwell đã mô tả.

Anna Mitchell là nghiên cứu sinh và nhà nghiên cứu ở Stanford University. Larry Diamond là công tác viên cao cấp ở Hoover Institution và ở Stanford University.

Nguồn: The Atlantic
Theo Bauxite Việt Nam

21 February 2018

CHIA BUỒN


Được tin dữ, Hiền Thê của Lão Hữu Nguyễn Văn Đặng,


Chị CAO THỊ TUẤN CHÂU
vừa mệnh chung ngày 20 Tháng 2 Năm 2018
tại Seattle, Washington State
Hưởng thọ 78 tuổi.

Xin chân thành chia buồn cùng Lão Hữu Nguyễn Văn Đặng và Các Cháu
Nguyện cầu hương linh Chị TUẤN CHÂU sớm về Cõi Vĩnh Hằng

Toàn Thể Đồng Môn Khóa 8 Đốc Sự
Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Sàigòn

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Câu Hỏi Đầu Năm



Ông Lê Nin ở nước Nga
Mà em lại thấy rất là Việt Nam
Cũng vầng trán rộng thênh thang
Y như trán Bác mênh mang đất trời


Trần Đăng Khoa
.

Những câu vè thượng dẫn xuất hiện vào cuối thập niên 60 (của thế kỷ trước) khi tác giả còn được vinh danh là thần đồng thơ, và là “người phát ngôn cho thế hệ trẻ em thời chiến.” Thời chiến rồi qua. Thời gian, cũng như thời thế – tiếc thay – lại không đứng về phía ông Trần Đăng Khoa và ông Lê Nin nên (dần dà) từ vỉa hè Hà Nội lại phát sinh ra những câu đồng dao mới:
Ông Lê Nin ở nước Nga
Cớ sao lại đứng vườn hoa nước này
Ông vênh mặt, ông chỉ tay:
Tự do hạnh phúc chúng mày còn xa
Kìa xem gương của nước Nga
Bảy mươi năm lẻ có ra đếch gì!
Khi mà thành quả của Cuộc Cách Mạng Tháng Mười chả “ra đếch gì” thì phần số cha đẻ của nó – tất nhiên – cũng phải rơi vào cảnh truân chuyên:

Đang trên Quảng Trường Đỏ ở Moscow, tôi chựng người lại khi bắt gặp một hình dáng người rất quen mà không thể nhớ liền được là ai? Người đàn ông thấp người, mặc bộ đồ đại lễ, đầu đội chiếc mũ kếp pi – tất cả cùng màu đen, đút tay vào túi quần với khuôn mặt trầm tư…

Bắt gặp cái nhìn của du khách, ông liền nở nụ cười, giơ tay vẫy vẫy mời chào: “Chụp hình kỷ niệm đi. Chỉ 100 rub thôi, hay $2 đô la Mỹ cũng được!”

Tôi vừa lắc đầu vừa phá lên cười vì nhận ra người “quen quen” ấy: Lenin. Hiển nhiên, chính xác hơn, là người đóng vai Lenin... Trong thời gian lang thang xung quanh điện Kremlin, tôi còn gặp mấy “Lenin” nữa, cũng đang mời chào du khách chụp hình...

Tôi bỗng nhớ lại thời điểm đứng ở Quảng Trường Đỏ, vỗ vai nói với người đóng giả Lenin: “Nếu không có Lenin thật thì anh đã không phải làm Lenin giả để kiếm sống như vầy. Nước Nga xứng đáng nhiều lần hơn thế này. (Phương Đoàn – “Nước Nga ‘Gồng Mình’ Để Tồn Tại,” Người Việt 12/23/2015).

Tác giả của đoạn văn thượng dẫn, xem chừng, không có mấy thiện cảm với Lê Nin (thật) và tôi e là ông hơi chủ quan khi đánh giá quá thấp về nhân vật này. Tuy Lê Nin phải lê la kiếm ăn ngay tại Moscova (và bị đập mẻ đầu, vỡ trán ở nhiều nơi khác) nhưng di sản của Cuộc Cách Mạng Tháng Mười vẫn còn được giới lãnh đạo Việt Nam vô cùng tôn trọng và sùng kính – theo như tin loan của báo Nhân Dân, số ra ngày  05 tháng 11 năm 2017:

Sáng 5-11, tại Trung tâm Hội nghị quốc gia (Hà Nội), Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Quốc hội, Chủ tịch nước, Chính phủ, Ủy ban T.Ư MTTQ Việt Nam và TP Hà Nội tổ chức trọng thể Lễ kỷ niệm 100 năm Cách mạng Tháng Mười Nga (7-11-1917 – 7-11-2017)... Đọc diễn văn kỷ niệm, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh: Cách mạng Tháng Mười Nga đã “làm rung chuyển thế giới” phá tan một mảng lớn trong hệ thống chủ nghĩa tư bản, đế quốc, mở ra một thời đại mới trong lịch sử nhân loại.… đã sáng tạo ra một kỷ nguyên mới của nước Nga…

Thế nước Nga của “kỷ nguyên mới” hiện nay ra sao?


Xin xem tiếp tường trình của nhà báo Phương Đoàn, từ Moscova:

Một điểm đặc biệt của chợ trời Nga là bày bán rất nhiều những gì thuộc về “tàn tích, tàn dư” thời Xô Viết. Chân dung các lãnh tụ Cộng Sản như Lenin, Kark Marx… nằm la liệt giữa những đống xoong nồi lủng củng, giữa đám đất lầm bụi… khiến người xem thoáng có những suy tưởng so sánh chua xót, mỉa mai và hài hước về lý tưởng cao xa và thực tế trần trụi. Những lá cờ nhung màu đỏ thêu chỉ vàng ca ngợi về những thành quả của Chủ Nghĩa Xã Hội với những câu khẩu hiệu đanh thép, tự tin về sự bất diệt của Marx-Lenin… giờ nằm lăn lóc trên các tấm ni lông sơ sài đặt trên mặt đất. Một quá khứ đầy hoang tưởng.


Lê Nin giữa chợ trời cùng xoong chảo. Ảnh: Phương Đoàn

Thảo nào mà giới lãnh đạo CSVN hay bị mắng mỏ là cái đám chuyên … “ăn mày dĩ vãng!” Khi mà tương lai rất mịt mờ, và hiện tại đang vô cùng rất bấp bênh thì xoay ra đi ăn mày dĩ vãng – theo thiển kiến – cũng là một cách mưu sinh có thể thông hiểu và thông cảm được.

Chỉ có điều đáng nói là họ đã đi quá xa khi giong cờ, nổi trống, linh đình kỷ niệm chiến thắng 50 năm tổng tiến công xuân Mậu Thân, vào ngày 31 tháng 1 năm 2018 vừa qua. Cái thói quen “ăn mày” khiến họ có khả năng “ăn mừng” ngay giữa lúc quốc tang.

–       Hoàng Phủ Ngọc Tường: Với tư cách là một đứa con của Huế, đã ra đi và trở về, ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu, do hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế năm Mậu Thân. Đó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc, và nhìn trên quan điểm chiến tranh cách mạng.

–       Mạnh Kim: Mậu Thân là chiến trường khốn nạn nhất trong cuộc chiến Việt Nam.

–       Chế Lan Viên: Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng/
Chỉ một đêm, còn sống có 30.

–       Song Chi: Việc ăn mừng sự kiện Mậu Thân chứng tỏ đảng cộng sản hoàn toàn không thay đổi từ nhận thức đến thái độ, hành động và hoàn toàn “thất nhân tâm” đối với đại đa số người dân Việt ở cả hai miền, trong và ngoài nước.

–       Lê Công Định: “Tôi thấy thật sự là vô lương tâm và không thể hiện lương tri của con người bình thường, cho thấy họ không hoàn toàn có một ý định nào gọi là hòa giải và hòa hợp dân tộc cả.

–       Phạm Trần: Ăn Tết bằng xương máu Mậu Thân thì hòa giải, hòa hợp với ai?

–       Ngô Nhân Dụng: Tổ chức kỷ niệm Tết Mậu Thân là Nguyễn Phú Trọng và đảng Cộng Sản đã thách thức người dân Việt khắp nước!

Sau thách thức Mậu Thân lại đến thách thức xây nghĩa trang ngàn tỷ. Trang BBC nhận định là nhà đương cuộc Hà Nội đã khiến cho …dư luận dậy sóng:

 Nguyễn Thị Hậu: Sao lo cho người sẽ chết “an nghỉ” mà lại làm người sống không thể “an cư”?

Trương Huy San: Một chính thể giành được chính quyền bởi những người theo ý tưởng “thế giới đại đồng”, không lẽ, từ tem phiếu đến “nơi an nghỉ” đều phân chia đẳng cấp.

Trương Duy Nhất: Khốn nạn hơn vạn lần khốn nạn ở chỗ: Nó qui hoạch cho cả vợ/chồng, khi chết cũng được vào đây, bất kể vợ/chồng họ là ai làm gì. Nhiều người chưa chết, đã nghe thiên hạ đào mồ cuốc mả rồi.

Nhân Thế Hoàng: Tiền thuế của dân mà nó làm như của cha của mẹ nó để lại, muốn xài sao thì xài.

Dư luận, trong cũng như ngoài nước, cứ tha hồ mà dậy sóng. Sóng gió trong những tách nước trà nào có ảnh hưởng chi đâu. Giới lãnh đạo CSVN (chắc chắn) sẽ còn tạo ra nhiều thách thức ngang ngược và bạo ngược khác nữa, trong những ngày tháng tới, như họ đã từng làm từ hơn hai phần ba thế kỷ qua. Câu hỏi đặt ra là dân tộc này sẽ còn cam chịu để cứ bị tiếp tục “thách thức” thêm bao lâu nữa?

Tưởng Năng Tiến


Nguồn: Việt Báo (Hoa Kỳ)

Nhật Bản thuê cả máy bay riêng để trục xuất hàng chục người về Việt Nam ngay tức khắc


Quá bức xúc vì số người từ VN sang Nhật Bản gây rối, ăn cướp, ăn trộm… ngày một đông, chính phủ Nhật Bản thuê cả máy bay riêng để trục xuất những người này về Việt Nam ngay tức khắc.

Bộ Tư pháp Nhật Bản công bố vào ngày 8 tháng 2 rằng, 47 nam giới và nữ giới người Việt Nam đã bị cưỡng chế đưa về nước bằng máy bay thuê riêng.

Được biết, việc cưỡng chế về nước bằng máy bay thuê riêng được bắt đầu từ năm 2013 và đây là lần thứ 7.

Sau khi thông tin này được đăng tải đã có rất nhiều người Nhật bức xúc gửi phản hồi trên trang Yahoo New của Nhật rằng:

– Chi phí thuê máy bay này là nước Nhật phải chịu ah? Đây là tiền thuế của dân??!

– Có thể gửi về theo máy bay vận chuyển bình thường, việc gì phải thuê máy bay riêng?! Có nhiều người còn bảo rằng: Cho lên tầu gửi theo đường biển cũng được không cần phải gửi về theo đường hàng không!!

Theo thống kê mới nhất của cảnh sát Nhật thì số người ngước ngoài ở Nhật nhiều nhất là Trung Quốc, đứng thứ 2 là Việt Nam. Nhưng trong những năm gần đây số người Việt Nam phạm tội đã nhiều hơn người Trung Quốc với chiều hướng tăng mạnh.

(Theo Blog CHÂU XUÂN NGUYỄN)

13 February 2018

BI KHÚC HƯƠNG GIANG


BI KHÚC HƯƠNG GIANG

Nhang chưa tàn trên bàn thờ ngày Tết
Tiếng cười vui ngày sum họp chưa đầy
Dặm vạn đường con cháu về chưa hết
Mà khăn tang ai xé vội chốn này

Đêm sông Hương tiếng hò nghe đẫm lệ
Nhịp chén sầu cung bậc nấc giòng châu
Tà áo nhung giờ phủ quanh thân Mệ
Chỉ bộ xương và cát lấp mất đầu

Áo học trò sao thành màu tang trắng
Khăn sô nào lau hết giọt lệ Cha
Giòng Hương Giang rũ rượi tàn con nắng
Mạ của em lặng lẽ khóc chiều tà

Mậu Thân đó, trang sử nào giặc viết
Nỗi kinh hoàng nhân loại có biết chăng?
Hố chôn người: Mồ của nghìn oan nghiệt
Bi khúc ơi, giờ sóng dậy đất bằng

Và từ đó nước sông Hương mằn mặn
Lời Huế ru nghe tê dại cõi lòng
Năm mươi năm lệ từng đêm câm lặng
Hòa với sông thành oan khuất một dòng …

Như Thương
(Tưởng niệm 50 năm Mậu Thân)

Sài Gòn trước Tết: Những giọt mồ hôi sau đóa hoa


Chợt nổi hứng hai vợ chồng đèo nhau đi một góc Sài Gòn để xem thiên hạ đón tết.

Tránh không ra quận 1, vì nơi đây mọi thứ đầy những hoa hòe hoa sói, đèn đuốc lòe loẹt, khẩu hiệu mụ mị. Chỉ muốn mục kích cảnh những người một nắng hai sương chăm sóc hoa cảnh quanh năm cầu mưu sinh trong viễn cảnh kinh tế ngày một bết bát, tầng lớp đại đa số dưới đáy xã hội mong gì phú quý sinh lễ nghĩa.

Tự nhận thấy mình có lỗi khi chỉ ghé qua chụp vài tấm hình rồi bỏ đi săn ảnh khác: ai vất vả trồng bông hoa, săn sóc, chuyên chở đến nơi bán, dựng lều chõng, chong đèn đêm lạnh canh hoa để đa số khách đến ngắm hơn là mua. Vừa tình cờ xem một video clip, trong đó người bán hoa giận dữ đập nát hết cả hoa lẫn chậu của mình để bọn hôi của rắp tâm không mua, dù với giá rẻ như bèo, kiên nhẫn đợi đến đêm 30 tết khi người bán không bán được phải bỏ của chạy lấy thân, thế là mỗi người ôm một chậu về nhà chưng tết không phải bỏ tiền ra mua!

Ý thức tha nhân của người Việt mình bây giờ gần như triệt tiêu khi phải sống chung với dối trá đã quá lâu, không còn kỳ vọng phục hồi được dân tộc tính nhân bản nữa rồi.

Chúc mọi người bên ấy luôn đầy đủ sức khỏe, đầy ắp cảm hứng với bút, với cọ và duy trì TTR bền vững.

Người Sài-Gòn
10 tháng 2, 2018

12 February 2018

Tin, hình ảnh, Hội Chợ Tết Cộng Đồng Toronto & Phụ Cận



Hội chợ Tết của Cộng Đồng để mừng Xuân Mậu Tuất đã diễn ra tốt đẹp vào ngày Chúa nhật 4 tháng 2, 2018 vừa qua tại International Centre, Mississauga.

Các đại diện tôn giáo, hội đoàn, truyền thông, các quan khách ngoại quốc & quý đồng hương đã tham dự Hội chợ Tết rất đông, con số phỏng chừng khoảng 6000 người, trong đó có gần 200 em thiện nguyện viên, sinh viên trẻ đến giúp các công việc trong hội chợ.

Nhiều quan khách chính phủ đã tới hoặc gởi thư, video chúc mừng. Đặc biệt ông bộ trưởng Steven Del Duca, Ontario Minister of Economic Development and Growth, trong phần phát biểu tại Hội Chợ đã hứa là chính phủ Ontario sẽ tích cực làm việc với Làng Dưỡng Lão để có thể giúp xây dựng nhà dưỡng lão cho cộng đồng chúng ta‎ trong thời gian ngắn sắp đến.  Đây là một tin thật tích cực cho quý vị cao niên trong cộng đồng.

Bà Chris Fonseca, Mississauga Ward 3 Councillor cũng xác nhận là thành phố Mississauga rất hoan nghênh cộng đồng VIỆT NAM, đã chấp thuận và sẽ làm việc với Hội Tưởng Niệm Thuyền Nhân trong công tác xây dựng Tượng Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân trong khu vực Dixie & Bloor‎ để dự án mau thành hình.

Nhóm Họa Sĩ Nam Nam California tổ chức triển lãm


Cuộc triển lãm được tổ chức tại Trung Tâm Văn Hóa Chùa Bảo Quang tọa lạc tại 713 N. Newhope St., Santa Ana, CA 92703 bắt đầu từ ngày February 14, 2018 đến hết ngày February 19, 2018 (tức là từ 29 Tết đến hết mồng 4 Tết).

 Khai mạc phòng tranh vào sáng Thứ Sáu February 16, 2018
(tức mồng 1 Tết) lúc 10 giờ sáng. Phòng tranh mở cửa từ 10 giờ sáng đến 6 giờ chiều mỗi ngày.

Muốn biết thêm chi tiết xin liên lạc: Chính Mung (714) 360-8150."
(Xin xem Poster và Thiệp Mời trong attached dưới đây)

Nhóm Họa Sĩ Nam Cali gồm 14 Họa Sĩ & Điêu Khắc Gia:  Ái Lan - Bảo Trâm - Biểu Trung - Chính Mung - Đặng Ngọc Sinh -  Elizabeth Nguyễn -  Kim Ngân – Lam Thủy – Lương Trường Thọ - Nguyễn Văn Bảy  – Phong Trần - Trương Đình Uyên - Vũ Dung và  Guest Artist: Thanh Trí Cao (Hòa Thượng Viện Chủ Chùa Bảo Quang Thích Quảng Thanh).

Khắc Khoải Xuân Mậu Thân 1968

Hình trên Đài truyền hình Đức quốc
Tết Mậu Thân 1968 nhìn từ một nhà văn cộng sản ở Hà Nội

Phạm Đình Trọng
Trích Về Với Dân
        
Part 3: Khắc Khoải Xuân Mậu Thân 1968

Sau năm 1975, học xong khóa I trường Viết Văn Nguyễn Du, tôi có hai năm làm việc ở Ban Ký Sự Lịch Sử Quân Sự thuộc Tổng Cục Chính Trị.
  
Ban có nhiệm vụ hoàn thành bản thảo bộ ký sự lịch sử “ Trận Đánh Ba Mươi Năm ” gồm 5 tập. Từ 1945 đến 1975, ba mươi năm chiến tranh được chia ra làm năm giai đoạn, mỗi giai đoạn là một tập sách.
  
Gần ba mươi nhà văn, nhà báo quân đội chia làm năm nhóm, mỗi nhóm hoàn thành một tập bản thảo. Tôi và nhà văn Đào Thắng được bổ xung về Ban ở giai đoạn cuối và làm tập năm do nhà văn, Thượng Tá Nam Hà làm trưởng nhóm. Gặp gỡ các tướng lĩnh, những người hoạch định các chiến dịch, những người chỉ huy những trận đánh. Đọc hồi ký của các tướng lĩnh quân đội miền Bắc, quân đội miền Nam, quân đội Mỹ. Sục vào các kho hồ sơ lưu trữ...
  
Nguồn tư liệu gốc ngổn ngang đó cho chúng tôi hình dung đầy đủ và chính xác từng chiến dịch từ cơn cớ ban đầu, đến diễn biến ở bản doanh, diễn biến ở mặt trận và giá máu phải trả. Từ đó chúng tôi cũng nhận ra những góc khuất của chiến tranh, những góc khuất của lòng người. Người háo danh, háo quyền lực đã không tiếc máu xương của hàng triệu người lính và dân lành để thỏa mãn sự háo danh đó....

Đầu năm 1967, Bí Thư Trung Ương Cục miền Nam, Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh mới từ mặt trận miền Nam trở ra Hà Nội đã cùng Bí Thư Thứ Nhất Ban chấp hành trung ương đảng Lao Động Việt Nam Lê Duẩn hình thành ý tưởng Xuân Mậu Thân 1968 Tổng Công Kích, Tổng Khởi Nghĩa, giành thắng lợi quyết định và chỉ đạo cục Tác Chiến Bộ Tổng Tham Mưu làm kế hoạch thực hiện.
Trong mười một ủy viên Bộ Chính Trị, Tướng Giáp là người duy nhất lên tiếng không đồng tình với ý tưởng Tổng Công Kích, Tổng Khởi Nghĩa Xuân 1968.    

Theo ông sức mạnh chiến tranh của quân Mỹ, quân đồng minh ở Nam Việt Nam và quân đội Sài Gòn đang trên đỉnh cao với hơn nửa triệu quân Mỹ và quân đồng minh, gần một triệu quân Sài Gòn. Chưa đủ thời gian thấm đòn chiến tranh nhân dân của ta, hơn nửa triệu quân Mỹ với máy bay chuyển quân bay rợp trời, xe tăng dàn trận bò kín đất đang chủ động mở những cuộc hành quân lớn đánh vào vùng đất quân giải phóng kiểm soát. Lúc đối phương lực đang còn mạnh và thế đang lên mà dốc vốn vào tổng công kích trận cuối cùng chỉ cháy túi, kiệt vốn, tự sát. Căn cứ quân nước ngoài không đặt trong thành phố, thị xã.
   
Đánh vào tất cả thành phố, thị xã, trung tâm hành chính đông dân là nhằm vào người dân. Đẩy mức độ ác liệt của chiến tranh lên cao ngay trong thành phố là mang chết chóc đến cho dân lành và dàn mỏng lực lượng ta ra phơi mình trên địa hình trống trải, lạc lõng trong đường phố bàn cờ nhằng nhịt sẽ bị tiêu diệt đến người lính cuối cùng, chỉ tự chuốc lấy thương vong lớn, không thể có chiến thắng quyết định.

Thời điểm này chỉ nên mở cuộc tập kích chiến lược: Bất ngờ đồng loạt đánh vào tất cả các căn cứ quân Sài Gòn, quân Mỹ và đồng minh trên toàn miền Nam, cùng với tiêu hao sinh lực là đánh mạnh vào tinh thần chiến đấu của đối phương, thúc đẩy phong trào phản chiến của nhân dân Mỹ đòi Chính Phủ đưa con em họ về nước, tạo ra bước ngoặt về cục diện chiến tranh. Khi yếu tố bất ngờ không còn, sức mạnh của đội quân khổng lồ, sức mạnh của vũ khí, sức mạnh của công sự phía đối phương được phát huy thì ta phải thu quân bảo toàn lực lượng cho những chiến dịch đánh lớn và quyết định tiếp theo....

10 February 2018

Lời tuyên bố đanh thép của Bà Cấn Thị Thêu sau khi mãn hạn tù cộng sản

Nhạc sĩ Việt Khang đã tới Hoa Kỳ

Nhạc sĩ Việt Khang, cựu tù nhân lương tâm và là tác giả các bài hát nổi tiếng như “Anh Là Ai,” “Việt Nam Tôi Đâu,” “Trả Lại Cho Dân,” vừa đến phi trường Los Angeles, California, lúc 1 giờ 20 phút chiều Thứ Năm, 8 Tháng Hai, và được đông đảo đồng hương và giới truyền thông ra đón.

“Trước hết, Việt Khang xin cảm ơn tất cả mọi người ra đón. Nhờ sự đoàn kết của đồng hương mà Việt Khang đến được nơi đây,” nhạc sĩ Việt Khang nói, ngay khi vừa đẩy xe hành lý ra khỏi khu vực chính của Tom Bradley International Terminal. “Chưa bao giờ Việt Khang đi một chuyến bay dài như lần này, gần một ngày trời, nhưng rất vui khi thấy bà con mình ra đón.”

Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, nhạc sĩ Việt Khang cho biết mọi việc diễn ra tốt đẹp. Anh được tổng lãnh sự Hoa Kỳ phỏng vấn bốn hôm trước khi xuất cảnh.

Anh cũng kể, được công an hỏi thăm nhiều điều và chúc anh đi bình an.

Trong số đồng bào đến đón Việt Khang đặc biệt có nhạc sĩ Trúc Hồ cùng phái đoàn SBTN.

06 February 2018

Con Gái Núi, thơ

Con trai núi cùng quê con gái núi
đã lạc nhau đâu mà nói biệt ngàn trùng
nỡ bứng cái lòng của em xa anh
làm xôn xao cái bụng người làng

Cây cà phê sẽ giận em không thèm đeo hoa kết trái
chim Ka-lơi sẽ hờn em không thèm hót giữa lòng thung
cây Kơ-nia sẽ buồn em không cho hột cầy đập ăn
rừng Xà-nu sẽ ghét em mà rỗng ruột thân ngã dưới ngàn
Mẹ Núi sẽ ru nỗi oan uổng của anh sau lũy tre làng
nói thương anh nhiều hơn thương em gái núi

Ơi ơi H'Ri anh nhớ sương lầm gió bụi anh nhớ núi
hồn anh sẽ nương theo rừng em xõa tóc
cõng thơ anh du về nguồn cội
Yàng ơi ngày ấy anh và quá khứ
khoẻ như con trâu đang tắm dưới ao
nhanh như con cá dưới nước
như chim phí bay vút lên tầng cao
anh đóng khố
ngậm dọc tẩu thả khói trời bay
cầm xà gạc phạt đàn chướng khí
gùi trên lưng rừng thiêng lấp loáng
anh đi thăm rẫy du canh
nghe tiếng hú anh vẫn còn vọng âm qua ba sườn đồi

Chiều trôi đi hoang vu trên núi
anh bước đi lững thững xuống đồi
như ngày xưa theo em lội qua khe suối
anh lại hóa thành ba ché rượu cần Radhé, M.Nông, Djarai
ngày luồn vô buôn Dur săn nai
đêm xuyên qua Ea Nhái đốt lửa
anh sẽ nuốt điệu múa sơn cước của em
như con nưa nuốt bóng trăng ngàn

Ơi ơi H' Ri ơi em gái núi
đừng có đẩy cái lòng của em xa anh
Yàng sẽ buồn và người làng sẽ không yên cái bụng
Ơi ơi H' Ri...

phan ni tấn ​

05 February 2018

Cười tí tỉnh: Gì cũng được.

Trước đám cưới:
    Anh : Em muốn đi ăn tiệm nào ?
    Em: Tiệm nào cũng được.
    Anh: Em dễ thương quá
    Em: Dạ, em sao cũng được.

Sau đám cưới:
    Ông: Bà muốn ăn chỗ nào ?
    Bà: Tui không muốn ăn pizzza, hamburgers, tiệm Tàu. Có bao nhiêu đó mà lần nào cũng hỏi tới hòi lui, bực mình.
    Ông: Bà sao lúc nào cũng quạo quọ, khó chịu.
    Bà: Còn hơn là bị control, biểu gì nghe đó. Tui dạy mấy đứa con cháu gái là đừng để mấy thằng chồng cá chớn control mình.
    Ông: Thôi ăn cơm ở nhà đi.
    Bà: Thì ông ra ông nấu cái gì đi.

(NT)

Cuối năm về Galang

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến




Cổng vào trại tị nạn Galang. Nơi đây nay đã thành di tích. (Hình: th.boell.org)
Nghĩa Trang Galang là chứng tích của một giai đoạn lịch sử không thể xóa bỏ về một hành trình đi tìm tự do bằng mọi giá của cả triệu người Việt. (Trùng Dương)

Tôi đến Thái Lan tả tơi, ủ dột, eo xèo và bèo nhèo như một cái mền sakymen thấm nước. Vì không có thân nhân ở Hoa Kỳ, từ đây, tôi được đưa sang một trại tị nạn chuyển tiếp để chờ một hội thiện nguyện bảo trợ cho vào Mỹ.

Thế là tôi bắt đầu cuộc đời ly hương của mình bằng những ngày mưa đầu mùa ở Galang, một hòn đảo nhỏ bé, thuộc Nam Dương.

Những chiều mưa đầu mùa bao giờ cũng buồn. Những chiều mưa đầu mùa nơi đất lạ thì buồn muốn chết! Tôi cứ ngồi bó gối, nhìn những giọt nước trong veo (nương nương) chạy theo mái láng mà nhớ nhà muốn khóc.

Có hôm tạnh ráo, đi lang thang quanh đảo mãi cho đến lúc gần sẫm tối, tôi lạc vào một khu đất trống. Thoáng nghe tiếng muỗi vo ve, tôi nhìn xuống chân và hốt hoảng nhận ra là mình đang dẫm chân trên những nấm mồ của những người đã qua đời tại trại.

Giữa buổi chiều tà vắng lặng, trên một hải đảo hoang vu, cách quê nhà cả một đại dương xanh thẫm, đứng trên những nấm đất “xè xè” – mọc đầy cỏ dại, vương vãi mấy chân nhang đã bạc phếch màu – tôi bỗng cảm được hết sự lạnh lẽo, thê lương, và ảm đạm của cái cảnh “vùi thây nơi đất khách quê người.” Cùng lúc, tôi cũng hiểu ngay tại sao trên những ban thờ nho nhỏ – ở quê nhà – thường luôn có khói hương ấm áp, và ngọn đèn dầu hột vịt (tù mù) cho đỡ phần quạnh quẽ.

Tôi rời Galang vào một buổi sáng cuối năm 1980 và trở lại 34 năm sau, vào một chiều cuối năm 2014. Nghĩa trang của trại là nơi tôi cùng người bạn đồng hành (anh NCB) đến viếng đầu tiên. Nhìn những mộ phần khang trang, ngăn nắp, vôi quét trắng tươi, cỏ dọn sạch sẽ, nằm gọn gàng ngay ngắn – giữa biển trời bao la – tôi mới chợt nhận ra rằng mình là một kẻ (sống) rất vô tình.

Tôi đã hăm hở và hối hả rời bỏ Galang, để lại không biết bao nhiêu là nấm mồ hoang lạnh của những đồng bào và đồng cảnh mà chưa bao giờ nhìn lại (dù chỉ một lần) cho mãi đến khi tóc đã đổi màu.

May mắn là không phải mọi kẻ tị nạn nào đều bạc bẽo như nhau, và không ít người sống rất có tình; nhờ vậy, hôm nay tôi mới có “lối” để về thăm chốn cũ.

Tôi rất thích bản nhạc “Nha Trang Ngày Về” (… Ngồi đâу tôi lắng nghe… Tôi như là con ốc, bơ νơ nằm trên cát. Chui sâu vào thân xác lưu đầy…) dù không được quen biết bất cứ ai ở miền “thùy dương cát trắng.” Tôi cũng không có mối tình nào ở Galang, dù có viết mấy câu thơ, viết “giùm” cho những cô gái bị người tình phụ (mà dân ở đảo gọi là Galang tình xù) nhưng không còn nhớ được toàn bài:
“Xa anh trời vào hạ
Thái Lan mưa đầu mùa
Bây giờ là cuối hạ
Nam Dương trời đang mưa

Galang đời cũng đẹp
Người ta thường có đôi
Riêng mình em thì trót
Yêu anh rồi nên thôi

Em vẫn thường ra biển
Nhìn về phương trời xa
Cali anh còn nhớ
Biển đêm nào Songkhla

Thư anh ngày một chậm
Nét chữ càng thêm to
Giấy trắng thừa ra mãi
Làm sao em không lo

Hay là thôi anh nhé
Làm bận lòng nhau chi
Biết đâu đời lại đẹp
Khi đường ai nấy đi”
Lần lượt, trước sau, những chàng trai cùng những cô gái ở tuổi đôi mươi (thuở ấy) đều đã “đi” định cư ở một quốc gia thứ ba nào đó. Và (chắc) cũng chả có mấy ai, mấy khi, ngoái về chốn cũ?

Galang, chiều nay, quanh tôi không một bóng người – ngoài vài bầy khỉ nhỏ, và năm, bảy chú hưu sao (đứng ngơ ngác nhìn khách lạ) trong một khu đất rộng, gần nơi trưng bày mấy con tàu đã đưa đám thuyền nhân đến hải đảo này.

Galang hoang vu, và hoang tàn quá. Tôi bước vào một ngôi chùa, không có ai ráo trọi. Nhà thờ cũng vậy. Trống trơn. Tượng Đức Mẹ Vô Nhiễm được che bởi một tấm bạt lớn phiá trên (ý hẳn để cho ngài đỡ giãi dầu mưa nắng) nhưng e cũng chả có tác dụng chi nhiều vì sự khắc nghiệt và khốc liệt của nắng mưa, nơi vùng nhiệt đới.

Cạnh đó là bức tượng thánh Giuse đã rớt mất một bàn tay, ngó mà ái ngại.

Trong tấm biển chỉ dẫn (cũng đã rơi xuống đất từ lâu) ngay ở cổng vào có ghi hàng chữ “Cao Dai Pagoda” nhưng chúng tôi tìm mãi vẫn không thấy Thánh Thất nơi nào cả.

Cho đến khi bước chân vào gian nhà dùng làm Bảo Tàng Viện Thuyền Nhân thì tôi mới thấy Galang vẫn còn chút… hơi thở nhẹ, nhờ tiếng nhạc nho nhỏ phát ra tự bên trong. Cái gì chớ nhạc Việt thì tôi rành sáu câu, nhất là nhạc sến, vậy mà tôi hoàn toàn không biết bài hát (lạ hoắc) này. Tôi chỉ “cảm” được là nó rất sến (sến hết biết luôn) nhưng vẫn thấy vui thích với cái ý nghĩ là mình – một thằng vô cùng bạc bẽo – vẫn được Galang mở rộng vòng tay (đón nhận) khi trở lại.

Thái độ rất thân thiện tử tế của nhân viên an ninh, cũng như sự chỉ dẫn vui vẻ và tận tình của người trông coi những di vật còn lại của thuyền nhân cũng khiến tôi vô cùng cảm động, dù chúng tôi có bị trở ngại (ít nhiều) vì bất đồng ngôn ngữ. Tôi và anh bạn hăng hái ký tên vào sổ lưu niệm, và sốt sắng hiến tặng hết cả số tiền mà chúng tôi có sẵn trong người.

Lúc trở ra, tôi thật hân hoan khi thấy hai chiếc xe du lịch (cùng với du khách) nối đuôi nhau vào trại, dù trời đã ngả chiều. Phải vậy chớ. Không lẽ cả một trung tâm du lịch mà có mình (ên) tụi tui thì coi sao được.

Tình trạng thưa vắng du khách ở Galang chắc đã bắt đầu từ nhiều năm trước. Nhật báo Jakarta Post, số ra ngày 1 Tháng Tám, 2009, có bài viết (“Vietnamese Refugee Camp Still Open”) đề cập đến yêu sách đóng cửa trại tị nạn (Galang) của nhà đương cuộc Hà Nội.

Bài báo này dẫn lời bà Nada Faza Soraya, chánh sự vụ Phòng Thương Mại Của Nam Dương, nói rằng khu trại rất quan trọng đối với hướng dẫn viên du lịch, và họ không hề có ý muốn khai thác quá khứ đen tối của chính phủ Việt Nam. (“There was no intention of exploiting the gloomy past of Vietnamese gorvernment”).

Cùng thời điểm này, từ Galang, phóng viên Hồng Nga của BBC cũng có bài tường thuật (nghe được vào ngày 5 Tháng Tám, 2009) về sự việc này:

-“Hai thập niên hiện diện của người Việt tại đây khiến thông tin trại có thể sẽ đóng cửa vĩnh viễn, ngừng đón người tới thăm khiến người dân địa phương ngỡ ngàng.”

-“Lý do chính là từ khi ngừng hoạt động, trại tị nạn Galang cũ đã trở thành một địa chỉ du lịch khá phổ biến, mang lại thu nhập cho người bản địa.”

-“Dư luận địa phương bày tỏ bất bình, trong khi có cáo buộc chính phủ Việt Nam đã gây áp lực với Jakarta để làm công việc này.”

Đồng thời, đại diện tổ chức Văn Khố Thuyền Nhân Việt Nam, ông Trần Đông đã lên tiếng chỉ trích việc “âm thầm xóa bỏ dấu vết tội ác, hủy hoại di tích lịch sử và nhân đạo thế giới tập đoàn đảng trị và tay sai Bắc Kinh tại Hà Nội.”

Nhân đây, cũng xin được nói thêm đôi điều về cơ quan thiện nguyện Văn Khố Thuyền Nhân Việt Nam (Archives of Vietnamese Boat People – AVBP) qua lời của nhà văn Trùng Dương, sau chuyến đi thăm Galang của chị, vào năm 2012: “Hội AVBP, website tại www.vnbp.org, được thành lập từ năm 2004, nhằm tìm kiếm và trùng tu các mộ phần thuyền nhân, không phân biệt có tên hay vô danh, ở rải rác các nơi trong vùng Đông Nam Á, đồng thời ghi dấu lại các di tích thuyền nhân để các thế hệ sau biết mà tìm đến vì chính quyền Cộng Sản Việt Nam cố tình muốn xoá bỏ những di tích lịch sử này, để đồng thời bạch hóa tội lỗi của chế độ ngu muội hà khắc đã là nguyên do đẩy cả triệu người Việt ra biển đi tìm một đời sống có tự do và nhân phẩm, với từ 200,000 tới nửa triệu con người bị chết trên đường đi tìm một đồi sống có nhân phẩm. Sự hy sinh này và phần mộ của những người còn may mắn có được nấm mồ chính là những chứng tích của một giai đọan lịch sử cần được duy trì và bảo vệ.”

Trong một cuộc phỏng vấn dành cho phóng viên Thanh Quang (RFA) nghe được vào hôm 17 Tháng Mười, 2013, ông Trần Đông – giám đốc AVBP – cho biết thêm chi tiết: “Chúng tôi tin tưởng mạnh mẽ rằng tới cuối năm 2015 sẽ hoàn tất công trình mộ phần thuyền nhân Việt Nam tại tất cả những nơi vừa nói. Hiện giờ chúng tôi đang xúc tiến ráo riết tổ chức gây quỹ trong năm 2014 song song với việc trùng tu mộ thuyền nhân trong 2014 và 2015. Chúng tôi rất hy vọng được sự đóng góp giúp đỡ của tất cả đồng hương khắp nơi trong đợt gây quỹ lần cuối cùng vào năm 2014 và có thể có những cuộc gây quỹ nhỏ nữa trong năm 2015 để hoàn tất công tác trùng tu tất mộ thuyền nhân trong vùng Đông Nam Á vào cuối năm 2015.”

Tôi không hy vọng là Galang, trong tương lai gần, có thể trở thành một công viên du lịch hấp dẫn hay một khu di tích lịch sử – như nhiều người mong đợi vì điều này tùy thuộc hoàn toàn vào thái độ của chính quyền địa phương, và ngoài tầm tay của cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Tuy nhiên, tôi tin chắc là Văn Khố Thuyền Nhân Việt Nam “sẽ hoàn tất công tác trùng tu 2,500 mộ thuyền nhân rải rác khắp vùng Đông Nam Á vào cuối năm 2015” – dù biết rằng đây chả phải là chuyện dễ dàng chi, và rất cần sự góp sức của mọi người.

Đó là việc tối thiểu mà chúng ta có thể làm được, và bắt buộc phải làm. Những người cầm quyền hiện nay ở Việt Nam không mong gì hơn là chúng ta thất bại trong việc duy trì và bảo tồn “lịch sử thuyền nhân.”

Nếu không có cái “lịch sử” bi tráng này và “những chứng tích của một giai đọan lịch sử cần được duy trì và bảo vệ” thì cộng đồng thuyền nhân (hôm nay) và con cháu của họ (sau này) nào có khác gì một đám người trôi sông lạc chợ.

(Tưởng Năng Tiến)​

Bản tin Đài VOA nói về cuộc Tổng công kích Tết Mậu thân

Tổng thống Donald Trump cho công bố Bản ghi nhớ FISA (FISA memo).

Tuần này vừa kết thúc bằng một sự kiện gây chần động chính trường Mỹ: Tổng thống Donald Trump cho công bố Bản ghi nhớ FISA (FISA memo).

Từ lâu, việc có nên công bố FISA memo hay không đã là một vấn đề gây tranh cãi trên chính trường Mỹ.

Tài liệu chấn động

Các đảng viên Cộng hòa cho rằng cần công bố bản ghi nhớ này để công chúng thấy được bộ mặt thật của chính quyền Obama qua FBI và Bộ Tư pháp (DOJ) thời đó, cũng như sự vi hiến trong các cuộc điều tra nhắm tới Tổng thống Trump và các cộng sự.

Trong khi đó, đảng Dân chủ và FBI, DOJ lại tìm cách ngăn cản việc công bố, viện dẫn những lý do liên quan tới an ninh. Thậm chí, Phó Giám đốc FBI Andrew McCabe đã từ chức hôm thứ Hai 29/1 để gây sức ép, dù chỉ còn vài ngày sẽ tới tuổi nghỉ hưu.

Tuy nhiên, đến ngày thứ Tư 31/1, Ủy ban Tình báo Hạ viện đã bỏ phiếu thông qua việc công bố FISA memo. Và đến thứ Sáu 2/2, Tổng thống Trump đã phê chuẩn việc công bố bản ghi nhớ này.

Cái gốc bất hợp pháp của cuộc điều tra Trump-Nga

Theo bản phát hành online của bản ghi nhớ này, FISA memo là một tài liệu gồm 4 trang do Văn phòng của Chủ tịch Ủy ban Tình báo Hạ viện Devin Nunes soạn thảo.

Tài liệu này đã chỉ ra việc Bộ Tư pháp và FBI đã sử dụng các kỹ thuật giám sát tình báo phi pháp trong cuộc điều tra Trump-Nga, có thể tóm tắt như sau:

Để xin được giấy phép theo dõi các cộng sự của ông Trump theo Đạo luật Theo dõi tình báo nước ngoài (FISA), FBI và DOJ dựa trên một hồ sơ được gọi là “Hồ sơ Steele” do điệp viên người Anh Christopher Steele biên soạn.

Bản thân ông Steele là người chống Trump, ông từng nói với Phó Tổng chưởng lý DOJ Bruce Ohr rằng ông “đã mong muốn đến tuyệt vọng rằng ông Donald Trump không được bầu, và khao khát việc ông Trump không phải là tổng thống”.

Và ông Steele đã biên soạn Hồ sơ Steele theo đặt hàng của công ty Fusion GPS – một công ty được chiến dịch của ứng viên Hillary Clinton (đối thủ của ông Trump trong cuộc tranh cử tổng thống) và Ủy ban Quốc gia đảng Dân chủ (DNC – đối lập của đảng Cộng hòa) thuê để bới móc ông Trump.

Những nội dung trên có gì nghiêm trọng?

Đầu tiên, nó cho thấy giấy phép FISA mà FBI và DOJ có được là vì hành động phi pháp (che giấu sự thật), vì vậy giấy phép này cũng sẽ trở thành phi pháp. Khi đó, cuộc điều tra cáo buộc ông Trump câu kết với Nga trong chiến dịch tranh cử cũng sẽ trở thành phi pháp; việc bổ nhiệm ông Robert Mueller làm Công tố viên đặc biệt để điều tra Trump-Nga cũng sẽ trở thành phi pháp.

Trang Conservative Zone (CZ) bình luận: “Nếu Hồ sơ Steele thật sự là chứng cớ để FBI và DOJ dùng để xin giấy phép FISA để theo dõi nghe lén ông Trump và thành viên của ban vận động tranh cử của ông ấy, thì cuộc điều tra về sự cấu kết với Nga sẽ phải thất bại. Ngay cả nếu cuộc điều tra đã có thể phát hiện được chứng cớ thật sự (hiện vẫn chưa phát hiện được) thì chứng cớ đó cũng sẽ bị hủy bỏ như hủy bỏ trái của một cây bị nhiễm độc từ gốc”.

CZ giải thích thêm: “Điều thực tế là dùng sự nghiên cứu của phe đối lập làm cơ sở để cho phép điều tra và mở một cuộc điều tra không chỉ là một hành vi chính trị hóa nguy hiểm của FBI và DOJ, mà còn cực kỳ bất hợp pháp. Nếu Hồ sơ Steele thật sự là nền tảng được sử dụng để khởi động cho cuộc điều tra sự cấu kết với Nga, hậu quả cho những người liên quan có thể rất trầm trọng”.
Tội phản quốc

Ngay sau khi FISA memo được công bố, Nghị sĩ Hạ viện Paul Gosar đã lên tiếng kêu gọi truy tố các quan chức FBI và DOJ có liên quan về “tội phản quốc”. Cụ thể, nhà lập pháp đại diện bang Arizona trích dẫn bản ghi nhớ cáo buộc cựu Giám đốc FBI James Comey, cựu Phó Giám đốc FBI Andrew McCabe, cựu Phó Tổng Chưởng lý Sally Yates và Phó Tổng Chưởng lý Rod Rosenstein đã vi phạm luật pháp.

Tung tin giả

Bản ghi nhớ FISA cũng tuyên bố FBI và DOJ đã sử dụng các phương tiện truyền thông để tung tin thất thiệt nhằm gia tăng uy tín cho Hồ sơ Steele. Theo đó, Fusion GPS đã “mớm” các thông tin trong hồ sơ này cho các hãng thông tấn lớn của Mỹ như New York Times, Washington Post, CNN, New Yorker, Yahoo và Mother Jones.

Tuy nhiên theo FISA memo, những nội dung trong Hồ sơ Steele “chứa những tuyên bố đầy màu sắc nhưng không xác minh được về ông Trump”.

Ông Trump sẽ được minh oan?

Tổng thống Mỹ Donald Trump tin rằng Bản ghi nhớ FISA đã minh oan cho ông về cáo buộc chiến dịch của ông thông đồng với Nga trong cuộc bầu cử 2016.

“Bản ghi nhớ này hoàn toàn minh oan cho Trump trong cuộc cuộc điều tra”, Tổng thống Trump viết trên Twitter hôm thứ Bảy (3/2). “Nhưng cuộc săn phù thủy Nga vẫn cứ tiếp diễn. Họ không có sự thông đồng và không có sự cản trở (từ này hiện giờ được sử dụng bởi vì, sau một năm tìm kiếm không ngừng và ở khắp mọi nơi thì họ không thấy gì, [cáo buộc về] sự thông đồng đã chết)”.

Ông viết thêm: “Đây là một sự ô nhục của người Mỹ!”

Mỹ Khánh
(Nguồn: Đại Kỷ Nguyên)

02 February 2018

Tiếng Xuân, thơ

Dạo:

      Lệ đêm tấu khúc nhạc rời,
Bâng khuâng tự hỏi ai người tri âm.



   春 聲
熱 淚 澍 梅 林,
落 花 碰 古 琴.
悲 聲 沈 晦 夜,
何 處 借 知 音?
     陳 文 良

Âm Hán Việt:
Xuân Thanh
Nhiệt lệ chú mai lâm,
Lạc hoa bính cổ cầm.
Bi thanh trầm hối dạ,
Hà xứ tá tri âm?

   Trần Văn Lương


Dịch nghĩa:
Tiếng Xuân
Lệ nóng đổ xuống rừng mai,
Hoa rụng chạm vào cây đàn xưa.
Tiếng (đàn) buồn thảm chìm trong đêm tối đen,
Biết (tới) chốn nào để mượn (được) một kẻ tri âm?


Phỏng dịch thơ:

  Tiếng Xuân
Dòng lệ nóng rưới lên cành mai nhỏ,
Xác hoa tàn rơi gõ phím đàn câm.
Giữa đêm đen khẽ vọng tiếng nhạc trầm,
Trời đất rộng, tri âm nào có kẻ!

                Trần Văn Lương
                 Cali, 2/2018


 Lời than của Phi Dã Thiền Sư:
     Người rơi lệ, lệ rơi trên hoa, xác hoa rơi trên đàn.
     Một nốt nhạc trầm buồn chợt vang trong đêm tối.
     Do người ư ?
     Do lệ ư ?
     Do hoa ư ?
     Do đàn ư ?
     Hỡi ơi! Tiếng đàn đó ai là người nghe được?
     Trời đất mênh mông, tri âm chốn nào?
    Than ôi!