01 April 2021

Khi "mỹ nhân" đi ăn phở

Đang xì xụp tô phở thì nàng bước vào quán như một luồng gió mát lại thoang thoảng hương! Vốn sợ người đời bảo máu gái nên tôi cũng chỉ dám liếc qua một tý nhưng công nhận xinh thật, dáng chuẩn, da trắng và làn tóc thì như mây.

Vừa ngồi nàng cất giọng "Ê nhóc! Lau bàn nhanh đi!" rồi quay sang nói với anh bạn đi cùng "Đéo Mẹ nó! toàn bọn lười, thấy khách thì phải biết chứ!".

Vừa nói nàng vừa rút xoèn xoẹt giấy lau xoành xoạch rồi vo tròn vứt xuống đất, tiện chân đá phát sang ngay chỗ tôi ngồi. Tôi định chuyền trả nhưng gã đi cùng cơ bắp quá, xương tôi lại yếu. 

Phở bưng ra, nàng rút chai tương xịt phèn phẹt, lấy muỗng nếm thử rồi nhân tiện muỗng ấy thò vào múc tí ớt vì "Đéo Mẹ! em phải có tí cay mới sướng anh ạ!".

Nhìn yểu điệu, thục nữ thế mà nàng cứ húp xoàn xoạt vì " Đ!t Mẹ! quán trông xấu mã mà phở ngon anh nhỉ?".

Vừa ăn nàng vừa kể  "Em ghét nhất mấy thằng già cứ liếc trộm! Hở ngực thì kệ mẹ người ta, khoét đùi chết gì chúng nó mà cứ hau háu như thấy thịt chó mới nướng!"

Nghe hơi nhồn nhột nhưng chẳng mấy khi được tận mắt chứng kiến em gái thú vị vậy.

Ăn xong, nàng kêu cái khăn lạnh, lau từ mặt đến tay, ngoáy cả mũi cho sạch, nhe cả hàm răng dính rau ra chà đi chà lại rồi vứt cái toẹt xuống sàn.

Chủ quán ra tính tiền nhắc khéo "Dưới bàn có giỏ rác chị ạ!", nàng nghe nhăn mặt bảo: "Rác vứt đầy đấy sao không nói lại hoạch họe tôi". 

Chủ đi nàng quay sang nói với bạn: "Phở ngon chứ không em chửi bỏ mẹ nó rồi".

Cuối cùng thì nàng cũng quay gót ra xe sau khi đổ cả ly trà đá rửa tay lẫn mồm, nước văng tung tóe.
Người đâu mà duyên dáng thế không biết? Xa nhau từ sáng đến giờ vẫn còn hằn trong não tôi.../-

Theo fb Mèo Hoang

30 March 2021

"Bóng Trên Vách Đá", tranh A.C.La


"Bóng Trên Vách Đá"
Oil on canvas, 20x30 in. (51x76cm)
by A.C.La Nguyễn Thế Vĩnh

29 March 2021

Buồn Trang Cáo Phó, thơ

  Dạo:
       Bao người thiên cổ ra đi,
Sao mình vẫn mãi sống lì dưới đây.

       Buồn Trang Cáo Phó

    Tần ngần lật từng trang cáo phó,
    Xem tên mình có đó hay không,
       Thẫn thờ khi đã đọc xong,
Mình còn, người mất, chạnh lòng xiết bao.
    Thầm hổ thẹn mình sao chưa chết,
    Vẫn miệt mài lê lết dưới đây,
       Toi cơm tốn gạo mỗi ngày,    
Sống vô tích sự, uổng thay khí trời.
    Trong khi đó bao người đáng sống,
    Vì số trời thoắt bỗng ra đi,
       Bất ngờ, gấp gáp nhiều khi    
Còn chưa kịp nói từ ly một lời.
    Cơn đại dịch khắp nơi tàn phá,
    Người theo nhau gục ngã đêm ngày,
       Trên manh đất tạm dung này,
Cũng bao kẻ đã không may mãn phần. 
    Nhìn cáo phó, toàn thân lạnh ngắt,
    Thương người vừa nhắm mắt xuôi tay,
       Đơn côi cuối nẻo lưu đày,     
Vật vờ trung ấm, lất lây mộ phần.
    Công việc chốn dương trần còn đó,
    Định mệnh sao bắt họ lên đường,
       Tro tàn ủ đất tha phương,    
Mộng xưa trải lối đoạn trường xót xa. 
                        **    
    Kìa cha mẹ tuổi già sức yếu,
    Bao năm dài bận bịu vì con,
       Niềm vui cuối kiếp chưa tròn,    
Gập ghềnh thiên cổ, mỏi mòn lối chung.
    Nọ người lính anh hùng thuở trước,
    Đã âm thầm vì nước xông pha,
       Góp xương máu giữ quê nhà,    
Nay đành ôm hận làm ma xứ người.
    Đấy là đấng trọn đời bươn chải,
    Vì từ bi bác ái hy sinh,
       Bỏ quên hạnh phúc riêng mình,    
Giúp người bạc phước linh đinh không nhà.
    Thương trai trẻ đường xa mới tỏ,
    Mộng chưa thành đà bỏ dở dang,
       Trong cơn hấp hối vội vàng,    
Con tim hụt hẫng ngỡ ngàng héo hon.
    Xót xa kẻ, đàn con nheo nhóc
    Còn cần cha đùm bọc cưu mang,
       Bỗng dưng gãy gánh giữa đàng,    
Làm sao nhắm mắt cho đang phút này.
    Xin Chúa Phật dang tay chờ đón
    Những người đi đã trọn lối trần,
       Và ban xuống vạn hồng ân,    
Cho vong linh được vững chân qua đò.
                        **    
    Lòng dẫu biết toàn do số mệnh,
    Nhưng vẫn nghe buốt lạnh trong hồn.
       Đời đà hút bóng hoàng hôn,    
Còn chi đâu nữa mà nôn nao chờ.
    Ngậm ngùi gấp lại tờ báo chợ,
    Nợ đời này biết thuở nào xong.
       Nhạt dần tiếng sóng biển Đông,   
Cánh chim lưu lạc hết mong ngày về.

                  Trần Văn Lương
                      Cali, 3/2021  

27 March 2021

Tưởng Nhớ Anh Nguyễn Liên Lực

Nguyễn Nhật Ngọ


Anh Nguyễn Liên Lực vừa được Chúa gọi về ngày 17 tháng 3 năm 2021, một ngày mưa tầm tả tại miền Nam California, Hoa Kỳ.

Nhận được tin buồn này, lòng tôi bồi hồi xúc động, nhớ đến một người bạn (bạn tù cải tạo, bạn đồng môn cùng trường QGHC) nên nay tôi ngồi viết lại những dòng này để gọi là tưởng nhớ đến một người bạn đáng quý.

Anh Nguyễn Liên Lực lớn hơn tôi một tuổi. Tôi có dịp quen biết với gia đình anh Lực từ hồi còn ở Việt Nam. Gia đình anh Lực và gia đình bên vợ tôi là chỗ thông gia (em trai vợ tôi kết hôn với em gái anh Lực).

Gia đình anh là tín đồ ngoan đạo, một lòng thờ Chúa. Ông Cụ thân sinh của anh Lực là một Mục Sư. Anh Lực và 2 chàng rễ trong gia đình cũng là Mục Sư luôn.

Khi anh khoảng 6 tuổi, vì gia đình anh theo đạo Chúa, lại sống trong vùng xôi đậu, Cụ thân sinh lại là Mục Sư, nên bị Việt Minh dọa thủ tiêu. Ông Bà Cụ sợ quá, cùng gia đình đã trốn chạy sang Cam Bốt để lánh nạn.  Tạm trú ở Nam Vang một thời gian, khi tình hình tạm ổn định, gia đình anh mới trở về Việt Nam sinh sống.

Khi di chuyển lên sinh sống tại Đà Lạt, lúc đó cuộc chiến đang hồi sôi động, anh Lực đã tình nguyện gia nhập vào binh chủng Biệt Kích Mũ Xanh với vai trò thông dịch viên cho các cố vấn Hoa Kỳ, cũng cùng xông pha trận mạc khắp vùng đồi núi heo hút ở cao nguyên Trung Phần.

Anh Lực là người có chí tự học. Trong thời gian phục vụ quân ngũ, anh đã nhờ bạn bè mua sách về tự học. Những đêm dưới hầm trú ẩn, anh đã miệt mài học bài. Sau này, khi tốt nghiệp Trường Sĩ Quan Thủ Đức, anh có dịp làm việc tại Saigon, nên anh tiếp tục tự học, lần lượt anh thi đậu bằng Tú Tài 2, kế đó là bằng Cử Nhân Luật và sau cùng năm 1974, anh thi đậu vào Ban Cao Học Ngoại Giao của Học Viện Quốc Gia Hành Chánh. Tiếc thay, chưa kịp ra trường thì “sập tiệm” năm 1975.

Khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam, anh Lực cũng như hàng vạn quân các chánh VNCH bị bắt đi tù cải tạo.  Anh Lực và tôi cùng vào trại tù Trảng Lớn, cùng chung một nhà (mỗi nhà nhốt 12-15 tù nhân)  Đây là trại gia binh cũ của quân đội VNCH, được chế biến thành trại tù, gồm nhiều dãy nhà, mỗi dãy khoảng hơn chục căn nhà. Trong các buổi họp tổ hằng đêm để kiểm điểm, anh Lực đã mạnh dạn và thắng thắn tố cáo tổ trưởng đã gian dối cắt xén phần ăn của các tổ viên. Tính ngay thẳng cương trực của anh Lực đã được các tổ viên khác khâm phục.

Sau đó, qua đợt biên chế (dời đổi các trại tù) anh Lực bị chuyển về trại giam ở đảo Phú Quốc, còn tôi thì bị lưu đày đến trại giam Hàm Tân, Xuân Lộc. Tại Phú Quốc, anh Lực có dịp chia sẻ “vá cháo heo” với người bạn tù mà cũng là đồng môn QGHC, bạn Ngô Đình Nhung.

Nghe nói lúc ở Phú Quốc, anh Lực đi lao động bị té nặng, chân phải của anh bị liệt, đi đứng khó khăn, phải dùng nạng gỗ tự chế để di chuyển.

Sau 75, khi vượt biên đến đảo Galang (Indonesia) tạm trú, tôi (vượt biên một mình) cũng có dịp sinh hoạt chung với gia đình Ông Cụ thân sinh của anh Lực  cùng với 2 ái nữ của Cụ. Đồng thời lúc đó anh Lực cũng vượt biên và đang tạm trú tại đảo Sikhiu - Thái Lan, (nghe nói) anh làm thông dịch viên cho phái đoàn phỏng vấn Hoa Kỳ thuộc Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ.

Ngoài việc lưu loát 2 thứ tiếng Anh và Pháp, anh Lực nói chuyện rất hấp dẫn, lại có tài viết văn. Năm 2018, anh đã viết xong một quyển tự truyện “Chút Thân Phận Trên Dòng Chiến” dầy 228 trang.
Sách mô tả một cách chân thật chàng thanh niên sống trong thời loạn lạc chinh chiến, đã trôi giạt theo dòng đời và dòng chiến, với bao mối tình: tình yêu cho gia đình, tình yêu cho quê hương, tình yêu cho bạn bè, và tình yêu vụn vặt với vài cô bạn gái, đã được mô tả đầy đủ trong truyện.

Ngày 19 tháng 1 năm 2019, Hội Cựu Sinh Viên QGHC Nam Cali đã bảo trợ tổ chức Buổi Ra Mắt Sách của anh Lực, đông đảo các đồng môn và thân hữu tham dự.

Ít lâu sau, Mục Sư Trần Nhựt Thăng (Virginia) khi xem video do Hội CSV/QGHC Nam Cali phổ biến, đã liên lạc với anh Lực để mời anh qua Virginia “ra mắt sách” lần nữa trong một cuộc Họp Mặt Tân Niên của Hội QGHC Miền Đông Hoa Kỳ.

Cách nay hơn 2 năm, lúc về Việt Nam thăm nhà, anh Lực than thường hay đau nhức 2 vai. Anh cứ tưởng mình vác máy ảnh nặng nên gây ra cớ sự. Khi về lại Mỹ, một hôm vừa ăn uống xong anh nôn thốc tháo ra máu, phải đưa cấp cứu vào điều trị tại Bệnh Viện, rồi qua nhiều xét nghiệm, anh Lực nhận được tin sét đánh ngang tai: anh bị “ung thư xương”!

Sau một thời gian dài chữa trị, nào hóa trị, nào xạ trị, anh bị vật vả, người mệt nhoài, xuống cân, mất ngủ. Mấy tháng trước, Mục Sư Trần Nhựt Thăng (Virginia) có điện thoại yêu cầu tôi có dịp đến thăm anh Lực và chụp vài tấm ảnh. Nhưng thú thực, lúc đó đang mùa đại dịch covid, “nội bất xuất, ngoại bất nhập”, vả lại, chỗ tôi ở đến nhà anh Lực cũng mất một tiếng đồng hồ lái xe, cho nên tôi đành gọi điện thoại nói chuyện với anh Lực mà thôi. Lúc đó, anh Lực than 2 chân anh bắt đầu đau nhức, tê liệt, không đi đứng được, anh phải ngồi xe lăn để di chuyển.

Cách nay hơn một tuần (ngày 5-3-2021) anh Lực bị hôn mê, phải nhập viện cấp cứu. Anh không ăn được, không uống thuốc được, không nói thành tiếng, chỉ thều thào, người mê man, không nhớ mặt người đối diện (là hiền thê của anh). Xem như anh đang trải qua một “đời sống thực vật”. Thương thay cho một con người năng động như anh Lực, nay nằm bất động một chỗ, quên hết mọi sự trên đời!
Hôm 15-3, bệnh viện cho biết tình trạng của anh Lực “thập tử nhất sinh”, người nhà có 2 lựa chọn: hoặc là đưa anh Lực về nhà, hoặc là cứ để nằm trong bệnh viện rồi “ra đi”. Người nhà anh Lực đã quyết định để anh Lực nằm bệnh viện để được chăm sóc đầy đủ hơn. Ngày 17-3, anh Lực đã về hầu Chúa.
. . . .
Trong các trận chiến đấu dũng cảm tại Trường Sơn, anh Lực đã không gục ngã trước lằn tên mũi đạn của quân thù;

Trong trại tù Cộng Sản, bị bỏ đói, bị lao động khổ sai, anh Lực đã không gục ngã vì bị hành hạ dã man;
Nhưng anh Lực đã gục ngã, xuôi tay khi anh phải vật lộn với căn bệnh nan y ngặt nghèo trong mấy năm nay.

Bây giờ, anh đã nằm xuống, trụ lại một chỗ, không còn trôi theo dòng đời, “trôi theo dòng chiến” (tựa đề quyển tự truyện của anh) để về hầu Chúa.

Anh ra đi với niềm thương tiếc vô vàn của gia đình anh, của bạn bè anh, của đồng môn anh.
. . . . .
Chúng ta cùng cầu nguyện xin Chúa sớm đưa linh hồn anh Nguyễn Liên Lực về hưởng hạnh phúc vĩnh cửu trên quê trời.

Đồng  thời cũng xin cầu nguyện cho Chị Nguyễn Liên Lực và tang quyến sớm vượt qua khó khăn, đau buồn và mất mát to lớn này.
 
Nguyễn Nhật Ngọ

25 March 2021

Thương Tiếc Anh Bạch Công An

Anh Bạch Công An đã mất rồi
Con người vui tính dễ thương thôi
Sinh thời cốt cách là hiền đức
Khuất núi hồn thiêng được thảnh thơi

Tế thế kinh bang Gia Định sáng
Điều hành quản trị Long Thành tươi
Ngàn Thu Vĩnh Biệt đàn anh nhé
Cõi phúc thênh thang hưởng lộc Trời./.

Toronto 25/3/2021
Nguyên Trần

Tưởng nhớ Mục sư Nguyễn Liên Lực

Tôi xin chia sẻ niềm thương tiếc về sự ra đi của người đồng môn và cũng là người đồng đạo.

Với đồng môn là tình anh em. Vì cùng chung một ngôi trường Quốc Gia Hành Chánh. 

Sau tháng tư năm 1975, anh và tôi cùng bị giam tù cải tạo tại Trảng Lớn, Tây NInh, nhưng không cùng nhà giam nên chưa biết nhau. Cho đến khi cùng bị chuyển ra Phú Quốc, anh em mới được giam chung một ngôi nhà, nhưng khác tổ. Và tôi mới được quen biết anh qua các anh Ngô Đình Nhung và Đỗ Tiến Đức nhờ "VÁ CHÁO HEO". 

Và sau khi cùng được tị nạn tại Nam California và cùng sinh hoạt trong Hội Quốc Gia Hành Chánh, mỗi lần gặp nhau anh đều nhắc đến "vá cháo heo". một cách thân tình như một chia sẻ trong cảnh hoạn nan. Nhưng tôi thật cảm kích, nhân Hội Ngộ Quốc Gia Hành Chánh tại Washington DC năm 2019, anh lại viết bài " Vá Cháo Heo Tình Đồng Môn" đóng góp cho Đặc San Hội Ngộ. Dù sự việc xảy ra đã hơn 44 năm và nhất là anh đã đặt vị trí vá cháo heo vào với tình đồng môn. Tôi thật cảm kích cho tình đồng môn của anh, dù anh chỉ mới tham dự Khóa X Cao học Ngoại Giao và chưa kịp tốt nghiệp. Sau khi đọc bài: "Vá Cháo Heo Tình Đồng Môn" tôi đã viết cho anh để bày tỏ sự cảm kích đó và cho anh biết, tôi rất tiếc đã dời lên Sacramento nên đã lâu không được gặp thăm anh. Trong thư trả lời, anh hẹn khi nào tôi có dịp xuống Nam California, anh sẽ mời tôi và anh Đỗ Tiến Đức một bữa: Cháo Bào Ngư. Nhưng nay anh đã đột ngột ra đi!

Và nhờ Cáo Phó, tôi mới được biết người vừa lìa trần thế là Mục Sư Nguyễn Liên Lực không chỉ là đồng môn mà còn là đồng đạo nữa.

Vậy chắc chắn Mục Sư đã nhiều lần giảng về lòng người Cha Nhân Hậu qua Phúc Âm của Thánh Luca đoạn 15 từ câu 11 đến 32. Vì Phúc Âm đó có đề cập đến người con bỏ nhà ra đi đến lúc phải chăn heo và chỉ muốn có thức ăn của heo mà vẫn không có mà ăn. Vì đây là một trong những dụ ngôn được biết đến nhiều nhất của Chúa Giêsu, làm nổi bật thông điệp thần học của Phúc Âm này: Tình yêu và ân sủng của Thiên Chúa được ban cho vô điều kiện. qua hình ảnh người Cha chờ đón người con trở về.

Với tấm lòng của Mục Sư luôn trân trọng tình đồng môn dù chỉ một "Vá Cháo Heo" xin Chúa Cha đầy lòng thương xót đón nhận Linh Hồn Mục Sư về hưởng Nhan Thánh Chúa trên Nước Thiên Đàng.

Nguyễn Văn Thọ K11

Tin buồn


Tin ngắn

 TT Mexico: Ông Biden chịu trách nhiệm cho cuộc khủng hoảng biên giới


Tổng thống Mexico 
Andrés Manuel López Obrador 
Hôm thứ Ba (23/3), tổng thống cánh tả Mexico Andrés Manuel López Obrador cho biết ông tin rằng chính quyền Joe Biden đã gây ra cuộc khủng hoảng nhập cư ở biên giới giữa Hoa Kỳ và Mexico.

Newsweek đưa tin, trong một cuộc họp báo hàng ngày, ông Obrador đã nói về cuộc khủng hoảng biên giới Hoa Kỳ đang diễn ra. Ông cho biết sự gia tăng số lượng người di cư từ Mexico đến Mỹ là do kỳ vọng của họ đối với Tổng thống Biden.

“Người ta đã kỳ vọng rằng chính phủ của Tổng thống Biden sẽ có cách đối xử tốt hơn với người di cư. Và điều này đã khiến những người di cư muốn vượt biên từ Trung Mỹ, và cả từ đất nước chúng tôi, nghĩ rằng vượt biên [đến Hoa Kỳ] sẽ dễ dàng hơn”, ông Obrador phát biểu.

Tuyên bố này được đưa ra một ngày sau khi quân đội Mexico xác nhận triển khai 8.700 binh sĩ để hạn chế số lượng người di cư qua nước này.

Đây không phải lần đầu ông Obrador quy trách nhiệm về dòng người di cư ở biên giới cho TT Biden. Một ngày sau cuộc gặp trực tuyến với TT Biden hôm 1/3, TT Mexico đã phát biểu: “Người di cư xem [Biden] là ‘tổng thống di cư’ và rất nhiều người cảm thấy họ sẽ đến được Hoa Kỳ. Chúng ta cần phối hợp để điều chỉnh dòng chảy người di cư, vì công việc này không thể giải quyết trong ngày một ngày hai”.

Trong khi đó, các quan chức của chính quyền Biden lại đổ lỗi cho ông Trump về khủng hoảng biên giới.

**

Lara Trump:  Đổ lỗi cho Trump về khủng hoảng biên giới là chuyện thật nực cười

Lara Trump
Theo bà Lara Trump, con dâu của cựu Tổng thống, đổ lỗi cho ông Donald Trump về cuộc khủng hoảng biên giới Hoa Kỳ hiện nay là điều nực cười.

Trả lời phỏng vấn Fox News hôm 22/3, bà Lara bày tỏ quan điểm về cuộc khủng hoảng biên giới hiện tại. Bà Lẩ Trump cho rằng thật “nực cười” khi đổ lỗi cho cựu TT về sự gia tăng đột biến số lượng người di cư về biên giới Mỹ.

“Thật vô cùng nực cười. Ông Donald Trump là người đầu tiên giải quyết vấn đề này, bạn còn nhớ khi ông ấy tuyên bố tranh cử tổng thống. Không ai giải quyết nó trong một thời gian dài và ông Donald Trump đã phải giải quyết”.

“Dưới thời ông Donald Trump, chúng ta có đường biên giới an toàn nhất ở Mỹ trong nhiều thập kỷ,” Bà tiếp tục. “Vì vậy, bất cứ ai cho rằng điều này [khủng hoảng biên giới] là do ông Donald Trump là vô cùng lố bịch”.

Bà Lara nhấn mạnh: “Tôi sẽ cho bạn biết ai đã gây ra điều này: Joe Biden. Bà cũng chỉ ra rằng ông Biden đã hứa sẽ mở cửa biên giới trong diễn trình tranh cử.

Theo Epoch Times, trong chiến dịch tranh cử tổng thống năm 2016, ông Trump đã hứa sẽ xây dựng bức tường biên giới và yêu cầu Mexico trả tiền. Ước tính ông đã xây dựng được khoảng 450 dặm của bức tường trước khi rời nhiệm sở.

Các chính sách nhập cư của ông Trump, đặc biệt là chương trình Nghị định thư Bảo vệ Người di cư (MPP), được xem là những biện pháp hiệu quả nhất để ngăn chặn người vượt biên bất hợp pháp và những yêu cầu tị nạn phi pháp. Tuy nhiên, ngay khi nắm quyền điều hành Tòa Bạch Ốc, tổng thống Joe Biden đã hủy bỏ một loạt chính sách thời ông Trump, bao gồm cả chương trình MPP.
**

23 March 2021

Đôi Nẻo Có Không, thơ


Ðôi Nẻo Có Không

Hữu dã hồi
Vô dã hồi
Mạc tại giang biên lãnh phong suy.
(Kệ cổ của Phật giáo)

Có cũng về
Không cũng về
Sao còn đứng đợi bến sông mê
Bốn phương gió nổi mùa hư ảo
Ngoảnh lại hoa xuân rụng não nề

Có cũng về
Không cũng về
Về đâu, non nước về đâu nhỉ?
Chảy xiết cuồng lưu, vọng khứ hề!

Có cũng về
Không cũng về
Sáu bảy mươi năm làm lữ khách
Một chiều tuyết phủ với sương che

Có cũng về
Không cũng về
Thanh xuân giờ đã xa biền biệt
Dừng lại bên sông, lạnh bốn bề.

PHÙNG MINH TIẾN
(CH6)

Hiểu Xuân Túy Bút

Gửi Các Bạn tôi  ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...