09 December 2018

Thế lưỡng nan của Trung Quốc (Vụ Phó Chủ tịch Tập đoàn Huawei bị bắt tại Vancouver Canada)

Trung Quốc gây sức ép đòi Canada thả một phó chủ tịch tập đoàn Huawei, đe dọa “hậu quả thảm khốc” nếu Ottawa không đáp ứng. Trong khi đó, một cựu cố vấn của thủ tướng Canada Justin Trudeau nói các biện pháp này không có tác dụng.
Trong những ngày cuối tuần, Trung Quốc gia tăng sức ép, đòi Canada thả Phó Chủ tịch Tập đoàn Huawei mới bị bắt với lời đe dọa “hậu quả thảm khốc” (nếu không thả người), biến vụ việc trở thành một trong những tranh cãi ngoại giao tồi tệ nhất giữa Bắc Kinh và Ottawa.

Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lạc Ngọc Thành triệu tập đại sứ Canada John McCallum để truyền đạt “phản đối mạnh mẽ” vụ bắt bà Mạnh Vãn Châu, phó chủ tịch Huawei và thúc giục Canada thả người ngay lập tức. Bà Mạnh bị bắt tại một sân bay ở Canada theo yêu cầu bắt giữ của Mỹ và đang đối diện với khả năng dẫn độ về Mỹ. Một tòa án Canada sẽ quyết định vấn đề này hôm nay. Phía  Mỹ cho rằng bà vi phạm lệnh cấm của Mỹ, che giấu mối liên hệ của Huawei với một công ty đã cố tìm cách bán thiết bị cho Iran, bất chấp lệnh cấm của Mỹ.

Sáng Chủ nhật, Tân Hoa Xã đăng một bài xã luận lên án vụ bắt người là “cực kỳ xấu xí”, gây tổn hại nghiêm trọng đến quan hệ Trung Quốc-Canada.

Vụ việc lần gần đây nhất mà Bắc Kinh đã mô tả “hành vi của Canada gây tổn thương người Trung Quốc” diễn ra vào năm 2007, khi thủ tướng Canada lúc đó là Stephen Harper đón Dalai Lama, lãnh tụ tinh thần của người Tây Tạng không được chính phủ Trung Quốc công nhận.

Tờ Nhân dân nhật báo cũng xuất bản một bài xã luận với những từ ngữ lên án mạnh mẽ giới chức Canada trong vụ bắt người.

Theo nhận định của báo Hong Kong SCMP, việc cả Bộ Ngoại giao Trung Quốc, cả Tân Hoa Xã và Nhân dân nhật báo đồng thanh lên án Ottawa là một bước đi hiếm thấy, phản ánh một thực tế là Trung Quốc coi vụ việc này là rất nghiêm trọng và quyết tâm giải cứu bà Mạnh của chính quyền.

Các nhà quan sát nói dù Trung Quốc không cụ thể sẽ làm gì, nhưng những ngôn từ nặng nề trong các tuyên bố cho thấy họ đã có kế hoạch trả đũa.

Ví dụ, Trung Quốc có thể đóng băng các trao đổi ngoại giao, thương mại nếu bà Mạnh, 46 tuổi, con gái nhà sáng lập Huawei Nhậm Chính Phi, bị dẫn độ qua Mỹ.

Nhưng câu hỏi đặt ra là liệu Trung Quốc sẽ chọn cách nào, trả đũa thật mạnh mẽ hay chỉ mạnh trên ngôn từ?

Thạch Ân Hồng, giám đốc Trung tâm nghiên cứu Mỹ của Đại học Nhân dân, cố vấn của chính phủ nói vụ bà Mạnh đưa Trung Quốc vào thế, một mặt phải thể hiện họ có thể bảo vệ các doanh nhân khi ở nước ngoài mà không cần phải dọa nạt các nước công nghiệp phát triển khác, một mặt lại phải đáp trả mạnh mẽ đối với Canada.

“Trung Quốc lo ngại rằng trong tương lai nhiều nhân vật quan trọng  của mình khi ra nước ngoài  sẽ bị xem là mối đe dọa và sự an toàn của những người này sẽ trở thành vấn đề. Trong khi đó, giữa lúc căng thẳng thương mại với Mỹ, Trung Quốc không muốn quan hệ với các nước công nghiệp phát triển khác cũng trở nên căng thẳng”, học giả Thạch nói với SCMP.“Nếu Trung Quốc trả đũa Canada mạnh mẽ, sẽ gây tổn hại quan hệ song phương. Đó là tình thế tiến thoái lưỡng nan và rất khó dự đoán các bước đi tiếp theo”.

Bình luận về các động thái của Trung Quốc, một cựu cố vấn của Thủ tướng Canada Justin Trudeau sức ép từ Trung Quốc đối với chính phủ Canada sẽ không có tác dụng, theo AP. Trên Twitter, giáo sư Roland Paris viết: “Có lẽ bởi vì sự khác biệt thể chế, Bắc Kinh đôi khi sẽ khó mà hiểu hay tin rằng các tòa án (ở Canada) hoạt động độc lập. Gây sức ép với chính phủ Canada là vô căn cứ. Các thẩm phán mới có quyền quyết định”.
Theo quy trình, các công tố viên Mỹ khi cần sẽ đề nghị các đối tác nước ngoài bắt ai đó và giao nộp cho họ thông qua Văn phòng Quốc tế vụ (OIA) của Bộ Tư pháp Mỹ. Canada là một trong hơn 100 nước Mỹ ký hiệp định dẫn độ và do vậy buộc phải  thi hành đề nghị của OIA. 
Anh Minh
(Tiền Phong)

08 December 2018

Làm thế nào để đưa một hành khách về lại đúng chỗ ngồi của họ

Chuyệt thật xảy ra trên chuyến bay British Airways
Boeing 777 tại London Gatwick vào ngày 04/03/2018

Một người đàn ông Ma-rốc trong độ tuổi ba mươi khi đã ngồi vào ghế của mình thì nhận ra là anh ta đang ngồi cạnh một linh mục. Y cảm thấy không hài lòng và có vẻ không muốn ngồi cạnh ông linh mục !

Y đứng dậy, không chịu ngồi vào ghế rồi lớn tiếng gọi cô tiếp viên hàng không.

Tiếp viên:
- Tôi có thể làm gì cho ông?

Khách Ma-rốc:
- Cô không thấy tôi được đặt ngồi cạnh một linh mục ư ?... Tôi không muốn ngồi cạnh một người thuộc về tôn giáo kinh tởm này. Cho tôi ngồi chỗ khác.

Tiếp viên:
- Xin ông bình tĩnh. Tất cả các ghế đã có số trên chuyến bay này. Nhưng chúng tôi sẽ tìm một giải pháp tốt cho ông, xin vui lòng chờ.

Một vài phút sau, cô tiếp viên trở lại:
- Chúng tôi đã kiểm tra lại và ở hạng phổ thông thì không còn một ghế trống nào cà ! Tuy nhiên, hãng thường có để dành một ghế hạng nhứt cũng là khoang thuộc giới kinh doanh,để trong trường hợp có giới chức cần bay và ghế này hiện vẫn trống.

Trước khi ông khách Ma-rốc mở miệng, cô tiếp viên cho biết thêm:
- Công ty thường không di chuyển khách du lịch từ hạng phổ thông đến hạng nhất. Nhưng truờng hợp nầy, người phi công trưởng rất lấy làm xấu hổ khi để một người ngồi cạnh một người "thật đáng khinh".

Rồi cô quay sang vị linh mục:
- Đó là lý do, xin mời linh mục mang hành lý lên khoang hạng nhứt.

Tất cả hành khách đều hoan nghênh, họ đã theo dõi câu chuyện này một cách đầy thích thú. 
(ST)

07 December 2018

Phó chủ tịch Huawei bị bắt ở Canada theo đề nghị của Mỹ

Mạnh Vãn Chu, giám đốc tài chính và
phó chủ tịch của Huawei (Hình: Trang Huawei)
Chính quyền Canada vừa bắt giữ con gái của người sáng lập công ty viễn thông khổng lồ Trung Quốc Huawei theo yêu cầu của Hoa Kỳ.

Mạnh Vãn Chu, giám đốc tài chính và phó chủ tịch của Huawei, đã bị bắt tại Vancouver hôm 1/12, Bộ Tư pháp Canada cho biết.

Bà Mạnh sẽ bị dẫn độ về Mỹ.

Huawei cho biết họ có rất ít thông tin về các cáo buộc và "không nhận thấy có bất kỳ hành vi sai trái nào của bà Mạch".

Bà Mạnh, con gái của người sáng lập công ty Nhậm Chính Phi, đã bị giam giữ trong khi đang quá cảnh giữa các chuyến bay, hãng Huawei cho biết.

Bà sẽ ra dự phiên tòa bảo lãnh vào thứ Sáu tuần này, một phát ngôn viên của Bộ Tư pháp Canada cho biết.

Ông từ chối nói thêm về vụ việc, trích dẫn một lệnh cấm công bố thông tin do bà Mạnh yêu cầu và lệnh của tòa án.

'Một kết luận công bằng'

Phương tiện truyền thông Hoa Kỳ cho biết Huawei đang bị điều tra vì có khả năng vi phạm đã các biện pháp trừng phạt của Mỹ đối với Iran.

Các nhà lập pháp Mỹ cũng đã nhiều lần cáo buộc công ty này là mối đe dọa cho an ninh quốc gia, cho rằng công nghệ của họ có thể được sử dụng để làm gián điệp cho chính phủ Trung Quốc.

Vụ bắt giữ xảy ra khi Mỹ đang đưa một số vụ kiện pháp lý chống lại các công ty công nghệ Trung Quốc

Trong một tuyên bố, Huawei cho biết họ tuân thủ "tất cả các luật và quy định hiện hành, bao gồm các luật và quy định về kiểm soát xuất khẩu của Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ và EU."

Công ty tin rằng hệ thống pháp lý của Canada và Hoa Kỳ cuối cùng sẽ đi đến một kết luận công bằng."

Đại sứ quán Trung Quốc tại Canada đã ban hành một tuyên bố nói rằng theo yêu cầu của Hoa Kỳ, Canada đã bắt giữ một công dân Trung Quốc "không vi phạm bất kỳ luật nào của Mỹ hay Canada".

Đại sứ quán Trung Quốc cũng kêu gọi Mỹ ngay lập tức sửa chữa sai lầm và khôi phục quyền tự do cá nhân của bà Mạnh Vãn Chu.

Vụ bắt giữ xảy ra khi Mỹ đang tiến hành một số vụ kiện chống lại các công ty công nghệ Trung Quốc, với những cáo buộc như trộm cắp an ninh mạng và vi phạm các biện pháp trừng phạt của Mỹ đối với Iran.

(Theo BBC Tieng Viet, TTR hiệu đính)

06 December 2018

Bài Bốn Chín. . ., thơ


Kinh Tế đánh bạc

Hoàng Hải Vân

Đường dây đánh bạc online bất hợp pháp do hai ông tướng công an bảo kê vừa bị phá có tới mấy chục triệu người tham gia, cho thấy người Việt ta quả là dân máu me cờ bạc.

Kinh Tế đánh bạc
Trước đây, các sòng bài do Năm Cam bảo kê cũng đã “nuôi nấng” đường dây tội phạm này cộng với các tướng tá quan chức bảo kê cho chúng.

Ở giữa các vụ án được phanh phui, các hoạt động cờ bạc vẫn âm thầm diễn ra, thỉnh thoảng mới bị phá. Những nơi chưa bị phá thì tiếp tục cung phụng cho những kẻ bảo kê cờ bạc. Nhỏ cung phụng nhỏ, lớn cung phụng lớn, lớn nhất được biết là cung phụng cho “cảnh sát trưởng” quốc gia.

Trên đây là hoạt động cờ bạc bất hợp pháp. Ta không thể mường tượng thu nhập của các nhà cái trong toàn bộ hoạt động cờ bạc bất hợp pháp này là bao nhiêu, vì nó là kinh tế ngầm không ai có thể thống kê hay ước tính, nhưng chắc chắn đó là những khoản thu nhập khổng lồ.

Cờ bạc đang là một "ngành kinh tế". Trong ngành kinh tế đánh bạc đó, ngoài hoạt động bất hợp pháp nói trên còn có một lãnh vực hợp pháp do Nhà nước đứng ra cầm cái, đó là xổ số. Nhà nước ta quả là người biết phát huy tiềm năng.

Thời Pháp thuộc, chính quyền thực dân cũng chỉ dám đứng ra tổ chức xổ số mỗi năm một lần. Dưới góc độ nhà nước ta mà nhìn, thực dân Pháp quả là kẻ không biết khai thác tiềm lực.

Thời Việt Nam cộng hòa “tay sai đế quốc Mỹ”, chính quyền cũng chỉ dám tổ chức mỗi tuần một cuộc xổ số duy nhất trên toàn lãnh thổ, nguồn thu được dùng đúng nghĩa là “kiến thiết quốc gia”. Dưới góc độ nhà nước ta mà nói, chính quyền Sài Gòn quả là những kẻ bảo thủ không biết làm ăn kinh tế.

Ở miền bắc trước năm 1975, chính quyền đã phải cân nhắc kỹ lưỡng mới cho phép tổ chức xổ số, cũng mỗi tuần quay một lần, giải thưởng cao nhất được biết là chiếc xe máy Simson, giải nhì là một chiếc xe đạp. Dưới cái nhìn của nhà nước ta ngày nay, miền bắc ngày xưa quả là lạc hậu.

Ngày nay, xổ số dù mang danh nghĩa là kiến thiết quốc gia, nhưng đã đi lệch quá xa ra khỏi mục đích thiện lành của nó, trở thành một ngành kinh doanh độc quyền của nhà nước, thực chất là nhà nước độc quyền tổ chức đánh bạc. Các công ty xổ số của nhà nước mọc lên như nấm, phần lớn các tỉnh đều có một công ty, riêng khu vực phía Nam có 21 công ty. Ngành kinh tế đánh bạc dưới hình thức xổ số ở nước ta phân làm 2 tầng :

Tầng thứ nhất là xổ số hợp pháp do các chính quyền địa phương cầm cái (mới nhất có thêm công ty Vietlott do Bộ Tài chính cầm cái). Doanh thu mỗi năm lên tới hàng trăm ngàn tỷ đồng, riêng các công ty phía nam mỗi năm doanh thu trên dưới 200 ngàn tỷ đồng. Không ai có thể biết chi phí của nó ra làm sao, thu nhập được phân bổ như thế nào, chỉ biết tiền lương và thu nhập của lãnh đạo các công ty này thuộc loại khủng. Trong khi đó theo tôi được biết thì hoạt động xổ số ở Mỹ và nhiều nước khác đều là hoạt động phi lợi nhuận. Hoạt động kinh doanh xổ số ở nước ta diễn ra hàng ngày, cũng là chuyện hiếm thấy trên thế giới. Tất nhiên có người bảo nó cũng có mặt tích cực, là tạo công ăn việc làm cho rất nhiều bà con nghèo đi bán vé số, nhưng bán vé số để xóa đói giảm nghèo ở tầm quốc gia hình như không phải là cái gì bền vững đáng tự hào cho lắm.

Tầng thứ hai là hoạt động “phái sinh” của xổ số, là số đề. Ăn theo các nhà cầm cái của nhà nước, hệ thống kinh doanh số đề diễn ra khắp nơi, đến tận hang cùng ngõ hẽm. Không thể nào đếm hết các nhà cầm cái số đề, chỉ thấy không biết bao nhiêu là tệ nạn, không biết bao nhiêu gia đình tan gia bại sản vì số đề. Còn số công an, cảnh sát bảo kê cho số đề cũng không thể nào đếm hết. “Phái sinh” từ số đề còn có các thầy bói, người giải mộng hành nghề khắp nơi khắp chốn. Số đề có từ thời VNCH, nhưng chỉ lẻ tẻ, không tràn ngập khắp nơi khắp chốn như hiện nay.

Tới đây, Nhà nước lại sắp cho người Việt có thu nhập 10 triệu/tháng trở lên được vào đánh bạc tại các sòng bạc hiện đại được cấp phép hợp pháp. Ngành kinh tế đánh bạc sẽ thêm phần khởi sắc.

"Kinh tế đánh bạc" tồn tại từ lâu, nổi có, ngầm có. Không biết sẽ có huân chương huy chương, có anh hùng chiến sĩ thi đua gì không. Và không biết có được xác định thành ngành kinh tế mũi nhọn mũi tù gì không. Nhưng sự điêu đứng của dân chúng, tình trạng tham nhũng của nhà cái độc quyền nhà nước, sự tàn bạo của bọn bảo kê, sự hư hỏng của bộ máy chính quyền là điều đã thấy rõ.

Có người kêu gọi hợp pháp hóa cờ bạc để kiểm soát, để thu thuế, để thu hút khách du lịch. Phải công nhận là ở Mỹ, việc hợp pháp hóa cờ bạc đã giúp họ kiểm soát chặt chẽ hoạt động này với những quy định cực kỳ minh bạch, trong đó xổ số không được tổ chức theo kiểu cờ bạc. Nhưng nước ta không phải là nước Mỹ, cũng như không phải là Singapore mà dẫn lời ông Lý Quang Diệu tiếc không cho mở sớm các casino. Nước ta khác, nước ta tiếng là nước cấm cờ bạc nhưng là nước cho phép tổ chức tràn lan cờ bạc trá hình. Hoạt động cờ bạc ở nước ta nhiều hơn nước Mỹ và hình như không ít hơn bất kỳ nước nào trên thế giới. Phải lo giải quyết cho minh bạch chuyện cờ bạc trá hình trước khi tính chuyện hợp pháp hóa cờ bạc hay không. Và con đường phát triển thiện lành của đất nước nhất định không nên là con đường cờ bạc.

Hoàng Hải Vân
(FB Hoàng Hải Vân)

05 December 2018

Chuyên gia Pháp: Sự khó lường của Trump là thay đổi khổng lồ cho Trung Hoa

Chuyên gia về Trung Quốc François Godement, giám đốc nghiên cứu European Council on Foreign Relations, phân tích sự so găng hiện nay giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc.

Le Figaro: Liệu ông Trump đang thay đổi cung cách trong sự đối mặt Mỹ-Hoa, qua việc tấn công trực diện về thương mại ?

François Godement: Tôi tin rằng ông ấy đang mở ra một kỷ nguyên mới trong quan hệ Mỹ-Trung. Quan hệ này từ năm 1972 vẫn xoay chuyển xung quanh một điểm trung bình. Có những tranh chấp trước bầu cử tổng thống, tiếp theo là một sự hòa hoãn mà người Trung Quốc muốn gọi là đối tác chiến lược, còn người Mỹ chưa bao giờ chấp nhận.

Đặc thù của ông Trump, là ông đã đưa vào tính bất trắc, và loan báo rằng ông sẽ khó lường. Đối với Bắc Kinh, đó là một sự thay đổi khổng lồ, vì như vậy trên thực tế, Trump đã cướp mất lợi thế về sự bí ẩn của họ - nguyên tắc cơ bản của ngoại giao Trung Quốc.

Bắc Kinh đầu tư rất nhiều để gây ảnh hưởng ở Washington, nhưng nay nhận ra rằng hệ thống Washington chẳng có tác động gì đối với Trump. Donald Trump khi thì cứng rắn, lúc lại lơi tay. Mùa xuân năm ngoái, có vẻ như sắp có thỏa thuận với Bắc Kinh, rồi một tuần sau, Trump giải thích rằng chẳng có thỏa thuận nào, và đa dạng hóa các áp lực.

Giờ đây, chúng ta lại có thêm một cuộc hưu chiến mới, được quyết định từ Buenos Aires, nhưng mỗi bên diễn dịch một cách khác nhau. Trump làm cho các nhà thương thuyết Trung Quốc mất phương hướng, tìm kiếm sự hỗ trợ của các nước khác trong đó có châu Âu, nhưng họ buộc lòng phải nhượng bộ ông Trump – ít nhất là trên bề mặt.

Steve Bannon, cựu cố vấn chiến lược của Trump, khẳng định sau trò chơi này, trên thực tế là sự chọn lựa chiến lược của chính quyền, định nghĩa lại quan hệ với Trung Quốc, chấm dứt chấp nhận việc đã rồi về thương mại. Tóm lại, là tổ chức tái cấu trúc quan hệ, không còn chấp nhận việc không chịu trả tiền về quyền sở hữu trí tuệ, hay buộc chuyển giao công nghệ mà không có gì đáp lại.

Dưới thời Obama, người ta đã vỡ mộng và bắt đầu thay đổi mục tiêu, nhưng chính quyền Obama chẳng bao giờ muốn tìm hiểu đến nơi đến chốn mọi tác động. Với Trump, chúng ta có một đơn vị đặc nhiệm mạnh hơn rất nhiều, giữa ê-kíp của ông ở Nhà Trắng, đại diện thương mại và Lầu Năm Góc. Và có sự khởi đầu của việc phối hợp về quyền sở hữu trí tuệ với các đồng minh.

Dưới thời Trump, Hoa Kỳ sẵn sàng nhìn nhận Trung Quốc là người cạnh tranh chiến lược, cần phải ngáng chân Bắc Kinh trong một số lãnh vực liên quan đến quân sự hay các công nghệ nhạy cảm. Và cần phải hủy bỏ các lợi thế mà Trung Quốc được dành cho với tư cách là quốc gia đang phát triển. Đó là một mặt trận rộng lớn.

Khó khăn là ở chỗ nếu bổ sung các yêu sách của Hoa Kỳ đối với Bắc Kinh, được lặp lại trong thông cáo tối thứ Bảy 01/12/2018, có nghĩa là đòi Trung Quốc phải thay đổi hệ thống kinh tế, và như vậy là thay đổi cả hệ thống chính trị.

Ông Steve Bannon nói về tình hình tương tự trong quan hệ Hoa Kỳ - Liên Xô vào đầu thập niên 80, khi mọi người đều nghĩ rằng không thể ngăn chận được Liên Xô, cho đến khi Reagan quyết định chứng minh ngược lại…

Có một sự khác biệt chủ yếu. Liên Xô là một cường quốc nghèo, với mức độ hội nhập rất thấp trong các nền kinh tế phương Tây. Còn Trung Quốc đã hội nhập sâu rộng, thế nên mọi trừng phạt hoặc quy định sẽ có tác động boomerang, sẽ có những người phản đối trong kinh tế toàn cầu. Đối với Trung Quốc, có hai cách đối phó. Hoặc là tự do hóa, hoặc là nhượng bộ một cách có chọn lọc với đối tác này hay đối tác khác.

Hiện nay Trung Quốc có những nhượng bộ cho từng trường hợp đối với châu Âu, một cách để nói với người Mỹ là họ cũng có thể trừng phạt lại. Nếu chấp nhận phiên bản một Donald Trump – nhà thương lượng thay vì người chuyển đổi, thì Trung Quốc có thể nhượng bộ Mỹ tùy nơi, tùy lúc. Dường như đó là những gì đã diễn ra ở G20.

Ông có ngạc nhiên vì sự thay đổi cách nhìn, sự cứng rắn của Mỹ?

Các think-tank Washington, lâu nay chịu ảnh hưởng của các nhà xuất khẩu lớn, đã cường điệu sự lệ thuộc của Hoa Kỳ. Trên thực tế, Trung Quốc bị lệ thuộc nhiều hơn, chứ không phải ngược lại. Hơn nữa, cạnh tranh chiến lược không chỉ có cạnh tranh về kinh tế.

Tôi cho rằng chính quyền Obama đã đánh mất Biển Đông vì quá do dự, và nay chúng ta đang trong tình trạng không thể đảo ngược. Điều này chứng tỏ chính sách của Bắc Kinh đã thành công trong quá khứ, làm xói mòn những quan điểm. Cũng chính điều này đã làm Washington ngày nay thay đổi chủ trương. 

Về hậu quả một cuộc chiến tranh thương mại – nếu nó xảy ra cho dù hiện nay đang hưu chiến – tôi cho rằng nói chiến tranh là sai lầm. Bởi vì nếu áp dụng tăng mức thuế, các nhà sản xuất Trung Quốc sẽ hóa giải được một phần, tương tự đối với các nhà sản xuất. Chúng ta không phải sống trong thập niên 30.

Điều quan trọng nhất là thay đổi xu hướng đầu tư và chuyển giao công nghệ, nhìn nhận rằng có hai khối, và toàn cầu hóa sản xuất không thể tiếp diễn trong những điều kiện hiện tại, trước thái độ của Trung Quốc.

Tôi tin rằng chúng ta đang ở giai đoạn đầu, với việc tái dịch chuyển sản xuất trở về, và phong trào rút đầu tư khỏi Trung Quốc đưa sang nước khác đang diễn ra…Người Trung Quốc cảm thấy rõ điều đó. Hãy nhìn cách mà họ tránh trừng phạt Apple, một tập đoàn rất dễ tổn thương tại Trung Quốc. Nhưng Apple đã mở các nhà máy tại Ấn Độ, Brazil và những nước khác, tái đầu tư tại Hoa Kỳ.

Người Trung Quốc đánh giá ông Trump như thế nào?

Nếu châu Âu cũng như dư luận tự do ở Mỹ chú ý đến khía cạnh thất thường và những khuyết điểm cá nhân của Trump, người Trung Quốc dao động giữa hai cách nhìn. Đó là một doanh nhân lọc lõi đầy kinh nghiệm, nhưng có thể giao thiệp và làm ăn, cho dù coi ông Trump là biểu tượng của sự suy tàn. Nhưng chủ yếu trong đa số trường hợp, họ coi Trump là một địch thủ nguy hiểm chết người, đáng sợ nhất, vì ông tập hợp một ê-kíp luôn quan niệm Trung Quốc là kẻ thù. Một nhà lãnh đạo nhìn rõ được các điểm yếu của Trung Quốc.

Le Figaro
Nguồn : thuymyrfi.blogspot.com/2018/12/chuyen-gia-phap-su-kho-luong-cua-trump

03 December 2018

Tin ngắn: Hưu chiến 90 ngày giữa Hoa Kỳ và Trung Hoa

Tổng Thống Donald Trump và Chủ Tịch Tập Cận Bình và các phụ tá tại Buenos Aires.
(Hình: AP Photo/Pablo Martinez Monsivais)

Cuộc hưu chiến 90 ngày đạt được vào ngày 2/12 sau buổi ăn tối giữa Tổng Thống Mỹ Donald Trump và Chủ Tịch Trung Hoa Tập Cận Bình tại cuộc họp thượng đỉnh của khối G-20 tại Buenos Aires.

Các giới chức Trung Hoa nói rằng quốc gia của họ sẽ mua thêm nhiều sản phẩm của Hoa Kỳ trong nỗ lực nhằm làm thu hẹp lại khoảng cách to lớn trong mậu dịch song phương. Đồng thời, ông Trump đã đồng ý hoãn lại việc sẽ tăng thuế lên 200 tỷ USD hàng nhập cảng từ Trung Hoa vào tháng tới như đã dự trù, trong khi các cuộc đàm phán nhằm giải quyết những quan tâm của Mỹ về các phương cách kinh doanh mậu dịch của Trung Hoa đã diễn ra.

“Tổng Thống Trump và Chủ Tịch Tập đã đồng ý bắt đầu đàm phán ngay lập tức về những thay đổi ở mặt cơ cấu (structural changes) có liên quan đến việc ép buộc chuyển giao kỹ thuật, bảo vệ sở hữu trí tuệ, các rào cản phi thuế quan, xâm nhập mạng và ăn cắp qua mạng (cybertheft), dịch vụ và nông nghiệp,” Tòa Bạch Ốc nói.

“Cả hai bên đều đồng ý rằng họ sẽ nỗ lực hoàn tất sự thương lượng này trong vòng 90 ngày sắp tới. Nếu vào cuối thời gian này, các bên không thể đạt được thỏa thuận, thì mức thuế 10 phần trăm sẽ được nâng lên đến 25 phần trăm.”

Cũng là một phần trong thỏa thuận ngưng bắn, Trung Hoa đã đồng ý mua “một số lượng rất đáng kể về nông phẩm, năng lượng, kỹ nghệ và các sản phẩm khác từ Hoa Kỳ để làm giảm đi sự mất cân bằng mậu dịch giữa hai nước chúng ta. Trung Hoa đã đồng ý bắt đầu mua nông phẩm từ nông dân của chúng ta ngay lập tức.” Tuy nhiên, theo Tòa Bạch Ốc, vẫn chưa đạt được thỏa thuận về trị giá chính xác của những thương vụ này. (Tổng hợp)

01 December 2018

Phiên tòa xét xử con cháu bà Trưng, bà Triệu!

Chiều ngày 30/11/2018 con cháu Bà Trưng, Bà Triệu ra tòa
để nhận bản án 33 tháng tù giam.

Tại tòa, con cháu hai Bà ngồi vắt gối nguyên chỗ, từ chối đứng làm việc vì cho rằng không cần thiết dùng sự tôn trọng cho những người đàn áp quyền tự do biểu đạt quan điểm chính trị của mình.

Con cháu hai Bà cương quyết giữ thái độ bất hợp tác đối với đại diện VKS và TA trong suốt phiên xét xử. Hên xui, họ có thể nhận được câu trả lời hoặc sự im lặng của con cháu hai Bà !

Con cháu hai Bà lý sự tay đôi với chủ tọa phiên tòa.

Con cháu hai Bà ung dung ngồi giảng công pháp quốc tế cho hội thẩm nhân dân toan cật vấn về vấn đề quốc kỳ trong một quốc gia.

Con cháu hai Bà bình thản thừa nhận toàn bộ hành vi xịt sơn trắng vào 02 lá cờ đỏ sao vàng vào ngày 01/09/2017, một ngày trước ngày chính quyền tổ chức kỷ niệm ngày quốc khánh 02/09.

Con cháu hai Bà nói lời nói sau cùng khẳng định phiên tòa là trò hề sẽ không kháng cáo vì không tin cậy vào hệ thống tài phán hiện nay của chính quyền.

Đúng 16h00‘, tòa án tuyên con cháu hai Bà phải chịu trách nhiệm hình sự về tội “Xúc phạm quốc kỳ”, do đó, phải chịu hình phạt 33 tháng tù giam. Đồng thời, công bố luôn 02 quyết định cấm con cháu hai Bà đi khỏi nơi cư trú và xuất cảnh.

Kết thúc phiên tòa, con cháu hai Bà cười như nắc nẻ khi tạm biệt luật sư xuôi đồng bằng.

Tuy bản án tù giam gần 1.000 ngày đã tuyên, nhưng việc có thể đưa con cháu hai Bà vào sau song sắt nhà tù hay không vẫn còn là ẩn số lớn đối với chính quyền.

Trong trường hợp con cháu hai Bà không kháng cáo bản án sơ thẩm, thì sau 15 ngày tuyên án, bản án sơ thẩm có hiệu lực pháp luật. Tuy vậy, việc thụ án của con cháu hai Bà sẽ được hoãn lại vì thuộc trường hợp đang mang thai hoặc nuôi con nhỏ dưới 36 tháng tuổi. Thậm chí, trong thời gian được hoãn chấp hành hình phạt tù mà con cháu hai Bà lại có thai hoặc phải tiếp tục nuôi con dưới 36 tháng tuổi thì vẫn được hoãn cho đến khi đứa con sau cùng đủ 36 tháng tuổi.

Sau thời gian hoãn liên tục như vậy, “vật đổi sao dời”, rất có thể con cháu hai Bà sẽ chẳng bao giờ biết đến mùi tù tội dù đã gây cho chế độ đủ chuyện nhức đầu, kể cả thách thức, đối đầu trực diện với chính quyền, trừ phi, họ chụp mũ cho con cháu hai Bà một tội danh mới vào hàng nghiêm trọng !

Giả thiết, nếu nữ giới xứ sở này đều xứng danh với con cháu hai Bà như cô ấy, thì chuyện quốc sự xứ này chả cần đến nam giới nữa nhỉ ?!

Ban Mê Thuột, 30/11/2018

Manh Dang     
Ls. Đặng Đình Mạnh
Theo FB Manh Dang

Hiểu Xuân Túy Bút

Gửi Các Bạn tôi  ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...