19 June 2013

Hoa hậu Nhật trong chiếc áo dài VN




Người mẫu: Hoa hậu Nhật Bản Marina Kishira.
Nhà nhiếp ảnh: Diễm Hương

18 June 2013

NHỮNG ĐÓA HOA MÁU ĐẦU THẾ KỶ 20

17 tháng 6 năm 1930 - 17 tháng 6 năm 2013

NGUYỄN THÁI HỌC và CÁC ĐỒNG CHÍ
TRƯỚC GIỜ BỊ PHÁP HÀNH QUYẾT.

Trong đề lao Yên Báy các tù nhân bị nhốt chung một gian nhà. Cai Công đao phủ, dáng lùn tịt, mặt lúc nào cũng tây tấy, mò đến bên các tù nhân. Trước Nguyễn Thái Học và Phó Đức Chính thì Công dừng lại. Cử chỉ rất lạ, đã từng giật máy chém, chém bao nhiêu người, cai Công chưa làm thế bao giờ. Hắn cảm thấ...y như có gì cào cấu trong ruột, mồ hôi rịn ướt trên da mặt sẫm từng vệt tàn nhang, tay chân nhức nhối như dòi bò. Hắn đã nốc bao nhiêu rượu để có quên cảm giác ghê rợn. Tự dưng hắn quỳ phục xuống trước mặt Nguyễn Thái Học, khóc rưng rức. Hắn nói:

- Mong các ông xá tội cho. Các ông chết trẻ sẽ thiêng lắm. Tôi biết tôi trọng tội, nhưng vì miếng cơm manh áo, tôi phải làm theo phận sự. Xin các ông mở lượng hải hà khoan lượng.

Nguyễn Thái Học khuyên:

- Ông Cai Công ạ! Nghề này thất đức lắm. Ông nên giải nghệ đi. Nếu có thiêng liêng thật, chúng tôi cũng không thèm chấp với ông đâu. Ông cũng chỉ là cái máy bên cái máy chém. Giải nghệ đi kẻo tội lỗi chất chồng tội lỗi, xuống âm phủ Diêm Vương cũng không chấp nhận ông đâu!

Cai Công ấp úng nói: “vâng”, và cứ thế quỳ trước Nguyễn Thái Học đến tận lúc bọn cai nhà lao lục tục thúc giục tù nhân ra pháp trường.

5 giờ 5 phút ngày 17 tháng 6 năm 1930, bốn trăm cảnh binh, cảnh sát, mật thám và Lê Dương đã giăng ra bảo vệ khu hành quyết tù nhân. Không cho bất cứ ai lọt vào trừ những người làm phận sự. Pháp trường dựng ở bãi lính tập, trước khu nhà thờ, có hàng cây bàng và cây báng súng bao quanh. Đối diện với mấy ngôi nhà gạch mới xây.

Chiếc máy chém đen sì được đặt trên bãi cỏ. Nó vừa có chức năng chém người lại có chức năng dọa người. Lưỡi máy chém xám xịt được kéo lên theo rãnh trượt. Tử tù phải nằm trên một tấm ván, cổ bị gông lại. Chỉ cần giật nút hãm là lưỡi dao rơi tự do phập xuống. Ai yếu bóng vía chỉ trông hoặc nghe tiếng phập nhanh như thái chuối là đủ chết ngất hoặc vãi nước đái ra quần. Trong mọi cách hành hình thì đây là cách hành hình “văn minh man rợ” nhất. Nó lạnh lùng khủng bố tinh thần. Nó trấn áp, nó tra tấn thần kinh con người.

Trên đoạn đường trải đá bên cạnh pháp trường là dăm bảy chiếc xe bò chờ sẵn để chở xác người đi chôn.

Bãi bên, xếp 15 chiếc quan tài. Thấy lạ, nhà báo Louis Roubaud hỏi viên chánh cẩm:

- Sao xử chém 13 người mà lại có những 15 quan tài?

Hắn trả lời:

- Để đề phòng có người sợ quá vỡ tim mà chết tại chỗ! Tình huống này rất dễ xảy ra.

Lần lượt 13 nghĩa sĩ lên đoạn đầu đài. Tất cả đều bình thản bước tới theo danh sách được gọi tên. Tất cả đều khước từ cố đạo rửa tội. Trước khi lưỡi dao máy chém phập xuống, ai cũng hô to:”Việt Nam vạn tuế!”. Tiếng hô khản đặc đủ vang tới tường nhà thờ dội ra đường phố Yên Báy. Dòng máu phun trào từ cổ mỗi người đã đứt lìa, tia máu bắn xa hàng chục mét.

Nguyễn Thái Học phải đứng đó để chứng kiến lần lượt từng người văng đầu trên máy chém. Phó Đức Chính là người thứ 12 lên đoạn đầu đài. Cố đạo Méchet hỏi anh: “Cậu chết trẻ vậy có ân hận không?”. Phó Đức Chính trả lời thản nhiên: “Ở đời, mong làm lấy một việc lớn mà việc ấy không thành thì chết có gì ân hận”! Anh nói lớn: “Cho ta nằm ngửa để ta nhìn lưỡi dao tội ác của người Pháp”. Nhiều người ngoảnh mặt đi không dám ngó. Nhiều người lấy khăn lén lau nước mắt.

Đến lượt Nguyễn Thái Học. Anh ngậm điếu xì gà thật to. Gọi đến tên, anh phì điếu thuốc ra khỏi miệng, thong thả bước tới máy chém. Anh đọc câu thơ bằng tiếng Pháp:
Mourir pour sa patrie
C’est le sort le plus beau
La plus digne d’envie
(Chết cho đất nước của mình
Là cái chết đẹp nhất
Thanh thản tuyệt vời nhất)
Anh hô lớn: “Việt Nam vạn tuế! Việt Nam vạn tuế!”

Chiếc gông đã khớp vào cổ anh. Tiếng hô: “Việt Nam…” bị đứt đoạn. Đầu anh văng ra, cơ miệng anh theo quán tính còn mấp máy một thoáng.

Phía dân chúng đứng xem bỗng vang lên tiếng hô: “Đả đảo thực dân Pháp dã man!”. Những tiếng phụ họa “đả đảo, đả đảo” ầm ầm, buộc đám cảnh binh phải dùng tới dùi cui.

Viên công sứ De Bottini giơ tay xem đồng hồ. Đầu Nguyễn Thái Học rơi khỏi cổ lúc 5 giờ 35 phút, ngày 17 tháng 6 năm 1930 tức 21 tháng 5 Canh Ngọ.

Các anh hùng của Việt Nam thân xác và máu họ đã thấm vào lòng đất mẹ, đễ tên tuổi đi vào lịch sử và trường tồn với thời gian. 83 năm đã qua, lòng người dân Việt luôn ghi nhớ đến công ơn của những đoá hoa máu của đầu thế thế kỷ 20 đã vị quốc vong thân vì chữ Độc lập, Tự Do và Hạnh Phúc.

Một nén hương lòng tưởng nhớ những anh hùng đã chết để quê hương và dân tộc trường tồn.

SOURCE: http://www.haingoaiphiemdam.com/NewsContent.aspx?Id=10023

Màu Lụa Lả Lơi


17 June 2013

Cười tí tỉnh: Anh Wang

Phát âm miền Tây Nam Bộ

Tại một cơ quan nọ có 3 người đàn ông mang 3 cái tên: Hoan, Quan và Quang, mà theo giọng của người miền Tây Nam Bộ thì chỉ có duy nhất kiểu phát âm là “Wang”.

Một hôm, có một cô gái trẻ là dân Nam Bộ chính hiệu, đã đến gõ cửa cơ quan gặp ông bảo vệ và nói:

- Bác ơi, làm ơn cho con gặp anh Wang!

- Wang nào? Ở đây có 3 Wang;

Wang không có cu (Q) cũng không có dê (g); Wang có cu có dê và Wang có cu không dê.
Cô kiếm Wang nào?

- Dạ, con kiếm anh Wang có cu mà không dê đó bác!

Một anh người Bắc tình cờ đi ngang qua có nghe mẩu đối thoại đó, lầm bầm:

- Mịa nó, có cu mà không dê thì kiếm nó làm quái gì chứ!”

File: Phỏng vấn Ts Cù Huy Hà Vũ

Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ hiện đang bị giam giữ theo một bản án tuyên xử bởi một tòa án thuộc hệ thống tài phán tay sai của Đảng Cộng Sản VN. Một trong những khởi điểm của vụ án là việc Ts CHHV đã thách thức thể chế độc tài, với tư cách một công dân, đã nạp đơn tố cáo nhà nước tự chuyên đã nhượng quyền khai thác bô-xít ở Tây Nguyên cho Tàu Cộng và do đó phá hoại môi sinh một vùng rộng lớn của đất nước, mở cửa cho bọn điệp viên phương bắc len lỏi và mọc chân rết gây nguy hại cho an ninh quốc gia. Đảng CS tất nhiên phải ra tay để làm vừa lòng Bắc Kinh và để dập tắt những tiếng nói chống lại quyền lực độc tôn của mình. Cũng như phần lớn những nhà đối kháng khác, Cù Huy Hà VŨ đã bị bắt giữ.

Chúng ta hãy xem lại vụ án qua bài phỏng vấn CHHV do Chu Tất Tiến thực hiện dưới đây. (TTR)

Chu Tất Tiến:

Trong năm vừa qua, một sự kiện liên quan tới luật pháp, nói chung là liên quan tới ngành tư pháp nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã làm chấn động dư luận thế giới, đó là sự kiện Ts Cù Huy Hà Vũ đã làm đơn khởi tố thủ tướng cộng sản Nguyễn Tấn Dũng về hành động trái pháp luật khi đã ký quyết định cho khai thác Bauxit ở Tây Nguyên. Ngày hôm nay chúng tôi hân hạnh giới thiệu với quý vị tiếng nói của Ts Cù Huy Hà Vũ từ quê hương thân yêu của chúng ta. Xin được chào anh Cù Huy Hà Vũ!

Cù Huy Hà Vũ:

Vâng, tôi xin gửi lời chào đến tất cả thính giả, đồng bào, bà con người Việt mình ở Mỹ!

Chu Tất Tiến:

Dạ thưa anh, như chúng tôi vừa mới giới thiệu anh ở phần đầu, chúng tôi biết anh đã làm đơn kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về hành động trái pháp luật. Xin anh cho biết sơ qua về vụ kiện và hiện nay sự việc diễn tiến như thế nào?

Cù Huy Hà Vũ:

Như mọi người đã biết, đầu năm 2009, chính phủ mà cũng kể là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đã có những hành vi thúc đẩy việc cho phép khai thác Bauxit tại Tây nguyên và hành vi cho phép này lại gắn liền với các công ty Trung quốc, và Trung quốc đã đưa ào ạt hàng nghìn công nhân Trung quốc sang Việt Nam, và sự có mặt của các công nhân Trung quốc trong vụ khai thác Bauxit đặt ra hai vấn đề rất là cơ bản.

Thứ nhất là Trung quốc đã không bảo đảm việc chống ô nhiễm môi trường, cái thứ hai nghiêm trọng không kém, tức là sự có mặt một cách rất là bất bình thường của hàng nghìn công nhân lao động Trung quốc, điều này dẫn tới một bài học lịch sử hàng ngàn năm qua tại Việt Nam, là sẽ tạo cho Trung quốc một cái cửa, một con đường để tiến vào Việt Nam và từ đó nó sẽ… có thể gây hại đến an ninh quốc gia, tức cụ thể có thể tạo điều kiện cho Trung quốc đưa người, xâm nhập vào Việt Nam, tiến tới việc thôn tính Việt Nam một cách có thể gọi là một cơ chế mềm, tức không bằng quân đội ồ ạt mà cứ từ từ vào Việt Nam rồi đồng hóa, hoặc đến một lúc nào đó, tiến hành một đạo quân rất là quan trọng, đặt biệt là vùng Tây nguyên được coi là cái nóc nhà Đông Dương. Ngay từ thời Pháp thuộc thì đã có câu rất nổi tiếng là “ai chiếm được Tây nguyên là làm chủ cả Đông Dương kể cả Việt Nam”.

Chính vì thế mà tướng Giáp đã 3 lần gửi thư cho thủ tướng và lãnh đạo của nhà nước cộng sản Việt Nam đề nghị ngừng khai thác Bauxit, nhưng sau đó cũng không được bất cứ hồi âm nào, thì Gs Nguyễn Huệ Chi cùng hai nhà giáo khác, đó là nhà giáo Bảo Toàn (?) và Gs tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng đã khởi xướng phong trào lấy chữ ký đề nghị các cấp lãnh đạo nhà nước Việt Nam cho dừng dự án Bauxit Tây Nguyên, và từ đó trang Bauxit Viet Nam đã ra đời và đã thu thập hơn 3 nghìn chữ ký…, và nó cũng bị nhà nước Việt Nam nói chung và thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, là người trực tiếp ký cho phép khai thác Bauxit Tây Nguyên, lờ đi, không coi thư đại tướng Võ Nguyên Giáp, một những người khai sáng chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay, mà còn lờ đi hàng nghìn những kiến nghị của các nhà trí thức Việt Nam, hẳn nhiên bên cạnh còn những nhà trí thức Việt Nam khác.

Điều đó cho thấy đảng và nhà nước này không coi “những vị công thần đối với đất nước” là cái gì cả, và họ cũng không coi nhân dân Việt Nam, đặc biệt tầng lớp trí thức Việt Nam là cái gì cả. Điều đấy cho thấy ban lãnh đạo nhà nước Việt Nam hiện nay là chỉ tập trung vào những chuyện kiếm ăn…, đã thách thức những hậu quả khôn lường về môi trường của Việt Nam.

Trước tình hình như thế, với tư cách là công dân, đặc biệt là tôi thông biết về pháp luật, tôi quyết định, nếu như tâm thư của của đại tướng Võ Nguyễn Giáp vẫn không được chú ý đến, những kiến nghị của hàng nghìn trí thức Việt Nam… cũng không được đếm xỉa đến thì lúc này, tôi dùng đến quyền tư pháp, quyền của công dân có quyền khởi kiện cá nhân hay tổ chức nào có những hành vi hành chính trái pháp luật.

Do toan tính như thế, ngày 11 tháng 6, tôi đã chính thức gửi đơn kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đơn khởi kiện này có thể nói là … rất nặng đối với chế độ Việt Nam nói chung và đối với bản thân Nguyễn Tấn Dũng nói riêng.

Thành ra là họ vô cùng lúng túng, thậm chí tòa án Hà Nội bảo là không đủ thẩm quyền mà phải kiện thủ tướng ở cấp cao hơn, đến khi tôi gửi đơn kiện lên tòa án tối cao thì toà án không biết làm thế nào…, cuối cùng bí quá họ định mời tôi lên gặp để trả lại đơn, tôi tuyên bố ngay là tòa án tối cao mà trả lại đơn thì cũng được thôi, nhưng ngay lập tức, nếu tòa án tối cao trả lại đơn thì phải có văn bản giải thích tại sao.

Tòa án tối cao nói từ trước tới nay, ở Việt Nam không có quy định công dân được quyền kiện thủ tướng. Tôi nói ngay là viết vào văn bản đi, đưa cho tôi, và ngay sau khi nhận được, tôi sẽ lên quốc hội để yêu cầu quốc hội 2 điều, là nếu quốc hội tuân theo pháp luật là căn cứ điều 52 Hiến Pháp là tất cả mọi công dân được bình đẳng trước pháp luật thì bất kỳ công dân nào, công dân Nguyễn Tấn Dũng vi phạm pháp luật thì cũng có thể bị kiện và bị đưa ra xử theo pháp luật Việt Nam.

Còn ngược lại, nếu quốc hội Việt Nam thấy không thể xử nổi Nguyễn Tấn Dũng với tư cách thủ tướng và có tính bao che thì tôi sẽ đề nghị quốc hội xé ngay Hiến Pháp, xé ngay điều 52 “mọi công dân được bình đẳng trước pháp luật”, tất nhiên tôi cũng gợi lý do, nếu tòa án tối cao chúng minh được rằng Nguyễn Tấn Dũng mang quốc tịch nước ngoài, cũng không sống hoạt động ở Việt Nam thì vụ kiện trở nên vô duyên. Ngay cả người nước ngoài mà nếu sống và hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam, có hành vi vi phạm pháp luật vẫn bị xử theo pháp luật Việt Nam…

Vậy thì khi đáp trả một cách cương quyết dứt khoát như thế thì toà án tối cao đến giờ lại không dám trả lại đơn nhưng đánh cái bài ù lì, cái bài ù lì này không phải tôi chứng kiến mà hàng triệu người Việt Nam đã chứng kiến rồi. Bao nhiêu hàm oan, bao nhiêu hành vi sai trái của các cơ quan công quyền đều không được giải quyết, đều cho vào sự im lặng mà người ta cho rằng đáng sợ.

Tôi thì trong thời gian vừa qua cũng bận nhiều việc, thành ra việc kiện cũng có cái hạn chế, không có nhiều thời gian để theo dõi để mà đốc thúc, bởi vì là Nguyễn Tấn Dũng đâu phải là mối quan tâm duy nhất của tôi, có thể nói đó chỉ là một trong hàng vạn điều mà tôi đã phải lo lắng trong một năm trời. Chuyện đấy đối với tôi không phải là chuyện gì to tác đối với tôi…

Nhưng dù sao mà nói, cái việc này đi vào tố tụng rồi. Việc nó treo thì tôi không cho nó treo nữa, đầu năm nay thì tôi sẽ đốc thúc, bắt buộc tòa tối cao phải có sự trả lời dứt khoát đối với tôi, bởi vì không thể có loại pháp luật nào mà tòa án tối cao Việt Nam lại hèn nhát và run sợ đến như thế trước một công dân đơn giản trong tay không có một tấc sắt, cũng ăn uống cũng bình thường như mọi người, cao chỉ 1m65 thôi… mà làm gì run sợ thế.

Nếu đúng mà run sợ trước một người bé nhỏ trong tay không tấc sắt… thì chuyện mà chính phủ Việt Nam thời gian vừa qua và cho đến hiện nay, run sợ trước sự lấn lướt của Trung quốc với lực lượng vũ trang lộng hành trên biển, đầy đủ vũ khí hạt nhân… thì phải chăng điều này cho thấy sự hèn nhát của chính phủ Việt Nam.

Tuy nhiên, dù có ai hèn, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có hèn đi chăng nữa, chính phủ Việt Nam có hèn đi chăng nữa, thì dân tộc Việt Nam không thể hèn, hàng chục triệu người Việt Nam không hèn… Đó là sơ qua vụ tôi kiện Nguyễn Tấn Dũng cho đến bây giờ là như thế.

Chu Tất Tiến:

Dạ cám ơn anh đã chia sẻ rất chân tình đầy nhiệt huyết của một trí thức trẻ của đất nước Việt Nam của chúng ta. Rất tiếc là chương trình chỉ còn 3 phút nữa, thì xin anh cho một lời tóm tắt trước khi chúng ta chia tay, đó là liệu trong tương lai, với kiến thức của anh, kinh nghiệm trong ngành luật, anh có nghĩ vụ kiện của anh sẽ được tòa án tối cao đáp ứng một cách thích đáng theo đúng nguyên tắc luật pháp không, hay là như anh vừa trình bày, nghĩa là tiếp tục ù lì thưa anh. Chúng ta còn chừng 3 phút!

Cù Huy Hà Vũ:

Tôi cho rằng vụ kiện của tôi bắt buộc phải được giải quyết, bởi vì không thể không giải quyết được, chỉ có cái điều là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng như nhà nước Việt Nam phải biết được cái liêm sỉ của mình. Bởi vì, cho đến cùng, các cơ quan tố tụng ở Việt Nam tất cả cũng đều ở dưới sự chỉ đạo của bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam. Vậy thì nói một cách khác, đảng cộng sản Việt Nam và nhà nước Việt Nam này còn biết tôn trọng pháp luật, còn biết danh dự của những nhà cầm quyền thì hãy đưa vụ kiện của công dân Cù Huy Hà Vũ ra giải quyết, còn nếu không, nếu vẫn tiếp tục ù lì thì cái việc không giải quyết đơn kiện của tôi thì đó là cái vết đen cho nền pháp chế của nước CHXHCN Việt Nam, và điều này sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng khác, làm cho người dân trong nước cho đến quốc tế không còn tin tưởng vào nền pháp luật của Việt Nam nữa. Nếu họ bỏ một đồng đô la vào Việt Nam thì chắc chắn đồng đô la đó sẽ bị nghiến sạch, lúc ấy có bắt thang lên ông trời mới nói được.

Chu Tất Tiến:

Chúng tôi vô cùng xúc động trước những điều trình bày của anh, vừa trí thức, vừa thực tế. Cám ơn anh một lần nữa, chúc anh sức khỏe, an mạnh và vững tiến cho sự nghiệp và cái quyền làm người của người dân Việt Nam. Xin được gặp anh trong một dịp khác.

Nhớ Ba . . .

AN ỦI

Hôn em trời đã vào khuya
Hôn anh cho thỏa đau kia, xót này
*
Nhớ Ba, con khóc cả ngày
Thương Ba lại niệm cho đầy trang kinh
Khóc Ba, có phải thiếu tình?
Hôn anh, có được an bình nỗi đau?
Nụ buồn, môi lệ dỗ nhau
Vai rung nức nở, ngọt ngào anh xoa
Cũng may anh chẳng lơ là
Cũng may anh vẫn mặn mà xẻ chia:
-Đại Tang anh đã từng qua
Hương, đèn, hoa, quả… xót xa từng bày
*
Trên cao, hồn Ba đêm nay
Nhìn con, Ba có nhíu mày quở: HƯ!

Ý Nga

MỘT HOÀI NIỆM VỀ BA TÔI

Nhân Ngày của Cha, những hoài niệm ngày cũ cứ tràn về. Tôi muốn gởi đến các bạn đôi dòng tản mạn về Ba tôi.

Số là ngày hôm qua, tôi nhận được một cái thư của bạn Quê Hương gởi qua có một link dẫn nói về Tình Cha do giọng đọc của Bích Huyền diễn đạt. Nhưng do đang có chút việc tôi chưa mở ra nghe.

Sáng nay vừa thức dậy mở hộp thư ra thì nhận được một thư nữa của bạn Song Kim nói về Ngày của Cha. Tôi quay lại mở thư của bạn Quê Hương coi Bà Bích Huyền nói gì ở trỏng. Chỉ một đoạn đầu thôi đã nhắc tới câu nói của một văn hào đã viết: “Nơi chốn bình an nhất của đứa trẻ trên thế giới nầy là căn phòng của Cha nó…”. Với tôi, nghe bao nhiêu đó cũng đã đủ dậy lên trong tâm hồn tôi những hoài niệm về Ba của mình. Tôi tắt máy.

**

Dù đã có chủ định, nhưng sáng nay trời bỗng rơi lất phất mấy hạt mưa nhỏ nhưng cũng đủ làm ướt áo. Nhìn về phía Bình Dương nơi chôn nhau cắt rốn của Ba tôi thì cả một bầu trời đầy mây xám u ám mịt mù nên cứ lần khân ngồi ở quán cà phê.
“Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội
Nhưng chậm thế nào rồi cũng phải xa nhau…”
Câu thơ của ai đó thiệt hợp tình hợp cảnh với tôi trong một buổi sáng tháng sáu nầy. Dùng dằng nửa ở nửa đi rồi cuối cùng cũng phải nhổ neo thôi.

Cứ mưa nhỏ rồi lại tạnh làm tôi phải dạt vào hiên nhà người ta đụt mưa tới mấy lần. Sáng chủ nhựt được nghỉ làm mà trời lại mưa lâm thâm nên những người có thói quen dậy sớm cứ chôn chân ở quán cà phê, còn những người thích ngủ nướng chắc là còn đang quấn mền trong căn phòng ấm cúng nên dọc đường đi tương đối vắng vẻ. Quang cảnh đó dễ khiến nỗi cô quạnh cùng những hoài niệm trong lòng cứ lớn dần thêm theo những vòng xe lăn.

Ngang qua Bình Nhâm vẫn còn nghe hương bưởi hương cau thoang thoảng bay theo những cơn gió sớm ôm ấp những xúc cảm tươi nguyên đầu ngày của mình, tuy rằng bây giờ hầu hết các miền quê đã bị đô thị hóa không còn nhìn thấy được những cành bưởi trĩu những bông hoa trắng vươn mình ra tới tận lề đường lả lơi với khách đường xa bằng mùi hương thơm ngát của mình như rất nhiều năm đã xa trước kia.
“Hương cau còn ngát trên môi lụa…”
Tôi tự hỏi những đôi môi lụa ngày nào biết có còn không hay đã bị phấn son che lấp cho hợp thời?

Khu trái cây nổi tiếng một thời Cầu Ngang của Lái Thiêu bây giờ cũng đã biến đổi ít nhiều. Dọc mé sông hơn nửa cây số đã được chỉnh trang gọn gàng, người ta đã lắp một dãy hàng rào thấp bằng sắt chặn lại, lề đường được lát gạch con sâu rất sạch sẽ. Hiện người ta đang mở Lễ Hội trái chín ở đây với những kiosque dã chiến khung bằng sắt và mái lợp tấm phủ bằng nhựa có in hình những viên ngói vảy cá truyền thống với nhiều màu sắc pha trộn nên trông cũng hay hay. Còn sớm quá vả lại đang mưa nên chưa thấy ai đem sản phẩm của mình ra trưng bày.

Lên tới Thủ Dầu Một, tôi ghé ngang tiệm hủ tiếu Cây Me để ăn một tô hủ tiếu với dầu-chấu-quảy cho đủ bộ trong những hoài niệm về Ba tôi mặc dù tôi biết hương xưa không còn nữa. Vẫn chiếc xe hủ tiếu bằng gỗ truyền thống với những tấm kiếng tráng thủy vẽ những hoạt cảnh trong truyện Tam Quốc đã gây biết bao nỗi tò mò thích thú trẻ con ngày xưa còn đó, nhưng cái thì đã bị nứt rạn được dán lại bằng băng keo, cái thì bể lớn quá nên đã bị tháo bỏ và thay thế vào đó bằng một tấm cạt-tông ám khói úa vàng như tuổi thơ của tôi đã tàn phai.

**

Xin trở lại câu chuyện của tôi. Một điều chắc chắn đối với tất cả những người con, không ai là không có những niềm tự hào về Ba của mình dù ít dù nhiều. Nhứt là bây giờ người ta lại phát hiện cái gien di truyền gọi là DNA nên ai cũng cố mà tìm những ưu điểm của Ba mình để soi rọi lại bản thân, càng có nhiều mình càng tự hào. Có phải thế không các bạn?

Ba tôi là một người trắng trẻo, nho nhã, đẹp trai (cái vụ nầy thì tôi chẳng hưởng được chút tẹo nào di truyền), biết làm thơ, viết văn hay, vẽ đẹp, thích một cuộc sống giang hồ nay đây mai đó, nói chuyện thu hút người khác…nhất là đối với phụ nữ!?!? Ngắm nghía lại mình, tôi xém ẵm “trọn bộ huy chương” chỉ thiếu cái vụ đẹp trai. Nhưng tôi lại nghe có câu: “Đẹp trai không bằng chai mặt”.

Nhân câu đọc của Bà Bích Huyền ở trên, gợi nhớ đến cái nơi chốn an toàn của người Cha đối với đứa trẻ, tôi xin kể chuyện của mình cho các bạn nghe.

Trước năm 1962, nhà tôi nằm trên sát Quốc Lộ 13 đường đi Bến Cát. Đó là một ngôi nhà thôn quê có phần đất thổ cư chung quanh rất rộng trồng toàn những cây ăn trái rất rậm rạp. Ông Nội tôi đã xây lên ở trên đó một cái nhà to lớn rất kiên cố, nhưng phong trào tiêu thổ kháng chiến của Việt Minh đã biến thành một đống gạch vụn. Đến lượt ba tôi trở về dựng lên một cái nhà mới khá lớn rồi mở trường dạy học cho bà con chòm xóm cùng những đứa trẻ trong phong trào Bình Dân Học Vụ thời Ngô Đình Diệm. Cuộc sống thôn quê nhàn nhã và bình lặng không níu được cánh chim giang hồ, Ba tôi đi làm công chức một thời gian rồi đổi lên Banmêthuột. Dân Nam Bộ thời đó mà chịu lên chốn rừng thiêng nước độc cũng thiệt “gan cùng mình”.

Vậy là anh em tôi cũng phải đi theo Ông, để nhà lại cho một mình ông Anh hai đang học dỡ dang ở Bình Dương trông coi. Tôi nhớ những năm đó, cứ mỗi dịp nghỉ hè Ông lại cho tôi về ở với Anh Hai cho vui. Hơn mười tuổi mà dám một mình đi xe đò lên xuống Sài Gòn-Banmêthuột cũng “gan cùng mình” phải không?

Thời đó Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam mới thành lập nên cũng muốn phô trương lực lượng. Khổ nỗi nhà tôi lại nằm hơi gần đồn Bảo An và ngay trục lộ giao liên giữa Phú Hòa Đông-Củ Chi và mật khu ở Dương Minh Châu. Thấy tận mặt người sống kẻ chết hàng ngày và nghe tiếng súng nổ đạn bay hàng đêm. Còn con nít, nhưng tôi hiểu rất rõ sự nguy hiểm của mũi tên hòn đạn nên chẳng đêm nào có thể ngủ yên giấc, trong khi ông anh tôi nằm kế bên thì cứ ngáy khò khò, đến nổi thỉnh thoảng tôi phải bóp mũi ổng lại cho ổng cựa quậy để mình yên tâm chút đỉnh. Nhưng điệp khúc ấy cứ tiếp tục mãi. Mới đầu hai anh em còn nằm trên bộ ván gõ, sau sợ quá tôi bàn nên nằm xuống đất ngay cạnh mép hầm trú ẩn. Rồi cũng chưa thiệt yên tâm, tôi lại bàn nên lấy lá dừa đan lại thành một tấm đệm lót dưới hầm rồi chui xuống đó ngủ luôn cho…chắc ăn. Được vài bữa, hơi đất ẩm làm sinh ra những con mạt trên lá dừa cắn ngứa không chịu được đành trồi lên mặt đất. Thiệt là một khoảng thời gian kinh khủng đối với tuổi thơ tôi vì sợ và thiếu ngủ.

Đâu hơn một tháng sau nhân có dịp đi công tác về Sài Gòn, Ba tôi ghé thăm hai thằng con coi sự tình ra sao. Đêm đó, tôi được ông cho nằm trong lòng ông trên bộ ván gõ mà ngủ.

Thiên đường ở tận nơi đâu và đẹp tới cỡ nào tôi không biết, nhưng được nằm trong lòng Ba tôi ngủ một mạch tới sáng không một chút lo âu quả thiệt tôi đã thấy thiên đường!

HÙNG BI

15 June 2013

Vạc Ăn Đêm

Kha Lăng Đa

Ra khỏi trại tù, tôi cùng hai người bạn thân là Banh, hoa tiêu trực thăng và Lực, Biệt Cách Nhảy Dù vào một quán giải khát ở trước cổng trại để đón xe đò về Sài gòn. Chúng tôi được ông chủ quán đãi một chầu rượu đế với trứng vịt chiên thật no say. Ông cũng ngồi cụng ly với chúng tôi. Lúc “bộ tam sên” chếnh choáng bước lên xe đò thì ông già chủ quán cũng đã lạng quạng, đứng vẫy tay tiễn biệt chúng tôi. Xe đã chạy xa rồi mà ông vẫn còn đứng trông theo như mang nặng niềm lưu luyến người ruột rà, thân tộc trong buổi chia ly.

Không biết vì vui mừng như con chim vừa được sổ lồng hay vì men say bốc hứng mà Lực ca nghêu ngao trên xe đò, khiến hành khách cũng vui lây theo anh. Bị Việt cộng đem đi “phế võ công” nhưng anh ca sĩ 81 Biệt Cách Nhảy Dù này vẫn còn phông độ như ngày nào.Tôi và Banh thì gầy yếu, tiều tụy như cây thiếu nước ở vùng đất khô cằn.

Khi đã dò hỏi tin tức, tôi dến nhà một người quen và gặp lại vợ tôi đang ở trọ sau chuyến buôn than để chờ xe về nhà. Trong buổi tương phùng sau hơn bảy năm dài cách biệt, chúng tôi vui mừng lẫn đau xót, nhìn hình vóc hao gầy của nhau sau những năm tháng gian truân mà nước mắt trào tuôn. Đêm đó, vợ tôi dẫn tôi đi ăn những món thật ngon. Chạnh nhớ những chén cơm độn sắn, bảy phần khoai mì lát phơi khô, không lột vỏ với thức ăn heo chó còn chê, tôi ngậm ngùi rơi nước mắt.

Chia tay Lực và Banh, tôi theo vợ tôi về nhà ở xã Xuân Tâm, Xuân Lộc, Đồng Nai để gặp cha mẹ vợ và các con tôi. Xã nầy gần khu Rừng Lá, cạnh Quốc lộ I từ Sài Gòn ra Phan Thiết. Nó mang sắc thái nông nghiệp tập thể, gần giống như khu “kinh tế mới”, cũng có “tập đoàn”, cũng có vần công canh tác. Vợ tôi phải tảo tần hằng ngày trên những chiếc xe than từ khu Rừng Lá về Sài Gòn. Quá gian khổ, nhọc nhằn, vợ tôi gầy guộc, xác xơ. Các con tôi được mẹ nó cho ăn uống đầy đủ nên nhìn vóc dáng đứa nào cũng khỏe mạnh. Chúng nó đi học buổi sáng, buổi chiều dẫn nhau đi cuốc đất ruộng, đất rẫy do Tập đoàn phân chia. Cả gia đình tôi mà chỉ được giao khoán bốn sào đất hạng bảy, cằn cỗi làm sao có đủ lúa ăn và còn phải đóng thuế 7 kg cho mỗi sào. Năm nào không có tiền mua phân “U-rê” để bón ruộng thì kể như “húp cháo”. Cái “lao động là vinh quang” của cộng sản đã đưa nhân dân Việt nam lui về thời văn minh... đồ đá! Vậy mà Việt Cộng vẫn láo khoét tuyên truyền “khắc phục thiên nhiên”, “vắt đất ra nước, thay trời làm mưa”.

"Nhà thơ" Tố Hữu đã ca tụng lao động bằng những câu thơ rất là... thậm xưng:

"Bàn tay ta làm nên tất cả
Với sức người sỏi đá cũng thành cơm".

Tôi lại phải thực hành “bài học lao động” đã bị “Vẹm” nhồi nhét chốn lao tù vì thực tế tôi không làm gì hơn được. Tôi thay thế vợ tôi đi bán than trên những chuyến xe đêm cho vợ tôi ở nhà nghỉ ngơi, săn sóc các con tôi. Trên đường từ Căn cứ 3 (gần khu Rừng Lá) về Sài Gòn, xe cộ phải bị kiểm soát, lục lọi rất kỹ của bọn công an ở những trạm Dầu Giây, trạm Trảng Bom, trạm Ngã Ba Vũng Tàu và những trạm “đột xuất”. Tôi đã bị chúng tuôn sạch nhiều chuyến hàng than, củi đậu, bắp.

Bị dồn vào bước đường cùng, tôi phải bỏ nghề buôn, chuyển sang nghề phá rừng làm rẫy “chui” để nuôi sống gia đình. Ruộng rẫy của tôi khai phá cách nhà 13 cây số về phía Nam, với đường xuyên rừng hiểm trở, có chỗ phải lội qua trảng, nước ngập tới đầu gối, có chỗ phải giẫm lên rễ cây le lởm chởm, rất dễ bị rách da chân, chảy máu. Dụng cụ phá rừng của tôi chỉ có một cái rựa và một cái cưa.Tôi cưa cây lớn, rã ra từng khúc, gom lại từng đống để đốt cháy còn những trảng tranh xanh rậm, tôi dùng cái rựa thật bén để phát. Nông dân vùng này thường phát tranh với hai tay nắm thật chắc cán rựa, còn tôi thì lại “biến chiêu” phát tranh chỉ bằng một tay. Bà con đồng nghiệp thấy một mình tôi “tả đột hữu xung”, trảng tranh cao tới ngực phải nằm rạp trước những đường rựa đánh cú “rờ ve” của tôi nên họ ngợi khen:

- Chú này “múa gươm” hay quá!

Hiểu Xuân Túy Bút

Gửi Các Bạn tôi  ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...