08 August 2012

Một tâm sự buồn.

VÔ THƯỜNG

Chu Tất Tiến

Buổi sáng, ra vườn tập Thiền Hành, thấy đóa quỳnh nở tuyệt đẹp. Những cánh hoa trắng mỏng, nhỏ, dễ thương vươn về phía ánh sáng, trông thật quyến rũ, tưởng có thể làm cho những thi sĩ quỳ xuống mà ngâm lên những câu thơ lãng mạn. Với tâm hồn trần tục, thì chỉ muốn hôn lên đóa hoa một nụ, cám ơn em đã nở quá rực rỡ cho lòng anh được những giây phút đột nhiên vút cao. Trần thế hơn nữa thì muốn mang em vào phòng để ngắm cho say sưa, mãn nhãn.

Sáng hôm sau, ra thăm lại hoa, thấy lòng chùng xuống. Em đâu rồi? Sao lại chóng tàn tạ như thế ư? Một nhan sắc quyến rũ, ngọc ngà như em đã trở thành một cụ già rũ rượi? Những cánh hoa dẫy dụa, gục xuống trông đau khổ khôn xiết, cho môt giọt nước mắt anh từ từ lăn theo gò má. Vô Thường thật đấy!

04 August 2012

Tha Sala, em ơi biển động về hư không

Ngày hai mươi mốt tháng chạp năm Kỷ Tỵ, xác mười một cô gái tuổi từ mười chín đến hai mươi ba, trôi giạt vào bờ Tha Sala, Thái Lan, không mảnh vải che thân.

Những người con gái Việt Nam, cổ bị trói chùm vào nhau, sau khi bị hải tặc hãm hiếp, bị đẩy xuống biển, và sau khi hơi thở còn thoi thóp sự sống, sau tột cùng của đau thương ô nhục, các cô đã bị kéo theo tàu hải tặc, thân thể chập chùng theo sóng nước từ đuôi tàu, cho đến một lúc, cho đến một lúc linh hồn buốt lạnh rời khỏi xác đau thương, hải tặc chặt giây, để xác người nhận chìm trong đại dương loang màu máu.

Những ngày chuẩn bị vào xuân Canh Ngọ (1990), một mẩu tin rất ngắn trên báo Úc loan tin người ta tìm thấy xác mười một cô gái Việt Nam chết trần truồng trên bờ biển Tha Sala. Người ta đoán tuổi các cô gái từ mười chín đến hai mươi ba, cổ bị giây thừng trói chùm vào nhau.

Tôi đã viết một bài tưởng niệm để người bạn thân Trung Chính đọc trên đài phát thanh SBS với lời mở đầu như trên. Giọng đọc dù rất lão luyện, nhưng chợt nghẹn ngào của Chính, đã gửi đi toàn nước Úc một thông điệp buồn, đúng chương trình phát thanh đặc biệt vào giờ khắc giao thừa.

Hôm nay tôi đang ngồi trên bờ biển Tha Sala vào một ngày giữa tháng 7 năm 2012 để viết những dòng này.

03 August 2012

Bây giờ nói thật đã trễ, nhưng chưa quá trễ!

Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử.

người việt nam hèn hạ
Hanwonders
(Theo blog Hanwonders)

Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết hoa. Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không? Không hề.

Cách đây đã lâu, tôi đọc “Người Trung Quốc xấu xí” của ông Bá Dương (Đài Loan), chưa bàn tới hay / dở / đúng / sai của nội dung cuốn sách gây tranh cãi ầm ĩ đó, tôi chỉ nhớ lại cảm giác giật mình của tôi khi đó. Khi tôi đọc lướt qua vài trang sách. Tôi như vỡ ra một niềm cảm khái mà từ lâu nó cứ âm ỉ trong lòng. Tôi biết thế giới đã từng có những cuốn “Người Mỹ xấu xí”, “Người Nhật Bản xấu xí”, rồi mới đến cuốn của ông Bá Dương. Tôi vừa đọc, vừa tự hỏi, tại sao người việt nam chúng ta không có một cuốn như thế này? Tại sao chúng ta cứ tự ru ngủ mình trong cái điệp khúc dân tộc việt nam là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” & nhìn đâu cũng thấy anh hùng, liệt sĩ… Nếu thực sự chúng ta có những tố chất đó, nếu thực sự chúng ta là những người như thế, sao kết quả chúng ta hiện nay lại là một đất nước như thế này?

Một đất nước mà hơn phân nửa các cô cậu tú tài đi thi cử nhân khoe rằng mình có quay cóp một cách hoàn toàn không có chút tự trọng (đó là được hỏi, còn báo chí không cần hỏi vẫn có những hình ảnh phao thi trắng cả trường thi! Vậy thì thi cái gì? Thi xem ai quay cóp giỏi hơn chăng?). Trong đó còn có cả những đứa trẻ bảo rằng năm nay không thi thì năm sau thi, chứ làm bài mà phỉ báng “thần tượng Su-Ju” của nó là nó không thi! Mặc cho bao nhiêu tâm sức, kỳ vọng của gia đình, nhà trường, xã hội – những nền tảng đã cho nó có được cuộc sống và kiến thức để mà tiếp cận được với Su-Ju danh giá của nó. Thế mà nó vẫn được rất nhiều đứa trẻ khác tung hô! Chính là những đứa trẻ sẵn lòng khóc lóc, quỳ gối, hôn ghế… trước thần tượng. Một dân tộc gì đã sản sinh và nuôi dạy ra một thế hệ kế thừa như thế?

Đà Lạt Đêm Cuối Cùng, thơ

ĐÀ LẠT ĐÊM CUỐI CÙNG
(Kỉ niệm đêm chia tay dalat)

 
Sáng mai từ giã nơi này
 Nay là đêm cuối sương bay mù trời
Rưng rưng ta bước lên đồi
Ngoài kia phố chợ bồi hồi nỗi đau
Hồ Xuân còn gọi tên nhau
Hồ Than Thở có nỗi sầu mang theo
 Sáng mai qua chăng đường đèo
 Trong ta còn tiếng thông reo hững hờ
Từ mai cho tới bao giờ
Mới quay về núi mà chờ cố nhân
Dặm dài chân níu bàn chân
Khô cành héo hắt cũng gần lập đông
Mau đi hái cỏ trên đồng
Bây giờ tháng mấy, mưa hồng có sang?
Đường nào đưa tới Langbiang ?
Đỉnh sương mù ấy hồng hoang mấy mùa
Tay em chừ có thêu thùa
Rừng hoang chiều tím hoa mua lỡ làng?
Dưới kia phố vắng đèn vàng
Trước khi xa ghé thăm nàng cà phê
Tình đầu xuôi ngược đam mê
Tình sau vất vả sơn khê não nùng
Sáng mai mưa gió mịt mùng
Thôi chào phố núi, xa vùng sương lam
Từ nay xa đất phương nam
Từ nay băng giá đành cam đời buồn
Bỗng hồi chuông đổ dâp dồn
Lời kinh cứu độ xua hồn đi hoang
Trong giờ sau cuối muôn màng
Mặn nơi khóe mắt biết hàng lệ rơi

Đèo Văn Trấn

Mỹ lên tiếng về vụ bà Liêng tự thiêu

Tòa Đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội đã bày tỏ ‘quan ngại và đau buồn sâu sắc’ về cái chết của bà Đặng Thị Kim Liêng, người vừa qua đời hôm thứ Hai 30/7 sau khi tự thiêu trước trụ sở chính quyền tỉnh Bạc Liêu.

‘Đau buồn sâu sắc’

“Chúng tôi quan ngại và đau buồn sâu sắc khi nghe tin về vụ tự thiêu của bà Đặng Thi Kim Liêng hôm 30/7 mà nguyên nhân được cho là có liên quan đến những vụ việc xung quanh việc bắt giữ con gái bà là Tạ Phong Tần,” Sứ quán Mỹ lên tiếng trong thông cáo báo chí được đưa ra vào hôm thứ Tư ngày 1/8.

01 August 2012

Biểu tình rầm rộ bên Tầu

Ngày 28/7 hàng ngàn cảnh sát và người dân thành phố Khải Đông, Giang Tô, bên Tầu đã đụng độ với dân chúng trong cuộc biểu tình phản đối chính quyền. Ít nhất 1.000 người biểu tình đã diễu hành qua thành phố Khải Đông trong chuỗi những cuộc biểu tình phản đối dự án xây đường ống nước thải ở tình Giang Tô. Cuộc đụng độ đã xảy ra sau khi những người biểu tình tấn công các tòa nhà văn phòng chính phủ, lục soát và lật úp, phá hủy những chiếc xe công ở đây.

Trương Quốc Hoa, Thị trưởng thành phố cho biết họ sẽ chấm dứt dự án xây đường ống dẫn nước thải từ một nhà máy giấy của chủ đầu tư Nhật Bản xuống biển. Nếu nhà máy đuợc hoàn thành sẽ gây ô nhiễm môi trường biển và ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng khai thác cá của người dân thành phố ven biển này. Theo Dailymail, đây là dự án công nghiệp thứ 2 trong tháng này bị hủy bỏ ở Hoa Lục do áp lực từ những cuộc biểu tình của người dân. Dự án trước đó bị hủy là dành cho một nhà máy sản xuất đồng ở thành phố Thập Phương, Tứ Xuyên với tổng trị giá lên đến 1.6 tỉ USD. 

Dân chúng biểu tình chiếm công sở tại thành phố Khải Đông (tỉnh Giang Tô) để phản đối doanh nghiệp ô nhiễm môi trường, 28/07/2012 REUTERS/Carlos Barria

Hiểu Xuân Túy Bút

Gửi Các Bạn tôi  ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...