07 April 2020

Cuộc Chạy Đua Marathon 100 Năm

Chiến lược bí mật của Trung Quốc để thay thế Mỹ trong vai trò siêu cường lãnh đạo thế giới.
(The Hundred-Year Marathon: China’s secret Strategy to Replace America as the Global Superpower – Michael Pillsbury)

* * *

Lê Quốc

Cuộc chiến giữa Hoa Kỳ và Trung Cọng đã âm ỉ từ lâu trong não trạng của các lãnh tụ CS Trung Cộng, khởi sự từ Mao Trạch Đông và bùng nổ đời thứ V của vương triều đỏ: Tập Cận Bình.

Phía Trung Cộng: Lợi dụng chánh sách sai lầm của nhiều trào Tổng Thống Hoa Kỳ, Trung Cộng đã cài một mạng lưới gián điệp khắp các cơ quan trọng yếu của Mỹ: Từ Ngũ giác Đài, các Viện nghiên cứu chiến lược quốc tế đến các cơ quan Hành Pháp, Lập Pháp, cả đến cơ quan tối cao về chiến lược CSIS (Center for strategic and International studies) hoặc NSA (National Strategic Agency) của Hoa Kỳ.

Giám Đốc FBI Christopher Wray cảnh báo: Nguy cơ gián điệp TQ trên khắp 50 tiểu bang của Mỹ – từ lãnh vực nông nghiệp, đến lãnh vực công nghiệp cao, tạo ra mối đe dọa lớn nhứt cho Hoa Kỳ. (Báo Business Insider)

Phía Hoa Kỳ: Áp dụng một chánh sách sai lầm là nuôi dưỡng Trung Cộng cho giàu mạnh lên, với hy vọng là khi dân chúng có đời sống khá giả hơn sẽ áp lực làm thay đổi thể chế CS thành chế độ Tự Do Dân Chủ, gia nhập Cộng Đồng thế giới. Và TQ sẽ là một thị trường lớn lao 1 tỷ 4 trăm triệu người cho Hoa Kỳ. Nhưng kết quả ngày nay chứng minh Hoa Kỳ đã sai lầm. Hoa Kỳ cũng như các nước Tây Phương đã không hiểu tường tận người CS – nhứt là Cộng Sản Tàu, Cộng sản Á Châu.

Nhân vật khám phá ra đường đi nước bước, chiến lược bí mật kéo dài cả trăm năm của Trung Cộng chính là Tiến sĩ Michael Pillsbury – Giám Đốc viện nghiên cứu chiến lược quốc tế Hudson Institute – cũng là tác giả quyển sách nổi tiếng “The Hundred -Year Marathon” do nhà xuất bản Henry Holt and Co. phát hành năm 2015.

Chiến tranh Mỹ-Trung đã phát khởi từ não trạng các lãnh tụ cộng sản

06 April 2020

Thị trưởng Praha: 'Hiện tại không và vĩnh viễn không' nhận viện trợ của Trung Quốc.

Minh Thanh

Thị trưởng thành phố Praha, Hrib
Hiện tại không và vĩnh viễn không”. Đó là thông điệp mà Thị trưởng thành phố Praha, Cộng hòa Séc gửi tới các quan chức Trung Quốc trước những “món quà viện trợ” của Bắc Kinh.

Trong khi Trung Quốc đang muốn cải tạo hình ảnh Bắc Kinh thành ‘vị cứu tinh toàn cầu’ bằng cách bán vật tư và viện trợ cho các quốc gia đang phải vật lộn đối phó với virus Corona Vũ Hán, thì Thị trưởng Praha, ông Zdenek Hrib đã thẳng thắn bày tỏ quan điểm của mình.

"Đây không phải là một món quà hay viện trợ nhân đạo. Từ quan điểm của Trung Quốc, đó là kinh doanh",  ông Zdenek Hrib nói với Bloomberg News hôm thứ Sáu (3/4). 

"Việc kinh doanh" đó đã gây ra những ‘bê bối’ ngày càng nghiêm trọng trong vài tuần qua. Có tới 80% trong số 150.000 bộ kit xét nghiệm nhanh virus Corona Vũ Hán mà Trung Quốc chuyển cho Séc vào tháng 3 đã bị lỗi và thiếu chính xác. Điều này buộc Séc phải tiếp tục dựa vào các xét nghiệm truyền thống trong phòng thí nghiệm.

Thông tin này vẫn không khiến các quốc gia châu Âu khác hay Hoa Kỳ ngừng nhận viện trợ của Trung Quốc.

Nhưng như ông Hrib cho biết ma lực tấn công của Trung Quốc không có tác dụng đối với ông.

Thị trưởng Praha 38 tuổi này đã trở thành một biểu tượng mới nổi ở châu Âu vì thái độ hoài nghi Bắc Kinh.

Và chính kiến này của ông sớm đã được kiểm chứng.

Một vài tuần sau khi nhậm chức năm 2018, đại sứ Trung Quốc đã yêu cầu ông Hrib loại người đồng cấp Đài Loan khỏi cuộc họp để bảo vệ chính sách "một Trung Quốc" của Bắc Kinh.

Dưới thời của thị trưởng trước đó, hội đồng thành phố Praha đã ký một thỏa thuận với Bắc Kinh công nhận chính sách "một Trung Quốc". Thỏa thuận này đã thu được các khoản đầu tư trị giá hàng triệu đô la của Bắc Kinh vào Séc, bao gồm cả đóng góp cổ phần lớn cho một đài truyền hình cũng như mua câu lạc bộ bóng đá Slavia Prague và một nhà máy bia lớn.

Trước số tiền lớn này, hầu hết các nhà lãnh đạo sẽ khuất phục trước yêu cầu của Trung Quốc, nhưng ông Hrib thì không.

"Tôi đã từ chối, và tôi nói với ông ấy rằng ở đây chúng tôi không loại đuổi những vị khách mà chúng tôi mời. Vì vậy, đại sứ Trung Quốc đã tự rời đi", ông nói.

Ông Hrib đã công khai nói về sự ủng hộ của mình đối với điều hành dân chủ của Đài Loan. Ông thậm chí treo ‘giấy chứng nhận công dân danh dự của Đài Bắc’ trên tường tại văn phòng của mình.

Gần đây, ngày 10/3, trong khi một số nơi tại Châu Âu đang phong tỏa để ngăn chặn sự lây lan của COVID-19, ông Hrib đã treo cờ Tây Tạng trên tòa thị chính để kỷ niệm cuộc nổi dậy thất bại năm 1959 của khu vực này đối với  Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Ông Hrib tin rằng mặc dù hiện giờ thế giới đang phải đối mặt với tình huống cam go, nhưng điều quan trọng là phải gây áp lực đối với Trung Quốc và lên án lịch sử vi phạm nhân quyền của đất nước này.

Những bình luận của ông trái ngược hẳn với ông Milos Zeman, nhà lãnh đạo Séc thân thiết với Trung Quốc. Ông Zeman đã nhận sự giúp đỡ của Bắc Kinh và công khai ca ngợi Chủ tịch Tập Cận Bình nhiều lần.

Mặc dù đảng cầm quyền của Cộng hòa Séc ủng hộ Trung Quốc, nhưng dường như những quan điểm cứng rắn phản đối chính quyền Trung Quốc của ông Hrib không phải vì vậy mà sớm biến mất.

Trong một cuộc phỏng vấn riêng với Bloomberg năm ngoái, ông Hrib nói rằng ông muốn Cộng hòa Séc "trở thành một quốc gia không rời xa truyền thống nhân quyền; một đất nước không quay lưng với nạn nhân của sự bất công, mà sẽ là một quốc gia dang tay giúp đỡ".

Minh Thanh

Theo foxnews  
(Nguon: NTD)

05 April 2020

Để suy gẫm


Tôi không đồng tình vối điều bạn nói,
nhưng tôi bảo vệ đến cùng cái quyền của bạn được nói ra điều ấy.

Ném đá

Từ Thức

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị ném đá cẩn thận vì đã viết Hoa Kỳ không phải là một quốc gia vĩ đại.

Keep cool.

Đó chỉ là một ý kiến, có thể sai, có thể thiển cận, nhưng không có gì nguy hiểm, đến nỗi phải đánh tới tấp.

Một ý kiến, có thể đồng ý hay không đồng ý, và nói tại sao. Đó là cơ hội để trao đổi, trình bày quan diểm của mình, làm sáng tỏ vấn đề. Cái đó gọi là sinh hoạt dân chủ.

Không có gì khẩn trương, bởi vì nước Mỹ không bị đe doạ, về thanh danh, về uy tín, về an ninh quốc phòng, chỉ vì có người nói nước Mỹ không vĩ đại.

Hãy thử dịch câu nói của NNNQ sang tiếng Anh, đưa cho bất cứ người Mỹ da trắng nào, chắc rất ít người phẫn nộ như người Việt. Có lẽ họ chỉ mỉm cười.

Nước Mỹ, nếu vĩ đại, chính là vì họ chấp nhận và tôn trọng tự do ngôn luận, tự do suy nghĩ, kể cả những suy nghĩ tào lao nhất.

Hầu như tất cả những nhà văn lớn nhất của Hoa Kỳ, từ Truman Capote, Norman Mailer tới Philipp Roth, Toni Morrison, Paul Auster, James Ellroy đều chỉ trích nước Mỹ, nhiều khi thậm tệ. Họ không phải là những kẻ thù của nước Mỹ. Họ không bị coi là những người ghét Hoa kỳ, trái lại, họ là những người đóng góp nhiều nhất cho Hoa kỳ thấy rõ khuyết điểm của mình để cải thiện.

Tại tất cả những quốc gia dân chủ, chuyện chỉ trích những cái xấu của chính mình là môn thể thao quốc gia.

Tại Pháp, những cuốn sách kiểu ‘’Le Mal Français’’ đếm không xuể.

Tại Anh, Ý, Bắc Âu, Nhật, Hàn những cuốn sách lột trần cái tệ hại của văn hoá địa phương, của con người bản xứ, đều là best sellers.

Không ai đòi treo cổ tác giả.

Vô địch thế giới về môn này là nước Đức. Sau đệ nhị thế chiến, số lượng sách báo tố khổ cái xấu, cái ác của người Đức trong thời đại nazi, cái khía cạnh đen tối của mỗi người Đức, có thể gom lại thành một thư viện lớn. Và trong số các tác giả, những trí thức, triết gia, nhân sĩ uy tín nhất.

Chỉ cần đọc vài trang của Nietzsch chỉ trích Thiên Chúa giáo một cách tàn tệ, nhưng vẫn được trọng vọng như một triết gia lớn, trong một quốc gia có truyền thống Thiên Chúa Giáo, đủ thấy mức độ trưởng thành của dân tộc Đức.

Đó chính là cái làm cho nước Đức vĩ đại, nếu có thể dùng chữ vĩ đại để nói về một quốc gia, bất cứ quốc gia nào.

Tại Pháp, quyền tự do tư tưởng là quyền căn bản của dân chủ. Hơn cả quyền tự do ngôn luận, họ đi xa hơn nữa, có cả quyền gọi là ‘’droit de blasphème’’ (quyền báng bổ, chỉ trích các tôn giáo).

Nếu tôi nhạo báng một Phật Tử, một người theo đạo Do Thái, Thiên Chúa giáo, tôi có thể bị lôi ra toà về tội mạ lỵ cá nhân, nhưng tôi có quyền chỉ trích một tôn giáo, bởi vì mỗi tôn giáo là một lý thuyết, là chân lý với người này, nhưng không nhất thiết là chân lý với người khác.

Nhiều triết gia, trí thức Pháp nghĩ nước Pháp đang đánh mất cá tính của mình, tự do tư tưởng của mình từ khi, trước áp lực, trước sự đe doạ của khủng bố Hồi giáo, đã tự kiểm duyệt, không dám chỉ trích Hồi Giáo nữa.

Phê bình lãnh đạo trong một nước dân chủ là chuyện rất thường. Đúng hay sai là chuyện khác, và có thể tranh luận, nhưng tranh luận trên đề tài, không trên đời tư, không biến thành những cuộc săn người.

Khi tất cả mọi người nghĩ như nhau nghĩa là không ai suy nghĩ gì nữa. Chúng ta đang đặt một chân vào chế độ độc đoán.

Tôi nói chuyện này với hai, ba người bạn, có thể gọi là trí thức. Tất cả đều đồng ý, nhưng khuyên đừng viết ra, để khỏi bị vạ lây. Hay mất lòng với những người bạn của mình, rất đông. Tóm lại lợi ít, hại nhiều. Đó là cái túi khôn của người Việt.

03 April 2020

“Quán Khóc”: Có lẽ Đóng Cửa Hết Rồi!

Do ảnh hưởng chết chóc  lây lan của vi khuẩn Vũ Hán, nhiều hàng quán bên Tàu phải đóng cửa.  Nay nghe nói bên đó tình hình bệnh dịch cải tiến, và chính quyền ra lệnh cho các hoạt động kinh tế bắt đầu trở lại, tôi tự hỏi không biết các quán khóc mở cửa lại chưa.  Có lẽ độc giả tò mò muốn hỏi tôi đang muốn nói  gì đây.  Vâng, tôi muốn nói về mấy cái quán khóc (crying bars).

Khi đói, người ta vào quán ăn, gọi hủ tíu, mì, điểm xấm, bánh bao vv.  Chủ quán cung cấp thức ăn, và thực khách sau khi no bụng thì đứng lên trả tiền. Còn ở đây quán khóc, khi buồn muốn khóc, khách hàng cứ vào mà khóc, khóc cho đã, hết nước mắt rồi đứng lên, chủ quán coi giờ và tính tiền.  Chủ quán cung cấp những gì? Một cái quán nhỏ với vài ba phòng mà phần trên mỗi cánh cửa phòng được làm bằng kính, để chủ nhân có thể nhìn vào kịp thời can thiệp: an ủi, ngăn ngừa tự sát vv.  Trang bị là một cái ghế ngồi để ngồi thoải mái mà khóc; một cái sofa vì đôi khi khách vào đây một cặp; một cành hoa hồng để hồi tưởng ngày xưa đẹp đẽ, mà khóc rống lên thêm;  môt hai hộp khăn giấy lau mặt (facial tissue) để tha hồ lau nước mắt tuôn tràn vì chuyện đau buồn, chuyện tức tưởi của quá khứ, hiện tại và tương lai của mình, của thế gian thiên hạ.

Google cho biết cái quán khóc đầu tiên do Luo Jun, lập ra ở thành phố Nanjung, vào khoảng năm 2004, sau khi nghe vài người nói muốn khóc quá mà không có chỗ kín đáo để hu hu. Đàn ông con trai Tàu mà khóc nơi thanh thiên bạch nhật thì bị coi là ... nhi nữ ươn hèn!  Còn phái nữ mà  khóc lóc bù lu bù loa nơi công cộng hay ở nhà mình thì sẽ dễ bị kẻ bất lương dở trò an ủi rồi dụ dỗ lường gạt!  Luo Jun tính thù lao 50 Nhân Dân Tệ, tương đương 6 đô la Mỹ mỗi giờ --giá hồi mới mở. Ông ta còn tiết lộ mỗi ngày trung bình quán đón được 10 vị khách vào, nhưng không nói rõ bao nhiêu nam bao nhiêu nữ, và  mỗi vị khóc trung bình, tối thiểu, tối đa mấy tiếng đồng hồ. Ông ta còn cho biết mình không được huấn luyện chuyên môn về tâm lý, nhưng lời an ủi chân thành cũng giúp ích cho khách hàng ít nhiều.  Mô hình kinh doanh quán khóc này đã “nhiễm truyền” sang vài thành phố khác , như Heifei tỉnh Anhui, và đến tận thủ đô Bắc Kinh nữa, nơi ắt phải đắt hàng. 

Có đìều bí mật mà các websites về quán khóc bên Tàu không nói ra. Đó là ở đây, có nhiều trường hợp người ta buồn khổ mà không được phép khóc, nếu Đảng ủy, hay phường khóm địa phương ... không cho phép.  Vì khóc là ... làm mất khí thế nhân dân đi, tạo cơ hội cho thiên hạ trút mọi  lỗi lầm cho đảng và nhà nước.  Tôi biết điều này nhờ phương pháp loại suy, ngay hồi còn ở Việt Nam. Số là đồng nghiệp dạy ESL của tôi, một Đại úy tên PCN,  trước 1975 dạy ở Trường Sinh Ngữ Quân Độị.  Sau khi anh đi tù cải tạo về là lúc con anh “trúng tuyển nghĩa vụ quân sự” rồi không may tử trận ở chiến trường Campuchia.  Trong lúc làm đám tang cho con ở Saigon, anh “được” phường khóm kè kè bênh cạnh, khuyến khích dặn dò, ngăn cản không cho khóc... Tôi không rõ họ có đưa giấy tờ cho anh ký vào hứa không đi Mỹ theo diên H.O. hay không (thuở đó chúng tôi ai mà chẳng đã làm đơn), mà sau đó đến đầu những năm 1990, anh vẫn còn ở lại Saigon.  VC hay dùng chiêu trò ký kết kiểu này khi ... người ký đang gặp bối rối, vì có thì giờ đâu mà đọc cho kỹ. Một vài bạn tôi đã “dính bẫy” này.
 
Ngoài ra ai cũng biết rằng, khi khóc lóc, người ta lại hay kể lể, không kềm chế và dễ nói toạc ra mọi thứ trên đời.  Cho nên khóc nơi công cộng thật là nguy hiểm nếu người ta lỡ mồm lỡ miệng mà kết tội, chửi rủa Đảng và Nhà Nước. Chính vì lý do “chính đáng” này các quán khóc mới được lập ra.  Và cũng chính vì lý do này mà tôi nghĩ là ngày nay các Quán Khóc đã đóng cửa hết rồi.  Hẳn độc giả không quên là cách đây vài năm, Nhà nước Tàu đã trang bị máy nhận dạng cũng như thu âm khắp hang cùng ngõ hẽm, thì làm sao họ lại có thể bỏ qua các quán khóc này.  Quán khóc còn mở cửa thì công an còn tìm ra bọn phản động, tay sai ngoại bang, bọn mưu toan lật đổ chính quyền.  Bề nào thì công an cũng chụp lấy cơ hội để nâng cao thành tích. Cho nên quán khóc nếu tiếp tục mở cửa thì chỉ ...có đói mà thôi.

Trong mấy tháng đầu của trận đại dịch, dân Tàu phẫn uất công khai khóc lóc và chửi rủa, không cần phải tìm chỗ kín đáo cho mất thì giờ, lại còn tốn tiền, lại còn cả gan phổ biến trên mạng nữa. Vả chăng, phố phường cũng bị phong tỏa, cách ly cả rồi, làm sao mà đi đây đi đó để mà tìm quán khóc.  Cho nên các quán khóc không kiếm chác gì được, chắc đành phải đóng cửa thôi.  Nay, với tình hình công an rảnh rổi hơn, dân Tàu không còn dám liều lên mạng khóc chửi nữa. Chắc chắn là trong nhiều triệu điện thoại di động “mất tích” sau biến cố dịch Vũ Hán vừa qua đã ghi lại vô số điều bí mật, đau thương. Hơn nữa, vào các quán khóc ngày nay --nếu còn mở cửa-- thì lại bị máy móc nhận dạng, nghe lén. Tội nghiệp dân Tàu! Tội nghiệp những chủ nhân quán khóc.  Tội nghiệp thay cho một ngành kinh doanh có tiềm năng đi lên nay lại phải đột tử! 
  
Tại Hoa Kỳ cũng có những quán khóc karaoke. Kẻ có tâm sự buồn vào đây nhâm nhi vài ly rượu, hát karoke, rồi tự do ... khóc cho đến khi cảm thấy hết buồn thì ... trả tiền ra về.  Có điều là ... khá tốn kém -- $150.00 hay hơn.  Quý độc giả lẫn người viết nay không còn trẻ trung gì, cho nên chúng ta thường dễ kìm chế cảm xúc.  Độc giả và người viết đã qua quá nhiều năm đau khổ --và đau khổ cùng cực-- rồi!  Mỗi khi nhìn lại những ngày tháng cuối cùng của Miền Nam, những ngày tháng tù đày và những ngày tháng cơ cực sau đó của mình, của gia đình, của thân nhân bằng hữu vv.  làm sao cầm được nước mắt. Bao giờ còn sống trên đời thì còn nước mắt để khóc. Thường khi người già lại còn dễ xúc động hơn những người trẻ nữa.  Lý trí lắm khi nhường chỗ dễ dàng cho những xúc động có thể bị người trẻ tuổi duy lý xem là ... trẻ con, vô lý, lẩm cẩm, tinh thần ... có vấn đề.  Khi nghe tin một người bạn thân vừa ra đi, khi đứng lên chào cờ trong một buổi hội họp nghiêm trang, khi đọc bản tin thấy có người già xin nhường máy trợ thở cho bệnh nhân trẻ, khi biết quá nhiều người chết trong trận đại dịch này,  vv., bạn hay tôi ứa nước mắt.  Đó là một điều tự nhiên khi chúng ta không kiềm chế được, hay không phải giấu diếm  như những người Trung quốc đau khổ trong những quán khóc bên kia bờ đại dương. 

Để kết luận, tôi tạm  trích một đọan thơ (stanza) trong bài thơ dài  có  tựa đề “An End or a Beginning” của Wuer Kaixi , một nhà thơ người Uy Ngô Nhĩ (Uyghur), đã từng tham gia cuộc biểu tình phản  kháng của sinh viên ở Thiên An Môn năm 1989, sau đó phải bỏ chạy sang HongKong, Pháp, rồi Hoa Kỳ học ở Harvard University, nay sinh sống ở Đài Loan.  Đoạn thơ đó được dịch sang tiếng Anh như sau: 
Here I stand
Replacing another, who has been murdered
I have no other choice
And where I fall
Another will stand
A wind rests on my shoulders
Stars glimmer in the wind.

(Tạm dịch: Tôi đứng đây
Thay cho một người
Vừa bị sát hại
Không có sự chọn lựa nào khác
Và nơi tôi ngã xuống
Người khác sẽ đứng lên thay
Một làn gió đọng trên đôi vai
Những vì sao nhạt nhòe trong làn gió ấy.
Sau khi làm xong, đọc lại ... có lẽ Wuer Kaixi đã khóc.  Nhưng chắc chắc là anh ta không phải vào...  quán khóc để tuôn đôi dòng lệ.  May thay cho anh ta! Anh ta may mắn hơn những người Uy Ngô Nhĩ, cũng như bao nhiêu triệu người Tàu khác, còn ở lại.

Riêng chúng ta, năm nay là năm thứ 40 kể từ ngày miền Nam rơi vào tay Cộng Sản Việt Nam, một đảng luôn theo lệnh Cộng Sản Tàu, sẵn sàng hy sinh xương máu của đồng bào mình để cho nước Tàu được yên ổn mà phát triển kinh tế,  để  cho đảng mình được tồn tại như họ đã từng hãnh diện, để cho đảng viên mình được “vinh thân phì gia” như họ đang khoe khoang, không hề giấu diếm.  Nay khi dịch phương Bắc tràn sang như thác lũ, họ không dám tự tay đóng sớm cửa khẩu, mà lại mạnh và nhanh tay đóng cửa làng mạc, phường khóm nhốt đám dân đen đói khổ vào những căn nhà nhỏ bé, thiếu vệ sinh, trong khi các đảng viên vui sướng nghỉ ngơi trong các tòa biệt thự ngất ngưởng, bề thế.  Chỉ riêng hoàn cảnh trái ngược này cũng khiến chúng ta không cầm được nước mắt rồi --cần chi phải kể thêm những điều khác nữa, kể cả tang tóc toàn cầu do vi khuẩn Vũ Hán gây ra. Đảng Cộng Sản Việt Nam vốn là một dị dạng bẩm sinh (birth defect) của xã hội ta. Càng lớn nó càng trở nên xấu xí, tham lam, độc hiểm và hung ác.  Chúng ta đã tránh xa được nó.  Khi buồn thì cứ tự nhiên mà khóc lóc kể lể, chửi rủa, không cần phải sợ sệt đến nỗi phải tìm đến quán khóc trả tiền mà khóc! 

Những quán khóc –dù dưới hình thức giản đơn rẻ tiền như những quán khóc bên Tàu, hay rườm rà tốn kém như những quán khóc karaoke như bên Mỹ-- cũng có thể khó tìm được đất đứng ở Việt Nam, mặc dù nơi đây, người nghèo khó rất cần chỗ khóc --miễn là chưa hết nước mắt, và nhất là quán phải kín đáo, kẻo dễ gặp nhiều rủi ro khi kể lể, không khéo lựa lời. Kẻ giàu có cũng cần chỗ khóc, để khoe là mình tuy đã  “vinh thân phì gia” rồi, nhưng cũng còn một chút tấm lòng –trong chốn đại gia. Nhưng than ôi, “tai vách mạch rừng”, máy móc chụp hình, thu âm khắp nơi khắp nẻo, ai dám vào đây khóc than kể lể.  Vậy thì quán khóc có mở ra chăng nữa, cũng phải là quán khóc do đảng kinh doanh, hay ít ra cũng do “dư luận viên” điều hành.  Vào đây để mà chết à?

Hành trình nghèo đói, gian khổ, nô lệ không dễ thay đổi.  Hay nếu thay đổi, thì sẽ theo hướng tệ hơn mà thôi.

Lê Văn Bỉnh
(ĐS 10)

Chưa hết cúm Vũ Hán đến lượt "Virus Bắc Kinh"

Mạnh Kim

“Xuất khẩu” coronavirus từ nước mình và tiếp tục khiến thế giới thất điên bát đảo, Bắc Kinh đang biến trận đại dịch thành chiến lược ngoại giao tấn công nhiều nước. Đối phó cúm Vũ Hán xem ra còn dễ hơn so với việc phòng thủ trước cuộc tấn công vào cơ thể chính trị các quốc gia mà Trung Quốc đang thực hiện, đặc biệt với châu Âu.

Một mặt tuyên truyền dịch bệnh đã được khống chế trong nước, Bắc Kinh, mặt khác, đang ra sức đẩy mạnh chiến dịch khuyếch đại hình ảnh “hào hiệp” của mình. Nhiều nước châu Âu, trong khi tiếp tục oằn mình với cúm Vũ Hán, giờ nhiễm thêm trận cúm khác bởi “virus Bắc Kinh”. Ý là quốc gia bị nhiễm nặng nhất cả hai loại virus. Bất luận gần đây Trung Quốc tung chiến dịch tin giả rằng coronavirus xuất phát từ Ý, Chính phủ Ý vẫn tin Trung Quốc hết mực.

Với Ý, Trung Quốc đã “thả” “con virus chính trị” vào đúng đối tượng cần nhắm đến: đảng Phong trào Năm sao (Five Star Movement). Hiện nằm trong liên minh chính phủ cầm quyền, đảng này có khuynh hướng nghi ngờ châu Âu (Euroskeptic) cùng lúc ủng hộ Trung Quốc. Họ kêu gọi thắt chặt bang giao Rome-Bắc Kinh trong khi làm nhẹ quan hệ truyền thống liên Đại Tây Dương. Chẳng phải tự nhiên mà năm ngoái, Ý là nước G-7 đầu tiên gia nhập Sáng kiến Vành Đai-Con đường của Trung Quốc. Ý là trường hợp điển hình cho thấy một bệnh nhân có “sức đề kháng chính trị” yếu sẽ dễ bị tấn công như thế nào.

Ý là quốc gia đầu tiên “thụ hưởng” chính sách “ngoại giao khẩu trang”. Ngày 12-3, một vận tải cơ Trung Quốc đã hạ cánh xuống phi trường Rome, mang theo 9 bác sĩ, cùng khẩu trang, máy thở và nhiều thiết bị y tế. Trên các kiện hàng, có hàng chữ in to “Hữu nghị chi lộ vô quốc giới” (Con đường bằng hữu không biên giới). Trong thực tế, Ý mua chứ không phải được viện trợ! Trung Quốc đã kèm vào số hàng một chút “quà” của tổ chức Hồng Thập Tự nước mình và rồi làm đậm lên ý nghĩa của “hữu nghị chi lộ”.

Thủ tướng Hungaria Viktor Orban đã đích thân ra phi trường đón chuyến bay chở gần 70 tấn thiết bị y tế từ Trung Quốc. Tổng thống Serbia Aleksandar Vucic thậm chí hôn cờ Trung Quốc khi giang tay chào đón nhóm bác sĩ Trung Quốc hạ cánh ở Belgrade. Cách hành xử một số nhân vật chính trị châu Âu không “bình thường” đến mức, Lucrezia Poggetti, nhà phân tích thuộc Viện nghiên cứu Mercator chuyên về Trung Quốc học, nhận xét rằng “có những kẻ ngu ngốc hữu dụng đang tiếp sức cho chính sách tuyên truyền Trung Quốc”, rằng những người như (ngoại trưởng Ý) Luigi di Maio “vừa không nhận thức được điều mình làm, vừa nhằm cố kiếm phiếu cho đảng Phong trào Năm sao”.

“Nghĩa cử” của Trung Quốc luôn được cân nhắc và thực hiện bằng lợi ích chính trị lẫn mức độ “tín nhiệm” trong bang giao. Không ngạc nhiên chút nào khi Thụy Điển không được Trung Quốc “giúp”. Thụy Điển từng khiến Bắc Kinh nổi giận khi trao giải Tucholsky cho nhà bất đồng chính kiến Quế Mẫn Hải (Gui Minhai); và quan hệ hai nước cũng căng thẳng cách đây không lâu khi đại sứ Trung Quốc tại Thụy Điển, Quế Tòng Hữu (Gui Congyou), chỉ trích Chính phủ Thụy Điển nặng đến mức cả ba đảng chính trị tại nước này đòi tống cổ họ Quế ra khỏi quốc gia họ.

Trong vài trường hợp, “nghĩa cử” được thể hiện sao cho có thể thấy được “dấu ấn” Trung Quốc. Dù có thể chuyển nhanh lô hàng cho Tây Ban Nha bằng máy bay, nơi đang bị nhiễm dịch bệnh nặng nhất châu Âu nếu không kể Ý, Bắc Kinh vẫn chở bằng đường hỏa xa, đi theo tuyến xe lửa Vành đai-Con đường. Một hành trình mất đến 17 ngày. Thế nhưng, Đài Trung Quốc CGTN vẫn tự hào viết, lô hàng từ thiện trên có giá đến… 49.325 USD!

Trong khi đó, hàng mà Trung Quốc bán thì lại là hàng lỗi. Trong số hàng y tế trị giá khoảng 473 triệu USD mà Tây Ban Nha mua từ Trung Quốc, có các bộ thử bị lỗi không dùng được; tương tự phân nửa trong 1,3 triệu khẩu trang mà Hà Lan cũng mua từ tay gian thương này. Còn nữa, sự hào phóng của tập đoàn Hoa Vi (Huawei) khi tặng Hà Lan 800.000 khẩu trang chẳng xuất phát từ sự tử tế gì cả. Tháng 6-2020, Hà Lan sẽ tổ chức đấu thầu nhà cung cấp mạng điện thoại 5G. Với Hy Lạp, nơi Trung Quốc tặng 500.000 khẩu trang, có thể hiểu đó là sự “đáp trả” cho thái độ công khai ủng hộ Bắc Kinh từ nhiều năm qua của nước này.

Trung Quốc, trong thực tế, đã từng bước “tách” châu Âu bằng cái gọi là tổ chức Sáng kiến hợp tác giữa Trung Quốc và các nước Trung Âu và Đông Âu. Chiến lược ngoại giao vĩ mô của Trung Quốc là phá vỡ sự đoàn kết của các tổ chức thế giới đồng thời khai thác tối đa sự mất đoàn kết nếu có. Đó là cách Trung Quốc làm ở châu Á (với khối ASEAN) cũng như ở châu Âu (với khối EU và thậm chí NATO). Không phải đợi đến trận đại dịch người ta mới thấy tình trạng ngày càng lỏng lẻo của các tổ chức như vậy – một thực tế mà có lẽ nhiều người dân thường đều có thể nhận ra. Foreign Policy (25-3-2020) cho biết, chỉ 1/5 người Ý hiện tin rằng tư cách thành viên EU là có ích cho quốc gia họ; trong khi 2/3 nói rằng điều đó chỉ mang lại bất lợi. Nếu có một cuộc thăm dò tại các nước thành viên ASEAN, e rằng người dân không ít quốc gia ASEAN hẳn có nhận định tương tự.

Dù vậy, vấn đề không hẳn chỉ nằm ở yếu tố gắn kết giữa các thành viên trong một tổ chức. Nó nằm ở sức mạnh đề kháng của từng quốc gia trước sự đe dọa hoặc tấn công của virus Bắc Kinh. Làm thế nào để tạo ra hệ miễn dịch đủ mạnh và luôn có sẵn vaccine đối phó cuộc tấn công của virus Bắc Kinh có lẽ là điều quan trọng hàng đầu. Để được như vậy, điều kiện tối thiểu hẳn là “cơ thể” chính trị quốc gia phải được đặt trong tay những người lãnh đạo không để lợi ích đảng phái chi phối lợi ích quốc gia. Nó nhất thiết không thể nằm trong tay những kẻ “ngu ngốc hữu dụng” luôn hèn nhược trước Trung Quốc.

(Nguồn: Fb Mạnh Kim via Dân Luận)

GM đã quyết định chuyển đổi một nhà máy đang bỏ không thành xưởng sản xuất khẩu trang.

Trước nhu cầu khẩu trang ngày một lớn do dịch Covid-19 đang lan rộng và chưa có dấu hiệu được kiểm soát, GM đã quyết định chuyển đổi một nhà máy đang bỏ không thành xưởng sản xuất khẩu trang.

Chỉ trong vòng 7 ngày, GM đã hoàn tất việc chuyển đổi mặt bằng bên trong nhà máy hộp số Warren thành một xưởng sản xuất khẩu trang.

Sau lời kêu gọi hỗ trợ từ phía GM và Nghiệp đoàn ngành ô tô Mỹ (UAW), một nhóm gồm hơn 30 kỹ sư, nhà thiết kế, các các thành viên thuộc các bộ phận mua bán và sản xuất của công ty đã tình nguyện tham gia phát triển sản phẩm, tìm nguồn nguyên vật liệu và lên kế hoạch sản xuất khẩu trang. Nhóm triển khai dự án đã khai thác chuỗi cung cấp hiện có của GM để có các thanh kim loại nẹp mũi, dây thun, và vải không dệt – những vật liệu cần thiết cho việc sản xuất khẩu trang.

GM cũng đã bắt tay với các công ty tự động hoá JR Automation và Esys Automation để thiết kế và chế tạo những máy móc cần thiết cho việc sản xuất khẩu trang.

GM cam kết áp dụng các biện pháp an toàn nghiêm ngặt để bảo vệ những người tình nguyện tham gia dự án sản xuất khẩu trang của công ty, gồm việc giữ khoảng cách bắt buộc, tăng cường làm vệ sinh nhà xưởng và tiến hành kiểm tra sức khoẻ trước mỗi ca làm việc.

Dây chuyền sản xuất khẩu trang của GM tại nhà máy Warren đã sẵn sàng từ 2 rưỡi chiều ngày 27/3 và chính thức đi vào hoạt động từ sáng thứ Hai, ngày 30/3. GM đặt mục tiêu sản xuất 50.000 chiếc khẩu trang mỗi ngày, tương đương 1,5 triệu chiếc mỗi tháng. GM cho biết có thể tăng công suất tối đa lên 100.000 chiếc khẩu trang mỗi ngày, nếu cần thiết.


02 April 2020

POSITIVE ENERGY - Năng lượng làm nước Mỹ vĩ đại

Chưa bao giờ có buổi họp báo nào của Bach Cung đem lại niềm phấn chấn và nguồn năng lượng tích cực (positive energy) như chiều hôm nay, 30/3.

Hãng Abbott lừng danh với sữa Ensure phẩm chất số 1 toàn cầu đã được chính tổng thống Trump khen ngợi vì thời gian chế tạo ra bộ xét nghiệm nhanh (rapid test kit) kỹ lục và độ khả tín rất cao, cụ thể xét nghiệm dương tính trong vòng 5 phút, và âm tính trong vòng 13 phút. Abbott được FDA chấp thuận trong thời gian kỹ lục, chỉ vài tuần trong khi quá trình thẩm định thường kéo dài từ 9 tháng tới 1 năm.

Trước đó thì bộ test kit của Hàn Quốc đã là hiện tượng với thời gian 15 phút. Còn bộ test kit của Trung Quốc thì không biết hết bao nhiêu phút nhưng nghe nói có tới 80% sai số.

Honeywell, một tập đoàn kỹ thuật đa lĩnh vực, cũng là nhà sản suất mặt nạ N95 ngang tầm hãng 3M, đã tuyên bố sẽ tăng năng suất lên gấp đôi trong vòng 6 tuần, cùng với việc mở thêm 2 nhà máy ở tieu bang Rhode Island và Arizona.

Jockey, một hãng quần áo nổi tiếng với đồ lót có phẩm chất vải cao cấp đã tham gia sản xuất quần áo cho y bác si (scrubs) và những sản phẩm bằng vải sợi khác.

Procter & Gamble (P&G), một trong hai tập đoàn sản xuất lớn nhất thế giới về hàng tiêu dùng cá nhân như dầu gội và xà phòng đã tham gia làm nước rửa tay khô (hand sanitizer) và các sản phẩm diệt khuẩn.

Về giải pháp điều trị, FDA đã chấp thuận liệu pháp kết hợp thuốc hydroxychloroquine và chloroquine với Z-pak và kháng sinh khác để chữa trị cúm Vũ Hán, đồng thời có nghiên cứu lâm sàng để có dữ liệu chính xác hơn. Đặc biệt là hãng dược phẩm Sandoz AG (Thụy Sĩ) tặng ngay cho chính phủ Mỹ 30 triệu liều hydroxychloroquine, hãng Bayer AG (Đức) tặng 1 triệu viên chloroquine và hãng Teva (Israel) tặng 6 triệu viên. Liệu pháp này đã được thử trên 1100 bệnh nhân ở New York. Dù dữ liệu phân tích cuối cùng vẫn chưa xong, dự là thứ Ba tuần tới, nhưng dấu hiệu phục hồi của đa số bệnh nhân khá khả quan.

Một không khí vô cùng phấn khởi. Mạnh Thường Quân toàn thế giới cùng nhau đóng góp cho Mỹ trong cuộc chiến này.

Ngoài liệu pháp kết hợp thuốc sốt rét ra, Mỹ cũng đã thử nghiệm thuốc Remdesivir của hãng Gilead (Mỹ) và trường đại học Emory ở bang Georgia cũng đang thử nghiệm 1 loại vaccine hoàn toàn mới.

Và niềm vui lớn nhất là có cả thảy 10 hãng kỹ thuật lớn của Mỹ, từ General Motors (GM) cho tới Tesla sẽ tham gia sản xuất máy trợ thở. Một trong những lý do khiến tỹ lệ tử vong của Mỹ rất thấp so với Ý hay Tây Ban Nha chính là máy trợ thở này. Với 10 hãng kỹ nghệ lớn cùng sản xuất máy ventilator này thì có lẽ thế giới sẽ xếp hàng đặt mua những thương hiệu cầu chứng này.

Tưởng tượng đến một ngày khi dịch cúm qua đi, nước Mỹ sẽ có những sản phẩm Made in USA để cạnh tranh với hàng cùng loại Made in China thì kết cục ra sao chắc mọi người cũng đoán ra được.

Điều vĩ đại nhất là tổng thống Trump đã tập họp được những CEO của những ông khổng lồ trên các lĩnh vực khoa học kỹ thuật cùng chung tay với tòa Bạch Ốc để khắc phục Chuỗi Cung Ứng và tạo ra thêm sản phẩm với phẩm chất cao Made in USA.

Không chỉ có những CEO lớn chung tay, ở bình diện nhỏ hơn và gần gũi hơn, người người tham gia làm thiện nguyện. Nhiều tiệm nail của người Việt đã khởi đầu chiến dịch Tri Ân Nước Mỹ, lôi kéo không những những thợ nail mà cả những chủ nhà hàng, những người chị, những người mẹ đến chung tay cắt may khẩu trang để hiến tặng cho bệnh viện và những người cần giúp đỡ, đặc biệt là những cụ già.

Một nguồn năng lượng tích cực lan tỏa toàn nước Mỹ. Chuyện nước Mỹ có vĩ đại hay không, không còn là câu hỏi nữa rồi.

Cố tổng thống Kennedy có câu nói huyền thoại "Đừng hỏi tổ quốc có thể làm gì cho mình, mà hãy hỏi mình có thể làm gì cho tổ quốc" ("Ask not what your country can do for you, ask what you can do for your country."

(Hòa Trần, MBA)

T.B. Xin chân thành cám ơn những thiện nguyện viên gốc Việt đã hiến tặng khẩu trang cho những người lính của mình. Cám ơn những trái tim nhân hậu. Angela Tran Tuan Huy Le Michelle Thao Tố-Tâm Bùi Cindy Tran

Hiểu Xuân Túy Bút

Gửi Các Bạn tôi  ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...