DANH SÁCH 61 TỬ SĨ LĐ3BĐQ TẠI AN LỘC:
04 April 2012
Tìm Thấy 61 thi hài Tử Sĩ VNCH tại An Lộc
Cuối tháng 12/2011, toàn thể 61 tử sĩ thuộc Liên Đoàn 3 BĐQ tại An Lộc Bình Long đã được cải táng, chúng tôi kính mong được quý đồng hương, quý chiến hữu và quý diễn đàn phổ biến rộng rãi danh sách này để hy vọng tìm được thân nhân cuả những chiến sĩ đã hy sinh.
30 tháng Tư và những hệ lụy
Tất cả đều đã qua đi!
Đoạn văn dưới đây nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn viết sau khi tới Canada định cư. Những hình ảnh mô tả cuộc chạy trốn chế độ cộng sản rất chi li, sống động vì kỷ niệm chuyển vượt biển tìm tự do lúc viết còn rất mới. Nhưng rồi thì cái gì cũng phai nhạt và qua đi như tác giả đã xác định và ngôn ngữ hôm nay của nhà văn cũng đã thay đổi khi nghĩ về cuộc chạy trốn năm xưa. Mời quý anh chị chia sẻ nỗi đau mất mát với Nguyễn Ngọc Ngạn, con người của ba thập niên trước đây. (TTR)
- Anh Ngạn, anh Ngạn ơi!Tôi giật mình ngơ ngác ngước nhìn lên, thì thấy bà xã tôi thò mặt qua cái lô thông hơi để tìm tôị Tôi không nhận ra mặt vợ tôi vì trời còn tối thẳm, nhưng nhờ giọng nói tôi biết vợ tôi cần gặp tôi có chuyện khẩn cấp. Tôi hồi hộp tìm cách đứng dậỵ Tàu chật ních, lại thêm đã gần một tuần ngồi một chỗ, hai chân tê cứng dưới lớp nước mặn, tôi loanh quanh khá lâu mới đứng lên được. May cho tôi là quanh tôi mọi người còn đang ngủ cả Chứ nếu họ thức thì tôi khó lòng di chuyển, vì họ sẽ lôi lại và dí đầu tôi bắt ngồi xuống. Bà xã tôi giục nho nhỏ:- Lên đi anh! Lên đại đi! Chui lỗ thông hơi này lên đi!Tôi lo lắng nhìn quanh. Lúc ấy tôi còn gầy yếu lắm. Thời gian ở trại cải tạo bị sốt rét nặng, kéo dài 21 ngày, bước đi phải nhờ người vịn, bạn bè cùng tổ cứ tưởng tôi là sắp phải đem tôi đi chôn trên đồi tranh ở Bù Gia Mập. Giờ này vượt biển, tôi vẫn chưa lại sức, mới chỉ lên cân được chút ít. Nhà tôi lại bảo:- Ðêm qua bão lớn. Cái áo của con bị rách tung rồi bay mất. Nó phải cởi trần cả đêm lạnh tím cả ngườị Anh lên một chút đi!Nghe nhắc đến đứa con hơn 4 tuổi, tôi vùng đứng lên, bước đại qua vào người đang ngồi ngủ, rồi chui liền lên, Cái lỗ nhỏ, phải lách người khó khăn, làm trầy sứt cả hai vai, nhưng tôi không có cảm giác gì lúc đó Từ hôm lên tầu, tôi vẫn mặc cái jacket nylon của Không Quân ngày trước và chiếc quần tây màu vàng đục. Lúc ngồi, dĩ nhiên phải cởi hết nút quần, kéo fermeture xuống cho thoải mái. Bâygiờ đứng dậy, vội vã dùng hai tay đu lên khỏi hầm tầu, có người nào đó đã nắm ống quần tôi kéo lại, làm tôi chỉ còn mỗi cái quần đùi khi lên tới tầng trên. Trời mưa không nặng hạt lắm, nhưng gió biển thổi phần phật trong không gian mờ tốị Tôi cúi xuống ôm đứa con đang run cằm cặp. Nhà tôi ưu tư bảo:- Em lấy cái bình nylon, ôm vào người rồi nhảy xuống. May ra sóng đánh vào bờ! Thà nhẩy xuống trước, chứ để tầu vỡ thì khó lòng mà sống được, vì cả trăm người sẽ níu chặt lấy nhau và cùng chết hết!Vợ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt ly biệt, đưa tay làm dấu đọc kinh. Tôi và con trai tôi cũng làm dấu Thánh giá và cầu xin Chúa che chở trong cơn nguy khốn. Tôi vừa đưa cho vợ tôi cái bình nylon, chưa kịp nói gì thêm thì một đợt sóng vĩ đại ấp tới, làm chiếc tầu lật ngang, vỡ tung buồng lái ở tầng trên. Tiếng người đồng thanh kêu ru lên, bị tiếng gầm của sóng át đi. Buồng máy, kính cửa sổ, mui tầu, mái gỗ bọc tôn và bao nhiêu thứ ngổn ngang trên tầu đều rụng hết xuống biển, kéo theo qúa nửa hành khách gồm đàn bà và trẻ em. Tôi té lăn trên sàn tầu trong khối nước mặn khổng lồ vừa ập tới, đôi tay quờ quạng bám víu bất cứ thứ gì để sống còn.Từ giây phút ấy, tôi không còn nhìn lại được vợ tôi lần nào nữa! Ðứa con tôi cũng vuột khỏi tay tôi và văng xuống biển. Tôi níu được một sợi giây nào đó trên tầu, nên chỉ bị văng mất đôi mắt kính cứ chưa rơi hẳn xuống nước. Nhưng ngay sau đó, tôi chưa kịp hoàn hồn, chưa kịp đứng vững thì lớp sóng khổng lồ vừa đẩy vô bờ, lại rút ra mạnh hơn, làm tầu lật ngang một lần nữa ra phía ngoài, và lần này trên boong tầu không còn sót lại một aị Tất cả đều rụng xuống biển. Những lớp ván, lớp kính và những gì chưa vỡ qua đợt sóng trước, lần này tan tành hết. Nhưng đau đớn hơn cả là chiếc tầu chìm dần xuống đáy biển mà hầm tầu lại chưa bể, cho nên hơn 100 người đàn ông ngồi với tôi suốt tuần lễ vừa qua, đều chết ngộp hết trong hầm, trong đó có cả cha con ông Ân, người đã đóng tiền cho gia đình tôi đi!Tôi vùng đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh. Lính Mã Lai đang quây những người sống sót vào gốc dừạ Họ cũng như tôi là những người được sóng đẩy vào bờ và may mắn thoát khỏi tử thần. Nhưng họ không được phép cứu những người bị ngộp nước như tôi. Nếu được cấp cứu, tôi tin chắc trong đám người nằm kia, ít lắm cũng có cả chục người sống dậỵ Lính Mã Lai không cho cứu là bởi vì những kẻ xa lạ và bất nhân ấy đang lột quần áo người chết để lấy vàng và dollars giấu trong gấu quần, gấu áo, cổ áo, vạt áọ Moi của xong, họ lôi xác chết tập trung lại một chỗ chở xe mang đi chôn tập thể. Tôi từ gốc dừa bò tới, tìm trong đám 97 cái xác, thấy con trai tôi đã chết hẳn. Tôi bế cháu lên và nhận ra ván tầu hoặc ghềnh đá đã đánh vỡ trán con tôi, còn để lại một vệt dài thật to. Còn vợ tôi thì sóng biển đánh trôi đi mất, không tìm được xác!Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp nhoáng. Ngoài kia, biển vẫn ầm ầm gào thét, chỉ thấy sóng xô chập chùng, không còn dấu tích gì của chiếc thuyền định mệnh. Hôm sau, từ trại tạm cư, chúng tôi được đưa trở lại bãi biển, thả bộ dọc xuống hướng Thái Lan, tìm thêm được một số xác chết nữa , nhưng cũng không thấy vợ tôi. Tổng số 161 người chết, chỉ vào bờ được khoảng 100 cái xác, phần còn lại bị sóng đưa đi mất tích. Có hai nhà sư Mã Lai gốc Hoa đem vải và nhang đến làm lễ cầu siêu trước khi lính Mã Lai đem chôn tập thểTrên bãi biển Mã Lai dài thăm thẳm tôi dừng chân, ngồi dưới hàng dừa trông ra đại dương, nao nao mường tượng lại chặng đường đã qua. Nhớ những buổi sáng Chúa Nhật vợ tôi lên thăm ở Khu Tiếp Tân trường Bộ Binh Thủ Ðức. Rồi những lần từ thành phố xuống miền Tây chờ tôi ở hậu cứ tiểu đoàn. Khi sinh con đầu lòng, tôi từ đơn vị hành quân, không kịp thay quân phục, vội vã đón xe về thăm ở bảo sanh viện Ðức Chính trên đường Cao Thắng. Nhớ hơn nữa là những lần vợ tôi gánh quả nặng trĩu đi tiếp tế cho tôi trong trại cải tạo, băng ngang 17 cây số đường rừng từ thị xã Phước Bình vào Bù Gia Mập. Tất cả đều đã qua đi, chỉ còn lại mặt nước mênh mông xanh thẳm trước mặt, từng cuốn mất bao nhiêu xác người đồng hương trên hành trình tìm tự do!Vợ tôi mất đi ở tuổi 26, sau những tháng ngày vất vả vì chồng. Lấy tôi khi tôi đã vào quân đội, thường xuyên xa nhà, vợ tôi cũng giống như bao nhiêu người đàn bà khác trong thời khói lửa, chẳng mấy khi được gần chồng. Khi tôi được biệt phái về lại Bộ Giáo Dục, dạy học tại Sài Gòn, đã tưởng vợ chồng có thể sống đời dân sự yên ổn lâu dài, nào ngờ chỉ hơn một năm sau thì mất nước, bắt đầu cuộc sống mới lao đao gấp bội. Ðoạn đường trầm luân ấy, có ngờ đâu rút cuộc lại kết thúc bi thảm bằng cái chết trên đại dương cùng với đứa con đầu lòng hơn 4 tuổi!Tôi tin chắc cái chết của vợ tôi đã làm thay đổi hẳn cuộc sống của tôi. Nếu nói theo niềm tin thiêng liêng, thì chính vợ tôi đã cứu tôi vào phút chót, trước khi đắm tầụ Bằng chứng là hơn 100 người đàn ông ngồi chung với tôi dưới hầm tầu đều chết cả vì ngộp nước. Em tôi -- người giới thiệu tôi cho ông Ân -- nếu đi cùng tôi chuyến ấy, chắc chắn cũng đã bỏ xác trên đại dương. Nhờ bị bỏ lại, nửa năm sau, em tôi cùng gia đình vượt biển thành công và gặp lại tôi tại Vancouver, Canada vào giữa năm 80. Bà Ân và hai đứa con nhỏ được sóng đánh vào bờ thoát chết, đi định cư ở Texas, tôi vẫn liên lạc cho đến khi trả xong 20 lượng vàng chồng bà cho tôi vaỵ. Biến cố hãi hùng của chuyến tầu định mệnh làm tôi càng vững tin rằng đời người có sự sắp đặt của định mệnh, hay nói theo đức tin Công giáo, thì đó là sự an bài của Thiên Chúạ. Còn đó rồi mất đó! Kiếp người mong manh như chiếc bách giữa dòng, cho nên các cụ ngày xưa thường ví là cuộc phù thế nhân sinh.Vợ con tôi chết trước mặt tôi. Hơn 160 người chết ngay bên cạnh tôi. Mà một kẻ yếu đuối như tôi lại sống sót! Ðó phải là quyền năng của Thiên Chúa chưa muốn tôi lìa trần. Lúc ngồi trên tầu, ông Ân thường tâm sự với tôi: Những ngày gần mất nước, gia đình ông đã có thể đi Mỹ dễ dàng, bởi ông làm việc cho cơ quan viện trợ Hoa Kỳ suốt hai mươi năm. Nhưng ông thấy mình tuổi đã lớn, muốn ở lại quê nhà khi đất nước hết chiến chinh, nên ông từ khước quyền lợi di tản mà người Mỹ dành cho ông. Ba năm sau, đất nước quá lầm than, mà chiến tranh vẫn không dứt. Các con ông chuẩn bị bước vào tuổi nghĩa vụ quân sự phục vụ cuộc xâm lăng Kampuchia, thúc đẩy ông phải ra đi. Năm 75 ông từ chối di tản bằng máy baỵ Năm 78 ông phải trốn bằng thuyền, để rồi chính bản thân ông cùng với 4 đứa con lớn đều chết cả!...” (Lấy xuống từ Internet)
30 tháng Tư: Ngày Quốc Hận
NGÀY QUỐC HẬN
(Thương mến về Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam,riêng tặng tuổi trẻ trong và ngoài nước. )
Ba Mươi Tháng Tư: Độc tài cướp nướcBa Mươi Tháng Tư: Dân tộc đau buồnBa Mươi Tháng Tư: Máu đỏ quê hươngMà ai bảo "Ngày Tự Do"? Lạ nhỉ !!!
Ngày Tự Do ư ??? Hỡi đâu, công lý ???Ngày Tự Do ư ??? Tráo trở ngôn từ !!!Ngày Tự Do sao bốn cõi âm u?Sao rúng động, bàng hoàng người thế giới ???
Ngày Tự Do sao có bày lang sóiĐêm đến nhà gõ cửa, bắt dân đi ?Sao có giết ngươì ác độc tinh viNhư học tập, như khoan hồng, cải tạo ???
Ngày Tự Do sao dối lừa, gian xảoSúng đã buông, người vẫn trả thù người ?Cũi sắt thê lương lạnh tiếng ma cườiBao cái chết trong oan khiên, sầu muộn !!
Ngày Tự Do sao đất, nhà, vườn, ruộngCủa dân đen, ai cướp rất vô tình !Sao triệu con người đẵn gỗ, đào kinhKhông khác cảnh xa xưa: thời nô lệ !
Ngày Tự Do sao người lìa quê mẹTan tác anh em, chia biệt vợ chồng ?Bất chấp sóng cuồng, hải tặc, biển ĐôngĐể tìm nghĩa nhân quyền vùng đất lạ !
Ngày Tư Do sao tình đời nghiệt ngãNgười nhìn người e ngại, dối lừa nhau !Bức vách có tai, điên đảo, cơ cầuTên tuổi sổ đen, chuyên hồng, báo cáo
Ngày Tự Do sao độc tài chỉ đạoDân chẳng có quyền cay đắng, than van ?Nuốt lệ căm hờn, mộng vỡ, mơ tanThương xã hội đang tận cùng băng hoại !!!
Ngày Tự Do sao muôn lòng tê tái ?Đắng miệng khoai sùng, gạo mốc, bo boSách giáo khoa sao rèn luyện học tròNhững thù hận, những dối gian lịch sử !?
Biển Việt Nam xanh tóc dài thiếu nữBản Giốc, Nam Quan, sao cắt dâng Tàu ???Cúi mặt, cong lưng ai, kiếp chư hầuMà lừa mị: Đây, tự do, tự chủ !!!
Ba mươi năm với tham tàn dã thúAi thành tên tư bản đỏ sang giàu ???Ai muốn tiền tài, ngôi vị dài lâuDùng nghị quyết làm đấu tranh suy nhược ?
Ba Mươi Tháng Tư: Tự Do đất nướcSao triền miên dân tù ngục tội tình ???Ra điêu ngoa, miệng lưỡi giống hồ tinh !Không !!! ngày đó, với ta : NGÀY QUỐC HẬN !!!
Tuổi trẻ Việt Nam! Hỡi giòng bất khuất !Nào, đứng lên, vì dân tộc, sơn hà !!Độc ác lụn tàn, chính nghĩa khai hoaMau, xin dựng một MUÀ XUÂN HUYỀN DIỆU !!!
Ngô Minh Hằng
03 April 2012
02 April 2012
Thơ
POÈME FLOU
à une morte
Où va la pluie, le vent la mène
En tintant sur le toit
Et je me serrais contre toi,
Pour te cacher ma peine.
Le jardin noir aux arbres nus,
Ta petite lampe en veilleuse,
Tes soupirs heureux d’amoureuse,
Que sont-ils devenus?
J’écoute encor tomber la pluie:
Elle n’a plus le même bruit.
Francis Carco
**
NHẠT NHÒA BÓNG DÁNG
về một người đã khuất
Về đâu mưa ơi?
Gió cuốn mưa trôi
Bên thềm thánh thót
Từng hạt buông lơi.
Ngày ấy mưa bay
Ghì em trong tay
Âm thầm giấu kín
Nỗi niềm đắng cay.
Hàng cây trụi lá ngập vườn đen,
Trắng đêm thao thức tỏa ánh đèn.
Thở dài thỏa nguyện em ân ái,
Ngần ấy bây giờ biết ra sao?
Nay anh hằng lắng tiếng mưa sa:
Khác rồi, âm thanh tháng ngày qua!
Phùng Ngọc Cửu dịch, 1988
**
François Carcopino-Tusoli (1886-1958), bút hiệu Francis Carco, là nhà văn, thi sỹ, ký giả, sinh tại Nouméa (Nouvelle-Calédonie), và mất tại Paris. Ông là bạn của Guillaume Apollinaire và là cố tri của nữ văn sỹ Pháp Colette.
Ông gia nhập giới lãng tử (bohèmes) và được chào đón ở Montmartre với tác phẩm đầu tay Le bohème de mon cœur (1912) (Chàng lãng tử của lòng tôi). Ông viết và sáng tác nhiều, với các tác phẩm tiêu biểu: Homme traqué (1922) (người bị săn đuổi), được xem là tác phẩm gây xúc động nhất của ông, đoạt giải Grand Prix des romans của Hàn Lâm Viện Pháp, và Poèmes en prose (1948) (thơ xuôi).
Bất hạnh vì người cha độc đoán và bạo hành, ông co rút vào thi ca, nơi ông thể hiện sự nổi loạn nội tâm. Năm kế tiếp ra đời tác phẩm đầu tay, ông gặp nữ ký giả Katherine Mansfield, một “thiếu nữ thuần khiết và nổi loạn”, đã cùng ông khởi đầu một cuộc tình sóng gió và dang dở, một “cuộc tình tận tụy cho tàn phá” theo cách nói của ông, và đã khắc dấu ấn đậm nét cho đến ngày cuối đời của ông.
Như sương mù ẩn hiện trong tâm hồn, thơ của Francis Carco ray rứt cố nhân, hoài niệm hình bóng cũ nhạt nhòa qua lắng đọng tiếng mưa sa. Mưa là chìa khóa mở cánh cửa quá khứ của ông, là “chất thơ” thường hiện diện trong các tác phẩm của ông, cũng như Paul Verlaine, trông mưa rơi lại thấy nỗi buồn lay động.
Mưa khóc trong tâm
Như mưa trên phố
Buồn nào âm thầm
Thấm dần trong tâm.
Lãng Nhân, Phùng Tất Đắc dịch
Còn bức ảnh minh họa cho bài thơ Poème flou lại gợi nhớ đến một hình ảnh khác, nặng ân tình và trầm thiết theo lời thơ của Lamartine:Il pleure dans mon cœur
Comme il pleut sur la ville.
Quelle est cette langueur
Qui pénètre mon cœur?
Paul Verlaine
Sài-Gòn 06-12-2011Je te dois une larme au bord de mon tombeau.
Nợ em giọt lệ bên bờ mộ bia.
Phùng Ngọc Cửu
Đính chính: Đàn Chim Việt không mở văn phòng ở Việt Nam
Ngay dưới bản tin dài về việc Đàn Chim Việt sắp thiết lập văn phòng ở Hà Nội đăng nơi trang Web cùng tên, đã có lời đính chính sau đây:
Đính chính
Warsaw, ngày 2 tháng Tư:
Việc Đàn Chim Việt mở văn phòng là không có thật. Đây là tin Cá tháng Tư.
Từ khi ra đời cho tới nay chúng tôi luôn bị đàn áp, cấm bán báo (khi còn là báo giấy) và chặn tường lửa, hack sập (khi là báo mạng), các thành viên BBT bị khó khăn trong việc đi về Việt Nam.
Chuyện trở về của Đàn Chim Việt, nếu có, sẽ vào thời khắc khi lịch sử đất nước sang một trang mới- trang dân chủ đa nguyên.
(http://www.danchimviet.info/archives/55235)
01 April 2012
Bài viết của cựu đảng viên CS Tô Hải mà tác giả muốn được phổ biến rộng rãi
Phấn đấu ký số 6:
Phải gọi bọn chúng bằng đồ mặt... gì?
Tô Hải
Theo blog Tô Hải
Sau hơn một tháng dưỡng bệnh, quyết không để ý gì đến thời sự nước trong, nước ngoài, hôm nay trở lại nhà, thấy có nhiều bạn chúc sức khoẻ cầu mong cho tớ... đừng chết vội để tiếp tục viết những bài kí vừa làm vui cho thiên hạ, vừa chích một vài mũi kim nho nhỏ vào đít con voi. May ra có góp sức làm cho xã hội tiến lên dân chủ, tự do, công bằng, văn minh hơn không. Thế là, dù sức khoẻ đang ở tình trạng sắp xuống hố, tớ cũng cố gắng viết lên một vài ý kiến nói toạc móng heo mấy điều mà gần đây đọc trên mạng tớ thấy mọi người nhất là các nhà khoa học lý luận, các nhà sỹ phu thứ thiệt nói thì nhiều nhưng có cái điều cần nói thì hình như họ để giành cho tớ hay sao ấy! Thế là tớ nổi hứng lên quên luôn cả cái con mẹ thần chết đang cầm liềm đứng mấp mé bên cửa sổ bằng bài viết sau:
PHẢI GỌI BỌN CHÚNG BẰNG ĐỒ MẶT... GÌ???
Lần này, bọn chúng không chỉ là những bọn lau nhau, tép riu, ruồi muỗi, dòi bọ, ở dưới thôn, dưới xã, dưới huyện... Chúng đang phạm vào những tội "trời không dung đất không tha", cướp đất, cướp nhà, cướp cả tha ma, nghĩa địa....
Không phải chỉ là những bọn tham ô hối lộ, chặn tiền cứu trợ của dân nghèo như mấy thằng, mấy con chủ tịch xã, chủ tịch hội chữ thập đỏ, nuốt cả tiền mổ mắt người mù, trợ cấp người sống cũng như người chết.
Không chỉ là những thằng giám đốc, hiệu trưởng, chủ tịch, phó chủ tịch công ty lừa đảo, móc ngoặc cùng bọn giám đốc, phó giám đốc ngân hàng rút tiền của dân hay chặn tiền ăn của học sinh, chặn tiền lương của cán bộ, giáo viên...
Và còn hàng ngàn, hàng vạn "bộ mặt" đen mà chính báo chí của Đảng Cộng Sản vạch trần ra, nhưng tất cả đều bị thời gian và vụ sau nghiêm trọng hơn vụ trước đã làm dư luận lãng quên. Tuy nhiên, trên các blog, các trang web có tín nhiệm do những nhà văn hoá, những nhà khoa học, những tiến sỹ giáo sư thứ thiệt đứng chủ, đều không bỏ qua mà phân tích, mổ xẻ những "hiện tượng không còn là hiện tượng" và tổng kết chúng thành một hệ thống sai lầm không thể sửa chữa của cơ chế chính trị hiện hành!
Có lẽ vì thế, lần này là lần đầu tiên phải có lệnh hoặc cho phép của những nhà lãnh đạo cao nhất (hoặc một nhóm lãnh đạo cao nhất??) nên Ban kiểm tra trung ương mới phanh phui hẳn bộ mặt bẩn thỉu, đen tối của một bọn lãnh đạo "cao thứ nhì" về các tội mà lâu nay, báo chí lề phải vẫn cứ hay gọi bằng một cái tên trừu tượng là bọn "nội xâm".
Được phơi bày ngay giữa thanh thiên bạch nhật, cả trên báo chí lề phải lẫn phát thanh truyền hình là 45 tên cỡ tỉnh uỷ của 12 tỉnh, Tổng giám đốc trực thuộc thủ tướng của 4 tập đoàn nhà nước XHCN lớn mà nếu không được bêu ra ánh sáng, thì có thể phen này, chúng sẽ chui vào Trung Ương, luồn vào bộ chính trị, đoạt ghế tổng bí thư như chơi (!?!!) thì đất nước Việt Nam sẽ biến thành một ổ đĩ điếm, ăn cắp, cướp của, giết người như một lẽ đương nhiên. Chẳng thế mà tên chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô (Hô) dù đã được bêu đi bêu lại trên báo chí, ngày 13/7 vừa qua, vẫn nghênh ngang báo cáo thành tích kinh tế xã hội 6 tháng đầu năm với những thành tích đấu tranh chống tệ nạn xã hội(!!!) của tỉnh Hà Giang trước hội đồng nhân dân!!! Không một đại biểu nào dám mở miệng nhắc đến những điều ban kiểm tra trung ương đã công bố. Không những thế, từ bí thư tỉnh uỷ, bí thư đoàn thanh niên cộng sản, Trưởng Ban Tuyên Giáo Tỉnh các giám đốc kể cả giám đốc công an đều vẫn cho là chưa có bằng chứng hoặc bằng chứng Tô Hô chủ tịch chơi gái cởi truồng có thể là ảnh ghép nguỵ tạo! Rõ ràng đây là một tập đoàn lưu manh có tổ chức có kẻ chống lưng, thậm chí kẻ chống lưng ở ngay sát nách, bên kia biên giới. Tiếp sau đó là sự "dán băng keo" vào tất cả các báo chí và phát thanh truyền hình, công cụ tuyên truyền chính sách của Đảng,(vừa qua đã hơi "quá đà" về "tập đoàn lãnh đạo maphia" tỉnh Hà Giang), phải "câm miệng" đã làm dấy lên những tin đồn, thậm chí có cả đơn kiện ông Rứa vì đã nhân danh Trưởng Ban TH ra "lệnh mồm" nên bọn nội xâm ở biên giới mới hiên ngang phản công lại Ban Kiểm Tra TƯ vì đã có chỗ dựa vững chắc là người có uy quyền nhất trong giới lãnh đạo hiện hành và sắp tới(???) Hư? Thực? ra sao chẳng cần chờ lâu. Cứ theo dõi hơn "30.000 cây bút cách mạng" có thẻ, nếu họ tiếp tục cúi đầu ngậm miệng là biết ngay! Chả cần dùng "biện pháp chuyên môn" để truy tìm cuộc ra lệnh bằng lô-phôn làm gì, trừ phi có ai đó "to bằng" hoặc "to hơn" anh Rứa muốn làm đến nơi đến chốn vụ "xi-căng-đan tình dục" chuyển thành "xì-căng đan chính trị" chẳng phải "có môt không hai, ba, bốn này!"
Tin đáng chú ý
Đàn Chim Việt sắp lập văn phòng tại Hà Nội
TTR xin trích nguyên văn thông báo chính thức từ trang mạng Đàn Chim Việt.
Một người được sự ủy quyền của Ban Biên Tập đang tìm kiếm địa điểm để mở văn phòng chính thức của Đàn Chim Việt ở Hà Nội. Dự tính, văn phòng sẽ đi vào hoạt động từ 1/6/2012.
Việc thành lập một chi nhánh tại Việt Nam là niềm mơ ước từ lâu và chúng tôi đã có những xúc tiến nhất định để đến gần với mơ ước này. Trong tinh thần đó, vài năm trở lại đây, Đàn Chim Việt trở nên ôn hòa và mềm mỏng hơn.
Mặc khác, phải kể tới những cố gắng ngoại giao ngầm và sự giúp đỡ của một số nhân vật cấp tiến trong bộ máy lãnh đạo Đảng và nhà nước, trong đó có những lãnh đạo cao cấp.
Hiện độc giả từ Việt Nam chiếm gần 50% số lượng truy cập của trang web. Hy vọng sau khi có văn phòng chính thức và đội ngũ cộng tác viên, phóng viên thường trú tại Hà Nội, lượng bạn đọc trong nước sẽ gia tăng đáng kể.
Đây là văn phòng đầu tiên của báo chí Việt ngữ hải ngoại ra mắt độc giả trong nước.
Sắp tới đây, chúng tôi sẽ tiến hành tuyển dụng nhân sự cho văn phòng ở Việt Nam.
Quyết định cho phép Đàn Chim Việt mở văn phòng tại Hà Nội được phê duyệt trong bối cảnh Việt Nam có những cải thiện nhất định về tự do báo chí, nhất là qua vụ việc Tiên Lãng khi các báo trong nước được phỏng vấn và đưa tin khá trung thực và khách quan.
Xét trên bình diện quốc tế, Miến Điện mới đây đã cho phép tờ báo đối lập ở Thái Lan trở về cố quốc đồng thời dỡ bỏ nhiều rào cản kiểm duyệt. Thành tích trên đã khiến Miến Điện qua mặt Việt Nam về chỉ số xếp hạng tự do báo chí.
Việt Nam hiện đang đứng ở vị trí 172 trong tổng số 179 nước theo bảng xếp hạng do tổ chức Phóng Viên Không biên Giới (RSF) công bố cho năm 2011.
Những thay đổi này nhất định sẽ giúp Việt Nam cải thiện vị trí của mình về tự do báo chí.
BBT Đàn Chim Việt
Subscribe to:
Posts (Atom)
Hiểu Xuân Túy Bút
Gửi Các Bạn tôi ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...
-
LÊ NGUYỄN Trong những thập niên cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX, do tác động của sách báo được thực dân Pháp phổ biến mà không ít sách giáo k...
-
Trần Gia Phụng I. Hoàn Cảnh Chính Trị Vào đầu Thế Kỷ 20 Từ khi Pháp đặt nền đô hộ năm 1884 tại nước ta, dân chúng Việt Nam liên tiếp n...
