04 August 2010

Thư Paris

 Câu chuyện mùa hè


Cách nay ít lâu, Bạn có hỏi tôi thấy hình thức trình bày của Tiếng Thông Reo thế nào. Xin nêu vài ý kiến.

Lúc đầu Bạn để hai giải rộng, sát biên theo chiều dọc, màu xanh đậm (bleu noir) khá lớn, làm phần dành cho các bài viết ở giữa bị thu hẹp, phải dùng cỡ chữ nhỏ, vừa không đẹp vừa khó đọc. Hơn nữa, hai  giải màu xanh đậm đó tạo thành cái khung của TTR trông tối và buồn, trừ phi lúc đó Bạn muốn tạm thời trình bày như vậy để tưởng nhớ Diễn Đàn cũ ( NAF ) bị xóa sổ ngang xương và người bạn đã lập ra nó.

Nhưng sau đó Bạn đã bỏ hai giải màu xanh đậm đó và thay bằng hai giải nhỏ hơn, màu xanh lá mạ non, trông nhẹ nhàng và vui mắt hơn, dành nhiều chỗ hơn cho phần bài vở. Phần nầy Bạn dùng màu xanh rêu nhạt làm nền cho các bài viết, rất thích hợp để dùng các màu khác cho việc trang trí hoặc mình họa. Màu xanh lục, đậm, được dùng làm nền cho phần thư khố cũng hay, nó vừa lặp lại màu xanh của cây thông, là tên và chủ đề của Diễn Đàn, vừa tạo được sự hài hòa giữa ba phần của TTR: màu xanh lá mạ non của hai giải biên, màu xanh lục của phần thư khố và màu xanh rêu nhạt của phần bài vỡ.

Có điều là khi đi sâu xuống bên dưới TTR, đến lúc hết phần thư khố, mắt người đọc bất chợt rơi vào mảng màu trắng, hơi bị hụt hẫng. Tôi đề nghị, nếu được, Bạn thử tiếp tục kéo dài mảng màu xanh lục, dù phần thư khố đã tạm dứt. Tôi nghĩ làm như vậy sự hài hòa giữa ba giải màu không bị đứt đoạn, và mắt người đọc không bị «sốc» vì cái màu trắng bất ngờ và trống trải đó.

Về phần nền của Logo của TTR, tôi thấy lúc đầu Bạn chỉ dùng một đường viền nhỏ màu vàng, có lẽ tượng trưng cho màu nền cờ của VNCH. Về sau và cho đến nay, Bạn thêm hai vệt màu vàng lớn ở hai đầu khung của Logo, thấy hơi chóa mắt , nhứt là nó lấn và áng màu xanh lục của cây thông, trông không được đẹp. Bạn nghĩ sao nếu bỏ hai vệt màu vàng đó để trả lại màu xanh lục nguyên vẹn của cây thông, và vẫn giữ đường viền
màu vàng xung quanh khung logo? Tôi cũng đề nghị nên bỏ hình cờ VNCH trên mẫu tự E của chữ «TIẾNG», thay vào đó Bạn có thể đặt ở góc trên bên phải của khung logo một cái «pin» hình tròn, phần trên là cờ VNCH, phần dưới thí dụ là hình sóng nước tượng trưng cho việc vượt biên của người VN chạy trốn chế độ Cộng sản, đi tìm tự do, một trong những đề tài tranh ưa thích của Bạn; hoặc cờ VNCH dưới hình thức một chiếc huy chương cuốn các sĩ quan mang phía trên túi áo trong lễ phục.

Nhân tiện xin nói qua về một bức tranh của Bạn, được đưa lên TTR cách đây không lâu, bức tranh Vỗ Cánh.

Bức tranh nầy có những nét của một bức tranh thủy mặc: khung trời với đám mây, một làn nước, một chòm cây, một nhánh cây, một cánh cò. Bức tranh cũng gợi nhớ hai câu trong bài phú Đằng Vương Các của Vương Bột ( 647- 675 ), thi sĩ Tàu thời Sơ Đường :
Lạc hà dữ cô vụ tề phi,
Thu thủy cộng trường thiên nhứt sắc.

Tạm dịch :
Ráng mây với cánh cò đều bay,
Nước mùa thu cùng với trời xa một màu.
Nhưng nếu hai câu thơ của bài phú vẽ ra trước mắt người đọc một cảnh trời chiều mùa thu êm đềm, với cánh cò bay chấp chới trong ráng chiều đỏ thẩm đang nhạt dần, trên mặt nước có sóng gợn lăn tăn của dòng sông chạy mút mắt đến chân trời xa, cùng hòa trộn trong một màu xanh biêng biếc, thì bức tranh Vỗ Cánh dàn trãi vẻ cô đơn buồn vương nhhẹ. Trên mặt nước buổi sáng sớm còn vờn nhẹ một màn sương mỏng, nên dù ánh sáng bình minh đã ửng, vẫn chưa đủ cho những đám mây lơ lửng trên cao soi bóng. Chỉ có một phần của bụi cây đã hiện rõ nét, phần còn lại vẫn chìm trong màn sương đục. Con cò thấy ánh sáng ban mai mời gọi, từ trong màn sương bay ra để tìm đàn, nhưng vẫn chỉ có một mình. Sự tương phản giữa màu xanh, đậm và rõ của cành cây to và chòm lá ở chính diện, với màn sương đặc còn phủ chòm cây và ánh sáng bắt đầu reo vui trước mặt càng làm nổi bật sự lẻ loi của cánh cò.

Tiếng đập cánh của con cò lẻ bạn dường như không đủ làm xao động được không gian còn quá yên tĩnh. Không gian trầm lặng gợi cô đơn, dường như có mang tâm sự của họa sĩ lúc phác thảo bức tranh?

NQMINH PARIS
***

Không ngờ Bạn Nguyễn Quan Minh, người Paris của chúng ta, lại để ý theo dõi tường tận Diễn Đàn Tiếng Thông Reo từ đầu chí cuối như thế. Nếu có nhiều người chú ý đến Diễn Đàn này thì nhất định cuộc vui sẽ còn có mặt lâu dài trên lưới điện.

Những đề nghị sửa đổi của bạn NQM đa phần xem ra rất hợp ý với mỗ này, nhưng chưa hay không thực hiện được vì một số lý do. Chúng ta thử bàn thảo xem sao.

Kéo dài mảng màu xanh lục dưới phần thư khố:
Chính tôi cũng nhận ra điều này rất sớm, và muốn làm một cái gì để mắt đỡ "hụt hẫng" khi tụt vào một khoảng trắng ...mênh mông. Nhưng đụng đến chuyện này là đụng đến việc khá chuyên môn và tôi cũng biết rằng mình rất sơ đẳng về HTML.  Nhiều khi liều mạng lại từ chỗ tệ đến chỗ tệ hơn, chưa kể nguy cơ blog bị sụp đổ. Chẳng đặng đừng khi phải vào chỉnh đổi (modify) HTML, tôi luôn tuân theo lời khuyên save một copy để rủi ro còn có cơ may trở về nhà cũ, đó là một sự khôn ngoan ngay cả những tay chuyên nghiệp về HTML cũng không nên bỏ qua. Thành thử chuyện này cứ tạm để đó.

Viền vàng chung quanh logo Tiếng Thông Reo:
Bạn NQM nhớ không sai: Lúc đầu tôi kẻ một đường viền màu vàng chung quanh tên của Diễn Đàn. Nhiều ngày sau tôi nhận ra cái khung quá mạnh, quá cứng nên tìm cách cho màu vàng hai đầu hòa lẫn với nền của logo phía trong ở đây là những cây thông lấy từ bức họa "Túy Vân". Nhìn lại tôi thấy khá hơn. Nhưng đó là ý kiến riêng của tôi thôi. Nếu chỉnh cho màu vàng bớt đi mà đẹp hơn thì tại sao lại không làm chứ?

Cờ vàng trong logo:
Có nhiều ý kiến về điều này mà tựu trung là: 1/ Không cần cờ vàng miễn nội dung chứng tỏ khuynh hướng tự do dân chủ là được. 2/ Đưa cờ vàng ra một bên như những Web "quốc gia" khác cho nghiêm chỉnh và rõ ràng. 3/ Tạo một logo riêng cho TTR trong đó có cờ vàng. Đề nghị của bạn NQM thuộc nhóm này.

Dứt khoát chúng ta là những người ham chuộng và muốn được sống trong chế độ tự do dân chủ. Thế nên cũng cần có một dấu hiệu biểu hiện điều này. Ở một ý hướng xa hơn, chúng ta muốn chia sẻ niềm ước vọng ấy với đồng bào của mình tại quê nhà. Hiện có những độc giả đang chung vui với chúng ta từ trong nước, nơi việc lên NET phải đăng ký.

Từ thực tế đó một dấu hiệu căn cước của Diễn Đàn cần hai điều kiện:

1. Khi máy nhìn vào, software không nhận ra chúng ta là ai để né bức tường lửa kiểm soát của chính quyền CS, và để những người bạn ở VN bớt áy náy khi vào Diễn Đàn.

2. Nhưng khi mắt thường nhìn vào, một người sẽ nhận ra ngay chúng ta có thể là ai.

Khi sang Mỹ lần đầu, người bạn dẫn tôi đi thăm thành phố anh ở, chỉ vào một  SuperMarket  có treo lá cờ vàng lớn bay phất phới trên nóc chợ và nói: "Thấy zậy mà không phải zậy đâu nhe".  Tôi gật đầu tỏ ý hiểu chuyện. Thế nên ở trên tôi nói "có thể" là vì chắc chắn hiện nay nhiều trang web trương cờ vàng rất to nhưng thực chất  chưa hẳn có khuynh hướng tư do dân chủ, tệ hơn có thể  nằm trong quỹ đạo CS.

Hiện nay tôi chưa nghĩ ra được một cái logo hay logo-type để thay thế cái logo-type đang dùng mà hội đủ những điều kiện cần thiết.

Kính chào quý anh chị, và xin cám ơn anh Nguyễn Quan Minh thật nhiều.

A.C.La

Chuyện leo đồi

MẤY LÃO GIÀ GÂN

Mấy lão già này sức dẽo đeo,
Thường xuyên thực hiện việc leo trèo.
Vượt qua núi lớn, điều vui thú,
Lên xuống đồi con, chuyện tẻo teo.
Chống gậy vững vàng vào hẻm núi,
Bước chân nhanh nhẹn tới lưng đèo.
Còn đồi, còn núi, còn chân cứng,
Mấy lão già còn tiếp tục ...leo.

Phạm văn Tùng
(Brisbane, Australia)
(Nguồn: Nguyễn Văn Sáu)

03 August 2010

Cười tí tỉnh

Cởi hết ra!

Buổi sáng mùa đông, cô người mẫu phàn nàn xưởng hoạ quá lạnh, khó có thể làm mẫu được
- Cô nói đúng. Hoạ sĩ tán thành
- Hôm nay tôi cũng không có hứng làm việc. Cô ngồi xuống uống với tôi một tách café nhé.

Vài phút sau, có tiếng đập cửa quyết liệt :
- Nhanh!, Ông hoạ sĩ bảo cô người mẫu
- Cởi hết quần áo ra. Vợ tôi đấy !

(Như Thương sưu tầm)

Đừng tưởng bở!

(TTR chú thích)

Biên khảo

DÂN CHỦ PHÁP TRỊ
Nguyễn Ngọc Liên
Bài này viết lại bài nóí chuyện nhân dịp ngày giỗ thứ 20 của Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy, do Đảng Tân Đại Việt tổ chức tại thành phố Westminster, Nam California ngày 31/7/2010
Hiện nay danh từ Dân chủ Pháp trị xuất hiện rất nhiều trên mạng lưới toàn cầu, trong các bài viết hoặc nơi các diễn đàn của người Việt ở Hài Ngoại cũng như các diễn đàn trong nước. Nhưng mỗi người lại hiểu cụm từ Dân Chủ Pháp Trị một cách khác nhau. Người Việt tỵ nạn hiểu một cách khác với cách hiểu của các người Cộng Sản Việt Nam

Lược sử của Dân Chủ Pháp Trị

* Dân chủ : Thuật ngữ này xuất hiện ở lần đầu tiên ở Hy Lạp, nhất là ở thành Athens, sau cuộc nổi dậy của dân chúng năm 508 (TCN). Sau đó , dân chủ cũng xuất hiện tại La Mã cổ, Âu Châu, Bắc và Nam Mỹ Châu. Taị Việt Nam, dân chủ cũng có vào Thế Kỷ thứ 13 khi vua nhà Trần cho hội họp các bô lão tại hội nghị Diên Hồng để hỏi ý kiến xem nên hoà hay nên chiến với quân xâm lăng Mông Cổ. Mặc dầu, Việt Nam lúc đó theo chế dộ quân chủ chuyên chế, nhưng dù sao hội nghị Diên Hồng, trong một nghĩa nhỏ hẹp, cũng đã thực hiện thể thức dân chủ khi quyết định một việc trọng đại cho quốc gia.

Dân chủ là 1 hình thức tổ chức chính trị, trong đó thừa nhận nhân dân là nguồn gốc của quyền lực thông qua 1 cuộc bầu cử tự do. Trong học thuyết chính trị, dân chủ dùng để mô tả 1 hình thức của nhà nước. Có 2 nguyên tắc của nền dân chủ:

+ Mọi thành viên của xã hội đều có quyền bình đẳng liên quan đến quyền lực

+ Tất cả đều được hưởng các quyền tự do được công nhận rộng rãi

Ngày nay, nền dân chủ đã được thực hiện tại hầu hết các quốc gia Âu Châu và tại 124 quốc gia trên toàn thế giới

* Pháp trị ( rule of law) :Theo nghĩa là dùng luât để cai trị

Theo văn hoá cổ Trung Hoa, người ta chia cách thức cai trị ra làm hai phái:

1/Phái nhân trị : Gồm Khổng Tử , chủ trương “ nhân”,Mặc Tử chủ trương thuyết “ kiêm ái”,Mạnh Tử chủ về “ nghiã”,Tuân Tử chủ về “lễ”. Theo phái nhân trị con người sinh ra vốn có căn bản tốt ( Nhân chi sơ, tỉnh bổn thiện) .Phái nhân trị chủ trương lấy nhân đạo để cai trị con người. Mơ ước của phái này là một xã hôi thái bình, thịnh trị, đêm ngủ không cần đóng cửa, của rơi ngoài đường không ai thèm nhặt…

2/Phái pháp trị : Đối nghịch với phái nhân trị là phái pháp trị. Tiêu biểu cho phái này là Hàn Phi Tử chủ trương dùng luât pháp khắt khe để cai trị dân. Lý Tư cũng thuộc phái pháp trị. Ông là Tể Tướng của Tần Thủy Hoàng. Sau khi Tần Thuỷ Hoàng dẹp sáu nước Nguỵ, Hàn, Triệu, Tề ,Yên và Sở, thống nhất Trung Hoa, xã hôi còn nội loạn, nhiều chống đối, Lý Tư đã áp dụng pháp trị để cai trị dân. Lý Tư đã nhốt Hàn Phi Tử vào tù, sau đó Lý Tư lại bị hoạn quan là Triệu Cao ám hai.

Nhưng trong tất cả những pháp gia ( theo phái pháp trị), người nổi tiếng nhất là Công Tôn Ưởng, thời Đông Châu Liệt Quốc, ngườì nước Vệ, nên người ta gọi là Vệ Ưởng. Vệ Ưởng sang làm Tướng Quốc cho nước Tần, được phong ấp Thương Ô, nên cũng goí là Thương Ưởng. Vệ Ưởng hay Thương Ưởng đã ra tân lệnh rất tàn ác để cai trị. Ông đặt ra các luât lệ như : Tất cả ruộng nương đều bị tich thu thành quan điền; trong nhà có tranh chấp, thì bất luận phải trái, đều bị chết chém; cứ 5 nhà thành 1 bảo, 10 nhà thành 1 liên, một nhà có tội thì 9 nhà khác phải tố giác, nếu không thì cả 10 nhà bị chết chém ngang lưng; các nhà trọ phải đòi giấy phép chiếu thân, nếu không thì không cho trọ; người dân nếu có tội thì tài sản bị tịch biên sung

công..v.v..Thế Tử Tứ có ý chê tân lệnh là không phải, Vệ Ưởng vào tâu với Tần Hiếu Công là không thể gia hình Thế Tử vì là người sẽ nối ngôi vua nên xin bắt tội quan Thái sư là Công Tôn Giả , thích chữ tràm vào mặt, cắt mũi quan Thái phó , công tử Kiền là ngưòi dậy học cho Thế Tử,

Khi Tần Hiếu Công chết, Thế tử Tứ lên nối ngôi là Huệ Văn Công. Công Tữ Kiền dèm pha Vệ Ưởng. Huệ Văn Công bèn thu tướng ấn, bắt Vệ Ưỏng lui về Thương Ô. Sau Công Tôn Giả và Công Tử Kiền lại nóí thêm là Vệ Ưong tất có ý phản. Huệ Văn Công sai Cộng Tôn Giả đem 3 ngàn võ sĩ đuổi bắt. Vệ Ưởng sợ hãi bỏ hành trang, giả làm tên lính đi trốn. Đến Hàm Quan,lúc trời vừa tối, vào một nhà trọ.Chủ trọ hỏi giấy phép. Vệ Ưởng không có. Chủ trọ nói , nếu không có giấy phép thì không dám cho trọ, sợ bị phép Thương quân chém.Vệ Ưởng than : “Ta đặt ra phép ấy là tự hai thân ta”. Sau đó bị Công Tôn Giả bắt được đem về. Huệ Văn Công cho đem ra chợ cho 5 con trâu phanh thây.

Phái pháp trị dùng hình luât để cai trị dân, nhưng lại áp dụng bất công, đối xử phân biệt. Đó là câu “Lễ bất hạ thứ dân, hình bất thượng đại phu”, có nghĩa là nghi lễ không áp dụng cho thứ dân và án hình không áp dụng cho các bậc đại phu.Như vây , pháí pháp trị thời Trung Hoa cổ,đã chỉ dùng luật pháp để bảo vệ giai cấp thống trị. Đó là quan quyền, vua chúa

Dân Chủ Pháp Trị đối với Cộng Sản Việt Nam

Nhà nưóc Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã dùng chữ Dân Chủ Tập Trung . Chữ này cũng đươc ghi trong hiến pháp. Nhưng Dân Chủ Tâp Trung là gì? Đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) đã tự nhận là “đội ngũ tiên phong thay mặt cho giai cấp công nhân để đaị diên cho đất nước…”. Đảng đã chủ trương “đấu tranh giai cấp” và “ không chia sẻ quyền lực với bất cứ ai”. Như vây, Đảng do giai cấp công nhân bầu lên và đó chính là dân chủ tập trung?, nghĩa là tâp trung trong tay giai cấp công nhân, và do đó trong tay Đảng Cộng Sản?

Nhà nước cũng từng nói : “Nền dân chủ của nước Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam còn dân chủ gấp triệu lần nền dân chủ của các nước Tây Phương”. Thật là lộng ngôn! Chẳng ai hiểu được nhà nuớc muốn nói cái gì. Ngoài ra, trong điều luật nào cũng có câu thòng đằng sau “trong khuôn khổ luât pháp” hoăc “ heo luật pháp quy định”. Thí du : Người dân có quyền chọn nơi cu trú theo luât pháp quy đinh. Đây là điểm quan trọng, vì Đảng Cộng Sản muốn giải thích luât lệ cách nào cũng dược, nếu không muốn cho phép thì chỉ cần nói là không đúng với luât pháp quy định, còn quy định ra sao thì không cần giải thích.

Trong Đại Hội Đảng năm 1996, Đảng đã tuyên cáo sẽ “xây dựng một nhà nuớc pháp quyền” với mục đích để làm an lòng các nhà đầu tư ngoại quốc đang lo ngại Viêt Nam không có luât lệ và như thế không thể đầu tư. Luât sư Lê Công Định đã phê bình chữ “nhà nước pháp quyền” ( rule BY the law) là không đúng, phải dùng chữ “nhà nước pháp trị” ( rule OF the law). Nhưng ta cũng hiểu là Đảng CSVN thường thích “chơi chữ”, thí dụ : Kinh tế thị trường theo đinh hướng xã hội chủ nghĩa, nhưng nhà nuớc cũng không giải thích chữ “theo định hưóng” nghĩa là gì?

Đảng còn dùng Điều 88 Bộ Luật Hình Sự “Âm mưu chống lại nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam,” (XHCNVN) để kết án những ngươì đòi hỏi dân chủ và đa đảng, giống như ngày trước muốn kết án ai là gán cho tội  "làm gián điệp”, mặc dầu không có một bằng chứng nào! Tuy nhiên, sau này nhận thấy gán ghép tội gián điệp không chứng cớ có vẻ kỳ cục, trơ trẽn nên bây giờ CS đổi ra tội “âm mưu chống lại nhà nướcXHCNVN” Với chữ âm mưu thì nhà nước không cần phải chứng minh cụ thể.

Nhà nước cũng ban hành Nghi Định 31-CP ngàý 16/4/1997 có quyền tạm giam vô hạn định đối với các nghi can, hoặc đặt trong tình trạng quản chế 2 năm các công dân bị coi là nguy hiểm cho “an ninh quốc gia” mà không cần toà án. Nghi Định này sau đã bi thay thế bởi “Pháp lệnh xử lý hành chánh” ban hành ngày 1/10/2002 mà theo nhiều nhà phân tích nói còn tinh vi hơn, thẩm quyền áp dụng còn rộng rãi và có hiệu quả hơn trong việc đàn áp dân chủ…

Người Cộng Sản vẫn thường quan niệm rằng pháp luật là ý chí của giai cấp nắm chính quyền trong một xả hội nhất định được xây dựng thành luật lệ. Pháp luật là một trong những phương tiện chủ yếu mà Đảng CS xử dụng để củng cố vai trò lãnh đạo và bảo vệ những lợi ích của họ. Các đảng viên CS nếu phạm tội , đều được đối xử đặc biệt là “ căn cứ vào thành tích cách mạng” để hoặc miễn truy tố, hoặc nếu có tội rõ rệt quá không thể bỏ qua, thì sẽ bị xử một án rất nhẹ. Sau khi ở tù một thời gian ngắn, Đảng sẽ căn cứ vào điều kiện giác ngộ, học tập tốt trong tù mà ân xá. Đối với nhiều đảng viên cao cấp mà bị tội, các báo chí không đuợc lên tiếng và cho “chìm xuồng” luôn. Điển hình là vụ Chủ Tịch Uỷ Ban Nhân Dân Tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô can tôi mua dâm 2 nữ sinh tuổi vị thành niên, nhưng không báo nào nhắc tới vụ này. Hai nữ sinh bị ông Hiệu Trưởng Sầm Đức Xương ép bán dâm cho Nguyễn Trường Tô còn bị vào tù vì tội bán dâm . Ông Xương là cán bộ cấp nhỏ cũng bị giam, nhưng Nguyễn Trường Tô vẫn còn tai chức.

Tóm lại Đảng Cộng Sản áp dụng pháp trị để bảo vệ quyền lợi của mình, chứ không phải bảo vệ quần chúng…

Dân Chủ Pháp Trị đối với các quốc gia Tây Phương.

Pháp trị là dùng luật pháp để cai trị, chứ không phải dùng con người để cai trị.Với tư cách là công cụ điều chỉnh quyền lực, pháp trị có hai chức năng: 1/ là hạn chế sự độc đoán và lạm quyền của nhà nước. 2/ là làm cho nhà nước hành xử hợp lý và rõ ràng.

Việc xây dựng chế độ pháp trị là rất cần thiết để vận hành nhà nước . Tuy nhiên, điều quan trọng là phải tránh được sự nhầm lẫn về khái niệm giữa pháp trị theo cách hiểu của người Trung Quốc cổ đại và của CSVN và pháp trị theo cách hiểu của các quốc gia Tây Phương (trong đó có Hoa Kỳ). Vì rằng, nếu chúng ta nhầm lẫn thì việc xây dựng đất nước theo một mô hình “dân chủ trá hình” là điều rất dễ xảy ra.

Luât pháp khoác cái áo biểu tượng của sự công bằng, nhưng nếu bản thân nó được tạo ra từ 1 chế độ độc tài, chuyên chế thì nó chẳng thể công bằng đuợc, có nghĩa là nó đuợc dùng để cai trị người dân và bảo vệ dịa vị của giới cầm quyền chứ không bảo vệ dân

Các quốc gia Tây phương thường phân chia quyền hành làm 3 cơ chế . Đó là tam quyền phân lập: hành pháp, tư pháp , và lâp pháp. Các quyền này kiểm soát lẫn nhau, tránh được nạn độc tài. Người Mỹ gọi là check and balance, không phải tam quyền thống nhất dưới một dảng, nghĩa là hành pháp , lập pháp hay tư pháp đều là đảng viên CS, được bầu cử vào các chức vụ này là do Đảng quyết định, chứ không phải dân chúng.

Theo nền dân chủ này:

+ Những người có trách nhiệm tại những cơ quan quản trị một định chế công đã được sự uỷ nhiệm minh thị và chính thưc của đa số, để trở thành những ngưòi hành xử quyền hành chính thống

+ Quyền hành này dược hành xử làm sao cho mọi người đều cảm thấy dã tham dự vào viêc lấy quyết định và đồng ý về những phần then chốt của quyết định

Một luât gia người Anh là A.V Dicey,(1982) có nói “ Pháp trị, trước hết có nghĩa là sự tuyệt đối thượng tôn luật pháp, chứ không phải là ảnh hưởng của quyền lực chuyên chế, và loại bỏ hẳn tính độc đoán, các đặc quyền, và sự tuỳ tiện của nhà cầm quyền”

Một yếu tố quan trọng của dân chủ pháp trị là công bằng trước pháp luât. Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, không ai có quyền đứng trên pháp luât. Sự công bằng trước pháp luât thể hiện rõ nét nhất ở Hoa Kỳ. Phó Tổng Thống Agnew đã phải từ chức vì gian lận thuế. Tổng Thống Nixon, để tránh tội bị truy tố ( impeachment) về vụ Watergate, cũng phải từ chức. TT Clinton, vì bị vụ tai tiếng với Monica Lewinsky cũng bị đưa ra ThưọngViện để truy tố, nhưng ông cũng còn may vì đa số Thượng Nghị Sĩ thuộc Dảng Dân Chủ ( cùng Đảng với Tổng Thống) nên đã thoát nạn. Còn là không biết bao nhiêu, dân biểu, nghị si bị truy tố về các tội tham nhũng hay lạm dụng quyền hành. Một chánh án, nếu phạm tôi cũng sẽ bị một chánh án khác ký lệnh tống giam. Tóm lại nền pháp trị của Hoa Kỳ rất công bằng đối với mọi người ...

Kết luận

Giáo Sư (G/S) Nguyễn Ngọc Huy có nói “ chúng tôi nhận thấy các nước Tây Âu sở dĩ ổn định chính trị và ổn định kinh tế là nhờ họ theo nền dân chủ pháp trị và có một hệ thống chánh đảng trưởng thành, đảng chính quyền cũng như đảng đối lập ….. ”. Do đó G/S dã cùng với G/S Nguyễn Văn Bông, Viện Trưởng Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, đã lập ra Phong Trào Quốc Gia Cấp Tiến mà G/S là Tổng Thư Ký và G/S Bông là Chủ Tịch, để tham gia hệ thống chánh đảng hầu xây dựng một nền dân chủ pháp trị cho quốc gia.

G/S đã chủ trương một nền dân chủ pháp trị như của các quốc gia Tây Phương, nghĩa là mọi người đều công bằng trước pháp luật, chứ không phải nền pháp trị như ở Trung Hoa ngày xưa để bảo vệ giai cấp thống trị, hoặc của CSVN để bảo vệ Đảng CS.

Hôm nay là ngày giỗ thứ 20 của G/S. Chúng ta cùng nhau nhắc lại ý nguyện ngày xưa của G/S. Mong rằng những người lãnh đạo sau nay của Việt Nam, thời hậu CS, cũng sẽ áp dụng một nền dân chủ pháp trị như các quốc gia Tây Phương. Đó chính là ước vọng của G/S lúc sinh thời…

Nguyễn Ngọc Liên

02 August 2010

Lại chuyện Ban Việt Ngữ Đài BBC

Cái lý thú bất ngờ quanh vụ Đàm Vĩnh Hưng



"Chuyện Đàm Vĩnh Hưng không ngờ đã lại một lần nữa lộ ra cái gọi là khách quan trung thực của các cơ quan truyền thông quốc tế. Trên website của đài BBC tiếng Việt, người ta thấy một cách rất quân bình những hình ảnh về cuộc biểu tình đông đảo chống Đàm Vĩnh Hưng và hình những người ngồi xem trong hội trường và các “fan” (người ái mộ) trương biểu ngữ “yêu Đàm Vĩnh Hưng” cũng như xin chữ ký các văn công khác. Khổ nỗi hình hội trường và khán giả ngồi xem đông đảo của BBC không đúng với hình thật hội trường cũng được các nhiếp ảnh gia khác nhau phóng lên các trang web. Bởi vì các hình thật cho thấy hội trường gồm những hàng ghế sắp theo bậc thang, hàng sau cao hơn hàng trước, và người xem lèo tèo chừng vài chục mạng từng nhóm ngồi tụm vào nhau. Hình trên trang web đài BBC thì các ghế là trên một mặt phẳng bằng, và đàng sau là một cái nền sẫm với mờ mờ nguời thật đông đảo. Đài VC hay là một báo điện VC trong nước như Công an Nhân Dân, Tuổi Trẻ hay VNexpress, TuầnVN vân vân mà đi những hình ảnh nguỵ tạo này thì không nói làm gì. Nhưng những hình này ở trên website BBC thì thật là chẳng còn điều gì đáng nói nữa.

Cái hay và lý thú bất ngờ của chuyện ĐVH là thế."

Bác sĩ Trần Xuân Ninh
(ngày 31 tháng 7/2010)

(Nguồn: Tâm Thức Việt Nam)

Xem tranh "Khúc Ca Nắng Hạ"







Bây giờ đã gần cuối Hạ rồi, thế mà xem tranh CA KHÚC NẮNG HẠ của A.C.La, thì tưởng chừng như mới vào Hạ !

Hạ trong tranh thật tràn đầy nữ tính - một đôi môi mọng đỏ gọi mời, một sắc tím nhạt gợi nhớ của ngày xưa qua loài hoa tên gọi Hoa Soan, tiếng hót hoàng oanh đâu đó quanh đời và có lẽ vẫn không thiếu sắc vàng nổi bật cho nền màu trong tranh

Tại sao Hạ trong Nắng Hạ lại vàng thế nhỉ ? Biết giải thích thế nào cho tâm hợp với người cầm cọ đã thả hồn mình trên mảnh Canvas trong tầm tay?

Phải chăng đó là sắc màu chuyển đổi của lá xanh xuân thì. Hay đó là Cung Vàng Son thuở xưa còn lại trong tiềm thức.

Biết đâu đó lại là sắc màu của một tà áo trong quá khứ còn đọng lại mà thi thoảng bất chợt quay về.

Ừ mà cũng có thể là Đất Trời vung vãi sắc vàng thay màu thiên thanh của mây trời và người hoạ sĩ đã vô tình nhặt được ....

Út Như Thương 

Bài thơ được mộ mến

Khoảng hai tuần trước đây có một độc giả ở Toronto đã điện thoại cho biết anh thường ghé thăm Tiếng Thông Reo. Nhân dịp anh cũng hết mực  ca ngợi bài thơ "Như Thật Như Mơ" của Dương Quân. Anh cũng là nhà thơ, một nhà thơ kỳ cựu mà tôi rất mộ mến. Vì máy điện toán bị trục trặc nên nay mới có dịp để giới thiệu lại bài thơ này với quý anh chị và quý thân hữu. (A.C.La).

(Thơ Vui/ Như lúc còn trẻ)
Trời chập tối, bỗng có nàng rất đẹp
Ghé nhà ta, xin ngủ đỡ qua đêm
Trông dáng vẻ nàng thẹn thùng khép nép
Mắt huyền mơ, da phấn, tóc nhung mềm.

Ta nhỏ nhẹ hỏi nàng: Từ đâu đến
Đi cùng ai, sao chỉ thấy một mình?
Nàng khẽ đáp, hé môi cười bẽn lẽn
"Mấy chị em, đã lạc khúc đường quanh"

Ta đưa nàng vào trong nhà, hướng dẫn:
Đây chỗ nằm, đây bàn viết đơn sơ
Căn phòng ta, xin mời nàng nghỉ tạm
Ta ra ngoài canh cửa, thức làm thơ.

Đêm dần khuya, ta dường nghe sương lạnh
Trên chòm cây hoa nở, lá mơ màng
Có vì sao băng mình vào vô tận
Tiếng côn trùng da diết, tỉ tê than.

Trong phòng ta, chắc nàng đang ngon giấc
Có chiêm bao, hay mơ mộng gì không?
Ta lắng nghe...hình như nàng đang thức
Đọc thơ ta, bài "Điểm Hẹn Sau Cùng"
………
"Ta mơ về phía bên kia mãi
"Mong cuộc tương phùng (dẫu phút giây)
-Hương tóc thôi miên
-Làn mắt ngọc
-Kề vai sao rụng
-Rót thơ đầy.

"Xin hẹn cùng ta ở chốn nào
-Bên ngoài vũ trụ,
-Giấc chiêm bao
-Tinh cầu xa lạ, nơi mù mịt

"Để được bình yên yêu mến nhau

"Ta sẽ ung dung lánh cõi trần
"Thoát vòng tục lụy, kiếp trầm luân
"Đợi người cho đến ngàn năm nữa
"Điểm Hẹn Sau Cùng: Đỉnh Tuyết Vân"

Nàng bật khóc, làm lòng ta đau nhói
Muốn vào trong, nói xin lỗi một lời
Nhưng nghĩ thầm, chỉ e nàng bối rối
Nên thiếp đi, vào giấc ngủ chơi vơi.

Sáng hôm sau, khi mặt trời ló dạng
Ta vào thăm: Căn phòng trống lạnh tanh
Nàng đâu mất - Tập Thơ ta cũng mất
Chỉ còn vương vài sợi tóc mong manh.

Ta chợt hiểu -Nàng đã về trên ấy
Sợi tóc kia, là tín vật tìm nhau
Ta sẽ gặp lại nàng nơi Điểm Hẹn
Ngàn năm sau, hay hàng triệu năm sầu.

Ta sẽ đợi. Em ơi! Ta vẫn đợi
Một ngày kia lên làm rể trên trời
Muôn kiếp nữa, dù rong rêu, sỏi đá
Miễn sau cùng, vĩnh viễn có nhau thôi.

DƯƠNG QUÂN

01 August 2010

Hoa soan bên thềm cũ

Một bản nhạc hay chỉ có thể sinh ra từ một miền đất tự do như Miền Nam Việt Nam trước 1975. Bằng chứng bản Hoa Soan Bên Thềm Cũ sau đây:


Hiểu Xuân Túy Bút

Gửi Các Bạn tôi  ở đây hay ngoài dặm xa... Ta còn đây, rượu nửa chai, Thì thôi say hộ người ngoài chân mây. Xuân Cali, lạnh mưa bay, Uống, s...