23 August 2017

Khủng hoảng Venezuela, tỉ lệ cá cược của Trung Quốc và Nga

Gérard Latulippe
Nguồn: Le Huffington Post (Pháp)
Ngày 8 tháng 8, sau cuộc bầu cử Hội đồng Lập hiến ở Venezuela, đại diện của 17 nước châu Mỹ Latin đã gặp nhau ở Peru. Hầu hết những người dự họp đều lên án sự sụp đổ chế độ dân chủ và đã tiến hành một số bước nhằm chống lại chính phủ Maduro. Như vậy là, sự chống đối được mọi người nhất trí càng làm cho Venezuela thêm cô lập hơn nữa.


Ảnh hưởng tất yếu của Trung Quốc và Nga

Nhưng, Maduro không lùi bước. Ông ta kiên quyết thiết chế hóa chế độ độc tài. Nga và Trung Quốc đang cung cấp cho chính phủ của ông ta những khoản trợ giúp to lớn. Trung Quốc và Nga có vai trò gì trong cuộc khủng hoảng ở Venezuela? Đâu là mục tiêu chiến lược của họ?

Trong một thông báo chính thức, Trung Quốc tuyên bố rằng cuộc bầu cử Hội đồng Lập hiến được tổ chức trên cơ sở pháp luật và kêu gọi các nước khác kiềm chế, không can thiệp vào công việc nội bộ của Venezuela. Đáng chú ý là, Trung Quốc đã nhiều lần nói đến ý nghĩa của sự ổn định ở đất nước đang làm cho họ lo ngại.

Vấn đề dầu mỏ và tiền

Từ năm 2014, Trung Quốc đã cấp cho Venezuela gần 30 tỷ USD. Điều khoản của thỏa thuận không hoàn toàn minh bạch và không được Quốc hội chấp thuận. Nợ được thanh toán bằng dầu mỏ. Đây là một cam kết đấy rủi ro, vì sau khi giá dầu giảm vào năm 2016, các khoản thanh toán đã gia tăng đột ngột.

Trong khi đó, sản lượng dầu khai thác giảm mạnh. Từ khi Chavez được bầu, sản lượng khai của nước này đã giảm một triệu thùng mỗi ngày. Nếu năm 2013 Venezuela cung cấp cho Trung Quốc 12,5 tỷ thùng, thì năm năm 2016 chỉ còn 4,5 tỷ thùng. Đất nước này không thể cung cấp cho Trung Quốc đủ số lượng dầu để trả nợ. Ở Venezuela, cuộc khủng hoảng vẫn đang hoành hành và Trung Quốc rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Trung Quốc - ngoại giao tài chính và ảnh hưởng trên khắp thế giới

Sự bành trướng trên khắp thế giới của Trung Quốc dựa trên những khoản vay lớn mà nước này cung cấp cho những quốc gia mà họ quan tâm về mặt chiến lược. Nhân quyền, bảo vệ môi trường, tham nhũng – không phải là mối bận tâm của Trung Quốc. Trung Quốc cung cấp các khoản vay mà không đòi hỏi bất kỳ điều kiện nào. Trung Quốc cũng không quan tâm đến khả năng thanh toán của các nước nhận được “viện trợ”. Trên thực tế, Trung Quốc chỉ quan tâm tới việc mở rộng thị trường của mình, tiếp cận với nguồn nguyên liệu thô và ảnh hưởng chính trị nhằm củng cố quyền lợi địa-chiến lược trên thế giới.

Mỹ Latin là khu vực ưu tiên về chiến lược của Trung Quốc. Năm 2015, các ngân hàng phát triển Trung Quốc đã cho các nước Mỹ Latin vay 30 tỷ USD, nhiều hơn khoản vay của cả Ngân hàng Thế giới và Ngân hàng Phát triển liên Mỹ cộng lại. Năm 2015, các vị tổng thống của tất cả các nước châu Mỹ Latin đã tới thăm Trung Quốc và Tập Cận Bình hứa trong mười năm tới sẽ đầu tư vào khu vực này 250 tỷ USD. Brazil, đối tác chiến lược của Trung Quốc trong khối BRICS, gồm cả Trung Quốc và Nga. Chile, Peru, Bolivia và Venezuela đã trở thành thành viên của Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng Châu Á (AIIB), do Trung Quốc đứng đầu. Sự hội nhập ngày càng gia tăng giữa Trung Quốc và Mỹ Latin đã làm suy giảm thế thượng phong mang tính lịch sử của Mỹ trong khu vực. Học thuyết Monroe được lặng lẽ đưa vào kho lưu trữ.

Trong khuôn khổ sáng kiến “Một Vành đai Một Con đường”, Trung Quốc dự định đầu tư 5 ngàn tỷ USD, thông qua các khoản cho vay và xây dựng cơ sở hạ tầng trong những nước độc tài và đáng ngờ như Pakistan, Sri Lanka và một số nước khác. Bằng chính sách cho vay không giới hạn và xây dựng cơ sở hạ tầng khổng lồ, Trung Quốc đang gia tăng sức mạnh toàn cầu của mình nhằm hoàn thành giấc mơ khôi phục “Đế chế Trung Hoa”.

Nhưng Trung Quốc có sẵn sàng mất hàng tỷ USD do chính sách ngoại giao phiêu lưu của mình?

Tình thế tiến thoái lưỡng nan của Trung Quốc

Suốt nhiều năm qua, Trung Quốc đã ủng hộ chính phủ sử dụng các nguồn tài chính vô trách nhiệm và tham nhũng của Venezuela. Đây là lúc phải đối diện với sự thật. Dự trữ ngoại hối của nước này chưa tới 10,5 tỷ USD, trong khi nợ phải trả là 7,2 tỷ USD. Chẳng bao lâu nữa, nước này sẽ cạn kiệt tiền mặt.

Trung Quốc luôn khuyến khích quyền xoá nợ của các nước đang phát triển, với điều kiện đấy là các khoản vay của các nước phương Tây. Nhưng khi nói đến những khoản vay của chính mình, Trung Quốc có chấp nhận quyền này hay không? Không có gì chắc chắn. Nếu Trung Quốc xoá một phần hay toàn bộ món nợ khổng lồ của Venezuela, họ có thể tạo ra hiệu ứng domino trong các chính sách cung cấp những khoản tín dụng khổng lồ và thiếu trách nhiệm của mình cho các nước độc tài. Đề nghị sửa đổi thời hạn và điều kiện trả nợ đang được gửi tới từ tất cả các phía. Trung Quốc có thể phải sẽ gặp những hậu quả nặng nề về ngoại giao và tài chính.

Trung Quốc cần ổn định chính trị ở Venezuela. Nước này có những lựa chọn nào?

Trung Quốc và cuộc khủng hoảng ở Venezuela

Ít có khả năng là Trung Quốc sẽ dính líu vào vụ xung đột này. Mối quan tâm về địa chiến lược của Trung Quốc: mở rộng ảnh hưởng của nước này trên khắp Mỹ Latin làm cho họ không thể đứng hẳn về phía băng đảng của Maduro.

Những người đại diện của phe đối lập Venezuela nói rằng tất cả các khoản cho vay từ Trung Quốc là vô giá trị, do không minh bạch và không được Quốc hội chấp thuận. Nếu ở Venezuela có thay đổi chế độ thì Trung Quốc sẽ tìm cách thỏa hiệp để thu hồi tất cả các khoản nợ. Không loại trừ khả năng là Trung Quốc đã chuẩn bị để hướng các nhà lãnh đạo phe đối lập tới bước ngoặt như thế.

Cũng không loại trừ khả năng là Trung Quốc đang tìm cách gây ảnh hưởng tới một số nước châu Mỹ Latin mà họ đã phát triển được các mối quan hệ hợp tác về kinh tế và tài chính như Brazil, Chile và Pêru nhằm thảo luận một thỏa hiệp mà không lật đổ chính phủ hiện nay ở Venezuela. Tuy nhiên, Trung Quốc sẽ không ủng hộ Tuyên bố Lima. Mô hình Trung Quốc không tương thích với sự trở lại của chế độ dân chủ.

Gérard Latulippe
Nguồn: Le Huffington Post (Pháp)
Phạm Nguyên Trường dịch Nguồn: phamnguyentruong.blogspot.com

22 August 2017

Liệu Việt có giao Trịnh Xuân Thanh cho Đức?

Người Buôn Gió
Theo blog Người Buôn Gió

Quan hệ ngoại giao giữa CHLB Đức và Việt Nam sau vụ Trịnh Xuân Thanh đến giờ chưa có gì tiến triển, đài VOA cho biết họ có một nguồn tin nói rằng phía Việt Nam đề nghị đàm phán với Đức để giải quyết vấn đề này.

Với cách tiếp cận kiểu đề nghị không chính thức như vậy, có thể hiểu chế độ cộng sản Việt Nam không thực lòng, trái lại họ đang âm mưu kéo dài thời gian để tìm biện pháp đối phó tráo trở trước những cáo buộc của nhà nước Đức.

Là một chế độ sống nhờ tuyên truyền lừa dối, đảng CSVN khó lòng chấp nhận việc đưa TXT trở lại Đức theo yêu cẩu của nhà nước CHLB Đức, nếu trả lại thì uy tín của chế độ CSVN bằng con số không. Hơn nữa nếu có ý định trả lại mà không để sứt mẻ uy tín trong mắt nhân dân, đảng CSVN phải cho dư luận viên tung ra những bài viết chuẩn bị cho việc trả TXT lại Đức sao cho hợp lý.

Nhưng thực tế thì đảng CSVN đang huy động dư luận viên tung ra những bài báo miệt thị nước Đức, gọi nước Đức thủ đoạn trong vấn đề này, đòi hỏi vô lối khi muốn TXT trở lại Đức. Như tờ Văn Nghệ TP HCM.

Đảng CSVN đã quen với việc trây lì và phớt lờ những đòi hỏi về nhân quyền của nhà nước Đức, có lẽ lần này họ cũng nghĩ người Đức sẽ không thèm chấp và lại xuê xoa bỏ qua khi đòi hỏi không được thực hiện. Thêm nữa CSVN nghĩ rằng trước cuộc bầu cử chính phủ mới của nước Đức và sau đó sẽ có những thay đổi, nước Đức sẽ không bận tâm nhiều về vụ việc TXT. Hơn nữa những đe doạ trừng phạt của nước Đức chưa có gì đáng ngại, việc ngừng viên trợ không phải là khiến Việt Nam ảnh hưởng trực tiếp ngay, những chính khách phụ trách vấn đề này vẫn có thể lợi dụng tính nhân đạo để nài nỉ nhà nước Đức giải ngân phần nào. Việc lãnh sự quán Đức ở Việt Nam dùng dằng trong việc đóng cửa chưa rõ ràng, việc xin visa vào Đức của công dân Việt Nam chỉ hạn chế chứ không phải ngừng hẳn.

Tuy nhiên ĐCSVN đã sai lầm khi nhận định trên quan điểm mưu mẹo như vậy để ứng xử với nhà nước Đức. Vụ việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã được chuyển sang công tố liên bang Đức và đã có một vụ bắt giữ người Việt ở Tiệp theo đề nghị phối hợp giữa Đức và Tiệp. Khi sự việc đã đưa đến công tố liên bang thì chính phủ không thể can thiệp để phục vụ đàm phán ngoại giao nào cả. Điều này có nghĩa cuộc đàm phán của Việt Nam với ý đồ mặc cả, kỳ kèo hay đi đêm là vô giá trị. Dù chính phủ mới của nước Đức do đảng nào thắng cử cũng không liên quan đến việc công tố liên bang đang thụ lý.

Chế độ CSVN đã tự làm khó mình và đẩy việc này lún sâu vào con đường duy nhất là Việt Nam bằng mọi cách chối tội. Việc trì hoãn thời gian bây giờ của Việt Nam là vận động, thuyết phục hoặc mặc cả hay trói buộc để Trịnh Xuân Thanh hợp tác dàn dựng màn kịch tự thú sao cho hợp lý, có chứng cứ. Không loại trừ khi khống chế được tinh thần của Trịnh Xuân Thanh, cộng sản Việt Nam sẽ để TXT trở lại Đức, tại đây TXT tuyên bố là tự nguyện về đầu thú và trả lời với báo chí, cơ quan pháp luật của Đức mình đi về tự thú như thế nào. Khả năng này là tương đối sát với mưu đồ của cộng sản Việt Nam, bởi chỉ có cách như thế họ mới thoát khỏi bẽ mặt với dư luận trong và ngoài nước, trái lại vẫn có thể huênh hoang tự đắc như kẻ chiến thắng vinh quang.

Đây là quãng thời gian mà đảng CSVN đang ép Trịnh Xuân Thanh diễn được màn kịch tự thú đã được vẽ ra, nếu TXT đồng ý diễn vai này thì mọi sự sẽ khá suông sẻ. Làm thế nào để TXT đồng ý hay bắt buộc phải diễn tự nguyện theo kịch bản vạch ra mới là vấn đề của cộng sản Việt Nam, hứa hẹn đảm bảo hoặc cần có thể đưa người thân trong gia đình làm con tin sẽ là điều mà cộng sản VN không hề ngại ngần. Mấu chốt thành công của ĐCSVN ở đây là phải khống chế thế nào để TXT có quay lại Đức vẫn phải nói tự nguyện về đầu thú. Nếu sự khống chế không đủ mạnh, TXT khi đến Đức sẽ tố ngược lại bị ép cung, tra tấn, khủng bố thì cộng sản Việt Nam thua trắng bẽ bàng.

Trịnh Xuân Thanh thực ra không phải là người can đảm. Khi thấy những triệu chứng bị tấn công khi ở trong nước, anh ta đã chạy vạy nhiều nơi để van xin. Nhưng đánh hơi thấy không thể chạy chọt được vì đã được chọn làm vật tế thần, đúng hay sai, sai nhiều hay sai ít đều phải lên bàn tế, lúc đó anh ta đánh bài chuồn. Khi đã chuồn ra ngoài và đến nước Đức, cảm thấy an toàn anh ta mới lên tiếng tố cáo Nguyễn Phú Trọng, nhưng chỉ thông qua người khác, anh ta không dám ra mặt, không dám lên hình hay các hãng thông tấn quốc tế. Với những người nhát gan như TXT việc khống chế tinh thần bắt phải nói gì cũng được, nhưng đó là khi nắm Thanh trong tay, chứ còn khi ở nơi khác thì không có gì đảm bảo Trịnh Xuân Thanh sẽ nói theo kịch bản.

Trường hợp đưa TXT lên tivi Việt Nam thú tội không có giá trị gì với các nước tiến bộ. Những người lính Anh, Mỹ bị bắt ở Trung Đông, kẻ địch bắt họ phải chửi lại quốc gia của họ thậm tệ, nguyền rủa chính phủ của họ thậm tệ đến đâu đi nữa thì chẳng ai tin họ nói thật lòng. Có những trường hợp được giải cứu về nước họ được chào đón như những anh hùng, chẳng người dân nào chê trách chuyện họ khi bị bắt đã van xin kẻ địch hay nguyền rủa đất nước mình. Không phải riêng người lính mà công dân những nước này nếu bị khủng bố bắt có nhận tội hay xin xỏ gì cũng vậy, những lời nói của họ khi ở trong tay kẻ khủng bố mọi người đểu thấu hiểu là do bị bắt ép mà ra.

Việt Nam không vội, họ quen với việc bị chỉ trích và sẵn sàng trơ ỳ để đối phương chán nản. Người Đức lại càng không vội, nếu Việt Nam có lợi thế tóm được TXT trong tay bắt nói gì phải nói thế, thì người Đức cũng có lợi thế là họ là người giàu có, quan hệ với một thằng bần nông dối trá chẳng có gì khiến họ phải tha thiết. Cách cư xử của người Đức y như đội bóng quốc gia họ thể hiện trên sân cỏ quốc tế, cứ lừ lừ tiến từng bước, sức ép không đột ngột nhưng ngày một tăng. Ví dụ như việc trục xuất cán bộ tình báo Việt Nam, tiếp đến điều tra nhân viên sở tị nạn gốc Việt và mới đây là đề nghị Tiệp bắt giữ người thuê chiếc xe bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Có thể Việt Nam sẽ chơi một lá bài quen thuộc là mở phiên toà xử gấp Trịnh Xuân Thanh tội tham nhũng và cho đi nước ngoài chữa bệnh. Cách này vừa gỡ được thể diện lại vừa trả được lại người về như người Đức đòi hỏi. Nhưng để có một phiên toà xử như vậy không hề nhanh vì vụ việc TXT hồ sơ dày quá nhiều. Vả lại Nguyễn Phú Trọng cũng cần con dê Trịnh Xuân Thanh để khai thác tin tức, đe doạ những đối thủ cạnh tranh ghế tổng bí thư của ông ta, nên không dễ gì Nguyễn Phú Trọng để Trịnh Xuân Thanh trở lại Đức nhanh chóng, dễ dàng được.

Thái độ bày tỏ làm tiếc và mong muốn quan hệ ngoại giao với Đức nhưng vẫn khẳng định Trịnh Xuân Thanh về đầu thú của nhà nước Việt Nam cho thấy Việt Nam không hề vội vàng hay lo lắng trước phản ứng của nhà nước Đức.

Nếu nhà nước CHLB Đức không có thêm những biện pháp kiên quyết, có thể việc này cứ kéo dài như vậy, quan hệ ngoại giao hai bên lạnh nhạt nhưng không đến mức cạn tàu đoạn tuyệt, và vài năm nữa đôi co với nhau trôi qua, Trịnh Xuân Thanh được ra tù trước thời hạn nhờ sự khoan hồng của đảng và truyền thống cách mạng gia đình, anh ta không đi ra nước ngoài, anh ta ở Việt Nam ca ngợi cuộc sống tại Việt Nam và khẳng định câu chuyện tự thú là hoàn toàn tự nguyện.

Giữ được TXT trong tay, nhà nước CSVN có nhiều cái để lựa chọn trước phản ứng của Đức. Nếu như gia đình, thân nhân của Trịnh Xuân Thanh không chịu đứng ra tố cáo việc chồng, con, cha của họ bị bắt cóc, cứ im lặng trông chờ sự khoan hồng của ĐCSVN, như thế chính họ đã đồng loã để khẳng định TXT tự thú chứ không phải bị bắt cóc. Vì là thân nhân của TXT, họ không lên tiếng thì không có ai phải gấp gáp lên tiếng thay cho họ cả. Với những lợi thế như vậy, Nguyễn Phú Trọng không việc gì phải trao trả TXT lại cho Đức để rồi phải muối mặt nhục nhã với dư luận về sự bất lực của mình.

Nếu như phản ứng của nhà nước Đức không mạnh mẽ trong quan hệ ngoại giao với Việt Nam, nếu như gia đình Trịnh Xuân Thanh không lên tiếng đòi hỏi làm rõ việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Chắc hẳn sẽ không có chuyện cộng sản Việt Nam để TXT trở lại Đức. Chưa kể trường hợp nếu Trịnh Xuân Thanh trao lại cho Đức bây giờ, kết cấu quyền lực của Nguyễn Phú Trọng sẽ bị phá thủng những lỗ hổng nghiêm trọng, do một vài vị trí nhân sự buộc phải thay đổi.

Và cuối cùng thì số phận Trịnh Xuân Thanh giờ đang ở trong tay gia đình anh ta, liệu họ có những tác động khiến nhà nước Đức phản ứng mạnh mẽ hơn, kiên quyết hơn để TXT được trả lại Đức, hay họ im lặng để nhà cầm quyền CSVN thấy họ biết điều sẽ nhẹ tay với TXT?

Thường những gia đình có người làm trong chế độ, thân nhân họ sẽ chọn cách im lặng hay hợp tác với chế độ khi người thân của mình bị bắt giữ, kể cả là những người đấu tranh dân chủ, nói gì đến những người buộc tội tham nhũng.

Có lẽ sự im lặng của thân nhân Trịnh Xuân Thanh sẽ khiến Nguyễn Phú Trọng cảm động dẫn đến chỉ đạo không xử Trịnh Xuân Thanh mức án cao nhất. Trọng cũng chỉ là con người, y háo danh, thèm muốn sự tôn sùng và sợ hãi của dân chúng, lại là hàng xóm của nhà Trịnh Xuân Thanh, thoả mãn được sự tôn sùng và sợ hãi của quần chúng nhân dân, Trọng sẽ tha không giết Thanh để được tiếng với hàng xóm.

Nếu toan tính của gia đình TXT là im lặng để giữ mạng sống cho TXT khỏi bị Nguyễn Phú Trọng kết án tử hình là một toan tính khôi hài, bởi khi đã bắy cóc TXT như vậy, có gan trời cũng không dám tử hình Trịnh Xuân Thanh.

CSVN có giao TXT về lại Đức hay không ? Còn do gia đình TXT có tác động gì đến dư luận nhân dân Đức hay không?

Đừng nằm chờ sung của cộng sản rụng, không có quả sung nào của cộng sản rụng mà không có toan tính cả. Đáng tiếc rất nhiều người Việt Nam không nhận ra được điều này.

Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới 2017

Bố ơi, hồi ấy bố đã làm gì?

Năm 2020!

Con trai yêu quý của bố. Hồi ấy bố đi làm thêm để có nhiều tiền. Rồi bố đưa cả nhà mình đi du lịch nước ngoài, đi tắm biển Phú Quốc. Bố đi tìm trường tư tốt nhất cho con, bố chở con tới trung tâm ngoại ngữ tốt nhất để con học. Sau này lớn lên có nhiều kiến thức con sẽ đi du học và sinh sống ở nước ngoài, nơi có môi trường sống và làm việc tốt hơn.

– Bố ơi, sao hồi ấy bố không lên tiếng cùng với mọi người về môi trường ô nhiễm?

À, bố nghĩ rằng bố lên tiếng cũng chẳng ai nghe. Đi tuần hành để bày tỏ cùng mọi người thì mất thời gian, không khéo sẽ gặp nguy hiểm, đánh đập, bắt bớ. Mà việc ấy đã có những người khác họ làm rồi, thiếu mình bố nghĩ cũng không sao. Mai này môi trường ở đây không an toàn thì bố sẽ đưa cả nhà mình sẽ ra nước ngoài sống.
Con cố gắng lên, bố đang nhờ các bạn bố liên hệ với bệnh viện nước ngoài để điều trị khối u của con, cho dù có bán hết mấy biệt thự, cả ô tô của bố mẹ cũng bán hết để chạy chữa cho con.

– Bố ơi, con nghĩ là muộn rồi. Bạn Phú Trọng lớp trưởng ấy. Bố mẹ bạn ấy đều là Giáo sư – bác sĩ, cũng đưa bạn ấy đi bệnh viện ở Pháp – Mỹ mà các Giáo sư bên ấy cũng lắc đầu trả về không chữa được.
– Hay con có đề nghị thế này. Bố mẹ không phải bán nhà, bán xe, lo chạy chữa cho con nữa đâu. Bố mẹ hãy sinh em bé, em sẽ thay con sống với bố mẹ.

Không, không con yêu ạ. Bằng bất kỳ giá nào bố mẹ cũng phải chạy chữa cho con. Bố mẹ đã quyết định nghỉ việc để đưa con ra nước ngoài chạy chữa rồi…
Với… lại, mấy năm trước bố mẹ cũng muốn sinh thêm em bé để con có anh có em cho vui, nhưng…bác sĩ khuyên không nên, vì nguy cơ em con sinh ra sẽ bị ảnh hưởng hệ thần kinh…

À, con trai yêu, tiếng Anh của con vẫn tốt chứ. Con hãy nói một câu tiếng Anh mà con muốn nói lúc này xem nào?

– H…E…L…P…M…E…

Ôi, con trai đừng thế. Cố lên, bố yêu con!
__________________________________
Nguồn: caubay.wordpress.com
Via Blog Sầu Đông

19 August 2017

Về Với Biển, thơ cảm đề NT



VỀ VỚI BIỂN

Hải âu về lại trùng dương
Hay về với đá vô thường trăm năm
Để con sóng vỗ, bọt tăm
Đùa trên cọ vẽ thăng trầm biển khơi
Cũng mây và nước lưng trời
Biết chăng đời cuộc đổi dời đá ơi...
Nói đi sao biển nghẹn lời
Sóng cuồng phong có đầy vơi sắc màu
Rồi như trăm nỗi bể dâu
Hải âu vỗ cánh về đâu hỡi tình
Chốn nào trú ngụ riêng mình
Biển, trời, mây, đá ... dặm nghìn vút cao


Như Thương

Chiến tranh xâm lược của Tàu được đưa vào sách Lịch sử Việt Nam

Dưới nhan đề "Chiến tranh xâm lược của Trung Quốc được đưa trong sách Lịch sử Việt Nam" tác giả Hoàng Phương điểm qua một số sự kiện lịch sử đã được bộ sử mới do nhà xuất bản Khoa học Xã hội xuất bản đánh giá lại như:  1.Thực thể Nước Việt Nam Cộng Hòa, 2. Cuộc chiến xâm lược của Nước Tàu vào các thời đại đặc biệt cuộc chiến biên giới bắt đầu từ năm 1979. 3. Công ổn định và cải cách của Nhà Mạc, 4. Công tội của Nhà Nguyễn. Bài viết đăng trên VietExpress có LINK sau đây:

http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/chien-tranh-xam-luoc-cua-trung-quoc-duoc-dua-trong-sach-lich-su-viet-nam-3629609.html

17 August 2017

Đá Của Hải Âu, tranh mới A.C.La


Đá Của Hải Âu
(Rocks of Seagulls)
 Oil on canvas, 24x30 in (61x76cm)
by A.C.La Nguyễn Thế Vĩnh
**

Đá Của Hải-Âu

Hải-Âu vờn sóng biển
Ửng hồng áng mây trôi
Ngàn năm ôm phiến đá
Âm vang một góc trời
 *
Nơi này triệu năm trước
Là vách núi thiên nhai
Bây giờ là hải giác
Sơn dã đã phôi phai
*
Cánh chim tung lướt gió
Hải-Âu vui có đôi
Nghệ nhân tìm họa hứng
Phóng bút vẽ tranh thôi!


Mến tặng HS A.C.L.A
Một đọc giả
**

"Bố có thể vẽ đẹp hơn thế"

Mệt mỏi nhiều khi là cơ hội cho tính lười biếng của tôi trỗi dậy. Đôi khi vội vã cũng đồng lõa với tính lười biếng nữa. "Thôi kệ nó đi". "Vậy cũng được rồi" v.v... Ai mà chẳng muốn phè ra và một lời khuyên, một nhận xét biết đón nhận giúp ích rất nhiều khi phải xua đuổi tính dễ dãi buông bỏ.

Người phê bình nghệ thuật đúng nghĩa của mình, cũng như người mẫu, thật sự là không có. Phần lớn họa sỹ tài tử và ngay cả họa sỹ thực thụ thường có những người bên cạnh giúp nhắc nhở hay theo cái kiểu "xía mũi vào" phê bình. Những lời phê bình ấy không chuyên nghiệp nhưng lại rất thành thực. Họa sỹ John Robinson (1932-2008) trong một CD hướng dẫn có nói rằng vợ ông một hôm đi vào phòng họa của ông thấy ông đang vẽ mây, bà ấy nói "Sao trông giống Micky Mouse" quá vậy(!). Ông cười và sửa lại.

Nhiều khi những người chung quanh có những nhận xét mộc mạc nhưng lại bộc lộ những ý lạ, những khuyết điểm mà người vẽ không nhìn ra hay không nghĩ tới, hoặc nhiều khi có nghĩ tới mà bỏ qua. Thái độ bỏ qua như vậy thường có những nguyên do:

1. Người vẽ không cho rằng đó là lỗi quan trọng.
2. Có khi cho rằng người xem tranh chắc không đến nỗi khắt khe hay, tệ hơn, sẽ không nhìn thấy hoặc nhận ra (!!).
3. Người vẽ nhận ra khiếm khuyết không điều chỉnh ngay và sau đó quên đi.
4. Chỉ theo cảm tính hứng thú mà không suy nghĩ kỹ trước khi vẽ nên thiếu mục tiêu rõ ràng.

Bức tranh "Đá Của Hải Âu" cách đây hai tuần trước tưởng đã xong. Một người bạn nhìn thấy nói "Có cái gì bất ổn nơi những hòn đá, sóng thì đẹp". Thế là bức tranh được xem xét lại toàn bộ. Nhìn kỹ và suy xét mới thấy tất cả đều còn có những chỗ có thể làm đẹp hơn, kể cả sóng nước. Bức tranh tốn thêm hai tuần lễ nữa nay mới được trình làng.

Cháu gái lớn của tôi không phải là họa sỹ, nhưng có thiên khiếu rõ ràng về mỹ thuật. Thiên khiếu này lại tăng lên sau khi cháu lấy chứng chỉ "Visual arts history" như một môn nhiệm ý để hoàn tất bốn năm đại học. Những năm tháng đầu tiên tôi khởi sự nghiên cứu và vẽ sơn dầu, cháu chưa lập gia đình, vẫn còn ở chung với tôi. Tôi tưởng rằng cháu không để ý đến những bức tranh tôi vẽ, nhưng không phải vậy. Thường thì cháu không có nhận xét gì trước khi tôi ký tên vào bức tranh hiểu là tranh đã hoặc sắp hoàn thành. Một số những nhận xét này gợi nhớ những nguyên tắc (quan trọng) trong hội họa hay nghệ thuật.

Sau này khi tôi vẽ và trình làng được khá nhiều tranh, bạn bè nhìn thấy cũng cho những nhận xét, hoặc những cảm nghĩ quý giá khi xem tranh. Tôi đúc kết lại những nhận xét và cảm nghĩ đã nhận được để dễ nhớ:

- Bố có thể làm đẹp hơn nữa. "You can do better, Dad" (Quá dễ dãi với mình)
- Bức tranh trông như là hai bức tranh ghép lại. (Bố cục lỏng lẻo hay không nhất quán)
- Màu sao có vẻ lạt quá. (Thiếu Intensity)
- Background có vô số chi tiết. (Rườm rà)
- Đá trông giống hòn non bộ. (Thiếu quan sát hiện trường).
- Sóng không lớp lang. (Nếu đúng vào trường hợp, thì thiếu drawing trước khi painting)

Việc nào cũng vậy, không có phê bình không tiến được.

Nghề chơi cũng lắm công phu, cha ông nói chẳng sai chút nào. Có phải vậy không quý bạn?

A.C.La Nguyễn Thế Vĩnh.

Huyền Thoại Việt, thơ Như Thương

Đất nước tôi mai trở thành huyền thoại?
Huyền thoại Rừng trong vang vọng thẳm sâu
Tiếng nghẹn ngào từ bạt ngàn hoang dại
Mất rừng rồi, trăng cô quạnh đêm thâu

Huyền thoại Biển từ bình minh sóng vỗ
Ngóng con tàu, ngư phủ lướt trùng khơi
Đợi cá tôm, mẹ trùng dương đãi ngộ
Nuôi dân lành, nghề hạ bạc người ơi

Huyền thoại Sông chở phù sa ngọt lịm
Như màu da con gái nước dừa xiêm
Bông điên điển chiều lòng lục bình tím
Mênh mông sông, thương Bậu bước nổi chìm

Huyền thoại Núi giữa âm vang khai phá
Núi đổ rồi, ai người tượng Vọng phu
Hồn thần núi nhìn dáng xưa xa lạ
Thác xuôi nguồn đâu dáng núi nghìn thu

Mất tất cả quê hương thành huyền thoại
Trang sách nào vẽ lại chốn thân thương
Rừng núi ơi, có nghe lời van vái
Biển sông đau, lòng quê mẹ đoạn trường

Như Thương

Hình ảnh sinh hoạt Hè 2017: Hành Chánh Montréal có Ban Chấp Hành Mới



Hình ảnh sinh hoạt Hè 2017: Hành Chánh Toronto họp mặt

Tại nhà anh chị Nguyễn CK Nam, Mississauga









Diệp văn Cẩm hỏi: Cái gì dài dữ vậy ông Vĩnh?
Nguyễn Thế Vĩnh hồi âm: 

Bầu tôi chẳng phải bầu tròn
Mà dài lủng lẳng thon thon cái chầy
Nhìn lên lá phủ giàn cây
Ngó xuống hoa cỏ hây hây mượt mà
Nắng hè pha chút sương sa,
To lên như thổi ai mà không ham.

Hình ảnh sinh hoạt Hè 2017: HCMĐ picnic

Hành chánh Miền Đông picnic:










13 August 2017

Cười tí tỉnh



Đôi khi bạn khó tìm ra động lực thúc đẩy.
Đôi khi chính động lực thúc đầy tìm ra bạn! 
(Phan A. lượm lặt)

12 August 2017

Ông Ngô Đình Nhu

Hoàng Hải Vân

Ông Bà Ngô Đình Nhu
Cho đến giờ, thông tin được phổ cập về nhân vật này không phải từ báo chí của cách mạng, mà từ báo chí Sài Gòn sau cuộc đảo chính lật đổ chính quyền ông Ngô Đình Diệm năm 1963, trong đó dòng “chủ đạo” là báo chí do Giáo hội Phật giáo Việt nam thống nhất chi phối hoặc báo chí hậu thuẫn cho những người tham gia đảo chính. Theo đó thì Ngô Đình Nhu là “kiến trúc sư” của chế độ độc tài gia đình trị, đàn áp Phật giáo và phản dân chủ.

Tuy nhiên, nhứng tin tức tình báo mà sau này tôi được tiếp cận trong quá trình viết những ký sự về Phạm Xuân Ẩn, Phạm Ngọc Thảo, Đặng Trần Đức (Ba Quốc) và những nhà tình báo khác, đã cho thấy một Ngô Đình Nhu không giống như Ngô Đình Nhu mà báo chí Sài Gòn trước đây miêu tả.

Chuyện thứ nhất: Vào năm 1955, sau khi ông Ngô Đình Diệm mới lên làm Thủ tướng chính phủ quốc gia (lúc đó chưa gọi là Việt Nam cộng hòa), một hôm ông đi đi lại lại trong phòng làm việc, thể hiện tâm trạng rất lo lắng. Ngô Đình Nhu đẩy cửa bước vào, hỏi : “Anh đang lo lắng gì vậy?”. Ngô Đình Diệm nói: “Lần đầu tiên Việt Nam cử đoàn đại biểu dự một hội nghị quốc tế lớn, tôi đang lo không biết ta sẽ nói những gì”. Ngô Đình Nhu cười nhạt: “Đối với đám cóc nhái đó anh nói gì chả được!”. Đó chính là Hội nghị quy mô lớn đầu tiên của các nước châu Á và Châu Phi diễn ra tại Bangdung, Indonesia, vào tháng 4-1955, thường gọi là Hội nghị Bangdung, cũng là Hội nghị đầu tiên của Phong trào các nước không liên kết.

Chuyện này tôi nghe ông Trần Bạch Đằng kể lại, ông ấy biết là từ nguồn tin tình báo. (Thực tế thì Ngô Đình Diệm không đi dự hội nghị này, mà chỉ cử một Bộ trưởng làm Trưởng đoàn, không hiểu vì lý do gì, nhưng không phải vì vậy mà ông không lo lắng về tiếng nói của đoàn đại biểu chính phủ ông).

Chuyện thứ hai: Khi trọng dụng Phạm Ngọc Thảo làm sĩ quan thân cận bên cạnh mình, Ngô Đình Nhu không thể không biết ông Thảo từng là đảng viên cộng sản và Trung đoàn trưởng quân đội Việt Minh. Nên nhớ là ông Thảo không hề “chiêu hồi”, dù là “chiêu hồi” giả, ông đã từ hàng ngũ của Việt Minh đường đường chính chính đến làm việc với Ngô Đình Nhu, vẫn công khai ca ngợi Việt Minh là những người yêu nước, vẫn công khai thể hiện niềm tự hào mình là chiến sĩ của Việt Minh. Có lần ông Nhu hỏi ông Thảo : “Tôi thấy nhiều người về với quốc gia đã báo cho chính quyền bắt những cán bộ Việt Minh nằm vùng, sao không thấy anh Thảo báo để quốc gia bắt ai cả vậy?”. Ông Thảo trả lời: “Tôi theo Việt Minh vì Việt Minh yêu nước, tôi làm việc cho Tổng thống và anh Nhu vì tôi nghĩ Tổng thống và anh Nhu cũng là những người yêu nước và là những người quân tử. Nếu tôi báo để chính quyền bắt đồng đội của tôi thì tôi là một tên tiểu nhân. Liệu những người quân tử như Tổng thống và anh Nhu có thể trọng dụng một kẻ tiểu nhân như vậy được không?”. Câu trả lời khiến Ngô Đình Nhu rất hài lòng và không bao giờ hỏi những chuyện như vậy nữa.

Chuyện thứ ba: Khi Phạm Ngọc Thảo được cử làm Tỉnh trưởng Bến Tre, ông đã tự ý thả 2000 tù chính trị sau khi cho ăn uống tử tế và phổ biến “chính sách thân dân của Ngô Tổng thống”. Cơ quan an ninh và cảnh sát đã báo lên Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu, khẳng định Phạm Ngọc Thảo là Việt Cộng và đề nghị “xử lý” ông Thảo. Tuy nhiên, cả ông Diệm và ông Nhu đều không những không bắt tội Phạm Ngọc Thảo mà còn khen ngợi ông hết lời, đồng thời yêu cầu : “Tất cả các tỉnh khác phải học tập và làm theo Phạm Ngọc Thảo”.

Chuyện này do tướng tình báo Nguyễn Đức Trí cung cấp cho tôi. Tôi cũng có nhắc tới trong loạt ký sự về Phạm Ngọc Thảo. Làm tình báo, Phạm Ngọc Thảo không thể là người cẩu thả tự đưa mình vào chỗ chết. Sau này ông Trần Quốc Hương, nguyên Bí thư Trung ương Đảng CSVN, người chỉ huy nhà tình báo Phạm Ngọc Thảo, có nói với tôi, rằng anh em ông Ngô Đình Diệm Ngô Đình Nhu cũng là “những người yêu nước theo cách của họ”. Nếu không thừa nhận ông Diệm ông Nhu là những người yêu nước thì Phạm Ngọc Thảo đã không dám đi một nước cờ cao như vậy. Và cũng cần biết thêm chi tiết thú vị này nữa, Phạm Ngọc Thảo được phân công làm tình báo nhưng không phải là làm tình báo theo cái nghĩa thông thường của nhiệm vụ này, nhiệm vụ của ông là tham gia vào chính quyền Sài Gòn để thúc đẩy quá trình thống nhất đất nước.

Trong những nhà tình báo mà tôi viết, có 2 người tôi gặp khi các ông còn sống, đó là ông Ẩn và ông Ba Quốc. Ông Ẩn không hề giấu diếm mối quan hệ thân tình với Ngô Đình Nhu, còn ông Ba Quốc thì nhiều lần tiếp xúc với Ngô Đình Nhu. Cả hai vị tướng này đều là những nhà tình báo không bao giờ báo cáo theo “khẩu vị của cấp trên”. Trong những lần trao đổi với tôi về những chuyện liên quan đến Ngô Đình Nhu, cả hai ông đều không nói một lời nào xấu về ông Nhu và tôi tin trong những báo cáo gửi cấp trên cũng không có những lời như vậy.

Còn nhiều chuyện thú vị khác về Ngô Đình Nhu tôi sẽ đề cập trong một dịp khác.

Thời kỳ đất nước chia đôi là thời kỳ bi thương của dân tộc. Non sông về một mối đã 42 năm, chúng ta cũng đã nói hòa hợp dân tộc 42 năm nay, nhưng lòng người vẫn còn ly tán. Muốn hòa hợp dân tộc thực sự, cần hiểu đúng về lịch sử. Muốn hiểu đúng về lịch sử thì phải hiểu đúng từng con người trong dòng chảy của lịch sử. Cái gì không biết thì thôi, cái gì đã biết thì nên ghi nhận. Trừ giặc ngoại xâm ra, dân tộc ta làm gì có “bên này” hay “bên kia”!

Theo FB Hoàng Hải Vân  
(Via DL)
____________________
Góp ý:

Quả là dân tộc mình không có "bên này" hay "bên kia". Thế nhưng chính những đồ đệ theo chủ nghĩa cách mạng bạo lực của Marx và Lenin đã phân biệt như thế khi gọi và đối xử với những người không theo chủ nghĩa cộng sản như họ là kẻ thủ và phải tận diệt. Trấn áp kè thù và tận diệt cũng dễ hiểu vì đó là điều kiện tất yếu để xây dựng nhà nước chuyên chính. Họ đã từng tự hào vô bờ bến về đường lối bạo lực này khi họ khẳng định "Tìm về với đạo Phật, hãy đến Ấn Độ. Tìm về với chuyên chính, hãy đến Việt Nam".

Không biết tác giả bài viết nhắm trước tiên vào đối tượng độc giả nào? Nếu bài viết nhắm vào đám đồ đệ của Lenin để mong họ đọc và tỉnh ngộ mà trở về với dân tộc thì thật đáng ca tụng. (Một  độc giả của TTR)

08 August 2017

Biển của Như Thương



Photos by NT

Cá mập cắn xé nhau dân thêm khổ

Ngô Nhân Dụng 

“Sống trong chế độ này… không ai cho ta làm người lương thiện!” Ðó là lời ông Trịnh Xuân Thanh khi còn ở Ðức viết trên mạng của Người Buôn Gió. Ông Thanh đã về nước trình diện, công khai “thú tội” và xin “khoan hồng.” Bây giờ, nghe ông ta nói có ai tin không? Ai cũng biết con người đang nói trên màn hình là một người “không được phép sống lương thiện.”

Những người muốn sống lương thiện ở nước ta thường ở trong tù. Bốn người vừa được đưa vô trong đó là Phạm Văn Trội (Hà Nội), Trương Minh Ðức (Sài Gòn), Nguyễn Trung Tôn (Thanh Hóa), và Nguyễn Bắc Truyển (Sài Gòn). Hai người mới bị kết án dài hạn là Mẹ Nấm (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, 10 năm tù) và Trần Thị Nga (9 năm). Họ đều muốn sống lương thiện, muốn mọi người Việt Nam được quyền sống lương thiện; tranh đấu đòi thay đổi một chế độ “không cho ai làm người lương thiện.”

Tại sao phải bắt cóc Trịnh Xuân Thanh? Trong cả mạng nhện “mọi đường dây đều dẫn tới Nguyễn Tấn Dũng” thì bỏ sót Thanh cũng chẳng sao. Những thứ cá lớn như Nguyễn Văn Bình, Vũ Huy Hoàng, Vũ Ðức Thuận và cá mập Ðinh La Thăng đều nằm trong giọ cả rồi. Thanh thuộc loại “cá chép, cá rô,” có lọt lưới thì thì Nguyễn Phú Trọng vẫn có ngày cùm cẳng được Nguyễn Tấn Dũng. Chỉ vì Nguyễn Phú Trọng thề không đội trời chung với Trịnh Xuân Thanh nên phải bắt cóc sao?

Có lẽ quyết định bắt cóc, với hậu quả chắc chắn gây phản ứng mạnh từ chính phủ Ðức, không chỉ một mình tổng bí thư đảng Cộng Sản, mà do đa số trong tập đoàn Bộ Chính Trị quyết định. Họ đã nghe Trịnh Xuân Thanh nói “biết hết” và dọa sẽ “tố cáo hết!” Vì từng làm chứng: “tất cả lãnh đạo đều là tham nhũng,” từ trên xuống dưới, từ thời Võ Văn Kiệt cho đến nay. Phải bịt miệng một “người biết quá nhiều” như vậy. Tốt nhất là bắt hắn phải công khai “cải chính” những tội lỗi đã được hé lộ một phần, phản cung rằng không phải tất cả lãnh đạo đều tham nhũng. Hắn sẽ được phép phơi bày “sai phạm” của một số tay đầu sỏ đã ngã ngựa hoặc đã chết. Cho nên quyết định bắt cóc chắc được tất cả những quan chức cao cấp cũ mới ủng hộ.

Trong một bức thư ngỏ trên blog của Người Buôn Gió gửi tất cả mọi người Việt Nam, Trịnh Xuân Thanh kể chuyện rành mạch những cách rút tiền trong việc bán dầu lửa của Tập Ðoàn Petro Việt Nam, để “một lượng lớn tiền bán dầu thô cứ chảy vào túi các quan chức từ Bộ Chính Trị cho đến các lãnh đạo trong Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam” mà từ thời Võ Văn Kiệt đã ra “lệnh miệng” dù công an hay báo chí có biết cũng không được đụng tới. Không biết bức thư ngỏ này do Thanh viết hay Người Buôn Gió thuật lại, nhưng ai cũng thấy đó là những sự thật lần đầu tiên được phơi bày công khai. Tất cả đảng mafia ăn cướp ngày đều thấy bị liên lụy, ăn ngủ không yên vì chưa biết Thanh còn cung khai những gì nữa!

Phương pháp ăn cắp của quan chức dầu khí rất giản dị, họ làm giữa ban ngày. Tàu chở dầu của Việt Nam đi ra ngoài khơi, gặp tàu mua dầu ngoại quốc, hút dầu chuyển qua, và một số dầu được trả bằng tiền mặt, toàn đô la Mỹ. Trịnh Xuân Thanh viết: “Tôi đã chứng kiến từng đoàn cán bộ Việt Nam với ba lô căng phồng tiền đô, vừa lên bờ là có công an và người của Hà Nội đón và đưa đi đâu không rõ… Nhưng chắc chắn là tiền mặt trả trên tàu sẽ vào túi của các quan chức từ trung ương đến các lãnh đạo của Tập Ðoàn Dầu Khí!” Tất nhiên Trịnh Xuân Thanh cũng được chấm mút trong đó trong thời gian gia nhập tập đoàn tham nhũng béo bở này.

Thanh kể: Khi bán dầu cho Nhật Bản hay các nước Châu Âu, thì không thể gian lận được, “có hóa đơn chứng từ rõ ràng, theo giá dầu thế giới; tiền bán dầu có lẽ được chuyển vào nhà nước công khai minh bạch, có đóng thuế.”

Những khách hàng “trả tiền mặt” là các công ty Trung Cộng. Trịnh Xuân Thanh tính rằng trong thời gian Nguyễn Tấn Dũng đưa Ðinh La Thăng lên làm chủ tịch Tập Ðoàn Dầu Khí thì 70% khách hàng của Petro Việt Nam là Trung Cộng. Tàu dầu Trung Cộng mới tham dự trò ma quỷ này vì tình đồng chí anh em, và lại được chia phần tiền ăn cắp. Trịnh Xuân Thanh nêu ra, “Ví dụ bán 100,000 tấn dầu, thì họ chỉ trả 70,000 tấn qua ngân hàng, có hóa đơn; còn 30,000 tấn thì họ trả bằng tiền mặt” ngay trên chiếc tàu đang mua dầu. Giá bán chỉ bằng 50% giá thị trường, và khoản tiền này không được ghi vào sổ sách. Thí dụ giá dầu trên thế giới là 100 đô la một thùng thì sẽ chỉ ghi vào sổ 50% số tiền bán được thôi. Một nửa được thanh toán bằng đồng đô la “tươi.”

Nguyễn Tấn Dũng và Ðinh La Thăng lên nắm quyền là thời gian giá dầu thô trên thế giới tăng vọt nên số tiền mặt thu vào cũng tăng vọt, có lúc lên 120 đô la một thùng! Trịnh Xuân Thanh tính toán: “…trong 10 năm ông Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng, mỗi năm Việt Nam xuất (khẩu) bán 20 triệu tấn dầu thô! Với lượng dầu thô ăn cắp khoảng 30% tức là khoảng 6 triệu tấn một năm! Mỗi tấn tính rẻ 600 đô, như vậy là băng đảng ông Nguyễn Tấn Dũng và Ðinh La Thăng đã ăn gọn… 36 tỷ đô-la!”

Khi nhìn vào con số 36 tỷ đô la ăn cắp này, các tay đầu sỏ như Nguyễn Phú Trọng phải sốt ruột! Vì vậy, phải triệt hạ! Trong tấn tuồng hạ bệ Nguyễn Tấn Dũng tại đại hội đảng, Trọng đã được các ủy viên trung ương đảng gốc gác từ các địa phương nhất tề hưởng ứng.

Vì bọn tham quan tỉnh lẻ này bị dân chửi nặng nề nhất khi tố cáo tội tham nhũng! Nhưng khi họ tự nhìn vào những của cải ăn cắp được nhờ cướp đất của nông dân bán cho các chủ thầu tư bản, thì thấy nó còn quá nhỏ, không thấm thía gì so với những “ba lô căng đầy tiền mặt” về tay bọn Nguyễn Tấn Dũng, Ðinh La Thăng và các đàn em dầu khí. Trịnh Xuân Thanh tính: “Chỉ cần một cán bộ cấp trưởng phòng, hay giàn trưởng… cũng có thể có hàng chục triệu đô, và chuyện mua nhà bên Mỹ hay Châu Âu đối với họ nhỏ như ‘cái móng tay!’”

Các tay đầu sỏ tụ tập trong Petro Việt Nam, Bộ Công Thương, Bộ Giao Thông Vận Tải là đàn em Nguyễn Tấn Dũng sẽ bị đem ra bêu riếu trước công chúng. Có thể sẽ đến lượt Ba Dũng. Cảnh những con cá mập cắn xé nhau giống như màn “đả hổ” của Tập Cận Bình và Vương Kỳ San. Nhưng, cũng như tấn “tuồng Cọp Tầu” đang diễn ra ở Bắc Kinh, vở kịch ở Hà Nội chỉ là hoạt cảnh các con “cá mập” trong đảng Cộng Sản giành giật nhau. Kết cục sẽ chỉ một phe chiếm “độc quyền tham nhũng!”

Giống như dân Trung Quốc, dân chúng Việt được coi vở kịch hấp dẫn này chắc cũng hả hê. Nhưng ảnh hưởng tai hại cho kinh tế nước ta thì dần dần người ta mới thấy: Chỉ có người dân Việt phải gánh chịu hậu quả về lâu về dài. Các quan tham nhũng khác lên thay thế bọn tham nhũng bị bắt, vẫn bình chân như vại, tiếp tục đục khoét, chờ ngày hạ cánh an toàn!

Hậu quả kinh tế đầu tiên của vụ “cá mập cắn xé nhau” là chương trình cải tổ cơ cấu các doanh nghiệp nhà nước sẽ bị đình chỉ. Muốn kinh tế phát triển, trước hết phải xóa bỏ hệ thống các xí nghiệp quốc doanh trì trệ, bất lực của đảng Cộng Sản. Phải tư nhân hóa những xí nghiệp này, lãnh vực tư doanh được đối xử ngang hàng và tự do cạnh tranh.

Hiện đang có hai công ty thuộc Tập Ðoàn Dầu Khí được chuẩn bị đưa ra tư nhân hóa. Nhưng công việc “cổ phần hóa” sẽ bị đình trệ trong lúc các con cá mập trong đảng Cộng Sản lo tự cắn xé. Vì chủ tịch cả hai công ty này đều đang bị điều tra tham nhũng. Những công ty dầu khí đều phải làm việc với cả hệ thống các ngân hàng quốc doanh, các công ty xây dựng, và mạng lưới các doanh nghiệp nhà nước khác. Việc tư nhân hóa những xí nghiệp quốc doanh trong các lãnh vực đó cũng bị đình trệ. Cuộc đấu giữa các cá mập sẽ kéo dài bao lâu? Trong những năm tới, chương trình cải tổ hệ thống doanh nghiệp nhà nước sẽ phải tạm ngưng; chờ các con cọp ăn thịt nhau cho xong!

Trong thời gian đó, những công ty ngoại quốc muốn hợp tác làm ăn ở Việt Nam sẽ không dám tiến tới, khi đụng vào các doanh nghiệp mà cán bộ cầm đầu đang bị điều tra. Người ta cũng không biết hậu quả các cuộc điều tra sẽ ra sao, vì tất cả diễn ra trong bóng tối, như tất cả các vụ đấu đá trong nội bộ đảng từ trước đến nay. Ðó là một đầu mối gây lo ngại về rủi ro.

Việt Nam đang đứng gần chót trong bảng xếp hạng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế (TI) về nạn tham nhũng, xếp hàng thứ 137 trong số 176 quốc gia. Tham nhũng làm cản trở công cuộc phát triển. Vì không những các nhà đầu tư phải “đóng thêm những món thuế” ngoài luật lệ cho tham quan mà còn phải lo đối phó với “rủi ro chính trị” không biết mình đang cộng tác với đám cá mập đang lên hay đang xuống! Bây giờ nhiều nhà đầu tư nước ngoài sẽ thêm lo lắng về thứ “rủi ro chính trị” mới, không biết các con cá mập xé xác nhau bao giờ xong!

Một hậu quả khác, diễn ra trước mắt, là chính phủ Cộng Hòa Liên Bang Ðức sẽ trừng phạt chế độ Cộng Sản ở Việt Nam. Bộ Ngoại Giao Ðức đã lên án chính quyền Cộng Sản “vi phạm trắng trợn luật pháp Ðức và trái với luật pháp quốc tế” trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Hiện chính phủ Ðức có ảnh hưởng lớn trong Cộng Ðồng Châu Âu (EU). Họ có thể gây trì hoãn việc ký kết Hiệp Ðịnh Thương Mại Tự Do (FTA) giữa Việt Nam với các nước Châu Âu. Sau khi chính phủ Donald Trump xé Hiệp Ước Hợp Tác Thái Bình Dương (TPP), các nhà kinh doanh nước ta đang trông chờ vào thị trường Châu Âu để xuất cảng. Họ sẽ phải chờ đợi nhiều năm nữa mới hy vọng đạt được giấc mơ này.

Chưa hết, trên mặt ngoại giao, Việt Nam hiện đang được các nước Châu Âu ủng hộ trong các xung đột chủ quyền với Trung Cộng ở Biển Ðông. Thái độ của EU có thể sẽ nguội lạnh hơn trong thời gian tới, khi các con cá mập trong đảng còn bận cắn xé lẫn nhau.

Ðối với dân Việt Nam thì chương trình đánh tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng và câu lạc bộ Ba Ðình chỉ là cảnh “đổ bùn xuống biển,” anh nào lên anh nào xuống dân chẳng cần quan tâm. Chẳng qua đám đầu sỏ cần Trịnh Xuân Thanh làm “nhân chứng số một” khi đưa bọn kia ra tòa, cho nên chúng phải đi bắt cóc đem về! Nhưng hậu quả tai hại về đầu tư, ngoại thương, và cả ngoại giao, 90 triệu người dân sẽ gánh chịu trong nhiều năm sắp tới. Cải tổ kinh tế sẽ đình hoãn, tiền đầu tư sẽ giảm, và nước Việt Nam sẽ bị cô lập. Chủ quyền đất nước càng lún xuống bùn sâu và sẽ tiếp tục chịu nhục nhã, như mới đây phải yêu cầu công ty Repsol ngừng hoạt động khoan dầu tại lô 136-03 trong Biển Ðông nước mình; vì bị Trung Cộng dọa nạt.

Ngô Nhân Dụng
Nguồn: vnqvn.blogspot.ca

06 August 2017

Lỗi lầm cốt tử của mật vụ Việt Nam: Hệ thống định vị GPS chống trộm xe

Bài báo của tờ B.Z. cho biết vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh là một kế hoạch tinh xảo của mật vụ Việt Nam. Người tình của ông Thanh đã trở thành một tai họa cho ông.

Mật vụ Việt Nam đã biết từ lâu, Trịnh Xuân Thanh có mối quan hệ tình cảm với một cô gái Việt Nam trẻ đẹp. Cô gái này là con của một Bộ trưởng.

Những nhân viên mật vụ đã đón cô gái ở sân bay Tegel Berlin bằng một chiếc xe Limousine thuê mướn mang biển số Cộng hòa Séc. Để tránh mất cắp nên có những xe thuê mướn được trang bị hệ thống định vị GPS (đây là một hệ thống GPS riêng biệt, nó không phải là Navigationssystem thông thường để chỉ đường), rất tiếc cho mật vụ Việt Nam là thuê mướn đúng vào chiếc xe loại này, cho nên toàn bộ lộ trình chiếc xe di chuyển đều được lưu trữ lại qua hệ thống định vị GPS. Đây rõ ràng là một lỗi lầm cốt tử của mật vụ Việt Nam.

Theo dữ liệu GPS lưu trữ, khoảng 10 giờ 30 ngày Chủ nhật 23/07/2017 chiếc xe Limousine ngừng ở trên đại lộ Hofjägerallee gần khách sạn Sheraton Berlin, con đường này xuyên qua công viên Tiergarten. Vụ bắt cóc xảy ra tại đây. Những người đi đường nhìn thấy cảnh Trịnh Xuân Thanh và người tình bị ba nhân viên mật vụ cưỡng bức đẩy lên chiếc xe Limousine với tiếng la hét dữ dội, nên đã ghi lại biển số xe và điện thoại báo động cảnh sát.

Cũng theo dữ liệu GPS lưu trữ, chiếc xe này sau đó đã chạy đến Praha, thủ đô CH Séc.

Sau đó Trịnh Xuân Thanh bị áp tải đưa về Việt Nam trên một chiếc máy bay ngụy trang chở bệnh nhân.

Ngoài ra trong một bài báo TAZ số ra ngày 02/08/2017, bà luật sư Schlagenhauf của Trịnh Xuân Thanh cho biết, người tình của Trịnh Xuân Thanh là một nhân viên làm việc ở Bộ Công thương, cô đã bị gãy tay khi cô cùng với Trịnh Xuân Thanh bị xô đẩy lên chiếc xe bắt cóc, và sau đó được đưa về Việt Nam chữa trị trong bệnh viện Việt-Đức ở Hà Nội với sự canh giữ của công an.

Hiện nay trên các mạng xã hội, Facebook đang lan tràn những đồn đoán cô gái người tình của Trịnh Xuân Thanh là ai?

Hiếu Bá Linh - Thoibao.de
Nguồn: http://www.bz-berlin.de/tiergarten/seine-geliebte-fuehrte-den-geheimdienst-zum-ex-funktionaer

05 August 2017

Tượng Gỗ, thơ

Dạo:
      Vênh vang tượng đứng giữa trời,
Bên trong rỗng tuếch, nào người có hay.



          木 像
巍 巍 木 像 傲 寒 霜,
凜 凜 威 風 鎮 四 方.
試 試 小 童 推 像 倒,
始 知 那 像 本 無 腸.
                陳 文 良


Âm Hán Việt:

           Mộc Tượng
Nguy nguy mộc tượng ngạo hàn sương,
Lẫm lẫm uy phong trấn tứ phương.
Thí thí tiểu đồng thôi tượng đảo,
Thủy tri na tượng bản vô trường.
            Trần Văn Lương


Dịch nghĩa:

          Tượng Gỗ
Tượng gỗ cao lớn đồ sộ khinh thường sương lạnh,
Oai phong lẫm liệt áp chế bốn phương.
Thử chơi, đứa bé xô bức tượng ngã,
Mới hay tượng ấy vốn không có ruột (bên trong rỗng không).


Phỏng dịch thơ:

           Tượng Gỗ
Dềnh dàng tượng gỗ trổ uy phong,
Dẫu tuyết sương rơi, há bận lòng.
Nghịch ngợm, tiểu đồng xô tượng đổ,
Mới hay tượng chẳng có gì trong!
              Trần Văn Lương
                 Cali, 8/2017



 
Lời than của Phi Dã Thiền Sư :

     Than ôi, bức tượng thật to lớn oai phong mà bên trong trống không chẳng có gì cả!
     Thế mới hay bên ngoài càng có vẻ vĩ đại và càng được sơn phết bao nhiêu thì bên trong càng rỗng tuếch bấy nhiêu.
     Ngẫm lại người đời nào có khác gì đâu.
     Hỡi ơi, cũng phải nhờ một đứa trẻ nên mới biết là Hoàng Đế không mặc quần áo! (*)

Ghi chú:
  (*)   Xin xem truyện cổ tích  The Emperor's New Clothes của Hans Christian Andersen.

Tổng thống Ngô Đình Diệm- Không có thử nghiệm- chỉ có sống hay chết

Trần Quốc Việt dịch

Lời người dịch: Vào ngày 19 tháng Sáu, 1962 ông Charles W. Wiley, đại diện tạp chí Mỹ National Review, đã có cuộc phỏng vấn riêng với Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm trong ba giờ. Vì lý do nào đấy bài phỏng vấn này không được phép đăng báo. Sau khi Tổng thống bị sát hại cùng với bào đệ Ngô Đình Nhu vào ngày 2 tháng Mười Một, 1963, tạp chí National Review quyết định đăng lại trích đoạn sau của cuộc phỏng vấn.

Wiley: Thưa Tổng thống Diệm, ông có thể ngăn chặn cộng sản ở Việt Nam?

Ngô Đình Diệm: Chúng tôi có thể làm được và sẽ làm được. Cuộc đấu tranh tuy lâu dài và gian khổ, nhưng thời kỳ nguy hiểm nhất đã qua. Về mức độ nào đấy, vấn đề của chúng tôi ở đây chỉ là một phần của bức tranh rộng lớn hơn. Cộng sản-kẻ thù chung của chúng ta-suy nghĩ theo chiến lược toàn cầu. Và điều này cũng hợp lý. Thế giới Tự do mất hết nước này đến nước khác do quyền lợi xung đột và do không nhận ra cuộc đấu tranh toàn cục này. Khi cộng sản chiếm Cuba, tình hình của chúng tôi ở đây càng trở nên khó khăn hơn. Nếu họ xâm chiếm một nước ở Đông Nam Á thì Berlin lại yếu hơn.

Wiley: Cho phép tôi nói thật: đã có nhiều tố cáo cho rằng cộng sản có lợi từ những khuyết điểm trong chính quyền ông-tố cáo có hối lộ...

Ngô Đình Diệm: Ông Wiley, đúng là có những vụ hối lộ trong chính quyền. Nhưng những người này đã bị trừng phạt. Và còn bị trừng phạt nặng hơn ở các nước khác ở Châu Á. Chúng tôi phạm sai lầm-chúng tôi là con người. Nhưng những người hay chỉ trích chúng tôi không những chỉ ra những sai lầm nhỏ nhặt nhất của chúng tôi, mà họ còn bịa đặt ra những sai lầm khác. Tôi bị lăng nhục với tư cách cá nhân và nguyên thủ quốc gia; người thân trong gia đình tôi bị bêu xấu. Còn cộng sản lại cố tìm kiếm từng mẩu bình luận bất lợi của người Mỹ. Đây không phải là lần đầu tiên một đồng minh của các ông bị đối xử như thế này. Khi số phận của Trung Hoa lục địa lâm nguy, những câu chuyện giống như vậy về Tổng thống Tưởng Giới Thạch được truyền nhau trong thành phần nào đó của báo chí. Đôi khi tưởng đâu Hoa Kỳ có mặc cảm tự tử.

Những nhà báo các ông là "những người tiến bộ" và họ dùng chiêu trò là họ chỉ trích vì chính quyền chống cộng không đủ hiệu quả. Cách dễ dàng đo lường hiệu quả của chính quyền: cộng sản có tấn công chính quyền không? Và họ càng tấn công thì chính quyền càng hiệu quả.

Wiley: Ông dùng từ " những người tiến bộ" hàm nghĩa gì?


Ngô Đình Diệm: "Những người tiến bộ" kết án tư bản coi trọng vật chất, nhưng không nhận ra chủ nghĩa duy vật của cộng sản. Họ làm bộ không biết bản chất vô thần của cộng sản, mà thích coi cộng sản trong thế kỷ hai mươi giống như công giáo vào thế kỷ thứ nhất. Những người này không muốn sống dưới chế độ cộng sản-nhưng họ mơ tưởng về cộng sản từ xa.

Một loại người tiến bộ khác là người giàu mang mặc cảm tội lỗi do thừa kế. Họ sẽ làm hay hơn bằng cách cho tiền người nghèo, nhưng thích sống bình an và tiện nghi trong khi sám hối tội lỗi của mình bằng cách thân cộng.

Wiley: Thưa Tổng thống, những người chỉ trích ông nói cộng sản có thể tổ chức quân đội du kích đông đảo ở đây tại Việt Nam, vì nhân dân đã không còn ủng hộ ông.

Ngô Đình Diệm: Điều này không đúng. Cộng sản kiểm soát phần lớn quốc gia khi người Nhật ra đi vào năm 1945, và rồi họ xây dựng sức mạnh trong chín năm tới trong khi người Pháp chỉ kiểm soát những trung tâm và quốc lộ chính. Người dân phải hợp tác với cộng sản, và cộng sản tuyển mộ lính từ dân chúng địa phương ở cả bắc lẫn nam. Những cán bộ này không bao giờ rút lui, và sẵn sàng chiến đấu khi nhận lệnh. Chính quyền tôi gánh vác quốc gia mà đã hoàn toàn bị cộng sản sắp đặt sẵn các tổ chức-với quân đội bên trong biên giới của chúng tôi. Đây là di sản của tôi. Nhân dân rốt cuộc ủng hộ Việt Nam Cộng Hòa vì những tiến bộ và sự tôn trọng cá nhân. Cộng sản mất chứ không đạt được sức mạnh, cho nên chính vì sự thành công của chúng tôi mà họ đã bắt đầu mở ra cuộc chiến tranh tổng lực vào tháng Hai 1960.

Wiley: Ông dường như rất giận những người chỉ trích ông. Ông có nghĩ tất cả họ đều là cộng sản hay thân cộng?

Ngô Đình Diệm: Không, không. Kẻ thù rất quỷ quyệt. Khi họ muốn thực hiện chính sách, họ mượn tay những người ở Thế giới Tự do đẩy mạnh nó.

Wiley: Còn những lời góp ý từ những người không cộng sản về cách cải thiện tình hình ở đây thì sao? Họ tố cáo ông bỏ qua nhiều góp ý hay.

Ngô Đình Diệm: Ở Hoa Kỳ nhiều người nói về những vấn đề ở ngoại quốc mà không có sự hiểu biết đúng đắn để hiểu chúng. Nước ông rất giàu và có rất nhiều người tài được đào tạo rất tốt. Các ông có thể tiến hành những thử nghiệm táo bạo-và nếu chúng thất bại thì thay thế những người đứng đầu và sửa những thiệt hại. Những nước nhỏ không có những người thay thế cũng như không có ngân quỹ dự trữ. Các ông không thể đưa những phương pháp Mỹ vào Việt Nam là nước vừa kém phát triển lại vừa phải đối diện với nguy cơ trước mắt. Ở đây không có thử nghiệm-chỉ có sống hay chết. Một sai lầm lớn là tất cả mọi thứ đều không còn.

Nguồn:

Dịch từ tạp chí National Review số ra ngày 19 tháng Mười Một, 1963 trang 426. Nguyên tác tiếng Anh "Diem from the Grave" của Charles W. Wiley. Tựa đề tiếng Việt của người dịch.

4/8/2017

Trần Quốc Việt
Nguồn: danlambaovn.blogspot.com

04 August 2017

Tuyên bố của Bộ Ngoại giao Đức về vụ Trịnh Xuân Thanh

"'Sau khi có những bằng chứng ngày càng rõ ràng và không còn cơ sở để nghi ngờ về sự liên quan của các cơ quan Việt Nam và Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin trong vụ bắt cóc một công dân Việt Nam ở Berlin, Quốc vụ khanh Bộ Ngoại giao Đức, ông Markus Ederer, ngày hôm qua đã triệu tập Đại sứ Việt Nam tại Đức.

Việc bắt cóc công dân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh trên lãnh thổ Đức là hành động vi phạm luật pháp Đức và luật pháp quốc tế một cách trắng trợn và chưa từng có tiền lệ.

Vụ việc đã được phát giác nhờ sự nhạy bén của các cơ quan thực thi pháp luật của Đức. Hiện các cơ quan thực thi pháp luật của Berlin cũng đang tiến hành điều tra.

Vụ việc như thế này có thể ảnh hưởng tiêu cực nghiêm trọng tới quan hệ giữa Đức và nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Việc này cũng phá vỡ lòng tin một cách nghiêm trọng: Bên lề Hội nghị Thượng đỉnh G20, các đại diện cấp cao của Việt Nam đã nhắc lại yêu cầu dẫn độ công dân Việt Nam nói trên từ Đức về Việt Nam.

Quốc vụ khanh Bộ Ngoại giao Đức Markus Ederer ngày hôm qua đã trình bày rất rõ quan điểm của Chính phủ Đức trong vấn đề này với Đại sứ Việt Nam. Ông cũng nêu rất rõ ràng với Đại sứ rằng Chính phủ Liên bang Đức yêu cầu phải để ông Trịnh Xuân Thanh quay trở lại Đức ngay lập tức để hồ sơ đề nghị dẫn độ và đơn xin tị nạn được xem xét theo đúng trình tự pháp lý.

Hệ quả của vụ việc hoàn toàn không thể chấp nhận được này là đại diện chính thức của cơ quan tình báo Việt Nam tại Đại sứ quán Việt Nam ở Đức sẽ bị tuyên bố là người không được hoan nghênh (persona non grata) và có 48 tiếng để rời khỏi Đức.

Chúng tôi cũng bảo lưu quyền áp dụng thêm các biện pháp khác trên bình diện chính trị, kinh tế và chính sách hợp tác phát triển." (BBC Tiếng Việt)

Ông Tô Lâm đã hết nghiệp

Bùi Quang Vơm

Sáng ngày 30/07/2017, trên trang facebook cá nhân của nhà báo Huy Đức người ta đọc được dòng status: "Trịnh Xuân Thanh đã về nước mà báo chí im nhỉ!", ngay trong buổi sáng cùng ngày, trả lời phỏng vấn của báo Pháp Luật TP Hồ Chí Minh, bộ trưởng Tô Lâm cố nhắc đi nhắc lại tới hai lần rằng: "đến bây giờ, tôi chưa có thông tin gì".
Nhưng sáng hôm nay, 31/07/2017, tức là chỉ sau không đến một ngày, báo Vietnamnet viết: "Cơ quan Cảnh sát điều tra, Bộ Công an thông báo: Trịnh Xuân Thanh, bị can bị truy nã theo quyết định số 20/C46-P12 ngày 19/9/2016 Bộ Công An Việt Nam, đã đến Trực ban hình sự Cơ quan An ninh điều tra, Bộ Công an đầu thú, và Cơ quan An ninh điều tra, Bộ Công an đã làm thủ tục tiếp nhận người phạm tội ra đầu thú theo đúng qui định pháp luật".
Như vậy, việc một sự kiện quan trọng, một trong số trung tâm chờ đợi của dư luận từ hơn một năm nay, chắc chắn nằm trong số các kế hoạch trọng điểm của Bộ Công an, có thể phải báo cáo từng tuần, thậm chí từng ngày như các vụ án trọng điểm, vậy mà một bộ trưởng không được biết, không hề biết, không bằng một nhà báo tự do.
Một chuyện vừa lố bịch vừa không thể tin được.
Ông Tô Lâm đã làm một việc có thể gọi là "vớ vẩn" với những gì người ta nghĩ về ông.
Nhưng cái nghiêm trọng hơn là ông đã nói dối và nói dối có chủ ý. Đương nhiên là không ai trong chính quyền các ông nói thật, nhưng điều ông nói dối hôm nay che đậy một vi phạm nghiêm trọng luật pháp của một quốc gia khác, một quốc gia có chủ quyền và có luật pháp riêng. Hơn thế các ông đồng thời vi phạm luật quốc tế, luật chống khủng bố, bắt cóc người có sử dụng vũ khí.
Thờibáo.de một tờ báo của người Việt ở Đức do nhà báo Lê Trung Khoa là chủ biên đăng tin:
"Sáng Chủ nhật, ngày 23.7.2017 tại Berlin, lúc 10 Giờ 30 trong lúc đang ở khuôn viên nhà riêng ở Berlin, ông Trịnh Xuân Thanh cùng 1 cán bộ Bộ Công thương đã bị nhóm đối tượng người Việt Nam với vũ khí xông vào nhà và dùng vũ lực bắt cóc đưa lên một chiếc xe đợi sẵn để chở thẳng sang một nước Châu Âu bên cạnh."
Một nguồn tin khác cho biết thêm: Trịnh Xuân Thanh được đưa sang Cộng hoà Malta, quốc gia quần đảo tại Nam Âu, và từ đó bay về Hà Nội, ngày 24/07/2017.
Ông Tô Lâm đã nói dối. Có nguồn tin còn cho biết rằng, Bộ Công An đã lên kế hoạch bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ tháng 4. Nhưng đã có ý kiến phản đối. Kế hoạch này được lặng lẽ chấp nhận từ sau chuyến đi Đức dự Hội nghị G20 của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và cuộc đàm phán thất bại của ông Phúc về việc Đức giúp dẫn độ Trịnh Xuân Thanh về nước. Việt Nam không có Hiệp định dẫn độ với Đức, và quan điểm của Đức về việc kết án tội phạm tham nhũng khác với Việt Nam.
Thực ra, ông Trịnh Xuân Thanh đã bị nhà cầm quyền Ba Lan chính thức bắt từ 31/03/2017 tại Varsava. Khi đó, tuyền hình Ba Lan kênh TV-N24 đã đưa hình ông Trịnh Xuân Thanh và dòng tin bằng tiếng Ba Lan rằng chính quyền Balan đã bắt một người có quốc tịch Việt Nam 51 tuổi, có tên trong danh sách truy nã đỏ quốc tế.
Nhưng sau đó, bặt tin.
Vào khoảng cuối tháng 5, một số người cho biết thấy Trịnh Xuân Thanh xuất hiện lại tại Đức, cùng với thông tin chính phủ Đức đã thỏa thuận với chính phủ Ba Lan xin đảm bảo cho Trịnh Xuân Thanh, vì Chính phủ Đức đang nghiên cứu hồ sơ cấp quy chế tị nạn chính trị cho Trịnh Xuân Thanh.
Như vậy có thể suy đoán, người phản đối kế hoạch bắt cóc đưa ra tháng tư là ông Phúc. Nhưng sau cố gắng thương lượng thất bại hồi tháng 5/2017, có lẽ ông Phúc, mặc dù không đồng ý, nhưng cũng không công khai ngăn cản.
Tin tiết lộ, tác giả kế hoạch là Thiếu tướng Nguyễn Đức Thịnh - Cục trưởng C46, nhưng được bộ trưởng Tô lâm và Trung tướng Phan Văn Vĩnh, Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát ủng hộ. Kế hoạch này sau đó nghe nói bị hủy trước khi báo cáo bộ chính trị.
Bộ công an chiu áp lực của Bộ chính trị và có thể của chính cá nhân ông Trọng. Thời gian để hoàn thành Dự án "Sắp xếp tổ chức tăng cường hiệu quả lãnh đạo đảng" nội dung chính của Hội Nghị Trung ương 6, dự định vào tháng 10 còn ít mà khối lượng công tác còn quá nhiều. Mặc dù đã có 20 báo cáo tham nhũng , 8 báo cáo vi phạm quy hoạch và bổ nhiệm cán bộ, nhưng 12 vụ đại án đã buộc phải kéo sang đầu năm 2018, kế hoạch kiểm tra tài sản của 1000 cán bộ cao cấp có khả năng chỉ có kết luận một vài đối tượng. Vì vậy mà việc kết thúc vụ án Trịnh Xuân Thanh có ý nghĩa quan trọng đặc biệt, vì đây là vụ án các đối tượng tham nhũng liên quan trực tiếp tới ông Nguyễn Tấn Dũng, chính mục tiêu của Hội nghị TƯ 6.
Vũ Đức Thuận nguyên Tổng giám đốc PVC, người dư luận gọi là tay hòm chìa khóa của ông Đinh La Thăng, từng bỏ vị trí Chánh văn phòng bộ Giao thông Vận tải để vào Sài Gòn theo ông Thăng, ngồi chơi cho đến khi được giao chức vụ phó văn phòng bí thư thành ủy. Vũ Đức Thuận nắm trong tay gần 100 số tài khoản bí mật giữ số tiền được rót vào từ các quyết định giải ngân từ két của PVC mà ông cùng Trịnh Xuân Thanh Chủ tịch Hội đồng thành viên và Phạm Tiến Đạt nguyên kế toán trưởng PVC là ba chữ ký.
Gần một năm trong tù, Vũ Đức Thuận và Phạm Tiến Đạt đã đủ thời gian để khai hết, nhưng để đưa được ra tòa, thì thiếu một chữ ký không được.
Mua chuộc, đe dọa đã không lay chuyển được Trịnh Xuân Thanh. Trịnh Xuân Thanh có tài sản tại Đức. Tin cho biết Trịnh Xuân Thanh là chủ một biệt thự tại Berlin trị giá 5 triệu Euros. Vợ và các con đã sang và sống tại Pháp, nơi Trịnh Xuân Thanh có một người anh em họ là một nhà vật lý thiên văn nổi tiếng thế giới là Trịnh Xuân Thuận.
Tin cũng tiết lộ rằng, Đinh La Thăng đã chính thức bị quản thúc tại gia từ 20/07/2017, chấm dứt mọi hoạt động, tức là trước sự kiện chỉ ba ngày. Tin này càng khẳng định việc bắt cóc Trịnh là chuyện khả tín và đã được biết trước.
Ông Tô Lâm chắc chắn biết việc làm này vi phạm luật pháp của Đức và luật chống khủng bố quốc tế. Vì vậy mà ông khăng khăng khẳng định không hề biết gì về việc Trịnh Xuân Thanh đã về nước.
Nhà báo Lê Trung Khoa Thờibáo.De, cho biết "Phía Đức thông báo, chỉ ít giờ nữa họ sẽ ra thông cáo báo chí về vụ việc nghiêm trọng này. Việc mang theo vũ khí xâm nhập lãnh thổ Đức để bắt cóc người sẽ ảnh hưởng nặng nề đến quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Đức cùng liên minh châu Âu".
Và nếu chính phủ Đức tổ chức điều tra, thì chứng cớ vụ bắt cóc được tổ chức sẽ được bóc trần. Việc chứng minh nhà cầm quyền Việt Nam và bản thân ông Bộ trưởng vô can phải được chứng minh.
Vì vậy, giải pháp được tính trước là Trịnh Xuân Thanh tự về nước đầu thú. Và với hai bản án "cố ý làm trái quy định gây thiệt hại 3.300 tỷ đồng" và "tham ô tài sản" lên tới hàng trăm tỷ đồng, cả hai đều thuộc khung tội tử hình, Trịnh Xuân Thanh không có lối nào khác là thú tội với hứa hẹn khoan hồng của một "nhân vật cao cấp giấu tên".
Trong ngày hôm nay, hay chậm lắm là vài hôm nữa, sẽ có công bố chính thức của Trịnh Xuân Thanh về việc "tự về" và "không có chuyện bắt bớ nào cả".
Nhưng cũng chua có gì chắc chắn, vì Trịnh không thể không biết bản chất lá mặt lá trái của chính quyền. Sẽ có lời hứa, nhưng cuối cùng vẫn có án tử hình. Cộng sản là như vậy. Đạo đức khi là của dân, độc tài, bản thân nó đã vô đạo đức. Không có danh dự hay đức tin với độc tài. Sẽ phải có mặc cả và phải có quyết định được công bố công khai, và như Trịnh đã một lần tuyên bố, sẽ phải có Toà xử có chứng kiến quốc tế.
Hoặc là Nhà cầm quyền Việt Nam đứng trước Toà án quốc tế, vì tội phạm quốc gia khủng bố, hoặc Bộ Chính trị phải xử Bộ Công an trước khi Trịnh tuyên bố bất cứ điều gì, để chạy tội.
Ông Tô Lâm đã đi trước bài chạy tội. Đến ngay cả hôm nay, sau khi "Cơ quan An ninh điều tra, Bộ Công an đầu thú, và Cơ quan An ninh điều tra, Bộ Công an đã làm thủ tục tiếp nhận người phạm tội ra đầu thú theo đúng qui định pháp luật" ông mới được biết!!
Thế thì ông thiếu tướng Nguyễn Đức Thịnh - Cục trưởng C46 và Trung tướng Phan Văn Vĩnh, Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát sẽ là hai con vật đổi mạng.
Nhưng dù có như thế nào, thì nghiệp Công an của ông Tô Lâm cũng kết thúc rồi. Đấy là cái mà định mệnh giành cho ông. Hãy hỏi người bạn học cũ của ông là anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh xem câu trả lời ở đâu.
Tuy nhiên, thông điệp mà Chính phủ Đức có lẽ muốn gửi tới nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam là hãy thay đổi.
Người ta còn nhớ cách đây hơn một năm, một nghị sĩ người Liên bang Đức đã sang Việt Nam, xin chính quyền được tham dự phiên toà xử án anh Ba Sàm, nhưng bị từ chối, chuyện đã làm giáo sư Nguyễn Minh Thuyết: "tôi cảm thấy xấu hổ" khi trả lời BBC.
Đó là Dân biểu Martin Patzelt, người đã từng sống dưới thời Cộng sản ở Cộng hòa Dân Chủ Đức và là người đã đấu tranh cho một nước Đức thống nhất, dân chủ như ngày hôm nay. Khi phải rời Việt Nam vì bị từ chối, ông đã nhắn lại những người cộng sản Việt Nam rằng:
"Hãy cần một sự thay đổi, nếu những người lãnh đạo Việt Nam không muốn đến lúc chính họ là người thua cuộc. Việc đảm bảo quyền tự do cho công dân, là việc hết sức cần thiết để tồn tại đất nước Việt Nam giàu mạnh."
01/08/2017

02 August 2017

Tin vui cho các nhà độc tài: Chính quyền Trump đang xem xét việc từ bỏ sứ mạng thúc đẩy dân chủ trên thế giới

Josh Rogin
Lê Quốc Tuấn lược dịch
Theo FB Lê Quốc Tuấn
    
Dân Luận: Thực ra chuyện loại bỏ dân chủ và công lý ra khỏi sứ mệnh ngoại giao của Hoa Kỳ thời đại Trump không phải là điều bất ngờ, khi khẩu hiệu trong chiến dịch tranh cử của Trump là "Nước Mỹ đầu tiên". Làm ăn buôn bán với các nước độc tài sẽ dễ dàng hơn, lợi nhuận còn cao hơn khi không đòi hai thứ trên. Việt Nam là một trong số những quốc gia đã đánh hơi thấy xu hướng này của Trump và hàng loạt các vụ bắt bớ bất đồng chính kiến đã diễn ra trong năm 2017 với mục tiêu dập tắt sự phản kháng đang dâng lên sau sự kiện Formosa ở trong nước.

Bộ trưởng Ngoại giao Rex Tillerson vừa ra lệnh tái xác định sứ mệnh ngoại giao của Hoa Kỳ để đưa ra một tuyên bố mới cho thế giới. Bản dự thảo báo cáo hiện đang được xem xét tương tự với bản tuyên bố về sứ mệnh cũ, ngoại trừ một điều: bất kỳ đề cập nào về sự cổ vũ, thúc đẩy dân chủ đều được xoá bỏ.

Ngoại Trưởng Rex Tillerson vào tháng Hai. (Ảnh: Brendan Smialowski/AFP/Getty Images)

Theo dự thảo mới này, mục đích của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ là: "Chúng tôi thúc đẩy an ninh, thịnh vượng và lợi ích của người Mỹ trên toàn cầu."

Sứ mệnh là: "Chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ hướng tới chính sách đối ngoại, hành động và hỗ trợ toàn cầu nhằm hình thành một thế giới an toàn, thịnh vượng hơn".

Và tham vọng của mình là: "Người Mỹ phát triển mạnh trong một thế giới tự do, kiên cường, thịnh vượng và kết nối với nhau trong hoà bình."

Tuyên bố hiện tại của Bộ Ngoại giao, như được trình bày trong báo cáo tài chính năm 2016 của bộ là:

"Nhiệm vụ của Bộ là nhằm hình thành và duy trì một thế giới hòa bình, thịnh vượng, công lý, dân chủ và tạo điều kiện cho sự ổn định, tiến bộ vì lợi ích của nhân dân Mỹ và mọi người ở mọi nơi. Nhiệm vụ này được chia sẻ với USAID, để bảo đảm chúng ta có một hướng đi chung trong quan hệ đối tác khi chúng ta đầu tư vào an ninh và sự thịnh vượng chung, vốn sẽ giúp chúng ta chuẩn bị tốt hơn cho những thử thách của ngày mai."

Các cựu quan chức của Bộ Ngoại giao từ cả hai đảng nói với Josh Rogin (tác giả bài viết này) rằng việc loại bỏ "công lý" và "dân chủ" ra khỏi danh sách các kết quả mong muốn của Bộ Ngoại giao không phải là việc ngẫu nhiên hay không quan trọng.

Elliott Abrams, người từng là phó cố vấn an ninh quốc gia về chiến lược dân chủ toàn cầu trong chính quyền George W. Bush, nói: "Sự khác biệt duy nhất là xóa bỏ công lý và dân chủ. "Chúng ta từng mong muốn một thế giới công bằng và dân chủ, nhưng bây giờ chúng ta không muốn nữa.”

Abrams, người đang được Tillerson cân nhắc làm phó Thứ trưởng bộ ngoại giao nhưng bị Tổng thống Trump bác bỏ cho biết, bản tuyên bố về sứ mệnh là quan trọng vì nó gửi tín hiệu về những ưu tiên và ý định của Mỹ đến các chính phủ nước ngoài và người dân trên toàn thế giới.

Ông nói, "Sự thay đổi này là một sai lầm nghiêm trọng nên được sửa chữa. Nếu không, thông điệp được gửi đi sẽ là lời an ủi tuyệt vời cho mọi nhà độc tài trên thế giới."

Tom Malinowski, người từng là trợ lý thư ký của nhà nước về dân chủ, nhân quyền và lao động cho chính quyền Obama, cho biết bản tuyên ngôn sứ mệnh mới này sẽ đưa chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ vào mối liên kết chặt chẽ hơn với các đối thủ chính của Mỹ, bao gồm cả Nga.

Ông nói: "Đó là một thế giới quan tương tự như của Putin, người cũng nghĩ rằng các cường quốc quyền lực nên tập trung vào việc bảo vệ và làm giàu cho bản thân hơn là thúc đẩy dân chủ. "

Malinowski cũng tiên đoán rằng sự thay đổi, một khi trở thành hiện thực, sẽ gây ra nhầm lẫn trong hàng ngũ các dịch vụ dân sự và ngoại giao của Bộ Ngoại giao vì hàng trăm quan chức Bộ Ngoại giao làm việc trong các chương trình được tài trợ bởi ngân sách mỗi ngày nhằm thúc đẩy dân chủ và công lý ở nước ngoài.

Những thay đổi trong tuyên bố về nhiệm vụ của Bộ Ngoại giao không phải là một việc không có chuẩn bị. Bộ trưởng Tillerson từng đưa ra nhiều tuyên bố và quyết định cho thấy ông có kế hoạch hạ thấp ưu tiên của dân chủ và nhân quyền trong chính sách đối ngoại của Mỹ.

Ngay trong bài phát biểu đầu tiên của mình với nhân viên Bộ Ngoại giao, ông Tillerson nói rằng việc thúc đẩy các giá trị của Mỹ "tạo ra những trở ngại" cho việc theo đuổi lợi ích an ninh quốc gia của Mỹ. Vào tháng 3, ông đã phá vỡ truyền thống bằng cách từ chối không xuất hiện để công bố bản báo cáo nhân quyền hàng năm của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.

Nguồn: “State Department considers scrubbing democracy promotion from its mission” , Washingon Post
Via: Dân Luận