31 January 2015

Thảo Trang, truyên ngắn

"Người
 đi quá xa còn nỡ mang theo nụ cười ... để lại khung trời hoang vắng đơn côi!" Giọng trầm buồn của người ca sỹ bỗng vang vọng từ chốn xa xôi khua động tâm tư khi tôi đọc xong truyện ngắn này. Chiến tranh đã cướp mất biết bao cuộc tình thơ mộng, làm đổ vỡ biết bao mảnh đời ấm cúng.  Tác giả không xa lạ gì với anh em Úc châu, và dù lần đầu đến với Diễn  Đàn này anh dường như có một cái gì rất thân quen khi người đọc bỗng  dưng "phải lòng"  ba nhân vật trong truyện của anh. Cám ơn anh NVSanh đã giới thiẹu. (A.C.La)

**

Thảo Trang

Tôi có một người bạn thân tên Nguyễn thảo Lư. Theo tự điển Hán Việt, thảo lư là ngôi nhà nhỏ bằng cỏ, bằng tranh hay bằng lá. Nhớ lại chuyện Tam quốc chí, khi Lưu Bị đi tìm Khổng Minh để mời người ra làm quốc sư, Lưu Bị đã phải tam cố thảo lư, nghĩa là phải ba lần đến viếng ngôi nhà cỏ của Khổng Minh để chiêu hiền đãi sĩ.

Tôi không rõ có phải vì mê tích Tàu hay không mà ba má Lư đã đặt cho anh cái tên đó. Nói chung, tên của Lư không đẹp mà cũng không xấu. Ngặt nổi bạn bè không ai gọi anh là Thảo Lư, mà chỉ gọi anh là Thảo Khấu (giặc cỏ).

Quê Lư ở Mỹ Tho. Ba má anh có nhà cao vườn rộng, cây trái quanh năm mùa nào thức nấy. Lư ở Sài gòn cùng với cô em gái tên là Nguyễn thị Thảo Trang. Tên cũng đẹp mà người cũng đẹp. Những năm đó, Trang đang ở nội trú trường Gia Long áo tím. Tôi vẫn thích gọi tên ngôi trường đó là Gia Long áo tím, mặc dù vào thập niên 60 nữ sinh Gia Long đã mặc đồng phục áo dài trắng.

Sài gòn có hai trường nữ trung học nổi tiếng, trưòng Trưng Vương và trường Gia Long. Trường Trưng Vương thì hơi nhỏ, vì chia lại một phần cơ sở của trường Sư phạm Nam Việt cũ, lại nằm liền vai sát cánh với các dãy lầu của Nha Trung học, Nha Tiểu học và trường nam Nguyễn trường Toản. Trường Gia Long bề thế hơn, nằm riêng biệt trong một vòng rào kín cổng cao tường. Những con đường vây quanh ngôi trường Gia Long cũng đẹp đẻ thơ mộng và trử tình.

Tục ngữ Việt nam có câu nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò nhưng đối với tôi, nữ sinh của cả hai trường này đều có giáo dục. Trong những lần đi dạy thực tập tại hai ngôi trường đó, tôi vẫn nhận được sự hợp tác tốt đẹp và sự tiếp đón kính trọng từ các nữ sinh.

Tôi có một nhận xét sau đây về sự khác biệt giữa nữ sinh hai trường, không biết có đúng hay không. Hay chỉ do một vài hiện tượng cá biệt mà tôi đã vội quy nạp cho cả một tập thể?. Theo tôi, nữ sinh trường Trưng Vương có vẽ dạn dĩ hơn, nói theo từ ngữ thời thượng là chơi bạo hơn. Từ trên bục giảng, tôi có thể nhìn thấy bên dưới lớp, vào những phút cuối giờ học, có nhiều nữ sinh đã tự nhiên kéo từ trong cặp ra chiếc gương soi mặt, vội vã liếc qua dung nhan và làm vài động tác trang điểm cần thiết. Hiện tượng này tôi không bắt gặp ở Gia Long trong những giờ tôi giảng dạy.

Hàng tuần vào sáng thứ bảy, Lư đến trường Gia Long đón em gái ra, đưa Trang đi dạo phố, mua sắm lặt vặt, đôi khi hai anh em đi xem hát. Buổi chiều Lư lại đưa em vào trường. Có khi hai anh em kéo nhau về Mỹ Tho thăm cha mẹ. Chiều chủ nhật trở lên Sài gòn, Trang lại gia nhập vào cái thế giới khép kín của nữ sinh nội trú trường Gia Long áo tím.

Khi tốt nghiệp sư phạm, Lư đậu hạng thấp phải nhận nhiệm sở tận tỉnh Phan Thiết thuộc vùng hai chiến thuật. Tôi được dạy ở Biên Hoà, chỉ cách Sài Gòn có 30 cây số. Trước ngày chia tay, Lư bảo tôi:

- Tao gởi con Trang lại cho mày. Ba má tao già cả lại ở xa, không thể lên thăm lên rước nó được.

Mặc dù là bạn chí thân của Lư, tôi cũng ngạc nhiên trước sự chọn mặt gởi vàng này:
- Tao làm gì được cho Trang?. Vã lại mày không nghĩ là mày đã giao trứng cho ác hay sao?.

Lư trấn an tôi:
- Tao có bảo mày đưa rước nó đi chơi đâu. Tao chỉ nhờ mày đến trường thăm nó cho nó đở tủi thân. Thỉnh thoảng nó có cần gì bên ngoài, mày mua giùm. Tiền bạc đã có tao lo.

Lư rút trong túi áo ra cho tôi xem hai cái thẻ:

- Đây là cái thẻ màu xanh để vào thăm và đây là cái thẻ màu hường để rước. Tao giao cho mày cái thẻ vào thăm. Cuối tuần nếu có rảnh, mày đến văn phòng trường đưa cái thẻ này ra, giám thị sẽ gọi nó xuống. Nó thích ăn xôi bắp, bánh cuốn chả lụa, bò bía bên chùa Xá lợi. Khi vào thăm nhớ đem cho nó các món này giùm tao.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. À ra thế, chỉ đến thăm chứ không có rước đi chơi lĩnh kĩnh. Thôi thì “Cũng liều nhắm mắt đưa chân. Mà xem con tạo xoay vần đến đâu”.

Ngày đầu tiên đến thăm Trang, tôi vẫn còn nhớ rõ. Trời vào Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc. Con đường Phan thanh Giản tôi đã qua lại nhiều lần, mà sao hôm nay dường như có nhiều thay đổi, hay là vì chính trong lòng tôi đang có sự đổi thay?

Đến văn phòng tôi trình tấm thẻ màu xanh, cô Giám thị mời tôi vào phòng chờ, rồi lên máy gọi: Nguyễn thị Thảo Trang, đệ nhị C3, có thân nhân vào.

Tôi đã đến Gia Long dạy thực tập vài lần, nhưng vẫn chưa biết cái giang sơn nội trú nằm ở đâu, nên giả vờ làng chàng trước cửa phòng, hút cho hết điếu thuốc đang cháy dỡ. Từ đó tôi nhìn thấy Trang với tà áo dài trắng xuất hiện từ dãy lầy nằm ngang ở mãi cuối sân.

Khi đến gần, Trang thỏ thẻ:
- Thưa anh. Anh Lư có dặn là anh sẽ đến.

Tôi cố diễn xuất tự nhiên cho đạt vai trò người anh thăm nuôi:
- Anh có đem bánh cuốn nóng vừa mua ở hẻm Phan đình Phùng cho Trang đây.
- Cám ơn anh. Sao anh biết em thích bánh cuốn chả lụa?.
- Anh Lư có nói. À lần sau anh sẽ đem bò bía nhá.

Trang cười khúc khích để lộ hai hàm răng trắng đều như hạt bắp, khiến tôi chợt nhớ đến bài thơ Cần thiết của thi sĩ Nguyên Sa:

Không có anh,
Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp đọc.
Ai lau nước mắt khi em ngồi khóc.
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa.
Những lúc em cười trong đêm khuya.
Lấy ai nhìn những đường răng em trắng …

Câu chuyện bắt đầu một cách vui vẻ tự nhiên, dần dần chuyển sang chuyện học hành của Trang, chuyện đi dạy của tôi, chuyện các phim xi nê đang chiếu ở rạp.

Một lúc sau tôi chợt nhớ:
- Ấy chết, Trang ăn bánh chuốn kẽo nguội.

Trang lại cười, để lộ hai hàm răng trắng nõn:
- Chắc đã nguội rồi chứ còn kẽo gì nữa. Thôi để em đêm lên phòng. Ăn ở đây kỳ lắm.

Con gái miền Nam khi mắc cỡ không chịu làm việc gì trước mặt con trai thì thuờng nói “kỳ lắm”. Con gái Bắc, Trung hay nói “dị lắm”. Kỳ hay dị đối với tôi đều nghe dễ thương. Lần thăm nuôi đầu tiên thật là tốt đẹp. Thảo Trang ríu rít như chim non trên cành, khiến tôi cảm thấy vui lây, vì ít ra tôi cũng đã mang lại hạnh phúc cho một người.

Những lần thăm nuôi sau diễn ra đều đặn và trôi chảy. Các bà Giám thị không có gì thắc mắc về tình huynh đệ anh em như thể tay chân giữa tôi và Trang. Lư ở ngoài Phan Thiết cũng không thắc mắc về công tác thăm nuôi của tôi. Chỉ có riêng tôi là thắc mắc. Tôi cứ tự hỏi mình đã yêu Trang tự bao giờ và Trang có yêu tôi hay không?.

Tôi nhớ đến bốn câu thơ của Xuân Diệu:

Đố ai định nghĩa được tình yêu.
Nào có gì đâu, một buổi chiều.
Nó đến trong ta bằng nắng nhạt.
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu.

Ông Xuân Diệu còn tỉnh táo và sáng suốt hơn tôi, vì ít ra ông vẫn nhớ là tình yêu đến vào “một buổi chiều”. Còn tôi, nó đến lúc nào tôi cũng không biết. Nó đến nhẹ nhàng quá, êm đềm quá, không một hồi chuông reo, không một tiếng gõ cửa.

Đến lúc chịu đựng hết nổi, tôi đánh bạo viết lá thư tình và trao cho Trang Trong giờ thăm. Tôi ra tối hậu thư “anh sẽ không vào thăm Trang, cho đến khi anh nhận được thư hồi âm qua đường bưu điện”.

Cảm ơn Thượng đế, tôi đã không phải chờ đợi lâu. Tôi nhận được thư hồi âm của Trang ngay trong tuần và nàng thú thật cũng đã thương tôi.

Ôi tình yêu của chúng tôi thánh thiện làm sao. Hàng tuần tôi chỉ được ngồi trong phòng thăm nuôi nhìn đôi mắt em trong, nhìn đôi môi em cười, nhìn đường răng em trắng, nhìn đôi vai em tròn, nhìn bờ ngực em chập chờn theo hơi thở.

Các bà Giám thị đã quen nhẵn cái mặt trơ trán bóng của tôi, đã yên chí tôi là anh của Trang, nên thỉnh thoảng chúng tôi cũng được…nắm tay nhau, đá chân nhau, dưới gầm bàn.

Chúng tôi lặn ngụp trong hạnh phúc chay tịnh cho đến nửa năm đệ nhất (lớp 12), năm cuối cùng của Trang ở bậc Trung học. Một hôm vào thăm, Trang chợt hỏi:
- Anh có muốn em ra ngoài với anh không?

Tôi vừa mừng vừa lo:
- Làm cách nào em ra được?

Trang nói:
- Thầy Vĩnh Đễ dạy Triết có mở cours riêng dạy thêm tại nhà. Thầy nói mấy đứa nội trú muốn theo học, thầy sẽ chứng nhận với nhà trường để được phép ra học thêm.
- Nhưng khi ra ngoài thì em phải đi học chứ.
- Em có cách. Nếu anh muốn, mỗi sáng chủ nhật em sẽ ra với anh.

Cám ơn giáo sư Vĩnh Đễ. Nếu thầy còn sống trên quả đất này, thì xin thầy nhận nơi đây lòng biết ơn vô bờ bến của tôi. Thầy đã thông cảm, đã chứng nhận Trang có học cours riêng với thầy, để Trang có thể bay nhảy với tôi mỗi sáng chủ nhật.

Tình yêu của chúng tôi cứ thế mà phát triển. Mặc dù không còn ở trong giai đoạn chay tịnh, nhưng cũng không đến nổi phản bội lòng tốt của thầy Vĩnh Đễ. Hậu quả là năm đó (không phải chuyện…bầu bì, mà là) Trang rớt tú tài hai. Cha mẹ nàng rước nàng về Mỹ tho, xin cho học tại trường nữ trung học Lê ngọc Hân. Bây giờ thì tình yêu chuyển sang giai đoạn hàm thụ. Nàng viết thơ cho tôi. Tôi viết thơ cho nàng, nhờ địa chĩ người quen. Xuân thu nhị kỳ, nàng cho tôi một cái hẹn ở chùa Vĩnh Tràng, một ngôi chùa nổi tiếng tại tỉnh lỵ Mỹ tho.

Tình yêu có khó khăn hơn, vất vả hơn, nhưng bù lại năm đó Trang đậu Tú tài hai và đậu ngay vào Đại học sư phạm ban Triết (viện Đại học Đà lạt).

Đến đây chúng tôi đã có thể công khai hoá tình yêu đôi lứa. Cha mẹ đôi bên đều vui vẻ chấp nhận. Riêng Lư, anh cười hô hố mà rằng:

- Tao biết thế nào mày cũng phải lòng nó. Đó là lý do tao nhờ mày thăm nuôi lúc nó ở nội trú Gia Long.

Bây giờ cứ vài tháng chúng tôi gặp nhau một lần. Bước chân chúng tôi đã in dấu khắp khung trới Đà lạt: thác Cam ly, Prenn, Datanla, hồ Xuân hương, thung lũng tình yêu, , rừng Ái ân, đập Đa thiện, chợ Hoà bình, vườn Bích câu. Vào những chiều mưa bay lất phất, chúng tôi nhâm nhi ly cà phê đắng ở quán Tùng hay đưa nhau đi ăn ở Mê kông. Đây là khoảng thời gian đẹp nhất, thơ mộng nhất của tình yêu. Tôi chỉ chờ đến năm cuối trước khi Trang tốt nghiệp, chúng tôi sẽ làm đám cưới. Như vậy nàng sẽ được theo về nhiệm sở của chồng, nghĩa là dù Thảo Trang đậu ra trường hạng cao hay thấp, nàng vẫn được theo về nơi tôi đang dạy.

Năm 1967, anh Lư thuyên chuyển từ Phan thiết về quê nhà Mỹ tho và anh đã lập gia đình. Vợ anh cũng là giáo sư trường nữ trung học Lê ngọc Hân.
Nghỉ Tết năm 1968, Trang về Sài gòn thăm gia đình tôi. Nàng mang theo bao nhiêu là quà cáp: trà sen Bảo lộc cho ba tôi, cà phê Ban mê thuột cho mẹ tôi, hoa hồng Đà lạt cho chị tôi, khoai lang mật cho các em tôi, và đôi má mơn mởn đỏ hồng của con gái Đà lạt cho riêng tôi. Sau đó tôi đưa nàng ra xa cảng miền Tây để nàng về quê nhà ăn Tết.

Đùng một cái, biến cố Mậu thân xảy ra. Gia đình tôi phải bỏ nhà ở Phú thọ di tản đến nhà bà dì tại quận nhất. Hết công kích đợt một, đến tấn kích đợt hai. Chúng tôi bặt tin nhau từ đó. Ruột gan tôi như dầu sôi lửa bỏng, nhưng không thể làm gì được trong hoàn cảnh toàn quốc đang … tổng công kích.

Đến khi điện thoại liên lạc đưọc với trường Lê ngọc Hân, ban Giám hiệu cho biết anh chị Lư đã … chết. Lập tức tôi phóng xe xuống Mỹ tho, mặc dù đoạn quốc lộ dài 70 cây số này vẫn còn nhiều nơi là vùng xôi đậu. Bước vào ngôi nhà ba gian hai chái, trên bàn thờ ngay nơi phòng khách, tôi đã nhìn thấy bình hoa tươi và những khung hình còn mới. Ảnh ba nàng, mẹ nàng, anh chị Lư và … nàng.

Lần đầu tiên kể từ khi khôn lớn tôi đã khóc oà như trẻ thơ, khóc mùi mẫn cho đến khi không còn nước mắt . Dì dượng Trang cho biết, cả gia đình Trang về quê nội Cai lậy ăn Tết. Cả gia đình nàng đã chết thảm giữa hai lằn đạn. Cả gia đình nàng đã đưọc giải phóng khỏi kiếp nhân sinh, chỉ để lại một mình tôi với những năm dài không có mùa Xuân.

Đông Nguyễn (Sydney).

30 January 2015

Tết Trung Hoa trên đất Hà Tĩnh

Tết đang về, chỉ còn ngót nghét hai chục ngày nữa, năm Giáp Ngọ khép lại, nhường chỗ cho năm Ất Mùi, không riêng gì Việt Nam mà hầu hết ở các nước Châu Á, Tết âm lịch mang một ý nghĩa đặc biệt, đây là cuộc đại đoàn tụ gia đình hoặc là cuộc trở về mà yếu tố nguồn cội thôi thúc tâm hồn mỗi người mở rộng cõi lòng với trời đất, đồng loại. Tết âm lịch đối với người dân Hà Tĩnh cũng không nằm ngoài quan niệm này, tuy nhiên, trên một vùng đất đang thay đổi từng ngày từ thói quen, điệu sống cho đến quan niệm về quê hương, bản xứ bởi sự tràn ngập của văn hóa Trung Hoa, điều này khiến cho bộ mặt Hà Tĩnh trở nên méo mó, khó nhận dạng khi Tết về.

Những đường dây hút máu

Một người dân Hà Tĩnh, tên Trung, chia sẻ: “Từ cái vụ lộn xộn ở Formosa ở khu công nghiệp Vũng Áng thì công nhân Trung Quốc cũng ít ra ngoài. Người Việt Nam mua về nấu cho công nhân Trung Quốc ăn, họ có khu của họ mà.”

Theo ông Trung, Tết ở Hà Tĩnh bắt đầu biến dạng từ ba năm nay, kể từ ngày người Trung Quốc mạnh tay chèo kéo thanh niên Hà Tĩnh vào những cuộc chơi trác táng rồi những phi vụ mờ ám. Ban đầu, người Trung Quốc chỉ sang Hà Tĩnh đầu tư trong các khu công nghiệp ở Vũng Áng, dọc bờ biển Kỳ Anh và chưa có động tịnh gì cho mấy ngoài việc cuối tuần họ bắt taxi lên thành phố Hà Tĩnh để ăn chơi, tạo ra một thứ nhu cầu cao cấp mà người phục vụ sẽ bội thu. Các vũ trường, quán bar thi nhau mọc lên ở thành phố này.

Thanh niên con nhà quan chức cũng tập tò ăn chơi ở các quán bar cao cấp trong thành phố Hà Tĩnh, và dần dần, sự xuất hiện của người Trung Quốc ở Hà Tĩnh trở thành cơ hội kiếm tiền của nhiều người giỏi kiếm tiền, các thanh niên rảnh rỗi và các nhóm con nhà quan chức, nhiều tiền bắt đầu móc nối, qua lại với người Trung Quốc. Những đường dây ăn chơi trụy lạc, mờ ám cũng hình thành từ đó.

Trung tâm thành phố Hà Tĩnh.
RFA

Ban đầu là đường dây cho vay nặng lãi, hầu như bất kì một thanh niên con nhà quan chức, con nhà có tiền nào của Hà Tĩnh cũng từng một lần ăn chơi đến cháy túi ở các quán bar và vay thêm tiền của người Trung Quốc với mức lãi cắt cổ, có khi lên đến 100%, thậm chí trong những trường hợp cần vay gấp để chuộc mạng với đầu gấu sau khi say khướt, đụng chạm đến họ, mức lãi vay có thể lên đến 150% hoặc 200% trên mỗi tháng. Với mức này, không có tiền của nào mà chạy theo kịp với họ. Nam giới trở thành ma cô, nữ giới thành gái điếm cũng vì chuyện này.

Không bao lâu sau đó, người Trung Quốc bắt đầu mở một số quán dọc theo đường biển và quốc lộ Bắc Nam, các quán này do người Việt đứng tên làm chủ nhưng vốn và quản lý chính thức là người Trung Quốc, treo biển hiệu Trung Quốc, kinh doanh theo lối phục vụ giới có tiền Trung Quốc. Các thanh niên Hà Tĩnh lại tiếp tục lao đầu vào các quán này để thể hiện đẳng cấp. Đặc biệt, những thanh niên trong gia đình mới có chút tiền đền bù đất thường xuyên ra vào các quán này để cuối cùng trắng tay, quay sang làm tay sai cho người Trung Quốc.

Hiện tại, đội ngũ thanh niên làm tay sai đi đòi nợ thuê, cho vay nặng lãi và trấn áp đồng bào Việt Nam mỗi khi có sự cố đụng chạm giữa thanh niên Hà Tĩnh và thanh niên Trung Quốc, làm gái điếm phục vụ quan Tàu đã lên đến con số cả ngàn người. Khó lòng mà nói rằng đây là những thanh niên Việt Nam nữa, bởi họ đã hoàn toàn sống theo lối xa xỉ, máu lạnh, phản lại người Việt, bảo vệ cho các ông chủ người Trung Quốc và o ép đồng bào của mình bằng mọi cách để kiếm tiền, kiếm điểm với các ông chủ Trung Quốc.


Đường vào công ty Formosa,
khu công nghiệp Vũng Áng, Hà Tĩnh

Và một khi ý thức dân tộc, ý thức làm người bị tê liệt bởi bạch phiến, hồng phiến, ma túy đá, tình dục, các thanh niên Hà Tĩnh không còn biết rằng mình là người Việt, họ sẵn sàng vác mã tấu đến nhà đồng bào để đòi nợ, cuộc sống của họ lún sâu vào nợ nần, ơn nghĩa với các ông chủ Trung Quốc, những kẻ đã mang đến cho họ lối sống hiện tại.

Đáng sợ nhất là các đường dây này khá tinh vi, tổ chức có hệ thống và nhiều cấp bậc, thường thì ông chủ người Trung Quốc ít xuất đầu lộ diện, chỉ có những đầu gấu của họ đóng vai đại ca của nhóm, và mỗi nhóm như vậy lại có một thanh niên có máu mặt người Việt Nam đứng cấp dưới, làm đại ca của nhóm thanh niên Việt Nam chuyên đòi nợ thuê, đâm thuê chém mướn, bảo kê nhà hàng, khách sạn… Nói chung, đất Hà Tĩnh đã trở thành vùng đất màu mỡ của các đại ca phục vụ cho các ông trùm người Tàu. Văn hóa ở đây cũng đổi màu xoành xoạch. Ngay cả ngành công an ở Hà Tĩnh, cũng có nhiều nhân vật thân Trung Quốc, làm đỡ đầu, bảo kê cho các ông chủ, ông trùm người Tàu.

Tết Tàu trên đất Hà Tĩnh

Một người tên Trị, lái taxi ở Hà Tĩnh, chia sẻ: “Công nhân ở đây họ vẫn đi chợ, trước đây có một cái chợ nhỏ nhưng giờ chuẩn bị xây chợ lớn vì ở đây sắp lên thị xã. Mấy người họ đi chợ mua đồ về cho công nhân, ở đây thì công nhân Trung Quốc, công nhận Việt Nam đều có. Họ buôn bán nên đầy đủ các mặt hàng (bán cho công nhân Trung Quốc)”.

Theo ông Trị, Hà Tĩnh hiện tại giống như một khu phố thu nhỏ của người Tàu, mặc dù mọi hoạt động của người Việt vẫn diễn ra bình thường nhưng về đêm thì màu sắc Tàu Cộng hiện ra rất rõ nét. Hơn nữa, tâm thức, văn hóa của lớp trẻ và người kinh doanh Hà Tĩnh đã nhuốm màu Trung Hoa, Tết Hà Tĩnh cũng mang màu sắc Trung Hoa đậm nét.

Sở dĩ nói rằng đất Hà Tĩnh trở thành một khu phố người Hoa thu nhỏ bởi vì ở đây, đồng tiền của người Trung Quốc đã hấp dẫn mọi giới, từ người lao động nghèo không có ăn học cho đến cả những người từng học đến đại học, cao học và người lõi đời làm nghề buôn bán lâu năm, tương tác với xã hội cũng nhiều nhưng vẫn mê tít mù khơi trước kiểu tiêu tiền của người Tàu. Không ai để ý rằng người Tàu một khi bỏ ra một đồng để lôi cuốn một ai, nhất định họ sẽ lấy lại ít nhất là năm đồng và phá nát những đồng còn lại trong túi của đối phương.

Hiện tại, các dịch vụ Tết mang dấu ấn Trung Hoa đã bắt đầu rầm rộ trên đất Hà Tĩnh, Võ Miếu thờ Quan Công (tức quan Vân Trường, anh  em nhà Lưu Bị trong Tam Quốc Diễn Nghĩa của Tàu) được nhang khói, thờ phụng nghiêm cẩn bậc nhất. Ngay trong khu công nghiệp Vũng Áng, một ngôi miếu thờ  thần thánh Trung Hoa đang được xây dựng và dự kiến sẽ khánh thành hoành tráng vào dịp Tết Nguyên Đán này.

Một phần lớn thanh niên, công nhân Trung Quốc chọn ăn Tết tại Hà Tĩnh bởi họ đã đặt suất ăn, dịch vụ và các món hàng Tết phục vụ cho mấy ngày Tết tại các nhà hàng, cửa hàng và đại lý trên thành phố Hà Tĩnh. Lồng đèn Trung Quốc, áo quần Trung Quốc, thức ăn mang hương vị Trung Quốc cũng được tiêu thụ mạnh trong dịp Tết này.

Thật đáng buồn khi phải nói rằng một cái Tết Trung Hoa đang về trên đất Hà Tĩnh!

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.
Nguồn: RFA

29 January 2015

Trung Quốc lo ngại Việt Nam thành đồng minh của Mỹ

HÀ NỘI (NV) - Hoa Kỳ muốn giúp Việt Nam trở thành một quốc gia lớn mạnh, giàu có và độc lập, tôn trọng luật pháp và nhân quyền.

Ðó là tuyên bố của ông Ted Osius, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ở hội thảo “Quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ: "20 năm thành công hơn nữa” do Học Viện Ngoại Giao Việt Nam, Ðại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Việt Nam, Trung tâm Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc Tế của Hoa Kỳ (CSIS) và Ðại Học Portland của Hoa Kỳ phối hợp tổ chức.

Ông Ted Osius,
đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam. 
(Hình: TGVN)

Tại hội thảo vừa kể, trong khi Hoa Kỳ bày tỏ mong muốn sẽ trở thành quốc gia dẫn đầu về đầu tư vào Việt Nam thì ông Hà Kim Ngọc. một thứ trưởng của Bộ Ngoại Giao Việt Nam, khẳng định, sự can thiệp sâu hơn của Hoa Kỳ sẽ “có lợi cho toàn khu vực” trong những năm sắp tới.

Cùng thời điểm này, Hoàn Cầu Thời Báo của Trung Quốc đăng bài “Ðòn bẩy thương mại có thể ngăn chặn Việt Nam quay sang với Mỹ.” Dựa trên ý kiến của ông Chu Phương Ngân, làm việc tại Viện Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc Tế Quảng Ðông, cảnh báo, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam vừa nói với thủ tướng Việt Nam rằng, tại vòng đàm phán mới về Hiệp định Tự do Thương mại Xuyên Thái Bình Dương (TPP) với Việt Nam, Hoa Kỳ có thể mềm dẻo hơn để hoàn tất thương lượng vào tháng 3 và trình Quốc Hội Hoa Kỳ thông qua vào tháng năm. Lịch sử đã chứng minh “hàng triệu lần” rằng Hoa Kỳ sẽ không bao giờ nhượng bộ trong đàm phán mà không có lý do, đặc biệt là khi Hoa Kỳ đang ở thế thượng phong. Trong trường hợp này, sự nhượng bộ của Hoa Kỳ vừa là “một chiến thuật hỗ trợ cho các lợi ích nhỏ mọn,” vừa là “một tính toán chiến lược có thể tác động đến toàn cảnh chính trị khu vực.”

Theo Hoàn Cầu Thời Báo, Việt Nam hy vọng TPP sẽ thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và về lâu dài, muốn giảm bớt sự phụ thuộc vào nhập cảng từ Trung Quốc. Mặt khác, biển Ðông đang là lý do thúc đẩy Việt Nam tìm chỗ “đỡ đầu” và Hoa Kỳ được xem là lựa chọn tốt nhất. Hoàn Cầu Thời báo cho rằng, Hoa Kỳ muốn tạo ra các cuộc cách mạng màu tại Việt Nam nhằm sử dụng Việt Nam giống như Philippines – “những con tốt để kiềm chế sự trỗi dậy của Trung Quốc.”

Vì vậy, năm nay là năm quan trọng đối với quan hệ ba bên Trung Quốc-Hoa Kỳ-Việt Nam. Việc “lôi kéo Việt Nam” của Hoa Kỳ sẽ “dễ dàng phá vỡ khuôn khổ mong manh về an ninh trong khu vực, gây ra những nguy cơ đối với sự toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc.”

Hoàn Cầu Thời Báo lên án Hoa Kỳ “trơ tráo can thiệp vào công việc nội bộ của quốc gia khác” và cho rằng Trung Quốc “có thể sử dụng những phương tiện dễ được chấp nhận hơn để giúp Việt Nam thu được những mối lợi từ quan hệ song phương tích cực.” Ðồng thời cảnh cáo “nếu Việt Nam đứng về phía Hoa Kỳ để chống lại Trung Quốc, Trung Quốc cũng sẽ có những biện pháp trừng phạt.”

Hoàn Cầu Thời Báo khuyến cáo, để ngăn chặn Việt Nam nghiêng về phía Hoa Kỳ, Trung Quốc cần tỏ ra mềm mỏng hơn để xoa dịu căng thẳng ở biển Ðông. Nếu không, khi căng thẳng gia tăng, có nhiều khả năng Việt Nam lúng túng và trở thành một đồng minh của Hoa Kỳ.

Chính quyền Trung Quốc được khuyên là cần “triệt để khai thác các lợi thế truyền thống như là đối tác thương mại chính của Việt Nam và sử dụng các biện pháp kinh tế đa dạng, đặc biệt là đầu tư, nhằm thúc đẩy phát triển cơ sở hạ tầng và sức mạnh kinh tế của Việt Nam.” Vì “các mối lợi thực sự sẽ làm cho Việt Nam trở nên sáng suốt để cân nhắc giữa theo và chống khi đưa ra các quyết định liên quan đến Trung Quốc và Hoa Kỳ.” (G.Ð)

Nguồn: Người Việt
(Via Blog Sau Dong)

Bớt căng thẳng cho tài xế lái xe hung hăng:

Cảnh sát Đan Mạch áp dụng cách giảm tai nạn xe chạy quá tốc độ!

28 January 2015

Tin buồn

Xin thông báo cùng tòan thể quý đồng môn
Đặc biệt Khóa TS 1 và ĐS 17

Đồng môn
GIUSE NGUYỄN VĂN THÁI
Cựu Sinh viên Học viện QGHC Sài gòn
Khóa TS 1 và ĐS 17

 Đã mệnh chưng ngày 27 tháng Giêng năm 2015 tại Saigòn, Việt Nam.
 Hưởng thọ 81 tuổi.

(Nguồn: Nguyễn Văn Sáu)

27 January 2015

Chân dung nội bộ quyền lực

Nguyễn Trung Chính 

Sau khi khối Cộng sản tan vỡ vào năm 1990, lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam đã họp nhiều lần rút kinh nghiệm. Có hai luồng ý kiến nổi bật lúc ấy: một của ông Hoàng Chí Bảo và một của nhóm ông Khổng Doãn Hợi.

Ông Bảo cho rằng sự sụp đổ nói trên chủ yếu có nguyên nhân từ việc nhân dân không ủng hộ Đảng Cộng sản Liên Xô nữa.

Ông Hợi khẳng định ngược lại và cho rằng nguyên nhân của sự sụp đổ là do chính lãnh đạo dao động, nói chữ là "tự diễn biến", không còn tin ở đường lối đã được Đại hội đảng đề ra.

Suy nghĩ của ông Hợi đã thắng, được Đảng chấp nhận. Ông Hoàng Chí Bảo đành bó miệng nói theo để được tiếp tục có ghế và bổng lộc cao trong Hội Đồng Lý Luận Trung Ương hiện nay.

Năm 1990, Nạn nhân đầu tiên của "tự diễn biến" là một người có lúc được cơ cấu làm Tổng Bí Thư : ông Trần Xuân Bách. Sau khi đọc diễn văn bày tỏ công khai ở Hội nghị Trung ương đổi mới kinh tế phải song song với đổi mới chính trị, ông Trần Xuân Bách lập tức được Ban Nội Chính Trung Ương hộ tống về nhà treo giò, truất hết chức tước cùng bổng lộc, thậm chí mỗi ngày bị cắt luôn hai lít sữa dành cho Trung ương lúc đó, ông Bách chết trong sự đơn độc, thầm lặng.

Nhiều trí thức lúc đó nghĩ rằng ông Trần Xuân Bách đã hành động quá sớm khi chưa tạo được một hậu thuẫn cần có trong nhân dân, trí thức.

Những Ủy viên Bộ Chính trị muốn đổi mới trước kia như Trường Chinh, Nguyễn Cơ Thạch từ năm 1986, Võ Văn Kiệt sau này, lần lượt rớt đài vì sợ "vỡ bình", không quyết tâm vượt lên vì đất nước, đã cho phép Đảng, với một lũ bất tài, ê kíp sau còn lú hơn ê kíp trước, đưa đất nước đến tan hoang hiện nay.

Ít nhất là hai vị muốn đổi mới thật sự, Trường Chinh và Võ Văn Kiệt, đã về nơi cụ Mác với kiểu chết đột tử mà dư luận rất hoài nghi.

Vài năm gần đây, tình hình trong đảng có v? xáo động khi TBT Nguyễn Phú Trọng giựt lại chức trưởng ban phòng chống tham nhũng từ tay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, khôi phục lại Ban Nội Chính Trưng Ương cho ông Nguyễn Bá Thanh làm Trưởng ban.

Tuy nhiên, để duy trì được một chế độ độc tài lâu dài, cần phải có những nhân vật lãnh đạo tầm vóc, hét ra lửa, như Hồ Chí Minh, Lê Duẫn… Còn TBT Nguyễn Phú Trọng hiện nay chẳng những thiếu tầm vóc phải có, mà còn được các đồng chí và dư luận biết đến với biệt hiệu "Trọng Lú".

Trong nhiệm kỳ XI, BCHTƯ không còn nghe TBT và đôi khi quyết định ngược lại trong việc bầu bán, có nguồn tin nói rằng lỗi của ông Trọng là đã làm rùm beng lên Nghị Quyết TƯ 4 về chống tham nhũng, nó như lưỡi cưa muốn cưa cành cây mà toàn bộ BCHTƯ đang ngồi trên đó.

Điều người ta sợ là người lú đôi khi còn có những quyết định rất lú, chết người, sẵn súng trong tay có thể bóp cò bất cứ lức nào, mà ngay cả những người thông minh nhất cũng không thể đoán trước được.

Mặc dầu hội nghị Trung ương 10 ngày 05/01/2015 đã quyết định "đổi mới đồng bộ hơn giữa chính trị và kinh tế" nhưng TBT Nguyễn Phú Trọng vẫn răn đe: "Đổi mới chính trị không phải là làm thay đổi chế độ chính trị, thay đổi bản chất của Đảng ta, Nhà nước ta… ".

Anh nào trong Trung ương, Bộ Chính trị có tư tưởng "diễn biến" như Trần Xuân Bách trước đây hãy coi chừng. Ban Nội Chính Trung Ương, Ban bảo vệ chính trị nội bộ, đã được lập lại rồi đó!

Bão nổi lên rồi, Sài Gòn Quật khởi, Nổi lửa lên em…
(tựa những bài hát nổi tiếng một thời)

Qua hội nghị TƯ 10, kẻ thù của TBT Nguyễn Phú Trọng đã chính thức lộ diện: đó là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người đã một lần làm cho ông Trọng ngấn lệ trực tiếp (live) trên đài truyền hình, khi đòi kỷ luật ông Dũng mà không được BCHTƯ nghe theo.

26 January 2015

SĂN SÓC ĐỂ GIẢM THIỂU ĐAU ĐỚN (PALLIATIVE CARE)

và SĂN SÓC LÚC CUỐI ĐỜI (HOSPICE CARE)
Bác sĩ Trần Công Bảo

Trong bài trước tôi đã viết về Viện Dưỡng Lão. Kỳ này tôi xin trình bày với các bạn một mặt khác về sự săn sóc bệnh nhân trong trường hợp nan y, mãn tính, hiểm nghèo.

Trong danh từ y khoa Việt Nam tôi không biết có từ ngữ này không. Tuy nhiên tại Hoa Kỳ có những dịch vụ này để săn sóc bệnh nhân, nhất là những bệnh gây ra đau đớn, hay những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời. Tôi nghe nói ngay cả một số quốc gia bên Âu Châu cũng chưa có những dịch vụ này.

PALLIATIVE CARE (PC): Săn sóc để giảm thiểu đau đớn:

Tôi xin tạm dịch "palliative" là "giảm thiểu". Theo tự điển Merriam-Webster: Palliate là “to ease symtoms without curing the underlying diseases.” Như vậy Palliative Care là dịch vụ làm giảm thiểu sự đau đớn, cả về thể xác lẫn tinh thần, cho những bệnh nhân bị những bệnh nan y, mãn tính mà không thể trị dứt tuyệt được.

Bệnh nhân vẫn tiếp tục được trị liệu "không giới hạn" "no restriction", kể cả giải phẫu, trụ sinh, chemotherapy...  để hy vọng nếu không trị được tuyệt căn, thì cũng kéo dài đời sống với ít đau đớn, buồn khổ. Dịch vụ này có thể làm ở nhà hay ở bệnh viện. Có một phúc trình đăng trên tập san y khoa The New England Journal of Medicine (NEJM), ngày 19 tháng 8 năm 2010 cho thấy những bệnh nhân bị ung thư phổi loại "độc" (small cell) nhận được PC sống 3 tháng lâu hơn so với những bệnh nhân không có PC.

HOSPICE CARE (HC): Săn Sóc Lúc Cuối Đời.

24 January 2015

Một suy nghĩ đúng đắn về Dự Luật S219 "HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO"

TÂM THƯ

Kính thưa Quý Vị,

Thưa các Bạn,

Sau khi biến cố khủng bố tại Pháp đã giảm bớt cường độ giao động và chánh phủ Pháp đang đưa những biện pháp đối phó, chúng ta thử trở lại với một vài sự kiện đang được lưu ý nhiều nhất trong Cộng Đồng Người Việt của chúng ta.

Đó là:

I)-Vụ nhật báo Người Việt thắng kiện tuần báo Saigon Nhỏ.

Toà đã tuyên phạt báo SGN hơn 5 triệu đô la. Tập quán tại Pháp, người ta không "phán đoán" một án toà. Chỉ có những người trong cuộc là có quyền hành xữ trước bản án đã tuyên (chấp nhận hay kháng án). Thế nhưng, trong CĐ NV chúng ta, đã có liền 2 phe, bên binh, bên chống.

Cả 2 phe đều có những "đồng minh" trãi dài trên khắp thế giới. Những "đồng minh" này, vì nhiều lý do, chắc chắn không nắm vững vấn đề bằng những người trong cuộc, từ nội dung các sự kiện đến luật pháp nước Mỹ. Do đó, họ đứng về phe nào, phần đông (chúng tôi không dám nói là tất cả) cũng chỉ phản ứng VÌ CẢM TÍNH (ngã theo những "lập luận hợp nhĩ, bùi tai" )

II)-Quan trọng hơn nữa, đó là Dự Luật S219 do Thượng Nghị Sĩ người Canada gốc Việt bảo trợ:

Dự Luật này đang trong giai đoạn chót để được thông qua. Chúng ta cũng đang chứng kiến cùng một hiện tượng nói trên, hiện cũng có 2 xu hướng:

1-Cộng Đồng Người Việt Canada và TNS Ngô Thanh Hải :

Khi được phỏng vấn (xin vào xem trang www.senatorngo.ca ) TNS Ngô Thanh Hải đã giải thích rất cặn kẻ, từ hình thức (tiến trình đặt tên cho ngày 30 Tháng Tư tại Canada) đến nội dung của Dự Luật S-219 (tôn vinh và ghi nhớ ngày mà Người Việt chúng ta đã bỏ hết, liều mạng bước vào "HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO", trong muôn ngàn hiễm nguy, 9 chết 1 sống vượt biên, vượt biển...)

Vì thế, Cộng Đồng Người Việt tại Canada đã chẳng những vổ tay tán trợ, họ còn đích thân cử 1 phái đoàn đến Ottawa cùng vận động với TNS Ngô Thanh Hải !

2-Trong khi đó, một vài nơi trên thế giới lại nhen nhúm những chống đối, bắt đầu từ một số người đã nổi tiếng là CÁI GÌ CŨNG CHỐNG. Cái trớ trêu là những người này, VỀ CHẾ ĐỘ TỘI ĐỒ MAFIA ĐỎ VC, lại có cùng một phân tích, nhận định với TNS NT Hải và CĐ Người Việt Canada  !

Cũng như TNS NT Hải và CĐ Người Việt Tị Nạn CS tại Canada, nhóm người chống đối này muốn giữ TÊN NGÀY 30 THÁNG TƯ ĐEN, LÀ NGÀY QUỐC HẬN, ngày MẤT NƯỚC.

Có điều khác biệt là nhóm chống đối này KHÔNG MUỐN NGÀY 30 THÁNG 4 được nâng cấp lên hàng QUỐC GIA mà họ chỉ muốn tiếp tục tiếc thương GIỬA NGƯỜI VIỆT VỚI NHAU, MỖI NĂM 1 LẦN, Y NHƯ 40 NĂM QUA !

Họ có nghĩ rằng chúng ta làm như thế trong bao lâu nữa và khi tuổi đời mai một, liệu con em chúng ta có còn TIẾP TỤC HIỂU VÀ LÀM NHƯ CHÚNG TA như thế không, hay rồi ngày 30 tháng 4 sẽ lần hồi tàn lụi theo thời gian ?!

Vậy, muốn cho NGÀY 30 THÁNG 4 MÃI MÃI ĐƯỢC GHI NHỚ, chúng ta phải vận động NÂNG CẤP cho ngày đó trở thành NGÀY CỦA NGƯỜI DÂN BẢN XỨ ( trong đó có con em của chúng ta !). Năm nay hãy đạt được điều đó ở Canada, rồi ngày mai đến Mỹ, Pháp, Úc...

Chúng ta phải chủ động và khôn ngoan giành dân, lấn đất (không chỉ giới hạn giửa MÌNH VỚI TA, mà còn phải thu phục người dân, thế giới chung quanh ta).

Chúng ta hãy thi đua có sáng kiến để phản công (thay vì luôn ở thế tự vệ, e dè). Chúng ta không đồng tâm với việc TNS NT Hải làm (đừng quên là CĐNVTNCS ở Canada đang sát cánh ủng hộ Ông ! -Chúng ta không thể "bảo Hoàng hơn Vua" ! ) thì chúng ta phải tự hỏi "Mình làm được gì hay hơn ?".

Sao lại phải mất sức chống đối ?!

Muốn nhanh đến MỤC TIÊU TỐI HẬU LÀ LẬT ĐỔ NGỤY QUYỀN VC, mỗi người chúng ta phải gia tăng vận tốc, như một cuộc thi đua: không chận giò, quẹt chân đồng đội, để cùng què, cùng lết, mất cả định hướng.

Chúng ta được may mắn sống trong thế giới tự do, ngụy quyền vc sẽ chẳng làm được gì chúng ta, nếu chúng ta quyết tâm đi tới.

Trong thế giới tự do, chẳng có ai có thể "cấm đoán" ai.

Thế thì tại sao chúng ta lại sợ người ta sẽ "đánh mất quyền tự do chọn lựa, hành xử" của chúng ta?

Mục tiêu hôm nay là NÂNG CẤP cho NGÀY 30 THÁNG 4 của chúng ta SẼ TRỞ THÀNH NGÀYTƯỞNG NIỆM CỦA QUỐC GIA CANADA để cứ đến ngày đó, HẰNG NĂM, TOÀN DÂN CANADA (trong đó có con cháu chúng ta) SẼ NHỚ ĐẾN VÀ HIỂU ĐƯỢC VÌ SAO NGƯỞI VIỆT NAM CHÚNG TA CÓ MẶT TRÊN XỨ SỞ CỦA HỌ.

ĐÓ MỚI LÀ MỤC TIÊU MÀ CHÚNG TA PHẢI CỐ GẮNG ĐẠT TỚI.

Khi ngày 30 tháng 4 của chúng ta đã trở thành NGÀY TƯỞNG NIỆM CỦA CANADA, ai cấm chúng ta vận động thêm: CHO LÁ CỜ VÀNG CỦA CHÚNG TA CÓ QUYỀN PHẤT PHỚI BAY TRÊN KHẮP NƯỚC CANADA, ít nữa là TRONG NGÀY ĐÓ !

Quý Vị, các Bạn sẽ nghĩ thế nào, cảm tưởng ra sao, khi chúng ta có được một ngày như vậy, ĐỒNG LOẠT TRÊN KHẮP THẾ GIỚI ??!!

Vã lại, về riêng chúng ta, chúng ta sẽ vẫn giử cái quyền tự do bất khả xâm phạm của chúng ta, TIẾP TỤC những sinh hoạt cho NGÀY 30 THÁNG 4, như từ trước đến nay. Không ai có thể cấm chúng ta làm theo ý chúng ta, gọi 30 tháng 4 theo ý chúng ta, là NGÀY MẤT NƯỚC, NGÀY QUỐC HẬN vv...

Cuối cùng, khi xét cho cùng, suy cho cặn kẻ thì :

nếu CHỮ còn có NGHIÃ, thì "MẤT NƯỚC", hay "QUỐC HẬN" là chuyện CỦA CHÚNG TA, không phải chuyện của người Canada (ngày 30 tháng 4, nước Canada vẫn còn đó và cũng như mọi ngày khác, người Canada không có gì để "hận" cả !!)

-MẤT NƯỚC là MẤT QUỐC GIA VNCH, NƯỚC CỦA CHÚNG TA, không phải của NGƯỜI CANADA.

Thế thì tại sao NGƯỜI VIỆT CHÚNG TA lại BẮT QUỐC HỘI CANADA SỬ DỤNG CHỮ "MẤT NƯỚC" trong một Đạo Luật của họ ?!

-QUỐC HẬN cũng vậy: Người Canada KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN GỌI NGÀY 30 THÁNG 4 LÀ...NGÀY QUỐC HẬN CỦA HỌ !!!

Quý vị và các Bạn có thấy cái THẬT LÀ VÔ LÝ  đó không ???? Như thế thì chúng ta "phản kháng" cái gì ?

Vì vậy, chúng tôi xin Quý Vị và các Bạn hãy bình tâm suy nghĩ trước khi hạ bút ký thơ phản kháng :

 I)-Suy nghĩ VỀ HÌNH THỨC:

1)-Dự Luật S219 là dự luật liên can đến NGƯỜI CANADA. Cộng Đồng Canada (đặc biệt là người gốc Việt) mới có thẩm quyền, hay ít nữa là có thẩm quyền hơn chúng ta, để lấy quyết định.

2)-Chúng ta, (nhất là những người ở ngoài Canada), không nên có những phản ứng vì cảm tính..

3)-Chúng ta không thể BUỘC NGƯỜI CANADA PHẢI XEM NGÀY 30 THÁNG 4 là NGÀY "QUỐC HẬN" (HAY "THÁNG TƯ ĐEN") thậm chí đó là "NGÀY MẤT NƯỚC" CỦA HỌ !

4)-Ngày 30 tháng 4 được trân trọng nâng lên hàng QUỐC GIA CỦA CANADA là một niềm HÃNH DIỆN LỚN LAO cho Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn tại Canada nói riêng, của chúng ta nói chung..

II)-VỀ NỘI DUNG:(để biết thêm các việc làm và hiểu rõ TNS Ngô Thanh Hải, người bảo trợ Dự Luật S219, xin Quý Vị và các bạn vào trang www.senatorngo.ca )

Dự Luật S219 không phải chỉ có cái TÊN “Ngày Hành Trình Đến Tự Do” ( The Journey To Freedom Day). Chính văn bản đính kèm, chính những giải thích bên trong về lý do và ý nghiã của ngày 30 tháng 4 mới là ĐIỀU QUAN TRỌNG.

Trong khuôn khổ của một Tâm Thư này, chúng tôi chỉ muốn lưu ý Quý Vị và các Bạn một điều duy nhất: Chỉ cần chứng kiến những phản kháng dữ dội của ngụy quyền việt cộng về Dự Luật này (có lợi sao họ lại làm vậy ?!)

là chúng ta hiểu ngay NHỮNG GÌ CHÚNG TA PHẢI LÀM !

dĩ nhiên là chúng ta phải làm tất cả, sao cho dự luật này được thông qua.

Và nhất là phải nhận ra những gì không nên làm: TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHẢN KHÁNG THEO NGỤY QUYỀN VIỆT CỘNG !!

Đừng làm những gì vc làm!  Hãy làm những gì vc sợ !!

Trước thềm Năm Mới, chúng tôi xin kính chúc Quý Vị và Các Bạn NUÔI CHÍ VỮNG BỀN TRÊN CON ĐƯỜNG DIỆT CỘNG VÌ SỰ SINH TỒN VÀ HẠNH PHÚC CỦA DÂN MÌNH

NGUYỆN XIN CHO THÂN BẰNG QUYẾN THUỘC CỦA QUÝ VỊ VÀ CÁC BẠN MỌI ĐIỀU MAY MẮN ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC NHỮNG THÀNH CÔNG NHƯ Ý.

Kính
NQ Nam

Cú rớt đài của bí thư thành uỷ Hà Nội Phạm Quang Nghị

Giữa năm 2014 vị thế của Phạm Quang Nghị lên cao, đây là thời điểm vụ trong án Dương Chí Dũng, Phạm Quý Ngọ đang thu hút dư luận tạo thành một vòng xoáy khốc liệt khiến nhiều lãnh đạo cao cấp khác bị cuốn vào.

Tranh thủ thời điểm các đối thủ khác trong vòng xoáy ấy, bí thư Hà Nội Phạm Quang Nghị đã đẩy mạnh những hoạt động để vận động quảng bá hình ảnh của mình cho chức TBT tương lại. Ông Nghị có chuyến đến thăm hàng loạt các tỉnh đồng bằng Nam Bộ, một hành động rất hiếm mà các uỷ viên BCT người Bắc chưa mấy ai làm. Ngay cả TBT Nguyễn Phú Trọng cũng chưa làm điều đó trong nhiệm kỳ của mình.

Để cho các đối thủ phải sa đà thêm vào vòng xoáy Vinashin, khi mà lời khai của Dương Chí Dũng về một ông anh ở Bộ Công An chưa báo nào dám đăng. Thế đang giằng co, vờn nhau, bất ngờ tờ báo Hà Nội Mới nhận sự chỉ đạo của Hồ Quang Lợi, một đàn em thân tín của Phạm Quang Nghị đột ngột nêu đích danh tên tuổi tướng Phạm Quý Ngọ trong lời khai của Dương Chí Dũng.

Bài viết của báo Hà Nội Mới như một phát đại bác hỗ trợ phá toan bức màn phòng thủ của Phạm Quý Ngọ, khiến tiến trình vụ án được mở rộng, Phạm Quý Ngọ lọt vào vụ trọng án chờ kết luận. Rút cục Phạm Quý Ngọ chết bất ngờ do bệnh.

Nếu không có bài báo của Hà Nội Mới, chắc chưa ai dám đụng đến Phạm Quý Ngọ.

Chiến dịch đánh tham nhũng ở Vinashin do Nguyễn Bá Thanh cầm đầu thật ra là thực hiện ý đồ của TBT Nguyễn Phú Trọng. Hành động cho tờ HNM đăng tên Phạm Quý Ngọ là hành động mà Phạm Quang Nghị muốn bày tỏ sự trung thành của mình với TBT Nguyễn Phú Trọng. Mọi ý tưởng của Nguyễn Phú Trọng đưa ra đều được Phạm Quang Nghị hăng hái hưởng ứng thực hiện như cuộc lấy phiếu tín nhiệm quan chức Hà Nội các cấp trong thành uỷ cũng như uỷ ban NDTP.

23 January 2015

Nhớ Hoa Phượng Đỏ, truyện ngắn

"Một lúc, khi quen với ánh sáng dưới bàn, Ngôn muốn bật cười, cây bút chì nằm dưới bàn chân che lên của Kim Uyên. Ngôn cầm đôi bàn chân nhỏ, da trắng hồng trong bàn tay run run của anh. Một phút. Năm phút. Mười phút trôi qua. Anh không nhớ bao lâu". Đấy, mối tình dễ thương chanh cốm đã bắt đầu như thế, như một tình cờ, và cảm xúc rộn ràng sẽ đeo đẳng suốt đời một người! (Diễn Đàn)
**
*Truyện ngắn Xuân Đỗ 

   
Nhớ em hong nắng tóc gầy
    Nhớ hoa phượng đỏ rợp bay sân trường
    (Viên Ngoại Ng. Đ. Nh)

Ngôn ngừng xe,  đứng bên đường Võ Tánh ngày xưa, nay đổi lại đường Bùi Thị Xuân, nhìn vào trường Bùi Thị Xuân. Tất cả xa la như Ngôn chưa lần nào đến nơi này. Các lớp học hình như mới được xây cất thêm, dãy chính giữa xây thêm một tầng lầu. Các hàng thông trước sân trường và  hai bên hông trường, có lẽ đã già cỗi quá, đã bị đốn đi và được trồng thế vào các cây cối khác, Ngôn không biết tên.
 
Ngôn thở dài. Tất cả đều đổi thay. Không còn gì các dấu vết ngày xưa. Ngôn đưa tay lên túi áo, lấy bao thuốc, cầm một điếu, như một thói quen.
 
Khí hậu Đà Lạt mát mẻ, gió gợn lành lạnh. Ngôn bật que diêm, châm  điếu thuốc, lơ  đểnh nhả khói vào không gian tịch mịch của buổi sáng. Ngôn hít từng hơi thuốc dài, thơ thẩn bước lại chiếc xe gắn máy  mượn của đứa cháu, có lẽ chạy một vòng Đà Lạt, trở lại khu chợ Hòa Bình, vào quán nhâm nhi một ly cà phê. Cho hết một  ngày. Còn vài ba hôm nữa Ngôn từ giả cha già, xuống lại Sài Gòn để trở về Mỹ.
 
Khu chợ Hòa Bình cũng hoàn toàn thay đổi. Quán cà phê Tùng ngày xưa, không biết bây giờ  có còn không và nằm ở chỗ nào.  Ngôn gởi xe , đi bộ thay dọc hè phố, có nhiều tiệm bách hóa khá lớn. Ngôn bước vào một tiệm cà phê và điểm tâm nho nhỏ, ở góc phố. Nhìn lên tường, bảng hiệu " Kim Uyên " làm Ngôn giật mình.
  
Chọn chiếc bàn nhỏ , một chỗ ngồi bên cửa kính nhìn ra khu đồi thông  xa xa , còn ẩn hiện trong sương mù. Tô phở bốc khói và ly cà phê phin , nhỏ từng giọt tí tách, người chủ vừa bưng lên.  Ngôn gạ chuyện ông ta, quán có tên Kim Uyên hay hay. Ông ta cười, một thoáng buồn trên khuôn  mặt. Giọng nói nhỏ nhẹ như tâm sự:

22 January 2015

Túy vân Hành, thơ



Ừ Người về lại chốn xưa. Ngậm ngùi vì đâu còn gì nhiều của ngày cũ. Mây vẫn còn say trên đỉnh núi. Biển vẫn dục sóng vỗ bờ. Mái phủ đường vẫn rêu phong. Những con phố nhỏ vẫn đìu hiu. Nhưng chỉ thế thôi. Hình như linh hồn ngọt ngào của chốn cũ không còn. Bước chân Người lênh đênh, rã rời. Người nhìn biển, nhìn núi, và chợt nhận ra, Người chỉ còn biển, và núi, và mây say, và tiếc nuối… Người thấy mình như Hạ Tri Chương nghìn năm về trước, trở về làng cũ sau những tháng năm phiêu bạt, thấy mọi sự đều đổi thay, chỉ còn đó Kính Hồ trước cửa nhà, với con sóng vẫn nhởn nhơ đùa cợt cùng gió chiều. Hạ Tri Chương cuối cùng đã từ quan về làng cũ làm đạo sĩ. Còn Người…Nôn nao về. Rồi lại lặng lẽ quay lưng ra đi, và làm sao hơn được, tiếp tục làm người mất quê hương dù quê hương vẫn còn đó, bên kia bờ Thái Bình Dương mịt mù khói sóng.

Ừ, về phủ cũ trang đài, Em phôi pha để ta ngoài lênh đênh…


21 January 2015

Tội lỗi dồn cả lên đầu những kẻ ưu tú

Thế kỷ XVII – XVIII là thời kỳ mà người phương Tây len lỏi trên nhiều miền khác nhau của đất nước ta, cả Đàng Trong lẫn Đàng Ngoài, trong đó có một số đáng kể là các giáo sĩ. Năm 2010, nhân dịp ngàn năm Thăng Long một số các tài liệu được công bố. Đối với một người không biết tiếng Pháp như tôi, đó đã là một kho sử liệu quý. Nay lại có thêm cuốn Thư của các giáo sĩ thừa sai (Trung tâm nghiên cứu Quốc học và NXB Văn Học ấn hành năm 2013).

Trong các lá thư gửi về quê hương, những người viết – vốn là những trí thức trong thời của mình – cũng đã có những phân tích nhiều mặt về tình hình xã hội trên những miền đất mà họ đặt chân tới. Ở một nước mà ngành sử học quá yếu kém như Việt Nam, những lá thư này đáng được xem là nguồn sử liệu quý báu. Nếu có một sự tìm hiểu công phu, thì chắc qua đây có thể hiểu nhiều về lịch sử xã hội Việt.

Có điều, cũng giống như số phận các sử liệu mà người Trung Quốc trong các thế kỷ trước viết về nước ta, các tài liệu có nguồn gốc phương Tây này ít được giới khoa học ở Hà Nội – và rộng ra là cái dư luận “chính thống” ở Việt Nam – hoan nghênh. Riêng tôi lại thích lần mò kiếm tìm trong đó những tư tưởng xa lạ và đôi khi tôi đã thấy được cái mà tôi không hề thấy trong các nguồn tài liệu được đọc từ nhỏ.

Phác thảo bức tranh tổng quát

20 January 2015

Thơ tình Á Nghi

Xấu Chàng Hổ Ai? 

-Em tôi thả tóc bay bay
Nên khi gió lớn ghen ai ra đường
Tóc bay cho lắm người thương
Cho anh nhỏ nhặt tầm thường hờn ghen!
*
-Cột đuôi cao cũng than phiền
Thả tung hết, sợ họ ghiền. Khó yên!
Anh à anh, chớ à nghen!
Sao mà lắm thế, uy quyền đảo điên?
Anh hùng chí lớn, đất nghiêng
Sá chi sợi tóc, vô duyên ghen hoài.

Thương em thời phải cho oai
Trui rèn ý chí thật tài cho dân.
Em chê anh quá cù lần
Cứ “Giai nhân!” ngắm, ai cần tình anh?

Á Nghi, 30-10-2011


Sắp xuất bản

19 January 2015

Charlie Hebdo - từ bạo dâm đến tự do ngôn luận

Khiêm Nguyễn
Hồi sinh viên mới sang Pháp, một lần tình cờ thấy một tờ Charlie Hebdo (Charlie hàng tuần) ai đó bỏ lại trên tàu điện ngầm. Đó là lần đầu tiên mình biết đến tờ tuần báo chuyên về biếm họa này.

Mohamed hết chịu nổi bọn cực đoan. Thật là khổ sở khi bị bọn dở hơi hâm mộ.
 Đập ngay vào mắt là hình vẽ một người đàn ông khỏa thân, hậu môn tóe máu vì bị cưỡng hiếp. Không nhớ rõ là câu chuyện như thế nào, nhưng riêng hình ảnh đó đã làm mình cảm thấy tởm lợm. Từ đó mình coi tờ báo này là một thứ cặn bã văn hóa và không quan tâm đến nữa.

Năm 2011, mình hoàn toàn dửng dưng khi biết trụ sở của tờ báo bị đốt trụi bằng bom xăng trong đêm trước ngày ra một số báo có đăng một loạt ảnh châm biếm Mohamed. Chỉ thấy đó một kết cục hợp lý cho bọn rỗi hơi chuyên đi châm chọc người khác bằng những hình ảnh thô thiển.

18 January 2015

Suy gẫm chủ nhật

    Một người hấp-hối chết, nhìn thấy Chúa ưu-ái trao cho chiếc va-li,
    Chúa nói : Đến giờ con ra đi rồi !
    Ngạc- nhiên người này hỏi : Bây giờ sao ?  Sớm quá, con còn nhiều việc chưa làm !
    Chúa nói : Rất tiếc vì tới giờ con ra đi thôi !
    Người này hỏi : Có gì trong va-li hở Chúa ?
    Chúa đáp : Hành trang của con đó .
    Sở hữu của con, y phục, tiền-bạc ?
    Chúa đáp : Các vật đó không phải của con, chúng thuôc về trái đất !
    Vậy có phải ký ức của con ?
    Chúa đáp : Không phải của con, của thời gian !
    Phải chăng tài năng của con ?
    Chúa nói : Không phải của con, của hoàn cảnh
    Có phải bạn bè hay gia đình con ?  
    Chúa nói : Rất tiếc cũng không phải của con, chỉ là tiến trình cuộc đời
    Phải chăng  vợ con của con ?
    Chúa nói: Không phải của con, mà là tâm-tư con
    Có phải là thân xác của con ?
    Chúa nói : Cũng không phải của con, nó là cát bụi !
    Phải chăng tâm linh con ?
    Chúa nói : Không, của ta !
    Phập phồng người chết nhận chiếc va-li Chúa trao,
    Liền mở ra xem, bên trong không có gì cả, trống rổng !
    Bàng hoàng người chết nói không  có cái gì là cúa tôi cả !
    Chúa nói : Đúng thế, tất cả thời gian con sống là của riêng con


    Đời sống là thời gian đó của riêng mình !

    Bởi thế, nên tận hưởng thời gian đó, khi mình có !
    Đừng để những gì mình có qua đi
    Sống đi, vui sống đời mình
    Đừng bỏ qua nguồn vui khi có, vì chính đó là sở hữu của mình !
    Tất cả mọi thứ mình có hiện tại là của riêng mình,
              và bạn không thể mang theo được gì cả khi ra đi !!!
    
    Nếu Biết Thế!

    Nếu biết thế xin đừng ham cố
    Bởi không ai mang được xuống mồ
    Một mai khi về cõi hư vô
    Của trần gian dù là vô số
   
    Nếu biết thế màng chi danh lợi
    Lợi danh như bọt biển phù vân
    Có gì tồn tại mãi cõi trần
    Mà mê muội dốc lòng đeo đuổi    

    Nếu biết thế xin dừng nghiệp chướng
    Hãy biết đủ làm kẻ thiện lương
    Nếu dư hãy đầu tư thiên đường
    Để  một mai còn được an hưởng
(Internet)

17 January 2015

Phân tích của Ông Võ Văn Ái về vụ sát hại tại tòa báo Charlie Hebdo

Cuộc phỏng vấn do Đài Phật Giáo VN thực hiện

NĂM MÙI NÓI CHUYỆN DÊ

Phạm Thành Châu
   
Dê là con vật được thuần dưỡng rất sớm, có thể trước thời kỳ đồ đá, cách nay khoảng 6, 7 nghìn năm. Trên những mảnh đất nung ở Trung Hoa, người ta thấy có hình chạm con dê. Chữ “dương” trong Hán tự ra đời cách nay 3 nghìn năm vẽ hình con dê có 2 sừng và chòm râu. Dê hay cừu đều là “dương” dù ở núi hay đồng bằng. Chữ miên dương là con dê mặc áo bông... là con cừu. Linh dương là con dê có sừng cong về phía sau. Căn cứ vào chữ “dương” là “dê” ta có thể “dịch” như sau: Dê to lớn, có quốc tịch Pháp gọi là “Đại Tây Dương”. Dê không thích đánh nhau gọi là “Thái Bình Dương”. Dê đi nước ngoài gọi là “xuất dương”. Dê bị cạo sạch lông (no hair) gọi là “dương trần”. Dê không ngay thẳng gọi là “dương gian”. Dê có học, sống đời văn minh tiến bộ gọi là “Dương văn Minh”... 

Không chỉ người Việt nói dê là “dê gái” mà người Anh, Pháp cũng vậy. Chữ goat trong tiếng Anh cũng dùng để chỉ người có máu dê (a lecherous man), old goat là ông già dê. Tiếng Pháp, chữ bouc cũng chỉ mấy ông có máu dê. Cà tím giống dái con dê (đực!) nên gọi là cà dái dê. Đánh số đề, nếu thấy con dê trong giấc mơ hay ngoài đời thì đánh số 35 thường “rất” trật lất. Con số 35 phát nguồn từ các sòng bài Kim Chung và Đại Thế Giới ở Sài Gòn (sau nầy là “khu dân sinh”) của tướng cướp Bảy Viễn thời Pháp thuộc.  Giới nhà nghèo thường vô đó đánh bạc với hi vọng đổi đời. Họ không biết chữ nên dưới mỗi con số có hình vẽ một con vật tượng trưng để tiện đặt tiền. Ví dụ số 1 mang hình con cọp, số 2 hình con trâu, số 3 hình con chuột... và số 35 mang hình con dê. Người chơi cứ theo hình đó mà mua một con số. Nhà cái xổ ra con (số) gì mà mình có thì cứ việc lượm tiền.             

16 January 2015

Cạn Lòng, thơ


Vài hình ảnh Ngày gặp mặt thương phế binh VNCH đầu năm 2015

(12.01.2015) – Sài Gòn

Hôm nay 12.1, đã diễn ra buổi gặp mặt và phát quà cho hơn 1000 thương phế binh VNCH tại Trung Tâm Mục Vụ thuộc DCCT Sài Gòn.




Ngày gặp mặt được chia thành hai buổi, sáng và chiều. Buổi gặp mặt ban sáng có khoảng trên 700 thương phế binh VNCH, và buồi chiều có khoảng trên 300.









Với số lượng thương phế binh khá đông nên việc dò tên mất khá nhiều thời gian. Mỗi thương phế binh có thẻ đeo với họ tên và số quâ


Các tình nguyện viên mặc áo và đội nón đồng phục. Hơn 50 tình nguyện viên đã tham gia phục vụ trong ngày gặp mặt này.









Quý chức sắc trong Hội Đồng Liên Tôn đến tham dự buổi gặp mặt
nhằm nâng đỡ tinh thần, lắng nghe và chia sẻ với quý ông thương phế binh.








 Toàn cảnh hội trường, nơi diễn ra buổi họp mặt






Giao lưu văn nghệ, chia sẻ về đời người lính và về một thời oai hùng
với ước mơ cao đẹp cho quê hương đất nước

Được trân trọng, lắng nghe và gặp gỡ anh em đồng đội là niềm vui lớn nhất trong ngày gặp mặt này.

15 January 2015

Hí họa


Thủ tướng Dũng: Không thể cấm mạng xã hội

Đó là tin quan trọng trên BBC tiếng Việt vào ngày hôm nay:

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói với các quan chức rằng mạng xã hội đã trở thành nhu cầu thiết yếu và không thể ngăn cấm. Đây là lần đầu tiên người đứng đầu Chính phủ có phát biểu công nhận vai trò của các mạng xã hội, mà những năm gần đây đang phát triển mạnh mẽ ở Việt Nam.

Báo Thanh Niên tường thuật rằng ông Dũng đã nói như trên tại Hội nghị tổng kết công tác 2014 và triển khai nhiệm vụ 2015 của Văn phòng Chính phủ sáng thứ Năm 15/1. Ông thủ tướng được dẫn lời yêu cầu văn phòng phải làm sao để tổ chức, định hướng thông tin trên mạng xã hội một cách nhanh chóng và chính xác.

Hiện nay hơn 30 triệu người ở Việt Nam đang sử dụng các mạng xã hội. Theo ông Nguyễn Tấn Dũng, đó là “nhu cầu thiết yếu không thể ngăn cấm”. (Via Blog Sầu Đông)

Bạn đọc có thể  nhấn vào đây để đọc toàn văn.

Thuỵ Điển đóng cửa Viện Khổng tử

Đại học Stockholm, Thuỵ Điển, là trường đại học mới nhất thông báo sẽ đóng cửa Viện Khổng tử - một trong hàng trăm trung tâm được Chính phủ Trung Quốc rót ngân sách để phục vụ việc học tiếng Trung và văn hoá nước này trên toàn thế giới.

Mới đây, ĐH Chicago và ĐH Bang Pennsylvania đã đóng cửa Viện Khổng tử của trường trong bối cảnh ngày càng lo ngại liệu các trường sở hữu Viện này có đang để cho Chính phủ Trung Quốc can thiệp thái quá vào chương trình giảng dạy và đội ngũ giảng viên hay không.

Phó hiệu trưởng ĐH Stockholm – bà Astrid Söderbergh Widding phát biểu với tờ Svenska Dagbladet của Thuỵ Điển rằng việc thành lập các viện được tài trợ bởi một quốc gia khác trong một trường đại học nhìn chung vẫn còn đáng nghi ngại và mơ hồ.

Trong một tuyên bố trên trang web của trường, nhà trường thông báo sẽ đóng cửa Viện Khổng tử vào ngày 30/6. Được biết, Viện này được thành lập tại ĐH Stockholm từ năm 2005.

Khác với các viện khác như Goethe hay Alliance Française, Viện Khổng tử có trụ sở trong chính các trường đại học nước ngoài. Viện này đặc biệt thu hút sự quan tâm của nhiều trường khi nhận được ngân sách từ Chính phủ Trung Quốc.

Tuy nhiên, trong vài năm gần đây, các Viện Khổng tử đang bị chỉ trích vì tuyên truyền những quan điểm của Đảng Cộng sản Trung Quốc dưới chiêu bài giảng dạy tiếng Trung. Các giáo viên làm việc cho Viện này bị cấm thảo luận những chủ đề nhạy cảm như Đài Loan, Tây Tạng hay Pháp Luân Công. Họ cũng bị cấm đi theo các tôn giáo không được lòng chính quyền Trung Quốc tại Trung Quốc.

Tờ Epoch Times cho hay, những tranh cãi về việc phân biệt đối xử khi tuyển dụng ở Viện Khổng tử thuộc ĐH McMaster (Ontario, Canada) đã khiến nhà trường quyết định đóng cửa Viện này vào tháng 7 năm 2013.

Cuối năm 2013, Hiệp hội các giảng viên đại học Canada đại diện cho hơn 70.000 học giả Canada đã kêu gọi các trường đại học, cao đẳng cắt đứt quan hệ với các Viện Khổng tử.

Tháng 6 năm 2014, Hiệp hội giảng viên đại học Mỹ đã nối gót theo Canada trong việc kêu gọi các trường đại học không hợp tác với các Viện Khổng tử gây nhiều tranh cãi này.

Tháng 9 năm 2014, ĐH Chicago từ chối gia hạn hợp đồng duy trì Viện Khổng tử và một tuần sau khi trường này công bố quyết định, ĐH Bang Pennsylvania cũng làm theo.

Nguyễn Thảo
(Theo Insider Higher Education)

14 January 2015

Câu Chuyện Khủng Bố Đánh Pháp

Vũ Linh

Thế giới những ngày qua đã bị chấn động bởi cái mà báo Pháp gọi là “9/11 của Pháp”.

Đại cương thì một nhóm ba tên khủng bố đã mang AK đến tấn công trụ sở tuần báo trào phúng Charlie Hebdo tại trung tâm Paris, giết một tá nhân viên toà báo, kể cả một số nhà báo và hoạ sĩ, tác giả những bức tranh trào phúng của báo. Vừa bắn giết, vừa hô Allahu Akbar (Đấng Allah Vĩ Đại), cũng la lớn “đã trả thù cho Đấng Tiên Tri”. Vì tờ báo đó đã dám vẽ tranh hý hoạ Đấng Mohammed và lãnh tụ ISIS.

Một người mù cũng nhìn thấy đây là hành động của khủng bố Hồi giáo cuồng tín. Nhưng dường như toàn thể các chính quyền Pháp cũng như Mỹ, kể cả các TT Francois Hollande và Obama, và hầu hết truyền thông dòng chính của lề phải đều … mù hết. Họ chỉ xác nhận đó là hành động “khủng bố” nhưng không dám hé răng nói thêm về cái đuôi “Hồi giáo cuồng tín”. Đài TV Fox News là đài duy nhất dám dùng danh từ “khủng bố Hồi giáo”. Xem CNN sẽ không bao giờ nghe thấy tiếng “muslim”. “Phải đạo chính trị” chính là vậy.

Nói đến chữ “Hồi giáo” là sợ đụng chạm đến cả khối hơn một tỷ người Hồi giáo trên thế giới, được gọi là những tín đồ của một tôn giáo “yêu chuộng hoà bình” và “tình yêu nhân loại”.

Đây chỉ là loại lý luận méo mó, trốn tránh sự thật. Có thể Hồi giáo, cũng như tất cả các tôn giáo khác, chủ trương “yêu chuộng hoà bình”. Cũng có thể Hồi Giáo có quan điểm khắt khe hơn hơn với những người không tin theo Đấng Tiên Tri. Những chuyện này hoàn toàn là chuyện ngoài lề không liên quan gì đến câu chuyện khủng bố ta đang bàn.

Trong Hồi giáo, có những thành phần cuồng tín quá khích. Trong Thiên Chúa Giáo, hay ngay cả Phật Giáo cũng không khác, có nhiều thành phần cực đoan cuồng tín. Tại Nam Dương trước đây và Miến Điện ngày nay, hay Thái Lan cũng vậy, những Phật tử xách mã tấu đi chém người Hồi giáo là chuyện xẩy ra rất thường. Trong Thiên Chuá giáo, những cuộc tàn sát tại Trung Đông thời trung cổ, hay thảm sát dân da đỏ Mỹ Châu của vài thế kỷ trước đều đã đi vào lịch sử. Đạo nào cũng vậy, cũng đều có những thành phần cuồng tín, tàn ác, đi rất xa những lời rao giảng. Tại sao ta có thể nói đến những hành động đẫm máu của các chiến binh Thập Tự Giá, hay của những ông sư võ trang Thái, mà lại không dám mở miệng nói khủng bố Hồi giáo?

Tin buồn

Đồng môn Quốc Gia Hành Chánh Ban Tham Sự Khóa 4
là Ông:
PHANXICÔ XAVIÊ PHẠM VĂN PHỤNG
(Sanh ngày 19 tháng 2 năm 1933 tại Sóc Trăng, Việt Nam)
Đã được Chúa gọi về lúc 4:30 chiều ngày thứ Bảy10 tháng 1 năm 2015
tại bệnh viện Providence Little Company of Mary, Torrance - California.
Hưởng thọ 82 tuổi.
**
Kính mời quý bạn đồng môn QGHC Nam Cali tập trung tại 
Nghĩa Trang Chúa Chiên Lành
(The Good Shepherd Cemetery and Mausoleum)
tại địa chỉ số 8301 Talbert Ave., Hungtington Beach, CA 92646
(ĐT: 714-847-8546) 
vào lúc 11:30 sáng ngày Thứ Bảy 17 tháng 1 năm 2015 

để chúng ta góp chung lời cầu nguyện 
cho linh hồn người quá cố sớm được an nghỉ,
và chia buồn cùng gia đình tang quyến.

 TM. Hội CSV/QGHC Nam California, 
Trần Ngọc Thiệu.

12 January 2015

DỊCH

Đôi giòng:

Ông “thông dịch viên” này xứng đáng xếp vào hàng ‘sư phụ’ trong nghề,…

Bàn không loạn:

Tác giả của bài DỊCH kèm đây là dân Bắc-kì-di-cư, mà bản thân và gia đình có ‘tí’ ân oán giang hồ với nhà cầm quyền cộng sản nên chi trong bài viết có phần kỳ thị ‘vùng/miền’ đối với dân Bắc-kì-sau-75 chăng?

Phải nhận là chế độ chính trị-xã hội thay đổi, kết cấu dân số thay đổi, việc chuyển dịch cư dân từ vùng này qua vùng khác, nhất là việc một tầng lớp trung gian đông đảo trong quân đội, công an, hành chính xuất thân từ những gia đình nông dân ít học, thủ cựu khiến người Miền Nam khi gặp dân Bắc từ ngoải vào rất nhiều người đã phải than là “giọng nói’chua lè’, mê hổng đặng”.  Ngay những tháng năm này, nhiều xướng ngôn viên trên phần lớn các đài tại VN, mặt mũi áo quần trông khá tươm tất nhưng ‘chất giọng’ cũng còn chua lắm!  Các quan hạng nhỏ ( hạng ruồi) hay hạng trung nhiều ông vẫn còn nói…ngọng, nghe tiếng nói đoán được…nết người?! (SauDong)
**


DỊCH

Luân Tế
tặng “B.B.”

“Dịch” đây không phải là “Mắc Dịch”, “Già Dịch”, “Dịch Hạch – Dịch Tả” hay bệnh “Dịch” lan tràn; cũng không phải là “Tinh Dịch”, ”Dịch Hoàn”, Dung Dịch”, hay “Kinh Dịch” – một trong năm cái “Ngũ Kinh Dị” của Ba Tầu – mà là “Thông Dịch”, việc chuyển ngữ từ tiếng nước này sang tiếng nước khác.

Good morning/afternoon. My name is Tuấn, a Vietnamese interpreter for you today. How can I help you with?”
Chào ông/bà…Tên tôi là Tuấn. Tôi sẽ là người thông dịch cho ông/bà…hôm nay.

Từ khoảng 4 năm nay, sau một thập niên dài lưng tốn vải ăn no lại nằm, tôi trở về với một việc làm có lẽ là nhàn nhất thế giới: Đó là nghề thông dịch viên (TDV) Anh – Việt, Việt – Anh cho một công ty ở Portland Oregon. Tuy công ty này có trụ sở tại Oregon nhưng tôi thì làm việc ở Huntington Beach. Sở dĩ tôi cho công việc này là nhàn nhất thế giới là thay vì phải đóng bộ complet-cà vạt như khi đi làm hồi thế kỷ trước, bây giờ mùa hè thì tôi mặc quần xà lỏn, áo thung; mùa đông thì mặc flannel pajamas, khoác cái robe khi làm việc. Và nhất là không phải lái xe tôi làm TDV tại nhà, trên điện thoại, trong cái phòng làm việc xinh sắn của tôi, giúp cho những người cần tiếp xúc với các cơ quan ở Mỹ nhưng không đủ khả năng để trình bầy họ muốn gì. Và giúp cho các cơ quan ở Mỹ (và ở cả các nước khác) hiểu được người nói tiếng Việt Nam đang tiếp xúc với họ muốn gì.

Phân Ưu

Được tin buồn về anh

LƯU VĂN TRANG
đồng môn QGHC Khóa ĐS8
Cựu Chủ Tịch QGHC
đã từ trần sáng ngày 3/1/2015

Toàn thể các CSV Đốc Sự 14 xin chân thành chia buồn  cùng:
- chị Trang và tang quyến.
- quý anh chị ĐS8 và Hội QGHC Nam  California.

Cầu nguyện cho hương linh đồng môn Thân kính Lưu Văn Trang
đời đời bình an nơi cỏi vĩnh hặng

11 January 2015

Hành trình kiếm tìm hài cốt tử sỹ VNCH, ngày 31.12.2014

Thật cảm động đến ứa nứơc mắt khi nhìn thấy nhửng hình ảnh của các thiện nguyên viên đã cải táng 474 hài cốt của các Tử Sĩ QLVNCH nằm rải rác trong vùng Bình Tuy, Bình Thuận… Nhất là khi nghe những lời nói và những giọt nứơc mắt thương cảm của Soeur Thanh Mai, và thiện nguyện viên Phêrô Nguyễn Văn Phượng … để thấy rằng dù gần 40 năm qua, người dân vẫn nhớ ơn và tưởng nhớ đến những người Chiến Sĩ và Tử Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã vị quốc vong thân.....

10 January 2015

Vì nó là thái thú!

Giặc ngoài thù trong là cái thế hiểm nghèo của đất nước hôm nay. Giặc phương bắc không thể thắng, hoặc không thể thắng trọn vẹn và lâu dài nếu như không có nội gian, không có tay sai. Càng ngày người ta càng thấy rõ những thành phần được Bắc Kinh nuôi dưỡng, cài vào guồng máy Cộng Đảng VN. Nương theo những nấc thang tham nhũng (Mà cái dù của chúng là Tầu Cộng thì lại rất giầu) nên thành phần này trèo rất nhanh, leo rất cao và rõ ràng nay đang ngồi chễm chệ trong bộ chính trị ở Hà Nội. Chúng ta thử đọc và suy nghĩ về một bài báo có LINK dưới đây:

http://quanlambao.blogspot.ca/2015/01/vi-no-la-thai-thu.html

Xã Tắc Tiêu Vong

Phạm Thành Châu 


Năm 1981, tôi đi tù cải tạo về. Tôi không về với gia đình ở ngoài Trung mà sống chui nhủi ở Sài Gòn. Tù “ngụy” ra khỏi nhà tù vẫn bị công an theo dõi, hạch sách. Mỗi tuần phải đến công an trình diện, nộp báo cáo trong tuần làm gì? tiếp xúc với những ai?... Nhưng tôi là “dân lậu” (không giấy tờ) không phải làm chuyện đó. Công an khu vực biết nhưng người bà con biết cách “giao thiệp” nên anh ta làm lơ. Tôi sống bình thường như những người khác, miễn thấy công an thì tránh xa. Nhờ người quen giới thiệu, tôi làm thư ký cho một “hợp tác xã cơ khí”. Nhân cô kế toán của hợp tác xã nghỉ đẻ, lại nghe tôi tự xưng “Biết đủ thứ. Làm gì cũng được’ ông chủ nhiệm hợp tác xã nhận tôi vô làm thay ít lâu. Vì cần người gấp trong vài tháng chứ chẳng ai dám nhận tù cải tạo vào làm việc. Tôi còn xưng mình tốt nghiệp đốc sự Quốc Gia Hành Chánh để thêm uy tín. Ông chủ nhiệm nghe vậy thì biết vậy chứ ông ta chỉ biết đọc theo kiểu đánh vần và ký tên bằng cách vẽ hình “một con chim đang tung cánh lên bầu trời xanh” (Trước 1975 ông ta là võ sĩ nổi danh Phi Điểu, có cú đá bay rất nguy hiểm). Ông ta mở tủ lôi ra một đống giấy tờ cao hơn gang tay “Anh xem lại tất cả hồ sơ, sắp xếp cho tử tế, đâu ra đấy. Cô Nguyệt (kế toán, tài vụ?) để lôn xộn quá, khi cần hồ sơ, chứng từ, tìm không ra”.
 
Tôi bỏ ra hai ngày, chỉ để sắp xếp hai thứ riêng biệt. Chứng từ “Chi” để riêng, vô một cuốn sổ. Chứng từ “Thu” vô một sổ khác. Mỗi mục chi, thu tôi ghi ngày giờ, số chứng từ, mục đích chi, thu theo thứ tự thời gian, nghĩa là đúng “sách vở” của một tay tốt nghiệp Đốc Sự Hành Chánh. Tiền thì ông chủ nhiệm để trong túi, nhiều quá thì đem về nhà cất giữ. Khách hàng đưa ông chủ nhiệm bao nhiêu, chẳng ai biết. Ông chỉ bảo tôi ghi vào mục thu một con số nào đó. Chi cũng vậy, ông ta chỉ nói miệng, bảo tôi ghi vào. Tôi bắt ông ta phải viết mấy chữ, ký tên vào để tôi giữ làm chứng từ. Được vài tuần, tôi hí hửng trình ông ta xem cách làm sổ sách đúng kiểu “kế toán thương mại”. Chiều lòng tôi, ông ta đeo kiếng vào, nheo mắt đánh vần phần chi. Mới một trang, ông ta la trời “Tôi đi nhậu với đối tác, đổ xăng, phong bì “bôi trơn”…... anh đều ghi rõ thì chết tôi. Anh phải tư duy, sáng kiến ra thành những chi phí công tác quan trọng, nhất là hồ sơ, chứng từ phải để lộn xộn, sao cho trên quận xuống kiểm tra không biết được chi, thu như thế nào, lúc đó tôi sẽ giải thích với họ. Quận xuống kiểm tra mục đích là để đi nhậu và được bồi dưỡng phong bì... Kiểm tra cho có lệ chứ hợp tác xã nầy đâu phải là tài sản của quận hay nhà nước. Anh làm qua loa cho có là được rồi”

Hợp tác xã cơ khí nầy chỉ do một người là ông chủ nhiệm bỏ vốn, thỉnh thoảng tìm được một hợp đồng gia công cho nhà nước là đủ sống. Ví dụ, ký hợp đồng gia công kềm, búa, đinh... cho thương nghiệp thành phố để bày bán trong các cửa hàng quốc doanh. Ông ta vô Chợ Lớn giao cho mấy chú ba Tầu làm. Sau đó chở đến cho sở thương nghiệp, sở phân phối đến các cửa hàng bán cho dân chúng. Tiền trao cháo múc. Sau khi “lại quả” từ xếp lớn đến thư ký, ông ta mang chi phiếu về giao cho tôi đi lãnh tiền. Ông chủ nhiệm báo trước là ngân hàng nầy hay làm khó thiên hạ đến lãnh tiền.

Trưa đó, khoảng hai giờ, tôi đến ngân hàng, xin gặp ông phó giám đốc, trình giấy tờ và nói “Ông chủ nhiệm hợp tác xã bảo với tôi rằng. Nếu ông phó giám đốc mà không ký thì sẽ đuổi tôi. Nghĩa là tôi có bị đuổi việc hay không là quyền của ông phó giám đốc”. Có lẽ vừa đi ăn trưa về, lại có chút hơi men, ông ta cười hề hề, chả thèm xem giấy tờ, ký ngay.

Nhận tiền của thương nghiệp thành phố xong, trong vòng một tuần (sau đó), ông ta cho người đi vét hết các thứ kềm, búa, đinh...ở các cửa hàng “mậu dịch quốc doanh” (dĩ nhiên đã móc ngoặc với cửa hàng trưởng), đem về cất giấu. Các cửa hàng không còn những thứ đó nữa. Coi như dân đã mua hết. Nhà nước lại cần kềm, búa, đinh... để phục vụ “nhân dân, quần chúng”. Thế là ông ta lại làm hợp đồng “gia công” với giá cao hơn vì mọi thứ đều lên giá bởi lạm phát. Hợp đồng lại được ký, lại chia chác nhau và ông ta chở kềm, búa, đinh (đã thu gom)... đến giao cho sở thương nghiệp thành phố. Nhờ “chu kì khép kín” đó cứ lặp đi lặp lại mãi nên cán bộ và chủ nhiệm làm giàu.

Nhưng hợp tác xã của ông ta chỉ là loại cò con. Người Tàu Chợ Lớn móc nối với thương nghiệp thành phố trong những vụ làm ăn lớn hơn, ngon hơn nhiều, chẳng hạn cung cấp xe đạp Cửu Long, sườn xe làm bằng thùng phi (vấp cục đá là gãy), ruột xe, vỏ xe đi ít bữa thì bể, nổ... thì tiền chia chác mới nhiều. Thời thập niên 1980, cán bộ, đảng viên nào có chỗ ngồi ngon lành nghĩa là chức vụ hái ra tiền thì vẫn làm như trong sạch vì sợ ganh tị, soi mói nên ông, bà nào cũng nuôi heo trong nhà để ra vẻ ta đây giàu có nhờ nuôi heo. Vài con heo, mướn người nuôi nấng, chăm sóc... trả lương thì làm sao lời được nhưng vào sở làm cứ khoe nhặng lên là bán heo lời rất nhiều. Thế nên khoảng thập niên 1980, nhà cán bộ nào cũng nuôi heo. Nuôi trong biệt thự, nuôi trên lầu, nuôi trước sân (để cho thiên hạ thấy)... Cứt heo thúi nồng nực, hàng xóm không dám phàn nàn. Quan cán bộ đi làm về, đứng dòm vô chuồng heo, hỏi han người nuôi heo vài câu, đốc thúc dọn cứt heo, tắm heo cho bớt hôi rồi vung vẫy chùm chìa khóa đi vô nhà.

09 January 2015

Cảnh sát Pháp hạ sát 3 tay súng, chấm dứt 2 vụ khủng hoảng con tin

Paris - Nhà chức trách Pháp nói rằng hai nghi phạm trong vụ tấn công tòa báo Charlie Hebdo trong tuần này đã bị hạ sát, và con tin của họ đã được giải thoát trong một cuộc đột kích của cảnh sát ở phía bắc Paris. Một cuộc đột kích riêng rẽ khác tại thủ đô giết chết một tay súng cầm giữ nhiều con tin ở một siêu thị của người Do Thái, nhưng cảnh sát nói 4 con tin đã thiệt mạng trong cuộc đột kích đó.  (Bản tin Anh ngữ cho biết thêm: Giới chức trách không cho biết các nạn nhân bị ai gây tử thương).

Tiếng nổ và tiếng súng vang lên ở Paris và ở ở thị trấn Dammartin-en-Goële ở phía bắc khi cảnh sát hành động vào chiều ngày thứ Sáu gần như cùng lúc. Hai anh em Cherif và Said Kouachi, nghi phạm chính trong vụ tấn công đẫm máu nhắm vào tạp chí châm biếm Charlie Hebdo ở Paris trong tuần này, bước ra khỏi một nhà kho nơi hai người họ ẩn nấp và bắt đầu nã súng khi cảnh sát tiến vào. Họ bị bắn hạ bằng loạt đạn đáp trả của lực lượng cảnh sát hiện diện dày đặc tại hiện trường. (VOA)

Dân Pháp xuống đường bày tỏ sự đoàn kết


Hàng trăm nghìn người Pháp xuống đường bày tỏ lòng thương tiếc những nhà báo bị hai tay khủng bố hạ sát hôm thứ tư vừa qua và sự phẫn nộ trước hành động dã man của đám khủng bố Hồi giáo cuồng tín. Mọi người thắp nến và mang theo biểu ngữ "Tôi là Charlie". Hàng ngàn ngọn nến được thắp lên lung linh giữa đêm khuya. Họ coi những người thiệt mang trọng vụ thảm sát  là anh hùng, can đảm vì tự do ngôn luận, tự do báo chí

Thứ Tư vừa qua hai tay súng khủng bố đã gây ra vụ thảm sát tại tòa soạn báo Charlie Hebdo, khiến 12 người chết, 11 người bị thương.




Wolinski - nhà biếm họa tài ba dũng cảm

TS. Trần Thu Dung (từ Paris) - 09-01-2015

VanVN.Net - Wolinski sinh năm 1934 ở Tunisie, vừa mới mất trong vụ thảm sát 07/01/2015 tại tuần báo Charlie Hebdo, khi ông đang cùng ban biên tập họp mặt đầu năm để chuẩn bị kế hoạch cho năm tới. Ông là tác giả của nhiều cuốn hoạt họa trào lộng nổi tiếng và là họa sỹ tranh biếm họa tài ba về mọi lĩnh vực chính trị văn hóa và chính trị xã hội.

Họa sỹ Wolinski

Ông được mời làm biên tập viên và họa sỹ biếm họa cho nhiều báo nổi tiếng như Nhân đạo, Paris Match, Hành động, Người Quan sát, Hara-Kiri, Nước Pháp buổi chiều... Ông là phụ trách biên tập tuần báo Charlie hebdo. Tờ báo Charlie Hebdo từng nổi tiếng vì tính chất trào lộng và biếm họa. Từ tháng hai 2006, nhân danh tự do báo chí, tuần báo Charlie Hebdo, như nhiều báo châu Âu khác đã đăng lại 12 bức biếm họa về Mohamet đăng trên tờ báo Đan Mạch Jyllands-Posten, khi họa sỹ này bị đe dọa tính mạng. Các nhà báo, họa sỹ châu Âu đã phản ứng sự đe dọa của đám Hồi giáo quá khích. Họ sẵn sàng ủng hộ tự do biểu cảm, tự do ngôn luận của người cầm bút, cầm cây cọ, phản đối sự vi phạm đến nhân quyền của con người. Mặc dù bị đe dọa, ông cùng với những người đồng nghiệp tiếp tục đấu tranh cho lý tưởng tự do. Tháng 11 năm 2011, báo Charlie Hebdo dưới sự chỉ đạo của Charlie vẫn tiếp tục ra một số đặc biệt với tựa đề “Luật đạo Hồi” với hình ảnh biếm họa Mohamet xấu xí. Hơn 400 ngàn tờ bán hết. Ngay hôm sau, khu của tòa soạn Charlie Hebdo bị đốt cháy. Chính phủ đã vạch rõ kẻ phá hoại là đám đạo Hồi cực đoan. Ngày  07/01/2015, hai tay khủng bố nhân danh đấng Alladhu đã lọt vào tòa soạn nã súng làm 12 người chết và 11 người bị thương. Wolinski đã bị thiệt mạng.

Họa sỹ Wolinski là nhà biếm họa có giá ở Pháp, từng đoạt nhiều giải về tranh biếm họa. Giải quốc tế Biếm họa Gat Perich (1998). Tháng giêng 2005 ông được tặng Bắc đẩu bội tinh vốn chỉ dành cho những người có công lớn với nước Pháp. Cũng năm đó, ông nhận giải về tranh hoạt họa của thành phố Angoulême, nơi hàng năm nổi tiếng về tổ chức hội tranh hoạt họa. Ông cũng từng tham gia với tư cách là chủ tịch hội đồng giám khảo trong các cuộc thi truyện tranh.

Ông là người đề cao vấn đề tự do luyến ái, ông đấu tranh cho quyền tự do của người phụ nữ về lĩnh vực này. Đó cũng là điểm mà đạo Hồi cấm kỵ.

Ông là tác giả của nhiều truyện tranh hoạt hình trào lộng: Tôi không muốn chết ngu đần (1968), Chúng chỉ nghĩ có vậy (1969), Họ không biết hạnh phúc của mình (1972), Cuộc đời không chỉ có ngoài chính trị (1970), Không nên mơ (1974), Người Pháp làm tôi bật cười (1975), Tội nghiệp các nàng (1999), Mấy tay đàn ông tội nghiệp (2001), Quyền phụ nữ và đàn ông (2002), Vấn đề sex của người Pháp (2010), Nước Pháp muôn năm (2013), Làng đàn bà (2014)… Chỉ riêng các tựa đề cũng nói lên chất trào lộng của ông và chủ đề chính là phụ nữ. Tranh biếm họa của ông rất phong phú, đa dạng, đều có nội dung trào lộng xung quanh vấn đề tự do của con người, sự chật chội, gò bó trong một số quy tắc của xã hội dẫn đến xúc phạm nhân quyền của người phụ nữ nói riêng và con người nói chung như đạo Hồi. Các nhà chính trị, tôn giáo đẻ ra những quy tắc để kìm hãm sự tiến triển khát vọng chân chính của con người vốn tự nhiên như tình yêu.

Tôi vẽ tranh cho từ điển Larousse:
Chờ để tôi mặc quần vào đã
 
Ngụ ý của tác giả là có những lúc cần phải nghiêm túc. Larousse cũng là kiểu chơi chữ cô gái “tóc hung”. Ở đây vừa chơi chữ là “tôi vẽ cho tay “thích gái tóc hung”, cô này lại tưởng đưa vào từ điển Larousse nên vội đi mặc quần áo…

Từ Paris đến Istalbul: Đôi trai gái hai nước hôn nhau không phân biệt tôn giáo).
Đạo hồi thường cấm cho phụ nữ yêu người tôn giáo khác.


Nước Pháp đang dò dẫm

Biếm họa ở bìa mặt hơi giống Hollande (Tổng thống Pháp) sau vụ đình đám của tổng thống đi thăm bồ bằng xe gắn máy ở Paris. Wonlinski trào lộng tất cả những gì “nực cười” trên thế giới chứ không phải riêng về thánh Mohamet. Tranh biếm họa của ông được rất nhiều bình luận trong nước và trên thế giới quan tâm. Không cái gì qua nổi con mắt tinh tường và cái nhìn trào lộng của ông. Nước Pháp tôn trọng tự do biểu cảm. Tranh của ông không hề bị cấm và được đăng lại của nhiều báo trong nước và trên thế giới và được đánh giá là thâm thúy. Ông có tài sử dụng các biếm họa sex, phụ nữ để nói về chính trị xã hội. Đó chính là tài nổi bật của ông mà nhiều họa sỹ biếm họa khâm phục.

Ông thường dùng các tên tác phẩm cổ điển nổi tiếng của Pháp để trào phúng cuộc sống hiện tại. Các nhà chính trị chỉ lý thuyết giả bộ ngây ngô thật thà nhưng cũng quanh đi là bình thường như chuyện gái.


Tôi cho xem tất 

Ông trào lộng các cuộc thi nam vương, hoa hậu… 
Đàn bà quyết định giải thưởng Nam vương.

Thư viện quốc gia Mittérand năm 2012 đã tuyển lựa hơn 500 tranh biếm họa của ông, và tổ chức triển lãm nhân kỷ niệm 50 năm cuộc đời vẽ tranh của ông. Ông từng tham gia vẽ cho 40 tờ báo, và hơn trăm truyện tranh, nhiều áp phích, cho quảng cáo, kịch,  phim truyền hình… trong mọi lĩnh vực văn hóa. Riêng cái áp phích quảng cáo triển lãm đã  thấy rõ phụ nữ là chủ đề áp đảo các tranh trào lộng của ông nhưng lại ngầm chỉ vấn đề đang tồn đọng trong xã hội còn chất đầy mâu thuẫn mà các nhà lãnh đạo đang như con lừa cố gắng kéo.

Cái chết của Wolinski vừa là nỗi đau buồn mất mát lớn, nhưng vừa là niềm tự hào của gia đình và của những người cùng lý tưởng đấu tranh cho tự do ngôn luận, và nhân quyền trên thế giới. Con gái ông Elsa Wolinski tuyên bố: “Bố tôi mất, nhưng lý tưởng của ông mãi mãi sống. Tôi sẽ tiếp tục lý tưởng của cha đấu tranh cho tự do. Tôi đã kế thừa được ADN của cha để dấn thân vào tranh đấu vì tự do”. Maryse Wolinski - vợ của ông nghẹn ngào nói: “Chồng tôi mất như một người chiến sỹ hy sinh vinh quang trên chiến trường”.

Mọi người khắp nơi trên thế giới cùng lý tưởng đề cao tự do đều coi Wolinski cũng như đồng nghiệp của ông Charlie, Cabu, Tignous là những người anh hùng đã hy sinh trên mặt trận văn hóa trong cuộc đấu tranh vì tự do ngôn luận trên toàn thế giới. Cả nước Pháp để cờ tang rủ ba ngày tưởng niệm những người đã mất vì tự do và bảo vệ chân lý của nền Cộng hòa Pháp. Ngày 08/01/2015 hàng ngàn người Pháp thắp nến xuống đường để biểu thị sự phẫn nộ trước những hành động man rợ của kẻ nhân danh Thánh Alladhu giết người đấu tranh vì tự do. Họ hô vang biểu ngữ “Tất cả chúng tôi đều là Charlie” như một sự thách thức khi tự do và dân chủ nước Pháp đang bị đe dọa. Bà thủ tưởng Merkel Angel cho đây là không chỉ là sự tự do dân chủ của nước Pháp bị đe dọa mà của toàn châu Âu. Tất cả các trường học, công sở sáng 08/01/2015 đều dành một phút mặc niệm cho những người vừa thiệt mạng vì tự do.

Wolinski cùng các đồng nghiệp của ông xứng đáng là người anh hùng trên mặt trận văn hóa đấu tranh cho lý tưởng tự do của nhân loại. Lý tưởng của ông mãi mãi sẽ được thắp sáng.

Dưới những góc nhìn khác biệt (qua internet)